Sticky post
Thursday, June 19, 2008 10:47:14 AM
hien nay blog opera ko hien thi dung tieng viet tren IE6 nen cac ban hay lam nhu sau
vao tool --> internet options -->accessbility -->ignore font style specified on webpages. check vao do va nhap ok. ban co the thay duoc tieng viet
Thursday, January 5, 2012 6:29:05 PM
Hôm nay mình sao thế nhỉ, có nhiều thứ khiến mình dễ dãi với chính bản thân mình và làm những việc mình chưa thể tượng được. Hic, qua rồi...
Dạo này muốn viết lắm nhưng rồi lại bị bệnh cũ “delay” tái phát. Cái bệnh này chữa mãi cũng chả xong.
Mọi thứ vẫn phải trôi theo cuộc sống và con người ta phải chạy đua theo nó mà thôi. Cod lẽ mình cảm thấy cuộc sống này có ý nghãi hơn với mình, nhưng nhiều người lại nhìn vào đó với ánh mặt và suy nghĩ khác. Một đứa chỉ lao đầu vào ăn chơi, nhậu nhẹt, hư hỏng. Uhm, có lẽ điều đó đúng phần nào chăng? Nhưng mà mình biết mình đang làm j, đang phải đối mặt với những điều gì.
Có những ngày cuối tuần chỉ đơn giản là đi cafe với bạn bè, quây quần bên nhau ngồi tám chuyện àm thôi. Nhưng cũng có khi alf những cuộc vui mau qua. Mình đi ăn uống cùng những người bạn mới,. Chả nhẽ cuộc sống chỉ làm ,làm và làm thôi ư? Phải có điều gì đó đổi mới chứ nhỉ. Những ngày vừa qua có lẽ là nhiều biến động nhất ....
Đêm khuya, vẫn nhdiệnđược cuộc điện thoại của đứa bạn khóc về cuộc đời trớ trêu, uhm. Vui vì cảm giác được tin cậy, thế là gúp đỡ hết mình. Cuộc sống có lẽ thấy được ý nghĩa hơn lúc nào hết. Đêm noel, cùng 2 đứa em gái và bạn bè đi dạo khu xóm đạo. mang bao nhiêu cảm xúc,với mỗi nưm lại có những mùa noel đáng nhớ, . 2 năm trước mình đi chơi với người mà mình quan tâm nhiều. 1 năm trước mình đi chơi với đứa nhỏ mới quen. Rồi năm ngoái lên Dĩ An đón noel với những đứa trẻ khó khăn. Mỗi năm lại cho mình một cảm xúc khác nhua. Trời Sài Gòn năm nay lạnh đúng nghĩa Noel luôn.
Đêm Giao Thừa, cùng đứa bạn đi đón ở trung tâm thành phố, cùng lắc lư theo điệu nahcj, cùng nâng lon chúc mừng năm mới.l Thấy mọi thứ thật yên bình và dẽ chịu. Nhận ra sự khác nhau nhiều lắm những con người với nền văn hóa khác nhau. Người tây và mình dễ dàng nói “ happy new year” với bất kì ai kèm nụ cười trên mặt. Trong khi đó những con người cùng chung dân tộc, tiếng nói lại kiệm lời đến khó tả. Nhưng vui vì tối đó lại cùng đi uống với đứa bạn thân gần nahf từ nhỏ. Lâu lắm rồi mới gặp lại nhau nhưng vẫn nhớ mình. Rồi cho đứa bạn ở ngoài đợi cổng 2 tiếng đồng hồ. Thấy mình có lỗi. Rồi mình thì đi suốt đêm với những niềm riêng. Uhm, giao thừa, khoảnh khắc khó mà quên được.
Cuộc sống đôi khi chỉ là những cốc bia, những cuộc ca hát cho qua ngày tháng, nhưng cái còn lại là gì nhie? Đâu phải là những bợm bia , bợm rượu đâu chứ. Đơn giản là nó đưa con người sống thật hơn, xích lại gần nhau hơn mà thôi. Ngày cuối tuần với quán ốc bên Thị Nghè rồi đi hát đến 12h đêm, hay đêm Noel ngồi trên sân thượng hóng gió mà nhâm nhi và kể chuyện trên trời dưới đất. Hay cũng là chủ nhật nọ 3 thằng con trai vào quán cafe ca hát . Nhìn sang phòng bên cạnh có 3 cô gái cũng như vậy
Cuộc sống bận rộn với những ngày đi làm,. Đợt training vừa rồi liên tục làm ngày 14h suốt 2 tuần. cuối cùng cũng tụt sức, chịu không nổi. Nhưng phải cố gắng thôi,
Hôm nay cũng vui vì quen thêm 1 người bạn.
Với những khó khăn chồng chất, con người dường như dễ xích lại gần nhau hơn thì phải.
Đêm khuya, cố viết vài dòng để đi ngủ, mai lại bắt đầu, Chuẩn bị về quê, mà tinh thần thì...
Có những cảm xúc lạ...
Saturday, December 3, 2011 6:59:21 PM
Mới đó mà đã 1 tuần trôi qua rồi nhỉ, nhanh thật đấy. Tuần vừa rồi có vẻ có nhiều biến dộng lớn, cho nên giờ đây dư âm cũng cần lâng lâng. Cố mà tranh thủ tý thời gian để ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ này thôi. Thứ 7 bắt đầu với việc café cùng em gái. Cũng thú vị khi nhâm nhi cốc café ngồi lướt web. Sau đó 2 anh em đi ăn với nhau. Rồi cùng đi café thêm lần nữa với một người bạn cùng quê. Nhà 2 đứa sát nhau, thế mà dường như mấy năm rồi không gặp. Người đi học, kẻ đi làm, hóa ra lại gặp nhau ngồi hàn huyên ở cái nơi đất lạ quê người này. Buồn vui lẫn lộn. Buồn vì thấy người cùng quê lại đâm ra nhớ cái ngày xưa cùng dung dăng dung dẻ, tụi trẻ con trong xóm cứ thế vô tư vui đùa. Hò hét chạy nhảy trên cánh đồng hay những buổi tối chơi trò đuổi bắt. Vui vì thấy ấm áp sau chừng ấy năm gặp lại một người bạn mà vẫn nói chuyện tốt. Thời gian qua đi, những mối quan hệ như thế này càng hiếm. Nên mình rất trân trọng nó. Đã lỡ với nhiều cuộc hẹn như thế này rồi, chắc vài hôm phải sắp xếp lại thôi.
Chiều thứ 7 tiếp tục với cuộc hẹn off mini của một nhóm chơi online là G+. Đã quen một số người nên cuộc đi chơi này cảm giác cũng sẽ vui. Về nhà nằm nghĩ một lát rồi lại chạy đi đón 1 thành viên mới quen cùng đi.Mình sợ giừo cao su nên hóa ra đến sớm hơn giừo hẹn cả nửa tiếng. Thế mà vẫn phải đợi hơn 1 tiếng đồng hồ mới tập trung đông đủ được. Những cuộc vui cuối tuần như thé này đều cho mình những cảm giác rất thú vị. Lần này số lượng người không đông nhưng lại có cái hay của nó. Dường như con người ta xích lại gần nhau hơn, nói nhiều chuyện hơn và thỏa mái hơn. Ăn uống, nói chuyện ở quán xong xuối, cả bọn lại kéo nhau ra nhà hát thành phố để chơi tiếp. Sài Gòn đúng thật là thành phố không ngủ về đêm, mọi thứ vẫn tấp nập. Con người ta lại chẳng cảm thấy lo sợ điều gì khi bên cạnh có những người bạn cùng vui cùng chơi dù mới quen nhau. Thỏa mái, vui vẻ thế là được. Cuộc chơi bỗng bị gián đoạn bởi một số chuyện không vui nhưng rồi cũng qua đi. Nguyên nhân hay việc đúng sai thì không bàn đến, và cũng do yếu tố bên ngoài mà thôi. Cuốc cùng cả hội hẹn nhau về nhà 1 thành viên nói chuyên . Mình về nhà xin phép qua đêm rồi thửng tiến luôn. Khá xa, những chẳng ngại nữa. Lâu lắm rồi mới ra ngoài qua đêm thế này. Mọi làn chỉ qua nhà bạn qua đêm thôi, chứ nhậu nhẹt vẫn lết về như thường. Đến nơi, cũng chưa đủ. Kẻ trước người sau. Sot lại cũng chỉ là mấy chiến sĩ mà thôi, không đủ hội. Nhưng thế cũng vui rồi. Căn nhà “nhỏ” bỗng rộn lên khi có quá nhiều con người . Bắt đầu bằng món hủ tiếu gõ, nồi cơm nhão và 2 cái trứng ốp la. Mọi người ngồi quây quầng bên nhau tám chuyện. Chủ nhà chả biết hôm nay tâm trạng thế nào mà nằm ngay tức thì, mặc dù là người có đô lớn nhất ở đây. Một đêm trôi qua, mình chỉ ngủ đựoc hơn 1 tiếng đồng hồ mà thôi. Khi men đã vào, mỗi người lại quay về với con người thật của mình. Mỗi người một tâm trạng thật khó tả đựoc. Dường như lúc này họ mới chính alf họ. Cuộc sống bon chen, với cuộc mưu sinh và vất vả để làm hài lòng kẻ khác đã phần nào làm cho họ mệt mỏi. Chỉ đến lúc này họ mới thỏa mái bộc lộ trong giây phút. Hừng đông, ánh mặt trời lên đồng nghĩa mỗi người lại trở vè với cuộc sống thường nhật. Lại đeo vào lớp mặt nạ để tiếp tục cuộc hành trình. Kẻ yếu đuối thì tỏ ra mạnh mẽ bất cần, nỗi buồn về thời quá khứ hay một cái gì đó cũng lo tìm chỗ ẩn nấp, để lại bây giờ là vẻ mặt hân hoan.
Cơn gió buổi sáng nhè nhẹ, lành lạnh nhưng không khí thì trong lành thật. Giờ này thì hầu hết mọi người vẫn còn chìm trong giấc ngủ nướng của ngày cuối tuần thay cho những buổi sáng làm việc căng thẳng. Về nhà sớm, vẫn còn đóng cửa, mà sáng nay lại có hẹn với lũ bạn đại học. Liệu có nên ngủ 1 giấc không nhỉ, chiều còn có việc phải đi nên cần giữ sức đấy chứ. Thôi, ra luôn nhà thờ đức bà café thôi. Buổi sáng , lành lạnh, công viên vắng, chỉ lác đác vài người thôi, một mình ngồi nhắn tin chúc cho bạn bè một buổi sáng tốt đẹp.Bắt đầu ngày mới bằng chai C2 thôi. Một lát thì mấy đứa cũng đến. Ngồi tám chuyện cho thời gian trôi đi. Thú vị, vui vẻ…. nhưng hơi mệt. 11h về nhà nghỉ ngơi thôi. Như mọi khi chacứ còn rủ nhau đi ăn, nhưng mình mệt quá nên cả hội tan rã luôn. Về nhà đặt tấm thân xuống thì mọi cảm giác mệt mỏi tan bién. Cố ngủ 1 giấc …. 2h chiều tỉnh lại bắt đầu cuộc hành trình mới cũng thú vị không kém. Chạy qua Phan Xích Long đón cô bạn thân hồi cấp 3 đi xuống quận 9 chơi như đã hẹn. Nói bạn thân cấp 3 cũng không đúng cho lắm. Khi lúc cấp 3 thì hai đứa chả thân nhau mấy. Cái tuổi học trò ngây thơ ngốc xít là vậy cơ mà. Đến khi vào đại học, mỗi đứa một nơi thì lại thân nhau đến lạ. Không thể hiểu nổi mà cũng chẳng để ý vì sao như thế. Chỉ biết rằng quá thân với nhau nên gặp nhau dễ nói chuyện, đi chơi cũng thú vị. Hôm nay, đứa bạn mới cưới chồng hồi giữa năm kêu xuống nó náu đồ ăn mà nhậu nhẹt. Những tụ quy thì chỉ có 3 đứa đi đuợc. Xuống đó đựoc thưuởng thức món ăn từ tay cô bạn thân đảm đang . Thật hạnh phcú biết bao. Ngồi ôn lại chuyện ngày xưa, rồi mục tiêu và công việc hiện tại. Có lẽ những câu chuyện ấy sẽ chẳng bao giừo kết thúc với những người bạn thân cả. Ăn no quá luôn. Ngoại trừ cái bánh mì lúc sáng thằng bạn đến sau mua cho thì cả ngày chưa gì vào bụng hết. Ăn thật no, thạt đã thật vui. Ăn no đến nỗi bụng căng ra muốn vỡ luôn. Chẳng hiểu sao trên đường đi xuông, nghe đứa bạn kể chuyện tâm sự lại ngẫm về quá nhiều điều và cảm thấy mình hạnh phcú biết bao. Hạnh phúc vì hoàn cảnh mình khá hơn tốt hơn, hạnh phúc vì được tin tưởng và sẻ chia . Không phải với ai chuyện khó nói cũng dễ dàng thốt ra,. Đặc biệt là tình cảm và gia đình. Hai đứa nói chuyện mải mê đến nỗi đi quá lố, rồi đi lạc đường luôn. Kể cũng vui và thú vị. Xem như một cuộc dạo chơi chứ biết sao nữa. Sau khi ăn xong, hai đứa lại cùng nhau đi dạo cho xuống bụng và để nói chuyện nhiều hơn. Thật sự mà nói thì thời gian với cả 2 thật quá ít ỏi. Mỗi người có 1 lịch làm việc khác nhau, nên thời gian gặp nhau thế này cũng khá hiếm. Tranh thủ với nhau thôi. Một thằng con trai, một đứa con gái cùng nhau rảo bước trên đường để tâm sự. Có vẻ lãn mạn…….
Cuộc sống đôi khi cần có những phút giây như thế để ta nhìn nhận lại mọi thứ, đã qua, đã có , hiện có và chưa có. Có biết bao nhiêu phần chìm của tảng băng trôi kia chứ. Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh và mỗi người có 1 vấn đè của riêng họ.....
Trên đường về, vòng tay ấm áp ôm mình làm mình thấy cuộc sống như nhẹ hẳn đi. Đó chỉ là cái ôm của chững người bạn thân nhưng nó ấm áp, chia sẻ cho nhau chút gì đó trong cuộc sống thường nhật vốn dĩ tẻ nhạt.
Vây là kết thúc ngày chủ nhật với biết điều không thể quên được. Mấy ngày nay thì cũng có tâm sự với một số bạn bè. Một cô bé lúc nào cũng đùa vui, thế mà cũng đang chán nản/ Cuộc sống phải chăng quá mệt mỏi đến vậy, và con người ta luôn muốn ôm lấy cho chính bản thân mình. Một cô bạn khác lại buồn vì chuyện chị em và các mối quan hệ trong nhà. Nếu là mình thì sẽ thế nào nhỉ. Lúc này đây mình chỉ có thể là người lắng nghe và động viên màt thôi. Nhìn quanh đi quẩn lại, thấy nhà mình vẫn nhất rồi. Mình tự hào vì có 2 cô em gái như thế. Và thế là đủ.
Hôm nay cố gắng cũng viết đc những dòng này. Vậy mà cúp điện. Đành để mai up lên thui. ...
Một ngày mới bắt đầu.....
Wednesday, November 9, 2011 5:05:16 PM
Xoay....xoay nữa đi...
Đôi lúc ngẫm về chính mình và cuộc sống hiện tại thấy mệt mỏi quá đi mất. Bao nhiêu điều phải lo lắng. Nhiều khi cái cảm giác được cững chiều, quá nâng niu bản thân lại làm cho mình thêm gánh nặng mà thôi. Những ngày qua, cứ rảnh giờ nào là ăn chơi giờ đó. Nhìn bạn bè mình, sao ai cũng có vẻ trưởng thành hơn thế nhỉ. Chúng nó biết lo cho gia đình, cho người mà chúng nó yêu thương, còn mình chỉ biết lo cho cái thân mình thôi. Mệt mỏi quá đi mất. Biết bao nhiêu là dự định, bao nhiêu mong muốn mà có làm được đâu. Cứ delay mãi thế này thì chacứ mình sẽ mãi là đứa con nít to xác mà thôi. Sắp đến tết rồi, chuẩn bị quay về lại căn nhà yêu thương của mình rồi. Đã lâu lắm chưa gặp lại me, chưa gặp lại ba hày bà ngoại nữa. Biết bây giờ bà già đi rất nhiều, nhưng lại không thể ở bên được. Tuổi già đến nhanh vậy đó, làm mình lại thấy lo. Me mình chắc cũng đã già hơn nhiều rồi. Có ai mà trẻ mãi đựoc đâu.
Còn mình thì sao? Cứ ăn chơi lêu lổng thế này ư? Biết đến bao giờ mới có cái j đó gọi là để bù vào cái công ơn nghĩa sinh thành đây. Hiện nay đã đi làm, vậy mà việc ăn ở cũng phải nhờ vả. Nợ tiền thì dễ chứ nợ ân tình thì làm sao mà trả được cơ chứ.
Ngày thứ 7 vừa rồi đi làm, chiều tối có kế hoạch đi sinh nhật bạn. Trời không thương nên chuẩn bị đi là mưa lớn. Mưa như chưa bao giờ được mưa hay sao ấy. Vậy mà cũng cứ lang thang cùng bạn bè đến tận hơn 12h mới về đến nhà. Ngày chủ nhật, cứ ngỡ sẽ không có quá nhiều kế hoạch vì đang trống. Thế nhưng có ai học đựoc chữ ngờ. Lâu ngày chưa gặp mấy đứa bạn Đh nên tụ tập cà phê, ăn uống. Hết buổi trưa. Cũng mấy thằng với nhau, nhưng lâu ngày gặp lại thấy vui vui sao ấy. Đến chiều lại café cùng tụi bạn ở quê. Có ai ngờ có đứa bạn từ trong đó ra đây công tác. Vậy là ăn uống kara tiếp. Nhiều bất ngờ. Vả lại cái hội này mình phải dùng từ là rất lâu rồi chưa gặp. Vì ai cũng có việc riêng, ai cũng có thời gian biểu quá chật khiến cho chả đứa nào có cơ hội gặp nhau hết. Thực sự mà nói, đều là do bản thân không quá cố gắng để tạo nên một buổi gặp mặt mà thôi, đó mới là điều cốt lõi. Lâu ngày gặp, cũng có vô vàn thứ để hỏi và để nói. Nhưng đành rút quân sớm vì có lịch hẹn lúc 6h với một nhóm bạn mới.
Thật sự cái hẹn 6h là gặp những người chưa bao giừo quen biết ngoài đời, cũng chưa hề nói chuyện nhiều. Off miss G+. Nhưng cái điều quan trọng là mình ham vui, và đã đồng ý tham gia cuộc vui này. Buổi offline thật hoành tráng, vui vẻ và thỏa mái. Có lẽ sức trẻ nên dễ hòa đồng và bắt nhịp khá nhanh. Café tổ chức giới thiệu làm quen một lúc thì kéo nhau đi tăng 2. Tăng 2 là vào cái quán Kara mà bạn mình rủ đi hôm trước. Đúng là đi nhiều có khác, mình biết thêm cái địa điểm để đi chơi cùng với hội. Đến bây giờ mới thấy những cuộc ăn chơi trước đây chưa hề phí chút nào. Rồi những phút giây sôi nổi nhất cũng đến, hát hò, ăn uống, tràn ngập tiếng cười cùng mọi người. Những ai còn sung sức thì tiếp tục đi nữa. Mình đâu có ngại. Thế là cứ thế tiếp tục thôi, đi nhậu nữa. Bây giờ có tầm 8 người thôi, một không khí nho nhỏ, ấm cúng hơn nhiều. Ngoài trời mưa bay bay, ai cũng tê tê hết rồi. Đến tận 1 h30 sáng mới bắt đầu quay về nơi trú ngụ. Thật sự chả còn biết gì nữa. Chỉ nhớ mang máng là vào nhà, đóng cửa, bật máy nói nhảm một tí. Nhưng vẫn đủ sức để mở cửa cho người về sau mình. Rồi lên làm 1 giấc tới trưa.
Lâu lắm rồi mới lại ăn uống nhiều như thế này . Có phải chăng mình quá ham vui không nhỉ. Biết sao đựơc, mọi ngày lại cứ tằn tiện, chỉ ăn uống để dồn sức dồn lực vào mấy ngày cuối tuần mà thôi. Có lẽ sẽ có nhiều đứa bạn bảo mình sao quá điên rồ, sao ăn chơi mà chả biết gì hết vậy, hạn chế bớt đi. Mình thấy cũng có phần đúng đấy chứ, nhưng sao? Bản thân thì luôn có những lí lẽ để bào chữa cho những quyết định của trí óc. Và dù nó biết là ngụy biện nhưng để đỡ thấy tội lỗi nó lại trấn an , vỗ về bản thân. Sau khi mọi thứ trôi qua, thì một tuần mới lại bắt đầu, cứ xoay vòng xoay vòng như thế. Lại chợt nhớ đến bộ phim Hàn Quốc mình rất ấn tượng “ SPRING, SUMMER,AUTUM, FALL AND SPRING…”. Có lẽ đời này qua đời khác, thế hệ này qua thế hệ khác thì chẳng có gì thay đổi nhiều. con người sinh ra, được dạy dỗ, lớn lên, rồi trở về với cát bụi. Bộ phim mà mình có lẽ rất khó để quên. Cuộc sống thấy cũng từa tựa như vậy thôi. Đi làm, về ngủ rồi cuối tuần ăn chơi. Xoay vòng và xoay vòng. Bạn bè hỏi có gì mới thì chả thể mở miệng nói ra điều gì hết. có khác chăng là ở những nơi mới, những thú vui mới và những người bạn mới.
Quanh đi quẩn lại là hết 1 năm rồi. Một năm mà tay trắng vẫn hoàn tay trắng, lại chưa có gì gọi là biết suy nghĩ về gia đình mình cả. Có vẻ mình luôn tốt với người ngoài hơn gia đình hay sao ấy. Mình cảm thấy tội lỗi vì đièu này, bởi thật sự mà nói mình cũng yêu gia đình lắm chứ….
Mà thôi, mặc kệ người ta nói, mình vẫn là mình. Sống có suy nghĩ chút có lẽ là được rồi. Suy nghĩ quá nhiều hay quá ít đều hại não cả. Mới cân xong, được 57kg . Vậy là cũng tạm ổn về cân nặng. Mà cớ sao hôm trước có một người biết tuổi mình lại bảo “trông già trước tuổi” nhẩy. Mình luôn tự tin là không ai đoán đúng số tuổi của mình hết. Vì mình cũng nhỏ con, mà mặt cũng non choẹt đấy chứ. Biết bao người lầm, ai dè lại có người nhìn nhầm đến mức này thì thôi rồi. Mà ngẫm lại cũng phải, dạo này cứ phơi mặt ra mà đi, chả có kĩ càng như trước đây nữa, bà và me mà biết là lại bị la rồi đây. Ấy dà. Có lẽ phải chú ý hơn về khuôn mặt thôi. Vì qua rất nhiều chuyện đã gặp, thấy được bề ngoài là yếu tố quan trọng, rất rất quan trọng. Nhìn qua một người , sẽ bị đánh giá ngay bởi cái vẻ bề ngoài. Thế nên phải chăng là biết chăm sóc bản thân ngay từ cái nhìn đầu tiên đấy nhỉ.
Quan hệ, bạn bè… nhiều quá mà chả thu xếp đựoc. Đôi khi người khác không hiểu thì mình nghiễm nhiên trở thành kẻ bạc tình bạc nghĩa. Muốn chia cái thân này để giành lấy tất cả các mối quan hệ đã gầy dựng quá. Đơn giản chỉ để khi cần một ly café cũng có người đi chung mà thôi….
Còn nhiều vấn đề để viết ra quá, viết ra để không thể quên, hay chí ít khi có quên thì cũng có thứ mà xem lại…. ngày lại nối tiếp ngày…
Công việc thì vẫn ổn, chỉ có những điều nên nói và không nên nói - im lặng là tốt nhất.
Có nhiều người quan niệm về hạnh phúc thật đơn giản. Lấy số tiền kiếm được mà đo thôi. Thật sự, liệu đó có phải thước đo chính xác không nhỉ. Người ta nhắc đến một người khác , với số lương cao thì trong giọng nói thường có 2 giọng điệu: 1 là ngưỡng mộ, 1 là xem thường. Ngưỡng mộ vì không biết đến bao giờ, và liệu đến độ tuổi của người ta mình có thể đạt đến con số đó không. Xem thường vì nghĩ rằng mình hơn người ta rất nhiều, nhưng mình không có sự may mắn và lươn lẹo như người ta thôi. Mỗi người sẽ có quan điểm riêng về hạnh phúc. Còn với bản thân mình thì sao nhỉ? Đôi lúc cũng có suy ngẫm về vấn đề đó đấy chứ. Tiền ư? Cũng chỉ 1 phần của cuộc sống thôi. Danh vọng ư? Có lẽ là không. Vậy thì điều gì đây nhỉ? Lúc trước suốt ngày mơ mộng đủ điều, rằng mình là superman, là những con người phi thường. Nhưng rồi lớn lên, những ước mơ ấy cứ nhỏ dần nhỏ dần, và ước muốn duy nhất bây giờ có lẽ là đủ sống, có thể giúp đỡ phần nào cho gia đình mà thôi. Đòi hỏi cao quá, nhiều khi sẽ chẳng thấy được điểm dừng, điểm đủ để thỏa mãn, còn nếu thỏa mãn thì đam ra tự phụ, chả phấn đấu. Nhưng cũng phải “biết mình là ai” chứ. Có nhiều thứ gọi là đột phá giới hạn bản thân, nhưng có lẽ nó chỉ xảy ra rất hiếm hoi mà thôi. Mà mình thì lại chỉ là 1 người bình thường, quá đỗi bình thường ít nhất là vào lúc này. “Cứ khát khao, cứ dại khờ”, uhm, có lẽ cũng có mục tiêu gì đó để phấn đấu chứ nhỉ. Nhưng hiện tại , chả có gì là rõ ràng và cụ thể hết. Nản thật đấy.
Thôi thì cứ vui vẻ với hiện tại, với những gì đang có mà thôi.
Thôi thì cứ chạy đua theo những vòng xoay bất tận…..
Và ngày nào đấy, ta sẽ nhận ra rằng mình đã có lúc như thế…
Sunday, October 30, 2011 8:24:27 PM
Mọi thứ dường như chỉ đi qua như cơn gió nhẹ, để lại sau nó là cái cảm giác mơn man thật dễ chịu. Tuần trước đã đi chơi suốt từ sáng tới tận khuya. Đầu tiên là đi ăn món nhật, sinh nhật của đứa bạn mới quen. Uhm, thưởng thức những thức ăn mới lạ cũng có cái thú vị của nó đấy chứ nhỉ. Rồi chiều lại đi uống cafe cũng những người cũ năm nào còn đi làm công tác xã hội chung. Vui lắm chứ những câu chuyện phím, những lời nói, nụ cười. Rồi tối là màn đi ăn uống bù cho ngày 20.10. Vui lắm thay khi có xung quanh mình là những người con gái vui vẻ, luôn sống hết mình cho hôm nay. Mình thật hạnh phúc khi có những cô em gái, những người chị, những người bạn thật dễ thương. Thế là kết thúc 1 ngày cuối tuần. Thứ 2 lại tất bật với kế hoạch đi xem ca nhạc tiếng anh ở trường Kinh tế. Hay thật đấy, những cô cậu sinh viên thật năng động, tự tin lên ca những bài ca bất hủ. Một buổi tối thú vị với Minh Thư, Lân Nhã, Phương Vi và đặc biệt là Kyo Youk. Một nghệ sĩ mới sống ở Việt Nam chừng 2 năm àm có thể ca nhạc Trịnh và những bài hát Việt khác không kém phần hay. Có khi còn hay hơn cả bản gốc ấyc hứ. Thật tuyệt vời và thú vị. Một ngày đầy niềm vui. Thứ 4 lại có cuộc hẹn cho 1 bước phát triển mới, một sự thay đổi hay chăng đó là 1 cơ hội mới. Tuy nhiên , sự chuẩn bị không tốt, tư thế bị động đã phá tan tất cả. Mọi thứ chỉ là con số 0 to tướng mà thôi. Có lẽ mình cần hơn nhiều những kinh nghiệm như vậy, cần lắm một sự chuẩn bị tốt. Có những điều mà mình cứ chần chừ mãi, cũng có khi những điều đó gây cho mình những ức chế nhất định. Chả lẽ mình luôn làm sai khi mới bắt đầu sao. Thứ 7 tuần này lại đi làm nữa. Vậy chỉ còn chủ nhật alf ngày chơi bời thôi, dự định, kế hoạch đã được lên lịch đến nỗi chả còn chỗ trống nào nữa. Uhm, thì sáng cũng cố dậy sớm để đi len Bình Dương thăm những người đáng ra phải thường xuyên thăm hỏi hơn. Lên đó chơi mà lòng thấy vui. Vui vì những con người cùng quê nơi xa xứ, vui vì những tình cảm còn nguyên vẹn như xưa, những kí ức và tình cảm dành cho nhau thật chân tình. Vui vì nhiều thứ. Lên đó làm cho chú Ba phải tàn sát 1 con gà rồi ăn những 2 tô bún to. Gà ngon thật, hai anh em ăn căng bụng trước khi bước vào chặng tieps thoe. Định bụng sẽ rủ mấy đứa bạn trên đó cafe luôn những thời gian chả cho phép nên thôi. Đành hẹn dịp khác vậy. Qua nhà chị Trúc lại được ăn tô mì Quảng trộn to tướng. 2 đứa khen ngon nức nở mà cố nuốt vì quá no. Thật sự rất ngon. 2h, cũng là lúc cất bước quay về thành phố cafe sinh nhật của 1 người chị. Uhm, những dịp thế này , ngồi nhâm nhi cốc nước, nói chuyện, trao cho nhau lwoif chúc sinh nhật thấy cuộc sống bỗng ý nghĩa hơn nhiều. Nhưng đến tận 5h lại có hẹn tiếp và lại tiếp tục quãng mới. Đi ăn chay để lấy lại sự thanh tịnh. Hihi, lúc sáng đã giết gà không biết chiều ăn chay có kết quả gì không nữa. Ngồi ăn mà tám đủ chuyện trên trời dưới đất, thấy thật yên bình. Sau đó còn đi cafe để kết thúc ngày chủ nhật bận rộn. Uhm, thì cuộc sống tấp nập những cuộc vui cuối tuần làm cho con người ta thỏa mái mà quên đi cái cảnh chạy show đi làm hằng ngày. Thấy mình lại được ăn chơi, được vỗ về trong những mối tình cảm đã cố gắng xây dựng. Cuộc sống cần lắm những phút giây như thế. Trong khi đi chơi, lại phải hủy biết bao lời hẹn đi chơi khác. Thật sự mình không phải quá quan trọng hay bận rộn, những chỉ nghỉ được cuối tuần nên cố gắng tranh thủ từng giây, từng phút mà mình có. Thế nên có khi bạn bè mình hẹn trước 2 tuần cơ .Ai không hiểu chắc ddeuf do mình quá chảnh. Một ngày mệt mỏi nhưng niềm vui tràn ngập. Và đón chào tuần mới với những dự định mới, những cuộc hám phá mới và cuộc chạy đua khốc liệt với cuộc sống.
Saturday, October 22, 2011 6:26:57 PM
Dạo này mình hay mệt mỏi, có lẽ già đi chăng? Mọi khi vẫn thức khuya lắm cơ, nhưng bây giờ mắt cứ muốn cụp lại. uhm ,có lẽ mọi thứ đã thay đổi. Tuần này mình đi làm 3 ngày liên tiếp 14h. Hic, có gì đâu nặng nhọc nhưng thời gian như thế thì lên chỉ có nước gật gù. Hơn thế , đêm nào mình cũng ngủ muộn nên có ngủ được bao nhiêu đâu chứ. Khi đi làm, dường như thấy thời gian chẳng trôi gì hết, nó chỉ vụt đến vụt đi.Mới đó mà đã cuối tuần rồi, vẫn lại là những buổi tụ tập cà phê nói chuyện cùng bạn bè. Uhm, có lẽ đó là thú vui duy nhất mà mình hiện có bây giờ. Vấn đề tiền bạc lại cứ mãi cản trở mình làm biết bao dự định. Chả biết đén khi nào mới thoát khỏi. Nói như thế nhưng vẫn cảm thấy hài lòng với những gì đang có. Đang có những cơ hội chòa đón nhưng sao mình lại luôn rơi vào thế bị động. Chả bao giờ. Lo lắng quá nhiều cũng chả đem lại lợi ích gì cả. Mình vẫn cứ thế, để mọi thứ cuốn mình đi và cũng chưa thật sự biết được mình đang cần gì và muốn gì. Không có mục tiêu thật là khó khăn, đi mà chả biết sẽ đến đâu, không muốn dựa vào ai khác cũng như chỉ muốn có những bước đi vững chắc để có thể giúp được ai đó.
Ôi điên mất thôi, già rồi, viết linh tinh, nghĩ linh tinh và làm việc linh tinh... Tuần mới bắt đầu với những dự định đã dự trù nhưng chưa thực hiện....
Monday, October 17, 2011 6:59:30 PM
Đám cưới bạn thân
Dạo này vẫn thích trì hoãn mọi thứ, đến ngay cả những điều muốn nói ra, muốn giữ lại cũng trì hoãn. Khá lâu rồi mới đụng đến cái trang nhật kí bỏ quên này. Khá lâu rồi....mình chẳng nhận ra được thời gian nó trôi như thế nào nữa. Có lẽ khi bận rộn với công việc nào đó thì thời gian dường như không hề tồn tại. Mình đã rất tranh thủ những ngày nghỉ, để đi nhiều, gặp nhiều những người bạn.
Đợt vừa rồi lại xảy ra một số chuyện khá quan trọng với bản thân mình. Một môi trường mới, một điều gì đó mới mẻ chẳng hạn cũng là điều mà mình đang mong muốn, những đợt đi Vũng tàu lại thấy thất vọng nhiều thứ quá. Hơn nữa, cảm nhận mình cần làm điều gì đó để không bị xem thường. Phải chăng đó là động lực để mấy hôm nay mình có vẻ chăm chú hơn vào việc rèn luyện bản thân mình nhỉ.Những cuộc đi chơi chóng vánh, những cuộc gặp gỡ tình cờ đôi khi lại để lại trong con người mình nhiều ấn tượng sâu sắc. Trời mưa lâm râm, cả bọn rủ nhau đi ăn cháo gỏi vịt, ngồi tám chuyện trong quán cafe ấm cúng, hay những đêm ngồi quán nước lề đường ngăm mọi người qua lại và nói đủ thứ chuyện với nhau. Và gần hơn nữa là chạy từ q1 lên Gò vấp nói chuyện rồi khuya bắt thằng bạn phải chở về tận nhà. Đôi khi sau này cũng có gì đó để nhớ chứ nhỉ,
Mây hôm nay trăng sáng quá, sáng mà mình cũng quên đi sự tồn tại của nó. Chỉ khi sắp di ngủ mới thấy được nó đẹp thế nào nhưng sức lực thì chả còn chút hơi nào. Hôm qua đám cưới thằng bạn thân hồi cấp 1. Uhm, bạn bè lâu lắm rồi đấy nhỉ. Đi đám cưới nó, mình đến sớm để chung vui với nó. Ngẫm cũng hay thật, mình với nó vẫn mãi là đôi bạn thân dù có biết bao chuyện đã xảy ra. Không gặp nhau gần 5 hay 6 năm rồi đấy chứ nhỉ. Dễ gì mà kiếm được người bạn thân như thế đâu chứ. Hôm qua gặp lại rất nhiều con người cùng vui đùa thưở nhỏ. Một số thì biết, một số lại chả nhớ rõ nữa, đúng là có sự phân chia tầng lớp. Mình có thể cảm nhận được điều đó trong cái cách họ nhìn mình. Mà mình cũng chả để ý lắm, chơi được thì vui, không thì chịu thôi, có cố ép nhau đâu chứ. Đám cưới bạn mà sao có cảm giác như của mình vậy, có kì lạ không cơ chứ. Cũng đã mấy ai từng hiểu cái cảm giác được bạn bè đặt mọi niềm tin vào như mình chưa nhỉ. Nhớ ngày ấy cách nay đến gần 8 năm, nó chuẩn bị xa quê vào cái đất SG này lập nghiệp. Đêm đó nó làm bữa tiệc nhỏ chia tay bạn bè để ngài mai lên đường. Mình là đứa chả biết uống bia rượu gì hết. Trong bữa tiệc nó lãnh hết cho mình. Rồi đén lúc về, nó đưa mình ra tận ngõ chỉ để nói với mình rằng “dù thế nào đi nữa mi vẫn là thằng bạn thân của tau”. C ó lẽ chẳng khi nào mình nghe lại được câu nói ấy nữa. Bạn bè nhiều khi có thể nói ra điều này điều nọ, những cũng có khi chả thể nói ra được những gì họ suy nghĩ. Riêng chuyện nó dám thể hiện cảm xúc thật sự đã làm mình quý nó hơn bao giờ hết. Sau ngần ấy năm, chúng mình lại gặp nhau nơi phố xá tấp nập này. Mình chỉ mong nó luôn vui vẻ và hạnh phúc, Cố gắng nhé, bạn thân của tau.
Ngày mai bắt đầu chuỗi 3 ngày liên tục 14 tiensg làm việc rồi. Làm việc với nhiều người là vì danh vọng, là vì tiền bạc. Uhm với mình thì sao, mình chỉ thích thỏa mái một tý thôi. Ngày mai, hy vọng mọi thứ sẽ tốt, mình vẫn mong có cái gì đó mới mẻ một tí, một điều gì đó làm cho cuộc sống thêm thi vị. Cái chủ đề công việc có lẽ sẽ nói vào lúc khác. Khuya rồi đấy, ngủ thôi
Tuesday, September 27, 2011 7:28:13 PM
Đêm nay lại mưa, những cơn mưa càng làm cho ta thấy lạnh. Những ngày vừa qua trải qua biết bao nhiêu là đợt ăn chơi rồi. Bây giờ ngồi một mình lại thấy trống vắng, thiếu thiếu và lành lạnh....
Vừa rồi đi chơi cùng công ty tại Mũi Né. Uhm, thì vui chứ sao không nhỉ, được đi chơi, thăm thú một vùng đất mới cơ mà. Cuộc đi chơi làm mình nhớ lại nhiều chuyện trong quá khứ và cũng có thêm nhiều suy nghĩ nữa. Mình thì lúc nào chả suy nghĩ nhỉ. Cuối cùng cũng là mấy chuyện vớ vẩn mà thôi...
Đi xe, mình chả bao giờ thấy mệt cả, có lẽ ông trời cho mình cái diễm phúc đó chăng, nên lên xe hoặc là ngủ, hoặc là ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Hôm rồi lên xe, được một lúc là “you’re my heart, you’re my soul” bật lên, mọi người hứng chí nhảy loạn cả lên. Và mình cũng không ngoại lệ, xem như bước đầu tiên mình muốn hòa nhập cùng mọi người vậy. Nhưng bản thân cái khối đã không có chất kết dính thì chẳng thể thành 1 khối được. Nó rời rạc từng mảnh. Mình thì có khả năng tiếp cận với hầu hết các khối nên cuối cùng thấy việc hàn gắn thì không thể mà mình cũng chả đủ sức.
Đêm đầu tiên đến nơi, mình vẫn không ngủ, rồi ra ngoài uống, hát tới tận sáng hôm sau. Nhìn thấy những công nhân họ vất vả hằng ngày, đâu có nghĩ đến lúc vui chơi họ lại hết mình đến vậy. Những cô gái đem theo hàng đống bia rượu, mồi nhậu thật chuyên nghiệp và mức độ “uống”của họ cũng đáng nể thật. Mọi thứ âu lo phiền muộn mọi ngày dường như dẹp qua một bên. Họ chỉ biết vui và chơi thôi. Sống hết mình, chơi hết mình, điều đó làm mình thấy vui vui. Sáng dạo biển ra ngắm bình minh. Thế nhưng vì trời âm u nên chỉ nghe được những cơn gió lành lạnh thổi qua, nhìn thấy cầu vồng sau dãy núi mà thôi. Mọi người nhảy xuống biển tăm và nô đùa, còn mình lại ngồi trên bờ giữ đồ thôi. Nhìn thấy biển lại nhớ đến cái cảnh ngày xưa 5h mình dậy ngắm hoàng hôn ở Đà Nẵng, rồi chiều chiều đắm mình trong cái không gian bao la của biển cả. Mọi thứ đã trôi qua mất rồi, nhìn thấy nơi này lại nhớ nơi xưa mà thôi..
Mệt mỏi, đánh một giấc được hơn 1 tiếng đồng hồ thôi. Rồi bật dậy tìm gì đó mà tham gia. Chả nhẽ đi chơi mà ngủ hay sao chứ. Thế là gia nhập hội đánh bài. Uhm, cũng có cái thú vui vui khi sát phạt nhau. Mình tham gia cùng mọi người, rồi đi dạo cùng mọi người, thỏa mái....
Đến chiều , lúc tổ chức trò chơi vận động lại chỉ muốn gục một chút. Nhưng làm gì có thời gian cơ chứ. Thế là háo hức tham gia chả ngần ngại gì. Mấy trò vận động vui vẻ, mang tính tập thể. Nhưng lại có chuyện xì căng đang làm mình trở thành nhân vật nổi tiếng. Cũng tại cái quan niệm đã chơi thì không ngại của mình mà ra thôi. Mọi người chơi trò xếp hàng. Mỗi đội 10 người, nối nhau sao cho dài nhất, cho sử dụng mọi vật dụng trên người. Thế là áo, mũ được tận dụng tối đa. Quần thì ai cũng 1 cái trong 1 cái ngoài đố ai dám cởi. Chỉ riêng có mình, 1 trong 1 trung gian và 1 ngoài. Thế là quyết định hy sinh thân mình, lột áo, mũ và cả... quần ra. Ôi, cái quần dài yêu quý của mình gần bằng 1 người thì hỏi sao không thắng chứ. Chỉ tội cho mình sau mang tiếng, chơi àm lột cả quần, tuy là vẫn còn cái quần đùi chả biến đi đâu, chả lộ hàng hóa gì. Hic. Đến tối là tiết mục văn nghệ...
Đầu tiên chơi cái trò quả táo đeo trước ngực con gái để con trai lên ngạm thấy ghê ghê sao áy. Thế mà có anh cũng ngạm chẳng chừa lại gì ngoài cái hột. Đúng là bái phục luôn. Rồi đột nhiên lại bị triệu tập để chơi trò hóa trang. Đâu có ngờ là mình bị bắt tham gia đâu chứ. Nhắm mắt đưa chân chơi thêm cú nữa. kiểu này mà con không “hot” chắc con đi đầu xuống đất. Thế rồi việc gì đến cũng đến, mọi thứ vài năm trước lại hiện về. cái cảnh ngày xưa mặc áo dài ra sao thì hôm nay lại mặc váy. Ối, cái số mình sao lại hay mặc đồ con gái thế không biết. Mấy người khác thì vận bikini mới ghê chứ. Chả dám nói gì luôn. Ngày xưa chơi vui, bây giwof chơi cũng vui , chỉ có điều hơi tục hơn đôi chút. May àm mình thoát cái cảnh cho bú bình sữa đấy chứ. Mới đọc báo nghe chửi về cái trò này thì hôm nay lại xảy ra. Uhm, cũng may thoát được kiếp nạn này. Hú hồn.
Đêm này mình cũng đoán trước phần nào không vui. Và đúng vạy, mọi người đều tan sớm. mình cũng tham gia đến phút cuối. Rồi đi dạo biển, gió biển lồng lộng, sóng rì rào, bước đi một mình giữa cái thời tiết lành lạnh lúc 3 h sáng quả là thú vị. Thấy mình nhỏ bé và mong manh quá đi mất....
Hôm nay quyết định phải ngủ 1 tí thôi. Sáng 6h đã bị kêu dậy đi đồi cát. May mà vẫn còn dủ sức để leo. Cái đồi cát ấy thật bao la, cát mịn, trải dài cả một vùng tạo nên nét độc đáo cho miền đất này. Cuối cùng rồi chuyến đi cũng kết thúc. Vui có, buồn có. Mình hiểu ra rằng, mình đã cố để phá vỡ những bức tường nhưng không đem lại kết quả nào cả. Cuối cùng thì bỏ cuộc mà thôi, vì nó cũng chả quan trong lắm.
Về nhà, những dự định mới lại đến, kế hoạch 3 tuần tiếp theo đã lên. Hy vọng mọi thứ sẽ ổn và tốt đẹp....chờ đợi điều gì đó mới mẻ hơn....
Đêm nay mưa, lạnh và cái cảm giác gì đó nghe nao nao lòng. Ở nhà bão lớn nhưng me nói không sao. Uhm, cũng hy vọng là không có chuyện gì....
Thursday, September 22, 2011 7:57:44 PM
Đêm nay lại thứ khuya nữa rồi. Tối mai là đi Phan Thiết cùng công ty. # ngày chẳng biết sẽ có điều gì mơi mẻ không, nhưng ít nhất thì được thăm thú vùng đất mới. Dạo này tâm trạng có chút bất ổn. Sự lựa chọn thật khó khăn, đôi khi cứ nghĩ con người ta sẽ vui hơn khi có nhiều sự lựa chọn. Nhưng tất cả đều sai hết, càng nhiều lựa chọn con người ta càng khó khăn khi ra quyết định. Và cũng thể hiện 1 điều khi quá nhiều lựa chọn hiện ra có nghĩa là người ta vẫn đang còn mờ mịt với hướng ra quyết định, nếu người ta biết rõ về điều gì đó thì ắt hẳn họ sẽ chỉ có 1 con đường duy nhất mà thôi.
Bao nhiêu dự định cũng chỉ là dự định mà thôi. Không biết đến bao giờ mới có thể làm được. có lẽ mọi sự lựa chọn đều do bản thân mình thôi. Hiện tại đang thấy rất hài lòng với cuộc sống này nhưng vẫn có một số việc không ổn định lắm. tất cả liệu có thay đổi không cơ chứ, đang chờ...
Trời Sài Gòn dạo này hay mưa đem, cho cái cảm giác cô đơn vắng lạnh khi có 1 mình. Lúc tối có khi lại nằm mơ về điều mà ai cũng biết là gì đó,. Có phải đã quá yếu lòng không nhỉ. Thôi thì đến đâu thì đến đi. Sáng hôm nay dậy trễ và nhận được 1 tin nhắn rất vui. Uhm, mình vẫn còn được nhiều người quan tâm, và làm bạn mà. Vẫn tốt lắm, tin vui cho một ngày mới bắt đầu....
Mọi thứ sẽ trôi theo cái quy luật của nó, mình sẽ cố gắng, ít nhất là trong suy nghĩ, đợi chờ cơ hội mà thôi. Theo đuổi một điều gì đó làm mình vui....
Tuesday, September 13, 2011 3:12:24 AM
Về nỗi cô đơn...
Cách đây khá lâu rồi, có lẽ là 3 năm trước, mình đọc một bài viết rất hay về chủ đề này và đã có nhiều cảm nhận như chính tác giả bài viết đó. Có nhiều điều mà mãi đến hôm nay mình vẫn thầm cảm ơn tác giả bài viết. Sáng nay dậy và đã tìm lại được bài viết nên copy lại cho bạn bè G+ cùng đọc. Nó hơi dài một chút nên các bạn nếu thực sự muốn đọc và thực sự có cảm nhận về nó, hãy kiên nhẫn dành chút thời gian nhé. Sở dĩ mình rất muốn các bạn đọc bài viết này vì rất rất rất nhiều lý do...Vậy nên, nếu bạn tò mò, chúng ta hãy bắt đầu nhé bạn của tôi...^^.
"Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng;cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng - cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.
Tuổi trẻ - tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chữa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép thử còn màu nhiâm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu; bạn có thời gian làm hậu thuẫn và chân trời vẫn còn gợi nhiều thôi thúc. Còn khi bạn đã lớn tuổi hơn, những xây xước đằng trước sẽ làm cho bạn ngần ngại, nếu bạn bị dúi xuống bùn thì rất có thể bạn sẽ tặc lưỡi nằm đó một mình, hoặc sẽ cố gắng vùng vẫy sao cho người khác cũng vấy bẩn lem luốc giống với bạn. Tuổi trẻ có một thứ vốn ngầm rất đáng quý mà không phải ai cũng biết: sự cô đơn. Trái tim là một giống loài dễ hư hỏng. Nếu nó được no đủ, nó sẽ đổ đốn ngay lập tức. Hạnh phúc làm cho con người ta mềm yếu, người ta vui tươi với mọi thứ, người ta quên mất việc phải làm, người ta còn bắt đầu tặc lưỡi nhiều hơn với những thói quen xấu.
Tình yêu là một giống dây leo khó chiều. Nó cần được thử thách và bị tấn công. Nếu bạn mớm cơm cho nó hàng ngày, chăm sóc nó quá no đủ, nó sẽ chết yểu.
Cô đơn ơi, tên của mi hàm chứa nghị lực. Nhưng sự cô đơn này không đơn thuần là “một mình” theo nghĩa đen của đúng từ này. Cô đơn là một trang thái tổng hoà rất đặc trưng của tuổi trẻ. Cô đơn vì thấy mình quá bé nhỏ, và ngợp thở trước sự rộng lớn của vũ trụ, của hàng hà tinh tú trên đầu mỗi đêm hè ta ngẩng lên. Cô đơn vì thấy mình bất lực trước một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà mình không sao sở hữu nổi nó. Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng gọi mà không biết sẽ đi đâu. Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé và những thực tế vừa mới đến. Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình, chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra ngoài để ta đóng cửa lại.
“Hạnh phúc làm con người mềm yếu và quên mất việc phải làm”. Rất nhiều người đã nói thế. Rất nhiều người đã được dạy cần cảnh giác với hạnh phúc. Nhưng “việc phải làm” ấy là để làm gì, nếu không phải để mang lại hạnh phúc? Và mục đích cuối cùng của mọi việc là gì nếu không phải hạnh phúc? Vì thế có lẽ chăng nên nuôi dưỡng trái tim như nuôi con mèo dùng vào việc bắt chuột: để mặc nó đói, nó sẽ phải tìm đường săn mồi. Con mèo đói đến lúc săn được mồi đã quá hao sức vào việc săn, đã quá đói, nên nuốt vội con chuột mà quên mất hưởng thụ thành quả. Và con chuột (hạnh phúc) chui tuột vào dạ dày mà chẳng để lại dư vị gì.Trái tim là một con mèo, đừng thử thách hay tấn công nó nhiều quá. Nó sẽ tự tìm được một khoảnh sân để duỗi dài sưởi nắng. Trong cái sân nắng ấy, có lẽ cô đơn không phải là người bạn tốt.
Cô đơn - tên của nó hàm chứa sợ hãi. Bởi dù theo nghĩa nào đi chăng nữa, cô đơn có nghĩa là khoanh riêng mọt vùng đất cho mình, đặt tên cho nó là “tôi”, rồi xây lên một thành trì bao bọc. Mà đã xây thành, có nghĩa là đứng trước nỗi sợ xâm lăng. Cô đơn - tên của nó hàm chứa khổ đau. Bởi để giữ thành, thì phải chiến đấu. Nếu không giữ được đó là khổ đau. Nếu giữ được, thì một mình trong cái chiến thắng hoang tàn đó, chiến thắng trở nên 3 lần vô nghĩa.
Cô đơn - tên của nó hàm chứa mất mát. Khi đã xây nên một thành trì khoanh thế giới của mình lại, có nghĩa là đã đánh mất thế giới bên ngoài kia. Mặc dù vậy, cô đơn dường nhu là một trạng thái mặc định cho mọi người. Tuy nhiên, cũng như một đưa trẻ chỉ lớn nếu cai sữa để ăn cơm, một người trẻ phải chối bỏ và thoát khỏi sự cô đơn để lớn lên. Nhưng trước khi chối bỏ, người đó phải ý thức được nó.
Ngày xưa có một câu chuyện về người cha trong ngày sinh nhật của đứa con 3 tuổi. Đứa con khư khư giữ những quà tặng, không cho các bạn chơi cùng. Người cha quyết định dạy con mình biết chia sẻ bằng cách giật đồ chơi khỏi tay đưa con cho những đứa khác. Có một điều mà người cha đó quên: trước khi học cách chia sẻ, đứa bé phải học cách sở hữu. Người ta không thể cho đi cái gì người ta không có. Cũng vậy, người ta không thể thoát khỏi bức tường mà người ta không nhìn thấy.
Thời gian để tự ý thức đó có thể là rất lâu. Để kiêu hãnh về thế-giới-riêng-tư không thể lặp lại của mình. Để thù địch với tất cả những gì không phải là nó. Để chiến đấu bảo vệ nó. Để thấy nó là chật hẹp và quyết tâm thoát khỏi.
Thoát khỏi không có nghĩa là đánh mất, không có nghĩa là để cho thế giới của mình bị xâm lăng bời thế giới ngoại lai. Thoát khỏi có nghĩa là cho đi, là đem cái thế giới riêng tư ấy chia sẻ và hợp nhất với những thế giới khác thành một thế giới rộng lớn hơn. Thoát khỏi, có nghĩa là học cách sống với các sinh vật ngang bằng mình, tồn tại với mình, cần cho mình mà không đòi hỏi phải sở hữu. Những giấc mơ, khi đó, không mất đi. Chúng chỉ ít viển vông hơn. Khi đó người ta không còn mơ tung cánh giang hồ. Cô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát.
Nêu như cô đơn do tự ta tìm đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yên tĩnh vô cùng, nơi mà ta có thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể nhận thức được cái hay, cái dở …, và cũng có thể là nơi để tâm hồn ta chìm vào quên lãng. Và chính nhũng thời điểm như vậy, chúng ta sẽ cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều."
1 2 3 4 5 ... 36 Next »