Những chuyện nho nhỏ... (cont): SỢ MẤT LÒNG & NGÔN NGỮ KHÔNG LỜI
Wednesday, 14. October 2009, 07:36:16
3.SỢ MẤT LÒNG & NGÔN NGỮ KHÔNG LỜI
Bim hư. Bà mắng Bim:
-( @#$%^&*(*&^%$#@ )
Rồi bà nghiêm giọng:
- Xin lỗi bà đi!
Bim mếu máo nói trong nước mắt:
-Xin lỗi bà. Bim nhớ rồi. Bim chừa rồi.
-Bim có thương bà không?
-(Hức, hức…) Bim không thương bà, Bim thương mẹ thôi.
…
Bim không ngoan. Mẹ la:
-(abc…xyz…) Xin lỗi mẹ mau.
-(hức, hức) Bim xin lỗi mẹ. Bim chừa rồi. Bim nhớ rồi.
-Bim có thương mẹ không?
-(Hức, hức…) Bim không thương mẹ, Bim thương bà thôi.
…
Một buổi tối cả nhà đông đủ. Bà bảo:
-Bây giờ đông đủ cả nhà. Có ông này, có bà này, có mẹ này, có em Ti này. Bim nói cho đúng xem nào, Bim thương ai nhất nhà?
Rất ranh mãnh:
-Bim không biết. Để Bim xem ti vi đã rồi Bim nói chuyện với bà sau.(Khủng khiếp!!!)
Rất nhiều lần sau đó hỏi nàng câu này. Nàng đều đáp vậy:
-Bim không biết. Để Bim vẽ đã/ Bim đang ăn mà/ Bim đang nuốt mà. Bim nói chuyện sau.
(Kinh chưa!)
Tối hôm qua 13/10/2009. Cả nhà ngồi chơi ở giường tre. Bà may vá, Bim sắp giấy. Ông bế em Ti. Mẹ blog.
Bà lại hỏi:
-Ai cũng thương Bim nhất nhà. Vậy Bim thương ai nhất nhà nhỉ?
-Bim thương ông ngoại nhất nhà.
(Ôi, choáng. Lần đầu tiên nàng đi đúng vấn đề, không hề quanh co như mọi hôm)
Mẹ trêu:
-Ôi. Bim không sợ mất lòng nữa rồi.
Bà hỏi lại lần nữa. Nàng vẫn giữ nguyên lời khẳng định khi nãy.
Mẹ và bà giả vờ buồn:
- Ôi, Bim không thương mẹ, không thương bà rồi… haizzz…
Biết sao không? Chị Hai lẳng lặng đứng dậy, đi về phía mẹ chụt má mẹ một cái; đi về phía bà chụt má bà một cái rõ kêu. Ôi, cả nhà lặng đi xúc động…
Ông kết luận:
- Thấy chưa. Thấy ngôn ngữ ko lời của Bim chưa? Ai Bim cũng thương nhất hết!














Anonymous # 1. November 2009, 08:22
Ui, đọc chuyện của Bim mà 'xương' em ghê. Lớn lên em tình cảm lắm đây.