Skip navigation.

Nhạc Phan Văn Hưng

Phan Văn Hưng là một tên tuổi mới lạ trong làng âm nhạc Việt Nam, tuy anh đã hoạt động từ lâu. Anh Hưng, sinh năm 1950 tại Hà Nội, 1954 vào Nam, xa rời đất mẹ Việt Nam từ 1968.

Anh du học và tốt nghiệp về Kỹ Sư Hầm Mỏ và Cơ Khí ở Pháp. Trước khi rời Pháp để định cư tại Úc, Phan Văn Hưng đã sinh hoạt với Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Paris. Trong suốt 10 năm sinh sống ở Pháp, ngoài những sáng tác và trình diễn âm nhạc, anh còn là sáng lập viên của “Văn Đoàn Lam Sơn” và của tờ báo “Nhân Bản”, một trong những tờ báo Việt ngữ phổ biến rộng rãi ở Âu Châu.

Nhạc Phan Văn Hưng là một nét chấm phá khác thường, chưa thấy bao giờ trong âm nhạc Việt Nam.

Đã khoảng một phần tư thế kỷ hoạt động âm nhạc, với hơn 100 bản nhạc, Hưng đã có một con đường, có một hướng đi, khác hẳn những nhạc sĩ khác. Những tác phẩm đã phát hành gồm tập nhạc “Trái Tim Tôi Là Bến” với ba cái CD “Trái Tim Tôi Là Bến”, “Có Phải Em Chờ Mùa Xuân” và “20 Năm”.

Nếu nói nhạc Phan Văn Hưng là nhạc của những tình yêu lứa đôi như nhạc của những nhạc sĩ viết tình ca ngày xưa Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng ... hoặc nhạc tình ngày nay của Đức Huy, Trịnh Nam Sơn, Mai Anh Việt, Nguyên Bích... thì là một điều sai lầm lớn lao.

Nhạc của anh, có một phần nào đó, ảnh hưởng loại nhạc tranh đấu, nhưng không hoàn toàn “lớn giọng” như vậy, dù là tác dụng có thể sâu đậm hơn nhiều.

Hãy tạm thử so sánh với “nhạc phản chiến” của Trịnh Công Sơn ngày xưa (ở đây không bàn đến những bản “tình ca” của Trịnh Công Sơn). Một điều khá rõ ràng, “nhạc phản chiến” Trịnh Công Sơn lời lẽ thường mơ hồ, ám chỉ, chứ không bàn thẳng vào sự việc và nhạc Phan Văn Hưng thường từ những bài thơ diễn tả những sự kiện có thật. Có lẽ cả hai loại nhạc đều có thể gây ảnh hưởng, xúc động mạnh đến người nghe, nhưng hai nhạc sĩ đã có hai con đường, có hai mục đích, hai lý tưởng trái ngược hẳn với nhau.

Nhạc của Phan Văn Hưng, hình như đa số là những bức tranh xã hội, mờ ảo nhưng có thật. Những bức tranh màu đen, những hình ảnh cực tối của những con người Việt Nam điển hình, những người thật. Những người Việt trong nhạc của họ Phan là những nhân vật có thật, họ đã chết tuyệt vọng, hay họ đang và sẽ bám víu vào tương lai mờ mịt...

Nhạc Phan Văn Hưng cũng có những người Việt đang sống sót một cách trầm, hùng, anh dũng... trong trận cuồng phong phủ kín bao tối tăm của nước Việt Nam, sau những ngày cuối của tháng Tư Đen 1975.

Đây cũng còn là tâm sự của những người Việt ly hương, những người đã phải đau đớn bỏ lại một đất nước đen tối, bỏ lại gia đình, tài sản, bỏ lại bạn bè trong những trại học tập, những trại tù, những địa ngục của nhân loại:

“... Ai trở về xứ Việt
Nhắn giùm ta, người ấy ở trong tù
Nghe đâu đây vang giọng hờn rên xiết
Dài lắm không, đằng đẳng mấy mùa Thu
Ai đi về xứ Việt

Thăm dùm ta người ấy ở trong tù
Cho ta gửi một mảnh trời xanh biếc
Thay dùm ai màu trời ngục âm u
Các bạn ta ơi, bao giờ được thả
Đến bao giờ ăn được bát cơm tươi
Được lắng nghe tiếng chim cười
Đến bao giờ, đến bao giờ?...”
(Ai Trở Về Xứ Việt/thơ Minh Đức Hoài Trinh-Nhạc Phan Văn Hưng)

Phan Văn Hưng đã viết lên những “thương khúc” rất cảm động về các đồng bào ở trong và ngoài nước. Anh viết về những con người có cùng một tiếng nói, cùng một mầu da vàng, cùng một lịch sử Lạc Hồng như anh.

Niềm đau của những người Việt khốn khổ còn ở lại Việt Nam, hay những di dân gốc Việt mất nước, phải lang thang khắp tứ xứ, năm châu là niềm đau của Phan Văn Hưng. Và đấy cũng là nỗi đau của Nguyễn Chí Thiện, của Minh Đức Hoài Trinh, của Đinh Tuấn, của Bắc Phong, của Nguyễn Song Pha, của Giang Hữu Tuyên, của Nguyễn Phương Lam, của Nam Dao... là những thi sĩ có thơ được anh phổ nhạc. Và đấy cũng là tâm sự xót xa của tất cả các người Việt Nam khác hãy còn là “Người Việt Nam”.

Bao nhiêu là những mẩu chuyện có thật, của những người không may mắn ở lại Việt Nam, đa số là những bài thơ đã được Hưng viết thành nhạc, để đưa đến hàng triệu người Việt trong và ngoài nước.

“Bài Ca Cho Em Bé Thảo”, nhạc Phan Văn Hưng phổ vào thơ Nam Dao, là một thương khúc cảm động. Em bé Thảo bệnh nặng, được cha mẹ đem vào nhà thương. Bị bỏ quên, mãi sau một bác sĩ Xã Hội Chủ Nghĩa mới đến kê toa thuốc, nhưng cho biết “nhà thương không có thuốc”. Cha mẹ vội mượn tiền hàng xóm ra chợ trời, mua được thuốc, đem vào nhà thương, nhưng bé Thảo... đã lìa đời! Nhà nghèo, phải cưa chiếc bàn cũ long chân đóng đinh làm quan tài. Cha đạp xe lọc cọc chở áo quan ra nghĩa trang. Mẹ chạy theo cầm giữ chiếc quan tài nhỏ bé. Còn có gì đau đớn hơn hình ảnh này?

Nhưng, không phải chỉ có dân chúng miền Nam Việt Nam mới khổ. Những người dân ngoài Bắc còn có thể xấu số hơn. Những người theo kháng chiến ngày xưa cũng có những cay đắng, những hờn tủi không thể nói ra được. Họ Phan đã giúp họ và viết thành những lời nhạc chua xót.

Đó là nội dung một số bài hát như “Bậu” (thơ Bắc Phong-nhạc Phan Văn Hưng). Bậu là tên một thôn nữ đẹp và thích làm dáng, ngay cả sau khi gia nhập kháng chiến. Ngờ đâu, cái chết tức tưởi của người yêu khiến Bậu không còn là Bậu ngày xưa nữa.

Rồi đến bài “Có Phải Em Là Em Bé”, thơ Nguyễn Chí Thiện-nhạc Phan Văn Hưng. Thi sĩ của “Hoa Địa Ngục”, Nguyễn Chí Thiện, đã kể chuyện một em bé có cha bị ở tù đã hơn mười năm. Mẹ em bé, buộc lòng phải lấy một bí thư đảng nơi mẹ công tác. Còn em, còn em bé đáng thương chỉ mơ có được một đôi dép, chỉ mơ được đi học. Và đau đớn thay em, ngây thơ, lại mơ được trở thành thiếu nhi... quàng khăn đỏ!

Những câu chuyện thương tâm như vậy. Những câu chuyện xã hội tưởng chừng như nối tiếp nhau trong những bài hát tràn đầy những khổ đau, triền miên, bất tận... tưởng như không bao giờ có thể hết được những khổ sở, những chua cay.

Hãy cùng ngậm ngùi trong câu chuyện của hai em bé nhỏ, vẫn còn trong tuổi vô tư, đi tát dầu cặn nổi lềnh bềnh trên nước sông Sàigòn, gần xưởng Ba Son, lọc lấy dầu bán, để làm kế sinh nhai. Thằng bé anh, tuổi mười ba, đã bị gục ngã dưới làn đạn AK của Công An. Thằng bé em khóc ngất, ôm anh mình đã chết, máu nhuộm đầy người. Mọi người chắc phải có một cảm giác ớn lạnh ở xương sống khi nghe bài thơ nhạc sau đây:

“... Tôi muốn hát cho thằng bé nước Việt
Chết như một kẻ thù vô danh
Phản động chăng hay là đế quốc?
Biết đâu rằng chỉ chủ nghĩa giết em!
Bé tát dầu, thằng bé tát dầu!
Chết nơi cầu cạnh xưởng Ba Son
Thằng nhỏ chết với đôi mắt mở trừng
Trên giòng sông sóng gợn rưng rưng”
(Thằng Bé Tát Dầu/ý Nguyễn Song Pha - nhạc Nam Dao và Phan Văn Hưng)

Thật là đau thương: “Thằng nhỏ chết với đôi mắt mở trừng” làm cho giòng sông phải “rưng rưng” nước mắt!

Nhạc Phan Văn Hưng nhiều chuyện buồn. Nhưng không những chỉ kể lể những chuyện buồn như vậy đâu. Anh còn cho thấy có những hy vọng.

Trong một cuộc biểu tình tranh đấu cho Tự Do Nhân Quyền, tại một công trường ở Paris, Nam Dao và Phan Văn Hưng đã tình cờ bắt gặp những giọt lệ trên đôi má nhăn nheo của một người Mẹ Việt Nam. Giọt nước mắt của người mẹ già có mái tóc bạc phơ, tay cầm lá cờ vàng ba sọc đỏ, đã là cảm hứng cho bài hát “Giọt Nước Mắt Của Mẹ”. Bài hát này đã cho những giọt nước mắt của MeÏ là những giòng suối man mác tình người, niềm kiêu hãnh của 4000 năm Con Rồng Cháu Tiên, niềm hy vọng một ngày sẽ có ánh sáng ban mai. Giọt nước mắt của Mẹ sẽ là những dòng sông cuồn cuộn lên, là những thác nước đổ dồn dập ập xuống để phá tan gông cùm, xiềng xích.

Ba cái CD của Phan Văn Hưng rất giản dị. Anh Hưng hát tất cả. Cũng có đủ những nhạc cụ như tây ban cầm, dương cầm, vĩ cầm, trống... tuy nhiên, đa số phần hoà âm khá đơn giản do chính anh thực hiện.

Nhưng nghe “thấm” nhiều. Nghe thấm thía nhiều lắm!

Giọng hát của Phan Văn Hưng không phải là để hát tình ca. Giọng hát của anh, không thể điêu luyện như Anh Ngọc, không ấm áp và không ngọt ngào đằm thấm như giọng ca Duy Trác và cũng chẳng có cái ngang tàng nhưng ru hồn người của tiếng ca Tuấn Ngọc. Hưng cũng không có giọng hát thính phòng opéra của Vũ Anh, của Đoàn Chính.

Nhưng nghe Hưng hát, hát một cách mộc mạc và chân phương, người nghe sẽ thấy tiếng nói xoáy sâu vút lên từ đáy lòng, thấy những rung động của con tim người nghệ sĩ.

Có những lúc, tiếng nói người nhạc sĩ là những lời ao ước được góp phần vào công cuộc tranh đấu, giải phóng dân tộc. Không phải là những lời hô hào, những lời ồn ào...nhưng trống rỗng. Đây là tiếng nói từ tim, từ xương máu. Đây như là những lời chúc tụng, những câu nguyện cầu, đã và đang dìu những cánh buồm rách nát trong cơn bão tố đến bờ bến của Tình Thương. Bởi vì, từ mỗi một dập vùi sẽ nẩy ra một niềm tin. Bởi vì, từ mỗi một gục ngã sẽ đem lại một chí quật cường. Để làm gì? Để cho bạo lực, để cho dối trá ngày hôm nay được thay thế bởi lòng bao dung và chân lý của Tình Người:

“Buồm của anh rách nát
Bởi bao đợt sóng nhồi
Thì xin anh hãy vá
Bằng những miếng da tôi
Ngòi của anh đã gẫy
Hãy mài trên xương tôi
Chấm máu tôi mà viết
Về lương tâm con người
Dù đêm trăng không lên
Nhưng mắt trẻ là sao
Trái tim tôi là bến
Xin anh cứ bơi vào...”
(Trái Tim Tôi Là Bến/thơ Bắc Phong-nhạc Phan Văn Hưng)

Một thi sĩ được Phan Văn Hưng phổ thơ thành nhạc nhiều nhất là Nam Dao. Không thể tránh được, vì Nam Dao cũng là người bạn đường, đã chia sẻ cùng Phan Văn Hưng hàng chục năm đời. Nhưng, hình như cũng chính vì vậy, anh đã “cảm” được thơ Nam Dao, “cảm” hơn thơ của tất cả mọi người khác. Những khúc hát anh viết vào thơ Nam Dao, thật phải nói là đến mức độ tài tình.

Một bài ca, có thể làm người nghe rung động đến tuyệt đỉnh, và dễ “thấm”, dễ phải rưng rưng nước mắt là bài “Nếu Em Nghe Bài Hát Này”. Bản nhạc chắc phải là hòa hợp tuyệt diệu nhất của đôi uyên ương tài hoa Nam Dao và Phan Văn Hưng. Thoáng nghe cung điệu như là một bản tình ca. Nhưng không phải vậy! Không phải như vậy đâu! Đây không là một bản tình ca lứa đôi mượt mà. Đây là bài thương ca rên xiết, hấp hối từ trong ngục tù đen tối, gửi ra ngoài về cho người vợ, cho đứa con... Đây là lời vĩnh biệt của một người đã đang chết thảm khốc trong ngục tù. Bài hát để gửi đến những người tuy ở ngoài tù, nhưng cũng đau khổ trần ai. Vì người còn lại sẽ không bao giờ gặp lại được người tình, sẽ không nhìn thấy được người chồng yêu dấu. Vì người còn sống sót sẽ không thể gặp, dù chỉ một lần, để được biết mặt ai là người cha kính yêu của mình:

“Nếu em nghe qua bài hát này
Thì anh đã khuất theo rặng đường mây
Nếu em nghe những lời giã từ
Thì xin đôi mắt ngưng đọng mùa Thu
Tình anh ao ước trao muôn ngàn gió
Gởi bao trăn trối trong cơn mù xa
Giờ anh thoi thóp giữa gian ngục tối
Nào được thoát ly tâm hồn bay xa...
Nếu con nghe qua bài hát này
Thì con sẽ biết cha mình là ai
Nếu có đi qua vùng nước lầy
Mộ cha nằm đó trái tim nằm đây”
(Nếu Em Nghe Bài Hát Này / Thơ Nam Dao - nhạc Phan Văn Hưng)

Năm 1997, Phan Văn Hưng và Nam Dao, qua tập nhạc “Trái Tim Tôi Là Bến” được Giải Thưởng Văn Học Nghệ Thuật Quốc Khánh Việt Nam do Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam trao tặng.

Tháng Ba, 1999
Santa Maria, California, USA

B.S. Phạm Anh Dũng

cry

nhức đầu thiệt, lâu òi hok khóc, bùn wá, mà hok bit nói w ai, hok thể nói w ai... hix hix, là ai làm ra chiện như thế chứ, tự làm tự chịu vậy... hok dám nói w ai hết, huhu, hok bit nói sao, hok bit bắt đầu từ đâu, mọi thứ dồn về 1 lúc... có bao jờ bị cảm jác đó hok...nhớ hùi đó wen rồi mà, jờ lại bị chính thói wen đánh lừa, khốn thật... cảm jác đó mình wen rồi, đã wen rồi... vậy mà mới 1 tháng đã bỏ thói wen ấy dễ thế ư, tại mình ngu wá mà... tập làm wen lại đi... CÔ ĐƠN, chào nhóx, tụi mình làm wen lại nha ^^~!!

I'm a teen!

"…Gió ơi , đừng khóc …"

Ko biết từ bao giờ đã luôn nói với bản thân mình bốn chữ ấy . Ko biết từ giây phút nào đã luôn tự nhủ : đừng khóc nữa ... gió ơi !!!

Ngoảnh đầu nhìn lại cũng ko biết đã mấy lần mình thật sự mỉm cười … giờ ngoảnh đầu tìm lại , cũng ko nhớ mình đã từng khóc với những cảm xúc ra sao…?!? …

Đã mấy mùa mưa rồi chẳng còn khóc . Cũng đã mấy mùa đông rồi co mình trong lặng im. Mình của ngày xưa có lẽ là hay khóc , hay buồn , hay lang thang trong mưa một mình,hay tìm về với đêm … nhưng mình của ngày xưa ko sâu và dày như thế ! Mình của ngày xưa có lúc tàn nhẫn , lạnh lùng nhưng cảm nhận được nỗi đau , ko chai lì và phẳng lặng , ko vô cảm , lạnh lẽo như mình của giờ đây ! Mình của ngày xưa có một trái tim nhiều vết cắt nhưng ấm nóng, yêu thương … ko như mình của giờ đây , một trái tim đã lành nhưng sao lạnh còn hơn một tảng băng chìm sâu trong đáy đại dương với những con sóng ngầm giận dữ … Mình của ngày xưa ít cười , ít nói nhưng ko phải ko có người hiểu mình … chẳng như mình của giờ đây , dù nói nhiều , cười nhiều cũng ko ai có thể chạm đến những quãng khuất trong sâu thẳm nỗi xa vắng, miên man … Mình của ngày xưa buồn sẽ khóc … ko như mình của giờ đây , mỗi khi buồn lại rạng rỡ cười nhiều hơn . Mình của ngày xưa là mình biết yêu thương … ko phải mình của giờ đây trống rỗng với một hồn hoang vắng…

Mấy năm qua đã có những chuyện gì xảy ra với mình vậy chứ ?!? Tại sao giờ đây lại ko thể khóc , ko thể yêu thương , ko thể nghe thấy cảm xúc của chính mình được nữa ?!? Tại sao giờ đây nỗi nhớ , niềm đau lại trở thành cái gì đó mơ hồ xa lắm !?! Mình ko hiểu … càng lúc càng ko hiểu chính mình . Thèm được yêu thương nhưng lại sợ yêu thương. Thèm một vòng tay xiết chặt nhưng trong sâu thẳm lại sợ bị người khác chạm vào. Từ lúc nào bước qua những yêu thương ,bước qua những rung động , bước qua những đau buồn và bước qua nước mắt đơn giản như thế ?! Ko còn vật vã , đau đớn … ko còn cái cảm giác "dường như ko thể" của ngày xưa … mọi thứ đều nhẹ bẫng , đều đơn giản chỉ sau một tiếng cười …Khi cảm nhận được những điều ấy mới giật mình nhận ra … từ lâu rồi …đã quen với cái cách tự làm đau chính mình … để rồi lại ngẩn ra cười nhiều hơn .

Gió ngốc !!!

Tại sao lại làm mình trở nên như vậy chứ ?! Tại sao phải cố đi qua nỗi đau bằng chính những nỗi đau ?! Tại sao cứ phải tự làm tổn thương chính mình ?! Gió hiểu mà … ko có gì đáng thương hơn là tự mình bỏ rơi chính mình … Gió àh , sao cứ phải làm những điều ngốc nghếch như thế ?! Dựa vào một ai đó đi , đừng cố tỏ ra mình mạnh mẽ nữa …

Ừm , nhiều lúc cũng muốn nắm chặt tay một ai đó để cùng bước đi … nhưng … đã mấy lần thử để rồi cuối cùng nhận ra … ko được … Sợ cái cảm giác làm đau một ai đó , cũng sợ cái cảm giác mình kéo ai đó xuống sâu hơn , sợ người ta lọt thỏm trong cái thế giới mù lòa với những quằn quại của riêng mình … Chưa ai bước qua được cùng mình . Khi mới bắt đầu đã nhận ra sự trốn chạy của họ … khi mới bắt đầu đã nhận ra những cảm xúc đau. Và bất giác , bàn tay mình khẽ buông …đôi mắt lại lòa đi …Thèm được nắm chặt bàn tay ai đó , thèm được giữ mãi hơi ấm của một người … nhưng lại ko nỡ … ko thể nhắm mắt mà thấy họ đau … Từ lúc nào đẩy họ ra xa như thế ?! Từ lúc nào ko còn tìm kiếm, ko còn hi vọng ?!

Thật sự rất muốn có một ai đó có thể ôm Gió vào lòng mà thì thầm … "khóc đi…" . Thật sự rất mong một bàn tay đủ ấm để giữ chặt đôi bàn tay giá lạnh. Thật sự rất cần một bờ vai , một yêu thương , một người có thể hiểu , có thể chấp nhận và có thể yêu tất cả những gì vốn thuộc về Gió.

Gió ko lành lặn … Gió vỡ vụn…
Gió ko nhẹ bẫng…Gió tang thương…

Rất sợ … sợ mình của giờ đây …
Rất sợ … sợ mình của ngày mai thành bão …

Nhưng phải làm sao …làm sao bây giờ hở Gió … ?!? …

Gió bây giờ ko còn khóc nhưng lại ko thể yêu thương. Gió bây giờ muốn dừng lại nhưng lại ko thể dừng lại được nữa. Gió bây giờ thèm một căn nhà trống để nghỉ ngơi nhưng lại ko cách nào tìm được . Gió bây giờ… là gió mà … đã ko còn có thể trở lại như ngày xưa được nữa …

Nhắm mắt lại !!!
… Gió ơi …gió ơi , đừng khóc …

***Gió: Có ai có thể nhìn thấy gió như thế nào không??? Gió có hình hài như thế nào??? Gió có màu gì??? Có phải có nhiều màu cũng giống như bầu trời kia, hay giống như những đám mây kia???

Gió và Mây luôn luôn bên nhau, song hành cùng nhau.

Nhưng bỗng một ngày kia mây ko buồn trôi, mây lơ đãng ko còn bồng bềnh như hôm wa và những ngày khác. Mây buồn vì gió không bên Mây, Gió đã đi vắng để mình mây buồn trên bầu trời cao xanh. Tôi muốn nắm lấy gió, muốn cầm giữ gió, nhưng gió như một thứ vô hình, ngỡ là đã giữ được gió trong tay nhưng ai ngờ chỉ là một khoảng trống. Gió tan ra không trung và lại bồng bềnh đám mây buồn kia. Mây lại cùng Gió tung tăng trên nền trời xanh ngắt, trong veo và cao vút. Gió biến mây thành đủ các hình hài, gió đi đến đâu mang mây theo cùng đến đó. Nhưng không phải là mãi mãi.

Gió đến thoảng wa như bản chất của gió và cũng đi nhanh như khi gió đến.

Gió mang niềm vui đến cho Mây và rồi cũng khiến mây buồn vì gió đến wá nhanh và ra đi cũng wá nhanh, gió vờn cùng mây, cùng mây phiêu bạt nơi trời xanh kia. Nhưng gió lại ko dừng ở một nơi, gió lại tiếp tục, tiếp tục cuộc phiêu du của mình.

Đúng là trái đất tròn, gió cũng sẽ tiếp tục cuộc phiêu du của mình theo quỹ đạo tròn đó và một ngày ko xa gió và mây sẽ gặp lại nhau, nhưng khi đó, gió ko còn là gió trước đây, mây cũng ko còn là mây trước đây.

Một cuộc tình tan vỡ, một người ra đi, một người chờ đợi, ngóng trông. Và rồi ngừơi kia cũng sẽ quay trở về, nhưng liệu rằng sự trở về ấy có còn nguyên vẹn. Liệu việc đối đầu nhau có còn tự nhiên như vốn dĩ nó đã xảy ra hay không???

Một khi người kia đã ra đi thì hãy cứ để họ ra đi, đừng trông chờ, hy vọng sự quay trở về dẫu biết rằng sẽ có ngày ấy. Nhưng hãy tìm cho mình một nơi vững chắc, một thứ có thể nắm giữ được trong tay, một niềm hạnh phúc và niềm vui là có thực. Đừng mải trông về cơn gió kia, một cơn gió không có hình hài và không có cảm xúc.
>>>>>ko nhớ ở đâu ra, thấy trong document của Pi, đem zô ^^<<<<<

PI'S!

...Phantom tặng blog cho Pi. Nên sẽ có chút thay đổi ^^, của Phantom vẫn để đó, thêm vài thứ của Pi zô, blog chung (dù ổng hok thừa nhận) ^^

Do you ... ?

"Gía như" là 2 từ sa xỉ, nhưng khi nói được 2 từ này, người ta cũng chẳng còn thiết tha ...
Destiny thật linh diệu, nó mang cho kẽ độc mã lãng du nỗi vui cô đơn trong thú yêu thương.
Ta không van em ban phát chút hương để thấm thía nỗi công bình, nhưng ta luôn nguyện cầu, dẫu trong khổ hạnh để em đừng đánh mất nỗi linh diệu của thứ số phận đã làm ta yêu em . C'est la vie


Không thể nói dối !

Lập luận của Ông Nguyễn Tấn Dũng - TT Việt Nam

Xem và miễn bình ! Cảm ơn ông Dương Trung Quốc.

Video phát biểu của đại biểu quốc hội Đồng Nai - Ông Dương Trung Quốc.


Giao Khúc Tháng Sáu

Tôi từ đó nhỏ nhoi như chấu chấu
như cào cào vỗ cánh chả bay xa
người yêu tôi là thảm cỏ mượt mà
khi tôi đậu nàng uốn mình cảm động .

tôi từ đó rêu xanh ôm đá tảng
khinh loài người nên chọn kiếp vô tri
người yêu tôi con suối nhỏ thầm thì
âu yếm mãi nỗi sầu tôi một đời chín ủng .

Tôi từ đó dật dờ như bóng mộng
như chuồn chuồn cánh rã một đêm mưa
người tôi yêu con dế biết đợi chờ
biết nghe hát và thường ưa than thở .

Tôi từ đó bơ vơ như chiếc lá
cơn gió lùa tôi se sẽ rung rinh
người yêu tôi là tượng đá chung tình
thấy tôi rụng nhìn theo mà chả khóc .

Tôi từ đó khật khừ như bọ ngựa
tình đam mê không dấu nổi mọi người
hồn đắm đuối làm sao che sự thật .

Tôi từ đó ải dòn như củi mục
như mảnh bom miếng đạn vỡ trên không
người tôi yêu đêm nước mắt đanh tròng .
Tôi chợt nhớ từ lâu đã già trước tuổi


Trích "tình khúc tháng mười một" 1963 - 1966 . Du Tử Lê.


Toàn Loài Vật yêu nhau... Đá tảng.

Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển

Bài Thơ viết vào tháng 12 - 1977, hơn 2 năm kể từ tháng 4 - 1975. Bài thơ cho thấy ít nhiều tác động của biến cố lịch sử 30 - 4. Sau nhiều năm, cứ nhào nặn đi rồi thì cũng phải trả sự thật về cho lịch sử. Khi ngừơi ta cắt đất, xén biển cho ngoại bang mà còn đựơc tôn lên làm Thánh thì Tôi có thừa quyền để trân trọng tình yêu quê hương của Du Tử Lê chứ ?

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
những năm trước bao người ngon miệng cá
thì sá gì thêm một xác cong queo


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
cho tôi về gặp lại các con tôi
cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
từ những mắt đã buồn hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.

Du Tử Lê 12-1977