Skip navigation.

http://my.opera.com/nghiadan bị xoá

điên quá - ai biết chân thành nhờ giúp đỡ

slideshow

20-11-2009









Làng Cự Đà
đi theo 2 đường này: từ Ngã Tư Sở đi qua chợ Hà Đông đến đường Lê Lợi rồi đi thẳng theo đường liên làng qua làng Đa Sĩ ... qua chỗ đường sắt cắt đường bộ là làng Cự Đà.
Đi từ Cầu Bươu rẽ vào nhanh hơn

Làng Cự Đà bây giờ đã trở nên nổi tiếng với dân nhiếp ảnh. Người ta tìm thấy ở ngôi làng cổ ven sông ấy những nét huy hoàng của quá khứ, một không gian yên bình, một làng quê đã từng kinh qua một thời “vương giả”.
Dân làng giờ đã quá quen với hình ảnh một vài người người tay máy, tay túi đi lang thang qua những ngõ nhỏ, mắt ngước nhìn lên bức tường rêu trầm trồ pha lẫn tiếc nuối, hay ngồi lê la hàng giờ trong quán cóc bên đường, sau bức mành mốc thếch, uống chén trà nhạt, chuyện vãn với dăm ba người già rảnh rỗi trong làng…
Hoặc giả ngồi duỗi chân trên bậc tam cấp của chùa làng hay đình, đền, miếu, nhà thờ họ Vương, họ Trịnh… để nghe tiếng xe đạp lọc cọc lăn trên đường, tiếng xe công nông ầm ầm qua ngõ, thậm chí cả tiếng dép quẹt trên nền đường nhè nhẹ của các cụ già trong một không gian cổ xưa và sâu lắng…
Có lẽ cũng không quá nhiều người biết, cách trung tâm Hà Nội chỉ chừng 20km lại có một nơi yên ả và thanh bình đậm chất nông thôn Bắc bộ như ở Cự Đà, ngôi làng cổ thuộc xã Cự Khê, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây, nay đã là làng cổ của Hà thành!

Làng lụa Vạn Phúc Hà Đông
Đi đường Nguyễn Trãi thẳng 1 mạch (qua cả trưòng An ninh, Kiến trúc, HV Bưu chính) thấy bưu điện Hà Đông rẽ phải. qua cầu cứ đi thêm 1 đoạn nữa nó ở bên tay phải (có cái cổng chào rất to). cẩn thận ko nhầm với mấy chỗ rẽ khác cũng bên tay phải cũng của làng nhưng ít cửa hàng lắm.

Làng Thổ Hà

Làng Phù Lãng



Cưới để làm gì?

Tôi hỏi người yêu tôi: Khi nào anh cưới em !?

Và người yêu tôi trả lời: Chúng mình mãi ko bao jo cưới nhau.

Hai câu nói nữa thật đấy là nguyên cớ cho tôi viết những ji ở đây.


Thuở ấy ,tôi mười chín,đôi muơi tôi ko bao giờ nghĩ lớn lên rồi mình sẽ phải lấy

chồng,tôi chỉ muốn được làm con của bố mẹ tôi và sống chung dưới mái nhà,bên

cạnh bố mẹ tôi mà thôi.Nhìn thấy bạn bè tôi lấy chồng sớm,tôi tiếc thay cho họ và

tôi thấy mình hạnh phúc..vì ko phải lấy chồng . Nhưng rồi hết đi dự đám cưới này

qua đám cưới khác,hết ngày này qua ngày kia,hết năm này qua năm nọ,khiến tôi



bắt đầu chú ý đến 2 từ "Đám cưới" ...Và vì sao phải cưới nhau !? Người ta nói hôn

nhân là 1 nghĩa vụ ,1 thứ định chế bắt buộc những đôi tình nhân phải thực thi,ko

sớm thì muộn. Phải thành vợ chồng để xây dựng 1 gia đình mới .Phải thành vợ chồng để có những đứa con

thông minh ,tuơi tốt...và phải thành vợ chồng để có cớ mà bỏ nhau,tôi nghe rất sợ. Tôi sợ 2 chữ hạnh phúc

của mình vỡ đôi,trầy sướt nên tôi ko muốn đối diện với 2 từ “đám cưới” 2 chữ “hôn nhân” .Tôi nghĩ quan

trọng là yêu thương nhau,đến sống với nhau là đủ rồi,và chúng ta cũng sẽ có những đứa con tốt đẹp .Người

yêu tôi thường hay nhìn tôi vả nói : Cô hãy thử có con xem sao! Tôi nghe,miệng cười nhưng đầu thì trống

rỗng,hiện tại tôi đã 28 tuồi,1 cái tuổi quá đẹp,quá tốt để có 1 đứa con ..Nhưng chi !??có hôn nhân và ko có

hôn nhân tôi tin rằng nó hoàn toàn khác nhau .Sống thử ,và thậm chí có con thử cũng ko bao jo là nền tảng

cho hôn nhân thật ,vì chúng ta sẽ mang tâm lý “thử”,tâm lý giả định, tâm lý trò chơi .Mà đã là thử,là giả

định,là chơi thì chẳng bao jo đúng với thực tế.Tôi bắt đầu hiểu được giá trị của hôn nhân,( rất nhiều người

chỉ biết cưới nhau nhưng ko hiểu hết giá trị của hôn nhân nên họ thường hay đổ vỡ).Và tôi tin rằng ko có 1 cô

gái nào “bình thường” lại ko thích mặc áo cưới . Cuối cùng tôi quyết định bước ra khỏi cuộc đời người tôi yêu,

tôi giữ lại những ji dep ngày mới gặp anh và ko quên chúc anh hạnh phúc .

Đốt nhà 360

"Tiếng Nghệ"

Từ giọng nói, tiếng nói mà suy tưởng đến một nét thuộc tính cách của người Nghệ là tình thương yêu, chung thủy trong quan hệ giữa người với người. Bài thơ "Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi tự cất cánh bay lên một tầm cao thẩm mỹ.

Tiếng Nghệ


Cái gầu thì bảo cái đài

Ra sân thì bảo ra ngoài cái cươi

Chộ tức là thấy mình ơi
Trụng là nhúng đấy đừng cười nghe em
Thích chi thì bảo là sèm

Nghe ai bảo đọi thì mang bát vào
Cá quả lại gọi cá tràu

Vo troốc là bảo gội đầu đấy em…
Nghe em giọng Bắc êm êm
Bà con hàng xóm đến xem chật nhà
Răng chưa sang nhởi nhà choa

o đã nhốt con ga trong truồng

Em cười bối rối mà thương
Thương em một lại trăm đường thương quê
Gió Lào thổi rạc bờ tre
Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn
Chắt từ đã sỏi đất cằn
Nên yêu thương mới sâu đằm đó em

Trữ tình mà như tự sự. Chuyện một chàng trai xứ Nghệ lập nghiệp ở xứ Bắc và xe duyên, kết tóc với một cô gái ở đàng ngoài. Lần đầu anh đưa vợ về thăm quê và ra mắt bà con, họ hàng. Anh muốn cho vợ khỏi bỡ ngỡ và hòa nhập được nhanh với gia đình, theo anh, trước hết phải hiểu được tiếng địa phương nơi quê anh. Thế là anh cấp tốc trang bị cho vợ một loạt từ địa phương. Anh chỉ chọn những từ mà anh dự đoán là sẽ gặp trong trò chuyện, trong sinh hoạt. Như một đoạn văn từ điển, anh đọc cho vợ nghe, chẳng khác gì học ngoại ngữ.

Kể ra anh ta đón đầu cũng khá. Vừa để vợ hiểu được người ta nói gì, vừa chủ động nói với người khác: “Thích chi thì bảo là sèm/ Nghe ai bảo đọi thì mang bát vào”. Các tiếng anh trang bị cũng đủ các loại âm: âm ai (đài), ươi (cươi), ô (chộ), ung (trụng), em (sèm), oi (đọi), au (tràu), đến cả âm oôc (troốc) cũng có.

Thế nhưng khi gặp một tình huống bất ngờ:

Răng chưa sang nhởi nhà choa

o đã nhốt con ga trong truồng


thì vợ anh đành “bối rối”. Bối rối là phải. Bởi lúc anh bày thì bày từng tiếng một như kiểu tập đặt câu, mỗi câu một tiếng lạ. Nhưng ở đây lại nghe hai câu liên tiếp, mỗi câu có đến những ba tiếng lạ. Chẳng khác gì nghe tiếng nước ngoài. Hơn nữa, sáu tiếng này lại âm khác, không trùng với một âm nào mà anh đã trang bị: Ang (răng), ơi (nhởi), o (bà o), a (ga), uông (truồng).

Có thể dụng ý hay từ vô thức xuất thần, nhưng cứ qua câu chữ mà phân tích thì thật là lý thú. Tình huống vừa xảy ra chắc ai cũng cười, ngay vợ anh cũng “cười bối rối”. Từ “bối rối” được đặt cạnh từ “cười” tạo thành cụm từ “cười bối rối” là một sáng tạo. “Bối rối” là lúng túng, mất bình tĩnh, không biết xử trí thế nào. Nhưng ở đây, nó không hàm nghĩa mất bình tĩnh nữa và cười là một cách xử trí vừa thông minh, vừa phúc hậu, dễ thương.

Em cười bối rối mà thương
Thương em một lại trăm đường thương quê

Thấy em bối rối mà anh thêm thương. Nhưng thương em thì một mà thương quê lại trăm nghìn lần. Mạch thơ tự sự bỗng chuyển sang trữ tình sâu lắng. Đang vui, đang cười bỗng chảy nước mắt. Đang nói về thương em, bỗng chuyển sang thương quê. Thương em vì em bối rối khi nghe người quê anh nói mà không hiểu. Nhưng thương quê vì sao quê anh lại được ông trời ban cho tiếng nói ấy. Một thứ tiếng mà “chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn”. Câu thơ thật hay, cảm nhận đúng và sâu sắc cái giọng nói của quê mình. Giọng nói của vùng đất nhiều núi non sông nước, nhiều đá sỏi đất cằn, nhiều gió Lào mưa bão… Con người ở đây phải gồng mình lên mới sống nổi. Có lần, nhà thơ đã viết về con người xứ Nghệ: “Đã thẳng, thẳng như ruột ngựa/Đã nói là nói oang oang/Ông trời nói sai cũng cãi/ Như rứa là dân xứ Nghệ”.

Từ Gió Lào thổi rạc bờ tre đến Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn là một trường liên tưởng đầy hàm nghĩa. Ngôn từ ở đây mang đầy hồn cốt của dân Nghệ: “Thổi rạc” và “Nghe nhọc”. Cứ tiếp xúc với dân lao động ở vùng này thì bắt gặp ngay những từ như rạc người, gầy rạc, nghe nhọc lắm. Rạc là gầy, khô, hốc hác, phờ phạc, xơ xác…

Nhưng ở đời, cái gì cũng có hai mặt của nó. Thiên nhiên khắc nghiệt nên con người phải yêu thương, đùm bọc nhau mới có thể vượt qua được những cơn bão tố:

Chắt từ đã sỏi đất cằn
Nên yêu thương mới sâu đằm đó em

Từ giọng nói, tiếng nói mà suy tưởng đến một nét thuộc tính cách của người Nghệ là tình thương yêu, chung thủy trong quan hệ giữa người với người. Bài thơ tự cất cánh bay lên một tầm cao của thẩm mỹ

"Tiếng Nghệ"

Từ giọng nói, tiếng nói mà suy tưởng đến một nét thuộc tính cách của người Nghệ là tình thương yêu, chung thủy trong quan hệ giữa người với người. Bài thơ "Tiếng Nghệ" của Nguyễn Bùi Vợi tự cất cánh bay lên một tầm cao thẩm mỹ.

Tiếng Nghệ


Cái gầu thì bảo cái đài

Ra sân thì bảo ra ngoài cái cươi

Chộ tức là thấy mình ơi
Trụng là nhúng đấy đừng cười nghe em
Thích chi thì bảo là sèm

Nghe ai bảo đọi thì mang bát vào
Cá quả lại gọi cá tràu

Vo troốc là bảo gội đầu đấy em…
Nghe em giọng Bắc êm êm
Bà con hàng xóm đến xem chật nhà
Răng chưa sang nhởi nhà choa

o đã nhốt con ga trong truồng

Em cười bối rối mà thương
Thương em một lại trăm đường thương quê
Gió Lào thổi rạc bờ tre
Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn
Chắt từ đã sỏi đất cằn
Nên yêu thương mới sâu đằm đó em

Trữ tình mà như tự sự. Chuyện một chàng trai xứ Nghệ lập nghiệp ở xứ Bắc và xe duyên, kết tóc với một cô gái ở đàng ngoài. Lần đầu anh đưa vợ về thăm quê và ra mắt bà con, họ hàng. Anh muốn cho vợ khỏi bỡ ngỡ và hòa nhập được nhanh với gia đình, theo anh, trước hết phải hiểu được tiếng địa phương nơi quê anh. Thế là anh cấp tốc trang bị cho vợ một loạt từ địa phương. Anh chỉ chọn những từ mà anh dự đoán là sẽ gặp trong trò chuyện, trong sinh hoạt. Như một đoạn văn từ điển, anh đọc cho vợ nghe, chẳng khác gì học ngoại ngữ.

Kể ra anh ta đón đầu cũng khá. Vừa để vợ hiểu được người ta nói gì, vừa chủ động nói với người khác: “Thích chi thì bảo là sèm/ Nghe ai bảo đọi thì mang bát vào”. Các tiếng anh trang bị cũng đủ các loại âm: âm ai (đài), ươi (cươi), ô (chộ), ung (trụng), em (sèm), oi (đọi), au (tràu), đến cả âm oôc (troốc) cũng có.

Thế nhưng khi gặp một tình huống bất ngờ:

Răng chưa sang nhởi nhà choa

o đã nhốt con ga trong truồng


thì vợ anh đành “bối rối”. Bối rối là phải. Bởi lúc anh bày thì bày từng tiếng một như kiểu tập đặt câu, mỗi câu một tiếng lạ. Nhưng ở đây lại nghe hai câu liên tiếp, mỗi câu có đến những ba tiếng lạ. Chẳng khác gì nghe tiếng nước ngoài. Hơn nữa, sáu tiếng này lại âm khác, không trùng với một âm nào mà anh đã trang bị: Ang (răng), ơi (nhởi), o (bà o), a (ga), uông (truồng).

Có thể dụng ý hay từ vô thức xuất thần, nhưng cứ qua câu chữ mà phân tích thì thật là lý thú. Tình huống vừa xảy ra chắc ai cũng cười, ngay vợ anh cũng “cười bối rối”. Từ “bối rối” được đặt cạnh từ “cười” tạo thành cụm từ “cười bối rối” là một sáng tạo. “Bối rối” là lúng túng, mất bình tĩnh, không biết xử trí thế nào. Nhưng ở đây, nó không hàm nghĩa mất bình tĩnh nữa và cười là một cách xử trí vừa thông minh, vừa phúc hậu, dễ thương.

Em cười bối rối mà thương
Thương em một lại trăm đường thương quê

Thấy em bối rối mà anh thêm thương. Nhưng thương em thì một mà thương quê lại trăm nghìn lần. Mạch thơ tự sự bỗng chuyển sang trữ tình sâu lắng. Đang vui, đang cười bỗng chảy nước mắt. Đang nói về thương em, bỗng chuyển sang thương quê. Thương em vì em bối rối khi nghe người quê anh nói mà không hiểu. Nhưng thương quê vì sao quê anh lại được ông trời ban cho tiếng nói ấy. Một thứ tiếng mà “chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn”. Câu thơ thật hay, cảm nhận đúng và sâu sắc cái giọng nói của quê mình. Giọng nói của vùng đất nhiều núi non sông nước, nhiều đá sỏi đất cằn, nhiều gió Lào mưa bão… Con người ở đây phải gồng mình lên mới sống nổi. Có lần, nhà thơ đã viết về con người xứ Nghệ: “Đã thẳng, thẳng như ruột ngựa/Đã nói là nói oang oang/Ông trời nói sai cũng cãi/ Như rứa là dân xứ Nghệ”.

Từ Gió Lào thổi rạc bờ tre đến Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn là một trường liên tưởng đầy hàm nghĩa. Ngôn từ ở đây mang đầy hồn cốt của dân Nghệ: “Thổi rạc” và “Nghe nhọc”. Cứ tiếp xúc với dân lao động ở vùng này thì bắt gặp ngay những từ như rạc người, gầy rạc, nghe nhọc lắm. Rạc là gầy, khô, hốc hác, phờ phạc, xơ xác…

Nhưng ở đời, cái gì cũng có hai mặt của nó. Thiên nhiên khắc nghiệt nên con người phải yêu thương, đùm bọc nhau mới có thể vượt qua được những cơn bão tố:

Chắt từ đã sỏi đất cằn
Nên yêu thương mới sâu đằm đó em

Từ giọng nói, tiếng nói mà suy tưởng đến một nét thuộc tính cách của người Nghệ là tình thương yêu, chung thủy trong quan hệ giữa người với người. Bài thơ tự cất cánh bay lên một tầm cao của thẩm mỹ

hồ Kẻ Gỗ

đường vào hồ Kẻ Gỗ
đường vào hồ Kẻ Gỗ



bắt tôm hồ, cất rớ
hồ Bộc Nguyên - Kẻ Gỗ



giơ chân đánh dấu
cất rớ



Lưu niệm nầy
KẺ GỖ 5 Km


bổ sung ảnh này sau comment của Thím VT (p a n o r a m a 360)hồ Kẻ gỗ (panorama)

hồ Kẻ Gỗ

đường vào hồ Kẻ Gỗ
đường vào hồ Kẻ Gỗ



bắt tôm hồ, cất rớ
hồ Bộc Nguyên - Kẻ Gỗ



giơ chân đánh dấu
cất rớ



Lưu niệm nầy
KẺ GỖ 5 Km


bổ sung ảnh này sau comment của Thím VT (p a n o r a m a 360)hồ Kẻ gỗ (panorama)

trẻ con miền núi

Nhiều người thích đen trắng

children









còn đây là vơ sừn màu mè
children ver.color



moving

Trẻ con miền núi

trẻ con miền núi

Nhiều người thích đen trắng

children









còn đây là vơ sừn màu mè
children ver.color



moving

Trẻ con miền núi