No Pain-No Gain....

L’homme n’est qu’un roseau,mais c’est un roseau pensant.(texte de Pascal)

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Chán... lại ghé qua blog cũ

Lâu lắm rồi lại ghé qua blog cũ. lâu lắm lại có người add mình làm friend...<mà người đó bi h cũng chả xài opera nữa sad >
không biết đã bao lâu rồi nhỉ. hình như là 6 tháng... 1 năm hay 2 năm gì đó. mà cũng có thể là nhiều hơn thế smile

thật sự chỉ có một từ để tả... mốc từ banner đến comment.
đọc lại mấy cmt của nhóc ấy... thủm thỉm cười một mình smile

Sticky post

Nhật kí,ngày ..tháng ....năm

Sáng sớm, mệt mỏi,mở cửa chạy ra ngoài ban công.. Lạnh,ừ nhỉ,mùa đông đã về lâu lắm rồi mà trời Sài Gòn vẫn vậy,càng ngày càng nắng,....chẳng có một tí hương vị gì cả!! Gió buổi sáng mát thật,ngồi lâu chắc cảm lạnh mất..hjc.Ngắm xa xa,chẳng thấy gì ngoại trừ cái Hùng Vương Plaza chình ình trước mặt.Thiệt là,xây gì xây cao lắm thế chứ... Ai đang khóc thế nhỉ,chẳng biết nữa,..mà liên quan gì đến mình chứ. Nhưng ai vậy nhỉ,chắc từ lầu 2 rồi.Cô bé đầu tóc bù xù che hết đầu gối,nếu lâu lâu không nấc lên mấy cái thì chẳng biết đang khóc hay làm gì nữa. Lại một kẻ vừa thất tình nữa đây,sao đời lắm người ngốc,yêu rồi lại để người ta "đá" thế nhỉ. Chán nhỉ,con gái luôn vậy,chỉ biết khóc thôi.Chẳng bù cho mình,không thèm nhớ đến "hắn" nữa Trời,sao mình lại nhắc đến chuyện đó nữa rồi,thôi thì đã quên thì quên luôn vậy... Sao mình lại thế này nhỉ,mình chỉ coi nhóc là bạn thôi.Đã nhắc đi nhắc lại bao lần rồi.Chỉ muốn yên tĩnh,không nt cho nhóc nữa,có lẽ sẽ tốt hơn.Ty là vậy mà

Sticky post

Cười toàn tập smile

lol

Tập 1:
Lại nói về Điển Vi...

Điển Vi là dũng tướng của Tào Tháo, ngoài sức khỏe hơn trâu (trâu còn khỏe hơn người...) Điển Vi còn là 1 chiến tướng cực kỳ anh dũng gan dạ...

Câu nói nổi tiếng của Điển Vi: Đừng nói quân địch đông bao nhiêu, mà hãy nói nó ở đâu, để tao còn biết đường mà... chạy.

Một hôm, Điển Vi dẫn 1 vạn quân tiên phong đập ngay 1 vạn quân Thục... Điển Vi hô to:

- Hãy mang cho ta chiếc áo màu đỏ... Sau khi mặc chiếc áo những con quỷ đỏ Điển Vi dẫn 1 vạn quân lao vào đánh cho 1 vạn quân Thục chạy như đua xe gặp cơ động...

Sau trận chiến, các chư tướng khâm phục hỏi:

- Tại sao ngài mặc áo đỏ trong trận chiến??? Điền Vi oai nghiêm trả lời:

- Để nếu máu ta có đổ xuống, các ngươi cũng không biết và vẫn vững tâm chiến đấu... tiếng hoan hô vang lên như sấm.

Sáng hôm sau 1 vạn quân tiên phong của Điển Vi chập 10 vạn quân Thục do Trương Phi, Quan Vũ cầm đầu... Quân lính lo âu quay lại chờ superman Điển Vi ra lệnh thì thấy Điển Vi nhỏ nhẹ nói:

- Quân bay đâu, mang cho tao chiếc quần màu sậm..........
Muốn biết tại sao,chờ hồi sau sẽ rõ

Tập 2:
Lại nói về Chu Du..

Lưu Bị vốn yêu người tài nên mở cuộc thi tuyển chọn quân sư mưu đồ việc lớn. Nghe thông báo tuyển người, 2 dũng sĩ diệt gia đình là Chu Du và Khổng minh rủ nhau tới phỏng vấn..

Chu Du : may quá, tao tưởng phải đặt nốt con ngựa của ông già tao để trả nợ rồi..tao với mày cố gắng thi đỗ để có thằng nuôi báo cô anh em mình...Bọn mình mặt mũi sáng sủa cộng tài hươu vượn vô đối thì ai chả thèm..

Khổng Minh vênh váo : tao ko những sáng sủa mà tối cũng sủa cơ đấy! (doh )

Với IQ trên dưới 20 thì bài thi dù có khó cỡ nào thì Chu Du và Khổng Minh cũng đều nộp giấy trắng..(???)

Sau khi chấm bài, Lưu Bị(LB) phán : Khổng Minh đỗ, ban cho chức Khí tượng thủy văn công công...còn Chu Du thì chim cút....

Chu Du cay cú gào lên : móa, tao có NGu kém gì nó đâu mà sao mày đuổi tao?

LB : Hai thằng ngu như nhau nhưng mày chép bài nó nên mày trượt...

Chu Du : What???( cái gì ) tao và nó đều không làm được sao mày bảo tao chép bài nó...?

LB : Câu hỏi 1+1 = ??? thằng Khổng Minh trả lời là "Tao không biết"

Chu Du : thì sao??

LB : còn mày trả lời là "Tao cũng thế" đó thằng Ngu

Tập 3:

Lại nói về nhà Ngô và nhà Thục, sau bao trận chiến dai dẳng kéo dài mà nhà Ngô vẫn ko chiếm lại được Kinh Châu từ tay nhà Thục...Tôn Quyền bèn mời Lưu Bị dự hội nghị bàn đèn, ko động võ nữa mà chuyển sang động khẩu ( đàm phán).

TQ : Để tránh cho bá tánh sống trông cảnh lầm than, cuộc chiến giành Kinh Châu có lẽ chỉ nên 1 vs 1 giữa đệ và Lưu huynh thôi..Lưu huynh thấy sao?

LB : Tôn đệ nghĩ được thế thì quá tốt, miễn là tránh được họa binh đao cho dân lành thì đốt nhà, cướp của, giết người anh cũng làm. Em thích chiến với anh cái gì..đua xe hay tá lả(*:chọi lá cà!)????
Sau nửa ngày tỷ thí cầm, kỳ, thi, họa...LB và TQ vẫn bất phân thắng bại....

LB : Chúng ta đúng là 1 cặp đối thủ "trời tru đất diệt" ( ý của Lưu bị là trời sinh). Bây giờ thế này chúng ta thi lòng can đảm nếu Tôn đệ làm được việc này thì ta xin dâng Kinh Châu = cả 2 tay 3 chân cho đệ

TQ : OK, huynh cứ ra đề

LB : Nếu trước mặt quần hùng 2 nước mà đệ dám ăn bãi phân bò này thì huynh xin thua..

TQ : bò đệ còn dám ăn nữa là phân bò, nói xong cúi xuống ăn sạch..
Tiếng vỗ tay râm ran đất trời + hoan hô inh ỏi...LB mặt tái xanh vì ko ngờ TQ dám chơi như vậy. Nhưng TQ cũng đúng chất dân chơi vừa cười vừa nói

TQ : cuộc chơi nào cũng thế, phải có quả đi quả lại mới toại lòng nhau, nếu Lưu Huynh cũng dám ăn phân bò giống đệ thì đệ xin trả lại Kinh Châu và coi như từ nay nó là của huynh vĩnh viễn..
LB : Chẳng lẽ huynh lại kém đệ... nói xong LB cuống cuồng ăn hết sợ TQ đổi ý..

Tiếng hoan hô lại vang lên chúc mừng từ nay 2 nước hòa hoãn, bá tánh thái bình...

TQ : Lưu huynh đúng là bậc anh hùng, để người nhân nghĩa như Huynh làm chủ Kinh Châu đệ cũng an lòng...mà sao mặt huynh buồn vậy..

LB bèn đến gần TQ nói nhỏ : Chú TQ nè, thế hóa ra anh em mình ăn c... không công a`?????
TQ :.............
Tập 4:

Lại nói đến Lữ Bố, Trương Liêu cùng chư tướng bị Tào Tháo bắt trói. Tháo sai chém hết còn BỐ và Liêu thì Tháo tiếc nhân tài nên có ý thu nhận. Tháo bèn bảo Tuân Húc kiểm tra xem Bố và Liêu có đáng được thu nhận ko hay chém nốt cho có bầu bạn. BỐ nghe xong mừng lắm bèn bảo Liêu : Trước giờ ta chỉ biết giết người để giành gái nào biết thi trắc nghiệm nó thế nào đâu, ngươi vào trước đi cố gắng thi tốt rồi ném phao cho tao.

Để đền đáp ơn tri ngộ của Bố, Liêu rất run nhưng vẫn vào thi..vào phòng thi đã thấy Tuân Húc , Tào Tháo và đao phủ với mã tấu sáng loáng đứng trong.

Tuân Húc nói : ta chỉ hỏi 3 câu, nếu mi trả lời mà Tào đại nhân ưng ý thì ngươi sẽ được đầu quân dưới trướng.

Liêu : dạ...dạ....bẩm cụ cứ nói

HÚC : Nếu ngươi gặp kẻ thù của Tào đại nhân thì ngươi làm gì ??

Liêu : Tôi sẽ chém nó chết ngay

Húc và Tháo gật gù..

Húc : Nếu ngươi gặp Hán đế thì sao ???

Liêu : Tôi sẽ hân hoan vẫy chào

Húc : nếu Tào đại nhân sai ngươi ra sa trường thì sao

Liêu : tôi sẽ nói : Vâng thưa ngài

Tháo ưng lắm bèn truyền lệnh cởi trói và thu nhận Liêu.

Liêu mừng húm đi ra nhắc khéo cho LB : Ngài chỉ cần nhớ đáp án là 3 câu này(trả lời trước rồi mà)
+ Tôi sẽ chém nó chết ngay
+ Tôi sẽ hân hoan vẫy chào
+ VÂng thưa ngài
Bố lẩm bẩm học thuộc lòng rồi run rẩy bước vào

Húc hỏi : Nếu ngươi gặp Hán đế thì ngươi làm gì

Bố : Tôi sẽ chém chết nó ngay

Tháo Tái mặt, Húc bèn hỏi tiếp : Nếu ngươi gặp kẻ thù của Tào đại nhân ngươi sẽ làm gì???

Bố : Tôi sẽ hân hoan vẫy chào

Đến lúc này thì Tháo ko nhịn được nữa bèn đập bàn và quát : Mày trêu ngươi tao đấy hả, thích chết ko thằng chó??

Bố : Vâng , thưa ngài
Tập 5:

Lại nói về Khổng Minh và Tư mã Ý ( suốt ngày nói....)

Trong một lần ngồi đàm đạo về binh pháp, đạo dùng người, việc nước Nam Man ra nhập WTO...Khổng Minh mới nói với Tư Mã Ý.

Chiến tranh bây giờ không chỉ phụ thuộc vào mưu kế quân sư, sĩ khí, thiên địa nhân mà còn phụ thuộc rất nhiều vào cuộc đấu trí giữa những người trực tiếp cầm quân là các tướng. Chính vì thế tôi chỉ chọn các tướng thông minh cho xung trận thôi.

- TMY : nhưng làm sao đại ca biết thằng nào thông minh

- KM : tôi có bài trắc nghiệm, vừa lúc đó thì Quan Zu đi qua, Khổng Minh liền gọi vào vào hỏi.


Quan Zu nè ai là con ruột của Bố mẹ của Quan tướng quân mà ko phải anh chị em ruột với Quan tướng quân

Quan Zu ngẫm nghĩ 1 chút rồi trả lời : đó chính là tôi Mr Quan Zu.

Khổng Minh cười khà rồi quay sang Tư mã Ý(TMY) nói : ô thấy chưa..

TMY phục lắm bèn về áp dụng thử vào quân Ngụy, vừa lúc thấy Hứa Chử đi vào TMY bèn hỏi : Công tử nhà họ Hứa cho ta hỏi ai là con ruột của phụ huynh công tử mà ko phải anh chị em ruột công tử??
HC vò đầu bứt tai suy nghĩ rồi nói : để tôi luyện quân xong sẽ trả lời ông.
Trong lúc về trại HC nghĩ có lẽ mình thử hỏi thằng Trương Liêu xem sao, nó rất láu cá.

HC : Liêu nè ai là con của father and mother Liêu mà ko phải brother hay sister của you?

TL ngẫm nghĩ 1 lát rồi nói : It's Me!!! Trương Liêu.

HC vui lắm lật đật chạy đến chỗ TMY rồi nói : Tối biết ai là con ruột của bố mẹ tôi mà ko phải anh chị em tôi rồi. Đó là Trương Liêu!!!

TMY vò đầu bứt tai : Cậu đúng là thằng đầu óc bã đậu..đó là Quan Zu!!!
Tập 6:

Lại nói về Hoa Đà.

Tương truyền lúc Khổng Minh biết mình không thoát khỏi mệnh trời bèn gọi vợ vào và nói.

Phu nhân ơi ta sắp đi ma teo rồi . ta muốn mặn nồng với nàng lần cuối. Phu nhân lão Khổng bèn đến cầu khóc Hoa Đà(HĐ) giúp đỡ. Cảm thương cho đôi vợ chồng già còn thích chống bỏi , HĐ bèn cho vợ KM 1 toa thuốc gia truyền liều cao đánh vần tiếng việt là "vi a gờ ra". Sáng hôm sau HĐ vừa dậy đã thấy phu nhân lão Khổng đứng trước cổng.

HĐ : toa thuốc của ta có đáp ứng được yêu cầu của Khổng thừa tướng ko?

wife of KM : cám ơn ngài, nhờ có ngài mà đêm qua chúng tôi đã được trở lại thời trai trẻ, ông nhà đã ra đi trong sung sướng và thanh thản.

HĐ : Vậy chẳng hay phu nhân đến đây sớm có việc gi`?

wife of KM : dạ ta đến xin thuốc giải để người ta còn đóng được nắp quan tài

HĐ:.........................
Tập 7:

Lại nói về Trương Phi

Linh hồn Trương Phi chết bay đến quỉ môn quan thì gặp Diêm Vương

Diêm Vương bèn nói : Phi ! khi xưa ngươi làm nhiều điều ác, giết người cướp của cho vay nặng lãi..ko thiếu điều gì nhưng theo luật nếu ngươi kể được ra 1 việc làm dũng cảm thì tao cho mày lên thiên đường....

TP đáp : Dạ có 1 lần con đứng giữa trăm vạn quân Tào trong tay ko một tấc sắt nhưng vẫn dám hô

Lưu bị muôn năm!

DV : kinh thế cơ ah, thế việc đó xẩy ra lâu chưa >???

TP : Dạ mới vừa nãy thưa ngài(hjc)
Tập 8:
Lại nói về Đổng Công.

Một hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà tiên sinh và nói : ta cần ngươi tư vấn về sức khỏe cho ta

Hoa Đà : ok Sir

ĐT : ngươi cũng biết đó ta có con Bồ là Điêu Thuyền xinh đẹp nổi tiếng thiên hạ. Một lần ta đi săn về thì thấy Bồ của ta đang nằm cùng Bố của ta (ý nói Lữ Bố của ta) . Ta giận lắm đinh rút gươm chém chết cả 2 đứa nó nhưng vì Điêu Thuyền quá xinh đẹp nên ta ko nỡ cuối cùng 3 người ngồi uống trà nói chuyện rồi ta bỏ qua.

HĐ :.......

ĐT : Lần 2 ta đi bàn việc quân về lại thấy Bồ nằm với Bố ta đinh giết nhưng vì Bồ quá đẹp nên ta ko nỡ rồi 3 ta lại ngồi uống trà và ta lai bỏ qua.
HĐ :.....................

ĐT : lần 3 ta đi họp về lại gặp Bồ nhưng Bồ nằm với T.Liêu ta đinh giết nhưng Bồ quá đẹp nên lại uống trà nói chuyện rồi bỏ qua
HĐ : ......................................

ĐT : Lần thứ 4, lần thứ 5 Bồ nằm với Lý, Quách nhưng vì Bồ đẹp quá..nên lai uống trà nói chuyện với Lý, Quách rồi bỏ qua.

HĐ ko nhịn được nữa bèn hỏi : thế rốt cuộc ông cần ask tôi về cái rì????

ĐT : ah ta muốn hỏi với tuổi của ta mà uống trà nhiều thế có bị làm sao ko??

HĐ xỉu.
Tập 9:
Lại nói về Đổng Công

Một hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà và hỏi:Nè HĐ vợ ta là Điêu Thuyền dạo này liên tục ngoại tình với bọn BỐ, Liêu, Quách, Lý....

HĐ luống cuống ngắt lời: Dạ vấn đề đó thì Đổng thừa tướng nên gặp bác sỹ tâm lý bênh viện Việt Đức chứ thần chỉ chuyên Phụ khoa thôi..

ĐT ngắt lời : ko cái ta cần hỏi là về những cái sừng, liệu đến giờ ta chưa mọc sừng có phải do ta thiếu canxi hay ko??

HĐ:................................
Tập 10:
Lại nói về Trương Phi

Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân đều là 3 danh tướng nước Thục. Cả 3 luôn luôn kèn cựa về tài năng của nhau..

Quan Vũ : Tao bốc đầu xa nhất ==> tao giỏi nhất

Trương Phi : Tao ăn lô 1 tuần liền ==> tao mới giỏi nhất

Triệu Vân : Nhà tao có nhiều muối I-ốt nhất nên tao thông minh nhất (???)

Để tránh tình trạng huynh đệ tương tàn Lưu Bị bèn nhờ Khổng Minh..
Quân sư thông minh nhất thiên hạ hãy nghĩ dùm ta 1 cuộc thi để chọn ra người giỏi nhất..với IQ của mình Khổng Minh nghĩ ngay ra cuộc thi vắt sữa bò cho 3 danh tướng tranh tài..

3 con bò được dắt ra..Quan Vũ hì hục vắt...được 4 lít

Triệu Vân cũng hì hục nhưng do quen Chat hơn là tập tạ nên chỉ được 3 lít..

Còn Trương Phi tay to nhất bọn hùng hục vắt nhưng chỉ được nửa lít...

Khi trao giải QV và TV té ngửa khi thấy TP đoạt giải nhất...

QV, TV : chúng mày ngu vừa thôi chứ, ngu hết phần của người khác à...1/2 lít mà vô địch là sao..

LB từ tốn đáp : nhưng tao đưa nhầm bò đực cho thằng TP mà...
Tập 11:
Lại nói về 3 anh em Lưu, Quan, Trương..

Một hôm, 3 anh em LB, QZ, TP rủ nhau sang nước Ngô do thám tranh thủ làm tí gội đầu matxa...nhưng vì 3 anh em kết nghĩa máu thịt nên thằng này tưởng thằng kia khao nên ruốt cuộc không thằng nào mang tiền...Sau khi được bọn bảo kê khuyến mại thêm món răng môi lẫn lộn thì 3 anh em bị bắt trói giải lên Tôn Quyền...

TQ : Láo, tội làm gián điệp có thể tha (???) nhưng đi gội đầu matxa không bo em út thì phải chém...Dù sao cũng có chút quen biết nên Tao sẽ cử hành chúng mày trước khi chém..

3 thằng làm cho tao 2 việc, làm được tao tha...không làm được thì ngày này năm sau là ngày sinh à quên ngày giỗ chúng mày..

Việc đầu tiên mỗi thằng đi kiếm cho tao 10 quả bất kỳ về đây...lắp mô tơ vào đít nhanh...
Ở nước NGô kiếm hàng chat, hàng karaoke thì dễ chứ hàng hoa quả thì quá khó...nhưng để sống nên 3 anh em phải cố..

Đến chiều tối, LB kiếm được 10 quả cam, QZ kiếm được 10 quả nho còn TP thì vẫn thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được..

Tôn Quyền : good, bây giờ là việc thứ 2...nhét tất cả chỗ quả các người kiếm được vào đít..thằng nào kêu 1 câu giết. Thằng nào làm được tao tha...

LB nghiến răng trợn mắt nhét được 1 quả, đến quả thứ 2 thì không chịu nổi nhiệt la lên cái OÁi..

TQ : nhốt nó vào ngục sáng mai xử bắn...

LB mếu máo quay sang QZ nói : thôi số anh nó black, die phải chịu...với mấy quả nho rừng chắc mày sống thôi...vĩnh biệt mày với thằng Phi...nhớ báo thù cho tao..

Nhưng chỉ 1 lúc sau, LB thấy QZ cũng bị nhốt vào ngục chờ chết cùng mình..
LB : Chó chết thật, quả cam nó to, tao chết đã đành...quả nho nhỏ thế mà mày cũng chết là sao???

QZ : Má nó, 9 quả đầu tao làm ngon lành....đến quả thứ 10 tao phì cười nên die

LB : Sao tự nhiên mày cười hả thằng ngu??

QZ : Mẹ kiếp, đúng lúc đó tao thấy thằng Phi tha về 10 quả mít....
Tập 12:
Lại nói về Cặp bài trùng Hứa Chử, Điển Vi

Một hôm Hứa Chử nói chuyện với Điển Vi : Anh em mình mang tiếng làm vệ sĩ cho VIP (Tào Tháo) mà trông vẫn farmer (nông dân) quá...Tao với mày phải làm cái gì đó cho có phong cách quý tộc nhỉ...

ĐV : Tao cứ tưởng chiều chiều 2 thằng tóc xanh tóc đỏ, mồm phì phèo điều thuốc quần đùi dép lê ngồi xổm hàng nước chửi tục vài câu, nhổ dăm ba bãi nước bọt là quý tộc lắm rồi chứ...

HC : mày ngu lắm, quý tộc là đi chat ngồi phòng VIP, karaoke ngồi phòng riêng, đi tù ngồi phòng biệt giam nghe chưa (???) Thôi tao với mày đi săn, bắt chước phong cách đế vương vậy...
Đang lò dò trong rừng..bỗng đâu 1 con sư tử to đùng nhảy vèo ra nhìn HC, ĐV liếm mép...

Vốn là 2 chiến tướng lẫy lừng của Tào THáo, gan dạ có thừa..HC, ĐV thét lên rồi...........bỏ chạy.

Đang chạy như lắp mô tơ vào đít, bỗng Điển Vi thấy HC cởi hết giáo trụ,quần áo vứt đi..

ĐV : Mày điên à, có cởi hết cũng đâu chạy nhanh hơn sư tử...

HC : SAo mày ngu thế, tao cần gì chạy nhanh hơn nó..tao chỉ cần chạy nhanh hơn mày thôi..
Tập 13:
Lại nói về TRương Phi

Triệu Vân thấy TP đầu tóc rũ rượi ngồi cạnh cốc rượu ngần ngừ chưa uống..Vân bèn nhảy vèo tới cầm cốc rượu ực 1 hơi...chợt thấy Phi khóc rống lên nước mắt dàn dụa.

Vân : tao đùa tí mà mày đã khóc như Lưu Bị chết ý..tao đền chai XO được chưa?

Phi : không phải hôm nay là 1 ngày quá khủng khiếp với tao, đêm qua đánh tá tả bị thằng Siêu vặt sạch, sáng dậy đi làm muộn bị lão Khổng chửi ầm ĩ rồi giáng chức, lủi thủi nhục nhã sách tư trang ra về thì bị thằng nào đá mẹ nó mất con ngựa mặc dù đã khóa cổ và khóa chân. Mượn được con ngựa tàu phóng như bay về nhà thì phát hiện rơi mẹ hết giấy tờ tùy thân, chưa hết bước vào nhà thì thấy vợ tao đang nằm cùng Quan Zu. Và điều kinh khủng nhất là khi tao định kết thúc cuộc đời tao thì mày lại đến và uống sạch cốc rượu độc đó...
Tập 14:
Quan Zu oai chấn thiên hạ nhưng lại mắc bệnh nói lắp kinh niên..cũng có thể do trước khi nổi tiếng Zu là phát thanh viên của phường nên mắc bệnh nghề nghiêp.

Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra ở Hoa Dung..Trận đó Tháo thân tàn ma dại lê lết đến Hoa Dung..Quan Zu nhảy ra như 1 chiến tướng nhà trời hét lên :

- Hỡ....iiiiii...hỡi...quân...quân...quân.... .tào...tào....tào....ooo

Quân Tào ( gồm cả Tào Tháo ) :.............

QZ : T...a..a....là...là...là....Qua..n..n..Zu..zu.. zu....đây....đây ....đây.....Giờ....giờ....chết......chết ....ch...ê..t....của....của...các...ngươi. ..ngươi....đã....đến....đến...

Nói xong Zu cầm Thanh Long Phóng nặng 8 lạng 2 lao đến (có sử nói là Thanh Long Đao 82 cân!!!)
QZ : ỦA...ủa...tào....tào....tháo....tháo....đ âu???

Quân QZ : Dạ đợi bố nói xong thì chung nó đã té mẹ nó mất từ lầu rồi ạ!

QZ tái mặt, về nhà thì bị LB, KM chửi bới bạn bè xa lánh..nói chung là gia đình ruồng bỏ.,tiểu khu nhòm ngó...Đảng nghi ngờ nhân dân theo dõi...

QZ đến gặp Hoa đà nhờ chữa căn bệnh dog mother này ( tạm dịch là chó má)

HĐ khám xong nói : bệnh của ngài do " cái đó" của ngài quá to kéo dây thanh đới nên sinh ra bệnh echo ( tạm dịch là nói lắp)

Muốn chữa phải kiếm ai có cái nhỏ hơn đổi cho ngài thì hết bệnh..

QZ đồng ý và HĐ đã chữa khỏi, từ đó Zu nói năng trơn tru chiến trường lừng lẫy nhưng tình trường lại gọi Bọn Phi, Vân = cụ..
Được 1 thời gian Zu quay lai bao HĐ , ta nói năng ngon lành địch sợ chết khiếp??? nhưng ko dọa được đàn bà nữa cay quá..hay ngươi tìm người lúc trước đổi lại cái hàng khủng đó cho ta đi...

HĐ : điều....điều ...đó....đó..là..la...ko..ko..thể..được ...đươc.
Tập 15:

Một hôm Hứa Chử đi qua doanh trại thấy Tháo đang ngồi buồn bực cạnh 3 vò rượu.
Chử bèn hỏi : có việc gì mà chủ tướng buồn vậy lại trượt lô a`??

Tháo tu ực 1 hơi hết 1 vò rượu rồi nói : ta vừa phát hiện 1 tin động trời thằng Tào Thực con ta là GAY..

Hứa Chử gần xỉu hét lên : Hết hồn chim én...

Tháo vác vò thứ 2 uống 1 hơi rồi nói tiếp : ta còn phát hiện thêm 1 tinh kinh dị nữa là thằng Tào Chương cũng là Gay nốt

Hứa Chử : i dont belive in my tai....

Tháo vác vò thứ 3 lên tu nốt rồi lại nói : 1 tin vãi hàng nữa là thằng Tào phi cũng là Gay luôn......................
Hứa Chử ko bình tĩnh nổi gào lên : Trời ơi thế nhà Tào đại nhân ko có ai thích đàn bà cả sao?????????

Tháo chậm rãi trả lời : Cóa chứ , Vợ ta...

Chử xỉu
Tập 16:
Lại nói về Không minh, triệu Vân, Quan Zu ..

Bè lũ 3 thằng cải trang sang do thám Đông Ngô để tiện bề móc lốp...thế nào Lão Khổng cùng 2 tướng lại mò nhầm vào hậu cung của Quyền. Gái đẹp vô số, vốn sẵn tính mê gái 3 tên lập tức trổ tài hươu vượn. Không ngờ đây chính là cái bẫy của Tôn Quyền. Sau khi bắt trói 3 tên thì Tôn Quyền nói :

Bọn ngu độn các ngươi chưa đủ trình mà bày đặt móc lốp..đã thế còn ghẹo hàng của ta..Ta sẽ cho các phi tử của ta giết các ngươi theo cái cách mà các ngươi đã giết giăc..

TQ hỏi TV : who is u name?? ( tạm dịch mày là thằng nào?)

TV : Đi không thay tên ngồi không đổi họ, my name is Vân..ngọn giáo của ta đã đâm chết bao nhiêu thằng noob nước Ngô...

TQ : Good, các phi tần đâu lấy giáo đâm nát "cái đó" của thằng VÂn cho ta.
Đến lượt TQ hỏi Vũ : Who are you?? (tự dịch đi...)

Vũ hiên ngang : Tao là Quan zu number one đây, ngọn đao của ta đã kill biết bao tướng sĩ của người..

TQ : very good, các phi tần đâu lấy đao chém nát "cái đó" của Zu cho ta

Còn lai Khổng Minh , TQ ask : NGươi là ai...?

KM cười lớn và đáp : Ta là KM nhưng ta là thằng bán kẹo Mút...

TQ: ..................................
Tập 17:
Lại nói về Lưu Bị, Khổng Minh, Bàng Thống.

Một hôm LB, KM, BT buồn rầu ngồi nói chuyện với nhau.

LB : chán quá con vợ tao nó ngoại tình với thằng VÂn

KM, BT : sao công chúa ý lộn chúa công lại biết??

LB : Vì 1 hôm tao về nhà tao thấy dưới gầm giường vợ tao có cái Giáo rất đẹp..

KM : hic, thế thì Vợ thần thì lòng thòng cùng thằng Râu èn hàm ngái mày ùm Trương Phi rồi( nói lái thành Râu hùm hàm én mày ngài..)

LB, BT : ủa sao ngươi biết???

KM : vì tôi thấy dưới giường vợ tôi có thanh bát xà mâu..
BT vội nói : Vậy thì chắc chắn Vợ tao đang ngoại tình với con ngựa xích thố rồi..

KM, LB : oh my God, why u know???

BT : Bởi vì lúc nãy tao về nhà tao thấy thằng Quan Zu dưới gầm giường..
Tập 18:
Lại nói về Lưu Bị

Một hôm Lưu Bị ngồi chat với Bàng Thống

LB kể : Thằng Khổng Minh trông thế thôi, ngoài tài xem bói và dự báo thời tiết ra thì nó đúng là một thằng NGu

BT : ặc ặc...cả thiên hạ đều kính nể trí khôn của nó, IQ của nó trên dưới 20 mà ngài còn chê nó ngu (???)

LB : mày biết không, hôm qua tao bảo nó mang giầy ra cho tao để tao đi chạy tập thể dục...thế mà thằng ngu đấy lại để chiếc giày phải sang bên trái và chiếc bên trái sang bên phải làm tao phải ngồi tréo chân mới xỏ được...
Tập 19:
Lại nói Lưu Bị sau khi chiếm được Tây Thục, thì lập tức dán đính vào hậu cung, suốt mấy ngày không chịu ra. Cuối cùng, bị cung nữ hành hạ quá, lại ở chỗ u tối mãi, nên cũng len lén mò ra đường đi chơi. Nhân đó, Lưu Bị thuê một chiếc xe ngựa để đi vòng vòng xem phố phường ở Thành Đô thế nào. Bị lại nói rằng :

_Ta khi xưa xông pha chiến trường, đánh ngựa kéo xe hay cưỡi ngựa đều quen cả. Nay ta muốn thử lại, khanh nên để ta đánh ngựa thử.

Tên đánh ngựa nghe thế cũng chịu, đành cho Lưu Bị đánh ngựa kéo xe. Nhưng khổ nỗi, mấy ngày với cung nữ nên chân yếu tay mềm cả, nên không giữ được ngựa khiến chạy loạn phố phường. Có một tên lính định xông ra bắt, một lúc sau lại chạy vào nói rằng :

_Gã đi xe chức to lắm, tao không dám bắt!

_Hắn to đến mức nào mà mày không dám bắt?

_Tao không biết, nhưng đến Lưu Bị cũng phải đánh xe cho hắn thì...
Tập 20:
Triệu Vân qua đường, tự nhiên thấy Trương Phi luống cà luống cuống làm cái gì đó. Triệu Vân mới hỏi :

_Phi, mày làm sao thế?

_Sáng đến giờ tao toàn gặp xui mày ạ. Sáng dậy tao mở cửa thì cửa rụng. Sau đó cầm mâu thì đầu mâu tự nhiên gãy. Lên ngựa cầm yên cương thì dây cương đứt.

_Ui chu choa. Mày gặp xui thế!

_Ừ. Bây giờ tao phân vân là có nên giải quyết nỗi buồn không. Chứ lỡ đụng vào nó rụng mất cái ... thì chết tao!
Tập 21:
Lại nói về TRương Phi .

TRương Phi suốt ngày bị Quan Zu chê trách là ngu là hữu dũng vô mưu..nuôi chỉ để lấy c...
Phi căm lắm : dog die thật ( tạm dịch là chó chết thật..). Ông mày thuộc bảng cửu chương làu làu, đọc 24 chữ cái nhoay nhoáy, chat YM thì như ăn cắp thế mà suốt ngày chê ông mày ngu...cú thật...Nhưng nghĩ lại thì thằng Zu nổi tiếng hơn mình thật..đã thế nó còn cao hơn mình..râu cũng dài hơn mình nữa chứ!!!

Nghĩ bụng Phi liền cắt tóc, cạo râu mặc mấy bộ bảnh bao tay cầm quạt cải trang trông như 1 quân sư có học thức. Phen này mình quyết cho thằng Zu lé con mắt bên phải, chột con mắt bên trái về sự thông minh của mình...

Phi thong dong đến doanh trại của Zu thì gặp Zu đang đứng ở chuồng ngựa..

Phi nói : chào đại tướng quân..

Zu : tiên sinh có chi dạy bảo...
Phi : tại hạ là quân sư đang đi tìm minh chúa, nếu tại hạ đoán đúng trong chuồng có bao nhiêu ngựa thì tướng quân cho tại hạ 1 con để cưỡi cho đỡ mỏi chân ok???

Zu : chà, Zu ta vốn chuộng người giỏi mời tiên sinh..

Phi : 8 con hàng ngang, 9 con hàng dọc, 8x9 = 72 con ok???

Zu : luổn chuân ( chuẩn luôn) mời ngài chọn 1 con ngựa mà ngài thích..

Phi loay hoay chọn 1 con và vênh mặt nói : thấy ta thông minh ko???

Zu nhìn kĩ rồi trả lời : này nếu ta đoán được tiên sinh là ai thì tiên sinh trả lại ta con vật tiên sinh vừa lấy được ko??

Phi : like is ok ( thích thì chiều)

Zu : mày là thằng Phi phải không, thôi trả lại con chó cho tao đi thằng NGU
Tập 22:
Lại nói về Lã Bố đánh thắng Tào Tháo ở Bộc Dương, liền tổ chức đại tiệc. Sau vài tuần rượu, Bố đã ngà ngà say, liền rút đèn pin ra, chiếu lên giời, nói :

_Hôm nay thằng nào mà theo ánh sáng đèn pin trèo lên được nóc nhà thì ông cho ăn tối với Điêu Thuyền!

Tang Bá : Để tao! Chuyện nhỏ!

Cao Thuận : Tao! Tao làm được!

Trương Liêu : Để tao! Tụi mày thì biết cái gì!
.................................................
Trần Cung : Dừng lại đi mấy thằng ngu! Không biết tụi bay ăn cái gì mà ngu thế! Thằng Bố nó mà tắt cái đèn pin giữa chừng thì tụi bay ngã lộn cổ cả nút
Tập 23:
Lại nói, Lưu-Quan-Trương-Triệu mỗi người một phương sau khi gặp nhau thì mừng qua, liền tổ chức bữa nhậu ăn mừng. Nhưng do dân mang đến nhiều rượu quá, nên đồ nhắm thì đã hết mà rượu vẫn còn đến mấy thùng. Bị mới nói :

_Vân, ra sau bếp mang nồi cháo ra đây!

Vân dạ dạ rồi đi ra, lúc sau mang một cái nồi to đùng ra. Cả bọn lại cùng vừa ăn vừa nhậu. Nhưng...

Bị:_Vân, mày lấy cháo ở đâu mà ăn sượng sượng thế này!

Quan:_Ừ, cháo gì mà toàn xương với xương thế!

Trương:_Còn gạo gì mà cứ đóng lại thành từng cục thế!
.................................................. ...............................................
Cam phu nhân:_Ối giời ơi! Ai lấy mất cái nồi cám heo của tôi rồi
(Sưu tầm)

Sticky post

Thư Karl Marx gửi con gái-"Tình yêu không phải là tội lỗi"


Lá thư này tôi vô tình biết được từ Cô giáo dạy môn Kinh tế Chính trị-một môn mà tôi không khá
giỏi gì cho lắm.Bức thư-tâm sự chân tình của một người cha với con gái,không giống như những gì ta thường nghĩ về một lãnh tụ-đã làm rung động trái tim của bao con người lần đầu đọc.Không mang một chút gì của những tư tưởng chính trị,của những lời ép buộc của cha mẹ,...mà đó là tình cảm yêu thương của người cha với con gái,những cách suy nghĩ về tình yêu chân chính,..đã làm cảm phục những con người như tôi.Bạn hãy đọc từng chữ một,cảm nhận từng câu nói mới thấy được điều đó


Con yêu của Ba,Ba chờ con vào trường yên ổn,sắp xếp nơi ăn chốn ở giữa khung cảnh nội trú rồi mới viết thư cho con. Sỡ dĩ như vậy vì Ba muốn con đọc được khi xa nhà, ấy là khi con hướng về gia đình là nơi yên ấm nhất. Ba muốn con đọc thư của Ba với một chút nhớ nhung, Ba chờ đợi đó như một cửa sổ mở vào tâm hồn con. Ba chắc chắn con sẽ ngượng khi đọc lá thư này vì con thấy Ba già hơn văn vẽ. Nhưng cứ để ngòi bút của ba tự nhiên hơn vì hôm nay Ba muốn nói với con những điều nghiêm trọng khác thường, khác với sự nô đùa thân mật hàng ngày của ba.

Đáng lẻ, ba nên nhường Mẹ con nói với con những điều Ba sắp nói. Nhưng nội dung bức thư này chứa đựng cái nhìn của phái nam đối với phái nữ. Điều này Ba nghĩ Ba giỏi hơn Mẹ con.

Con đã 20 tuổi rồi, con biết là con còn nít nhưng chưa hẵn là người lớn, con đặt chân vào khung cảnh Ba muốn giúp con ít nhiều, đó là ý tưởng mới mà mọi người cha đều muốn nói với con gái mình. Nhưng do một điều trỡ ngại nào đó nên lần lữa để rồi cuối cùng không bao giờ nói được. 20 tuổi ấy là lúc con nên nghe ít nhiều sự thật mà từ xưa tới nay Ba chưa hề nói với con. Có thể con nhìn thấy sự thực trong cuốn tiểu thuyết nào đó và có tính chất thơ mộng av2 tệ hại hơn nữa là lãng mạn...? Nhưng tốt hơn hết ba nên nói những điều mà nghĩa vụ làm cha nhất định phải nói.

Con nên có bạn trai trong thời buổi mới, con không thể khước từ điều ấy, huống hồ người chồng tương lai của con sau này theo quan niêm bây giờ khó có thể nằm ngoài số bạn trai của con. Có bạn trai không có nghĩa là buông tuồng với họ, có những câu đùa của họ con phải nên tiếp với vẽ mặt lạnh nhạt để kẽ đối thoại biết rằng phải tôn trọng phẩm giá của người con gái. Nhưng không phải vì vậy mà con trình diện với một bộ mặt đăm đăm, một bộ mặt "kín cổng cao tường" làm tắt hết mọi nguồn cảm hứng, làm xa cách tất cả các bạn trai của con và đồng thời cái may mắn tình duyên tốt đẹp. Một giáo nữ nào đó đã nói rằng "người con gái là một bông hồng". Đúng đấy con ạ! Nhưng hãy là các que đâm vào bàn tay tàn bạo. Một buổi đẹp trời nào đó con sẽ nhận được một bức thư tỏ tình. Điều đó không phải là trọng tội mà con phải dấu Ba Mẹ, trái lại Ba Mẹ mong muốn và ước ao, mong con thông báo cái hân hạnh ấy với Ba mẹ và quả là buồn cho một người thiếu nữ nào không có bức thư xanh nào đến. Con có quyền yêu hoặc không nhận lời tỏ tình nhưng quyền tỏ tình thuộc về phái nam. Con nghe rõ: không bao giờ giành lấy quyền ấy của họnhưng cũng không bao giờ báo cáo sự kiện xảy ra ấy với mọi người. Dù điều đó làm con thỏa mãn lắm. Trước tiên là không lịch sự với người gửi thư, kế đó là con đặt ra vấn đề tự ái không cần thiết đối với bạn trai. Con thử nghỉ mà xem, lan truyền cho mọi người biết chàng trai vừa bị khước từ tình yêu thì còn gì là thể diện cho "nạn nhân".

Và con gái của Ba cũng không thiếu tính giáo dục để đến nổi gửi thư về người chủ của nó - Luật tình yêu cũng đòi hỏi phải lịch sự, tế nhị hơn mọi trò chơi thanh nhã khác con ạ. Nếu con không chê Ba Mẹ có một chút kinh nghiệm thì không là người đi xe lửa bị đặt hướng đi cố định. Con đừng lo lắng những kinh nghiệm của ba Mẹ có thể đi trái vì như thế nó sẽ bóp nghẹt tình cảm mới mẽ vừa mới chớm nở. ba muốn con rõ những yếu tố sẽ giúp con trong việc lựa chọn họ, quyền quyết định phải thuộc về con. Khi con trưởng thành có nghĩa là vài ba năm nữa con có thể kết hôn với một người nghệ sĩ nghèo nhưng Ba muốn nói với con rằng "nghệ thuật thường đi đôi với chất kham khổ của một nghệ sĩ" thì Ba Mẹ sẽ chúc con lên đường may mắn. Cuộc đời là một biến thiên vô cùng di động. Ba Mẹ sẽ không thể cho con lời khuyên cố định, có giá trị trong mọi trường hợp như một thứ "cẩm nang" mà khi "hạ sơn" các sư phụ có thói quen trao lại cho các đệ tử. Nhung dòng đời Ba Mẹ cũng đã trải qua khá nhiều, có thể nào không chia sẽ những điều mình biết cho con. Người mà Ba Mẹ rất mực yêu thương. Nhân danh tình yêu đó Ba Mẹ mong con thành đạt tuyệt đối dù cho con có phạm tội gì với Ba Mẹ thì Ba Mẹ cũng sẵn sàng tha thứ. Sự che dấu là đầu dây cho mọi tội lổi. Con nên tham gia các buổi họp tập thể với điều kiện nó không phải là môi trường cho những vụ vụng trộm thiếu đẹp đẽ. ba muốn nói với con ba muốn đề cập tới những buổi dạ tiệc kéo dài quá nữa đêm. khiêu vũ là một cử chỉ đẹp ăn sâu vào phong tục phương tây du nhập vào xứ mình, một xứ mà ấm ức còn đè nặng lên tim những người thanh niên. Khiêu vũ có thể biến thành trò chơi lợi dụng, ma sát có thể đem đến những con đường trơn tuột. Có thể một chàng trai mời con một bữa cơm thân mật, con nhận lời mời với một điều kiện anh ta tỏ ra có giáo dục và quen biết với con khá lâu. Tốt hơn hết con ạ, con nên cáo biệt chàng trai sau bữa ăn, con nên giữ bình tĩnh cho lý trí. ba biết con phải can đảm lắm mới giả từ sớm như vậy. Nhưng tất cả nghệ thuật gây tình cảm của người con gái là không bao giờ cho chiêm ngưỡng, cho thưởng trọn niềm chiến thắng...Con cũng đừng bao giờ đặt mình vào thế yếu, con phải biết tình yêu dù sao cũng là thành sự tranh chấp, kẻ yếu thì ngã trước. Không yêu sao được khi con đến phòng một chàng trai có đèn mờ ảo, có nhạc ru êm, có lời êm mật ngọt, có những cử chỉ yêu thương... cũng vì vậy con nên tránh những khung cảnh đặt con vào sự yếu mềm. Một khúc sông vắng, một đoạn đường khuya, một công viên vắng người. Bắt sao được khi kẻ thắng bao giờ cũng là kẽ mạnh. ba tin rằng con không cổ hũ đến độ từ chối một bó hoa tươi mà chàng đã tặng con. Nhận đi con, đặt nó dưới chân tượng đài tình ái.

Tình yêu không phải là tội lỗi, nhưng con gái của Ba phải khước từ những tặng phẩm được đánh giá là ẩn nấp một sự mua chuộc. Kẽ không muốn bạn phải khước từ giá mua dù giá đó có cao đến bao nhiêu. Nhưng nếu con chưa có ý định kết ước lâu dài thì con hãy từ chối ngay món quá ẩn chứa một vật ước. Một chiếc nhẫn cưới, một món nữ trang. Ba đố con biết khi đôi trai gái đoạn tuyệt nhau thì điều đầu tiên họ làm gì? Họ đòi nhau thư từ và hình ảnh con ạ! Buồn cười nhỉ, khi thắm thiết cho nhau những lời yêu thương nồng nàn và trao cho nhau những tấm ảnh mà mặt trái ngang bằng những lời đề tặng nồng nàn.

Dù con có sợ, tình yêu vẫn cứ đến. Nếu là niềm vui thì con hãy âu yếm lấy nó như âu yếm với trẻ thơ. Nếu nó là vết thương lòng, có thể tâm hồn con gái vấn vương nhưng rồi ai đó sẽ băng hộ vết thương cho con. Nhưng bao giờ con tự hỏi: Người yêu con có chung thủy với con không? Cái thứ tình yêu mà đem ra mặc cả như một món hàng ngoài chợ thì không phải là tình yêu nữa. Khi đã yêu con đừng tính toán, Nếu người con yêu là người nghèo khổ thì con hãy cùng họ lao động để tô thắm tình yêu, nếu người con yêu là một người cút chân thì con sẽ là cái nạng vững chắc cho đời họ. Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu con làm đúng lới ba dặn.

Con phải độ lượng và giàu lòng tha thứ, nếu có sự hối hận thực sự thì con sẽ phải chung thủy với người mình yêu. Nếu con bỏ mất hai chữ quý giá đó thì con xấu hổ không có gì mua lại được. Con không thể tự hào với gia đình, chồng - con. Con phải luôn nghỉ rằng họ yêu con vì lẽ gì? Nếu họ yêu con vì sắc đẹp thì con phải nhớ rằng sắc đẹp sẽ tàn phai. Nếu họ yêu con vì chức tước thì con khẳng định người đó không yêu con. Con phải từ chối và trả lời rằng: "Địa vị không đem lại hạnh phúc cho con người mà chỉ có ai lao động chân thành mới thỏa lòng người chân chính". Nếu con để kẻ nào đó đặt cái hôn ranh mãnh lên môi con thì trước khi hôn họ đã khinh con -> khi hôn họ cũng khinh và sau khi hôn họ càng khinh hơn. Người nào biết sống vì con, vui khi con có tin vui, buồn khi con có nỗi buồn -> người đó nhất định sẽ là chồng con. Hãy yêu đi con, yêu tha thiết như mẹ đã từng yêu Ba vậy.

Hôn con
Ba của con
(Sưu tầm)

Sticky post

Funny Test Answers.....

Những bài kiểm tra khá là bất hủ!!!hjc...


Đọc không hỉu đề:

Khai căn:

Định lí nào đây:

Nghịch đảo phát là xong:


Chính xác quá xá:

Kết luận cuối cùng:Nó là...nó




Quá đủ...

Toán học hóa ...

Tìm đâu xa chứ:

Cái nào cũng giống nhau cả thôi:

Rút gọn kiểu mới,thầy cũng bó tay,...:

Hjc,khó quá,chết còn hơn:

Em đố các thầy biết đấy:

(Sưu tầm)
---PS:vì lâu ngày quá quên mất copy ở đâu nên nếu tác giả bài viết phát hiện ra thì bỏ qua cho em nhé!!!hjc)-----

Sticky post

Blaise Pascal

PASCAL

“La grandeur de l’homme est grande en ce qu’il se connaît misérable. Un arbre ne se connaît pas misérable. C’est donc être misérable que de se connaître misérable; mais c’est être grand que de connaître qu’on est misérable.
Pensée fait la grandeur de l’homme. [...]
L’homme n’est qu’un roseau, le plus faible de la nature; mais c’est un roseau pensant. Il ne faut pas que l’univers entier s’arme pour l’écraser: une vapeur, une goutte d’eau, suffit pour le tuer. Mais, quand l’univers l’écraserait, l’homme serait encore plus noble que ce qui le tue, parce qu’il sait qu’il meurt, et l’avantage que l’univers a sur lui, l’univers n’en sait rien.
Toute notre dignité consiste donc en la pensée. C’est de là qu’il nous faut relever et non de l’espace et de la durée, que nous ne saurions remplir. Travaillons donc à bien penser: voilà le principe de la morale”.
Blaise Pascal, Pensées (1660), fragments 347-348, Éd. Gallimard, coll. Bibliothèque de la Pléiade, 1976, pp. 1156-1157.

Sticky post

ĐọC nhƯng đỪng Khóc

Câu chuyện đọc không biết bao nhiêu lần nhưng không khỏi cầm được nước mắt




Ngày 5/9/1997, là ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở Đại học Bắc Kinh,
khoa Toán.
Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát gia đình
tôi. Người mẹ chân thập thễnh của tôi đang nấu mì sợi cho tôi, những
bột mì này có được nhờ mẹ đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm, chân
mẹ bị thương vì mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ
đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân.
Bưng bát mì, tôi đã khóc.
Tôi buông đũa quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân sưng phồng lên to hơn
cả cái bánh bao của mẹ, nước mắt rơi xuống đất... Nhà tôi ở Thiên Tân
, làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, tôi có một người mẹ tốt nhất thế
gian tên là Lý Diệm Hà.


Nhà tôi vô cùng nghèo khó.
Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi, tôi bốn tuổi, ông
nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, những món nợ trong nhà lớn dần theo năm.
Khi bảy tuổi, tôi được đi học, học phí là mẹ vay người khác.
Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì bạn bè vứt đi, dùng dây buộc nó lên một cái que rồi
viết tiếp, hoặc dùng một cái dây chun xoá sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại
lên đó, mẹ thương tôi đến mức, cũng có lúc đi vay vài hào của hàng xóm để mua vở và bút chì
cho tôi.
Nhưng cũng có những khi mẹ vui vẻ, là khi bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn
đứng đầu, toán thường được 100/100 điểm.
Dưới sự khích lệ của mẹ, tôi càng học càng thấy ham thích. Tôi thực sự không hiểu trên đời
còn có gì vui sướng hơn được học hành.
Chưa đi học lớp một tôi đã thông thạo cộng trừ nhân chia và phân số, số phần trăm;
khi học Tiểu học tôi đã tự học để nắm vững Toán Lý Hoá của bậc Trung học Phổ thông;
Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc Trung học, tôi là
đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong
ba người đỗ đầu.
Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân,
tôi vui sướng chạy như bay về nhà.
Nào ngờ, khi tôi báo tin vui cho cả nhà, mặt bố mẹ chất chứa toàn những đau khổ; bà nội vừa
mất nửa năm, ông nội đang gần kề cái chết, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười nghìn Nhân dân
tệ rồi. Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt như mưa suốt một ngày.
Đến tối, tôi nghe thấy ở ngoài nhà có tiếng ồn ào. Thì ra mẹ tôi đang định dắt con lừa con
của nhà đi bán, cho tôi đi học, nhưng ba tôi không chịu.
Tiếng ồn ào làm ông nội nghe thấy, ông đang bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã lìa đời.
Sau lễ an táng ông nội, nhà tôi lại mắc thêm vài nghìn tệ tiền nợ nữa.
Tôi không còn dám nhắc đến việc đi học nữa, tôi cất "Giấy báo nhập học" thật kỹ vào vỏ gối,
hàng ngày tôi ra đồng làm việc cùng mẹ.
Sau hai hôm, tôi và ba tôi cùng lúc phát hiện ra: con lừa con biến mất
rồi.
Ba tôi sắt mặt lại, hỏi mẹ tôi: "Bà bán con lừa con rồi à? Bà bị thần kinh à? Sau này lấy
gì kéo, lương thực hoa màu bà đẩy xe tay nhé, bà tự cõng nhé? Bà bán lừa một hai trăm bạc
liệu cho nó học được một học
kỳ hay là hai học kỳ?"
Hôm đó mẹ tôi khóc, mẹ tôi dùng một giọng rất dữ dội rất hung dữ để gào lại ba tôi:
"Con cái mình đòi đi học thì có gì sai? Nó thi lên được trường số 1 của thành phố nó là
đứa duy nhất của cả huyện này đấy, tôi không thể để cho tiền đồ của nó bị lỡ dở được.
Tôi sẽ dùng tay đẩy, dùng lưng vác, để cho nó đi học..."
Cầm sáu trăm tệ mẹ vừa bán lừa, tôi thật sự chỉ muốn quỳ xuống dập đầu trước mẹ. Tôi đã thích
được học quá rồi, mà còn học tiếp, thì mẹ sẽ khổ sở bao nhiêu, vất vả bươn chải thêm bao nhiêu?
Mùa thu năm đó tôi quay về nhà lấy áo lạnh, thấy mặt ba tôi vàng như sáp, gầy da bọc xương
đang nằm trên giường sưởi. Mẹ bình thản bảo:"Có gì đâu, bị cảm, sắp khỏi rồi". Ai ngờ,
hôm sau tôi xem vỏ lọ thuốc của ba, thì thấy đó là thuốc ngăn ngừa tế bào ung thư phát triển.
Tôi kéo mẹ ra ngoài nhà, khóc hỏi mẹ mọi chuyện là thế nào, mẹ bảo, từ sau khi tôi đi học,
ba bắt đầu đi ngoài ra máu, ngày càng nặng lên.
Mẹ vay sáu nghìn tệ đưa ba lên Thiên Tân, Bắc Kinh đi khắp nơi, cuối
cùng xác định là u nhu ruột bowel polyps, bác sĩ yêu cầu ba phải mổ gấp.
Mẹ chuẩn bị đi vay tiền tiếp, nhưng ba kiên quyết không cho. Ông nói, bạn bè họ hàng đã vay
khắp lượt rồi, chỉ vay mà không trả thì còn ai muốn cho mình vay nữa!
Hàng xóm kể với tôi: Mẹ dùng một phương pháp nguyên thuỷ và bi tráng nhất để gặt lúa mạch.
Mẹ không đủ sức gánh lúa mạch ra sân kho để tuốt hạt, mẹ cũng không có tiền thuê người giúp,
mẹ bèn gặt dần, lúa mạch chín chỗ nào gặt chỗ đó, sau đó dùng xe cải tiến chở về nhà, tối
đến mẹ trải một tấm vải nhựa ra sân, dùng hai tay nắm từng nắm lúa mạch đập lên một hòn đá to...
Lúa mạch trồng trên ba mẫu đất của nhà, một mình mẹ làm, mệt đến mức không đứng dậy nổi nữa
thì mẹ ngồi xổm xuống cắt, đầu gối quỳ còn chảy máu, đi đường cứ cà nhắc...
Không đợi hàng xóm kể hết, tôi chạy như bay về nhà, khóc to gọi mẹ:
"Mẹ, mẹ, con không thể đi học nữa đâu...". Kết quả, mẹ vẫn tống tôi lên trường.
Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của tôi chỉ 60 đến 80 tệ (tương đương 120-160.000 VND), thật
thảm hại nếu so với những người bạn học khác mỗi tháng có 200-240 tệ. Nhưng chỉ mình tôi biết,
món tiền nhỏ này mẹ tôi cũng phải tằn tiện lắm, từ ngày đầu tháng đã dành từng hào từng hào,
bán từng quả trứng gà, rau xanh lấy từng đồng từng đồng, có lúc dành dụm không đủ đã phải giật
tạm vài đôi chục. Mà cha tôi, em trai tôi, dường như chẳng bao giờ có thức ăn, nếu nhà ăn
rau cũng chẳng dám xào mỡ, chỉ chan tí nước dưa muối ăn qua bữa.
Mẹ không muốn tôi đói, mỗi tháng mẹ chăm chỉ đi bộ hơn mười cây số mua mì tôm với giá bán
buôn. Rồi mỗi cuối tháng, mẹ vất vả cõng một túi nặng lên Thiên Tân thăm tôi. Trong túi ấy
ngoài những gói mì tôm ra, còn có nhiều xếp giấy loại mẹ phải đi bộ ra một xưởng in
ngoài thị trấn cách nhà 6km để xin cho tôi (đó là giấy để tôi làm nháp toán), cả một chai
tương cay rất to, cải bẹ muối thái sợi, và cả một cái tông đơ để cắt tóc. (Cắt tóc nam rẻ
nhất Thiên Tân cũng phải 5 tệ,mẹ muốn tôi dành tiền cắt tóc để mua thêm lấy vài cái bánh bao
mà ăn).
Tôi là học sinh cấp 3 duy nhất của Thiên Tân đến cả rau ở bếp ăn nhà trường cũng không mua
nổi, chỉ có thể mua vài cái bánh bao, mang về ký túc ăn cùng mì sợi khô hoặc chấm với tương ớt,
kẹp dưa muối để ăn qua bữa. Tôi cũng là học sinh duy nhất không có giấy kiểm tra, chỉ có thể
tận dụng giấy một mặt của xưởng in để viết bài. Tôi là đứa học sinh duy nhất chưa bao giờ dùng
xà phòng, khi giặt quần áo tôi thường đi nhà bếp xin ít bột kiềm nấu ăn (alkali - chất kiềm,
dùng để hấp bánh bao, làm bánh nướng, làm nước sôđa) là xong. Nhưng tôi chưa bao giờ tự ti,
tôi cảm thấy mẹ tôi khổ cực cả đời, như người anh hùng chống lại đói khổ, làm con của người
mẹ như thế tôi rất tự hào.

Hồi mới lên Thiên Tân, tiết học tiếng Anh đầu tiên khiến tôi ù cạc. Khi mẹ lên, tôi kể cho mẹ
nghe tôi sợ tiếng Anh thế nào, ai ngờ mẹ chỉ cười bảo: "Mẹ chỉ biết con là đứa trẻ con khổ
cực nhất, mẹ không thích con kêu khó, vì chịu khổ được thì chả còn gì khó nữa."
Tôi hơi bị nói lắp, có người bảo, học tiếng Anh đầu tiên cần làm chủ được cái lưỡi của mình,
bởi vậy tôi thường kiếm một hòn sỏi ngậm vào miệng mình, rồi gắng đọc tiếng Anh. Hòn sỏi cọ
xát vào lưỡi tôi, có lúc máu chảy ra bên mép, nhưng tôi cố gắng để kiên trì.
Nửa năm trôi qua, hòn sỏi nhỏ đã bị mài tròn đi, lưỡi tôi cũng đã nhẵn, tiếng Anh đã thành
người giỏi thứ 3 của lớp.
Tôi vô cùng cảm ơn mẹ, lời mẹ khích lệ tôi vượt qua khó khăn lớn trong
học tập.
Năm 1996, lần đầu tiên tôi được tham gia cuộc thi Olympic tri thức toàn quốc khu vực Thiên Tân,
đoạt giải Nhất môn Vật lý và giải Nhì môn Toán học, tôi được đại diện Thiên Tân đi Hàng Châu
tham gia Cuộc thi Olympic toàn Trung quốc môn Vật lý.
"Đoạt lấy chiếc Cup giải Nhất toàn Trung quốc tặng mẹ, rồi lên đường dự Olympic Vật lý
Thế giới!" Tôi không ngăn được nỗi khao khát trong lòng, tôi viết thư báo cho mẹ tin vui
và mơ ước của tôi.
Kết quả, tôi chỉ được giải Nhì, tôi nằm vật ra giường, không ăn không uống.
Dù tôi là người đạt thành tích cao nhất trong đoàn Thiên Tân đi thi, nhưng nếu tính cả những
khốn khổ của mẹ tôi vào, thì thành tích này không xứng đáng!
Tôi về trường, các thầy ngồi phân tích nguyên nhân thất bại cho tôi thấy: Tôi những muốn phát
triển toàn diện cả Toán Lý Hoá, những mục tiêu của tôi quá nhiều nên sức lực tinh thần tôi
phải phân tán rộng. Nếu giờ tôi chỉ chọn một mục tiêu trước mắt là kỳ thi Toán, nhất định tôi
thắng.
Tháng 1 năm 1997, tôi cuối cùng đã giành chiến thắng tại kỳ thi Olympic Toán toàn Trung Quốc
với điểm số tuyệt đối, lọt vào đội tuyển Quốc gia, cả mười kỳ thi kiểm tra ở đội tuyển tôi
đều là người đứng đầu. Với thành tích đó, tôi được sang Argentina tham gia kỳ thi Olympic
Toán quốc tế.
Nộp xong phí báo danh, tôi gói những sách vở cần chuẩn bị và tương đậu cay của mẹ lại,
chuẩn bị lên đường.
Giáo viên chủ nhiệm và thầy giáo dạy Toán thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo thải của người khác
cho, những thứ áo quần màu sắc chả đâu vào đâu, kích cỡ khác nhau, bèn mở tủ áo của tôi ra,
chỉ vào những áo trấn thủ vá, những áo bông tay đã phải nối hai lần, vạt đã phải chắp ba phân,
hỏi tôi:"Kim Bằng, đây là tất cả quần áo của em ư?"
Tôi chả biết nói sao, vội đáp: "Thầy ơi, em không sợ người khác chê cười! Mẹ em thường bảo,
Phúc Hữu Thi Thư Khí Tự Hoa - trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa, em mặc những thứ đồ
này đi Mỹ gặp tổng thống Clintơn em cũng chẳng thấy ngượng."
Ngày 27/7, Olympic Toán học Thế giới lần thứ 38 chính thức khai mạc.
Chúng tôi thi liên tục suốt năm tiếng rưỡi, từ 8 giờ 30 phút sáng tới 2h chiều. Ngày hôm sau
công bố kết quả, đầu tiên công bố Huy chương Đồng, tôi không muốn nghe thấy tên mình; Sau đó
công bố Huy chương Bạc, cuối cùng, công bố Huy chương Vàng, người đầu tiên, người thứ hai,
người thứ ba là tôi.
Tôi khóc lên vì sung sướng, trong lòng tự nói: "Mẹ ơi, con mẹ thành
công rồi!"
Tin tôi và một người bạn nữa đoạt Huy chương Vàng kỳ thi Olympic Toán học ngay chiều hôm đó
đã được Đài phát thanh Nhân dân Trung ương TQ và Đài truyền hình Trung ương TQ đưa. Ngày 1/8,
chúng tôi vinh quang trở về, lễ đón long trọng được Hiệp hội khoa học Trung Quốc và Hội
Toán học TQ tổ chức. Khi đó, tôi muốn về nhà, tôi muốn sớm gặp mẹ, tôi muốn chính tay tôi đeo
tấm huy chương vàng chói lọi lên cổ mẹ...
Hơn mười giờ đêm tối hôm đó, tôi cuối cùng đã đội trời đêm về đến nhà. Người mở cửa là ba tôi,
nhưng người một tay ôm chặt lấy tôi vào ngực trước lại chính là mẹ tôi.
Dưới trời sao vằng vặc, mẹ tôi ôm tôi rất chặt...
Tôi lấy tấm huy chương vàng đeo lên cổ mẹ, khóc một cách nhẹ nhõm
và sung sướng.

Ngày 12/8, trường Trung học số Một của Thiên Tân chật ních người, mẹ được ngồi lên bàn Chủ
tịch danh dự cùng với các quan chức Cục giáo dục Thiên Tân và các giáo sư toán học hàng đầu.
Hôm đó, tôi đã phát biểu thế này:
"Tôi muốn dùng cả sự sống của tôi để cảm tạ một người, là người mẹ
đã sinh và nuôi nấng tôi. Mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân bình
thường, nhưng những đạo lý mẹ dạy tôi nên người đã khích lệ tôi cả
đời.
Năm tôi học lớp 10, tôi muốn mua cuốn sách "Đại từ điển Anh-Trung" để học tiếng Anh, mẹ tôi
không có tiền, nhưng mẹ vẫn nghĩ cách giúp tôi.
Sau bữa cơm sáng, mẹ tôi mượn một chiếc xe cải tiến, chất một xe rau cải trắng, hai mẹ con tôi
đẩy ra chợ huyện cách hơn bốn mươi km bán rau. Đến được chợ đã gần trưa, buổi sáng đó tôi
và mẹ chỉ ăn hai bát cháo ngô nấu với khoai lang đỏ, lúc đó bụng đói cồn cào, chỉ mong có
ai tới mua cho cả xe rau ngay. Nhưng mẹ vẫn nhẫn nại mặc cả từng bó, cuối cùng bán với
giá 1 hào một cân. Hai trăm cân rau đáng lẽ 21 tệ, nhưng người mua chỉ trả 20 tệ.
Có tiền rồi tôi muốn ăn cơm, nhưng mẹ bảo nên đi mua sách trước, đó là việc chính của ngày
hôm nay. Chúng tôi đến hiệu sách hỏi, giá sách là 18 tệ 2 hào 5 xu, mua sách rồi còn lại
1 tệ 7 hào 5 xu.
Nhưng mẹ chỉ cho tôi 7 hào rưỡi đi mua hai cái bánh bột nướng, một tệ kia còn phải cất đi
để dành cho tôi làm học phí. Tuy ăn hết hai cái bánh nướng, nhưng đi bộ tiếp 40km về nhà,
tôi vẫn đói tới mức hoa mắt chóng mặt, lúc này tôi mới nhớ ra tôi đã quên không phần cho
mẹ ăn một miếng bánh nướng nào, mẹ tôi chịu đói cả ngày, vì tôi mà kéo xe suốt 80km đường xa.
Tôi hối hận tới mức chỉ muốn tát cho mình một cái, nhưng mẹ tôi chỉ bảo: "Mẹ ít văn hoá,
nhưng mẹ nhớ khi nhỏ được thầy giáo dạy là,
Golgi có nói một câu: Nghèo đói là trường đại học tốt nhất. Nếu con có thể tốt nghiệp trường
đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân, Bắc Kinh con chắc chắn đều đỗ."
Khi mẹ nói thế mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn ra con đường đất xa xôi, cứ như thể con đường đất
đó có thể thông tới tận Thiên Tân, đi thẳng tới Bắc Kinh.
Tôi nghe mẹ bảo thế, tôi không thấy đói nữa, chân tôi không mỏi nữa..
Nếu nghèo đói là trường đại học tốt nhất, thì tôi muốn nói rằng, người mẹ nông dân của tôi
chính là người thầy giáo giỏi nhất của đời tôi."
Dưới khán đài, không biết có bao nhiêu đôi mắt đã ướt đẫm, tôi quay về phía người mẹ tóc hoa
râm của tôi, cúi người xuống kính cẩn...
( Sưu tầm )

Kĩ năng mềm???

Bạn cảm thấy mình chưa đủ tự tin trong trình bày, trong giao tiếp hay công việc nhóm của bạn chưa hiệu quả?
Bạn có biết quyết định đến 75% thành công của bạn là ở những kỹ năng mềm( Kết quả nghiên cứu của ĐH Havard – Mỹ )?
Mình có share một số tài liệu để bạn tham khảo,kinh nghiệm của mình sau khi học xong môn "Kĩ năng giao tiếp ngành nghề"(dù số điểm không cao lắm!furious ):
Slied "Team Building":
here
Những lưu ý trước khi đi PV:
here
Những câu phỏng vấn thường gặp:
here
Nghệ thuật giao tiếp:
here
Resume mẫu cơ bản:
here
Chủ đề thảo luận:"Rác thải Vũ trụ"
here
Định Post lên mấy cái POWERpoin hay mà nặng quá,up cả buổi chiều chưa xong...
thôi bonus thêm mấy cái linh tinh:
Tổng hợp đề thi Pre-Rung chuông vàng:
here

Luyện thi GameShow:
here
Câu hỏi Vật Lí:
here
Vũ trụ và cơ học:
here

Thử sức với những câu phỏng vấn của Microsoft

Try to get answer with the question from Microsoft!


Như chúng tôi đã nói với các bạn về kiểu phỏng vấn kỳ quặc của Microsoft, nếu bạn đủ tự tin để muốn là một phần của tập đoàn vĩ đại này, hãy thử sức mình với những câu phóng vấn “nát óc” dưới đây
1) Làm thế nào có thể biết được trọng lượng của một chiếc máy bay mà không sử dụng bàn cân?

2) Tại sao hầu hết các nắp cống trên đường có hình tròn mà không phải là hình vuông?

3) Tại sao khi soi gương, vị trí trái phải đổi chỗ cho nhau mà không phải là trên dưới?

4) Mỗi giờ có bao nhiêu lít nước chảy từ sông Mississippi ngang qua New Orleans?

5) Tất cả băng trên sân hockey (sân chơi khúc côn cầu) nặng bao nhiêu kg?

6) Làm thế nào để chỉ với một nhát cắt thẳng bạn có thể cắt làm hai phần đều nhau một chiếc bánh gatô hình chữ nhật đã bị khoét mất một miếng bên trong cũng hình chữ nhật ở một chỗ bất kỳ với độ lớn bất kỳ và hướng trục bất kỳ?

7) Bạn có thể đưa ra mẫu thiết kế như thế nào dành cho phòng tắm của Bill Gates?

8) Bạn làm thế nào để có thể tìm thấy cuốn sách mình cần trong một thư viện lớn, nếu tại đây không có hệ thống thư mục, và cũng không được nhờ vào sự hỗ trợ của nhân viên thư viện.

9) Chiếc chìa khóa cắm vào ổ khóa cửa xe ôtô nên được quay theo chiều nào khi mở khóa?

10) Tại sao trong khách sạn khi bạn mở vòi nước nóng thì nước nóng lập tức chảy ra (trong khi tại các khu nhà ở thì phải chờ một lúc)?

11) Kẹo sô cô la viên M&M được sản xuất như thế nào?

12) Nếu bạn đang bơi trên thuyền và ném một chiếc valy từ thuyền xuống nước thì mực nước sẽ dâng lên hay hạ xuống?

13) Có tất cả bao nhiêu người lên dây đàn dương cầm trên thế giới?

14) Có bao nhiêu trạm xăng ở nước Mỹ?

15) Giả thiết rằng bạn là một nhân viên thuế vụ. Việc bạn được giao làm đầu tiên - kiểm tra xem một công ty cung cấp dịch vụ trông trẻ có gian lận trong việc đóng thuế không? Bạn sẽ thực hiện công việc này như thế nào?


16) Bạn có tám viên bi-a, một trong số chúng bị lỗi khi sản xuất nên nặng hơn những viên còn lại. Làm thế nào để chỉ sau hai lần cân so sánh, không dùng quả cân mà bạn có thể tìm được viên bi-a bị lỗi đó?

17) Bạn có 5 lọ thuốc. Trong một lọ, tất cả các viên thuốc đều bị “hỏng”. Chỉ có bằng cách sử dụng bàn cân, bạn mới có thể xác định được đâu là viên thuốc “bình thường”, đâu là viên “hỏng”. Tất cả những viên “bình thường” đều nặng 10 g mỗi viên, trong khi mỗi viên “hỏng”chỉ có trọng lượng 9 g. Làm thế nào sau chỉ một lần cân bạn có thể xác định được đâu là lọ thuốc hỏng?

18) Trên một hình tam giác đều ở 3 đỉnh có 3 con kiến. Mỗi con bắt đầu chuyển động thẳng theo một hướng bất kỳ theo cạnh tam giác đến một góc khác. Xác suất của sự việc không có con kiến nào đụng nhau là bao nhiêu?

19) Có bốn con chó đứng tại 4 góc của một hình vuông. Mỗi con chó bắt đầu đuổi một con chó khác đứng gần nó theo chiều kim đồng hồ. Những con chó chạy với tốc độ bằng nhau và luôn đổi hướng để nhắm thẳng đến kẻ láng giềng theo chiều kim đồng hồ của mình. Hỏi sau bao nhiêu lâu thì những con chó gặp nhau? Và chúng gặp nhau ở đâu?

20) Bạn có b cái hộp và n tờ giấy bạc một đô la. Hãy chia tiền vào các hộp sau đó niêm phong hộp lại. Bạn chia thế nào để không cần mở hộp ra có thể lấy bất kỳ một số tiền nào từ 1 đến n đô la. Hỏi có những giới hạn ràng buộc nào dành cho b và n?

21) Bạn có 3 giỏ hoa quả. Giỏ thứ nhất chỉ toàn táo, giỏ thứ hai chỉ toàn cam, giỏ thứ ba lẫn lộn cam và táo. Bạn không nhìn thấy trong mỗi giỏ có loại quả gì. Mỗi giỏ đều có một nhãn hiệu nhưng các nhãn hiệu đều ghi sai. Bạn được phép nhắm mắt thò tay vào một giỏ bất kỳ để lấy ra một quả và mở mắt nhìn quả đó. Làm thế nào có thể xác định được trong mỗi giỏ chứa loại quả nào?

22) Tại một làng quê có 50 cặp vợ chồng, các ông chồng đều phản bội vợ. Bất cứ người phụ nữ nào trong làng cũng lập tức biết ngay nếu có ai đó trong số các ông chồng khác vừa phản bội vợ mình (bạn biết đấy, chuyện đồn đại lan đi rất nhanh ở các thị trấn nhỏ), nhưng lại không biết nếu đó là chồng mình (kẻ bị phản bội thường là người cuối cùng biết về nỗi đau khổ của mình). Luật của thành phố buộc người phụ nữ, nếu có bằng chứng về sự phản bội của chồng, phải giết anh ta ngay trong ngày hôm đó. Không ai có thể trái lệnh này. Một lần, có nữ hoàng vốn nổi tiếng là người không bao giờ phán đoán sai, đến thăm làng này. Bà thông báo với dân chúng rằng, ít nhất có một người đàn ông của thành phố đã phản bội vợ. Hỏi chuyện gì sẽ xảy ra?
(To be Continue....)
-----------Powered by vBulletin® Version 3.8.1-----------
Copyright ©2000 - 2009, Jelsoft Enterprises Ltd.

Black Hole


Hố đen, còn gọi là lỗ đen, là một vật thể có mật độ khối lượng lớn đến nỗi lực hấp dẫn làm cho mọi vật thể không thể nào thoát ra được, trừ việc xuyên qua đường hầm lượng tử. Truờng hấp dẫn mà hố đen tạo ra rất lớn, vì vậy, vận tốc thoát ở vùng gần hố đen lớn hơn vận tốc ánh sáng. Điều này dẫn đến việc không có vật thể nào, kể cả ánh sáng, có thể thoát ra ngoài hố đen. Từ "hố đen" xuất phát từ một nghĩa rộng, nó không chỉ dừng lại ở khái niệm "hố" mà còn là một vùng không gian ảnh hưởng bởi hố đen. Lý thuyết về hố đen là một trong số các lý thuyết hiếm hoi trong vật lý bao trùm mọi thang đo khoảng cách, từ kích thước cực nhỏ (thang Planck) đến kích thước quan sát vũ trụ, do vậy có thể kiểm chứng cùng lúc thuyết lượng tử (cho thang nhỏ) và thuyết tương đối (cho thang lớn).

Hố đen được dự đoán bởi lý thuyết tương đối rộng. Theo mô hình thuyết tương đối rộng cổ điển, không một vật chất hay thông tin nào có thể thoát ra khỏi hố đen để tới tầm quan sát bên ngoài được. Tuy nhiên, các hiệu ứng của cơ học lượng tử, không có trong thuyết tương đối rộng cổ điển, có thể cho phép vật chất và năng lượng bức xạ từ các hố đen. Một số lý thuyết cho rằng bản chất tự nhiên của bức xạ không phụ thuộc vào những thứ đã rơi vào trong hố đen trong quá khứ, nói cách khác hố đen xóa sạch mọi thông tin quá khứ, đây là nghịch lý thông tin hố đen. Nghịch lý này dường như đã được loại bỏ bởi lý thuyết gần đây và dường như thông tin vẫn được bảo toàn trong hố đen.

Sự tồn tại của các hố đen trong vũ trụ được củng cố bởi các quan sát thiên văn, cụ thể là việc nghiên cứu về các sao siêu mới và các bức xạ tia X từ các lò hoạt động hạt nhân vũ trụ.

Lịch sử

Khái niệm một vật thể nặng đến độ ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát khỏi vật đó đã được một nhà khoa học người Anh John Michell đưa ra vào năm 1783 trên một bài báo khoa học đăng trên tạp chí của Viện hàn lâm Hoàng gia Anh Quốc. Lúc bấy giờ, lý thuyết cơ học cổ điển của Isaac Newton về hấp dẫn và khái niệm vận tốc thoát đã được biết. Michell đã tính rằng, một vật thể có bán kính gấp 500 lần Mặt Trời và có mật độ bằng mật độ Mặt Trời thì vận tốc thoát ở bề mặt của nó bằng vận tốc ánh sáng, và do đó không ai có thể nhìn thấy nó.

Mặc dù ông nghĩ rằng điều đó rất khó xảy ra nhưng vẫn nghiên cứu khả năng rất nhiều các vật thể như thế không thể được quan sát trong vũ trụ.

Năm 1796, một nhà toán học người Pháp Pierre-Simon Laplace cũng đưa ra ý tưởng tương tự trong lần xuất bản thứ nhất và thứ hai của cuốn sách của ông, nhưng trong các lần xuất bản sau thì không đưa vào nữa. Trong suốt thế kỷ thứ 19, ý tưởng đó không gây chú ý vì người ta cho rằng ánh sáng là sóng nên không có khối lượng, và do đó không bị ảnh hưởng bởi lực hấp dẫn.

Năm 1915, Einstein đưa ra một lý thuyết hấp dẫn gọi là lý thuyết tương đối rộng. Trước đó ông đã cho thấy ánh sáng bị ảnh hưởng bởi lực hấp dẫn. Mấy tháng sau, Karl Schwarzschild đã đưa ra nghiệm cho trường hấp dẫn của một khối lượng điểm và tiên đoán về lý thuyết sự tồn tại của một vật thể mà ngày nay được gọi là hố đen. Ngày nay, bán kính Schwarzschild được coi là bán kính của một hố đen không quay, nhưng vào lúc bấy giờ người ta không hiểu rõ về nó. Bản thân Schwarzschild cũng từng nghĩ rằng nó không có ý nghĩa vật lý.

Vào những năm 1920, Subrahmanyan Chandrasekhar đã cho tính toán rằng một vật thể không quay có khối lượng lớn hơn một giá trị nhất định mà ngày nay được biết là giới hạn Chandrasekhar, sẽ suy sập dưới lực hấp dẫn của chính nó và không có gì có thể cản trở quá trình đó diễn ra. Tuy nhiên, một nhà vật lý khác là Arthur Eddington chống lại giả thuyết đó và cho rằng chắc chắn sẽ có cái gì đó xảy ra để không cho vật chất suy sụp đến mật độ vô hạn.

Năm 1939, Robert Oppenheimer và H. Snyder tiên đoán rằng các ngôi sao nặng sẽ phải chịu quá trình suy sập do hấp dẫn. Các hố đen có thể hình thành trong tự nhiên. Trong một thời gian, người ta gọi các vật thể như vậy là các "ngôi sao bị đóng băng" vì sự suy sập sẽ bị chậm đi một cách nhanh chóng và ngôi sao sẽ trở nên rất đỏ khi đạt đến gần giới hạn Schwarzschild. Tuy vậy, các vật thể nặng như thế không được quan tâm lắm cho đến cuối những năm 1960. Phần lớn các nhà vật lý, vào lúc đó, tin rằng hố đen là một nghiệm đối xứng cao đặc biệt do Schwarzschild tìm ra, và các vật thể bị suy sập trong tự nhiên sẽ không tạo nên các hố đen.

Việc nghiên cứu về hố đen trở nên sôi nổi vào năm 1967 do sự tiến bộ của lý thuyết và thực nghiệm. Stephen Hawking và Roger Penrose đã chứng minh rằng các hố đen là các nghiệm tổng quát của lý thuyết hấp dẫn của Einstein, và sự suy sập để tạo nên hố đen, trong một số trường hợp, là không thể tránh được. Sự quan tâm đến lĩnh vực này còn được khởi phát từ việc tìm ra sao pulsar. Ngay sau đó, nhà vật lý John Wheeler đã sử dụng từ "hố đen" để chỉ các vật thể sau khi bị suy sập đến mật độ vô hạn mặc dù trước đó một thời gian, từ "ngôi sao đen" thỉnh thoảng được sử dụng.

Các khái niệm

Nghiên cứu hố đen yêu cầu các kiến thức về lý thuyết tương đối rộng của không-thời gian cong: tính chất đặc biệt nhất là sự biến dạng của không-thời gian xung quanh các hố đen.

Chân trời sự kiện

"Bề mặt" của hố đen được gọi là chân trời sự kiện, đó là một bề mặt ảo xung quanh hố đen. Stephen Hawking đã sử dụng định lý Gauss-Bonnet để chứng minh rằng hình học tô-pô của chân trời sự kiện của một hố đen (bốn chiều) là một hình cầu. Tại chân trời sự kiện, vận tốc thoát chính bằng vận tốc ánh sáng. Do đó, bất kỳ vật gì, kể cả quang tử bên trong chân trời sự kiện đều không thể thoát khỏi chân trời sự kiện đó vì trường hấp dẫn quá mạnh của hố đen. Các hạt bị rơi vào hố đen sẽ không thể thoát ra được.

Theo lý thuyết tương đối rộng cổ điển, các hố đen có thể hoàn toàn được đặc trưng bởi ba thông số: khối lượng, mô men động lượng và điện tích. Nguyên lý này đã được John Wheeler tóm tắt trong câu nói "hố đen không có tóc".

Các vật thể chuyển động trong trường hấp dẫn thì thời gian sẽ bị chậm đi được gọi là sự giãn nở của thời gian. Điều này đã được chứng minh bằng thực nghiệm trong một thí nghiệm phóng tên lửa do thám vào năm 1976, và được tính đến trong Hệ thống định vị toàn cầu (GPS). Gần chân trời sự kiện, sự giãn nở thời gian xảy ra rất nhanh. Đối với một người quan sát từ bên ngoài thì họ sẽ đợi một khoảng thời gian vô tận để quan sát vật thể khi vật thể đến gần chân trời sự kiện vì ánh sáng từ vật thể bị dịch chuyển vô hạn về phía đỏ.


Điểm kỳ dị

Tại tâm của hố đen, bên trong chân trời sự kiện, lý thuyết tương đối rộng tiên đoán có một điểm kỳ dị (singularity), tại đó độ cong của không thời gian trở nên vô hạn và lực hấp dẫn cũng mạnh vô hạn. Không-thời gian bên trong chân trời sự kiện rất đặc biệt, trong đó tất cả các đều chuyển động vào tâm mà không thể cưỡng lại được (Penrose và Hawking). Điều này có nghĩa là tồn tại một sai lầm về khái niệm về hố đen mà John Michell đề xuất trước đây. Theo lý thuyết của Michell, vận tốc thoát bằng vận tốc ánh sáng, tuy vậy, vẫn còn một xác suất lý thuyết để vật thể có thể thoát ra giống như kéo vật thể ra ngoài bằng một sợi dây. Lý thuyết tương đối rộng loại bỏ những kẽ hở (loophole) như thế này vì vật thể nằm trong chân trời sự kiện thì thời gian tuyến sẽ có một điểm kết cho bản thân thời gian, và không thể có được vũ trụ tuyến khả dĩ mà có thể thoát ra khỏi hố đen được.

Người ta tin rằng những tiến triển hoặc khái quát hóa lý thuyết tương đối rộng trong tương lai (đặc biệt là hấp dẫn lượng tử) sẽ làm thay đổi suy nghĩ của chúng ta về phần bên trong của hố đen. Phần lớn các nhà lý thuyết đều giải thích điểm kỳ dị về toán học của các phương trình là dấu hiệu cho thấy lý thuyết hiện hành là không hoàn thiện, và rằng các hiện tượng mới sẽ được phát hiện khi ta tiến gần đến điểm kỳ dị. Câu hỏi này có thể rất hàn lâm vì giả thuyết giám sát vũ trụ đòi hỏi không thể có mặt các điểm kỳ dị trần trụi trong lý thuyết tương đối rộng: mỗi điểm kỳ dị phải nấp sau chân trời sự kiện và không thể bị khám phá.

Một trường phái tư tưởng khác cho rằng chẳng có điểm kỳ dị nào cả, bởi vì, các lực giống như lực gây ra thủy triều sẽ làm giảm mật độ vật chất khi nó đi xuyên qua chân trời sự kiện. Nếu một nhà du hành vũ trụ lỡ để chân của anh ta rơi vào hố đen thì các lực thủy triều dọc theo bán kính sẽ kéo đầu và chân của anh ta theo hai hướng ngược nhau và do đó, sẽ làm giảm mật độ (tức là tăng thể tích) trong khi đó thì lực thủy triều tại một bán kính không đổi có xu hướng kéo hai tay anh ta lại với nhau khi bán kính hội tụ, làm gia tăng mật độ (giảm thể tích). Tuy nhiên, tại chân trời sự kiện, bán kính đó lại song song với nhau trong giản đồ nhúng (giản đồ để hình dung nghiệm Schwarzschild trong không gian Euclide), không hội tụ, do đó, mật độ vật chất sẽ giảm và làm dừng quá trình suy sập hấp dẫn.

Đi vào một hố đen

Ảnh hưởng của trường hấp dẫn của hố đen có thể xác định từ lý thuyết tương đối. Khi một vật thể tiến lại gần tâm của hố đen không quay (hố đen Schwarzschild) thì người quan sát từ xa sẽ thấy vật thể đó tiến đến chân trời sự kiện một cách chậm dần vì một quang tử từ vật thể đó phải mất một thời gian lâu hơn để thoát ra khỏi ảnh hưởng của hố đen để cho người quan sát biết số phận của vật thể đó.

Đối với bản thân vật thể, nó sẽ đi qua chân trời sự kiện và đến điểm kỳ dị, hoặc vào tâm của hố đen trong một khoảng thời gian hữu hạn. Khi nó đi qua chân trời sự kiện thì ánh sáng không thể thoát khỏi hố đen được nữa nên người quan sát ở ngoài hố đen sẽ không còn có thể biết thông tin của vật thể. Khi vật thể tiến gần hơn nữa đến điểm kỳ dị, nó sẽ bị kéo dài ra và phần vật thể gần hố đen nhất nhất sẽ bị dịch chuyển đỏ cho đến khi tất cả các phần biến mất. Gần điểm kỳ dị, sự sai khác của trường hấp dẫn giữa điểm gần và điểm xa trên vật thể rất lớn, điều này sẽ tạo nên một lực thủy triều làm cho vật thể bị kéo và bị xé ra, điều này được gọi là quá trình "tạo mì ống" (spaghettification).


Hố đen quay

Về lý thuyết, chân trời sự kiện của một hố đen không quay là một hình cầu, và điểm kỳ dị của nó là một điểm. Nếu hố đen có mô men góc (thừa hưởng từ ngôi sao quay trước khi bị suy sập thành hố đen) thì nó sẽ kéo theo cả không-thời gian xung quanh chân trời sự kiện. Vùng không gian xung quanh chân trời sự kiện được gọi là hình cầu cơ công và có dạng một hình e-líp. Vì hình cầu cơ công định vị bên ngoài chân trời sự kiện nên các vật thể có thể tồn tại bên trong hình cầu cơ công mà không bị rơi vào hố đen. Tuy nhiên, vì bản thân không-thời gian chuyển động bên trong hình cầu cơ công nên các vật thể không thể có một vị trí cố định. Các vật thể trượt trên hình cầu cơ công vài lần có thể bị văng ra ngoài với vận tốc rất lớn và giải thoát năng lượng (và mô men góc) khỏi hố đen -- do đó mới có tên "hình cầu cơ công" vì nó có khả năng tạo ra công cơ học.

Entropy và bức xạ Hawking

Năm 1971, Stephen Hawking chứng minh rằng diện tích của chân trời sự kiện của bất kỳ hố đen cố điển đều không bao giờ giảm. Điều này tương tự như định luật thứ hai của nhiệt động lực học, trong đó vai trò của diện tích của chân trời sự kiện tương ứng với entropy. Người ta có thể vi phạm nguyên lý thứ hai của nhiệt động lực học bằng việc vật chất trong vũ trụ của chúng ta đi vào hố đen và do đó làm giảm entropy của toàn vũ trụ. Chính vì vậy mà Jacob Bekenstein giả thiết rằng hố đen cũng có entropy và entropy của nó tỷ lệ với diện tích của chân trời sự kiện. Tuy nhiên, 1974, Hawking áp dụng lý thuyết trường lượng tử cho không-thời gian cong xung quanh chân trời sự kiện của hố đen và phát hiện ra rằng các hố đen có thể phát xạ nhiệt -- bức xạ mà hố đen phát ra được gọi là bức xạ Hawking. Sử dụng định luật thứ nhất của cơ học hố đen người ta thấy rằng entropy của hố đen bằng một phần tư diện tích của chân trời sự kiện. Đây là một kết quả phổ quát, có thể áp dụng cho chân trời vũ trụ trong không-thời gian de Sitter. Sau đó, người ta còn cho rằng, hố đen là các vật thể có entropy cực đại, tức là, trong vùng không-thời gian nào đó, entropy cực đại chính là entropy của hố đen chiếm vùng không thời gian đó. Điều này dẫn đến nguyên lý ảnh ba chiều (còn gọi là nguyên lý ảnh đa chiều).

Bức xạ Hawking xuất phát từ ngay bên ngoài chân trời sự kiện, và cho tới nay người ta vẫn hiểu là nó không mang thông tin từ bên trong hố đen vì đó là bức xạ nhiệt. Tuy nhiên, điều này có nghĩa là các hố đen không phải là hoàn toàn đen: hiệu ứng này ngụ ý rằng khối lượng của một hố đen sẽ dần dần giảm theo thời gian. Mặc dù hiệu ứng này rất nhỏ đối với người nghiên cứu hố đen, nó chỉ đáng kể đối với các hố đen siêu nhỏ được tiên đoán lý thuyết, mà ở đó, cơ học lượng tử có tác động chính. Thực ra, các tính toán cho thấy rằng các hố đen nhỏ có thể bị bay hơi và cuối cùng sẽ biến mất trong một đợt vùng phát bức xạ. Do đó, các hố đen mà không có nguồn bổ sung cho khối lượng của chúng đều có một thời gian sống hữu hạn, và thời gian đó liên hệ với khối lượng của chúng.

Vào ngày 21 tháng 7 năm 2004 Stephen Hawking tuyên bố rằng cuối cùng thì các hố đen sẽ giải phóng các thông tin mà chúng nuốt, đảo ngược lại quan điểm mà ông đưa ra trước đó là thông tin sẽ bị biến mất. Ông cho rằng, nhiễu loạn lượng tử của chân trời sự kiện có thể cho phép thông tin thoát ra từ một hố đen và ảnh hưởng đến bức xạ Hawking. Lý thuyết vẫn chưa được các nhà khoa học phản biện, nhưng nếu nó được chấp nhận thì dường như chúng ta đã giải quyết được nghịch lý về thông tin hố đen.

Nghiên cứu về hố đen

Sự hình thành

Lý thuyết tương đối rộng (cũng như các lý thuyết hấp dẫn khác) không chỉ nói rằng các hố đen có thể tồn tại mà còn tiên đoán rằng chúng sẽ được hình thành trong tự nhiên khi có đủ khối lượng trong một vùng không gian nào đó và trải qua một quá trình gọi là suy sập hấp dẫn. Vì khối lượng bên trong vùng đó tăng lên, nên hấp dẫn của nó cũng mạnh lên, hay nói theo ngôn ngữ của thuyết tương đối, không gian xung quanh bị biến dạng. Khi vận tốc thoát tại một khoảng cách nhất định từ tâm đạt đến vận tốc ánh sáng, thì một chân trời sự kiện được hình thành mà trong đó vật chất chắc chắn bị suy sập vào một điểm duy nhất, tạo nên một điểm kỳ dị.

Các phân tích định lượng về điều này dẫn đến việc tiên đoán một ngôi sao có khối lượng khoảng ba lần khối lượng Mặt Trời, tại thời điểm cuối cùng trong quá trình tiến hóa hầu như chắc chắn sẽ co lại tới một kích thước tới hạn cần thiết để xảy ra suy sập hấp dẫn (thông thường các ngôi sao co lại chỉ dừng ở trạng thái sao neutron). Khi điều này xảy ra, không có bất kỳ lực vật lý nào có thể ngăn cản sự suy sập đó, và một hố đen được tạo thành.

Sự suy sập của các ngôi sao sẽ tạo nên các hố đen có khối lượng ít nhất gấp ba lần khối lượng Mặt Trời. Các hố đen nhỏ hơn giới hạn này chỉ có thể được hình thành nếu vật chất chịu tác động của các áp lực khác ngoài lực hấp dẫn của chính ngôi sao. Áp lực vô cùng lớn cần thiết để có thể gây ra điều này có thể tồn tại vào những giai đoạn rất sớm của vũ trụ, có thể đã tạo nên các hố đen nguyên thủy có khối lượng nhỏ hơn nhiều lần khối lượng Mặt Trời.

Các hố đen siêu lớn có thể có khối lượng gấp hàng triệu, hàng tỷ lần khối lượng Mặt Trời có thể được hình thành khi có một số lớn các ngôi sao bị nén chặt trong một vùng không gian tương đối nhỏ, hoặc khi có một số lượng lớn các ngôi sao rơi vào một hố đen ban đầu, hoặc khi có sự hợp nhất của các hố đen nhỏ hơn. Người ta tin rằng điều kiện để các hiện tượng trên có thể xảy ra ở một số (nếu không muốn nói là hầu hết) tâm của các thiên hà, bao gồm cả Ngân Hà của chúng ta.
Lý thuyết cho thấy rằng chúng ta không thể quan sát hố đen một cách trực tiếp bằng ánh sáng phát xạ hoặc phản xạ vật chất bên trong hố đen. Tuy nhiên, các vật thể này có thể được quan sát một cách gián tiếp các hiện tượng xung quanh chúng như là thấu kính hấp dẫn và các ngôi sao chuyển động xung quanh một vật dường như vô hình.

Hiệu ứng đáng nghi ngờ nhất là vật chất rơi vào hố đen (giống như nước đổ vào đường thoát nước) sẽ tập hợp lại với nhau tạo nên một đĩa gia tốc quay rất nhanh và rất nóng xung quanh hố đen trước khi bị nó nuốt. Ma sát xuất hiện tại những vùng lân cận đĩa làm cho đĩa trở nên vô vùng nóng và được thoát ra dưới dạng tia X. Quá trình nung nóng này cũng vô cùng hiệu quả và có thể biến 50% khối lượng của vật thể thành năng lượng bức xạ, trái ngược với phản ứng nhiệt hạch, trong đó, chỉ khoảng vài phần trăm khối lượng được biến thành năng lượng. Các tính toán khác tiên đoán các hiệu ứng trong đó các luồng hạt chuyển động rất nhanh với vận tốc gần bằng vận tốc ánh sáng được phóng ra ở hai trục của đĩa.

Tuy nhiên, các đĩa gia tốc, các luồng hạt chuyển động nhanh, các vật thể chuyển động xung quanh một vật vô hình không chỉ có thể do hố đen gây ra mà còn có thể do các vật thể khác như các sao neutron chẳng hạn, và động lực học của các vật thể gần các "hố không đen" này rất giống như động lực học của các vật thể xung quanh hố đen và việc nghiên cứu về chúng là lĩnh vực nghiên cứu rất phức tạp và năng động hiện nay. Nó bao gồm ngành vật lý plasma và từ trường. Do đó, trong phần lớn các quan sát về đĩa gia tốc và chuyển động quỹ đạo chỉ cho biết về khối lượng của vật thể cô đặc mà thôi, chứ không cho biết về bản chất của vật thể đó. Việc xác định vật thể đó là hố đen yêu cầu các giả thuyết bổ sung là không có vật thể nào khác (hoặc các hệ liên kết với vật thể) có thể nặng và cô đặc đến thế. Phần lớn các nhà vật lý thiên văn chấp nhận rằng, trong trường hợp này, theo lý thuyết tương đối rộng, bất kỳ vật nào có mật độ vật chất đủ cao đều phải co lại thành một hố đen.

Một khác biệt quan sát quan trọng giữa các hố đen và các ngôi sao đặc, nặng khác là bất kỳ vật chất rơi vào các vật thể nặng thì cuối cùng cũng phải va chạm với vật thể đó với một vận tốc rất lớn, dẫn đến việc lóe sáng dị thường của các tia X với cường độ rất mạnh cùng với các bức xạ khác. Cho nên, nếu không có các lóe sáng bức xạ như thế xung quanh vật thể cô đặc thì có thể được coi là bằng chứng để cho rằng nó là một hố đen, nơi mà không có bề mặt để vật chất có thể va đập vào đột ngột.


Chúng ta đã tìm thấy hố đen chưa?

Ngày nay, có khá nhiều những bằng chứng thiên văn gián tiếp về hai loại hố đen:

* Các hố đen khối lượng ngôi sao có khối lượng cỡ bằng các ngôi sao bình thường (4 - 15 lần khối lượng Mặt Trời, và
* Các hố đen siêu nặng có khối lượng bằng một thiên hà.

Thêm vào đó, có một vài bằng chứng về các hố đen khối lượng trung bình có khối lượng vài ngàn lần khối lượng Mặt Trời. Đây có thể là các hố đen đang hình thành nên các hố đen siêu nặng.

Bằng chứng về các hố đen khối lượng ngôi sao chủ yếu được xác định bằng các đĩa gia tốc với kích thước và vận tốc vừa phải mà không có quá trình lóe sáng dị thường xuất hiện xung quanh các vật thể cô đặc. Các hố đen khối lượng ngôi sao có thể tạo ra các đợt bùng nổ tia gamma mặc dù các đợt bùng nổ này thường liên quan đến vụ nổ của các sao siêu mới hoặc các vật thể khác không phải hố đen.

Bằng chứng về các hố đen có khối lượng lớn hơn lần đầu tiên được cho bởi các thiên hà bức xạ và các quasar do các nhà thiên văn vô tuyến phát hiện ra những năm 1960. Sự chuyển đổi rất hiệu quả từ khối lượng thành năng lượng nhờ ma sát trong đĩa gia tốc của một hố đen dường như là cách giải thích duy nhất cho nguồn năng lượng gần như vô tận của các vật thể này. Thực ra, việc đưa ra lý thuyết trên vào những năm 1970 đã hầu như loại bỏ các chống đối cho rằng các quasar là các thiên hà xa xôi, tức là, không có cơ chế nào có thể tạo một lượng năng lượng nhiều đến thế.

Từ các quan sát vào những năm 1980 về chuyển động của các ngôi sao xung quanh tâm của thiên hà, người ta tin răng có những hố đen siêu nặng có mặt ở tâm của phần lớn các thiên hà, ngay cả Ngân Hà của chúng ta. Tinh vân Sagittarius A được coi là bằng chứng quan tin cậy nhất về sự tồn tại của một hố đen siêu nặng tại tâm của dải Ngân Hà.

Luồng hạt chuyển động nhanh phát ra từ thiên hà M87 đựoc cho là gây bởi một hố đen siêu nặng tại tâm của thiên hà đó.

Bức tranh hiện nay là tất cả các thiên hà đều có thể có một hố đen siêu nặng ở tại tâm, và hố đen này nuốt khí và bụi ở vùng giữa thiên hà tạo nên lượng bức xạ khổng lồ. Quá trình này tiếp tục cho đến khi không còn vật chất nào ở xung quanh nữa. Bức tranh này giải thích hợp lý về sự vắng mặt của nhiều các quasar gần đó. Mặc dù chưa hiểu về chi tiết, nhưng dường như là sự phát triển của hố đen liên quan mật thiết với các thiên hà có hình dáng tương tự hình cầu chứa nó như thiên hà hình e-líp, đám sao của thiên hà hình xoáy ốc. Điều thú vị là không có bằng chứng nào về sự có mặt của các hố đen nặng ở tâm các đám sao hình cầu, cho thấy sự khác biệt cơ bản giữa các đám sao hình cầu với các thiên hà.

Hố đen siêu nhỏ

Việc hình thành các hố đen siêu nhỏ trên Trái Đất trong các máy gia tốc đã được công bố nhưng chưa được kiểm tra. Cho đến nay, người ta vẫn chưa tìm thấy bằng chứng về hố đen nguyên thủy.

Mô tả toán học

Các hố đen được tiên đoán từ lý thuyết tương đối rộng của Albert Einstein. Đặc biệt là chúng xuất hiện trong nghiệm Schwarzschild, một trong những nghiệm đơn giản và sớm nhất của các phương trình Einstein do Karl Schwarzschild tìm ra vào năm 1915. Nghiệm này mô tả độ cong của không-thời gian trong vùng lân cận một vật thể đối xứng hình cầu trong không gian, nghiệm này là:

ds^2 = - c^2 \left( 1 - {2Gm \over c^2 r} \right) dt^2 + \left( 1 - {2Gm \over c^2 r} \right)^{-1} dr^2 + r^2 d\Omega^2,

trong đó d\Omega^2 = d\theta^2 + \sin^2\theta\; d\phi^2 là góc khối chuẩn.

Theo nghiệm Schwarzschild, một vật đang bị lực hấp dẫn tác dụng sẽ suy sập vào một hố đen nếu bán kính của nó nhỏ hơn một khoảng cách đặc trưng được gọi là bán kính Schwarzschild. Dưới bán kính này, không-thời gian bị cong đến nỗi bất kỳ ánh sáng được phát ra trong vùng này, bất kể hướng được phát ra, sẽ đi vào tâm của hệ này. Vì lý thuyết tương đối không cho phép bất kỳ vật thể nào chuyển động nhanh hơn ánh sáng, bất kỳ vật gì nằm dưới bán kính Schwarzschild đều bị hút vào tâm tạo nên một kỳ dị hấp dẫn, một vùng có mật độ vô hạn về mặt lý thuyết. Vì ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát được nên hố đen cổ điển là hoàn toàn đen.

Bán kính Schwarzschild được cho bởi công thức sau:

r_s = {2\,Gm \over c^2}

Trong đó G là hằng số hấp dẫn, m là khối lượng của vật thể, và c là vận tốc ánh sáng. Đối với một vật thể có khối lượng bằng Trái Đất, bán kính Schwarzschild của nó bằng 9 mili mét.

Mật độ trung bình bên trong bán kính Schwarzschild giảm khi khối lượng của hố đen tăng, do đó, nếu hố đen có khối lượng Trái Đất có mật độ là 2 × 1030 kg/m3, mật độ của một hố đen siêu nặng có khối lượng bằng 109 khối lượng Mặt Trời có mật độ khoảng 20 kg/m3, nhẹ hơn nước! Mật độ trung bình cho bởi

\rho=\frac{3\,c^6}{32\pi m^2G^3}

Vì Trái Đất có bán kính trung bình là 6371 km, thể tích của nó sẽ giảm 4 × 1026 lần để suy sập thành một hố đen. Một vật thể có khối lượng Mặt Trời, bán kính Schwarzschild xấp xỉ 3 km, nhỏ hơn bán kính hiện nay của Mặt Trời khoảng 700.000 km. Nó cũng nhỏ hơn đáng kể bán kính của Mặt Trời sau khi đốt hết nguyên liệu hạt nhân, hay vào khoảng vài ngàn km. Các ngôi sao nặng hơn có thể suy sập thành các hố đen khi kết thúc cuộc đời.

Các hố đen khác cũng có thể rút ra từ nghiệm các phương trình Einstein như là nghiệm Kerr cho các hố đen quay, trong đó có một kỳ dị vòng. Tiếp đến là nghiệm Reissner-Nordstrøm cho các hố đen tích điện. Nghiệm Kerr-Newman cuối cùng thể hiện trường hợp hố đen quay tích điện.

Các khám phá mới

Năm 2004, người ta phát thu được một đám các hố đen, mở rộng tầm hiểu biết của chúng ta về phân bố các hố đen trong vũ trụ. Phát hiện này làm cho các nhà khoa học phải xem xét lại số lượng các hố đen trong vũ trụ. Theo các tính toán, người ta tin rằng số lượng các hố đen nhiều hơn tính toán trước đây đến năm bậc.

Tháng 7 năm 2004, các nhà thiên văn tìm thấy một hố đen khổng lồ Q0906+6930, tại tâm của một thiên hà xa xôi trong chòm sao Đại Hùng (Gấu Lớn, Ursa Major). Kích thước và tuổi của hố đen có thể cho phép xác định tuổi vũ trụ.


Tháng 11 năm 2004, một nhóm các nhà thiên văn công bố khám phá đầu tiên về hố đen khối lượng trung bình trong thiên hà của chúng ta, quay xung quanh Sagittarius A ở khoảng cách 3 năm ánh sáng. Hố đen trung bình này có khối lượng 1.300 lần khối lượng Mặt Trời nằm trong một đám gồm bảy ngôi sao, có thể là tàn dư của một đám sao lớn bị phần tâm của thiên hà tước đi phần lớn vật chất. Quan sát này có thể củng cố ý tưởng về các hố đen siêu nặng phát triển bằng hấp thụ các hố đen và các ngôi sao nhỏ hơn.

Tháng 5 năm 2005, một ngôi sao kềnh xanh SDSS J090745.0+24507 được tìm thấy đang rời khỏi Ngân Hà với vận tốc gấp đôi vận tốc thoát (0,0022 vận tốc ánh sáng). Người ta có thể lần theo lộ trình của ngôi sao đó ngược trở lại tâm của thiên hà.

Mô hình thay thế

Một vài mô hình thay thế tương tự như hố đen nhưng có thể tránh được điểm kỳ dị cũng được đưa ra. Nhưng phần lớn các nhà nghiên cứu nhận xét các khái niệm này chỉ mang tính nhân tạo, vì chúng phức tạp hơn nhưng lại không đưa ra các điểm khác biệt cơ bản với các hố đen. Lý thuyết có triển vọng nhất là lý thuyết Gravastar.

Tháng 3 năm 2005, nhà vật lý George Chapline làm việc tại Phòng thí nghiệm quốc gia Lawrence ở California cho rằng các hố đen không tồn tại, và rằng các vật thể mà mọi người cho là các hố đen thực ra là các ngôi sao năng lượng đen. Ông đưa ra kết luận này từ các nghiên cứu cơ học lượng tử. Mặc dù đề xuất của ông không được đông đảo các nhà vật lý ủng hộ, nhưng vẫn thu hút được nhiều quan tâm của công luận.




May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31