Skip navigation.

Log in | Sign up

My little corner on MyOpera

Simple life :)

Posts tagged with "Bất chợt"

Sự nhường nhịn

,

Nhân đọc bài viết về Sự nhường nhịn trên Vnexpress.net

Nhớ hồi đi học, toàn đi xe bus. Tớ nhường ghế liên tục ấy chứ, đến nỗi đứng mãi quen rồi, đi xe chả cần fải bám víu gì cả :D

Dù sao thì phải công nhận là ý thức mọi người bây giờ kém đi nhiều. Tuy nhiên, chỉ thấy mọi người kêu ca là chính chứ còn làm thì có thấy mấy ai :smile: Tốt nhất là cứ tự gương mẫu với bản thân mình trước đã. Tớ được cái cũng chấp hành pháp luật nghiêm chỉnh (mỗi tội đi xe không có gương & bằng lái mất 1 năm rồi vẫn chưa thi lại hí hí :o:), ko phóng nhanh vượt ẩu, ko chen lấn xô đẩy, cực hiếm khi phi lên vỉa hè :o: Luôn luôn ưu tiên người già, trẻ nhỏ, phụ nữ có thai & đang cho con bú :lol:

Dẫu sao thì ý thức, tính văn minh, lịch sự không thể thay đổi ngay trong 1 sớm 1 chiều được :D Phải thấm qua nhiều thế hệ để thành 1 phản xạ không điều kiện :lol:

Cái nút áo

,

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.

Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: “Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M”. Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mĩm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

“Anh thân mến !

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn : “Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được”.

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình : “Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút !”. Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc Anh luôn vui vẻ và thành đạt”.

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây :

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games…

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3…

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao…

Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?

Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?

Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.


Sưu tầm từ blog: Ngón chân

Anh còn nhớ em không?

, ,

Originally posted by Một ai đó:

Gửi donamkhanh,

Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Chắc đã lâu lắm rồi và anh không còn nhận ra em nữa đâu.
Hôm nay em nghe một bài hát và cảm thấy nhớ anh đến lạ lùng, em chợt nhận ra rằng mình đã thật ngốc khi xa anh như thế!

Gửi tặng anh bài hát này http://www.danhat.com/#music,Nhac_tre,Cao_Thai_Son,Con_duong_mua,Con_duong_mua
Em chỉ còn biết ngồi đây hối tiếc thôi anh ạ, nghe xong bài hát này anh thấy thế nào? Dù xa nhau nhưng em hy vọng anh sẽ không quên cô bé ngốc nghếch này

Em của anh.

Tái bút: Chắc anh không nhận ra em đâu, như thế càng tốt anh ạ, chúc anh luôn hạnh phúc bên người ấy!


Thật lạ, thấy 1 email có subject rất mùi mẫn ở trong...spam folder. Đọc xong thấy 1 cái gì đó lờ mờ :D Thật sự mình là 1 thằng tò mò, đọc những câu úp mở thế này không tò mò sao được p: Nhưng với những thông tin thế này thì chịu, mặc dù trí nhớ tức thời của mình bây giờ rất tệ, nhưng với những kỷ niệm trong quá khứ thì vẫn nhớ dai lắm :cool:

Dù sao quá khứ vẫn là quá khứ. Có muốn tìm lại cũng không được :smile: Cảm ơn ai đó về bài hát, một bài hát dạo này mình cũng hay nghe :sing:


Linh tinh đầu tháng 7

, ,

Sang tuần là phòng PHP có thêm 1 team mới. Do chưa có được bản mô tả chi tiết nên cũng không biết mình sắp phải đối mặt với khó khăn như thế nào. Tuy nhiên "giới chuyên môn" đánh giá là trong khoảng 1-2 tháng đầu khá mệt :frown:

Kể ra thì 1 team toàn người mới + thành viên được đội khác cho không biếu không thì cũng oải phết đấy chứ nhỉ :rolleyes:

Đường ta, ta cứ thẳng tiến mà đi bằng sức mình thôi :ninja:

p/s: Mình rất có ấn tượng với những con đường dài thẳng tắp như ảnh bên (chụp lúc đi ăn trưa ở cty về :D ). Chỉ là 1 con đường, 1 hàng cây, chẳng có gì đặc biệt nhưng không sao lại thích ^^ Có liên hệ được triết lý gì giữa việc 2 đường thẳng song song lại gặp nhau ở 1 điểm cuối chân trời không nhỉ? :rolleyes:

Confused

, , , ...

Dạo này tự nhiên cảm thấy khó chịu ghê gớm, hơi tý là nổi cáu :worried: Công việc căng thẳng cũng là một nguyên nhân nhưng thật ra còn 1 nguyên nhân khác, cái này chắc 1 vài người biết :zip:

Tối nay lúc trên đường đi làm về mình lại miên man suy nghĩ. Nào là đang làm cái gì, cho ai, vì ai, như thế nào... Chốt lại là thấy chán. Nhiều khi bị cuốn vào lối sống kiểu thị trường lúc nào không hay (cho đến giờ phút này mình vẫn miễn nhiễm với nó :knight:). Rồi lại nghĩ đến ông Lâm. Dạo này hay được ông ấy an ủi quá :love:

Kể cũng lạ. Ông này nhiều tuổi hơn mình thế mà sống cứ phơi phới, hơn hớn ý :D Chắc ông ấy cũng có ưu tư như ai thôi, quan trọng là ông ấy biết cách chế ngự nó, hoặc ít ra, biết cách "bơ" nó đi :rolleyes: Uh, bơ nó đi cũng là cách hay đấy chứ. Với những thằng bản lĩnh không được cao như mình thì cứ tạm lờ khó khăn, bức xúc hay là 1 cái tên quái quỉ gì đó đi cũng được :yuck:

Tự thưởng cho mình bài hát của nhóm B*Witched, một bài hát mình rất thích "nhìn" năm lớp 9 :sing:

C'est_la_vie



Ah Ohh Hey Hey [X2]
I said, hey boy sittin in your tree
Mummy always wants you to come for tea
Don't be shy, straighten up your tie
Get down from your tree house sittin in the sky
I wanna know just what to do
Is it very big is there room for two ?
I got a house with windows and doors
I'll show you mine if you show me yours

Gotta let me in, hey, hey, hey
Let the fun begin hey
I'm the wolf today hey, hey, hey
I'll huff I'll puff
I'll huff I'll puff and blow you away

Say you will say you won't
Say you'll do what I don't
Say you're true, say to me c'est la vie

Do you play with the girls, play with the boys ?
Do you ever get lonely playing with your toys ?
We can talk, we can sing
I'll be the queen and you'll be the king
Hey boy in your tree
Throw down your ladder make a room for me
I got a house with windows and doors
I'll show you mine if you show me yours

Gotta let me in, hey, hey, hey
Let the fun begin hey
I'm the wolf today hey, hey, hey
I'll huff I'll puff
I'll huff I'll puff and blow you away

Say you will say you won't
Say you'll do what I don't
Say you're true, say to me c'est la vie

Say you will say you won't
Say you'll do what I don't
Say you're true, say to me c'est la vie

Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30