Log of my life

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Lời ngỏ!


Chào mừng các bạn đến với Blog của tôi!
Trang này tôi làm để ghi lại những điều mình nghĩ, những gì mình cảm nhận, mình...bức xúc mà không tiện nói ra. Viết nhật ký rồi lưu trong máy thì cũng hay nhưng tui khoái việc viết nhật ký online hơn, có thể viết bất ở đâu miễn là khu vực đó có hàng Net. Thỉnh thoảng khoái chí muốn chia sẻ với bạn bè thì send cho họ cái link để họ vào thưởng thức => cũng professional ra phết bà con nhỉ?

Blog này xem tốt nhất dưới độ phân giải màn hình 1152x864 pixel trở lên, trình duyệt Opera (tất nhiên rùi), Firefox yes còn Internet Explorer thì mặc kệ, không quan tâm lol
Để bình chọn (vote) bạn cần đăng nhập vào tài khoản Opera. Nếu chưa có mời bạn vào đây để đăng ký. Để sử dụng 1 số tiện ích viết riêng cho Opera mời bạn vào đây

Lưu ý:
    Vui lòng ghi rõ nguồn (link đến blog http://my.opera.com/namkhanh) nếu bạn sử dụng lại thông tin trên blog này.
  • Trường hợp bạn muốn comment nặc danh (Anonymous comment), bạn cần nhập đúng mã bảo vệ (Security code) thì mới post được comment của bạn. Mã bảo vệ sẽ tồn tại trong khoảng thời gian từ 10-20' nên nếu quá thời gian đấy, dù bạn có nhập đúng mã số thì vẫn bị báo lỗi & phải post lại. Vì vậy để chắc ăn, khi bạn comment dài dài, bạn nên copy lại trước khi ấn Submit!


Currently not support IE6 browser down
[/ALIGN]

Sticky post

Hướng dẫn sử dụng Blog

Chú ý (8/3/2007): Hiện tại Opera đã nâng cấp khá nhiều tính năng nên có thể bài viết dưới đây không còn chính xác 100% nữa, nếu có thời gian mình sẽ cập nhật lại sau mong mọi người thông cảm (tuy nhiên chỉ khác về giao diện là chính còn các mục hầu như không đổi p). Các bạn truy cập vào trang cấu hình bằng cách ấn vào My Account thay cho Preferences

Có lẽ với người sử dụng máy tính thành thạo thì việc tạo & quản lý 1 blog cá nhân sẽ rất đơn giản, nhưng không phải ai cũng biết hết những tính năng thú vị của Opera's blog. Hôm nay mình sẽ hướng dẫn các bạn sử dụng dịch vụ Blog của Opera.

Trước tiên, để có 1 blog ở Opera, bạn cần đăng ký tài khoản tại địa chỉ http://my.opera.com/community/signup/. Việc đăng ký rất đơn giản chỉ với 4 bước như sau:
- Choose a username (chọn tên tài khoản): Blog của bạn sẽ có địa chỉ dạng http://my.opera.com/username/
- Choose a password: Nhập mật khẩu cho tài khoản của bạn, lưu ý là mật khẩu phải dài tối thiểu là 5 ký tự.
- Enter a valid e-mail address: Nhập địa chỉ email của bạn để Opera gửi link kích hoạt tài khoản. Nếu không nhận đc mã kích hoạt bạn cần xem lại trong Bulk mail hoặc đề nghị Opera gửi lại.
- Enter the characters shown in the image below: Nhập mã bảo vệ, là những ký tự hiện ngẫu nhiên ở phía dưới.
=> Check vào I agree to the terms rồi ấn Register now

Read more...

Sticky post

Progress

, ,

Progress:
Tourism web (chờ duyệt smile)
[||||||||||||||||||||||||||]

tagCMS 2.0
[||||||||||||||||||||||||||]

Quản lý thu chi
[||||||||||||||||||||]

Quản lý tiến độ công việc
[||||||||||||||||||||]

Upgrade utility for Opera blog
[||||||||||||||||||||]

Ho Tay watter park
[||||||||||||||||||||]

Nhakhoa2
[||||||||||||||||||||]

Hà Giang
[||||||||||||||||||||]

Tam Đảo
[||||||||||||||||||||]
Donamkhanh.com
[||||||||||||||||||||]

Giaythethao
[||||||||||||||||||||]

Nhakhoa
[||||||||||||||||||||]

SpanishTrvel
[||||||||||||||||||||] (Cancel)

Hãy quý những gì mình đang có

,

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện:

Có một anh chàng tên là Tiếc, mới 15 tuổi, anh ta yêu một cô nàng cùng tuổi. Bố mẹ của anh chàng này biết, họ tìm cách ngăn cản mối tình đó. Họ cấm anh ta ra khỏi nhà, họ chửi mắng, thậm chí là đánh đòn anh ta. Chàng Tiếc căm ghét bố mẹ mình, anh coi họ như kẻ thù và tìm mọi cách đối phó với họ. Anh ta thấy tình yêu bị cấm đoán thật là một cơn ác mộng, anh ta ước được dắt tay cô nàng đến một nơi nào đấy ko có bố mẹ mình, để cả 2 tận hưởng hương vị của tình yêu.

1/ Cho đến một ngày, cô nàng kia bỏ anh ta ra đi, anh chàng khổ đau vật vã. Lúc này anh ta bỗng thấy rằng, tình yêu, dù trong điều kiện bị cấm đoán, vẫn còn hạnh phúc vì mình còn được yêu, còn được sở hữu người mình yêu.

Lại đến một ngày kia, cha mẹ anh ta qua đời trong một vụ tai nạn. Trời đất như sụp đổ, anh ta ngơ ngác choáng váng. Lúc này, anh nhận ra rằng, lúc còn bố mẹ thật hạnh phúc bao nhiêu. Anh ta ước được bố mẹ chửi mắng, đánh đòn, cấm đoán tình yêu... Lúc này với anh ta, tất cả những cái đó đều là hạnh phúc.

Hàng xóm và họ hàng thương tình, cùng nhau đóng góp tiền của giúp đỡ chàng Tiếc. Nhờ có sự giúp đỡ đó, chàng Tiếc theo học được đến hết cấp 3. Nhưng trong suốt quãng thời gian ấy, ko lúc nào là chàng ta không nghĩ về quá khứ. Đối với chàng, quá khứ đó thật hạnh phúc và ngọt ngào. Chàng ta coi cuộc sống của mình hiện giờ là địa ngục.

2/ Hết cấp 3 Tiếc phải nghỉ học. Để có tiền sinh sống, Tiếc xin làm công nhân cho một công trường xây dựng.

Công việc nặng nhọc vất vả, ăn mặc bẩn thỉu, bát cơm phủ đầy cát và ngủ trong những chiếc lán tồi tàn dột nát, khiến Tiếc nghĩ rằng mình thực sự đã bước vào đường cùng của sự khốn khổ. Chàng ta thấy nhớ da diết quãng thời gian mình còn học cấp 3, nó trở nên ấm áp và yên bình biết bao nhiêu. Tiếc sống cuộc đời khốn nạn của một người thợ suốt 3 năm liền.

3/ Một ngày kia, trong lúc kéo dây tời cho thang máy, Tiếc bị buồng thang rơi ngay sát người. Chàng ko chết nhưng một cánh tay và một bên chân đã đứt lìa, bị buồng thang đè cho bẹp dí. Tiếc đã trở thành người tàn phế.

Nhận một khoản tiền bảo hiểm, Tiếc về quê sinh sống. Chàng chuyển qua nghề bán cá ở chợ gần nhà. Cái nghề mà chàng luôn cho là "tanh tưởi, bẩn thỉu và chỉ dành cho đàn bà". Dưới sức ép của họ hàng trước việc thờ cúng về sau, Tiếc cưới một con vợ thuộc loại ma chê quỷ khóc, lại còn gù lưng, bướu cổ, bán tôm ở quầy bên cạnh. Trong vòng 3 năm, họ đẻ liền 3 đứa con.

Tàn tật và đông con, gánh nặng kinh tế khiến gia đình họ trở nên nghèo khó. Trong 3 năm này, ko đêm nào Tiếc ko mơ thấy mình trở về là một chàng công nhân khỏe mạnh tự do ở công trường xây dựng, Tiếc tưởng tượng mình đang đu trên những sợi dây cheo leo để sơn cho những tòa nhà cao tầng, hay đang bắt những viên gạch do đồng nghiệp ném từ dưới lên, những đêm chơi tá lả với các bạn cùng "lán", hay những cái liếc mắt của các cô bạn "đồng nghiệp" tuy ko xinh nhưng khỏe mạnh và yêu đời. Ôi, cuộc sống lúc ấy mới bay bổng, lãng mạn và sung sướng làm sao. Tiếc thấy tởm lợm cái con vợ xấu tàn xấu tật và lúc nào cũng có mùi tôm ươn của mình. Lắm lúc chàng chỉ muốn tát cho nó một cái cho chết cụ nhà nó đi. Chàng luôn nghĩ rằng nếu có ai khổ hơn mình nữa thì thật vô lý.

4/ Con vợ kinh tởm của Tiếc rồi cũng tèo vì bệnh tật.

Ba năm tiếp theo, một mình Tiếc cáng đáng, lăn lộn nuôi 3 đứa con thơ lúc nào cũng gầy rạc vì thiếu ăn. Cả gia đình làm bạn với cái đói triền miên ko dứt.

Giờ đây, mỗi khi nhìn lên bàn thờ, thấy di ảnh của con vợ giặt dẹo, Tiếc ko thể nào kìm được nước mắt. "Ừ, con đấy nó tởm lợm và xấu xí thật đấy, nhưng nó chả bao giờ cãi mình lấy một câu, nó luôn nhường nhịn và nhẫn nhục mỗi khi mình nổi cơn điên, đá thúng búng nia, giận cá chém thớt..., nó cực kỳ chịu khó, thức khuya dậy sớm, tảo tần vất vả kiếm tiền lo cho cái gia đình do mình làm chủ. Đến lúc mắc bệnh nó cũng đéo dám nói với ai, cũng ko đi khám sợ tốn tiền, mà âm thầm chịu đựng..." - Tiếc nghĩ. Chàng thấy thương con vợ bẩn của mình quá. Tiếc hối hận vì lúc nó còn sống chàng đã đối xử với nó quá khốn nạn. Chàng ước được quay về quãng thời gian 3 năm trước để mình có thể sửa chữa sai lầm, để mình có thể nói với con vợ bẩn một lời xin lỗi và nói với nó rằng: "Anh yêu em!". Ko ngày nào mấy đứa con rách của Tiếc ko thấy bố ngồi trước bàn thờ mẹ chúng nó mà lẩm bẩm một mình. Có đứa còn nghe bố nó nói rằng, quãng thời gian mà mẹ nó còn sống là quãng đời hạnh phúc nhất của bố nó.

5/ Khi các con Tiếc đã đến tuổi đi học, một lần nữa bất hạnh lại ập xuống đầu chàng. Gánh nặng cuộc đời đã xin của Tiếc đôi mắt. Chàng trở thành người mù, quanh năm làm bạn với bóng đêm. Lũ trẻ ko đc đến trường, chúng lang thang đứa thì đánh giầy đứa thì ăn xin, đứa bán báo kiếm tiền nuôi thân và nuôi người cha bệnh tật. Tiếc nguyền rủa cái cuộc đời chó nướng của mình. Tiếc nhận thấy rằng, dù trước kia có tàn tật, nhưng chàng còn đôi mắt, còn ánh sáng, chàng còn có thể nỗ lực, còn có thể cố gắng, còn biết mình sẽ phải làm gì và biết mình đang làm gì. Giờ thì hết rồi, trước mặt Tiếc chỉ là một màn đêm tuyệt vọng. Ôi, hạnh phúc thay cho những lúc còn đôi mắt. Cay đắng, Tiếc ngẩng mặt lên chửi: "Đ.m thằng trời, mày có thù đéo gì với bố mày mà mày ác thế hả con!!!".

Người ta đưa Tiếc vào cái chỗ vót tăm dành cho người mù. Tại đây, Tiếc quen được một người đàn bà bằng tuổi mình, bị mù từ năm 16 tuổi. Nàng kể cho Tiếc biết, ngày xưa nàng vốn là một cô gái xinh đẹp, cũng chỉ vì yêu đương lăng nhăng mà bị người ta ghen tuông, tạt a xít vào mặt, cướp mất dung nhan và đôi mắt của nàng. Nàng sống cuộc sống của phế nhân từ thuở đó đến giờ... Tiếc hỏi tên, nàng bảo nàng tên Nuối.

Tiếc ngẩng mặt lên trời, cười thật to, cười như điên dại. Nàng hỏi vì sao cười. Tiếc trả lời: "Tôi cười vì hai lẽ. Thứ nhất tôi cười bản thân tôi ngu. Thứ 2 tôi cười vì sung sướng.". Nàng hỏi: "Ngu sao thì tôi ko biết, chứ anh vừa què quặt vừa mù lòa, có gì sung sướng mà phải cười?"

Tiếp trả lời: "Cô ạ, nếu chia cuộc đời tôi ra làm 5 giai đoạn, thì trong cả 5 giai đoạn ấy không có giai đoạn nào là tôi không hạnh phúc cả. Có điều, tôi chỉ nhận ra hạnh phúc khi hạnh phúc ấy đã rời bỏ tôi. Khi tôi sống ở giai đoạn 2, tôi cho rằng mình đang bất hạnh và tôi nghĩ giai đoạn 1 mới là hạnh phúc. Khi đến giai đoạn 3 tôi lại nghĩ tôi đang đau khổ còn giai đoạn 2 thật hạnh phúc. Tương tự với giai đoạn 4 và giờ là 5. Tôi luôn hạnh phúc nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hạnh phúc, chỉ bởi vì tôi không chịu quý những gì tôi đang có. Tôi luôn nghĩ về quá khứ mà ko chịu nâng niu hiện tại, để đến khi hiện tại trở thành quá khứ thì tôi lại điên cuồng vì tiếc nuối.

Đến giờ, nhờ có cô mà tôi nhận ra một điều, đó là hạnh phúc hay bất hạnh ko phụ thuộc vào hoàn cảnh, số phận mà phụ thuộc vào cách ta định nghĩa nó. Nhờ có cô mà tôi nhận ra rằng mình đã có một cuộc đời thật hạnh phúc và may mắn. Hiện giờ, tôi cũng đang rất may mắn, ít nhất là so với cô. Tôi có một mái nhà với 3 đứa trẻ và lòng hiếu thảo của chúng. Ai biết được tương lai xảy ra điều gì, nhưng tôi cứ tận hưởng hạnh phúc của hôm nay đã. Quá khứ đã qua rồi, tương lại chưa tới, chỉ có hiện tại mà thôi!!!"

Trong tâm trạng hưng phấn, Tiếc nói nốt một câu với nàng trước khi bắt tay vào công việc: "Tôi có một điều muốn cho cô biết. Hẳn cô còn nhớ mối tình đầu của mình? Nhớ anh chàng Tiếc của ngày nào chứ? Vâng, thưa cô, tôi chính là Tiếc đây cô ạ, là anh chàng mà ngày xưa cô đã bỏ rơi để theo người khác. Ngày đó cô làm tôi đau khổ quá, nhưng giờ đây, cũng chính cô giúp tôi thấy lại được ý nghĩa của cuộc đời, thấy rằng tôi là người hạnh phúc nhất!!!"

Hãy quý những gì mình đang có!!!

-- Sưu tầm --

Những kẻ "xuất chúng"

, , ,

function getBranchesOfCompany($orgId, $condition = '', $fields = array())
{   
    $defaultFields = array(
        'foo' => 'foo',
        'bar' => 'bar'
    );

    if ($fields) {
        $defaultFields = array_merge($defaultFields, $fields);
    }

    $condtionString = "org_id = $orgId";
    if ($condition) {
        $condtionString .= " AND " . $condtionString;
    }

    .....
}

Giờ truyền mảng 2 phần tử, đại diện cho 2 field cho tham số $fields, nó vẫn bị merge với cái default field. Thay vì trả về 2, nó trả về tận 4 fields.
Truyền điều kiện cho tham số $condtion, nó... chẳng có tác dụng gì hết, ngoài việc làm biến $conditionString... bị lặp lại 2 lần sad

Với hàm tí hon kiểu này mà mất quá nhiều thời gian viết + viết mà cứ khăng khăng nó chạy ko sai đã là tội to rồi. Vậy mà còn chụp cho em cái mũ không chịu phối hợp, thấy nó lỗi thì cứ bảo anh để anh sửa chứ. Vâng, anh là người viết hàm để cho mọi người dùng, chẳng phải anh đẽo cày giữa đường mà đã đc chỉ rõ cần tham số nào, trả về cái gì rồi mà anh vẫn đếch làm được, xong anh ngoác mồm ra đổ lỗi cho người khác ko test hộ anh chỉ vì anh đang bị nói về cái tội trễ deadline đến 2 tuần??? Chưa kể câu SQL của anh còn thuộc dạng ngớ ngẩn nữa cơ, để đến nỗi khi chạy thì gây ra lỗi Fatal Error. Vậy mà khi em thử hỏi anh là anh test kỹ chưa thì anh cười tươi rói, nói là hàm chạy ngon lắm, anh vừa chạy xong.

Vâng, với những gì anh thể hiện & cách anh hành xử. Em thấy anh trình độ cực kỳ hạn chế nhưng lại không biết mình đang ở đâu. Vâng, thực sự anh là 1 trong những kẻ "xuất chúng". Nên nhớ đây là chữ xuất chúng trong ngoặc kép chứ ko phải với nghĩa xuất chúng của tác giả Malcolm Gladwell cow Và cơ hội dành cho anh cũng không còn nữa đâu, anh ạ!