Skip navigation.

Log in | Sign up

My reflection ...

WHY SO SERIOUS???? :))

Xách ba lô lên đi - về và suy nghĩ

Chú thích: MV = miệt vườn


Về lại CT sau một ngày lê lết ở xứ Sì Phố

Kiểm lại xem mình đã muốn gì trước chuyến đi và đạt được những gì khi trở về?
Uhm, mình đã nghe hết chương trình Samsung. Tuy có nhiều thứ được nói đến ở đó mình đã biết khá rõ nhưng vẫn cảm thấy chương trình xứng đáng để mình bỏ một ngày và 400K để nghe. Đã nhìn thấy môi trường làm việc của một công ty đa quốc gia và cách suy nghĩ của những con người toàn cầu. Hoàn toàn tự tin rằng mình sẽ fit dễ dàng ^^. Mình đang đi đúng đường và phát triển tư duy đúng cách. Ngoài ra còn thấy đc rằng cái đứa học đại học MV này còn vẫn tư duy xịn hơn khối người ^^
Những câu hỏi từ sinh viên của đại học danh tiếng đó đã cho mình thấy rằng không phải cứ học giỏi và đậu vào học ở trường nổi tiếng là biết tư duy ^^ Mình không vơ đũa cả nắm, đương nhiên là vẫn tồn tại giới sinh viên dẫn đầu và họ có đầy đủ những điều mình luôn ngưỡng mộ, nhưng họ không nhiều. Hơn nữa, mình hoàn toàn có thể theo kịp họ.

Ngày bước chân vào đại học, mình luôn tự hỏi rằng quyết định ở lại có đúng hay không. Mình luôn sợ rồi sẽ tuột lại phía sau những kẻ mình đã từng cho là thiếu suy nghĩ và liều mạng. Nhưng chuyến đi này đã giúp mình tìm thấy câu trả lời rồi: MÌNH KHÔNG SAI. Ở đây, mình vẫn có đủ cơ hội dễ rèn luyện phẩm chất của người dẫn đầu, đủ cơ hội đề lăng xả, để năng động và cả cơ hội rèn luyện khả năng tư duy suy nghĩ, thậm chí còn nhiều hơn nếu mình ở SG. Cơ hội vẫn rộng cửa cho bé ngoan ^^

---------------------------

Lúc về, từ phía bên kia sông Hậu nhìn qua, bỗng cảm thấy thành phố của mình sao mà dễ thương. Một bầu không khí thoáng đãng và dễ chịu. Cuộc sống chuyển động theo nhịp điệu của nó, không nhanh vun vút đến chóng mặt như Sài Gòn, không phải lẵng lặng như nước ao của cái xứ miệt vườn nào đấy. Cuộc sống ở đây như nước đoạn sông Hậu qua thành phố vậy. Chuyển động không ngừng, lúc nhanh lúc chậm, lúc lớn lúc ròng, nhưng lúc nào cũng trong một chừng mực nhất định, không bao giờ trở nên thái quá.
SG lúc nào cũng làm cho mình cảm thấy chóng mặt về cái nhịp điệu chuyển động của nó. Quá nhanh. Cuộc sống xoay chuyển quá vội vàng, thành phố thay đổi đến chóng mặt và con người lướt qua nhau cũng quá nhanh. Giữa cái 7 triệu người đó mà rất dễ thấy cô đơn.

Mình thích cái thành phố MV của mình ^^ Thành phố bé như cái lổ mũi, chạy qua chạy lại là gặp người quen. Bạn bè ở everywhere, trưa chán đời không muốn về nhà thì cứ đại nhà đứa bạn thân thân nào đó tấp vô là xong ^^
Ban đêm tắt đèn nằm nghe ca cổ từ bên kia sông vọng qua cũng thú lắm chớ bộ. Nghe như từ cái thời cha ông đi mở đất, ngươi ta sinh sống ăn ngủ trên ghe xuồng, tối buồn buồn bắt con cá nướng trui lên nhắm rượu rồi đờn ca tài tử. Cũng vui ra phết.
Mình còn thích cái chất mộc mạc chơn chớt của dân miền Tây, con cá "gô" bỏ "gổ" nhảy "gồ gồ". Hào sảng, phóng khoáng luôn mở rông tấm lòng. Dân miền Tây mình là vậy đó.

Mình biết rằng mình sau này dù có vi vu đến chân trời nào rồi cũng sẽ quay về cái thành phố MV này. Nơi đây vẫn còn quá nhiều việc cho mình làm, quá nhiều cơ hội để phát triển, quá nhiều thứ cần thay đổi và quá nhiều người cần giúp đỡ. Ở lại đây và sống một cuộc sống MV thượng hạng. Ai bảo làm MV ko tốt nào ^^

--------------------

Tự nhiên về rồi thấy cuộc đời bỗng dễ thở hơn, không đến nỗi quá nằng nề.
Đã chấp nhận và bắt đầu quen với ý nghĩ bản thân không hoàn hảo. Cảm thấy được niềm vui và an tâm khi bạn bè luôn có thể bù đắp những khuyết điểm của mình.
Khác với những bài thi trong trường, cuộc sống luôn cho phép ta chọn những người cộng sự. Mọi thứ sẽ trở nên hoàn hảo hơn khi ta tìm được những mảnh ghép vừa khít với chổ khuyết của mình ^^

--------------------

Tuần sau bắt đầu chương trình Mekong - Japan. Lọt khỏi vị trí mà mình chắc mẩm sẽ vào tay rồi, nhưng ứ sợ. Chỉ vì mình chưa đủ khả năng, chả trách ai được. Nhân viên lễ đài thì lễ đài, cũng sẽ học được khối thứ ^^
Thứ đầu tiên phải làm là phải tha thứ cho những kẻ conservative và tự cho mình được cái quyền phán xét thiên hạ ấy. Mình chả định thanh minh thanh nga gì. Tội nghiệp, nó đã, đang và sẽ tự trả giá cho những gì nó gây ra. Mình chả bực làm gì. Giận người hại mình.





Làm người lớn

Bước lên đại học, thấy bản thân phải đối mặt với quá nhiều vấn đề.
Trách nhiệm, làm người lớn thì mang lên người đầy những trách nhiệm.
Trách nhiệm với gia đình.
Trách nhiệm với bạn bè.
Trách nhiệm với trường lớp.
Và hơn tất cả, trách nhiệm với bản thân.
Mỗi ngày phải ra hàng chục quyết định, lớn có, nhỏ có, ảnh hưởng lớn có, chỉ ảnh hưởng đến cái mạng mình không cũng có. Nhưng nói chung phải chịu trách nhiệm cho tất cả.
Đầu óc thì yếu ớt và non nớt
Nhiều trách nhiệm thế, liệu có đỡ nổi không?


Từ năm bước lên cấp ba, ba đã nói: "tất cả những gì không hay xảy ra xung quanh con là lỗi của con."
Tất cả là lỗi của con.
Sợ hãi, lo lắng, rồi lỗi lầm lại nối tiếp lỗi lầm. Nhìn những con domino ngã mà run sợ.
Phải suy nghĩ, suy nghĩ liên tục. Nào là logic, rồi hoạch định, rồi quyết định ... mỗi một câu nói cũng phải là một quyết định có suy nghĩ.
Nhiều khi thấy mệt. Đừng nói gì, đừng làm gì, sống bơ bơ chỉ lo cho cái thân mình thì chắc khỏe hơn nhiều.
Ờ, nhưng mà lúc đó thì ứ phải là mình nữa.


Ứ ừ
Ước gì có ai đó nói rằng mọi việc sẽ ổn cả.
Ứ ừ
Mà chỉ là ước gì

Đào tạo kỹ năng sống (Kinh doanh giáo dục)

-Doanh nhân xã hội - trí thức. Hai thứ đó lùng nhùng trong đầu bạn mấy bửa nay. Đang hoạch định một con đường rõ ràng hơn cho mình. Đang hoạch định rõ ràng hơn cho con người của mình. Bạn rối, nhưng bạn đang trên đường đi tháo cái thắt gút đó.
-Kinh doanh giáo dục - bạn thích cái đó.
-Sinh ra trong gia đình trí thức, tuy hiện giờ con đường bạn đang đi hơi lệch nhưng bạn đang cố gắng bend nó về đúng hướng. Nói chung là bạn không thích phải rời khỏi vị trí hiện nay.

Read more...

Chuyện gạo ( Aster )

Đầu tiên, cái bài này thử thách khả năng critical thinking và analyzation của bạn.
Thứ 2, sự thiên tài của ss Aster vẫn cuốn hút bạn quá xá.
Thứ 3, ôi, ước gì mình được như ss ấy ...

Read more...

Fake wings



Cuối tuần, lang thang một chút, đọc một chút, im lặng và lắng nghe một chút



-----------


Shine bright morning light
Now in the air the spring is coming
Sweet blowing wind
Singing down the hills and valleys

Keep your eyes on me
Now we're on the edge of hell
Dear my love, sweet morning light
Wait for me, you've gone much farther, too far.


Nắng vàng ươm sớm mai
Trong không gian mùa xuân đang về
Gió ngọt ngào bay
Ngân nga trên những ngọn đồi và thung lũng

Hãy nhìn em
Chúng ta đang bên bờ của kết thúc
Người yêu dấu của em, nắng sớm mai ngọt ngào
Hãy chờ em, người đã quá xa, quá xa ...


---------


..."Gió và ánh sáng. Không gian trải đến mênh mông. Gió và ánh sáng. Rực rỡ một ngày mùa xuân vừa chớm. Gió và ánh sáng. Đan cài vào nhau, tỏa ánh rạng ngời. Qua đồng, qua núi, qua sông. Khung cảnh ấy, bầu không khí buổi sáng nằm giữa lằn ranh của mùa đông và mùa xuân, sáng trong như thủy tinh, lấp lánh như nước, như sương, như tuyết. Tiếng guitar đệm chậm rãi, nốt cao vút, như những vết rạn trầm đang lan đi trên nền băng tuyết.

Ai đó đang kể câu chuyện của mình, người có nghe chăng? Những câu chuyện vĩnh viễn không được nói ra, và đã mất hút vào chiều dài thời gian thăm thẳm. Có ai đó đang kể cho người về gió và ánh sáng, về một sớm mai mong manh, về những điều bí mật phảng phất và mơ hồ như ánh rực rỡ của những ngôi sao trên mặt nước.

Gió và ánh sáng, người có nghe câu chuyện chúng đang tỏ bày? Giọng hát này, đang kể về một sớm mai rực rỡ, sao vẫn còn hơi thở mùa đông man mác? Mong manh, gió và ánh sáng, mong manh. Nhẹ bẫng, tưởng như chỉ cần đưa tay ra là sẽ bị cuốn đi, lơ lửng, dạt trôi...." (*).



(*) Trích dẫn từ blog ss Aster
<From http://lamthien.byethost24.com/?p=871#respond >


Bình yên. Có thể gọi tên cảm giác lúc này là vậy. Bỏ qua tất cả những tất bật, những băn khoăn và những muộn phiền không bao giờ dứt. Thỉnh thoảng cho bản thân một đôi cánh, dù chỉ là một chút ảo tưởng. Bay cùng những cơn gió và ánh nắng. Có gì để lo lắng nhỉ? Mỉm cười đi ... cuộc đời chẳng qua chỉ là thế, cũng chẳng phải khó khăn lắm, phải không? Why so serious, neh? ^^

My high school, my headmaster ...



http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=345398&ChannelID=3

Tự nhiên rớt nước mắt
Dạo này mình dễ khóc hơn thì phải ...

Từ hồi thầy Chỉnh lên làm hiệu trưởng mình đã cảm nhận được một không khí rất khác ở LTT. Từ wifi
trường, đến cái dù che nắng, đến cái website ... nho nhỏ nhưng mà tất cả thể hiện sự quan tâm rất sâu sắc...
Ngoài ra, mình cảm nhận được một phong cách quản lý rất "Mỹ" ở thầy Chỉnh, một điều rất hiếm thấy ở những nhà quản lý đã lớn tuổi ^^
Nhờ vậy LTT mới thiệt là thân thiện. Nhớ hồi đó khoái khoe trường mình với tụi bạn ở CVL với NVH phải biết ^^ Vả lại còn cho mình một cái quyền quậy vô bờ bến nếu có khả năng giải thích logic.
Nhớ cái hồi quậy cô Thuần quá xá ... mà hồi đó cũng Thầy Chỉnh đứng ra giải quyết chứ đâu ^^

Có lẽ vào LLT là một trong những thay đổi lớn nhất của đời của mình
Thêm cho bản thân một chút tự tin
Rèn luyện một tư tưởng Mỹ
Và gặp một vài người quan trọng ...

Nói chung, những gì đã qua rất đẹp. Những người quanh ta thật tuyệt vời ...

Đêm nằm mơ phố




Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà
Anh như là sương khói mong manh về trên phố
Đâu hay một hôm gió mùa thu

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé con đường vàng ánh trăng
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết
Quên đi tình yêu quá vô cùng
Sương giăng Hồ Tây trắng đâu trong ngày xưa ấy
Tôi soi tình tôi giữa đời anh


--------

...Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết
Quên đi tình yêu quá vô cùng...

Nửa đêm về sáng. Vừa kết thúc bài học cuối cùng ...
Nói chung là dù có dùng bao nhiêu công việc để che lấp đi nữa thì tất cả vẫn ở đó. Nó vẫn ở đó, chỉ là ta chỉ đang vụng về lấp nó đi mà thôi.

...
......

Uhm, không sao, không sao
Chỉ là lúc nửa đêm về sáng thôi mà
Mặt trời lên em sẽ lại mỉm cười rạng rỡ ...

Chào 18



Và em đã 18
Chúc mừng em đi
Hát đi
Vỗ tay đi

Em chờ một lời chúc vào ngày mới
Từ một người

...yên lặng quá...
...... sao không có ai ...


Cười cười, ai nhớ hả em ...
Vậy em hát đi, em tự chúc mừng đi
18 đấy em ...

Em ước gì nhỉ? Một điều ước cho mười tám
Uhm, có lẽ, một điều ước để được tìm thấy ...
Còn thứ tha... có phải em luôn chờ đợi để được tha thứ, ngay cả từ bản thân em
Hừ, em tham lam quá đấy. Luôn muốn nhiều hơn nhỉ?
Tham lam thật. Nhưng mà, em cần cả điều ước để có được những điều đơn giản đó.
Thôi, kệ em đi nha ^^

Và, nhắc lại một lần nữa, em 18 rồi đấy ^^




Chênh vênh



Viết trong một tình trạng chênh vênh hết sức. Không đảm bảo về mặt coherence, unity và logic của entry.

----------

Cuối tuần. Lịch dày đặc công việc phải giải quyết cho tuần sau.
Điện cúp. Không cài driver của máy in cho laptop được. Không in được bài tập toán kinh tế.
Nằm vật ra học pháp luật đại cương. Học được 10p chợt nhớ chưa rửa xe.
Rửa xe xong. Đi đón ông sửa xe vô nhà. (Xe vừa hư vừa bẩn - giải thích thế, ai ko hiểu thì kệ)
Xe được mang đi.
Học pháp luật đại cương tiếp.
Ngủ gục.
Thức dậy thì tới giờ cơm trưa.
Ăn cơm xong lại pháp luật đại cương.
Học được 2 bài thì quyết định ngủ. (vì nhức đầu)
Thức dậy đã 3h30
4h hẹn hoàng thượng
Đi lấy xe. Quên tip cho ông sửa xe.
Đi cái ESC của trường LTT. Chúng nó làm hay tới nỗi bỏ về.
Mẹ gọi. Mẹ la sao con hư quá. Đáng lẽ phải tip ông sửa xe chứ. Người ta vô tận nhà lấy xe đi sửa ...
Cắn rứt lương tâm. Đầu óc lộn xộn. Đáng lẽ, đáng lẽ ... sao mà mình ngu thế. Có mỗi việc tip mà cũng quên.
Cắn rứt lương tâm quá nên phá tanh bành kế hoạch tăng 2. Tăng 2 biến thành một cuộc "tìm nhau" vòng quanh khu Cái Khế.
(Nếu mà mình không cắn rứt nhiều quá ---> quan sát kỹ hơn ---> thèng Ron đã không lạc ---> .... mệt quá-không suy nữa)
Về nhà thấy Doremi chiếu được phân nửa. Nằm xem.
"Sao tụi nhỏ hay thế. Còn bé thế mà đã cư xử rất tốt. Còn mình ... 18 tuổi đầu cư xử chả ra j ..."
Còn bài quản trị học + luật kinh tế chưa đọc
Còn bài phân tích 5 yếu tố cạnh tranh của Michael Porter chưa làm.
Luật đại cương chưa xong
Còn 1 paraphrasing + 1 essay + 1 exercise + 1 mistake recognition
Đang viết blog

----------------

Đang gặp vấn đề về chủ nghĩa hoàn hảo cực đoan trong công việc.
Đang gặp vấn đề nghiêm trọng về rối loạn cách cư xử.
Đang gặp vấn đề về quá nghiêm khắc với bản thân.
Đang gặp vấn đề về quá đà trong phân tích đề đưa ra quyết định.

Nói tóm lại, vấn đề là sắp điên.



Don't cry, Joni



Jimmy, please say you'll wait for me
I ll grow up some day you ll see
Saving all my kisses just for you
Signed with love for ever true.


Joni was the girl who lived next door
I ve known her, I guess, ten years or more
Joni wrote me a note one day
And this is what she had to say


Jimmy, please say you'll wait for me
I ll grow up some day you ll see
Saving all my kisses just for you
Signed with love for ever true.

Slowly I read her note once more
Then I went over to the house next door
Her teardrops fell like rain that day
When I told Joni what I had to say.



Joni, Joni,please don t cry
You ll forget me by and by
You re just fifteen, I m twenty-two
And Joni, I just can't wait for you.



Soon I left our little hometown
Got me a job and tried to settle down
But the words kept haunting my memory
The words that Joni said to me



Jimmy, please say you'll wait for me
I ll grow up some day you ll see
Saving all my kisses just for you
Signed with love for ever true



I packed my clothes and I caught a plane
I had to see Joni, I had to explain
How my heart was filled with her memory
And ask my Joni if she'd marry me





I ran all the way to the house next door
But things weren t like they were before.
My teardrops fell like rain that day
When I heard what Joni had to say



Jimmy, Jimmy,please don t cry
You'll forget me by and by
It's been five years since you ve been gone
Jimmy, I married your best friend John


--------

Jimmy, please say you'll wait for me
I ll grow up some day you ll see...

I ll grow up some day you ll see...


I ll grow up some day you ll see...



As a caterpillar
Someday it will turn into a butterfly
Soon, very soon
The most beautiful butterfly ever ...

------

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31