Skip navigation.

Saving Life Memories

STICKY POST

N2V's blog

WELCOME TO NGỌC VIỆT'S BLOG!

Thanks for your visiting! Have a nice day!

easy statistics
free counters

Quăng đi được một gánh lo...

Gửi Chồng của em...
Hôm nay em đã hoàn chỉnh cái thesis, mai mang đi in và đóng quyển được rồi. Vậy là em đã kết thúc việc học hành ở đây sau 18 năm. Tương lai nếu có điều kiện thì mong được học thêm một cái gì đó đủ để làm cần câu cơm thêm nữa cho chúng mình. Nhưng mẹ bảo không được bắt anh nuôi mãi như thế thì khổ cho anh lắm, hì! Lúc học thì muốn nhanh cho xong, giờ xong rồi em lại thấy ...bâng khuâng, nếu bắt học nữa chắc em sẽ không ngại, hihi. Chẳng bù hai năm trước, đến lớp là sự sợ hãi của em. Giáo sư thì lạnh lùng khó tính, classmate tòan những người giỏi - 1 ông tiến sỹ người Mỹ và 1 tên Trung Quốc chuẩn bị tốt nghiệp Master có kinh nghiệm 5,6 năm về Marketing. Em thiếu tự tin đến mức sợ co rúm người lại, không dám nói chuyện với họ, lúc nào cũng lờ đờ lờ đờ. Lại lần đầu tiên biết thế nào là paper, mà toàn academic paper, tra từ điển toét mắt ra cũng không hiểu vấn đề của nó là gì. Paper đầu tiên cũng vỏn vẹn chưa đầy chục trang cóp nhặt linh tinh. Mất gần một học kì suốt ngày than vãn. Chung quy lại đó là do cái bệnh nan y của em mà - lười và ì, lại thiếu tự tin nữa! Bố mẹ và chồng đã đặt rất nhiều niềm tin vào em. Biết ơn chồng vô cùng, không có anh thì em mãi không thể có ngày hôm nay. Vì anh mà em có cơ hội sang bên Korea này học tiếp. Anh động viên em mọi lúc mọi nơi, anh luôn tin tưởng em làm được, anh luôn nói với em những điều tốt đẹp để em tự tin lên. Anh đã chịu đựng bao lời than vãn của em những ngày đầu tiên khi em kêu ca em không muốn học tiếp và em sợ không học được. Em nhớ rất rõ những lời anh nói với em, anh bảo em tự tin lên vì em thông minh, anh bảo em có khả năng và hơn nhiều người, thậm chí anh mắng em nhiều lần vì "vừa mới vào chưa học gì đã kêu ca", rồi anh đưa sự kì vọng của bố mẹ ra để em học nữa. Anh dạy em cách đọc paper thế nào, nắm ý chính ra sao. Anh cũng động viên em học ngoại ngữ. Ban đầu là tiếng Hàn - thấy em học trên lớp lười (kì đầu cả tuần em lên lớp 4 tiếng) anh bảo em ôn tiếng Hàn thành thạo để sau này mình làm việc tại đây. Đặc biệt là tiếng Anh, vì chồng em giỏi tiếng Anh nên em học được ở anh rất nhiều trong việc phát âm và có động lực để em càng ngày càng thấy thích ngoại ngữ này. Mặc dù em kém hơn anh rất rất nhiều nhưng anh lại luôn khen ngợi em để em có hứng và tự tin. Rồi các mối quan hệ, vì em nhút nhát nên chồng luôn khuyến khích em tham gia vào nhiều hoạt động. Anh đã tạo mọi điều kiện để em không chỉ quyết tâm lấy được bằng mà còn để cuộc sống của em lúc nào cũng thỏai mái. Em đã thay đổi rất nhiều từ khi gặp anh, mà đến bây giờ em mới thật sự thấm được nhiều hơn cả. Các bạn anh hay trêu anh là may mắn, nhưng ai cũng biết em mới là người thật sự may mắn khi có anh. Nghĩ lại ngay từ lúc chưa thành vợ thành chồng, em cũng thấy tình yêu anh dành cho em hơn nhiều đôi khác, em hòan toàn có thể tự hào về điều đó. Lúc lười chán học và cái tính trẻ con bốc đồng nổi lên, em nghĩ em không sang đây thì em đang làm việc ở nhà, kiếm lương tháng hàng triệu như đứa nọ đứa kia cùng khóa em. Thế nhưng nhìn lại xem, không có anh làm sao em có nổi ngày hôm nay? Anh không để em lo lắng bất cứ điều gì liên quan đến tài chính suốt thời gian đi học này, anh lúc nào cũng để em thật thỏai mái không thiếu thốn thứ gì. Không chỉ làm em tự tin trong việc học hành, anh còn thích làm điệu cho vợ. Em trêu là anh "đầu tư" cho anh vì "em "điệu" cho ai", anh luôn mua quà cho em bất cứ dịp gì, đi làm, đi chơi,v.v anh đều nghĩ đến em, còn mình thì chẳng quan tâm, quần áo giày dép của anh anh chẳng bao giờ tự ý mua mà không hỏi em xem em có thích không. Các bạn anh hay trêu em chiều anh chơi đồ điện tử, nhưng em lại hạnh phúc vô cùng khi thấy anh vui và thích thú nâng niu chúng. Anh khác với mọi người, các anh ấy thích chụp ảnh nhiều thể loại còn anh thì dùng máy ảnh chỉ để chụp em. Gần hai năm vừa rồi, em vừa học vừa làm vợ, còn anh vừa học vừa làm chồng. Chúng mình đã có vô vàn những kỉ niệm hạnh phúc mà em cứ muốn nhắc mãi không thôi. Nói đến em lại nhớ căn hộ nhỏ xinh của chúng mình quá. Em thấy nhớ anh vô cùng anh ạ. Em viết lại những dòng này lên blog để lưu giữ anh nhé, em không thể kìm chế nổi cảm xúc của mình lúc này được. Nhớ da diết lắm thôi anh... Nhớ cảm giác chiều chiều em đứng nấu cơm trong bếp, anh từ lab về nhẹ nhàng bên cửa sổ nhìn em hồi lâu đến khi em phát hiện ra giật bắn mình thì anh trêu "bắt quả tang ăn vụng". Rồi em ra mở cửa, anh vào ôm em hồi lâu mặc cho em đang băm băm chặt chặt hay mùi thức ăn dính đầy người. Lúc nào em nấu cơm anh cũng thích xuống ôm em (chứ không phải nhặt rau hay rửa bát :D). Thích cả cảm giác những ngày ở nhà em đóng cửa bếp không cho anh xuống, lúc đó anh sẽ sung sướng hồi hộp vì món ăn "bí mật" của ngày hôm đó. Những bữa cơm hai vợ chồng xa nhà không bố mẹ anh chị em nhưng lúc nào cũng ấm cúng và ngọt ngào anh nhỉ. Anh lúc nào cũng chăm sóc nâng niu em. Anh làm cho em quá nhiều điều còn em chỉ việc yên tâm mà học hành, em cũng chỉ có thể làm cho căn nhà chúng mình có lửa thôi. Em cũng thấy tự hào và hạnh phúc khi đó là nơi anh luôn thích nhanh trở về sau mỗi ngày làm việc căng thẳng mệt mỏi. Mình hay trêu "chết thật, trong lúc các giáo sư và các bạn đang hăng say làm việc trên lab thì vợ chồng mình lại ở nhà thế này thật lười biếng". Nhưng em biết anh đã tập trung tận dụng thời gian học và làm việc căng thẳng thế nào để mình có thể dành nhiều thời gian cho nhau. Những hôm em thi hay làm bài tập anh mới nấn ná ở lại lab cho em tập trung. Nhưng thỉnh thoảng em vẫn "ghét" anh ở lại "giải trí" vì em ích kỉ và nhõng nhẽo. Ngày trước có lần em ở nhà dài một mình, nhắn tin kêu ..sợ làm anh hấp tấp về, hihi, anh vẫn kể lại lúc đó vừa bực mình vừa buồn cười vì cái tội dở hơi của em. Thế mà lúc nào hai vợ chồng mình ở nhà là cuốn quít cứ như không được gặp nhau bao lâu rồi, chẳng bao giờ chán được anh nhỉ. Mỗi ngày chúng mình hôn tạm biệt nhau khi ra khỏi nhà, hay cùng nhau dắt tay nhau đi lên lab, đi chơi, những lời yêu thương không bao giờ ngớt... Anh tốt nghiệp PhD, em còn lại một mình buồn và nhớ anh da diết, xa nhau nhưng anh cũng đã luôn nghĩ về em. Em thật sự xin lỗi anh đã trách nhầm anh, người ta bảo đàn ông nông nổi giếng khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu mà. Em lúc nào cũng bé với anh mà lại :D Chồng ở xa mà lo cho em hết tất cả, anh dặn dò mọi người giúp em, anh động viên em cố gắng. Anh ân cần hướng theo tất cả công việc của em và hàng ngày hỏi han để em có động lực. Anh lại sang một đất nước xa lạ, lại một mình, bao nhiêu áp lực cuộc sống và công việc, tất cả anh làm để cho tương lai của vợ chồng mình được tốt đẹp hơn. Anh đang gồng mình cố gắng và cố gắng. Chỉ có anh giúp cho em chứ em chẳng giúp được gì cho công việc của anh. Em luôn tin tưởng và ngưỡng mộ chồng, mãi mãi trong mắt em chồng em là người thật tài giỏi. Cuộc sống mỗi người một nơi thế này..., anh mới bảo "em biết anh lười việc nhà thế nào rồi đấy, nhưng giờ anh phải làm tất cả" thỉnh thoảng anh "khoe" anh biết nấu ăn rồi, anh nhớ lại cách em nấu anh làm. Em thương anh mà ứa nước mắt. Nhớ ngày 8-3 anh vào bếp tự đạo diễn canh chua cá và thịt băm, dọn mâm em ăn nhiệt tình còn anh thì gượng gạo mãi không hết nổi bát cơm... Giờ anh thế này em không an lòng nổi... Không phải chồng em lười hay không biết làm, vẫn nhiều lần anh giúp em trong bếp, em bảo anh làm gì là anh làm rất đẹp, rất cẩn thận. Nhưng em không muốn chồng em làm những việc đó. Em tự hứa sẽ bù đắp cho anh thật nhiều khi mình được ở bên nhau để anh chuyên tâm vào nghiên cứu, vào công việc và niềm đam mê của anh... - Điều này cũng là niềm hạnh phúc và đam mê của em, anh biết mà! Cầu trời, vợ chồng mình không thể xa nhau được...
Anh ơi, thế là vợ anh cũng học hành xong rồi! Công sức này là của anh anh ạ! Những ngày này em buồn và lo nghĩ đến chuyện chúng mình xa nhau nhiều hơn chuyện học hành. Em bảo vệ luận văn mà anh mới là người sốt sắng. Em đã cố gắng làm luận văn này là nhờ anh, em làm hết sức có thể để hòan thành được nhanh nhất. Xong rồi chồng em mới là người tự hào nhất. Không có anh bên cạnh thực sự em đã run lắm anh ơi, nhưng cuối cùng em đã nhận được thành quả nhiều hơn cả cái bằng này anh ạ. Hai năm anh đã làm em tự tin rất nhiều, anh giúp em nhận ra em có thể làm được nhiều thứ, đúng như anh là người "khai thông" cái sự ì ạch của em mặc dù em học vẫn lười biếng lắm. Nhiều lúc em tự nảy ra câu hỏi không biết ngoài chồng dành cho em tình yêu và sự chăm sóc hết mực ra thì anh giống thế nào của em nhỉ - một người bạn thân hết sức hiểu hết tất cả con người em, một người anh trai che chở cho em mọi lúc mọi nơi với bất cứ chuyện gì, hay một người dẫn đường chỉ cho em cuộc đời và sự nghiệp? Chồng ơi, anh là tất cả của em anh ạ! Em tự hào có anh vô cùng!
Tình yêu của anh trong ngày bảo vệ đây anh ơi!






















No title

Cứ hi vọng nhiều rồi chủ quan, rồi thất vọng!!!
Còn con đường nào cho mình...
Sẽ như thế nào trong thời gian tới đây....
Mệt mỏi với suy nghĩ...
Cứ có một tia hi vọng lóe sáng thì lại bị dập tắt ngay,
ko còn đủ bản lĩnh nữa...
Chị Thy à... Chị giúp em có động lực để giữ cho chồng mình con đường công danh, sự nghiệp
... nhưng cuộc sống trước mắt thì phải làm sao đây chị?
Đúng thế, em còn quá trẻ, chưa từng va vấp và trải nghiệm cuộc sống...
Làm sao có cách nào vượt qua được...
...............

Quốc hồn quốc tuý



Phở Việt Nam tại Hàn - chao ôi thất vọng và bức xúc...
Mặc dù đang trong tâm trạng nhớ nhung với tình yêu bún phở nhưng bây giờ có ai mời mình thêm một lần ra ngoài nhà hàng VN ở xứ Hàn xẻng này ăn nữa thì cũng chạy mất dép thôi, hik hik.
Hôm nay được một người bạn già của chồng iu dẫn đến một nhà hàng khá hoành tráng ở downtown - Samsandong ăn phở, chắc thấy mình tội nghiệp (hêhê) nên phải dẫn vào đúng nhà hàng VN ăn. Nhưng mừ... Bên ngoài nhà hàng và cách trang trí ko nói làm gì, cái menu đã khiến mình bất ngờ vì có rất nhiều loại phở, hic, ngoài phở bò phở gà, nem cuốn ra thì còn có nhiều loại phở hải sản (ak ak) và gì gì đó trông chẳng khác gì mấy món mỳ ra-myon và u-tong của Hàn nhưng lại ghi tên là Phở. Mình gọi phở bò để thử vị xem thế nào. Một bát to bự, hơn 9,000won ~ $9 ạ! Ôi trời, không cần là người sành ăn nhưng có lẽ người VN nào cũng ko đỡ nổi bát phở này đâu. Mặc dù có một số cô gái VN xinh xắn làm việc ở đây nhưng hình như nhà hàng chỉ lấy cái danh phở VN thôi. Đi ăn với người Hàn, cảm giác xấu hổ về hương vị mang tên VN này vô cùng :frown:(
Này nhé, thứ nhất là bánh phở: Bánh trắng trong đều tăm tắp, nhưng sợi thì nhỏ mà lại dày, giống như một loại sợi spagetty nào đó vậy. Ăn ko có độ dai và thơm, thậm chí thua sợi bánh phở khô dân mình xa nhà hay phải dùng.
Thứ hai là thịt bò - thịt bò bulgogi thì đúng hơn, tẩm ướp gia vị của bulgogi chứ không phải gừng tỏi của mình. Đã thế, ko biết gọi là tái hay chín, mặc dù đã dần ra nhưng vẫn dai :D
Thứ ba - cái làm lên hương vị phở - là nước dùng. Hic hic, đi ăn về mấy tiếng đồng hồ rồi mà vẫn bị shock bởi cái bát nước dùng nặng mùi đinh hương và vị ngọt lợ của nó. Độ trong của nước có thể xuề xoà được nhưng cái hương vị thì thôi rồi còn đâu... Không có chút quế hồi gừng hành nướng gì thay vào là chỉ có mùi đinh hương quá nặng. Trước đây mình mua một hộp đinh hương nhưng ko dám cho nếu nấu - theo phong cách phở thành Nam. Chưa ăn phở miền Nam bao giờ nhưng ở HN và miền bắc thì chẳng thấy mùi đinh hương lúc nào cả hoặc có thì cực ít. Mùi thế, còn vị thì eo ơi ngọt lợ, ko phải cái ngọt của xương ống, xương bò, xương gà hầm mà ngọt như bị bỏ một cục đường phèn như người ta hay cho vào nồi nước dùng hủ tiếu Nam Vang ấy. Không tả được, ăn xong cảm giác sợ cả mùi cả vị :frown:(
Thứ tư, đồ dọn kèm cũng không giống một phong cách gì của VN, có chút giá đỗ giống miền Nam và một lát chanh mỏng như tờ giấy bày lên cho đẹp chứ ko phải để vắt. Nhưng lại có củ cải ngọt ngâm - một loại kim chi hay ăn cùng tonkatsu. May mà nó không đặt đĩa kim chi cải thảo lên P: Và cũng may mình ko thử nem rán kẻo rồi lại thất vọng tiếp.
Đôi khi người ta bỏ ra cả một đống tiền để có được bữa ăn ngon mà vẫn hài lòng với túi tiền và cái bụng. Nhưng với kiểu như thế này, dù không mất xu nào nhưng tiếc xót ruột, xấu hổ, và thương cho món ăn quốc hồn quốc tuý nổi tiếng khắp năm châu của mình.

Cho opera them mau sac :D

Buồn buồn bỏ ảnh ra ngắm, chợt phát hiện ra một tấm ảnh của mình bị bỏ sót ở Opera. Đang đói bụng mà suốt ngày lê la nhà chị em hàng xóm buôn than cũng xí hổ (hehe), tiện post món cơm rang thập cẩm của mình cách đây lâu cực lâu rồi lên để gợi lại cảm giác bếp núc (ôi cái bếp cái bếp :cry: ). Tại bởi vì thì mà là rằng: cơm rang là món thập cẩm để giải quyết làm sạch cái tủ lạnh (hi, ghê quá :D ) Nhưng mà thiếu cái "thập cẩm" này thì cơm rang ứ ngon được P:
- Lạp xuờn
- Trứng
- Ham or xúc xích or thịt nguội
- Cà rốt
- Hành tây
- Dưa muối
- Đậu đũa or đậu hà lan
- Hứng chí nếu tủ lạnh còn thì cho cả mực tươi hoặc tôm nữa
- Hành hoa
- Nấm (hổng biết tên nấm gì trắng trắng)
Thêm cái đùi gà rán con con và cốc nước cam nữa là đủ một bữa nhẹ nhàng.
Khà khà, cố lên sắp thoát khỏi cảnh suốt ngày no con mắt đói cái bụng, ngứa cái tay roài@@

Trach...

Đắm chìm vào công việc, vào sách vở, tự tạo cho mình cái áp lực để cố gắng và lấp đầy thời gian. Ngày ngày như một cái máy lập trình sẵn - ngủ dậy, lên lab, đến đêm thật muộn mới muốn về chỉ để ngủ... Để rồi có những lúc như bây giờ phải bật khóc nức nở...
Ước gì có bờ vai của anh ở đây để cả thể xác và tâm hồn đang hết sức mệt mỏi của em có thể dựa vào... Chỉ cần một giây phút được bình yên như thế thôi chắc sẽ xua tan đi tất cả...
Sinh nhật, 2 ngày nữa sẽ đón sinh nhật một mình trên xe bus và quãng đường xa xôi với công việc bận rộn. Tự hỏi có ai tự động nhớ đến sinh nhật mình không? Sinh nhật, kí ức kỉ niệm vui chẳng thấy đâu, chỉ thấy những nỗi buồn và niềm đau. Biết bao giờ mới quên được? Đôi khi mong ước rằng giá như trên đời này người ta đừng bao giờ để ý và quan trọng hoá ngày này lên, nghĩ thế lại thấy bất hiếu với bố với mẹ... Ôi những kí ức tại sao không trôi mãi đi thế này? Bất chợt chẳng còn thấy tin, thấy trông đợi vào những lời hứa cho ngày sinh nhật nữa... Đến bao giờ trong cuộc đời mới vơi đi khi mà năm nào nó cũng đến... Hai ngày nữa, bận rộn cũng tốt, để không phải oà khóc như lúc này... Nhưng rồi khi ngồi chục tiếng trên xe bus một mình thì sẽ ra sao đây...
Chẳng cần tạo cái vỏ bọc bận bịu kia thì mình vẫn là kẻ cô đơn lạc lõng một mình giữa nơi này... Xin đừng đem so sánh với người khác để tội nghiệp cái thân. Đừng trách móc, đừng chê bai... Mình vẫn nhìn vào sự thật và hiện thực, vẫn vượt qua bằng mọi nỗ lực và cố gắng... Sức chỉ có thế, con người cũng không phải sắt đá, con gái chứ không phải một người đàn ông mạnh mẽ... Chợt nhận ra không ai hiểu mình, chợt nhận ra dù không được chia sẻ cũng cần được thể hiện... Niềm vui phơi ra, nỗi buồn quăng vào đâu? Ôi suy nghĩ, suy nghĩ... Cố gắng và cố gắng... Được và mất? Và hạnh phúc... Và vì bản thân, vì người khác... Không ai hiểu cả, không một ai...
Giờ thì ốm gần một tháng không khỏi nổi, mệt triền miên kéo vào tận giấc ngủ không hết. Thèm cái cảm giác bình yên bên những người yêu thương... Một mình, cô đơn lạc lõng...

HELP ME PLZ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

HELP!!! Tha thiet mong su giup do cua cac anh chi em, ba con co bac, ho hang, hang xom lang gieng lang toi gan xa!!!

Dao nay ban tui bui cho cai Luan van nen em ko update blog duoc, thinh thaong luoi den muc ko chiu vao phui bui nua co.

De lam duoc cai Luan van, de tot nghiep va lay duoc bang Master, de nhanh chong bibi Han Quoc, va de nhanh nhanh duoc ... gap chong :D... Em phai co ket qua survey ve cai nghien cuu nho nho ve Perception cua nguoi Nuoc ngoai song tai Han Quoc qua viec Online shopping

--> Vi the ngan lan mong moi nguoi bot chut it thoi gian test cho em voi ( ~ giong nhu cac loai Quiz tren facebook thoi a!) ------

Neu bac nao la worker noi chung thi lam on click cai link day a
Con bac nao la student lam giup em link nay nhe!


Moi nguoi roi rai vui vui thi lam cho em vai ...chuc lan voiiiiii! :D (so luong la chinh hheeee)
Ko biet noi gi hon loi cam on chan thanh nhat cua em :*Read More

Nothing to say, but....


Dự định sẽ kể hết chuyến về VN lần này nhưng vẫn chưa thực hiện được, phần vì không có thời gian, phần vì có nhiều lý do khác chưa thể nói được. Sợ rằng khi mình kể lể qua đây sẽ nhiều người chê trách và hiểu nhầm về cái nhìn và suy nghĩ của mình. Cũng có thể mình còn trẻ, chưa có nhiều trải nghiệm trong cuộc sống, chỉ sống ở Hà Nội thời học Đại học - chỉ biết con đường đến trường, về nhà,thăm họ hàng, đi chợ, la cà ăn uống mua sắm với bạn bè, ngoài ra không va vấp gì ngoài đời. Cũng có thể khi biết một chút nhìn nhận cuộc sống thì mình lại quen với sự yên bình ở Ulsan này hơn rồi. Nhưng một điều không thể phủ nhận là mình rất nhớ Hà Nội và dành cho HN một tình cảm có gì đó đặc biệt... Thế mà sự thật bây giờ mình ...sợ HN nhất... Nhớ lúc hai vợ chồng chở nhau trên con đường từ một số khu đô thị đang xây về nói chuyện mà thấy buồn ghê... Một tương lai gần mình lại quay trở về, sẽ sống và làm việc ở đó, nhưng nói đến chuyện ổn định thấy xa vời quá... Thôi, mỗi người có một sự lựa chọn riêng, con đường vợ chồng mình đi sẽ đầy khó khăn nhưng chúng mình sẽ cố gắng và quyết tâm thật nhiều...
Bây giờ thì mình lại xa nhà rồi... Một mình bước lên máy bay trong nước mắt và bao lưu luyến, cả đời chắc mình không quên nổi hình ảnh của bố mẹ, chú dì, anh chị và các cháu lúc tiễn mình. Đặc biệt là hình ảnh của chồng, gần hai năm sống bên nhau, giờ mỗi người một nơi, hẫng hụt biết nhường nào.. Em biết lúc anh bế cháu cười vẫy em là lúc anh buồn thế nào, em đã cố gắng hết sức để không khỏi bật khóc trước anh và cả nhà, cố gắng vững vàng dứt khoát bước vào trong... ấy thế mà chỉ qua cánh cửa hải quan là em đã không kìm được, em bắt đầu nhận ra chỉ còn một mình... lòng em nặng trĩu những tình cảm của anh và bố mẹ, chị, chú dì, hai cháu... Ánh mắt bố nhìn em sâu thăm thẳm, không thể lời nào tả hết ánh mắt đó, chỉ có em hiểu được thôi... Em là một người vô tình vô tâm, em có được bao nhiêu ưu ái, bao nhiêu tình cảm và hạnh phúc mà nhiều lúc vẫn đỏng đảnh vô cùng. Đáng trách biết bao...
Quay lại Ulsan, xuống sân bay không một cảm giác, em chỉ nhớ lời anh dặn và nhanh chóng làm theo tất cả các thủ tục, ra thẳng xe bus về dorm. Không phải về nhà, đúng rồi, nhà đã thanh toán hợp đồng trả rồi, chẳng còn gì là của mình cả, chỉ có những kỉ niệm mãi theo em và anh thôi...
Hai tuần trôi qua, nỗi nhớ càng thêm da diết đến cháy lòng... Tất cả những gì thuộc về anh đến từng chi tiết nhỏ nhất cũng làm em nhớ... Em cần anh mọi lúc mọi nơi, việc gì em làm cũng hiện lên hình bóng của anh... Em khổ sở với nỗi bất lực không có anh bên cạnh,không được nghe lời anh nói, nhìn anh cười, chạm vào tay anh,... Có những thứ em không thể nào tả hết bằng lời, thật lòng đây là thử thách lớn đối với em lúc này. Em không có một con đường, một sự lựa chọn nào khác là phải đi tiếp, phải cố gắng, em phải cố gắng thì thời gian mình bên nhau mới có thể rút ngắn được... Em chưa có nghị lực lắm đâu, anh đã lo lắng cho em quá nhiều, những lúc em yếu đuối đã làm khổ anh quá. Thương anh nhiều vô bờ bến chồng ơi, em đã trách mình nhiều lắm anh biết không?!
Thời gian và thesis... Em hứa mà... Hãy luôn giữ bờ vai anh thật vững chắc vì em sẽ cần dựa vào lắm khi được ở bên anh, chồng em ạ...

Quê hương- Hè 2009 - P1 Lên đường

Thế là chỉ còn hai tuần nữa là mình lại phải chào tạm biệt Vietnam yêu dấu để lên đường, thời gian trôi đi quá nhanh, vèo phát hết luôn hai tháng. Phải sang sớm hơn dự định nửa tháng vì khoảng thời gian ở nhà mình chơi quá nhiều mà trong khi cái thesis quan trọng kia vẫn dửng dưng không mảy may động đến một lần. Thôi, đành phải hi sinh những ngày tháng êm đềm bên gia đình bố mẹ anh chị em và các cháu, một thời gian nữa, con lại về...
Không phải quá bận bịu với công việc hay quá mải chơi mà mình bỏ bê nhà opera từ ngày về, mong các chị em hàng xóm thông cảm..., có lẽ là do khoảng thời gian một mình dành cho web như trước không có nhiều. Hi vọng mọi người hiểu nha, nhớ cả nhà lắm!
Sẽ lưu lại hết những ngày hè ở trang này để chia sẻ cùng mọi người và cũng là lưu dấu kỉ niệm để lần về sau sẽ nhớ... Có những cảm xúc riêng tư về tình cảm cho phép mình được giữ riêng, vì có những điều muốn ôm ấp mãi trong tim mà không muốn chia sẻ...

28-06-2009
Từ lúc nhận được giấy báo hai vợ chồng vội vàng thu xếp công việc và book vé về trong vòng đúng một tuần. Một tuần cực kì bận rộn và mệt mỏi với hàng núi việc không dự tính dồn lại, nào phải finish hết paper, nào bàn giao công việc trên lab, nào cancel học bổng, rồi thì một đống các hợp đồng nhà ở: hợp đồng thuê nhà, hd gas, điện nước, internet, v.v... Đã thế phải remove tất cả các đồ đạc trong nhà trước khi rời khỏi nữa chứ. Chao ôi, dọn đi mới biết mình nhiều đồ đến mức nào, một tuần liền hầu như ngày nào cũng xách nách mang đồ đi, chọn lựa những cái thiết yếu nhất để lên lab mình và gửi các anh trong dorm, rồi đồ dùng trong nhà phải nhờ các anh chị đến giúp. Hix, thật lòng nhìn cái bếp là mình xót nhất, mình yêu tất cả những dụng cụ và gia vị đó - nơi mà mình thỏa sức sáng tạo, nơi quên đi những mệt mỏi và buồn phiền, nơi niềm đam mê của mình được thỏa mãn,... trước đó mình lại mới sắm thêm mấy cái khuôn bánh tart nữa, mới kịp thử nghiệm một lần, huu. Nhưng mình cũng thật sự cảm ơn các anh chị đã giúp mình giải quyết, hix hix. Cho đến ngày cuối cùng thì mọi thứ trống trơn hết sạch, còn duy nhất cái rèm cửa ren hồng hồng không bị tháo xuống,bốn cái vali của hai vợ chồng to vật vã nằm giữa nhà, hai ngày ăn cơm Hàn quốc, nước mua chai để bên cạnh, hết buổi tối cuối cùng cũng remove luôn cả chăn cả gối, trống trơn! Ở HQ không như VN mình, muốn vứt đồ đạc phải trả tiền để thuê xe rác đến mang đi. Cái tủ lạnh to vật vã khiến các anh không thể nào khuôn ra khỏi, ban đầu mình còn nảy ra 'sáng kiến' gọi cửa hàng secondhand đến để "bán" lại cho họ, không ngờ thành ...tối kiến, vì nếu muốn họ đến mang về cửa hàng họ để họ bán lại họ lấy tiền thì mình phải ...trả tiền cho họ ...mua, ak ak, mà số tiền cũng không nhỏ một chút nào. Trước khi ông chủ nhà đến cancel hợp đồng, hai vợ chồng cứ lo mãi vì bốn năm anh đã thử sức mà không bê được ra thì may sao ông bảo vệ chung cư lên thám thính tình hình, mình gãi đầu gãi tai mãi về cái tủ lạnh, ông ấy ra chiều thông cảm bảo tôi sẽ giúp mang ra và đưa nó đến cho những người nghèo không có để quyên góp, như thế sẽ không mất tiền vứt rác nhưnng phải trả tiền để tôi bê nó xuống tầng 1! (hahah!) Thế là với $25 một chiếc tủ lạnh và một ghế sofa được bàn tay U50 bê ra ngoài nhẹ nhàng chuyên nghiệp (hix, ông ấy ngả cái tủ lạnh ra, đẩy dưới chân có bánh xe, khéo léo lách qua cửa và thang máy cực kì chuyên nghiệp ấy!). Thở phào!
Đêm 27 các anh chị em Ulsan tổ chức hội nghị vườn đào cho tất cả những ai tốt nghiệp kì này, mặc dù hôm sau là vòng loại vsak nhưng các anh rất nhiệt tình ^^ Cảm ơn mọi người nhiều lắm!
Ngày 28, trước đó chia tay cô Yoon, cô chở đến terminal mua vé xe bus lên Incheon, 10h tối đó phải lên xe, tối lại tiệc chia tay với giáo sư và lab chồng. 4h ông chủ nhà đến, trả nhà xong xuôi là phải move hết 4 cái vali + lỉnh kỉnh đồ xách tay hết lên lab. Vội vàng và lỉnh kỉnh mình quên béng mất mấy việc, định đưa chìa khóa lab cho Casau rồi lại quên (so-zi nha). Thầy chia tay tại một quán ăn cổ điển hơn 100 năm nổi tiếng ngon ở Ulsan với ...cá sống và thịt bò sống, tiếc là ko gặp phu nhân thầy để nói lời chào...
Ngồi đợi ở lab đến 10h, một số anh đến tạm biệt, hix, sau đó anh Gà, anh Susu, ... làm nhiệm vụ xách đồ cho hai vợ chồng ra bắt taxi. Đó là một đêm dài trên xe bus, thực ra từ Ulsan có thể bay về Hà Nội qua Busan nhưng vì thời gian quá gấp gáp nên phải đặt ngay chuyến sớm nhất có thể thu xếp được tít tận Incheon, hai vợ chồng phải mất cả đêm trên bus để lên tới nơi cho kịp.
6h sáng xe đến nơi, hơi mệt và đói mình phải vội vàng tìm khu hải quan để làm thủ tục re-entry. Cái ngu thứ nhất, vé máy bay đặt ngày 12-9, tính toán sao lại nghĩ rằng mình chỉ về 2 tháng thế là điền vào form là về 2 tháng, thậm chí chị nhân viên hỏi lại mình còn trả lời rành mạch chỉ 2 tháng, ak, thế là re-entry của mình dính đét rằng phải quay trở lại trước ngày 10-9, huhu. Khi xem lại và quay ra hỏi thì quá muộn, đành lòng phải đổi vé máy bay. Cái ngu thứ hai, về đến nhà quên chưa kể chị Vinh, hì, đó là cái điện thoại chị gửi lại để em mang về, mấy hôm cuối em dùng để hai vợ chồng liên lạc với nhau (vì nhiều việc phải chia nhau ra làm toán loạn. Lúc về để túi quần sooc rộng, xe bus cũng rộng, chân tay thoải mái vô duyên thế nào lại rơi ra ghế, đến tận lúc xuống xe, yên vị ở sân bay rồi mới nhớ ra. Vì đồ chị gửi nên mặt mình cắt không còn giọt máu, anh chồng thì ngán ngẩm bảo mất rồi yên tâm không tìm lại được nữa. Em chắc chắn rơi trên xe, lấy đt khác gọi lại 3 lần chuông reo không ai nhấc máy, lần thứ 4 thì máy tắt không liên lạc được. Em chạy ra ngoài, (anh Tuấn ngồi trông đồ tưởng em vẫn ra gọi đt), trong đầu nghĩ quyết tâm tìm lại bằng được cái xe bus đó trước khi nó quay trở về Ulsan. Vừa ra thì gặp xe Daegu lên, cực may là ông tài xế Daegu rất tốt bụng, sau khi trình bày hoàn cảnh và hỏi ông ấy bến đậu xe ở đâu thì ông ấy bảo xa lắm, đi bộ không được, lên xe ông chở đi. Mặc dù rất sợ gặp phải mẹ mìn nhưng nhìn ông ấy rất tốt bụng thật thà và đã lia qua biển số xe nên em lên luôn. Đúng là bến xe khá xa và bãi đỗ rộng mênh mông, có đến cả trăm chiếc xe bus ở đó. Em bảo ông Daegu giờ xe từ Ulsan lên, ông ấy vòng vèo tìm giúp đúng đến nơi, mừng không thể tả xiết, đúng chính xác xe đó. Sau khi chào tạm biệt ông em xuống xe, trời mưa tầm tã (không hiểu sao lần nào đến Incheon em cũng gặp trời mưa), đến gần thì hỡi ôi xe đóng khóa kín cửa, nhìn xung quanh trực khóc thì bác tốt bụng Daegu lại quay trở lại nhắc: thường thì các lái xe hay đóng cửa ngủ trong xe, cứ đập thật mạnh họ sẽ mở, khi muốn quay về sân bay thì nhớ sang bên đường bắt xe bus miễn phí về. Hú vía, đập và gào thét một lúc thì cửa xe mở, bác trẻ Ulsan mặt còn ngái ngủ, nghe bảo mình quên điện thoại thì vào lấy đưa ra và quát mắng và lẩm bẩm một hồi vì tội quấy rối giấc ngủ của ông ta. Ak, may mà vốn tiếng Hàn của mình chưa siêu đến mức hiểu được họ có chửi bậy hay ko. Phù, lạy trời!
Sân bay Incheon là một trong những sân bay tốt nhất và lớn nhất thế giới. Nếu Nội Bài chỉ có 2 sảnh A B thì Incheon có đến hơn 100 sảnh. Cửa bay về Hanoi là 104, từ quầy check in đi vào trong kiểm tra hành lý xách tay và đồ dùng cá nhân đã mỏi rã chân vì xa rồi, từ đó vào còn xa hơn, mình phải leo lên băng chuyền cho đỡ mệt, sau đó mất thêm 5 phút đi tàu điện, rồi lại băng chuyền cả cây số nữa mới tới nơi - đủ biết nó lớn đến cỡ nào. Hàng duty-free ở đây cũng cực đã, nhiều vô kể và giá rẻ đến sướng tay, hix, chỉ tội không có xiền mua thôi.
Chuyến bay hôm đó chắc chỉ chục người VN, còn lại là khách du lịch Hàn - đó là các cụ ông cụ bà xanh đỏ lòe loẹt theo tour sang VN, không biết có ai trong số họ sang xem mặt con dâu VN không, he, các cụ bà HQ đặc biệt 100% kiểu tóc ngắn xoăn tít giống hệt nhau, hi, phát hiện thú vị!
Lên máy bay, yên vị, hơn 5 tiếng nữa mình về tới quê hương...

Vịt sốt vang

Chẳng hiểu sao mình sinh ra trong đúng dòng họ toàn những người thích ăn uống nấu nướng và sở thích nói chuyện về đồ ăn, hic, người nào cũng lùn lùn tròn tròn, xấu hổ quá đi mất :D ! Cứ mỗi dịp lễ tết hay giỗ chạp gì là chủ đề về món ăn hay cách nấu là không bao giờ nguội. Đặc biệt gia đình bác họ mình, từ bác trai bác gái cho đến anh cả chị hai, anh út, rồi đến các dì các chị, ai cũng (có vẻ) như hiểu biết rất rõ món Tây món Ta, món tiệc tùng cho đến dân dã, thậm chí cả các món ...hoang dã cũng rất sành điệu. Bên họ nội thì cũng toàn cao thủ, hai bà cô, bà chị dâu, bác,... Mình không dám "mua riu qua mat tho" trước chị mình, có lẽ vì thế chắc chị nghĩ mình là đứa con gái ẩu đoảng vụng về lắm. May sao từ nhỏ mình đã được nghe bài ca muôn thuở của bà ngoại và mẹ là làm con gái mà không biết nấu nướng gì thì chỉ có ế chồng chống ề nên cũng sợ, gọi là biết tí để lừa anh chồng vào tròng :lol: Tuy mình đã cố nhưng mãi vẫn là đứa em út cháu chắt chút chít trong cái bếp của các cô dì chú bác anh chị, nhưng mình rất tự hào vì học được khá nhiều điều, từ cách nấu nướng đến các "quy tắc" cân đo đong đếm, v.v, ^^ Nhớ lại hồi đám cưới, cả họ hàng gạt phắt ý định đi thuê người và đặt cỗ nấu sẵn, mỗi người một tay tíu tít làm tiệc cho mình cực kì thịnh soạn hơn cả nhà hàng rất nhiều. Yêu và tự hào cả nhà quá!
Dài dòng thế để giới thiệu món vịt sốt vang này mình học từ ông bác. Thực ra là bác làm cho ăn rồi tự mày mò các gia vị mà làm theo thui. Vịt Hàn guốc to và béo ục ịch như con ngan ấy, mua một con phải chặt ra mấy phần hai vợ chồng ăn dần. Được cái vịt ở đây ngon cực và ít hôi, chế biến được nhiều món nên cả hai vợ chồng đều thích. Các món vịt gồm: vịt luộc, vịt sáo măng, vịt quay, vịt nấu chao, vịt hấp gừng, bún miến cháo vịt, vịt hầm khoai tây, vịt nướng,... và đây là vịt sốt vang ăn với cơm hoặc bánh mì đều ok


Photo by Ngocviet - MON NAY TUI TU LAM TU CHUP ANH, LAM ON GHI RO NGUON BLOG NEU MUON SU DUNG LAI HINH ANH NAY! THANKS!
Món này tặng bé My nè em, sang ăn thử nhé!
Chị chỉ ghi nguyên liệu và cách làm, còn liều lượng em làm nhiều ít thì tự điều chỉnh cho hợp khẩu vị nhé!
Nguyên liệu: Thịt vịt, cà rốt, khoai tây, cà chua, quế, hồi, gừng, hành khô và hành hoa, tỏi, rau húng, bột mì, rượu vang đỏ, nước mắm, bột nêm, dầu ăn.
Cách làm gần giống bò sốt vang:
Vịt chặt nhỏ bằng bao diêm, xát gừng cho thơm, ướp với một nửa số rượu vang và mắm, bột nêm, bột quế cho ngấm sau đó đem rán vàng.
Khoai tây cà rốt cắt nhỏ, nếu thích rán qua khoai tây một chút cũng được.
Phi thơm hành khô, cho cà chua vào xào bóng. Cho vịt, khoai và cà rốt đã rán vào cùng, đổ nước ướp thịt, nước lã cho xăm xắp nồi và thêm vài cánh hoa hồi vào nấu nhỏ lửa cho chín mềm.
Tiếp tục xào hành tỏi, cho bột mì vào xào vàng rồi trút vào nồi vịt khi đã nấu chín mềm, tiếp tục cho hết số vang còn lại để lấy mùi thơm. (Giống cách làm thịt bò của em My nhỉ!)
Cuối cùng là múc ra bát, rắc hành hoa và lá húng thơm vào. Đúng ra ăn với bánh mì baguette ngon hơn nhiều nhưng tiện nhà còn sẵn bánh mì gối nên dọn ra chụp ảnh cho đẹp :D
Chúc bé My và cả nhà ngon miệng :D


Photo by Ngocviet - MON NAY TUI TU LAM TU CHUP ANH, LAM ON GHI RO NGUON BLOG NEU MUON SU DUNG LAI HINH ANH NAY! THANKS![/COLOR

P/S: HÔM NAY MỞ GOOGLE HỨNG CHÍ SEARCH TÊN MÓN ĂN NÀY XEM CÓ AI NGOÀI MÌNH VÀ EM PHƯƠNG ANH LÀM CHƯA (VÌ NGHĨ RẰNG BIẾT ĐÂU SẼ HỌC HỎI ĐƯỢC CÁCH LÀM NGON HƠN), KHÔNG NGỚ SEARCH RA MỘT LOẠT WEBSITE DÙNG HÌNH ẢNH TRONG BÀI VIẾT CỦA MÌNH MÀ KHÔNG HỀ NÓI MỘT CÂU. HIX, THẾ NÀY THÌ CŨNG HƠI TỨC VÌ MẤT CÔNG CHỤP ẢNH LẮM ĐÓ! XIN MỌI NGƯỜI AI SỬ DỤNG ẢNH CỦA BLOG NGỌC VIỆT LÀM ƠN ĐỂ LẠI MỘT LỜI NHẮN HOẶC GHI RÕ NGUỒN, CẢM ƠN NHIỀU!
Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30