CHỢT THẤY Mường Mán Chợt thấy đôi khi lòng là quán Trống tênh dăm ghế bụi mốc cười Chờ nhau ... Bếp đã thành tro nguội Tay cũng đành ... Mười nhánh pha phôi. Chợt thấy đôi khi lòng là sóng Cuốn tim bay theo bước chân người Ngã bảy ngã ba ... Tình mất bóng Ngậm riêng mình ... Nửa mảnh trăng phai.
Chợt thấy đôi khi đời quá mệt Ta rủ ta lên núi rong chơi . Cám ơn em đoá hoa quỳ độ lượng Đã hồn nhiên mở cửa đất trời .
Đến Bỉ vào một buổi trưa đầy nắng ấm áp, người dẫn đường ở đây cho biết đây là ngày "nóng" nhất trong năm. Ấn tượng đầu tiên về Bỉ là những ngôi nhà một tầng nho nhỏ nằm xen lẫn giữa cây và cây. Dêy leo bò từ cửa sổ lan khắp tường, phủ lên cả mái ngói. Nhưng trung tâm thủ đô Brussel vẫn có những tòa nhà cao tầng xen lẫn, nhà cao thấp lô nhô không đồng nhất như ở Paris.
Lần lượt lướt qua từng điểm tham quan khối nguyên tử Atominum, tượng chú bé Manneke Pis - biểu tượng của vương quốc Bỉ, tòa thị chính, cung điện hoàng gia... Brussel chẳng để lại ấn tượng gì đặc biệt. Tôi chỉ bắt đầu cảm thấy "yêu yêu" Bỉ khi được tự do đi loanh quanh trong những khu phố nhỏ quanh co, vỉa hè lẫn lòng đường đều lát đá. Hai bên là những cửa hàng bán quà lưu niệm, đồ chơi &... chocolate ^^
Cửa kính trong veo, sáng choang tưởng như có thể với tay ra và chạm vào những thứ được trưng bày trong ấy. Những chú lính chì be bé xinh xinh, những nàng vũ nữ mặc áo voan 1 chân co, 1 chân duỗi làm tôi không ngớt nghĩ đến truyện "chú lính chì dũng cảm", những quả cầu tuyết đủ mọi kích cỡ, bộ 6 Lucky Lucke, Rantaplan và 4 anh em nhà Dalton ngốc nghếch, những anh chàng xì trum bé nhỏ, Tinker bell & cả Peter nữa. Như tất cả thế giới đồ chơi đều hiện diện nơi này. & những cửa hàng chocolate còn "ngon" hơn cả ở Paris, chocolate lỏng đổ tầng tầng thành tháp, chocolate đúc khuôn thành hình thiên nga, cú mèo, sò, ốc từ bé bằng đầu ngón tay đến to hơn một vòng ôm...
Nhưng tôi chỉ thật sự... "yêu thiết tha" Bỉ khi đặt chân đến Bruges vào buổi chiều tà, thành phố vẫn thường được gọi là "Venice phương bắc" với vô số dòng kênh đào chảy dọc quanh phố, từng hàng liễu rũ soi bóng dọc kênh, những chiếc cầu đá ngắn duyên dáng bắt mình bên dòng kênh... tất cả đều yên ả và thanh bình.
Thành phố đâu đâu cũng thấy thủy tiên trắng, thủy tiên vàng mọc rải rác, trên quảng trường, ven đường cái, trên bậu cửa sổ những ngôi nhà bán đầy kẹo mút, kẹo dẻo, chocolate đủ màu nhỏ nhắn và xinh xắn. Những ngôi nhà tường nâu cũ kỹ, cửa sổ bé tẹo thấp là đà dưới đất, muốn nhìn mọi thứ bên trong phải hơi cuối xuống, cứ tưởng như những ngôi nhà làm bằng bánh kẹo trong cổ tích.
CÓ MỘT CHÚT nhạc và lời : Đức Trí trình bày: Phương Linh
Có một chút nhớ nhớ Có một chút yêu yêu Có một chút bối rối Có một chút hoang mang ! Vẫn còn đấy bỡ ngỡ Vẫn còn đấy ngây thơ Vẫn còn đấy quyến luyến Đêm về vẫn chưa quên! Ta tìm chút hoang mang Đem dấu vào đêm tối Khi tình vẫn ngây thơ Biết đâu đời lập lờ ?
Con đường vẫn đơn sơ Ta mãi hoài thương nhớ Đêm buồn những câu thơ Gửi cho người tình hờ...
Sao đời cứ quấy rối ? Sao tình mãi nơi đâu ? Ta tìm mãi chẳng thấy ? Nên giờ cứ lang thang! Thôi thì vẫn cứ ngóng Thôi thì vẫn long đong Ta tìm những khoảng trống Giữa đất trời mênh mông!
Thôi thì cứ nhớ nhớ Thôi thì vẫn yêu yêu Thôi thì chút quyến luyến Thôi thì vẫn...bơ vơ !
Bơ vơ mãi bơ vơ Đêm dài vẫn mãi nhớ Bơ vơ mãi bơ vơ Chết trong ngày tình cờ. .
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá nhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ!
*
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ những luống hoa hồng vàng rạng rỡ đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ mọi điều ước ao?
*
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ đơn giản là ghét-thương…
*
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi không cần sống với chua cay…
*
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn nêm vào những bình yên…
*
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên để người định nghĩa lại hạnh phúc để so đo thiệt hơn những mất mát để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất biết cách làm tổn thương…
*
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng cửa sổ, lối đi…phải khép lại những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy và người bước đi…
*
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát dù đau đến xanh xao…
*
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
Ghế nệm êm êm, giấc mộng trầm mềm, Em cố buộc phút giây này mãi mãi...
Ngày xưa đôi khi bạn để status này, mỗi lần như vậy nghĩa là bạn vừa có những buổi café để lại vài niềm vui nho nhỏ, vài kỷ niệm hay hay, hay một chút gì gợi nhớ. Như một ánh nhìn làm bạn nhớ mãi Moon River, như ánh trăng đêm rằm gợi hương nguyệt quế một chiều cuối năm không xa lắm, như cảm giác lang thang đây đó rồi bắt gặp mình ở Sông Mê, cái ngày tình cờ không hẹn trước...
Còn bi giờ, chẳng ghế nệm êm êm, chẳng giấc mộng trầm mềm (bằng chứng là bi giờ là 2:11 AM ^.^) nhưng bạn đều muốn níu giữ từng khoảnh khắc, từng giây, từng phút, từng ngày. Cái nụ cười nhoẻn miệng đó, cái hếch môi đó, cái cau mũi đó, cái nhíu mày đó, ánh nhìn ngây thơ đó, tất cả bạn đều muốn cất vào ký ức, lưu giữ để chẳng bao giờ phai, có được không vậy? Thời gian hiện tại vừa như từng hạt cát đều đều nhàm chán rơi qua nút thắt của chiếc đồng hồ, vừa nhanh như một chớp mi chẳng thể nào nắm bắt. Như cũ, cái gì mà chẳng mâu thuẫn nhỉ?
Đêm bây giờ vẫn còn những khoảng lặng nhưng không vắng như trước, ô cửa sổ vẫn sáng đèn trông ra khoảng đường ngày cũ, chỉ là...
P/s: tn không đi lạc, chỉ có niềm tin là đi lạc thôi. Cứ như là thác đổ, rồi ra suối, ra sông, cuối cùng chảy về ao, hồ. Đến bây giờ ngay cả một chiếc lá cũng không thể làm lay động mặt nước, nói gì đến sóng ngầm. Đành chịu! Thích câu này lắm dù chẳng còn nhớ là của ai: "Sống để mà nhớ lấy"