Thursday, January 6, 2011 5:06:14 PM
....
(cont)
Hắn lập tức gấp đôi lá thư , bỏ lại vào phong bì , gói thêm cục đá , quăng một phát xuống sông .
5s sau một tiếng Bùm vang lên .
Vậy ra hôm nay câu cá lại thành tắm sông à . Hắn thầm nhủ sau khi bị nước bắn lên đầy người .
'Cô đơn đến chết' hóa ra phiền phức như vậy . Biết thế đã không viết làm gì , hắn bắt đầu hoài nghi lựa chọn làm nhà văn của mình có đúng không , mạng thì chưa mất nhưng áo quần dơ cả rồi .
Lại nói tiếp , hắn đang muốn viết tiếp phần 2 của " Cô đơn đến chết " .
Tại sao ? Vì hắn đâu có ngờ mình được tôn vinh thành nhà văn châm biếm gì gì đó ,được đăng bài trên báo thật tình là rất vui vẻ , nhưng lại bị hiểu thành như thế thật khiến hắn tức chết . Hắn vốn dĩ là muốn viết về cái sự cô đơn đến khiến con người ta đau khổ đến muốn chết đi và diễn tả sự khổ hình mà trái tim hắn phải chịu đựng sau khi chia tay bạn gái . Cái mà do hắn tưởng tượng ra .
Do đó , fan hâm mộ đủ kiểu càng cuồng nhiệt càng khiến hắn điên lên và chán nản .
Hắn rất ít nói , một ngày hắn nói được mấy câu đều có thể đếm được , thậm chí là một tuần . Bạn gái hắn chia tay với hắn , thật ra cũng là điều dễ hiẻu . Có ai muốn ở bên cạnh một người không quan tâm đến mình , không nói chuyện với mình , không đi chơi với mình , yêu với quan niệm sống chết mặc ngươi không?
Lẽ dĩ nhiên , vì thế hắn không thể viết được những chuyện tình lâm li bi đát hay thiên tình sử rồi ,nói chi đến thể hiện cái đau khổ khi chia tay người yêu . Bất quá , cô đơn là có thật ,khiến hắn mỗi ngày muốn nhảy sông không bao giờ trồi lên , muốn ngủ không bao giờ tỉnh dậy , hoặc hơn , muốn kết hôn , bó buộc cuộc đời với một ai đó cho xong.
Hắn bắt tay vào viết phần 2 của "Cô đơn đến chết" vào buổi sáng ngày cỏ ba lá nở hoa . Và hắn kết thúc trong bế tắc không thể viết được dù chỉ 2 dòng .Sau khi đếm hết các cánh hoa bông hoa cỏ ba lá duy nhất trong chậu hoa mini đặt trên bàn hắn , hắn quyết định .
Phải yêu say đắm một lần .
Vấn đề là . Yêu ai ? ?
Hắn yêu bản thân mình , yêu đến chết , chết vẫn yêu , say đắm cùng cực . Ai dạy hắn? Tự cô đơn đã khiến hắn thành như thế .
Bảo hắn yêu một cô gái . Từ đầu tiên hiện ra trong đầu hắn: Phiền phức .
Bảo hắn yêu một thằng con trai . Từ đầu tiên hiện ra trong đầu hắn : Biến thái .
Hỏi hắn chán ai. Chắc chắn câu trả lời là Loài người, trừ hắn .
Vậy ? làm sao để hắn chia tay với chính bản thân mình ?
Câu trả lời là không có khả năng .
Nói cách khác , Cô đơn đến chết phần 2 bế tắc tại đây , nhân gian sinh li tử biệt , đảo điên vì một chữ ái tình không thể xuất hiện nổi trong đống văn chương không lai láng của hắn . Đó là kết luận hoàn toàn chính xác cho đến khi chủ nhân của lá thư gắn bom xuất hiện trước mặt hắn .
Đã từng có câu " Nếu trên thế giới này xuất hiện người giống hệt bạn về tính cách và suy nghĩ , thì hoặc bạn sẽ sung sướng cả đời hoặc bạn sẽ đau khổ cả đời ."
.
.
Chiều ngày cỏ ba lá nở hoa đó, một người đã đến bấm chuông cổng biệt thự nhà hắn , quản gia tiếp nhận , một lần nữa với khuôn mặt như đêm 30 chạy đi tìm hắn nói :
_Người . Trước cổng . Bom cảm tử . Không gặp quyết tử .
Hắn nghĩ , đầu óc hắn không tồi , có thể hiểu được tên quản gia kiệm lời này thật tốt. Hắn bình thản bước chân ra khỏi nhà ,lấy xe đạp , đạp xe ra cổng , hắn không biết đi xe máy , mà đi xe hơi ra cổng thì mắc công quá .
'Nhưng tại sao phải tự mình đi ra ? Vì không thích mở cổng .Đứng ở cổng nói chuyện là được rồi .'
' Sao không nói qua chế độ trả lời của chuông cổng ấy , có camera mà ? Vì chất lượng hình ảnh không tốt .
'Vì sao phải giải thích mấy cái này ? Để cho câu chuyện nó hợp lí chút thôi .'
_Tôi không có ý như thế . - là câu đầu tiên tên fan hâm mộ kia nói với hắn lúc thấy hắn đến .
_....
Tên này nhìn trai không ra trai , gái không ra gái , bê đê cũng chẳng phải , gắn bom lên người để gặp mình , tình yêu này thật đáng ngưỡng mộ , bất quá chỉ là qua một bài viết thôi mà , đâu thể hâm mộ đến thế được . Hắn thắc mắc nghĩ sau khi ngắm kĩ người đối diện , không nói lời nào .
_ Tôi ...Tôi sẽ vô hiệu hóa mấy cái này , sẽ không nổ đâu.
_....
Ừ có nổ cũng đâu có sao mà phải sợ . Cô đơn lúc đó cũng chẳng còn nữa .
_Tôi ..có thể vào không ? - Hai người đang một bên ngoài cổng , một bên trong .
_....
Tại sao phải vào ? Hắn nghĩ . Nếu muốn cho vào hắn đã không bước ra đây .
_ ...Vậy anh có thể ra đây không ?
_Để làm gì ? - Thanh âm của hắn vang lên , tên kia giật mình chăm chú nhìn hắn .
_Anh không nhớ tôi sao?
( KR_LM_HJ ( tên viết tắt bút danh)
Thursday, January 6, 2011 11:32:00 AM
Trong một cái buổi chiều nóng nực , nắng nôi , hắn ngồi bên cạnh cửa sổ , mắt nhìn không hướng ra ngoài , chỉ dừng lại trên những dòng tin nhắn vừa mới đến trong tay .
Hắn đọc thấy dòng chữ " Em không yêu anh nữa , chúng ta chia tay đi " .
Hắn chỉ cảm thấy dửng dưng , ừ thì chia tay , dẫu sao cũng không có gì quá nồng nàn hay quyến luyến đến nỗi không thể buông tay , nhưng hắn chỉ tức cười . Cái thời nay , con người ta chỉ cần nhắn một tin nhắn là quyết định xong , cũng không có lấy một lần gặp nhau để nói rõ lý do nữa .
Nhưng ông hắn nói , con gái khi quyết định chia tay trước , đến 80% là chỉ muốn thử coi bạn trai mình có còn yêu mình nữa hay không và luôn mong chờ được hỏi lại là tại sao , nhưng mà thôi, cứ cho là hắn không còn được yêu nữa đi,bạn gái hắn thật sự ghét hắn đi , hắn cũng không có muốn níu kéo người đó chi, cảm xúc hắn chai sạn lâu rồi , mà hắn cũng chẳng có cảm giác là bạn gái hắn thật sự yêu hắn gì cho cam.
Hắn đặt điện thoại xuống cái bàn gỗ bên cạnh , suy nghĩ, chia tay rồi bây giờ sẽ cô đơn đến chết mất .Hắn cần nhất là có người bên cạnh , không để làm gì , chỉ là có thôi . Nhưng giờ cái con người hiếm hoi đó cũng quyết định bỏ hắn luôn rồi .
Hắn cảm thấy thật chán nản .
Hắn không biết yêu , nhưng hắn biết cô đơn và sợ nó.
Hắn là một nhà văn tự do, không nổi tiếng vì chẳng bao giờ làm việc đàng hoàng, nhưng giàu do gia sản kết xù được thừa kế từ ông ngoại . À , hắn không có bố mẹ , bố mẹ hắn sinh hắn ra rồi vứt trước cửa cô nhi viện , đến khi hắn 10 tuổi thì ông ngoại tìm ra hắn và đem hắn về làm người thừa kế . Tình cảm ông cháu rất tốt , hắn cũng chẳng có hận thù gì hai cái con người sinh ra hắn và biến mất tăm , nhưng đến khi hắn vừa 19 thì người ông tuyệt vời tạm biệt hắn mà đi trước mất rồi .
Có nhiều chuyện sau đó xảy ra , nhưng mà sau khi nhận được tin nhắn chia tay thì hắn bắt đầu viết truyện ngắn " Cô đơn đến chết " để tưởng tượng mình đau khổ quằn quại cho đỡ tủi nhục với bản thân là mình chẳng đau khổ gì cả mà chỉ buồn chán thôi .
Đầu truyện hắn viết :
"Ta nói .
Không phải là cô đơn rồi đi chết đâu , chỉ là cảm giác cô đơn đến muốn chết đi thôi .
Yêu thích một người và được người đó yêu nhưng chỉ có hiện tại , tương lai lại không có , như thể mọi sự đã kết thúc từ lúc bắt đầu .Cảm giác không an toàn đó thật khiến con người ta cô đơn đến chết đó.
Ta thật sự đã từng yêu em , nhưng liệu em có từng đối ta chân tình đích thực không? "
Cuối truyện hắn kết :
"Vậy là em đã ra đi , mang theo chiếc túi xách mấy ngàn đô ta tặng không một lời an ủi . Ta chẳng tiếc em , cũng chẳng tiếc cái túi , ta là ta tiếc mấy con chuột ta nuôi làm thí nghiệm hôm bữa bỏ vào túi xách dẫn chúng đi chơi rồi quên đem cái túi xách cho em mất . Thôi em , có chăng hãy quay lại bên ta , trả ta mấy con chuột đi , em đi rồi lòng ta nát tan , có chuột thì ta còn có thể nguôi ngoai được . Ta nào biết chuyện tình của chúng ta chỉ kéo dài 5 ngày đâu . Thật cô đơn ."
Thiết nghĩ ,tại sao hắn lại tự phong mình làm nhà văn ? Chi bằng bảo hắn là kẻ ăn không ngồi rồi rãnh hơi mà viết nhăng viết cuội đi .
Nhưng ở đời , mọi sự đôi khi không có theo cái logic cực kì tinh tế của nó , mà mấy cái bánh răng quay mãi cũng mòn , nó vượt chỗ này nó vướng chỗ kia , ví dụ như cái "Cô đơn đến chết" của hắn sau khi gửi đi , lại được tòa soạn ưng ý , đem cho in lên báo , mà cũng lại kì lạ , được rất nhiều người quan tâm , chú ý . Hắn nghiễm nhiên trở thành một nhân vật nổi tiếng trong cách dùng văn châm biếm ,giấu diếm nỗi đau bất tận thấu tâm can. Và từ đó , hắn có fan hâm mộ .
Trong một ngày đẹp trời , gió mát miên man thổi , tại căn chòi rách nát bên dòng sông nhân tạo trong khuôn viên biệt thự nhà hắn , lúc hắn đang ngồi câu cá và gặm nhấm nỗi buồn chán của việc quăng lưỡi câu trong dòng sông không cá thì quản gia nhà hắn đến với vẻ mặt như đêm 30.
Bức thư phong bì màu hồng , nét chữ bay bổng màu xanh ngọc ,camera mini màu đen gắn ở giữa , trên phong bì có nét chữ "Giao tận tay , không giao tự động nổ , được giám sát trực tiếp ".
Hắn mở ra .
Dòng đầu tiên của bức thư :
"Trích ngang lí lịch fan hâm mộ đầu tiên ."
(cont)
_Tùy bút _ KR-LM-HJ(tên viết tắt bút danh)
Friday, December 31, 2010 5:29:39 PM
Ai cũng ghi cho mình một bản tổng kết năm 2010 làm lòng mình cũng nôn nao mặc dù trước khi thấy của mọi người thì cũng chẳng có thấy cái gì đặc biệt hết .
Năm 2010 kết thúc bằng việc về nhà phụ giúp mẹ chuyện buôn bán, mệt mỏi vô cùng , muốn bỏ trốn vô cùng , lúc làm không sao , làm xong không bao giờ muốn làm lại , khổ . Vậy mà ba mẹ ngày nào cũng sáng dậy thiệt sớm , tối làm về thiệt khuya , không than vãn liên miên như con gái mình , biết sao được , con gái được cưng chiều từ nhỏ , là công chúa mà , có biết làm mọi việc cũng không có phải lao đầu vào cực khổ làm suốt , làm suốt như thế . Thiệt hổ thẹn với bản thân và gia đình quá .
Lại thêm một việc nữa , năm nay kết thúc bằng hàng ngàn nỗi lo .
Nỗi lo gia đình , sức khỏe ba mẹ , ông bà , sức học của đứa em , bực làm sao không thể ở nhà mà kèm cặp nó được , không ở nhà mà phụ mẹ được , không ở nhà mà chăm sóc cho bà được , giúp ba trong công việc thì thôi khỏi nói , chuyên ngành của ba con mù tịt , đụng vào có mà tiêu tùng hết . Rồi tinh thần của mọi người trong nhà nữa, làm ơn đừng đi xuống nha , tiêu cực là không tốt , chỉ có tích cực mới sống nổi thôi .
Ừ lo cho sức khỏe mọi người , nhưng cũng lo cho sức khỏe bản thân nữa , đủ thứ bệnh.
Lo cho bài thi sắp tới , thi cử luôn là chuyện đáng lo mỗi năm nên việc này cũng chẳng nói làm gì . Nhưng mà lại đang nghĩ tới môn Hàn viết , tại sao cô Lim chưa gởi hồi âm hay sửa bài ?
Tình trạng thi nói có thể lo , thi ngữ pháp có thể ôn , thi nghe có thể qua , thi đọc thì chả biết , học có ra gì đâu mà thi , thi viết mới gọi là khổ , bài nộp cho cô 7-8 dòng là cùng , đến khi bài thi bắt buộc viết cả trăm dòng thì chữ nặn ở đâu ra? Chán!!! Thôi thì cũng là do bản thân dở chứ nói được gì . Còn thi mấy môn đại cương , 30% là học , 70% là thi bằng niềm tin , có qua được môn nào thì cũng ngạc nhiên môn đó chứ nghĩ hết nổi rồi .
Tiền bạc , cơm áo , chỗ ăn chỗ ở khiến bản thân cứ quay vòng vòng , chẳng có thời gian mà nghĩ đến yêu đương , đến nỗi bản thân lãnh đạm với nó . Tiền là cái đinh gì mà khiến ta khổ quá vầy nè .
Năm 2010 kết thúc , ừ cũng vẫy chào luôn cái tuổi teen đi , không ngoảnh đầu , không hối tiếc , không nhớ nhung , chỉ có hoài niệm .2 năm đại học thay đổi con người nhiều lắm , chính mình nhìn lại cũng thật cảm thấy thú vị vô cùng , bạn bè ở đại học đáng yêu vô cùng , thích vô cùng , tuyệt vời vô cùng , thầy cô thì….hahahaha , muôn màu muôn vẻ vô cùng .
Năm 2010 kết thúc bằng việc Han biểu diễn đón mừng năm mới ở 2 nơi khác nhau , kết thúc bằng việc thắng kiện SM , kết thúc bằng đủ thứ sự kiện tốt đẹp . Thấy cái thế giới của bản thân xoay quay quanh Han , dõi theo Han thật là tuyệt vời , Gengfans là điều mà bản thân muốn trở thành , những con người tuyệt vời đó là động lực làm người thú vị nhất mà năm 2010 trong tư tưởng đã bị đóng một con dấu to tướng .
Ngoài Han ra không còn gì khác . Sai rồi , ngoài Han ra có nhiều lắm , có rất nhiều con người , nhưng Han là đặc biệt , đặc biệt đến nỗi sự sợ hãi ngày càng dâng cao .
Ai cũng có hai mặt , mặt tích cực và mặt tiêu cực trong người , mình suy nghĩ lúc nào cũng tích cực và tiêu cực cùng lúc , lúc nào cũng đấu tranh với bản thân , lúc nào cũng mệt mỏi với bản thân , lúc nào cũng để ý đến người khác , lúc nào cũng chẳng quan tâm người khác nghĩ gì , ahhhh, cực kì mâu thuẫn .
Tình cảm là cảm thụ bằng trái tim , diễn tả ra bằng lời nói , nhưng lời nói từ trái tim không phải lúc nào cũng dễ dàng , nên thường im lặng nghe người khác nói mà đánh giá , âu cũng là cái khổ .
Ah , năm 2011 muốn có bạn trai , thật thú vị giống Xander , lãnh đạm giống Eli , và lãng mạn , ngọt ngào giống Soohyun , và tuyệt đối không muốn cùng với con trai nhóm máu O . hahahaha . A là tốt nhất đi . Muốn sinh nhật lần thứ 20 nhận được một nụ hôn dịu dàng XD
Kể ra , kiếm bạn trai cũng khó lắm , không thích người ta đụng vào mình , chỉ thích mình đụng người ta thôi , có xàm xỡ cũng là mình làm chứ người ta không được làm mình .Mà mình làm thế thì có khi bạn trai chạy mất , hahahaha , thôi từ từ tính đi .
Tổng kết bản thân tạm thời đến đây .
Mong muốn cho năm mới bắt đầu :
Sức khỏe . Sức khỏe là trên hết , có sức khỏe mới có tiền , có tiền mới có khả năng tạo ra hạnh phúc . Mọi người , hãy giữ gìn sức khỏe !! Năm mới đừng bệnh tật chi hết , vui tươi sinh động mà sống .
Tinh thần . Tinh thần là cái khiến con người ta sống chứ không phải chỉ tồn tại . vì vậy , giữ một tinh thần bất khuất , quyết tâm vương cao , vững chãi trong biển tích cực là điều cần làm . đừng để tinh thần đi xuống mà bước vào bóng đêm .
Còn 9 năm nữa là đến năm 2020 , năm đặc biệt của bản thân , vẫn đang đếm ngược
Friday, November 12, 2010 6:00:24 PM
Because I get bored with everything really fast , I feel like a betrayal . I smile , I talk , I care 'bout many things , many people, but the truth is I have no interest in them . liar is me ..? I always see everything as bygone . that's why love is impossible to me too . that's why " forever" is the most unbelievable word , nothing lasts forever. But, I have to go against myself to not to be alone , I have to believe , have to be happy , have to love , have to live ..... but it's not the original me, what if I really disappear ? or is the one I made up the real me ?
Maybe it's just today that I've gone so sick in the mind like now . maybe not..
Wednesday, September 1, 2010 10:41:25 AM
Sao người không ngồi xuống đây và ca với ta một bản?
Sóng hôm nay sẽ đánh không mạnh và trăng đêm nay sẽ rất thanh .
Sao người không dám tiến đến gần bên ta ?
Đàn đã lên dây và ly đã rót rượu .
Sao người quay lưng lại và nhìn vào bóng tối?
Gươm dao nên đặt xuống trước buổi hân hoan chẳng phải sao ?
Sao lại dùng im lặng đối với ta ?
Sao không nói , sao không cười ?
Đừng mơ giấc mộng bi ai , oán thán nữa .
Gió đang ru trúc ngủ và ta đang chờ người cùng chiếc dù trắng cầm trên tay .
Ta chẳng cần hiểu thứ đạo lý không bền vững của đời .
Ta chẳng cần tin thứ ràng buộc mà người cho là đáng trân trọng đó .
Việc gì phải tin ,việc gì phải hiểu , người chẳng phải đã bên ta sao .
Nhìn ta một lần đi .
Đã chọn rồi , đừng hối hận .
Đã chọn rồi , đối mặt đi .
Đã chọn rồi , đã chọn rồi thì đừng bỏ rơi ta .
Người bắt ta đợi đến khi nào?
Wednesday, August 18, 2010 5:42:32 PM
Anh đã leo lên một nấc thang khác trên con đường sự nghiệp , nhưng cùng lúc , anh cũng bước trên một con đường khác của một thế giới khác . Tạm biệt . Xin hãy yên nghỉ . Cuộc sống anh đã kết thúc ở tuổi 35 , bàng hoàng và đớn đau cho những người ở lại .
Chúc mừng sinh nhật em , em trai , chia buồn với em vì đây là ngày anh của chúng ta đã mất , em không hiểu ý nghĩa của cái chết vì em còn quá nhỏ , em cũng không hiểu ý nghĩa của ngày sinh nhật , em chẳng hiểu gì cả . Nhưng vì em đã được sinh ra , chúc em có được phúc phận ở đời . Tôi vui vì có em .
Tôi mệt mỏi đến nổi chẳng viết được gì cho nên hồn , cho đau thương hay cho hạnh phúc . Xin lỗi . Tôi sẽ đền bù cho tất cả sau .
Sunday, July 18, 2010 6:33:01 AM
Reading , chatting , smiling , shopping , playing , loving
no matter what I do , I can escape from the sadness that 's deep inside my soul . Why and when did I become like this?
maybe I should try crying ... I can't cry
Monday, June 28, 2010 6:07:51 AM
Vườn cỏ ba lá đã nở hoa
Đợi qua ba lần trăng đổi dạng
Hoa đã kết quả .
Chạm nhẹ và quả bung lách tách
Hạt đầy tay .
Chuyện em yêu tôi ,
Qua bốn mùa thay lá ,
Nay chớm vị tàn phai .
Như lá đỏ rồi lá bay ..
Em rời tôi chẳng trong một ngày nắng .
.
.
Tôi đã thấy
Trong chiếc ổ chim nho nhỏ làm bằng rơm
Mười quả trứng
Một quả đã bị bố mẹ chúng ăn
.
.
Hoa hồng đỏ
Thẫm dần màu đêm
Em nói với tôi hoa đẹp nhất khi hoa tàn
Liệu đối với em tình cũng đẹp nhất ,
Khi tình đã tan ?
.
.
Tôi thấy
Có ai đó đã
Bám lấy
Chú heo bị cột vào khinh khí cầu
Để bay lên
Với đôi chân bị bám
Bởi một cậu bé con .
Nhưng
Bầu trời đã không nhận lấy . .
Thứ mặt đất vẫn đang ôm
.
.
.
Tôi đã kể với em về gió
Cũng như em đã kể với tôi về mưa
Gió chẳng đẹp trong lời tôi đã nói
Em chẳng tin
Mưa thì quá lung linh trong lời em kể
Đẹp đến nỗi khiến tôi mơ màng , choáng váng , mê say .
.
.
.
Quỷ hút máu , và mắt của tôi .
Em biết tôi đã ngồi đây chờ em bao lâu ?
Em đang ở đâu giờ này ?
Chuông điện thoại reo và không ai nhấc mấy
Tôi tự hỏi
Liệu chiếc giường êm ái em đang nằm
Có ai ?
.
.
1 2 3 Next »