My reflection

nhăng nhố

Subscribe to RSS feed

Xích đu treo lặng im

Xích đu treo im lặng
Tác giả: Nguyễn Phong Việt

http://www.woim.net/album/4287/radio-online-20-cu-ngoi-lang-im-the-va-khoc.html
Có một chiếc xích đu ở đâu đó trong cuộc đời…



Người ngồi đó và ao ước trong từng ấy tháng năm
thấy một người ngồi trên chiếc xích đu và đọc sách
chỉ như thế đã là hạnh phúc…

Chỉ như thế ngôi nhà mới có thể nhìn thấy nắng
chỉ như thế những ly tách mới có niềm vui chạm vào môi một người đang khát
chỉ như thế cánh cửa mới tin mình còn cần thiết
để chờ một bàn tay đến mở ra…

Chiếc xích đu được làm cạnh một dàn hoa
chiếc xích đu được làm dưới một tán cây ven hồ nhiều bóng mát
chiếc xích đu được làm bên một mái hiên nhà nhiều mưa và nắng
chiếc xích đu được làm trong tim một người không còn chổ để yêu thương một ai khác
ngoài một con người…

Có những niềm vui giản dị như sự tự nhiên của cuộc đời
tự tay mình đưa xích đu cho người mình yêu thương trong chiều muộn
nhưng điều cỏn con với người này nhiều khi là cả một đời mong muốn
của một người tưởng chừng như không bao giờ biết rơi nước mắt
cho đến khi bắt gặp một tình yêu…

Đôi lúc sống một cuộc đời chỉ để chờ đợi một khoảnh khắc mà không hề biết trước là khổ đau
như chờ đợi một người đến ngồi trên chiếc xích đu ấy
như chờ đợi một cái nắm tay của đoạn đường sau cuối
như chờ đợi một nụ hôn mà nếu cần phải đánh đổi
bất cứ điều gì cũng cam tâm!

Người xây nên một ngôi nhà với những viên gạch lấy từ trái tim
những mùa trăng đi qua mà không dám ngủ
những đêm mưa không dám cựa mình vì sợ hơi ấm kia từ bỏ
những lúc cô đơn không dám khóc thành tiếng vì sợ chạm tay vào nỗi nhớ
những ngày dài thật dài…

Thà biết trước mình sẽ sống vì một người nào đó ngày mai
người có khi không phải thấy hối tiếc
người có khi làm cả triệu cái xích đu rồi đặt trên khắp các nẻo đường mà không cần biết
người mình yêu thương có chịu ngồi xuống hay không?

Ở đâu đó trong cuộc đời vẫn luôn có một chiếc xích đu treo trong lặng im
chờ một người đến ngồi và đọc sách…


Lucky girl

Cuộc đời tôi là một trò chơi trốn tìm bất tận
Và lúc nào cũng vậy, nếu tôi không phải là người chủ cuộc chơi
Chắc chắn, chắc chắc chắn, chắc chắc chắc chắn, tôi sẽ không bao giờ được tham dự
Vì không ai đi tìm tôi cả

Họ nói tôi là một đứa may mắn
Vì tôi luôn chiến thắng trong mọi trò chơi trốn tìm. Chắc chắn tôi sẽ tìm được thứ tôi muốn.
Nhưng họ có biết rằng tôi đã phát chán cái trò cứ phải sục sạo, kiếm tìm, rồi cố gắng bắt giữ này đến tận cổ rồi hay không
Cứ sục sạo, kiếm tìm rồi hùng hục chạy để nắm lấy
Rồi sục sạo, kiếm tìm, rồi chạy hùng hục
Rồi sục sạo, kiếm tìm, rồi chạy
...
Chán, chán lắm rồi
Tại sao? Tại sao tôi không thể trốn ở đâu đó và ngồi yên để chờ được tìm thấy
1 vòng thôi, 1 vòng thôi cũng được
Cứ đi tìm mãi mệt mỏi lắm rồi

-----------------




én nhỏ tung bay



---
em ước mong sao bầu trời chẳng đen bóng mây
em ước mong sao trẻ thơ đừng vương bão giông

cơ bản là giống nhau ở chổ tình yêu smile

Những ngày gió

Cần Thơ dạo này có nhiều gió
Nhiều gió lắm
... Nó yêu những ngày nhiều gió. Chạy xe đạp tóc thổi bay bay thơm mùi một loài hoa vàng vàng gì đó in trên vỏ chai dầu gội đầu mà nó không biết tên
Những ngày gió thì không có mưa. Gió thổi mây bay đi mất rồi
Những ngày gió cũng không quá nắng. Gió thổi cái nóng bay lên và ở lại với những tán cây
Không quá nóng cũng không quá ẩm ướt
Đây dường như là thời gian đẹp nhất trong năm.
Và tất cả mọi công việc diễn ra vào mùa gió cũng dễ chịu hơn những mùa khác, những tình cảm lớn lên trong mùa này cũng êm dịu hơn những mùa khác ...
Có một đứa bạn đã hỏi rằng

Gió thổi lá vàng đến và đi
Gió thổi những hạt bụi đến và đi
Gió lùa qua kẽ tay và mái tóc đen dài, rồi cũng đi
Cái gì ở lại
Cái gì ở lại ...

Rút cuộc, những gì ở lại chẳng qua là ký ức về một mùa gió nào đó. Và cảm giác dịu dàng hạnh phúc ... nhưng không phải như vậy đã là quá đủ sao?

...

Và dạo này vẫn như mọi khi, gió cũng thổi trong cuộc đời nó.
nhiều gió lắm
Gió thổi rất nhiều người đến và cũng thổi một vài trong số họ đi mất
Ai sẽ ở lại
Ai sẽ ở lại?
Thỉnh thoảng nó nghĩ rằng một ngày nào đó liệu não nó dừng hoạt động, liệu trái tim của nó có đủ lớn để lưu lại ký ức về tất cả những người đã đi qua?

---

Ngồi suy nghĩ về chuyện aura ngày hôm qua đã thảo luận với bạn thân và người bạn Mỹ ... liệu yêu thương thật lòng có thể khiến người ta cô đơn?
Ngồi suy nghĩ về cách những con người đó kiếm tiền trên trẻ con của chính họ ... không biết có đúng như vậy không? ... người ta có đơn giản là vô tâm và ích kỷ như vậy?
Ngồi suy nghĩ về những gì động cơ của những bạn từ bên kia đại dương ... liệu người ta có chỉ đơn giản là yêu thương?
Ngồi suy nghĩ về những người đã quản lý đã qua ... họ thành công hay thất bại? họ yêu thương hay đơn giản đó chỉ là công việc? họ không có khả năng hay không có cái tâm?

Quá nhiều những câu hỏi. Nặng đầu và nặng lòng. Yêu thương đâu có dễ, phải không?

Ngươi Mohican cuối cùng

Có cái gì đó rất không ổn

Tôi có một cuộc sống rất ổn
Một bản thân rất ổn
Một gia đình rất ổn
Một tương lai được dự đoán là sẽ rất ổn
...rất ổn ... rất rất ổn...

Đó là điều chắc chắn,
Tôi là một đứa vô cùng ổn

Nhưng mà vầy, có cái gì hoàn hảo 100% đâu cơ chứ
Tôi biết luôn có cái gì đó không ổn. Trong chính tôi.

Dường như, trái tim tôi chưa bao giờ đủ bình yên để cảm nhận hết những món quà mà tôi được tặng
Chưa bao giờ đủ bình yên để cho mình và cho người cảm giác an nhiên
Chưa bao giờ đủ bình yên để hoàn toàn lắng nghe và thấu hiểu

Cái đứa tên Tôi luôn chạy, để theo đuổi một cái gì đón hoặc để trốn chạy một cái gì đó
Có quá nhiều nên sợ mất ư?
Muốn quá nhiều nên không bao giờ cảm thấy đủ ư?
Rốt cuộc vẫn cảm thấy mất thăng bằng như người đi trên dây.

Tôi đang đi tìm nó, tìm cái dằm ở đâu đó trong Tôi khiến nó lúc nào cũng cảm thấy bất an
Tôi đang lờ mờ nhận ra
Cái dằm đó, hình như nó tên là Tham Vọng...
Và trí thông minh, tài năng, điều kiện của tôi đang trở thành công cụ quá hữu ích cho cái Tham Vọng đó.

Người ta nói kẻ thù lớn nhất của mình chính là bản thân mình
Vậy là không sao, đã biết được kẻ thù đích xác là ai. Vậy là đi đc 50% quãng đường.
Phần còn lại phải dựa vào bản thân mình. Còn xa nhưng mà cũng không sợ. Bản thân con đường đi đến hạnh phúc đã là hạnh phúc smile

tình yêu ở lại

chuyện cái rễ ...



-"Loài người ở đâu? - ông hoàng nhỏ lễ phép hỏi
-"Người hả? Loài ấy có đấy, khoảng sáu bảy mống. Em có nhìn thấy họ mấy năm trước kia. Nhưng không ai biết họ ở đâu. Gió thổi họ đi. Họ chẳng có rễ, cái đó phiền cho họ lắm" - Bông hoa trả lời
Hoàng tử bé - Atoine De Saint Exupery

Đây là điều đầu tiên tôi nghĩ đến sau khi xem xong Up in the air
Bản chất con người không có rễ, nên họ rất chênh vênh
Con người không thể tự sống được, họ không có rễ mà, nên lúc nào họ cũng phụ thuộc vào điều gì đấy

Điều bắt buộc là phải dựa vào cái gì đó mà sống. Như những con thú ăn cỏ dựa vào lá cây, như những kẻ săn mồi dựa vào miếng thịt kiếm được.
Rất may, người ta là những kẻ ăn tạp. Điều đó có nghĩa là họ có thể dựa vào rất nhiều thứ để mà sống. Có lẽ, thượng đế đã cho họ điều đó như đắp đổi lại sự chênh vênh bản chất.

Vậy, tôi tự hỏi tại sao ta lại giới hạn những điểm tựa của mình?

Khi ai đó trở thành cả thế giới của mình, có phải bỗng nhiên điểm tựa của mình chỉ còn lại một?
Sự phụ thuộc trở thành hoàn toàn.
Như Ryan, trước khi anh ta gặp Alex, anh ta dựa vào những chuyến bay, dựa vào công việc, dựa vào sự di chuyển, dựa vào niềm kiêu hãnh của chính anh ta. Rồi anh ta muốn chuyển tất cả vào điểm tựa duy nhất. Và rồi sụp đổ. Và chênh vênh.

Nói dông dài vậy chỉ là dẫn loanh quanh đến cái kết luận về chuyện tình cảm nhăn nhít của tôi. Nói nhăn nhít vậy chứ nó cũng đau đầu lắm.
Chẳng qua tôi nhận ra rằng tôi sẽ không thể giới hạn điểm tựa của mình vào một người nào đó. Mối liên hệ đó mong manh lắm. Tôi tựa vào họ, nhưng tôi cũng có những giá đỡ cho riêng mình. Đó là gia đình, bạn bè, công việc, những giấc mơ, những chuyến đi và lũ trẻ,công cuộc hoàn thiện bản thân mình.
Mỗi thứ giữ một mảnh trong tim.
Như một cái cây với bộ rệ sum suê, nếu mất một cũng chẳng chết được.
Mà hơn nữa cái cây như vầy thì vững chãi, chả phải làm gánh nặng cho ai, có khi còn đỡ được cho người ta chút ít.

Tôi không thể yêu theo cái kiểu quấn quít cả ngày, suy nghĩ cả đêm, nhắn tin gọi điện mỗi ngày như những cặp đôi khác.

Tình yêu của tôi độc lập. Tôi tôn thờ vẻ đẹp của độc lập và tự chủ. Ít nhất là ở cái tuổi 19,20 này.

Hồi đó có đọc một câu trong Ploy "Khi con người ta ý thức được những suy nghĩ và tình cảm, khi họ lạc sâu một cách hào hứng vào thế giới của mình, khi họ tập trung trọn vẹn vào điêu họ đang làm, họ toát ra một vẻ đẹp, vẻ đẹp của sự tồn tại độc lập".

Tôi tin điều đó.
Tình yêu phải gắn bó và độc lập để tồn tại.







vẫn như ngày xưa

Greensleeves


February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29