Skip navigation.

Nếu điều đó xảy ra

Lại hụt !!

Một anh tỷ phú cùng một cô gái trẻ đẹp đang chơi gôn. Cú đánh đầu tiên hụt, anh tỷ phú kêu lên:"Trời ơi, hụt". Cô gái liền nói:"Anh đừng kêu trời như vậy, sẽ bị thiên lôi đánh đấy". Đến phát thứ hai hụt, anh ta lại kêu lên:"Trời ơi, hụt". Cô gái bèn can:"Anh đừng kêu nữa, kêu lần nữa sẽ bị sét đánh đấy". Phát thứ ba hụt, anh kêu lên:"Trời ơi, hụt".Đ ột nhiên có tiếng nổ rất to, mọi người quay lại thì thấy cô gái bị sét đánh đen thui.Bỗng từ trên trời có tiếng nói rất to vọng xuống:"TRỜI ƠI, HỤT" :D (st)

Gửi đến anh !!

Tình yêu thể hiện qua những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh khi đóng lại cho em cánh cửa. Tình yêu thể hiện qua một cái nhíu mày, một sự quan tâm, lo lắng khi thấy em xơ xác vì những tất bật lo toan của cuộc sống...

Anh ngày càng khiến tôi khó chịu. Tôi gắt gỏng nhiều hơn, chê trách anh nhiều hơn. Anh nhút nhát và yếu đuối hơn tôi tưởng.

Không biết anh sợ điều gì mà chẳng dám mạnh mẽ lên. Tôi không phải tuýp phụ nữ thích bao bọc đàn ông. Tôi mạnh mẽ và đủ sức để chống chọi với mọi thứ. Nhưng tôi cần một người đàn ông mạnh mẽ hơn tôi, để che chở và lo lắng cho tôi trước những bão tố của cuộc đời. Bởi tôi, dù mạnh mẽ thế nào vẫn chỉ là con thuyền nan nhỏ.

Tôi cầu toàn quá chăng? Hay tôi đòi hỏi quá? Vậy tôi đã làm được những gì, và có điều kiện gì để yêu cầu những điều ấy? Tôi không biết. Tôi không thể trả lời anh mình có những gì để đòi hỏi như vậy.

Tình yêu không có một định nghĩa rạch ròi và cũng không có bản đồ nào chính xác đi đến trái tim. Tôi không thể nói trước được điều gì. Cũng như tôi yêu anh và chọn anh là người đi cùng tôi đến suốt cuộc đời. Nhưng oái ăm thay, càng quen nhau lâu, tôi càng nhận ra tôi sợ phải sống cuộc sống hôn nhân với anh.

Tôi không thể chấp nhận cảnh một mình tôi lo liệu mọi thứ còn anh chỉ đóng vai trò làm chồng, bởi vì anh là đàn ông, thế thôi. Tôi cần một người có thể chia sẻ và đỡ đần tôi những khó khăn trong cuộc sống. Nhưng dường như, những lúc khó khăn thật sự, anh không phải là người mà tôi cần đến. Cứ thế, yêu anh tôi chỉ... để yêu...

Anh ít khi nào mắc điện hay sửa một vật dụng gì trong nhà. Tôi hỏi, vậy sau này cưới nhau khi ống nước bị hư, điện đóm trong nhà tắt, anh phải làm sao? "Gọi thợ điện, thợ nước" - anh trả lời. Thật đơn giản thế sao? Tất tần tật chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều phải kêu thợ hết sao? Và tôi dần mường tượng ra cái cảnh không mấy hạnh phúc sau hôn nhân. Tôi chạy đôn chạy đáo chu tất mọi thứ trong nhà, từ đóng lại cánh cửa bị hư đến sửa cái kệ sách... còn anh cứ việc phẩy tay kêu người khác làm hộ.

Chính vì vậy, thay vì vui vẻ chờ mong cái ngày hạnh phúc đến, tôi quyết định dời lại, đến tháng năm nào tôi cũng chẳng rõ. Anh không phải là người xấu và tôi không có lý do gì để chê trách anh và tình yêu của anh dành cho tôi. Nhưng để sống cùng nhau và để đi với nhau đến suốt cuộc đời, mỗi người phải tự trang bị cho mình nhiều thứ lắm.

Tình yêu đâu chỉ có những lời nói ngọt ngào và thể hiện qua những ngày rong ruổi trên đường, ngắm phố phường hay đi ăn uống, xem phim...
Tình yêu thể hiện qua những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh khi đóng lại cho em cánh cửa. Tình yêu thể hiện qua một cái nhíu mày, một sự quan tâm, lo lắng khi thấy em xơ xác vì những tất bật lo toan của cuộc sống...

Chẳng trách gì có một số đôi vợ chồng sau tuần trăng mật thì bị "vỡ mật", tất cả chỉ do yêu, cưới quá vội vàng, chưa kịp nhận rõ nhau để cảm thông và suy nghĩ xem có chấp nhận hay không những cái tính xấu ở người bạn đời.

Và anh à, em mong lắm có một ngày em có thể thì thầm bên tai anh rằng:
Vì em vững tin khi có anh dẫn đường,
đặt vào tay anh con tim em cùng cuộc đời.
Để anh đưa cho con thuyền mình đến bến bờ yêu thương...

Hãy để cho giấc mơ của em thành sự thật anh nhé :love: ! (st)

Hai đứa mình thật ngốc phải hông !!

Khi tình yêu bắt đầu thì đối với ai cũng vậy, rất đẹp, rất nên thơ, lãng mạn, nhưng để giữ được đều đó thì đòi hỏi hai người phải cố gắng rất nhiều, cho dù kết cuộc có như thế nào đi nữa..
Mình và hắn quen nhau qua nhỏ bạn thân. Sau một thời gian nói chuyện hắn đã có...tình ý với mình nhưng mình không biết.:confused:

Ngày ấy hắn tỏ tình với mình, còn mình thì cứ một câu: "Tớ đã có ấy ơi rồi" p: . Nhưng trong lòng mình hắn đã ở đấy từ lâu, chỉ là không biết và không nhận ra mà thôi. Thế là từ chối. Ngốc ạ! :left:

Kể từ sau cái lần từ chối ấy thì đó là thời gian vui vẻ nhất của mình nhưng mình không biết trân trọng. Hắn thì vẫn cứ kiên trì nhưng mình vẫn cứ đá lạnh. :whistle:

Hắn được bảo lãnh sang Mỹ. Hôm hắn đi phỏng vấn mình đã chúc hắn thi đậu, trong lòng luôn nghĩ "ấy hãy đậu rồi đi đi sẽ không còn ai làm phiền mình mỗi đêm nữa". Nhưng khi hắn thông báo "Tớ... đậu rồi", một nỗi buồn không thể tả len lỏi đâu đó trong lòng, có cái gì đó mằn mặn cay cay :o:

Tết hắn đi chơi, hắn năn nỉ hết lời nhưng mình lại đi chơi với người khác không phải là hắn. Bỗng nhiên hắn thay đổi, bỗng nhiên mình nhận ra mình mất một cái gì đó rồi :eyes:

Ngày hắn đi không mưa. Một ngày nắng đẹp nhưng mình thì không đẹp. Đêm đó mình đã nói hết cho hắn biết: "Tớ thích ấy" nhưng đã quá trễ. Hắn đã để mình cố định mãi mãi ở vị trí bạn thân. Buồn, và khóc. Khóc thật nhiều như chưa bao giờ được khóc. Nhìn hắn bước vào phòng cách ly mình chỉ muốn hét to lên; "Tớ sẽ đợi ấy 5 năm thôi nhé, 5 năm nữa ấy về nhé! Tớ đợi ấy đó!". Nhưng mình không làm được. Lúc này mới biết mình ngốc, ngốc ơi là ngốc mình ngốc cực kì. Hắn cũng ngốc, sao không đợi thêm tí nữa, sao lo cho mình mà không nói ra, còn thích mình mà sao không nói chứ! :wink:

Khi hạnh phúc bị đánh mất

Đã biết bao nhiêu lần Anh định thể hiện tình cảm của mình nhưng tôi đều lảng tránh, vì tôi sợ “chưa đủ nhớ để gọi là yêu”....

Đạp xe lang thang trên con đường hoa sứ là sở thích của tôi, điều này cũng không gì là đặc biệt khi thiên hạ vẫn có nhiều người thích như vậy. Nhưng tôi chỉ thích đi một mình, bất kể buồn vui.

Cảm giác một mình đó không phải là sự cô đơn mà là sự tự do, tự do khóc, tự do cười, tự do nhớ, tự do yêu. Bạn bè hay trêu tôi dư cảm xúc, nhưng những cảm xúc dư đó vẫn chưa đủ để lấp đầy khoảng trống đang tồn tại trong trái tim tôi.

Ngày trước tôi nào có một mình, Anh vẫn bên cạnh tôi. Tối nào cũng vậy, chuông vừa reo tan giờ ở lớp học Anh văn là Anh đã ở ngay trước cổng, đón tôi bằng nụ cười chẳng thể đụng hàng với ai vì cái răng khểnh ngồ ngộ mà tôi hay đòi nhổ. Rồi tôi phóng lên ngồi sau xe và không bao giờ nói sẽ đi đâu, cũng không hiểu tại sao Anh biết tôi yêu hoa sứ, vì thế những con đường hoa sứ trắng tràn ngập hương đêm luôn là phố quen của hai đứa. Những câu chuyện huyên thuyên về lớp học Anh văn, về hiện tại, về mơ ước ở tương lai luôn là đề tài sôi nổi nhất được bàn luận trên những chuyến xe như thế.

Anh hay đùa: “Khi nào không nói chuyện Em nhớ níu cặp của Anh để Anh biết Em còn ngồi phía sau nghen! Vì Anh sợ gió cuốn Em bay mất!”. Có khi chẳng đạp xe đi đâu xa, hai đứa ngồi trên bãi cỏ xanh rì ven ruộng lúa phía sau khoa mà tha hồ đếm sao rồi kể cho nhau nghe những suy nghĩ không có người thứ ba được biết.

Anh tặng cho tôi một cái “mini bank” (tạm dịch: ngân hàng bé xíu) để sau mỗi lần lang thang trên phố Anh lại bỏ vào đó một đồng xu, Anh bảo khi nào ra trường sẽ rút tiền từ cái “mini bank” đó dẫn tôi đi ăn kem, ăn đến khi tôi đi không nổi, đến khi hết tiền thì thôi. Bạn bè thắc mắc: “Hai đứa yêu nhau à?”. “Không! Bạn thân mừ!”. Câu trả lời của tôi lúc nào cũng thế vì tôi nghĩ rằng tình cảm mà tôi và Anh dành cho nhau chưa thể định nghĩa là “yêu”. Cả Anh cũng hiểu điều đó.

Tôi chỉ biết rằng tôi vui nhiều sau mỗi lần gặp Anh, hai đứa luôn muốn san sẻ cho nhau những gì vui nhất mà mình có. Rồi khi số đồng xu trong cái “mini bank” vừa bước sang con số 72 thì Anh không còn đón tôi sau mỗi lần tan học. Anh có người yêu - là nhỏ bạn thân của tôi. Vậy là gió đã không cuốn tôi đi như Anh thường nói mà tôi đã tự đánh mất Anh vì chính sự vô tư hay nói đúng hơn là lạnh lùng của mình.

Đã biết bao nhiêu lần Anh định thể hiện tình cảm của mình nhưng tôi đều lảng tránh, vì tôi sợ “chưa đủ nhớ để gọi là yêu”. Đến lúc này tôi mới nhận ra mình đã thật sự mất một điều quan trọng mà không hay rằng mình từng có…

Giờ đây, tôi vẫn thường đạp xe lang thang trên phố của những hàng hoa sứ, chẳng để làm gì, chỉ muốn con đường không phải cô đơn…

Nỗi niềm của em

Và như thế sẽ vẫn là như thế
Em là em, anh vẫn cứ là anh


Mùa đông yêu thương

Ngoài kia gió, lạnh đang về, nỗi nhớ ùa vào tim. Nghe nói mùa đông năm nay sẽ lạnh hơn, nhưng em biết, là với em, và nhiều người khác, sẽ ấm áp hơn rất nhiều...

Có lẽ với nhiều người, thì mỗi mùa đều có những kỉ niệm và ý nghĩa riêng. Còn với em, mùa thu là mùa em yêu nhất nhưng mùa đông mới là "mùa yêu thương".

Mùa lạnh... Những khi em bước chân ra khỏi cánh cửa căn phòng nhỏ xíu này, em lại thấy cảm giác lạnh đến rùng mình... Lẽ ra em phải chạy vội vào nhà, lấy thêm chiếc áo khoác, thế mà lại còn cứ đứng đấy, hít hà cái không khí lạnh cho căng lồng ngực. Mùa lạnh về rồi! Em cũng chẳng hiểu sao em lại yêu mùa lạnh đến thế? Vì ngày còn ở nhà, em sẽ được chui trong chăn ấm, gối đầu lên tay bố, vòng tay ôm qua người mẹ? Hay vì em thương mẹ mỗi lần giặt quần áo cho cả nhà hay nấu cơm, tay buốt lạnh trong nước? Hay vì em thương bố, trời lạnh thế này, ngày nào cũng phải đi 20km để đến cơ quan và trở về nhà. Đôi khi bố về muộn, chỉ 1 chút thôi là mẹ lại lo lắng không yên? Hay vì em thương những đứa trẻ lang thang ngoài đường, gió buốt từng cơn mà những tấm áo tả tơi không đủ che cho em đỡ rét?

Mùa gió... Mỗi khi gió về, mang theo chút hơi ấm còn sót lại của mùa thu, thoảng qua 1 chút hương hoa sữa, dù là đặc trưng của mùa thu đấy, nhưng em biết mùa gió chuẩn bị về! Gió thổi ngang làm tóc em bối rối, chẳng biết nên bay theo hướng nào để không làm em bực mình vì tóc rối... Gió thổi qua những tán cây, kéo nốt chiếc là cuối cùng rời khỏi cành. Ngày trước, đọc xong câu chuyện "Cây, lá và gió", có người hỏi em muốn là gì? Em không thích là lá, cũng không thích là gió. Nếu là lá thì đáng thương, còn nếu là gió thì vô tình! Em cũng không muốn là cây, mà muốn là nhựa cây. Vì sao ư? Vì cây chỉ sống được khi có nhựa, và nhựa cũng chỉ tồn tại nếu có cây! Chỉ đơn giản thế thôi!

Mùa chia tay... Thằng bạn em nó bảo: "Mùa này là mùa chia tay đấy". Ừ! Em nghĩ cũng phải vì chẳng biết bao nhiêu đứa bạn của em tự nhiên cứ chia tay nhau... Đến là kì lạ! Nhưng em tin, rồi cũng chính mùa đông sẽ đem họ trở về bên nhau. Vì mùa này lạnh lắm, gió lắm, mà con người ta thì cần có nhau để xua bớt cái lạnh và cảm giác cô đơn...

Mùa yêu... Em rất thích câu nói "Mùa đông làm con người ta xích lại gần nhau hơn". Chẳng phải như thế hay sao? Nhìn những đôi đi ngoài đường, họ khoác vai nhau trông thật ấm! Và mùa đông cũng mang tặng em một tình yêu thật đẹp. Thật - ảo, ảo - thật... Người ta gọi cái đó là duyên kì ngộ, phải không nhỉ? Giữa muôn vàn con người, tại sao 2 con người lại gặp được nhau? Đến là kì lạ! Em vẫn không thể hiểu tại sao? Và em cũng không muốn đi tìm câu trả lời. Vì điều gì em cũng không biết nữa.

Ngoài kia gió, lạnh đang về, nỗi nhớ ùa vào tim. Nghe nói mùa đông năm nay sẽ lạnh hơn, nhưng em biết, là với em, và nhiều người khác, sẽ ấm áp hơn rất nhiều... Ngày hôm qua, cũng có thể là buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc, thất vọng, đánh mất niềm tin vào tình yêu và chính bản thân mình... Nhưng em tin ngày hôm nay và tất cả những ngày về sau nữa, em không bao giờ cô đơn, bước 1 mình trên con đường phía trước. Đó là vì em có anh, có gia đình, bạn bè - những người em yêu thương nhất...

Anh đến bên em cũng vào một ngày mùa đông giá lạnh, nhưng nụ cười của anh đã sưởi ấm tâm hồn từ lâu giá lạnh của em. Cái cách anh tỏ tình với em, cái cách anh nắm đôi bàn tay run lên vì lạnh của em... Tất cả sẽ mãi trong trái tim em. Anh hãy hứa sẽ chân thành với em anh nhé! Em sẽ yêu anh nhiều hơn em có thể. Có được không anh? Em chỉ muốn nói với anh "Hãy tin em và tin tình yêu của em, bởi vì em yêu anh!". (st)

Treating acne
Why use natural breast enlargement pills
The Advantages of Colon Hydrotherapy

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31