Yêu một người, dễ hay khó?
Sunday, April 10, 2011 7:12:49 AM
Chính xác hơn, tôi vừa bị người ta bỏ rơi, sau khi đã mang tình thật ra mà đối đãi. Tất nhiên, tôi bước qua những thời khắc chẳng mấy dễ dàng gì. Nếu không muốn nói là tôi quá tuyệt vọng. Đã có những lúc yếu mềm nhất, tôi nghĩ đến cái chết. Chết để cho người ta phải hối tiếc, phải dằn vặt, phải sống những ngày còn lại thật day dứt, bị tiếng đời xỉ vả không yên. Vốn là người phụ nữ không dễ chấp nhận thất bại, chẳng cam lòng, tôi mang chuyện tình cảm của mình ra suy xét lại, để cuối cùng hiểu được một sự thật rất khó chấp nhận… Nhớ lúc mới quen, anh cũng chăm sóc, quan tâm tới tôi rất nhiều. Tôi hạnh phúc ngập ngời trong tình yêu đó. Và tôi cũng thể hiện tình yêu của mình dành cho anh, tôi muốn anh vui, anh biết rằng tôi cũng yêu anh biết bao nhiêu. Chỉ cần anh gọi, là tôi đến, dù có bận rộn thế nào, tôi cũng thu xếp cho bằng được. Chỉ cần anh than đau đầu, kêu mệt, là tôi mua thuốc, nấu cháo, gọt cam, lo lắng cho anh từng li từng tí... Nhưng, nhiều lúc tôi buồn phiền khi anh hẹn mà chẳng đến, anh thay đổi giờ giấc mà chẳng báo trước. Tôi bệnh, anh cũng chỉ hỏi han qua loa. Nhắn tin buổi sáng, có khi tới chiều mới nhận được trả lời cụt ngủn. Tôi trách, thì anh bảo đàn ông nhiều thứ phải lo toan, đâu suốt ngày lăn tăn những việc vụn vặt quanh quẩn như vậy. Tính tôi hay suy diễn, lại thích giận hờn. Gọi mà anh từ chối, hoặc máy bận tôi sẽ loay hoay hoài với ý nghĩ: anh đang ở đâu, làm gì, với ai mà chẳng dám trả lời điện thoại của mình. Mỗi khi có chuyện gì phật ý, là tôi vùng vẫy rất nhiều, hầu như không làm chủ được cảm xúc của mình. Những lời trách móc, than thở kể lể, thậm chí nặng nề được tôi tuôn ra không kịp suy nghĩ. Ban đầu anh còn dỗ dành, an ủi, làm trò cười trọc tôi. Nhưng hình như tôi không biết đâu là điểm dừng thì phải. Tôi càng trở nên cáu bẳn, nóng nảy, hay bắt lỗi, có khi ghen tuông vô lối. Nhiều lần tôi và anh giận nhau, có khi tôi ngúng nguẩy đề nghị chia tay, với cái câu cửa miệng "game over", nhưng rồi vì còn yêu anh, nên vẫn quay lại. Yêu anh, tôi tự giới hạn mối quan hệ của mình, không giao du với bạn khác phái. Bạn gái, tôi cũng chẳng còn thời gian dành cho họ như trước. Đi chơi, đi ăn cơm, đi mua sắm... tất tần tật tôi đều muốn cùng anh. Anh không đáp ứng được, tôi lại hờn, lại dỗi, lại buồn phiền suy diễn thật nhiều. Mối quan hệ có gì không xuôi đẹp, tôi làm việc cũng chểnh mảng, uể oải, ăn không thấy ngon, tưởng rằng cuộc đời này chẳng còn gì vui sống nữa… Cứ như thế, cho đến ngày anh và tôi xảy ra cãi vã, làm tổn thương nhau. Anh không nói chia tay với tôi, nhưng anh nói với tất cả mọi người rằng chúng tôi đã chấm hết, mà chấm hết thật. Tôi đã cố gắng níu giữ anh vì tôi còn yêu anh rất nhiều...nhưng tình yêu anh giành cho tôi không còn nữa, không còn từ rất lâu rồi nên chỉ cần một xích mích nhỏ cũng là cái cớ để anh từ bỏ tôi, huống chi lần này tôi đã không giữ thể diện cho anh trước mặt mọi người...Tôi sợ mất anh đến cùng cực. Nhưng rồi qua thời gian, lại đâu vào đó, chẳng ai còn chút thiện ý nào, sự tôn trọng nhau cũng dần phai nhạt. Giờ thì anh buông tay, chỉ còn mình tôi chèo chống trong tuyệt vọng, bất lực nhìn người đàn ông quan trọng nhất đời đang dần rời xa mình. Tôi đã sai ư? Hay yêu một người, vừa dễ lại vừa khó đến thế?Và tôi cay đắng nhận ra mình đã phạm một sai lầm chết người. Tôi đã “đánh mất mình” trong tình yêu, không còn là chính mình nữa, có lẽ vì thế mà anh rời bỏ tôi. Tôi phải tìm lại tôi của trước kia - trước khi yêu anh!








CAYTHILAvuzung1 # Saturday, August 6, 2011 1:38:36 PM
Chết đâu phải giải quết, mà là giải thoát.
Sống mới hết được tình yêu, dù có như thế nào...
Ôi ...vu vơ quá, xin lỗi !
congchuacaolynganduyen # Saturday, August 6, 2011 1:46:33 PM
CAYTHILAvuzung1 # Saturday, August 6, 2011 2:16:43 PM