Skip navigation.

YOU

Are the one and only!

Anh là cơn gió lạnh...


Bởi vì là gió nên chỉ thoáng qua thôi...
Bàn tay ta buông trong gió lạnh...
Bờ mi khắc khoải chông chênh trong mênh mông...

Hoa bất tử (Trương Nam Hương)



Hẳn có ngày người sẽ bỏ ta đi
May mắn quá câu thơ còn ở lại
Núi cô đơn sám hối trăng thề...

Rồi câu thơ nguội lạnh bỏ ta đi
Vớt vát mãi chỉ nỗi buồn ở lại
Biển bơ vơ lạc lối buồm về...

Cuối cùng buồn cũng lén bỏ ta đi
Hoe hoét nắng hoang hoa chiều cỏ dại
Thơm như không hay biết điều gì...

Hình như gió
Ngược tìm năm tháng đấy
Hát dông dài
Hoa Bất Tử ơi...

Entry for June 12, 2009

Entry for June 12, 2009 magnify
Rất bình yên với những cảm xúc ngủ yên ngoan ngoãn và những ngày tháng sống thực cho bản thân mình, cho những đam mê và yêu thương.
"...Bình yên một thoáng cho tim mềm..."

Entry for June 06, 2009 - Chơi vơi

Không thể nghĩ rằng sau kỳ thi này lại thấy trống vắng đến thế.
Hai ngày ở nhà nhạt nhẽo vô vị đến không tưởng.
Đang nghe "Mad world" nên càng tâm trạng hơn (mặc dù chả hiểu tâm trạng vì cái gì nữa). Haizz
Buồn buồn vì blog sắp sập, lại tan đàn sẻ nghé hết thôi. Mặc dù vậy vẫn cứ ở lại cho đến phút cuối, bởi vì ko muốn xa.
Buồn buồn vì chả còn trận thi cuối kỳ nào nữa. Nghĩa là sắp được (hoặc phải) ra trường. Cũng có nghĩa là sắp ko đc đi học nữa, ko đc đàm đúm, tụ tập, oánh bạc, chém gió với các tình yêu rất chi là yêu và rất ko muốn xa tí nào. Bắt đầu hơi nhơ nhớ (rất có thể có đứa đang bị điên).
Cũng vừa từ bỏ một thứ, ko biết gọi tên là gì. Ko đến nỗi quá buồn hay quá chán, bởi vì có phải của mình đâu mà giữ lại. Cơ mà cũng cứ thấy thế nào ý.
Túm lại, ruột gan lòng mề đang lộn tùng phèo hết cả lên đây.
Bởi vì đang lên cơn điên nên rất muốn níu một tí thời gian lại. Kỳ này, mong đc thực tập nhiều hơn 2 tuần :frown:( :frown:( :frown:(
P/S: Sẽ khai quật lại cái thú đọc sách và nghe nhạc Trịnh, bắt đầu từ...ngày mai ^^

Entry for May 18, 2009 - Stylistics và những hệ quả!!!

Dù cấu hình của bạn có cao đến mấy, tốc độ xử lý dữ liệu làm cho các loại chong chóng cũng phải... chóng cả mặt thì khi gặp phải một thể loại mang cái tên mỹ miều STYLISTICS, bạn cũng vẫn bị TREO như bình thường :smile:)
Dù khả năng cày cuốc của bạn có trâu hay bò đến mấy thì với STYLISTICS, bạn vẫn phải vái nó bằng 15 cái vung nồi kèm thêm 20 cái nón nguyên chiếc =))

Yên tâm rằng với STYLISTICS, từ một con người bình thường bạn sẽ trở nên phi thường (ý tớ là ko còn bình thường nữa ý) chỉ sau một đêm. Và hẳn nhiên sẽ chẳng ai trách cứ hay cười vào mặt bạn khi đang trong điều kiện nhiệt độ, áp suất hết sức bình thường mà bạn có phát ra những âm thanh vẫn được gọi là tiếng người chỉ có điều ko người nào hiểu, lý do đơn giản là vì bạn đang ôn thi STYLISTICS! Và cũng chẳng ai thắc mắc khi thấy bạn mặc áo phông + quần ngố hầm hố, đầu đội mũ cối, chân đi giầy da; hay mặc áo mưa khi trời đang nắng tưng bừng; dừng lại trước một cái cột điện và đá cho nó mấy phát rồi ngửa cổ lên giời cười khanh khách, đơn giản bởi vì trên tay bạn đang cầm một mớ tài liệu STYLISTICS.

Chẳng có gì là lạ khi mà bạn My lại gặp ác mộng ngay cả trong giấc ngủ trưa vì bạn ý vừa thi xong STYLISTICS sáng nay.

Cũng thật dễ hiểu khi bạn đã học tất tần tật những gì phải học tính cho đến ngày thứ 7 vừa rồi, ngày Chủ Nhật bạn ôn đi vài lần, ôn về vài lượt, nhớ mặt từng con chữ, thuộc lòng từng dấu chấm dấu phẩy nhưng đến 9h20 sáng thứ Hai, 10 phút trước khi vào phòng thi, nhìn lại tài liệu, mọi thứ trở thành brand new. Vì đó là STYLISTICS^^

Thật đơn giản khi mà những gì bạn cho rằng vô cùng quan trọng, những thứ lớn lao, to tát, hết sức có ý nghĩa không chỉ với bạn mà với tất cả những ai đã đang và sẽ học STYLISTICS, những câu bạn đã chuẩn bị như một công trình nghệ thuật vĩ đại (ko thể nuột hơn đc nữa), những câu mà bạn chắc chắn ko thầy cô nào ra đề mà lại ko chọn, thì lại ko có trong đề thi. STYLISTICS là thế đấy!

Và đây là giáo viên STYLISTICS của bạn, Unique and very STYLISTIC

Bạn My: thưa thầy bao giờ có lịch thi lại môn này thế ạ?
Thầy Ngọc: (cười - tất nhiên là nụ cười rất...thầy Ngọc) thi lại chỉ trong 1 chương, Trà My nhá!
Bạn My: thế trước khi thi lượt về thầy bổ túc cho bọn em một buổi thầy nhớ!
Thầy Ngọc: riêng Trà My bổ túc cho cả 1 năm!

Hớ hớ, ý thầy là sao cơ =)). Em chỉ mong được ra trường đúng với tuổi của mình thôi =))


PS: STYLISTICS có 8 chương tất cả, bỏ hai chương cuối, bạn nào tự thấy có nguy cơ phải thi lại thì nhớ tới lời của our very dear Mr. Ngoc nhá, chỉ thi 1 chương (trong 6 chương còn lại) :smile:)

Entry for May 14, 2009 - Thật là vãi chưởng :))

Hôm nay vừa thi xong môn thứ hai. Hị hị chả hiểu cả kỳ vừa rồi bạn My học những cái gì và khi ra khỏi phòng thi bạn ý cũng ko hiểu mình vừa làm cái trò gì :smile:), chỉ nhớ láng máng đâu như là bạn ý kê tủ bị lệch, tí nó đè cho bẹp ruột thì phải, hố hố.
Sáng hôm qua bạn My thức dậy, cái sự chăm chỉ vốn vẫn ngủ yên trong bạn suốt bao năm qua tự dưng cũng thức tỉnh. Bạn My lên thư viện :smile:)! Một buổi sáng ngồi (giả vờ) làm sinh viên gương mẫu của bạn ý đã thành công rực rỡ, bạn ý học đc tận những ... 3 câu dài đến 1 trang A4 =)). Cơ mà ông zời ko thương bạn My hay sao ý, ngồi đến tận gần 3h chiều mà chả đc chữ nào vào đầu. Nản quá bạn My về nhà ngủ. Thấy bạn My ngủ, bạn LX có vẻ ghen tị, thế là cũng đú đởn lăn ra ngủ nốt =)) đến khi mở mắt ra đã là 6h tối. Hai cái đầu đau như búa bổ, chắc là do ở trong nhà lâu quá, cả hai quyết định đi ăn tối. Trên đường đi, có lẽ tại lúc đó ngẫu hứng của bạn LX lên cao quá hay sao mà bạn ý bảo ăn tối xong đi cafe cho thoải mái rồi về học tiếp. Câu nói của LX lại chạm đúng cảm hứng lúc nào cũng dạt dào của bạn My. Tèn tén ten ta lên Sành =)). Hôm qua cũng là ngày đi làm đầu tiên của anh xã bạn LX. Hai đứa đang chém gió rất chi là phởn, lúc đó nghe đâu như đồng hồ đổ canh nai (9.00 pm) thì phải, bạn LX nhận đc sms của anh xã bạn ý =)) Mạn phép bạn cho bạn My đăng cái short conversation của hai người lên đây chia sẻ với độc giả ko thì hơi phí.

Anh: Anh đang ngồi uống nước với các sếp. Thật là vãi chưởng, ngày đầu tiên đi làm.
Em: Em đang ngồi cafe với bạn My xinh xinh ku-tè :smile:). Thật là vãi chưởng, ngày mai thi

=)) Về phần tớ thì tớ thấy, hai bạn THẬT LÀ VÃI CHƯỞNG =))

Rồi đêm qua bọn tớ vật vờ thức đến sáng cố nhồi cho đc một ít chữ vào đầu nhưng vẻ như chả có tí hiệu quả nào. Thế là sáng nay bạn My lên đường ra trận với khẩu hiệu "Sống chết mặc bay".
Bài thi có 4 câu thì cả 4 trúng hết những phần chưa có dấu vân tay của bạn My :smile:) Thật là vãi chưởng. Bạn My bắt đầu ngồi chém gió, đc 3/4 câu. Hy vọng sẽ qua (và nếu cô cho bạn My qua thì cô cũng thật là vãi chưởng :smile:)
Rồi thì thi xong, trời ầm ầm đổ mưa sầm sập, ko biết điềm lành hay điềm dữ nhưng những cái mỏ vịt lại có cơ hội đứng chém gió tiếp đợi trời tạnh mưa. Bạn LX kể với tớ là câu tình huống của bạn ý thế này: ""Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài". Bạn LX, chắc tại máu lên não chậm nên chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa của câu nói này,mới quay sang hỏi pro bên cạnh nó có nghĩa là gì. Và bạn ý nhận dc câu trả lời ko thể pro hơn đc nữa =)) : "Uh thì chắc là đầu vào thì ít mà đầu ra thì nhiều" =)) =)). Pro ý thật là vãi chưởng =)) =)).

Và mấy ngày này cũng THẬT LÀ VÃI CHƯỞNG =))

Entry for April 30, 2009 - Ốm!

Chưa bao giờ ốm đến thế, bê bết, lê lết, ko ngóc đầu dậy đc.
Ba ngày đầu chỉ bị sốt và đau họng vào buổi tối. Đến ngày thứ tư, buổi sáng lên phòng đào tạo nộp học phí, hạ đường huyết, ngất. Thật may có mấy chị ở đó giúp nếu ko chắc cũng tiêu đời rồi. Cảm ơn chị Quyên; buổi chiều cố gắng lên lớp học, ngồi ngẩng đầu nhìn thầy đc tiết 1, 2 tiết sau gục hẳn, ko chịu nổi nữa phải về. Gọi điện cho bố mẹ xuống đón.
Về đến nhà, nằm bẹp dí. Ko ăn uống đc gì. Ngày hôm sau, ra trạm xá truyền dịch, truyền chưa đc 1/3 chai nước phải ngừng lại, qúa yếu. Lúc đấy người lả đi, cả mấy bác sĩ ở trạm xá cũng hết hồn kêu đưa ra viện ngay. Nhưng ra viện giờ đó thì ngang đi tra tấn, vậy là đi bác sĩ tư, vác về 1kg thuốc. Vẫn ko ăn đc gì, mỗi bữa mẹ cố đút cho vài thìa cháo, rồi uống cả đống thuốc, ko chịu đc, nôn sạch. Ngày hôm sau, vẫn thế, nằm bẹp dí, ăn uống tí gì vào cũng nôn sạch, bỏ thuốc vì ko chịu nổi. Bị đưa ra viện, khám tiếp, soi mói tiếp, đem về cả đống thuốc nữa. Vẫn không có tí tác dụng nào, ko ăn ko uống đc, vẫn nôn thốc nôn tháo, nằm bẹp 1 chỗ. Đêm không ngủ đc, gần như thức trắng. Có đêm mệt quá, người lả đi, gọi mẹ còn ko ra hơi. Lúc đấy sao nghe tiếng gọi của thần chết tha thiết thế nhưng cố, cố gượng dậy bò sang phòng ngủ của mẹ, hix, thế là sống.Hôm sau mẹ ko dám để cho ngủ 1 mình nữa, thế là hai mẹ con phải thức trắng vì mình ko ngủ đc thì mẹ cũng phải thức để trông. Đến đêm tiếp theo, phải dùng thuốc an thần, 2 ngày nay phải uống cái thứ thuốc đó rồi, may mà mẹ mình mua đc cái thuốc đó ko thì ko biết làm thế nào, độc dược mà, ko ai người ta dám bán, phải có đơn bác sỹ mới mua đc. Nhờ mấy viên thuốc an thần mà 2 đêm nay ngủ đc, người tỉnh táo hơn 1 chút nhưng vẫn ko ăn uống đc nhiều. Mỗi bữa vài thìa cháo thế là thay vì ăn thì phải đi truyền dịch, mỗi ngày truyền 1 chai, còn phải tiêm những cái thứ gì nữa ý. Hai cánh tay giờ lỗ chỗ toàn vết kim tiêm, trông chả khác gì con nghiện. Người thì chỉ còn lớp da bọc lấy bộ xương, đủ để sánh với cái Tí con nhà chị Dậu rồi đấy.
Dù sao giờ cũng đã ngồi dậy đc rồi, mà ko đc thì cũng phải cố mà dậy để làm nốt đống việc còn dang dở nếu ko thì cũng chết. Người vẫn đang bải hoải đây Chỉ mong sớm khỏe lại đi, còn bao nhiêu thứ phải làm, thi đến chân rồi, chết mất. hix
Ah, tớ phải cảm ơn các bạn nhé, những người đã ko lãng quên tớ khi tớ đang nằm bẹp 1 chỗ như thế này. Yêu mọi người nhiều.

Entry for April 16, 2009 - Từ biệt

Entry for April 16, 2009 - Từ biệt magnify
Em về đi con dế ngủ quên rồi
Trong ngăn bàn một thời đi học
Hình như là ...
đêm nay ...
trăng cũng khóc
Con đường dài hun hút dưới chân nhau
Em về đi đừng nhìn lại phía sau
Anh sẽ vừa đi vừa huýt sáo
Dẫu trái tim ngập tràn dông bão
Anh đã quen vui những lúc rất buồn
Em về đi! Bóng nhỏ cuối con đường
Tờ giấy trắng rơi từ vở cũ
Giọt mực tím tròn vo nằm ủ rũ
Viên phấn bỗng nhiên lăn vỡ trên sân

Em về đi! Mang theo chiếc lá vàng
Mùa đông ném xuống mặt đường sẫm tối
Gió vẫn thổi...
qua vai anh...
rất vội...

Entry for April 12, 2009 - overheard

Sáng nay lúc đang đợi bus, tình cờ và bất ngờ nghe đc 1 vài câu đối thoại của 2 em học sinh trung học. Thực ra cũng ko có ý định overheard các em ý đâu, cơ mà các em ý cứ rôm rả quá cơ, thế là lời lẽ của các em nó tự chui vào cái tai bên phải của bạn My đấy chứ. Ko biết nên diễn tả cảm xúc lúc đó thế nào? Chẳng lẽ tự nhiên lại lăn ra cười hô hố thiên hạ chúng nó tưởng mình điên nên đành nhịn. Hệ quả của cái sự nhịn đó là bụng vừa đau vừa tức.

Sự tình nó thế này, nghe đc mỗi 1 câu thôi:

Nữ sinh A: Hoá ra bọn Singapore nó không nói tiếng Anh mày ạ, nó nói tiếng Hồng Kông mà nghe như tiếng Trung Quốc.
Nữ sinh B: Thế á

No comment =)) =))
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31