Skip navigation.

GỬI LẠI MỘT TÌNH YÊU.

Xin hãy thắp cho tôi một nén hương lòng!

CHÚNG EM ĐÃ CHIA TAY NHAU?



“Chúng em đã chia tay nhau!” EM nói với một cung giọng khá buồn.

Chuyện gì đã xảy ra với EM? Tôi lấy làm ngỡ ngàng vì cách đây hơn một tuần, EM được người bạn của mình dành cho một món quà sinh nhật thật giá trị và ý nghĩa, đó là việc tổ chức ngày sinh nhật của EM tại Vũng Tàu, và cũng chính bạn của EM đã gọi điện thoại cho tôi để nhờ tôi "can thiệp" nếu mẹ của EM liên lạc với tôi...

“Chúng em đã chia tay nhau!” Tôi cứ ngỡ là EM đùa cho vui trước khi trao cho tôi một món quà mà hai em mang về từ Vũng Tàu, tôi nhờ máy điện thoại của EM để mời người bạn em đến quán cafe cùng uống nước cho vui, vì cũng đã lâu, chúng tôi chưa có cơ hội thuận tiện để gặp nhau; và khi gặp được bạn của EM, tôi mới thật sự tin vào điều EM nói là có thật!

“Chúng em đã chia tay nhau!” Tôi tự hỏi: “điều gì đã làm cho hai em thay đổi những suy nghĩ và quyết định cách vội vàng như thế? Vì dẫu sao hai em cũng đã từng quen và yêu nhau từ sáu năm nay?...” Thật sự tôi cũng ngại tìm hiểu lý do, vì tôi nghĩ có lẽ vấn đề rất tế nhị và riêng tư giữa EM và người bạn của mình.

Với một chút kinh nghiệm, với một chút tình cảm xuất phát tự đáy lòng mà mình đã và đang dành cho đôi bạn trẻ này, tôi đã chia sẻ đôi điều đồng thời tôi đề nghị hai em: “tạm thời mỗi người hãy để cho thời gian chữa lành vết thương lòng của mình, đừng vì sự ích kỷ, nhỏ nhen mà quên đi hạnh phúc dài lâu của nhau; do đó, cần cẩn trọng nhìn lại vấn đề cách nghiêm túc, không nên có những suy nghĩ và quyết định quá vội vàng như thế... nhất là những quyết định được đưa ra trong cơn nóng giận là điều hết sức không nên có...”

Tôi thầm cảm ơn bạn của em cũng như EM, vì trong thời gian được đồng hành với hai em, tôi đã nhận được một sự tin tưởng, chia sẻ từ phía hai em; và hôm nay cũng thế, khi gặp chuyện chẳng lành, EM cũng đến tìm tôi... tôi hy vọng rằng, hai em sẽ lắng nghe những chia sẻ, cũng như cần có những suy nghĩ và hành động thật tích cực với một tâm hồn bao dung, vị tha, mà tôi đã gợi lên.

Chia tay hai em, lòng tôi thấy trĩu nặng về những gì mà tôi vừa tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe được từ phía hai em. Tôi có cảm giác vấn đề đang diễn ra nơi hai em như là vấn đề của chính mình, một nỗi buồn vô tận... Cầu chúc hai em sớm tìm sự bình an đích thực cho mình và cho nhau trong thời gian này!!!

Mong rằng một ngày rất gần, tôi sẽ được nhận tin vui từ chính hai em.

SỰ TÍCH LỄ VU LAN

Sự tích ngày rằm tháng Bảy



Tháng 7 âm lịch, người Việt có một ngày lễ mà giới tăng ni Phật tử thường gọi là ngày lễ Vu Lan. Đây là một đại lễ báo hiếu cha mẹ, ông bà, tổ tiên đã khuất – một tập tục đáng quý, đáng trọng của người Việt, thể hiện tấm lòng “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Rằm tháng 7 Âm lịch cũng là ngày xá tội vong nhân mà dân gian gọi nôm na là ngày cúng chúng sinh.

Tháng 7 còn là tháng mưa Ngâu – gắn với sự tích ông Ngâu bà Ngâu hay còn gọi là tích Ngưu Lang - Chức Nữ.

Chúng ta cùng tìm hiểu về những sự tích, tập tục đầy tính nhân văn này nhé!



Xuất xứ lễ Vu Lan

Xuất phát từ sự tích về Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu mẹ của mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ. Vu Lan là ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn cha mẹ (và tổ tiên nói chung) - cha mẹ của kiếp này và của các kiếp trước.

Theo kinh Vu Lan thì ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm. Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Tuy nhiên do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình đi tranh không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng thức ăn đã hóa thành lửa đỏ.

Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: "dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để vận động chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó".



Làm theo lời Phật, mẹ của Mục Liên đã được giải thoát. Phật cũng dạy rằng chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu Lan Bồn Pháp). Từ đó ngày lễ Vu Lan ra đời.

Sự tích ngày xá tội vong nhân:

Sự tích lễ cúng cô hồn như sau: Cứ theo "Phật Thuyết Cứu Bạt Diệm Khẩu Ngạ Quỷ Ðà La Ni Kinh" mà suy thì việc cúng cô hồn có liên quan đến câu chuyện giữa ông A Nan Ðà, thường gọi tắt là A Nan, với một con quỷ miệng lửa (diệm khẩu) cũng gọi là quỷ mặt cháy (diệm nhiên). Có một buổi tối, A Nan đang ngồi trong tịnh thất thì thấy một con ngạ quỷ thân thể khô gầy, cổ nhỏ mà dài, miệng nhả ra lửa bước vào. Quỷ cho biết rằng ba ngày sau A Nan sẽ chết và sẽ luân hồi vào cõi ngạ quỷ miệng lửa mặt cháy như nó. A Nan sợ quá, bèn nhờ quỷ bày cho phương cách tránh khỏi khổ đồ. Quỷ đói nói: "Ngày mai ông phải thí cho bọn ngạ quỷ chúng tôi mỗi đứa một hộc thức ăn, lại vì tôi mà cúng dường Tam Bảo thì ông sẽ được tăng thọ mà tôi đây cũng sẽ được sanh về cõi trên".

Mâm cúng chúng sinh

A Nan đem chuyện bạch với Ðức Phật. Phật bèn đặt cho bài chú gọi Là "Cứu Bạt Diệm Khẩu Ngạ Quỷ Ðà La Ni", đem tụng trong lễ cúng để được thêm phước. Phật tử Trung Hoa gọi lễ cúng này là Phóng diệm khẩu, tức là cúng để bố thí và cầu nguyện cho loài quỷ đói miệng lửa, nhưng dân gian thì hiểu rộng ra và trại đi thành cúng cô hồn, tức là cúng thí cho những vong hồn vật vờ không nơi nương tựa vì không có ai là thân nhân trên trần gian cúng bái. Vì tục cúng cô hồn bắt nguồn từ sự tích này, cho nên ngày nay người ta vẫn còn nói cúng cô hồn là Phóng diệm khẩu. Có khi còn nói tắt thành Diệm khẩu nữa. Diệm khẩu, từ cái nghĩa gốc là (quỷ) miệng lửa, nay lại có nghĩa là cúng cô hồn. Ðiều này góp phần xác nhận nguồn gốc của lễ cúng cô hồn mà chúng tôi đã trình bày trên đây. Phóng diệm khẩu mà nghĩa gốc là "thả quỷ miệng lửa", về sau lại được hiểu rộng thêm một lần nữa thành "tha tội cho tất cả những người chết". Vì vậy, ngày nay mới có câu : "Tháng bảy ngày rằm xá tội vong nhân".



Nhưng lễ cúng cô hồn khác với lễ Vu Lan dù được cử hành trong cùng Ngày Rằm. Một đằng là để cầu siêu cho cha mẹ nhiều đời được siêu thoát, một đằng là để bố thí thức ăn cho những vong hồn chưa được siêu thoát, những vong hồn không nơi nương tựa, không người cúng kiếng.

Sự tích Ngưu Lang – Chức Nữ

Thuở xưa, có vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng tên là Ngưu Lang, vì say mê nhan sắc của một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng thượng đế giận giữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau, người đầu sông Ngân, kẻ cuối sông.

Nhưng về sau, Ngọc Hoàng nghĩ lại, thương tình nên ra ơn cho Ngưu Lang và Chức Nữ mỗi năm được gặp nhau một lần vào đêm mùng 7 tháng Bảy âm lịch. Khi tiễn biệt nhau, Ngưu Lang và Chức Nữ khóc sướt mướt. Nước mắt của họ rơi xuống trần hoá thành cơn mưa và được người dưới trần gian đặt tên là mưa ngâu(thông thường vào tháng Bảy âm lịch) và gọi họ là ông Ngâu bà Ngâu.


Thời bấy giờ sông Ngân trên thiên đình không có một cây cầu nào cả nên Ngọc Hoàng mới ra lệnh cho làm cầu để Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau. Các phường thợ mộc ở trần thế được vời lên trời để xây cầu. Các phường thợ mộc mạnh ai nấy làm, không ai nghe ai. Kẻ muốn làm kiểu này, người muốn làm kiểu kia, cãi nhau chí chóe. Đến kỳ hạn mà cầu vẫn không xong. Ngọc Hoàng bực tức, bắt tội các phường thợ mộc hóa kiếp làm quạ lấy đầu sắp lại làm cầu cho Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau.

Bị hoá làm quạ, các phường thợ mộc lại càng giận nhau hơn. Vì thế cứ tới tháng bảy là loài quạ phải họp nhau lại để chuẩn bị lên trời bắc Ô kiều. Khi gặp nhau, nhớ lại chuyện xưa nên chúng lại lao vào cắn mổ nhau đến xác xơ lông cánh.

Ngưu Lang và Chức Nữ lên cầu, nhìn xuống thấy một đám đen lúc nhúc ở dưới chân thì lấy làm gớm ghiếc, mới ra lệnh cho đàn chim ô thước mỗi khi lên trời làm cầu thì phải nhổ sạch lông đầu. Từ đó, cứ tới tháng bảy thì loài quạ lông thì xơ xác, đầu thì rụng hết lông.

Có dị bản khác cho rằng tên gọi của Ô kiều là cầu Ô Thước do chim Ô (quạ) và chim Thước (chim Khách) kết cánh tạo ra.


http://vietnamnet.vn/blogviet

DMC sưu tầm

Read more...

THÔNG TIN VẮNG MẶT

Bạn thân mến,

Vì sự nghiệp cao cả nên trong thời gian qua, JMV đã vắng mặt một thời gian mà không thông báo lý do với quý vị bà con thân hữu gần xa. Xin cáo lỗi cùng quý vị.

Hôm nay, JMV xin giới thiệu với quý bà con một CHƯƠNG TRÌNH TAY TRONG TAY khá đặc biệt. Kính mời quý bà con thân hữu gần xa ghé vào thăm; và nếu thấy phù hợp, xin mời tham gia TAY TRONG TAY luôn nhé!!!

http://my.opera.com/taytrongtay/blog

Thân mến,
JMV.

NẾU TÔI BIẾT RẰNG...




***

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy bạn ngủ say, tôi sẽ giữ bạn thật chặt và nguyện cầu Thượng Đế giữ gìn tâm hồn bạn.

***

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi thấy bạn bước ra ngoài, tôi sẽ ôm chặt lấy bạn, hôn bạn thật kêu và gọi bạn quay về.

***

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy tên bạn được xướng lên trong lời ca tụng – chúc mừng, tôi sẽ lưu lại từng lời nói, hành động của bạn trong những cuộn băng video và sẽ xem đi xem lại chúng nhiều ngày.

***

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng để tôi có thể dành một hoặc hai phút còn sót lại, tôi sẽ dừng lại và nói “ Mình yêu thương, quý bạn lắm!”, dù bạn ra vẻ bạn dư biết điều đó.



Ngày mai sẽ tạo nên sự quên lãng, đó là một điều chắc chắn, và chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội để chứng tỏ rằng chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc.

Chỉ trong trường hợp tôi trở nên lầm lẫn và ngày hôm nay là tất cả những gì tôi có, tôi sẽ nói rằng tôi yêu thương bạn, quý mến bạn đến dường nào.

Tôi hy vọng sẽ không bao giờ quên rằng ngày mai đã được hứa dành cho một người và ngày hôm nay có thể là lần cuối cùng bạn có cơ hội được ôm người bạn yêu thương thật chặt vào lòng.

Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm, và rằng bạn đã quá bận rộn để tặng ban những gì có thể giúp ước mơ của một người thành hiện thực.



Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào, và rằng sẽ luôn giữ hình ảnh thân yêu của họ.

Hãy dành thời gian để nói “Mình xin lỗi”, “Tha thứ cho mình nhé”, “Cảm ơn”, hay “Không sao! Mọi việc sẽ ổn cả thôi”, "Mình yêu bạn"... Và nếu ngày mai không bao giờ đến, bạn sẽ không phải hối tiếc về ngày hôm nay một khi bạn đã nói những lời trên.

Hãy biết xin lỗi và bắt đầu lại và nói với những người thương yêu bạn rằng bạn cũng yêu thương họ rất nhiều!



"Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với người ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa."


http://my.opera.com/pherotuan/blog/neu-toi-biet-rang

THÔNG TIN HAY

Công Danh Blog (7/1/2009 8:40:15 PM): Yêu là khi nhìn thấy "người ấy" khóc mà mình không thể nào... cười được . Yêu là khi thấy người ta cười với ...người khác thì mình ...bỗng dưng muốn khóc.(Đúng hong ta?) Khi bạn nhận được tin nhắn này , thì hay cười đi nhé! Vì ít nhất đâu đó quanh đây...có một người luôn mong bạn hạnh phúc , vui vẻ , và luôn yêu đời(ai thế nhỉ?). Khi đọc xong thì đừng ngại ngần mà gửi nó đi. Nếu không gửi thì chẳng có điều gì tồi tệ xảy đến với bạn cả. Nhưng nếu bạn gửi... thì sẽ có ai đó... ....mỉm cười....?!?

CÙNG NHAU SUY GẪM!!!

CÓ CHUYỆN GÌ ĐÓ LÀM CHO BẠN LO LẮNG HOẶC BẬN TÂM?



























Hãy than phiền ít hơn và cho nhiều hơn nữa!

VIỆT NAM: BAUXITE TRONG NƯỚC, BAUXITE HẢI NGỌAI


Người Việt Ở Nước Ngòai Đã Có Một Thái độ Im lặng Đáng Sợ !

Phạm Trần


Đức Hồng y Tổng Giáo phận Sài Gòn Phạm Minh Mẫn và trên 7 ngàn Tu sỹ và Giáo dân Công giáo đã tham gia chiến dịch vận động chống Nhà nước CSVN khai thác Baiuxite tại Tây Nguyên.

Hành động của họ tuy chưa được coi là đại diện cho gần 6 triệu người Công giáo vì Hội đồng Giám mục Việt Nam, tiếng nói chính thức của Giáo hội chưa chính thức lên tiếng, nhưng không vì thế mà sức mạnh của họ bị coi thường.

Trong số những người ký tên vào Lời kêu “HÃY CỨU LẤY TÂY NGUYÊN KHỎI THẢM HOẠ BAUXITE ĐỎ” ngày 24/4 (2009) của Linh mục Lê Quang Uy, Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT, Sài Gòn) có 101 Linh Mục các Dòng và Triều, 87 Linh Mục và Tu Sĩ thuộc Dòng Chúa Cứu Thế, 41 Nữ Tu các Dòng và 60 Nam Tu các Dòng .

Nhưng trước hết, hãy nghe Đức Hồng y Mẫn nói trong “Lá Thư Mục Tử” gửi các linh mục, Tu sỹ và Giáo dân địa phận Sài Gòn ngày 28/5 (2009) : “ Những thông tin trong thời gian gần đây nhắc nhớ cho tôi bổn phận giáo dục kitô giáo là giúp mọi thành viên trong gia đình ý thức trách nhiệm gìn giữ và bảo vệ môi trường sống của mình và cũng là của mọi người anh em đồng bào và đồng loại.

“ Cách đây ít tháng, người dân Thành phố xôn xao khi báo chí phanh phui vụ việc nhà máy sản xuất của công ty Vedan đã gây ô nhiễm nặng cho dòng sông Thị Vải, tác động đến đời sống và sinh hoạt của hàng trăm gia đình sinh sống trong vùng. Mới đây, nhiều nhân sĩ trí thức trong cũng như ngoài nước, lại lên tiếng cảnh báo về việc khai thác bôxít tại Tây Nguyên có thể gây tác hại nghiêm trọng đến môi trường sinh thái cũng như an sinh xã hội. Mối quan ngại này rất đáng quan tâm và Quốc Hội đã quyết định đưa vấn đề này vào chương trình nghị sự trong lần họp nầy….

“ …Môi trường thiên nhiên là quà tặng của Đấng Tạo Hoá và là tài nguyên dành cho hết mọi người. Không ai trong chúng ta tạo dựng nên môi trường thiên nhiên. Khi ta sinh ra, môi trường đó đã có rồi. Và đời sống con người gắn liền với thiên nhiên, nhờ đó ta sống và lớn lên. Quà tặng và tài nguyên này được dành cho tất cả mọi người, chứ không chỉ dành riêng cho một ai hoặc một thiểu số nào, cũng không chỉ dành riêng cho thế hệ hiện tại mà còn cho cả thế hệ tương lai. Do đó, mọi người đều có trách nhiệm và nghĩa vụ phải tôn trọng, gìn giữ và bảo vệ môi trường sống của mình và cũng là của mọi người trong cộng đồng dân tộc cùng thế giới hôm nay…


Ngài lưu ý Nhà nước CSVN : “ Vì môi trường là tài nguyên dành cho mọi người, nên không thể nhân danh phát triển kinh tế và tích luỹ lợi nhuận cho một thiểu số mà huỷ hoại môi trường của đại đa số, nhất là của người nghèo, không có phương tiện tự vệ. Những sự kiện xảy ra gần đây cho thấy các nhà đầu tư chỉ tính toán lợi nhuận mà không quan tâm đủ đến tác động của việc sản xuất trên môi trường sống của con người. ….Do đó, không thể khai thác thiên nhiên một cách ích kỷ, làm phương hại trầm trọng đến nguồn dự trữ tài nguyên cho thế hệ hiện tại cũng như tương lai. Thực tế trong những năm gần đây cho thấy tình trạng phá rừng và gây ô nhiễm nguồn nước đã để lại những hậu quả nghiêm trọng như thế nào cho đời sống của người dân.”

Đề cập đến quyền lợi thiết thân gắn bó với thiên nhiên của người dân địa phương, đặc biệt là đồng bào dân tộc (thiểu số), Vị chăn chiên Giáo phận Sài Gòn cảnh giác Nhà nước : “Vì môi trường là tài nguyên dành cho hết mọi người, nên trong tiến trình phát triển kinh tế, cần phải quan tâm đến quyền lợi của người dân bản địa. Cuộc sống và cả văn hoá của dân bản địa gắn liền với đất đai và môi trường khai sinh ra họ. Do đó, những dự án phát triển kinh tế cần phải quan tâm đến quyền lợi của dân bản địa. Nếu không, sẽ có thể tạo ra xáo trộn, bất ổn, xung đột trong xã hội.”

Ngài cũng khuyên không nên vội vã trong kế họach quan trọng này, Hồng y viết tiếp : “Trước hết, bổn phận của người kitô hữu là cầu nguyện cho nhà cầm quyền cũng như giới hữu trách được khôn ngoan sáng suốt trong việc đưa ra những quyết định có ảnh hưởng đến phúc lợi của người dân và rủi ro của môi trường thiên nhiên. Giáo Hội Công giáo đề nghị rằng trong những trạng huống mà các dữ kiện khoa học mâu thuẫn nhau hoặc dữ kiện thu thập được chưa đủ, giới hữu trách nên hành động theo nguyên lý dự phòng, nghĩa là chỉ đưa ra những quyết định tạm thời, có thể sửa đổi dựa trên những dữ liệu khoa học sau này mới biết được.

Tuy nhiên, Hồng y Mẫn không kêu gọi suông mà còn thúc giục người Công giáo dấn thân trong nhiệm vụ bảo vệ thiên nhiên và môi trường. Ông viết : “ Trong những sự kiện như vụ việc Vedan và khai thác bôxít ở Tây Nguyên, đã có nhiều tiếng nói được gióng lên trên báo chí và các phương tiện truyền thông khác. Đây là dấu chỉ lành mạnh của một xã hội dân chủ, trong đó người dân ý thức trách nhiệm tham gia vào tiến trình quyết định về những vấn đề liên quan đến đời sống của họ và của đất nước. Là người công giáo, chúng ta ý thức rằng việc xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng, văn minh là trách nhiệm gắn liền với niềm tin kitô giáo của mình. Vì thế, thông qua các cơ quan dân cử và các phương tiện truyền thông, anh chị em hãy chân thành và thẳng thắn góp ý với giới hữu trách biết yêu dân yêu nước, biết lấy dân làm gốc, đặc biệt trong những vấn đề có tầm quan trọng đối với vận mệnh của đất nước và phúc lợi của nhân dân. Đó là cách thể hiện niềm tin của chúng ta, niềm tin dấn thân xây dựng xã hội thành một cộng đồng nhân loại mới sống trong tình yêu và sự thật, trong công lý và an bình.”

KÊU GỌI CỦA L.M. UY

Về phần mình, Linh mục Lê Quang Uy đã lên án Nhà nước CSVN trong lời kêu gọi của ông : “Người ta nhắm mắt làm ngơ cho những Công ty nước ngoài tha hồ xả nước thải khí độc, gây ô nhiễm những con sông dài đang là cơ may mưu sinh cho người dân nghèo, gây bụi mù xám xịt cả một vùng trời, chết chim, héo cây và ngộ độc phổi cấp cho trẻ em và người già.

Và hai năm nay thì người ta đã ngang nhiên háo hức, hồ hởi bán đứng Tây Nguyên – nóc nhà Đông Dương – cho việc khai thác Bauxite Đỏ. Người dân tộc thiểu số khốn khổ đã phải ngơ ngác thiên di đi nơi khác, nhường chỗ cho hàng ngàn công nhân Trung Quốc được nhập khẩu ồ ạt. Đất Tây Nguyên đang chảy những dòng nước lầy nhầy đất đỏ, mà dân Việt cũng bắt đầu chảy máu đỏ sau những cuộc xô xát với kẻ cướp đội lốt anh em láng giềng….”


Lời tuyên bố thẳng thắn này của Cha Uy được coi là mạnh nhất trong số những lời chỉ trích đảng và nhà nước chung quanh Dự án Bauxite trên Tây Nguyên, kể từ khi có Cuộc vận động chống khai thác của nhóm Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Nhà văn Phạm Toàn và Giáo sư, Tiến sỹ Nguyễn Thế Hùng , ngày 12/4/2009.

Cho đến đầu tháng 6 (2009) đã có 1808 người, kể cả linh mục Uy và một Linh mục, Tu sỹ Công giáo khác đã ký tên vào bản Kiến nghị yêu cầu Nhà nước “ phải chính thức dừng ngay lại” dự án Bauxite.

Tuy nhiên, đảng và nhà nước không coi phản ứng của Trí thức và người dân ra gì. Họ vẫn tiếp tục xây dựng 2 Nhà máy ở Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắk Nông).

Những người cầm quyền còn không coi cả tướng Võ Nguyên Giáp ra gì khiến ông phải viết đến Thư thứ 3 yêu cầu "dừng các dự án khai thác bô xít ở Tây Nguyên, kể cả khai thác thí điểm”.

Cho đến nay Đảng và Nhà nước vẫn không thèm trả lời 3 Lá thư của tướng Giáp.

Thái độ ù lì, khinh dân ra mặt của bộ 3 Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư đảng, Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Nước và Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng cùng sự sợ hãi trong quấn chúng và hầu hết Quốc hội 493 người không dám có hành động cụ thể chống lại nhà nước khiến Linh mục Uy lo sợ.

Ông viết mà như thét to lên cho mọi người cùng nghe : “Lúc này đây, tuy đã chậm trễ lắm rồi, chúng tôi vẫn muốn kêu to lên với phía Công Giáo chúng ta, với các vị Giám Mục, các Linh Mục, các Tu Sĩ các Dòng và nhất là với tất cả anh chị em Giáo Dân thân yêu của mọi miền đất nước. Chúng ta là người Công Giáo, chúng ta không thể cứ mãi ở bên lề cuộc sống quê hương trong sự e ngại, do dự. Chúng ta không thể cứ mãi chờ đợi lẫn nhau mà không ai dám quyết định một việc gì thiết thực và can đảm. Chẳng lẽ chỉ vì sợ bóng sợ vía một cái gì đấy mà chúng ta lại không sợ điều đáng phải sợ hơn cả, đó là tiếng lương tâm, tiếng nói của Chúa Thánh Thần.

Chúng ta biết nhiều tội ác đã và đang hoành hành trên quê hương chúng ta. Phá thai mấy triệu ca một năm suốt nhiều năm qua. Chúng ta đã im lặng. Nay Bauxite Đỏ có tác hại đến Sự Sống con người ra sao, chúng ta đọc và nghe hết, hiểu hết. Chúng ta lại vẫn im lặng. Và như thế chúng ta cũng sẽ rơi vào bi kịch đồng loã với thế gian độc ác, với những kẻ muốn giết chính “Đấng đã khơi nguồn Sự Sống” !


Rồi Cha Uy nói với các Nhà lãnh đạo trong Giáo hội của mình : “Phải có một kiến nghị của phía Hội Thánh Công Giáo nữa chứ, mặc dù chúng ta dư biết có “kiến” cách mấy thì người ta cũng chẳng thèm “nghị” đâu, nhưng ít ra đây sẽ là tiếng nói của chính lương tâm chúng ta, những người đang tin vào “Đấng đã khơi nguồn Sự Sống” để Sự Sống thiêng liêng ấy không bị làm cho tổn thương trên quê hương Việt Nam thân yêu của chúng ta. Nó cho thấy người Công Giáo Việt Nam cùng trăn trở xót xa với vận mệnh của quê hương và dân tộc.

Chúng tôi kính mong, tiếng kêu này của chúng tôi được mọi người mạnh dạn hưởng ứng. Xin quý Đức Cha, quý Cha, quý nam nữ Tu Sĩ và anh chị em Giáo Dân gần xa, đừng vì chúng tôi chỉ là một Linh Mục quèn của một Hội Dòng thường bị cho là cấp tiến, mà đành bỏ qua không muốn nghe tiếng kêu của chúng tôi.”


Theo tin của Dòng Chúa Cứu Thế trong nước thì vào ngày 25.4, Linh Mục Nguyễn Văn Khải, DCCT ở Hà Nội, “ cũng đứng ra trực tiếp mời gọi được hàng mấy ngàn anh chị em Giáo Dân ký tên ngay tại chỗ, sau một Thánh Lễ tại Nhà Thờ Thái Hà, Hà Nội, và từ đó đến nay cũng vẫn đang tiếp tục thu tập các chữ ký tâm huyết như thế.”

Mặc cho Công an dọa nạt, khủng bồ tinh thần, Linh mục Uy vẫn tiếp tục thu góp chữ ký của người dân phản đối khai thác Bauxite.

Ông viết : “ Về phần mình, chúng tôi ý thức rõ mình luôn sống theo lương tâm đạo giáo, lại gắn bó yêu mến quê hương và dân tộc Việt Nam, nên chúng tôi tiếp tục đứng vững, không khiếp sợ, kiên trì đấu tranh bên cạnh quý vị, những nhà trí thức quả cảm cùng tất cả những ai thành tâm thiện chí trong nước và ngoài nước. Chúng tôi xác tín rằng Sự Thật và Công Lý rồi sẽ phải được thực thi và thể hiện trên quê hương này, cho dù phải trả giá rất đắt.”

Trước việc làm của 2 Linh mục Uy và Khải, Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam đã ra một Thông cáo, do Linh mục Vinh sơn Phạm Trung Thành ký tên ngày 28/4/2009 ủng hộ việc làm này.

Hành động ủa một số nhà lãnh đạo Công giáo trong vụ chống khai thác Bauxite cũng đã nhắc cho mọi người nhớ lại Lời Kêu gọi chống khai thác Bauxite “tại gia” của Hòa Thượng Thích Qủang Độ đưa ra ngày 30-3-2009.

Vị lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (không được Nhà nước nhìn nhận) viết : “ Nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tôi kêu gọi người Việt trong ngoài nước hãy tỏ thái độ trước nguy cơ hủy hoại mầu xanh Tây nguyên và đời sống của người Việt cũng như hàng chục dân tộc ít người trong việc khai thác quặng bô-xít không thông qua nghiên cứu khoa học và kinh tế, mà chỉ vụ vào sự lệ thuộc Bắc phương.

Kính xin người Việt nước ngoài khẩn cấp báo động công luận thế giới về đại nạn sinh thái Tây nguyên, và nguy cơ nối giáo Bắc Kinh trấn đóng yết hầu chiến lược vùng ba biên giới.”


Chiến dịch “ BẤT TUÂN DÂN SỰ - BIỂU TÌNH TẠI GIA” suốt tháng 5/2009 đã kết thúc, nhưng bây giờ người Công giáo đã tiếp nối chống đối bằng phương pháp khác cho thấy đảng và nhà nước CSVN đang bị nhân dân chống đối và xa cách.

Nhưng sự việc này cũng phản chiếu một điều buồn trong Cộng đồng người Việt Nam ở nước ngòai. Mang tiếng có trên 300 ngàn Trí thức đang sống và làm việc trong tất cả mọi lĩnh vực Khoa học, Kỹ thuật, Gíao dục, Xã hội v.v… mà sao số người ký tên vào Danh sách của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi mới chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Ngoài sự vận động hội thảo lẻ tẻ và lên tiếng ủng hộ lời Kêu gọi của Hòa Thương Qủang Độ, chưa thấy có Tổ chức hay Đòan thể nào muốn đứng ra vận động 3 triệu người Việt tị nạn tiếp tay bảo vệ Tổ quốc với người trong nước.

Chẳng lẽ nước Việt Nam không còn chút gì liên hệ gì với người Việt Nam ở nước ngòai ?

Tại sao lại có một thái độ thờ ơ và im lặng đáng sợ như thế ? Hay là vì an ninh cá nhân và miếng cơm, manh áo mà nhiều người muốn đứng ngòai cuộc ?

Nếu thế thì sự an nguy của Hồng y Mẫn, Hòa thượng Qủang Độ, nhóm Linh mục, tu sỹ Công giáo, các Nhà Trí thức và đồng bào trong nước có nên được bỏ lên bàn cân không ? -/-

Phạm Trần
(06/09)


http://dcctvn.net/news.php?id=3748

CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ THIẾU NHI - 01 - 06 - 2009







Mến chúc các cháu có nhiều niềm vui, nhiều món quà thật giá trị và ý nghĩa trong ngày dành riêng cho mình hôm nay!!!



Ước mong sao "những người lớn", những "người có trách nhiệm" trong xã hội và gia đình luôn yêu thương, tôn trọng, và đặt các cháu ở vị trí đúng như lòng Chúa và Mẹ Maria mong muốn!!!



Thân mến,
Jmv.

CÂU CHUYỆN CỦA QUÁ KHỨ: MỘT MỐI TÌNH TUYỆT ĐẸP!!!




Chuyện kể về một đôi bạn trẻ đã bị “tiếng sét tình cảm” chinh phục trong một dịp trại hè dành cho học sinh giỏi cấp II. Ngay từ buổi đầu gặp gỡ ấy, đôi bạn trẻ đã trở thành những người bạn thật dễ thương đã cùng giúp nhau thăng tiến trong tình bạn và nhất là thăng tiến trong học tập.

Tuy đã quen biết nhau từ năm học cấp II nhưng mãi cho đến khi là những cô cậu sinh viên đại học, “tiếng sét ái tình” mới thật sự chinh phục con tim bé bỏng của nhau và thật sự họ đã thuộc trọn về nhau kể từ ấy. Thật lý tưởng và lãng mạn.

Nhưng vì điều kiện và hoàn cảnh, sau hai tháng “nói lời yêu thương ngọt ngào với nhau”, chàng thanh niên đã phải lên đường sang Pháp để du học, thời gian ấy đôi bạn đang bước vào tuổi 20, lứa tuổi đầy mơ mộng, hứa hẹn và hoài bảo cho cuộc sống lứa đôi cũng như sự nghiệp mai sau. Chính vì thế mà họ đã giúp nhau vượt qua rất nhiều rào cản, áp lực từ phía gia đình (sự khác biệt về tôn giáo), bạn bè... nhất là việc hoàn thành chương trình Đại học của mình. Và rồi, với thời gian, tình yêu giữa họ ngày một trở nên thắm thiết mặn nồng, họ cũng đã có kế hoạch sẽ đi đến hôn nhân vào một “ngày lành tháng tốt”.

Chẳng lẽ suốt thời gian dài yêu nhau như thế mà không có vấn đề gì xảy ra sao? Có chứ, nếu không nói là vấn đề rất nghiêm trọng đối với người khác, nhưng đối với họ thì không đáng kể, vì nó quá bé nhỏ so với tình yêu mà hai người dành cho nhau. Quả thật, điều Cha Ông ta ngày xưa nói thật chí lý:
“Yêu nhau mấy núi cũng trèo
Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”


Đúng là một mối tình tuyệt đẹp!!!



Nhưng câu chuyện tình của họ tiếp theo thế nào, xin hãy chờ xem nhé!!!!!

TƯƠNG PHẢN CUỘC SỐNG

Bạn thân mến,

Nếu bạn đang thực sự gặp những chuyện buồn, những khó khăn trong cuộc sống? Hãy mở đường link bên dưới, bạn sẽ thật sự tìm thấy một niềm an ủi nho nhò đó!!!


http://www.vietbds.com/4Community/tuong_phan_cuoc_song/index.htm

http://mangvn.org/2005/addone/hanhphuc/index.htm


Nếu bạn thật sự chưa yêu quý mẹ của mình, bạn có thể mở đường link bên dưới


http://www.viettravelinfo.com.vn/detail.aspx?u=news&id=514


Thân mến,
Jmv.