Yo everybody!This entry is for chatting (If you dont want to mess someone's blog up)
Come on!Chat!CHAT!I'll update my blog later! Create your own visitor map!
------------------------------------------------------------------------------------------------------
OK EVERYBODY!OUR VIDEOS HERE!CHECK THEM OUT PEOPLE!MY LATEST VIDEO IS HERE!!!!!!!
Chào các bạn, xin giới thiệu với các bạn tác phẩm mình suy nghĩ trong một buổi tối,sáng hôm sau viết liên tù tì trong buổi sáng.
Các bạn xem và nhớ bình luận, để tác phẩm sau hay hơn tác phẩm trước hehe. Đây là tác phẩm đầu tay mình cho các bạn xem đoá! hehe thanks vì đã ghé thăm ------------------------------------------------------------------------------------------ ------------------------------------------------------------------------------------------ ------------------------------------------------------------------------------------------ ------------------------------------------------------------------------------------------ ------------------------------------------------------------------------------------------
Vậy là cũng đã lâu lắm rồi nhỉ... và cũng rất nhiều lần, anh đã cố gắng để quên em, nhưng không được bao lâu thì tất cả đâu lại vào đấy, vẫn cảm xúc ấy, vẫn suy nghĩ ấy tồn tại trong đầu.
Lắm lúc muốn tìm một lý do nào đó để có thể quên em đi. Nhưng không có lý do nào đủ sức mạnh để đánh bại sự vui vẻ của em, nụ cười của em. Vì sao lại như vậy? "Vì em dễ thương quá nên anh không nỡ làm vậy" ư? Có thể là như vậy. Nhưng đối với anh, chỉ cần anh thấy em dễ thương là được. Người dễ thương ngoài kia còn nhiều lắm, nhưng anh cũng không biết họ... và anh cũng không quan tâm đến họ. Anh chỉ cần biết đến em là đủ đau khổ rồi. Có lẽ là do đôi mắt em, lần đầu anh gặp em anh đã bị thu hút bởi ánh mắt ấy, tâm hồn em bay bổng nhìn lên cao, anh sẽ không bao giờ quên được lúc ấy. Anh đã cố tìm một tấm hình nào đó có thể thể hiện lại hình ảnh em lúc đó, nhưng không thể bởi vì em chỉ có một.
Tối này bước lên giường lúc 1h. Nằm đấy trằn trọc vật lộn với những cơn ho của căn bệnh cảm - hậu quả của việc thức khuya, anh nghĩ về những chuyện đã qua. Nhớ về những khoảng thời gian thoải mái, vui vẻ của mình, nhớ đến những lời nói như ngây thơ của em khiến anh bật cười, nhớ đến những điều 2 anh em khi online hay làm trước kia...đố vui này, đấu kim cương trong zing này,... Có lẽ thì trước đây khái niệm "kỷ niệm" đối với anh rất mơ hồ nhưng bây giờ anh đã biết đến nó bởi vì ngay bây giờ anh đang chìm trong kỷ niệm. "Kỷ niệm" này của tôi có thể được xem là kỷ niệm đối với suy nghĩ của người khác không thì anh không quan tâm, bởi vì với anh nó là kỷ niệm, điều làm anh nhớ, vui, và buồn. Buồn vì những kỷ niệm không mấy tốt đẹp, buồn khi nhớ về những lời nói vô tư của em nhưng làm anh đau như tạt axit vào một vết thương hở, buồn vì em không nghĩ cho suy nghĩ và cảm xúc của anh. Không biết nên buồn hay nên vui vì em thỉnh thoảng... "giận lây" anh khi em đang không vui, có lẽ là anh nên vui vì em tin tưởng anh sẽ không la mắng em khi em "trút giận" lên anh, đó là niềm tin của em dành cho anh và anh sẽ thực hiện nó trong nụ cười. Tuy nhiên có một chuyện anh luôn muốn biết nhưng sẽ không bao giờ biết được, rằng với em, anh là ai? Vì những hành động của em luôn hướng anh xoay vòng không xác định được hướng, anh không thể đoán được.
Vậy thì anh có thể làm gì được khi anh không thể quên được em? Có thể làm gì khi anh không thể giận em lâu hơn, khi anh phải cố gắng lắm mới có thể giận em? Có thể làm gì khi anh luôn "theo dõi", "quan sát" em? Có thể làm gì khi anh luôn có cảm giác ngượng trước em? Có thể làm gì khi thấy một bộ phim tình cảm nào đó, anh đều nghĩ là nhân vật đó là hai ta cho dù nhân vật đó đang ở trong tình trạng hạnh phúc hay đau khổ? Có thể làm gì khi anh luôn mỉm cười trước tin nhắn của em? Có thể làm gì khi thấy em, xung quanh mờ tối dần để hiện em lên được rõ hơn? Có thể làm gì khi anh bắt đầu nghe những bài nhạc em gởi và tìm trong lời bại nhạc một chút đồng cảm? Có thể làm gì khi người khác luôn thấy anh nhìn em mọi lúc gặp em? Và có thể làm gì khi anh đã không quên được em??? Bởi vậy, anh đã nghĩ đến việc làm nào đó có thể giúp được em và cũng là thuận theo ý trời đã không cho anh quên được em. Có lẽ từ nay, anh sẽ gạt bỏ những thứ anh luôn cố giữ. Anh biết em không thích sự quan tâm quá mức từ anh, nhưng anh sẽ làm vậy vì anh biết sự quan tâm đã giúp một đứa ốm yếu như anh có thể sống đến bây giờ. Anh biết em ghét việc anh hay lãi nhãi bên tai nhắc em ngủ sớm, nhưng anh sẽ nhắc em bởi vì kinh nghiệm từ những lần thức khuya đến đổ bệnh của mình. Anh biết em không thích chuyện anh hỏi em quá nhiều, nhưng anh sẽ hỏi, vì chỉ như vậy anh mới biết chuyện gì đang xảy ra với em. Anh sẽ nhắc em không được bỏ bữa ăn, nhắc em phải ăn sáng trước khi đi, nhắc em cẩn thận khi đi mưa... Chắc chắn em sẽ phản ứng với anh, nhưng anh mặc kệ, anh đã gạt những thứ gọi là sĩ diện, tự ái sang một bên để anh không phải tiếc quá khứ và để không tự trách lòng mình. Anh cũng biết bức tường ngăn cách anh khỏi em chính là tính cách của anh, nó quá già cõi so với một tâm hồn còn trẻ trung như em, anh chấp nhận vì anh không thể thay đổi nó. Anh chỉ có thể tự trách mình thôi. Nhưng cho dù em có chấp nhận anh đi nữa thì anh cũng không có khả năng để làm em vui, vì nếu em cảm thấy vui vẻ khi ở bên anh thì đã không như thế này rồi.
Anh yêu em lắm cơ!!!
Xin cảm ơn thượng đế, những đấng tối cao đã tạo ra giấc mơ, vì chỉ có trong giấc mơ anh mới có thể ở bên em, chỉ có giấc mơ mới có thể làm anh nguôi ngoai nỗi buồn và giúp anh chấp nhận sự thật rằng em sẽ không bao giờ thuộc về anh. Anh biết rằng những điều này anh nói không đúng lúc, và đã quá muộn. Nhưng anh muốn tâm hồn mình nhẹ nhàng khi nhìn em quen người khác,...Và tất cả những cảm xúc này chỉ mình anh mới hiểu!!!
Theo trang wikipedia.org - Trang bách khoa toàn thư mạng, tự kỷ (tiếng Anh: autism) là một bệnh rối loạn phát triển của hệ thần kinh biểu hiện rối loạn tâm thần. Những trẻ em bị tự kỷ thiếu hay chậm phát triển về khả năng liên hệ qua lại trong xã hội, không sử dụng được ngôn ngữ trong sinh hoạt xã hội, không thông hiểu hình ảnh ký hiệu và không biết chơi các trò cần sức tưởng tượng. Bệnh này thường biểu hiện trước 3 tuổi. Đứa trẻ tự tách rời với thực tế và môi trường chung quanh. Ðứa trẻ mới sinh không thể hiện rõ bệnh, nhưng từ tháng thứ 18 trở đi, cha mẹ và những người săn sóc cháu có thể thấy rõ các triệu chứng của bệnh.Cháu bé lúc nào cũng có vẻ thờ ơ, không chú ý gì tới cuộc sống và các hoạt động chung quanh, không đáp lại sự săn sóc của người lớn bằng nét mặt, cách nhìn hay nụ cười. Nhưng cái mà mình muốn nói đến bậy giờ gọi là "Hội chứng tự kỷ" (Có dấu ngoặc kép nhá) viết tắt là HCTK.
Nạn nhân mắc phải bệnh HCTK này không phải là người tách biệt với thế giới bên ngoài, cụng không bị khối loạn hệ thần kinh. Họ đơn giản chỉ là...buồn. Nhưng nỗi buồn của họ xuất phát từ một điều gì đó ấm ức, đau khổ, cô đơn hay đơn giản chỉ là cảm giác cô đơn. Đa số sẽ xuất phát từ chuyện tình cảm, còn lại thì từ bạn bè. Nghe qua có vẻ tầm thường như bao cung bậc cảm xúc hằng ngày nhưng thực sự nó không đơn giản đến thế. Những biểu hiện, những ảnh hưởng của nó khá lớn. Con người mắc phải HCTK sẽ trở nên bi quan lạ thường, dù một câu nói của đối phương hay một thái độ đối xử của đối phương làm người mắc HCTK cảm thấy không vui thì đó sẽ là bàn đạp để tiến tới những cuộc cải vã không đáng có khiến người mắc HCTK càng nặng thêm HCTK. Vì vậy, một cách sử sự với những người mắc HCTK là rất cần thiết nhưng không phải ai cũng biết. Chỉ có những người đã từng trải qua mới biết được cảm giác của HCTK như thế nào. Nói ra thật xấu hổ, nhưng bản thân mình đây, người viết - một đứa con trai, cũng đã trải qua rồi, vài lần nữa là đằng khác. Chắc hẵn bạn bè trong list vẫn còn nhớ những lần mình bị HCTK, gửi những tin nhắn như ngày tận thế của bản thân, vì bản thân không biết kiềm nén cảm xúc giỏi như người khác.
Người mắc HCTK bi quang đến mức mọi câu nói có vẻ bất lợi đều có thể mang ra so sánh. Mọi hành động hay câu nói đều có thể được suy diễn lung tung theo hướng tiêu cực. Cụ thể hơn, nếu bạn đang mắc HCTK thì khi chat với ai đó mà người ấy đang bận chẳng hạn, thực sự bận, nhưng bạn lại nghĩ rằng người ấy không muốn nói chuyện với bạn. Nếu người đó không biết đến HCTK hay biết được cảm giác của bạn thì những lời bi quan của bạn sẽ làm người đó khó chịu hay thậm chí là bực mình, khi ấy chắc chắn sẽ có lời qua tiếng lại giữa một người bi quan và một người đang..."sôi máu". Cảm giác lúc ấy thực sự tồi tệ. Theo quan điểm chủ quan thì chỉ có người từng trải qua mới hiểu được người mắc HCTK (Còn về phần mấy cô chú tư vấn tâm lý thì hên xui, không rõ, hehe ). Những người mắc HCTK thường tự mình tránh xa mọi người, theo cả hai hướng chủ động lẫn bị động. Tức là thế nào? Người mắc HCTK sẽ "kêu gọi" người khác né xa mình ra, có cảm giác như mình là người thừa của tất cả, không ai để ý đến mình. Mặc dù "kêu gọi" như thế nhưng bản thân người mắc HCTK không muốn như vậy, vì vậy một cách đối xử phù hợp cũng rất là cần thiết. Người mắc HCTK không phải cần sự "xa lánh" như đã "kêu gọi" mà là sự gần gũi hơn để xua tan đi cảm giác cô đơn, làm người thừa. Khi chat, cần tạo một không gian thoải mái không quá hình sự, giảm bớt căng thẳng bằng những icon để người mắc HCTK cảm thấy rằng người đó vẫn còn vui vẻ với mình chứ không lạnh nhạt như mình nghĩ.
Bản thân mình rút ra được một điều rằng nếu như ai cũng đã từng trải qua HCTK thì kể từ người "tự kỉ" cuối cùng sẽ không còn ai phải đau khổ nữa. Vì sao? Như đã nói ở trên, chỉ có những người đã từng trải qua HCTK thì mới biết được cảm giác của người mắc HCTK, từ đó có được cách đối xử phù hợp hơn và tình hình sẽ khá hơn. Tuy nhiên, tuỳ vào sức chiệu đựng của "người nghe" trước những câu nói bi quan hết sức của người mắc HCTK mà tình hình sẽ theo hướng tích cực hay tiêu cực, bởi vì những câu nói bi quan ấy cũng khá là khó chiệu. Những điều trên được rút ra từ kinh nghiệm khoảng 2 hay 3 lần gì đấy mình bị mắc HCTK. Bây giờ không thể nói đầy đủ được, khi nhớ được gì đó sẽ bổ sung sau.
Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
- Ăn hộ tôi mớ rau...!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt. - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu? - Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế? - Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...
-Nghĩ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo: - Bà bán rau chết rồi. - Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi. - Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác. - Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!
Internet ---------- Sao đọc hết nghe nặng lòng quá
Đúng thật là đã gần 1 năm từ khi anh quyết định "buôn tha" cho em. Một thời gian rất dài anh phải vật lộn với cảm xúc, kiềm nén những cái vô tình trỗi dậy khi nhìn thấy em hay khi nghĩ đến em hay nghe bất cứ gì về em. Anh đã cố né lại những cảm xúc mà chính vì nó mà ngày trước em không ưa được anh. Đứng nhìn em chẳng làm gì được ngoài việc thắt lòng mình lại rồi lặng lẽ bước đi trước những cái nhìn thắc mắc của bè bạn- "Tại sao mày lại như vậy chứ? " Một người chơi trò "xem bói" và nói rằng bản thân anh dù có quen ai đi nữa thì cũng sẽ nhớ đến một người, có lẽ đó là em, nhưng không chắc có đúng hay không. Hi vọng là không phải. Đến khi em chia tay người cũ anh có cảm giác lại càng không nên làm phiền, bởi vì anh chắc rằng không thể. Anh chỉ hi vọng có thể làm chỗ dựa cho em, làm cho em thoải mái. Đây là nhiệm vụ khó nhất mà anh đặt ra cho mình. Một lần nữa cảm xúc của anh lại dâng lên mạnh mẽ. Đó là vào lúc quan trọng suốt 12 năm học. Những ngày ôn thi tốt nghiệp và đại học. Anh nhớ về em nhiều nhất, có lẽ tại vì "cơn làm biếng" của a đến những lúc được thả tự do, và khi tự do anh nghĩ đến em... Hôm kia em nói rằng anh nay đã bớt "bi quan" hơn trước, anh chỉ cười để thể hiện sự không bi quan của mình, nhưng cảm xúc lúc ấy anh cũng không biết đó là gì. Chỉ biết rằng dạo gần đây anh đã phải rất cố gắng để tránh sự bi quan ấy... có lẽ anh đã làm được rồi !!! ------------------------- Nay đã khác, anh đã ra trường, đã thực hiện được ước muốn từ lớp 10 của mình, nhưng anh vẫn còn luyến tiếc. Luyến tiếc vì sẽ ít gặp những bạn bé nhỏ, sẽ ít gặp cả em... Sau này chỉ còn nhờ chiếc máy tính làm cầu nối cho tất cả. Em nói rằng anh đi rồi cũng buồn, anh hi vọng em nói thật lòng mình. Ừ anh cũng buồn, buồn vì không gặp bạn bè bé nhỏ, buồn vì không đi chung xe bus với em nữa............ Chỉ mong rằng em sẽ không quên anh, sẽ nhớ rằng đã từng có người thương em. Nhé!