Friday, 16. October 2009, 07:25:51
EM, người con làng chài, EM lớn lên trong tình yêu của mẹ, trong sự đùm bọc của bà con láng giềng, tuổi thơ của EM tuy không sung sướng như những đứa trẻ thành thị nhưng cũng thật hạnh phúc và no đủ hơn so với nhiều người. EM học rất giỏi, lại xinh xắn, EM là niềm mơ ước của nhiều cô bạn trong làng vì họ, đa phần là nhà nghèo, không có điều kiện để học hành như EM…, vì thế EM rất lấy làm hãnh diện, EM cứ nghĩ mình tốt số thật! Nói theo ngôn ngữ bình dân, có lẽ “kiếp trước” EM ăn ở hiền lành nên “kiếp này” EM được mọi sự tốt đẹp như thế… Nhưng EM nào có biết, mọi sự trong cuộc đời EM đều được NGƯỜI ẤY an bài, sắp xếp và âm thầm giúp đỡ mọi lúc, mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh và NGƯỜI ẤY luôn ở bên EM, cùng đồng hành với EM trên con đường đầy gian truân này…
Hoàn thành chương trình cấp II, EM lên tỉnh học tiếp cấp III và lúc này đây NGƯỜI ẤY nhận thấy là đã đến lúc cho EM hiểu rằng NGƯỜI ẤY yêu Em như thế nào! Vì càng ngày Em càng sống “Vô Thần” hơn. EM không tin vào bất cứ một ai, bất cứ một cái gì cả; chính vì thế, đã có nhiều lúc khiến EM không biết bám víu vào đâu mỗi khi Em thất vọng, đau khổ và buồn chán. EM chỉ còn một con đường là tự kết thúc đời mình thôi, nhưng vì yêu EM nên NGƯỜI ẤY, qua những người thân quen của EM, giúp EM biết rằng NGƯỜI ẤY luôn yêu thương và hằng ở bên cạnh EM, nhưng Em không tin điều đó! EM cứ ôm khư khư ý kiến của mình về lòng tin, và chối bỏ sự hiện diên của NGƯỜI ẤY trong cuộc đời EM… Nhưng không vì điều đó mà NGƯỜI ẤY bỏ EM, NGƯỜI ẤY vẫn cứ cho EM hết cơ hội này đến cơ hội khác mặc dù EM cứ gạt đi một cách hữu ý hay vô tình…
Có lẽ NGƯỜI ẤY biết rằng EM là người rất bướng bỉnh và khó bảo…NGƯỜI ẤY đã sắp đặt để chính những người thân trong gia đình đến gặp EM, và cho EM biết rằng NGƯỜI ẤY vẫn yêu EM dù EM không chấp nhận Người…
EM gặp Anh vào một ngày cuối đông, rồi hai người cùng làm việc cùng giúp nhau vượt mọi khó khăn trong công việc cũng như học tập. Rồi hai người yêu nhau, cùng nhau băng qua mọi trở ngại trong cuộc sống đầy cám dỗ nơi đô thành đầy cạm bẫy…
Thời gian lặng lẽ trôi, cũng đã đến lúc Anh đưa EM về ra mắt cùng gia đình Anh. Đã rất nhiều lần EM định về nhưng vì lý do nào đó lại thôi, EM xin Anh hãy cho EM thời gian để EM có thể tìm hiểu đôi chút về những người thân của Anh trước khi ra mắt họ, nhất là NGƯỜI ẤY; và EM thấy Anh rất yêu thương và vô vàng biết ơn NGƯỜI ẤY, “Anh luôn cảm ơn NGƯỜI ẤY đã mang EM đến với Anh và làm thay đổi cuộc đời Anh, mang lại ánh sáng cho đời Anh…” Chính những điều đó đã làm EM tò mò muốn biết thật ra “NGƯỜI ẤY là ai?” Và có thật NGƯỜI ẤY vĩ đại như lời Anh nói không hay Anh chỉ nói quá thôi?
EM đã đi tìm hiểu về NGƯỜI ẤY, khi này EM phát hiện ra rằng không chỉ riêng Anh yêu quý và tôn thờ NGƯỜI ẤY mà hầu hết mọi người trong gia đình anh đều như thế… Mặc dù thế nhưng vẫn không làm cho EM thấy tin là NGƯỜI ẤY lại làm được những điều đó, những điều mà EM cho là không thể. Chắc vì lý do đó nên nhiều lần EM định về thăm gia đình Anh nhưng không được, EM cũng không hề để ý chuyện đó…
Ngày ấy rồi cũng đến, ngày mà EM chính thức về nhà Anh đấy. Trước khi chính thức về nhà Anh thì NGƯỜI ẤY đã cho EM thời gian để EM có thể suy ngẫm lại những gì xảy ra trong cuộc đời EM từ trước đến giờ để xem EM đã thật sự biết về NGƯỜI ẤY chưa? Khi này EM mới thật sự nhận ra sự hiện diện của NGƯỜI ẤY trong suốt cuộc hành trình của EM.
NGƯỜI ẤY đã
cho EM cơ hội được làm con của một người mẹ thật nhân hậu, một cha thật bao dung,
cho EM được làm con của những người tuyệt vời nhất trên cõi đời này,
cho EM sự thông minh sáng suốt trong học tập,
cho EM tấm lòng yêu thương đối với tha nhân,
cho EM sự yêu mến tôn trọng của bạn bè, cho EM một tình yêu đẹp,
cho EM một người thật sự yêu thương, lo lắng cho tương lai của EM…
NGƯỜI ẤY đã ban cho EM những gì tốt đẹp nhất mà hầu hết những ai sống trên cõi đời này cũng muốn có…
NGƯỜI ẤY luôn ở cùng EM trong mọi hoàn cảnh, luôn bao dung tha thứ cho EM khi EM phạm sai lầm với chính NGƯỜI ẤY và với những người xung quanh EM vì đôi lúc EM chỉ biết có EM thôi, EM không trân trọng những gì tốt đẹp mà NGƯỜI ẤY ban cho EM, khi có chuyện buồn đau EM lại oán trách NGƯỜI ẤY, có thái độ hờn dỗi NGƯỜI ẤY và tỏ vẻ bất cần đến NGƯỜI ẤY và không nhìn nhận sự có hiện diện của NGƯỜI ẤY…Có thể nói EM mang trong người rất nhiều sự cả nghịch lỗi nghĩa cùng NGƯỜI ẤY nhưng NGƯỜI ẤY sẵn sàng tha thứ cho EM, luôn mở rộng vòng tay yêu thương đón EM về nhà.
Giờ đây, khi được ở nhà Người rồi EM mới phát hiện rằng NGƯỜI ẤY luôn dõi theo EM và đã chuẩn bị từ lâu rồi những gì tốt đẹp nhất cho ngày EM về với Người. Ôi! EM hạnh phúc biết bao nhiêu ngày EM về nhà, EM đã khóc rất nhiều những giọt nước mắt xấu hổ vì sự nhỏ nhoi hẹp hòi của EM, xấu hổ cho thái độ của EM với Người trước đây, và bao nhiêu lỗi lầm khác nữa. Nhưng cũng chính giây phút đó giọt nước mắt hạnh phúc vô bờ bến, giọt nước mắt hạnh phúc nhất cuộc đời EM cũng nhỏ xuống vì vui sướng, vì từ đây EM đã về nhà, về với NGƯỜI ẤY, người mà sẽ luôn ở cùng EM từ xưa đến nay và cả ngày sau nữa… Và EM cũng biết rằng cho dù sau này cuộc sống của EM có gặp những khó khăn gì, cho dù anh chị em của EM bỏ rơi EM thì NGƯỜI ẤY vẫn luôn đồng hành cùng EM, luôn nâng đỡ EM giúp EM vượt qua mọi gian nan trong cuộc sống trần gian này và EM mãi vững tin điều ấy…
Phải chăng vì những gì NGƯỜI ẤY đã làm cho EM, cho anh chị em của EM trong gia đình mới của mình, giờ đây EM thấy EM rất yêu NGƯỜI ẤY, yêu bằng cả con tim và khối óc, yêu bằng cả linh hồn EM, một tình yêu cháy bỏng mà không ngôn từ nào, hành động nào có thể diễn tả nỗi…EM đã phó mặc cuộc đời EM vào tay NGƯỜI ẤY, vì EM tin rằng NGƯỜI ẤY đã lo liệu hết mọi sự cho EM rồi và EM vững tin như thế…
Vậy, đối với EM, NGƯỜI ẤY là ai? NGƯỜI ẤY là THIÊN CHÚA, là Chúa của EM và là của mọi người. NGƯỜI đã dõi theo chúng ta và ở cùng chúng ta mọi lúc mọi nơi trong mọi hoàn cảnh. NGƯỜI đã thương ban cho chúng ta những gì tốt đẹp nhất, luôn gìn giữ chúng ta khỏi mọi sự dữ, NGƯỜI có thể hy sinh ngay cả mạng sống mình vì yêu chúng ta. Và giờ đây EM hiểu rằng THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU, LÀ ĐƯỜNG, LÀ SỰ THẬT, VÀ LÀ SỰ SỐNG để EM có thể đến với sự sống đời đời, và sống trong yêu thương, trong an bình với mọi người…
Monday, 12. October 2009, 23:33:58
EM sinh ra trong một hoàn cảnh không được như những người khác, EM trưởng thành trong tình yêu thương chăm sóc lo lắng của mẹ và chỉ có mỗi mình mẹ thôi, có đôi khi EM tự hỏi rằng “bố mình đâu nhỉ?“ Nhưng câu trả lời là một khoảng không rất lớn trong EM…
Có đôi lần EM hỏi mẹ câu hỏi ấy, mẹ chỉ nhìn EM mà khóc nấc không nói được một lời; vì thương mẹ, EM không bao giờ hỏi Người về chuyện ấy nữa, nhưng câu hỏi ấy cứ thôi thúc EM, EM cứ nghĩ ra rất nhiều hoàn cảnh, rất nhiều lý do để tự giải thích cho sự khác biệt này giữa EM với chúng bạn cùng lứa, nhưng đó vẫn là câu hỏi khó mà có lẽ EM sẽ không bao giờ có câu trả lời…
Rồi đến một ngày, khi EM không còn thắc mắc về việc ấy nữa, thì một bất ngờ đã xảy đến với EM. EM đã nhận lại được cha mình, thật ra ông luôn ở bên EM trong những ngày thơ ấu, tuy không thường xuyên lắm. Khi ấy, EM không biết cảm giác của mình ra sao nữa, EM cứ trơ ra như thế không một chút cảm xúc gì, EM tự hỏi: “Tôi sao thế này, không phải tôi luôn thắc mắc điều này sao? Giờ đây có câu trả lời rồi mà sao tôi lại vô cảm thế này?”
EM luôn mong có cha như bao đứa trẻ khác, phải nói đó là niềm khát khao của EM nhưng không hiểu sao giờ đây EM lại thấy không vui? Có lẽ do quá bất ngờ ư? Khi ấy, EM cứ cho là thế, rồi EM sẽ thấy hạnh phúc thôi vì điều EM hằng mơ ước nay đã thành hiện thực rồi còn gì, vấn đề là EM cần có thời gian để chấp nhận chuyện đó vì EM lúc đó vẫn còn là một đưa trẻ …
Cha đến rồi đi, cha nhận lại EM nhưng cha không ở lại cùng EM và mẹ; cha chỉ thỉnh thoảng ghé thăm hoặc gọi điện hỏi thăm hai mẹ con thôi. Có lẽ thế nên tình cảm EM dành cho cha cũng chẳng khá hơn tí nào, EM vẫn có cảm giác như xưa vẫn là đứa trẻ không cha…
Thời gian cứ lẳng lặng trôi, EM lớn lên đi học xa nhà, đây có lẽ là cơ hội thuận tiện để cha lo lắng cho EM thay cho những tháng ngày vô tình trước đây hay nói đúng hơn là sự vô tình bất đắc dĩ thôi, vì khi ấy mẹ không muốn EM nhận sự hỗ trợ từ cha vì một lí do gì đó…?
EM thầm mừng vì đây có lẽ là thời gian để cha con EM hiểu nhau hơn và EM sẽ có được tình cảm cha con mà EM hằng mơ ước từ trước tới giờ (vì đôi khi EM thấy mình không hề thương cha, EM tự trách mình là đứa con bất hiếu quá vì dù gì đi nữa thì đó cũng là người đã cho EM sự sống trên cõi trần này mà).
EM nhận tiền trợ cấp hàng tháng của cha, tuy chỉ một phần nhỏ thôi, vì phần lớn là mẹ EM vẫn lo cho EM. Nhưng đối với EM, thế cũng đủ rồi vì chính những sự lo lắng đó cũng cho EM thấy rằng EM là người quan trọng với cha, và khi ấy EM thấy mình là con của người, là đó là người cha có trách nhiệm, EM rất mừng, do từ trước EM cứ nghĩ cha là người không trách nhiệm nên mới để mẹ EM một mình nuôi con như thế và EM cứ mãi hoài trách cứ nên EM không chấp nhận ông được…
EM cứ ngỡ rằng từ nay mẹ đã đỡ vất vả hơn vì đã có cha phụ mẹ lo cho EM ăn học; rồi nhưng chuyện đời thường không như ta tưởng, mọi chuyện lại càng khó khăn hơn khi EM biết rằng mỗi lần EM nhận được những đồng tiền ấy của cha cũng chính là lúc cha EM bị người mẹ kế dằn vặt, khó chịu; thế là EM đã quyết tâm từ nay sẽ không bao giờ nhận tiền của cha nữa và mẹ cũng rất tán thành điều đó! Mẹ nói, mẹ có thể lo được cho EM, đừng làm phiền cha nữa và giờ đây EM mới hiểu rằng vì sao mẹ lại không vui khi EM chấp nhận sự giúp đỡ hiển nhiên của cha rồi…
Và cũng kể từ đó, EM không gặp cha nhiều nữa vì EM biết sự hiện diện của EM ở ngôi nhà đó chỉ làm cho cha thêm khó xử thôi, mặc dù bề ngoài “dì” của EM vẫn tỏ ra quý mến EM (chỉ khi có cha EM), và EM tự hứa với lòng rằng: mặc dù giờ đây EM đã hiểu và thông cảm cho cha nhưng EM sẽ không gặp cha thường xuyên như trước nữa, vì đơn giản là EM không muốn cha vì EM mà phải khổ tâm nhiều nữa…
EM lớn lên theo năm tháng, càng đi xa nhà càng hiểu và cảm thấy thông cảm cho cha và từ đó, EM yêu cha nhiều hơn. Những đêm về khuya, khi không gian chìm vào tĩnh mịt cũng là lúc EM nhìn lại những gì đã xảy đến với EM, EM tự hỏi rằng vì sao EM lại không chấp nhận cha mình nhỉ? Đâu phải cha là người không trách nhiệm đâu vì cha luôn ở bên EM khi EM còn bé kia mà! Mặc dù sự hiện diện của cha lúc ấy chỉ trong tư cách của một người “bác” thôi, và cha luôn dõi theo EM trên mỗi bước đường đời kia mà sao EM lại cứ trách cha là bỏ rơi mình chứ?
Cha luôn mang trong mình biết bao niềm trăn trở, biết bao sự hối tiếc và cả sự dằn vặt vì không lo được cho con mình, đứa con mà thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần trong khi những đứa khác thì no đủ. EM biết được điều ấy là nhờ mấy lần về thăm cha và ở lại cùng cha, trong khi mọi người đã ngon giấc thì EM lại thấy cha âm thầm bước vào phòng EM nhìn EM ngủ thật lâu rồi cha lại thở dài bước ra, có lần cha đã hôn lên trán EM và thì thầm “tội nghiệp con tôi, cha có lỗi với hai mẹ con con lắm!” EM biết lúc ấy là lúc cha EM buồn đau vô cùng; có thể nói, một nỗi đau đang cào xé tâm can người làm cha, vì cha muốn cho EM những gì cha có nhưng không được, cha muốn bù đắp cho EM nhưng nào có thể…
Giờ đây, EM đã khôn lớn nhìn lại những chuỗi ngày thơ ấu, EM tự trách mình rằng: “tôi thật bất hiếu, tôi phận làm con thì tôi lấy đâu ra tư cách mà oán trách cha mình là vô trách nhiệm chứ, vì tôi vẫn luôn xác tín rằng, nếu cha vô trách nhiệm thì đã không có sự có mặt của tôi ở cõi đời này rồi…!!!”
Ngày trước EM luôn ước rằng: “ước gì tôi đừng xin ra trên cõi đời này, ước gì cha đừng nhận lại tôi, ước gì ngày ấy tôi đủ khôn để không nhận lại cha thì giờ này tôi đâu có khổ tâm như vầy…!!!” Nghĩ lại, EM nhận thấy mình thật là ấu trĩ, EM là con thì khổ tâm gì chứ; nỗi khổ của EM thì ăn nhằm gì với những gì mà cha phải đương đầu chứ?!
Nhưng giờ đây EM thầm cảm ơn Chúa đã lo liệu mọi chuyện cho EM, Chúa đã không để EM bất hiếu đến thế, Chúa đã cho EM cơ hội để hiểu cha và yêu cha hơn...
Hôm nay, hơn bao giờ hết, và ngay lúc này đây, tôi tin chắc rằng EM đang thầm cảm ơn cha, người đã sinh thành dưỡng dục em, vì chính người cha đã cho EM cơ hội làm người, cho EM cơ hội được làm con của người và chính cha đã cho EM cảm nhận về tình yêu bao la cao cả của một người cha…
Ước gì trước kia EM đã không như thế…