Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

Posts tagged with "seriest08"

series T08: cuối cùng

,

< Để bắt đầu cho entry cuối cùng của dòng series T08 này, tớ xin các bạn hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng ra cảnh chú sư tử đang rống lúc bắt đầu mỗi cuốn phim của hãng Walt Disney đi nhé. cow À UỒMmmm! À UỒÔOMMmm... >

Photobucket
Như vậy 3 ngày Tết đã trôi qua một cách không thương tiếc. Hãy để cho tôi 5 phút mặc niệm cho những khoảng thời gian đã ra đi mà không bao giờ trờ lại...

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket
Xong!

.....:::::seriest08:cuoicung:::::.....
Sau những phi vụ mà tớ tạm gọi là "chiến dịch cánh tay bên phải" (chuyên dùng để vặn tay ga xe máy), tớ lại lao vào những phi vụ làm ăn khác. Đặc biệt là chuyến leo Tà Cú lần 2 (11-2). Xin nói rõ thêm, lần này sẽ là lần 3 nếu tớ không đủ tỉnh táo để cho băng đảng "cụ" học sinh lôi kéo vào hôm mồng 2 Tết.

Photobucket
1 tấm ảnh làm kỷ niệm trước khi chinh phục đỉnh "Tù Cá"! Riêng anh Huy vì quá phấn khích nên đã có nhầm lẫn đôi chút:

Photobucket

" :yes: Good! Điểm mười cho chất lượng"

Đi vào trong khuôn viên thì bọn tớ gia nhập thêm 5 thành viên nữa, cả thảy là 13, một con số rất hên cho những lần leo núi. Số lượng là thế, nhưng leo chưa đến nửa đường thì quân số rơi vãi lung tung đến nổi chẳng biết đâu mà mần!

Phải công nhận một điều là lần này Tà Cú rất đông du khách, chẳng giống lần tớ leo cùng với band Little Nu khoảng 1 tuần trước đó. Riêng cảm nhận của tớ thì... hôm đi với Little Nu mặc dù thấy lâu nhưng không mệt lắm, còn riêng hôm này thì rất mệt :sst: (đi đường mà toàn ợ ra mùi mực với bia) nhưng chưa chi đã "hết dốc".

Photobucket
Photobucket
Tuyển, Mai Quyên và tớ là những người leo đến chùa sớm nhất, thành ra phải ngồi chờ mọi người ngay đường đi lên tượng Phật. Chờ quá lâu, bọn tớ quyết định lên luôn, nhưng lên đến nơi thì thấy đông đủ ở đó rồi. Hoá ra là có 2 con đường đi đến tượng Phật lận :zip:!

Photobucket
Ngồi nhâm nhi mấy miếng đậu phộng bị "mốc" của các em lớp chuyên hoá khoá 12, tớ quyết định theo đoàn chân du khách để đến tượng Phật nằm cách đó 50m.

Photobucket

"Rõ chán! Giờ này mà còn ngủ"

Photobucket
Lần này thì tớ quyết định về sớm để đưa Quyên, Tuyển, Duyên đến nơi ăn ngủ không biết có phải cuối cùng của Tường Vy không (nằm đối diện núi Tà Cú). Trong khi đi xuống bằng cáp treo, tớ nghĩ rằng, tốt nhất là đi đông người, càng đông càng tốt, vì nó sẽ xuống nhanh hơn bằng cách rụng và lăn :faint:. Vị trí ngồi tốt nhất bạn nên chọn là bên cạnh người mà bạn muốn được nắm tay. Có thể áp dụng cho cả nam lẫn nữ, chỉ cần người kia yếu bóng vía là đủ rồi :wink:.

Trên đường về Phan Thiết thì tớ rút ra được kinh nghiệm nho nhỏ về những chiếc nón bảo hiểm: Nếu các bạn đi đường trường thì tốt nhất nên dùng loại có kính chắn, nếu bạn dùng loại không kính chắn thì nguy cơ ngạt thở rất cao. Không phải gió ngăn cản luồng khí bạn thở ra, mà nó sẽ kéo căng cái nón của bạn ra sau, khiến cho bạn ngạt thở vị bị... dây thắt cổ :ko:. Còn nếu đi trong thành phố thì tốt nhất là đội nón không kính chắn, bạn sẽ không bị người khác cho là "hai lúa".

Khoảng 30km để quay lại Phan Thiết, bọn tớ băng quá mái trường thân yêu, tạm biệt chiếc cầu "Sơ Múi", đến với Hàm Thuận Bắc. Cụ thể là đến nhà Tuyển để ăn mừng cho cuộc hành trình xuyên Phan Thiết. Sau đợt Tà Cú này, nếu có ai đó rủ tớ đi hay nhắc đến hai chữ "Tà Cú" hoặc "chùa Núi" thì sẽ bị tớ oánh nhừ tử (Lưu ý: Văn bản này có hiệu lực kể từ ngày nó bị tung lên mạng cho đến hết ngày 31 tháng 12 năm 2008).

.....:::::seriest08:cuoicung:::::.....
Ngày 13 tháng 2, khoảng 16h tính ra thì cũng khoảng 4h chiều, những nhân mạng còn lại ở Phan Thiết của lớp N1 tớ được triệu tập đột xuất tại Thạch Bạch. Giang đưa ra ý kiến rằng cả đám sẽ đăng ký đi tốc hành tour du lịch Phan Thiết - Mũi Né (tour này dài quá ha!). Thích thì chìu...

Photobucket

Trong chuyến đi này, bọn tớ phóng xe rất dữ dội. Đặc biệt là nữ, chạy không hề thua kém nam. Lý do: Sợ bị bỏ rơi! Chạy dọc đường thì chúng tớ quyết định ghé đến nhà Sương. Tớ thì chưa đến nhà Sương bao giờ, còn tụi bạn tớ có lẽ đã nhiều lần rồi.

Photobucket
"Tui nhớ là đường đến nhà Sương đâu có cát nhiều đến vậy đâu" - Mặc dù không biết gì, nhưng tớ cũng khá tự tin phát ngôn bừa bãi, trong khi cả đám đang vật lộn với những chiếc xe máy bị lún cát.

Đến nhà Sương, tớ chỉ ấn tượng mỗi hình ảnh con chó với 2 hàng giỏ lựu đạn to khủng khiếp giắc bên mình :eyes:. Oh! My god, very very cute. Tớ nghe rõ tiếng la thất thanh của Giang:

"Coi chừng nó... :yikes: đánh bom cảm tử"

Photobucket
Tớ liền quay lại và chọi nó vài ánh đèn flash. Quả là tuyệt tác từ thiên nhiên! Thoát nạn "cẩu cảm tử", tụi tớ đến quán lẩu dê làm vài miếng. Vì thiếu xe nên chiếc Atila Elizabeth của Nhật... Quyên phải tống ba. Tớ với Mỹ được giao nhiệm vụ đi trước quan sát xem có cảnh sát hay không.

:insane: Xe được hộ tống mà cứ lao ầm ầm theo tớ và Mỹ thế này thì chết...

Photobucket

... và tớ quyết định cất ống kính đi để ba người này trở về đúng vị trí cũ.

Trong bàn ăn, tớ chứng kiến được một cảnh tượng hãi hùng, nhớ lại câu Bác Hồ nói khi xưa mà tớ muốn lắc đầu ngao ngán. Tớ tự hỏi: Khi nào chúng ta mới đuổi được "giặc đói" đây?

Photobucket

Photobucket

.....:::::seriest08:cuoicung:::::.....
Sáng hôm sau, tức ngày 14 tháng 2, cái ngày mà chiều hôm đó tớ sẽ tạm thời rời xa Phan Thiết, vào TP.HCM. Để ghi dấu những giây phút cuối cùng này, bọn bạn tớ quyết định tổ chức một buổi túc cầu tại bãi cát Đồi Dương. Nhắc đến đây thì tớ mới nhớ đến hành động không đẹp của Mai Quyên: nhà bán banh da mà lại đem ra banh mủ!!! Bởi thế, cứ hễ tớ sút trái banh đi thì y như là nó sẽ bay ra sau lưng :left: (100% sự thật). Chán, nên cả đám chỉ còn biết vật lộn với chiếc mấy ảnh:

Photobucket

Photobucket
Photobucket

Sau vài tấm ảnh xã giao, bọn tớ ghé vào quán cà phê ven biển gần đó, uống trà đá với mấy thứ ghi trong "thực đơn". Nước toàn đá mà trời lại giá lạnh, bọn tớ chạy ra nơi cầu tuột để hâm nóng lại cơ thể. Mọi người thì tuột khí thế, riêng tớ thì hổng tuột được bởi vì mông tớ quá bự!

Photobucket
Thật tội nghiệp cho những ai có cái mông bự hơn tớ. Còn những ai có mông không bự thì lại đối diện với nguy cơ vỡ phần đáy.

Photobucket

Tạm biệt bờ biển có cát và sóng của tớ.

.....:::::seriest08:cuoicung:::::.....
13h40 tớ phải hiện diện trên đoàn tàu SPT2.

"Kính thưa quí khách, đoàn đang đưa quí khách về tới ga Mương Mán, là ga quá cảnh của cuộc hành trình..."

2 tuần đã qua thật là thời gian sôi động nhất của tớ, tớ chưa bao giờ đi và da tớ cũng chưa bao giờ đen như thế này. Ngày 14 tháng 2 là ngày gì nhỉ? Tớ biết đó là ngày gì khi tụi bạn nói:

"Vào đúng ngày quá hen :cool:!"

Sự thật là khi tớ mua vé đi không hề nghĩ rằng đây là ngày Valentine. Tớ nhờ mẹ mua nó ở Phan Thiết khoảng Noel trong khi tớ mua vé về tại thành phố, tớ nhớ vì lúc đó đã được trường cho nghỉ học rồi, nhưng vẫn còn ở lại thành phố đến 31 tháng 1 mới về. Nếu xét tương đối thì trong lớp tớ là người được nghỉ nhiều nhất, nhưng lại về trễ nhất và đi sớm nhất. Tớ nói ra điều này bởi vì vẫn còn hy vọng có ai đó nghe được mà hổng hỏi tớ là "khùng hả?" awww.

Ba tớ nói rằng:

"Sao nhiều người đi mồng tám (14-2) thế nhỉ?"

"Tám có nghĩa là bát, bát đọc chệch đi là phát, phát là phát tài, phát lộc". Anh tớ trả lời.

:up: Lại thêm một lý do xuất sắc nữa.

Tớ rời xa Phan Thiết. Tớ sẽ đến TP.HCM, nơi mệnh danh là "hòn ngọc Viễn Đông", là 1 trung tâm kinh tế - văn hoá - xe máy lớn nhất cả nước. Nơi mà ai đi đến nó cũng đều sẽ nghĩ tới hai chữ "bon chen". Nơi mà các nhà thống kê tầm cỡ quốc gia cũng phải nghiên cứu xem mỗi ngày dân số nó tăng lên bao nhiêu, bên cạnh những cuộc nghiên cứu về vận tốc giết người của HIV và tai nạn giao thông.

Thành phố Phan Thiết thì có rất nhiều ruồi và muỗi ở trong nhà, chắc tại vì thức ăn ở đây quá ngon và máu người lại ít cholesterol nữa. Tớ hối hận vì chỉ ăn mì Quảng, "bitis", phở, bánh canh, bún bò Huế, cơm tấm mà quên ăn bánh xèo. Nên khi vào TP.HCM, tớ liền ăn bánh xèo với Trâm và... chán!!!

Tạm biệt Phan Thiết, chào Hồ Chí Minh! Đến đây thì cho tớ xin kết thúc series T08 của tớ, nó là đứa con tinh thần mà tớ khá hứng thú và tâm đắc nhất. Đến cái Tết năm sau, tớ sẽ mở nó ra và đọc lại, kèm theo đó là 1 lời hứa phấn đấu, quyết tâm đi nhiều và đen da hơn nữa. Chân thành cảm ơn những ai đã đọc + comment.
..............................
FIN
...
đạo diễn: Nguyễn Duy Tiên
kịch bản: Nguyễn Duy Tiên
diễn viên: Nguyễn Duy Tiên và những người bạn
dàn dựng âm thanh: Nguyễn Duy Tiên
phó nháy: Nguyễn Duy Tiên và những người bạn
xếp cảnh: Nguyễn Duy Tiên
lồng tiếng: Nguyễn Duy Tiên
gõ chữ: Nguyễn Duy Tiên
chịu trách nhiệm nội dung: (biết chết liền!!!)

series T08: 9 tháng 2 hay Lương Sơn tụ tập

, ,

< Trong entry này, tớ không thể nhớ và ghi hết tên những người tham dự. Cho nên những ai không có tên thì sẽ tớ sẽ nhắc bằng hình. Còn nếu cả tên và hình đều không có thì cứ liên lạc với tớ, tùy theo mức độ nghiêm trọng tớ sẽ bồi thường danh dự thoả đáng. >

Đến hẹn lại lên, ngày 9 tháng 2 (tức mồng 3 Tết), tất cả các thành viên N1 nhận được lệnh và tập trung trước cổng trường THPT chuyên Trần Hưng Đạo.

"Dù ai đi ngược zề xuôi, nhớ ngày họp lớp mồng ba tháng một"

Đúng 7h30 - giờ bắt đầu tập trung, tớ chạy xe đến trường và gặp Đạt, nhưng cả hai đều không vào mà lại chạy long nhong tiếp. Người tiếp theo mà tớ gặp đó là Khoa (đang đứng chờ ở trường) và người tiếp theo nữa tớ cũng muốn tuyên dương đó là Huyền, :up: mặc dù nhà xa nhưng lại rất đúng giờ.

Photobucket
Đến 8h thì quân số đã vượt quá 10, đó là chưa kể đến các đồng chí phải đưa đón những người khác.

"Bên cạnh đó là sự xuất hiện của "Nhất Chi", vừa bước xuống xe là hắn chạy lại xin lỗi ríu rít mọi người mà chẳng ai hiểu mô tê gì cả. Chưa biết hắn ta đến đây vì mục đích gì, nhưng cái cách mà hắn luyên thuyên thì chắc chắn hắn đang muốn dựng phim về câu chuyện hắn ta đến đây"
Nam Cao phẩy


Gần 8h30, cả đám kéo nhau đi ăn và bàn kế hoạch trong ngày. Riêng tớ với Vũ thì đi uống café ở Saigon Nelly - đối diện quán ăn:

Photobucket
Ăn xong thì cả đám lại kéo nhau về trường - nơi tập trung sức người, sức của lớn nhất của N1, kết nạp thêm một số thành viên, lương thực và trái cây. 9h15, tất cả phóng xe về Tiến Thành.

Photobucket

Đường đến Tiến Thành rất đẹp, với một bên là bờ biển và một bên là đồi núi. Bỗng nhiên tớ lại nhớ đến những đứa con của Lạc Long Quân và Âu Cơ, phải chia đôi để theo bố mẹ lên núi và xuống biển, chẳng ai được phép ở lại thành phố cả, mặc dù Phan Thiết nằm kế bên.

.....:::::seriest08:9thang2hayluongsontutap:::::.....
Sau những km đường trường, tất cả đã đến ngôi trường bỏ hoang với cái toilet lộ thiên mà tớ, Mỹ và Bá Thông đã đến trước đó 2 hôm (xem series T08: 6 và 7 tháng 2 hay trước và sau giờ G).

Photobucket
1 số phần tử trong nhóm bắt đầu nháo nhác như chạy giặc khi thấy những tên mà người Tây hay gọi là photographer xuất hiện. Số còn lại thì ngao ngán và bắt đầu phê bình: "Sao mấy người vô trách nhiệm quá vậy? :mad: Không lo dọn dẹp đi, tui đứng đây nãy giờ mà không chịu chụp".

Khi tớ thông báo những người quét dọn sẽ được chụp hình thì tình hình đã đổi khác, dẫn đến tình trạng thiếu chổi một cách nghiêm trọng. Vì thế tớ mới nghiệm được rằng, để ra một quyết định nào đó thì phải suy tính kỹ càng, đặc biệt là những quyết định ở cấp độ quốc gia :whistle:.

Photobucket Photobucket

Có 1 chức năng rất độc đáo mà hiếm ai biết từ cái máy chụp hình, đó là nó có thể di chuyển cả một đám đông từ chỗ này sang chỗ khác mà chẳng hề tốn công sức mấy :lol:.

Không biết có ai dọn dẹp thật sự không, nhưng nhìn chung là mọi người dư calo hết sức. Điểm nhấn của vấn đề này đó là việc kéo con "Xích Thố" vào hội trường trong khi chẳng ai yêu cầu làm chuyện này cả:

Photobucket

Tức thì nó trở thành tâm điểm chú ý vì chiếc bánh trước bị zính đạn. Không thể kể hết những ai đã đến và tung hô con "Xích Thố" này như một anh hùng. Tại sao tớ lại gọi nó là "Xích Thố" ư? Tí nữa giải thích cho nghe. Tình hình Trung Đông vẫn tiếp tục căng thẳng bởi những tay photographer:

Photobucket
Có hai nguyên tắc cơ bản mà các bạn cần phải nắm vững khi muốn được chụp hình trong những cuộc picnic như thế này:

Nguyên tắc I: Không bon chen thì không được chụp hình.

Nguyên tắc II: Bạn chỉ có 5 giây để yêu cầu phó nháy và làm dáng để chụp, nếu không bạn sẽ bị... mất mặt.

Chụp chán chê rồi thì cả đám quay ra ngồi tám. Còn riêng tụi này lại trải tấm bò cua ra oánh bài :zip::

Photobucket

Giờ ăn đến rồi, giờ ăn đến rồi...

Photobucket
Photobucket

Đã là Tết thì không thể thiếu dưa hấu vỏ xanh ruột đỏ được, đúng không nè? Bữa ăn gần tàn thì một số người lại tiếp tục ra ngoài chụp ảnh. Riêng tớ thì lang thang để du ngoạn cảnh vật xung quanh.

Photobucket

Photobucket

Woahh! Giờ mới phát hiện quê hương ta rất là đẹp, không những đẹp về cảnh vật mà ngay cả động vật cũng rất đáng được sự chú ý của các viện hàn lâm khoa học trên toàn thế giới. Ngoài bờ ao có cô bé đang ghi hình những chú lăng quăng và bọ gậy để gửi cho các giáo sư, tiến sĩ tại đại học Harvard:

Photobucket

Photobucket
Không có gì tuyệt vời hơn là ngồi dõi theo cảnh sinh hoạt hàng ngày của đàn gà lai vịt này. Riêng tớ thì phát hiện và ghi hình được một con "giả thú" đen toàn thân, biết mặc áo đang ở trên cây. Khi phát hiện ra chiếc máy chụp hình của tớ thì ngay lập tức nó giơ cái tay hai ngón ra định chộp lấy. :confused: Có nên đưa nó vào sách đỏ không ta?

Photobucket
Sau đó, mọi người tụ họp lại với nhau, xếp thành một vòng tròn và bắt đầu những trò chơi...

Photobucket Photobucket
Mọi người chơi những trò chơi mà ngay có bò cũng không thể hiểu nổi, tất nhiên là bò không hiểu gì được rồi, bởi vì thế chú ta chẳng mấy chốc biến thành một con nai vàng ngơ ngác cho dù chú ta là một con bò chính gốc.

Photobucket
Hình như có nhầm lẫn gì đó ở đây thì phải?

Chụp hình đê! Chụp hình đê! Trước tiên là tấm "Thế giới không có đàn ông" và sau đó là tấm "Thế giới không có đàn bà":

Photobucket Photobucket
Nhưng đông dân nhất vẫn là tấm "Thế giới có cả đàn ông lẫn đàn bà" :whistle:.

Photobucket
Đang chụp hình dở dang thì Mỹ Thông hô to:

"Rút..."

Tức thì có tiếng hô lại của Long:

"Rút không kịp! Rút không kịp!"

Cả đám kéo ra ngoài đường thì con "Xích Thố" và Long biến đâu mất tiêu. Ai nói xe xì lốp thì không chạy được nào? Chạy mất dép mới là đằng khác. Nguyên do là Long phải cấp tốc đi tìm một ông vá xe đạp để vá chiếc xe máy cho kịp chuyến đi của mọi người. Giờ thì hiểu tại sao tớ gọi chiếc xe đó là "Xích Thố" chưa? Càng bị thương thì chạy càng hăng.

.....:::::seriest08:9thang2hayluongsontutap:::::.....
Photobucket Photobucket

Điểm đến tiếp theo là Suối Cát. Tại đây lớp N1 lại đón thêm một thành viên nữa, đó là Hùng:

Photobucket Photobucket

Gặp Hùng, ai cũng tay bắt mặt mừng hỏi:

"Tánh Linh của mày còn rừng không?"

"Tui ở Đức Linh mừ!!!"

Tuyên dương Hùng vì đã cố gắng góp mặt trong ngày họp lớp, mặc dù "đường xa ướt mưa". Bọn tớ đi qua chiếc cầu của 4 con nhân mã giống đực to khủng khiếp để đến cổng trong của Suối Cát và... rẽ phải (?). Đến đây thì tớ hoàn toàn bất ngờ vì chẳng hiểu mô tê gì cả: đến Suối Cát để hát karaoke.

Photobucket
Do quá đông nên tớ lôi kéo một số thành viên khác của lớp ra ngoài chơi billard. Mãi sau này tớ mới biết là lúc tớ ra rồi thì trong đó bắt đầu chụp hình, làm tớ chẳng được tấm nào cả.

Photobucket
Tại sao lại bỏ rơi tui? :cry: Hu hu.

.....:::::seriest08:9thang2hayluongsontutap:::::.....

Photobucket

Sau Suối Cát, bọn tớ quyết định đổ bộ vào nhà thầy Phước. Với tấm hình dưới đây thì Long cứ đòi chụp ba cho đủ bộ Phước - Lộc - Thọ:

Photobucket

Nói chuyện hồi lâu với thầy, tất cả chúc tết và chào thầy ra về, làm thầy cảm động, quyến luyến đến nỗi đứng dậy không được.

.....:::::seriest08:9thang2hayluongsontutap:::::.....
8h tối hôm đó, những người còn sót lại tại Phan Thiết tiếp tục tụ tập để nhậu nhẹt :cheers:. Trong buổi nhậu nhẹt này, lần đâu tiên tớ nghe đến thuật ngữ "say mồi" chứ không phải "say bia" hay "say rượu". Còn riêng tớ thì ngay tối hôm đó được mọi người đồng ý phong tặng chức danh nghe rất kiu :happy:: Leader Vô Lương :worried:.

Photobucket

Tớ thì trước giờ chỉ muốn uống MỘT lon hay MỘT chai bia thôi, nhưng khổ nổi hôm nay lại vớ trúng MỘT ly bia của Thạch Sanh, nên thành ra uống vơi lại đầy. Đúng là khổ!

Khoảng 10h khuya, những người còn sót lại trong những người còn sót lại đó tổ chức một chuyến lượn lờ quanh thành phố, kết thúc một buổi họp mặt thành công. Thật sự thành công. Tớ đánh giá được thành công tại 3 điểm: Thứ nhất đó là tập hợp được số lượng thành viên lớp khá đông, tớ nghĩ nhiều lớp khác nhìn vào cũng phải thèm (26+1/37). Điều thứ hai nữa là mọi người chỉ kéo dây thun 1 tiếng đồng hồ mà thôi. Điểm thứ 3 đáng lưu ý đó là chúng ta đã tăng ca hết cả ngày.

Nếu nói tớ viết tiếp thì tớ không viết nỗi nữa :yuck:. Đến đây thì sức lực lẫn trí lực của tớ đã cạn rồi và tớ thắc mắc một điều rằng: Ngồi viết thì đã thế rồi thì không hiểu lớp N1 chúng mình lấy đâu ra sức để đi trọn ngày hôm đó nhỉ? :sst: Tớ mệt đến nỗi không thể nghĩ ra cái tên của entry tiếp theo trong series T08 này, nhưng:

Photobucket

To be continue... :yes:

series T08: 6 và 7 tháng 2 hay trước và sau giờ G

, ,

Photobucket

Photobucket Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Hình ảnh các bạn vừa mới xem đó là quang cảnh thành phố Phan Thiết trước giờ G (giờ G là gì thì tự hiểu nhé): bùng binh trước đầu cầu Trần Hưng Đạo, cầu Lê Hồng Phong với tháp nước - biểu tượng của thành phố Phan Thiết, cầu Trần Hưng Đạo, tượng đài Chiến Thắng, "đại lộ" Nguyễn Tất Thành và cuối cùng là tháp truyền hình.

Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ "phóng hoả", rất đông người và xe máy hội họp hai bên cầu Lê Hồng Phong, trong đó có tớ. Mọi người tranh thủ chụp hình, bàn tán rôm rả và không khí như vỡ ra khi còi bắt đầu tru réo từ tháp nước...

Photobucket

.....:::::seriest08:6va7thang2haytruocvasaugiog:::::.....
BÙÙUMMMMMMMMMMMMM... :eyes: một vụ big bang trên cầu Lê Hồng Phong. Tốt nhất là mọi người nên đội cái nồi cơm điện và đeo kính râm vào.

Photobucket Photobucket Photobucket
Coi xong đã đời, tớ thì miễn bình luận nhưng còn bạn bè tớ phán một từ: "Chán!!!". Thông cảm đi, Việt Nam còn nghèo. "Có còn hơn không, có còn hơn không :sing:", để mọi người còn có cái cớ để ra đường và tụ tập với nhau nữa chứ. Đúng không nè?

.....:::::seriest08:6va7thang2haytruocvasaugiog:::::.....
Và câu chuyện trở về với cái lớp N1 của tui. Năm nay, mọi người lại tiếp tục bản cũ soạn lại: Ngã 7 - Thanh Bạch - Win.

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Mấy tấm ảnh phía trên là của năm 2007 đấy, còn dưới đây mới là 2008 nè.

Tình hình là bắn pháo hoa xong thì mọi người tụ tập trước cửa nhà Vũ để chờ đợi thêm vài người nữa tới để overnight. Và đây là cảnh 1 trong kịch bản trên:

Photobucket

Đấy, thấy chưa? Tớ đã nói bản cũ soạn lại mà. Cứ xem tiếp đi ha...

Tiếp theo là cảnh 2 được mang tên là "Thanh Bạch quán". Xin được chú thích là Thanh Bạch ở đây không phải là chú Thanh Bạch trên đài HTV đâu nha, mà là tên quán của nhà Giang. Còn Thanh Bạch là gì thì ngay chủ quán còn không biết nữa là nói chi tớ. Năm nay nhờ cái quán bên cạnh nghỉ đi chơi giao thừa nên quán Giang rất chi là đắt sô :chef:, đến nổi bọn tớ phải chờ bàn kia ăn xong mới có nồi chảo để đựng... Ặc! Ặc! Chứ như năm ngoái là thiếu người thừa thức ăn. :wait: Vì thức ăn ra quá lâu mà tớ lại rất đói nên quyết định bon chen dành giựt cái nồi lẩu nên không tiện tay bấm máy, thành ra chẳng có tấm hình nào ngay lúc này cả. Cho nên N1 của tớ rút kinh nghiệm cho năm sau đi nhé, cái gì cũng phải ưu tiên cho phó nháy (tức là tớ) đi nghen. Không là ôm hận đấy.

Tiếp theo nữa là quán Win :coffee:, vào đó ngồi tám và chờ đến sáng đi ngắm mặt trời mọc (lãng mạn quá nhỉ!).

Photobucket

Ồ! Riêng cái phần mặt trời mọc này là cảnh bonus trong kịch bản năm nay, để cho bộ phim không nhàm chán giống năm trước.

Photobucket

Tớ kết nhất tấm này:

Photobucket
Trong khi tất cả mọi người về nhà và lao lên giường ngủ thì tớ âm thầm lượn lờ thêm vài vòng thành phố nữa để chụp ảnh:

Photobucket
Tớ cũng rất kết tấm ni, mặt trời mọc sau lũy dương già:

Photobucket

Xong xuôi là tớ phóng xe về nhà ngủ, lấy sức để mà còn ăn cơm trưa.

.....:::::seriest08:6va7thang2haytruocvasaugiog:::::.....
Đến chiều thì cái lớp N1 này bắt đầu xìu xuống và dẫn đến trình trạng bất lực hàng loạt, chỉ riêng Mỹ và tớ còn sức để lên đường làm nghĩa vụ cho lớp. Tớ thì được ngủ ngon lành rồi, nhưng Mỹ thì chưa. Ghé qua Thanh Bạch quán thì thấy im hơi lặng tiếng, còn gọi điện cho Bá Thông thì... thì... tớ phải tuyên dương Mỹ gần chết mới chịu đi.

Photobucket

Nghĩa vụ ở đây là tìm chỗ cho anh em Lương Sơn tụ họp. Có 3 địa điểm mà bọn tớ ghé qua, trong đó chấm điểm được 2 nơi và rút lại còn 1: hồ Lở, bờ biển và cái thuyền đắm, ngôi trường hoang với đầy đủ phòng ốc và toilet lộ thiên (tức là hổng thấy toilet đâu hết).

Photobucket

Photobucket

Bọn tớ quyết định là ngôi trường hoang với toilet lộ thiên, vì nơi đây đã từng ghi dấu thiên tình sử giữa Romeo và Juliet, làm chúng tớ cảm động chảy nước mũi:

Photobucket
Photobucket

Đóng dấu kí lệnh xong, 3 đứa lao xe về Phan Thiết. Chắc hai đứa này về nhà ngủ tiếp rồi.

Photobucket

.....:::::seriest08:6va7thang2haytruocvasaugiog:::::.....
Cuối cùng thì anh em Lương Sơn bị tan đàn xẻ cánh ngày nào có tụ họp lại được không, hạ hồi phân giải!

Entry tiếp theo, series T08: 9 tháng 2 hay Lương Sơn tụ tập. To be continue...

series T08: 2 tháng 2 hay Phật leo núi Tà Cú cũng phải nằm

, ,

Sáng hôm sau của tối hôm trước tức là đêm văn nghệ TÔI LÀ SINH VIÊN, các "cụ" học sinh lại có thêm những tiết mục tăng ca.

Photobucket

Cụ thể là 7h30, mọi người tập trung trước cổng trường, trong khi các em học sinh đang say mê ngồi ghế xúp nghe tổng kết thì các "cụ" lại dắt tay nhau đi ăn bánh mì "bitis" :chef: và hát karaoke :sing:.

Photobucket
Photobucket
Tình hình rất là tình hình, nhạc pop hát kiểu rock (chắc tối qua show rock chưa đã). Cụ thể là 2 tên T1 khóa 11 này:

Photobucket
Cứ mỗi lần bài hát kết thúc là mọi người lại reo hò, vỗ tay rầm rầm, sung sướng và cảm thấy bình yên vô cùng :coffee:. Hét đến giữa buổi thì xuất hiện thêm nhiều nhân vật mới, đáng chú ý là band rock Little Nu (band anh Tùng). Sau đó thì chính band nhạc này lôi kéo mọi người đi Tà Cú.

Photobucket

:yes: Thích thì chìu! 12h trưa, đi Tà Cú...

.....:::::seriest08:2thang2hayphatleonuitacucungphainam:::::.....
Nhạc đê! Nhạc đê! Leo Tà Cú nghe bài này mới khoái (nhấn play đi, đừng có lười :raider:!).

HERE WE GOOO!

Photobucket Photobucket

Sau 30 phút trên xa lộ, cuối cùng thì mọi người cũng đã tới nơi. Hình như đây là lần đầu tiên tớ đến Tà Cú thì phải? Hơn 18 năm cầm tù trong Phan Thiết đấy, :zip: hơi nhục chút xíu!

Tà Cú còn có một tên gọi khác đó là chùa Núi. Nguyên do là ở trên núi có ngôi chùa chưa xây xong và một bức tượng Phật đang nằm (nghe giang hồ đồn bự nhất Đông Nam Á). Vừa chân ướt chân ráo tới nơi, tất cả mọi người đều lo đi mua vé và ăn trưa. Có thực mới vực được đạo. Đi chùa mà ăn dĩa cơm trứng với cái trứng to khủng khiếp thế này thì chắc bị Phật đình chỉ đắc đạo mấy năm?

Photobucket

Ăn xong, mọi người ra trước cổng núi và bắt đầu chụp hình:

Photobucket

Xin giới thiệu thành phần tham dự, tính từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, từ xa đến gần: Mr.Tiên... :cheers: (Clap! Clap! Clap!) Tiếp theo là Vũ "7 dây", Thông "kiến", Nhân "bass", Thông "trống", Tùng "rocker" và cuối cùng là Dung "nón đỏ". ( :left: im phăng phắc :right: )

.....:::::seriest08:2thang2hayphatleonuitacucungphainam:::::.....
Photobucket

2200 mét đường leo núi, mọi người bắt đầu từ những bậc đá đầu tiên:

Photobucket
Leo mệt là nghỉ :ko:. Mặc dù người ta có bố trí các trạm dừng cho du khách dọc đường, nhưng vì bí quá nên cũng thành ra nghỉ vô tội vạ. Có khi nghỉ hả hê xong rồi, vừa tiếp tục leo là thấy trạm. Mọi người đều reo hò "tới trạm, tới trạm" và lại nghỉ tiếp. :happy: Sung sướng cuộc đời!

Ai đây? Đoán trúng có thưởng:

Photobucket

Trật rồi :cool:, Scoopy-Doo đấy.

Photobucket
Có lần đang nghỉ ở trạm, anh Tùng lấy ra điếu thuốc, mồi lửa cho tắc kè hút. Xiếc thú này độc phết, nhỉ!

Photobucket

Có một mẹo nghỉ mệt rất hay mà tớ xin truyền lại cho những người leo núi Tà Cú, đó là... :whistle: chụp hình. Cụ thể là chụp bên cạnh những cái móc đo đường, như thế này nè:

Photobucket Photobucket
.....:::::seriest08:2thang2hayphatleonuitacucungphainam:::::.....
Trải qua chín lần chín tám mốt kiếp nạn, cuối cùng cả đám cũng "đắc đạo" :angel:. Trước khi xem tượng Phật thì đoàn nghỉ ngơi trước cửa chùa. Phải công nhận một điều, quang cảnh từ trên núi nhìn xuống rất đẹp.

Photobucket Photobucket
Đây chính là bức tượng Phật nằm mà tớ nói đây:

Photobucket
Mặc dù có cáp treo cho du khách tham quan, nhưng các bạn đến đây bằng cách leo núi mới thú vị. Nếu có ai hỏi leo núi mệt không thì tớ xin trả lời rằng: "Phật leo núi Tà Cú còn phải nằm".

Hôm này thì rất vắng du khách đến đây. Không có police, bởi thế tớ, anh Tùng, Thông và anh Vũ leo lên cạnh đầu tượng Phật ngồi hóng mát và chụp mấy pô ảnh.

Photobucket
Lúc xuống thì anh Tùng, Thông "trống" thắp nhan cúng vái Phật (hàng xịn) và Chúa (hàng nhái).

Photobucket

.....:::::seriest08:2thang2hayphatleonuitacucungphainam:::::.....
Vui chơi thoả thích rồi và trời cũng sắp tối, cả bọn quyết định xuống núi bằng cách đi cáp:

Photobucket
Kết thúc chuyến đi một cách nhanh gọn.

Photobucket

.....:::::seriest08:2thang2hayphatleonuitacucungphainam:::::.....
Entry tiếp theo, series T08: 6 và 7 tháng 2 hay trước và sau giờ G. To be continue...

series T08: 1 tháng 2 hay đêm văn nghệ TÔI LÀ SINH VIÊN

, ,

Tái bản series T08 (có sửa chữa) đêêê, tái luôn cả comments :yes:. Nói tóm lại là full version 1 point 1. Lý do để tớ tái bản nó là vì tớ... thích thế!

.....:::::seriest08:1thang2haydemvannghetoilasinhvien:::::.....
sáng
Photobucket
Ngày một tháng hai năm hai ngàn không trăm lẻ tám, rất đông "cụ" học sinh đổ bộ về sân trường Trần Hưng Đạo...

Photobucket

Lý do: Ai biết thì biết còn không biết thì thôi, nhá!

Photobucket Photobucket

Ngồi trong canteen, nhìn thấy sân sau trường "liên thông" với những quán nhậu ven sông mà tớ lo lắng vô cùng cho em :zip:.

Dưới đây là hình ảnh buổi tập của tốp ca Ngẫu Hứng. Đúng là ngẫu hứng, sáng tập chiều diễn. Bó tay!

Photobucket
Photobucket
... và các "cụ" leader phải lo cho chương trình từ A đến S. Băng gôn khẩu hiệu giăng đầy, còn hơn cả biểu tình chống khủng bố:

Photobucket

Đính chính: Thật ra thì chỉ có 1 cái băng gôn và tấm bảng thông báo thôi.

.....:::::seriest08:1thang2haydemvannghetoilasinhvien:::::.....
chiều

Thầy Thanh với thầy Tuấn đang duyệt binh, biểu dương lực lượng thầy cô giáo trước các đương kim học sinh:

Photobucket
Photobucket
Để buổi tư vấn được tiến hành, một số "cụ" thay mặt toàn thể sv hiện có trong sân phát biểu cảm nghĩ và tuyên thệ trước toàn trường. Bỗng nhạc đâu ra làm tớ và mọi người hết cả hồn nervous, tất tần tật ánh mắt đổ dồn về sân khấu:

Photobucket Photobucket
Hip-hop không phải, modern cũng không, breakdance càng không nữa. Nhảy cái này chắc chắn khỏe người, thôi thì tớ tạm gọi nó là dưỡng sinh vậy.

Action! Đại diện các trường đại học thi đua ra sức tư vấn các em:

Photobucket

Tớ cũng là một tư vấn viên, có thẻ đeo chứng minh đàng hoàng, nhưng tớ lại thích nằm vùng cho giống hình sự, cho nên tớ cất vội cái thẻ ấy vào túi và đi nghêu ngao:

":cool: Tư vấn viên chìm đây"

Photobucket Photobucket

Tớ ghé qua chỗ ĐH Kinh Tế chỉ để làm vài pô ảnh. Thật sự là tớ chẳng muốn tư vấn cho trường của tớ tí nào. Lý do ư? Quá đông (trường điểm mà), lắm thầy thì thối ma, tớ mà ngồi đó thì không có đất dụng võ chắc luôn. Thế là tớ đến chỗ của Mỹ và Long (2 người bạn chung lớp cấp 3 của tớ), hiện đang học Sư Phạm Kỹ Thuật, để giúp một tay. Tớ lang thang, tớ rao vặt, tớ truyền đơn, tớ dụ dỗ, tớ lôi kéo, tớ quậy phá... nhưng tớ bị tụi bạn xử đẹp và sa thải vô điều kiện ngay tức khắc khi phát hiện ra tớ đang khóc lóc, van xin các em thi vào Sư Phạm Kỹ Thuật :down:. Không biết mọi người có mệt không, :Dnhưng tớ thì khoái cái zụ tư zấn này zô cùng!

Cuối cùng tớ cũng nhận được một câu hỏi cho ra hồn:

"Anh ơi, em muốn thi vào kinh tế nhưng không biết nên chọn trường ĐH Kinh Tế hay Khoa Kinh Tế?"

Tớ thì quan điểm không trả lời ưu ái cho trường nào cả. Truyền đạt thông tin trung thực là trách nhiệm của 1 tư vấn viên... chìm, nên tớ khách quan nói:

"Thế em muốn ở trong thành phố hay ngoài Thủ Đức?" Nói thế thì FOE thua UEH chắc rồi!

Cuối buổi, các em học sinh phải về nhà để sắp xếp lên trường lại, còn cái "cụ" thì chạy lăng xăng chụp hình. Như thế này nè:

Photobucket Photobucket Photobucket
.....:::::seriest08:1thang2haydemvannghetoilasinhvien:::::.....
tối
Photobucket Photobucket

Màn đêm buông xuống :bandit:, có tiếng e e của mấy con dế và ếch cũng kêu ồm ộp...

Ready? GOOOOO (nhấn play đi, đừng có lười):

Đêm văn nghệ TÔI LÀ SINH VIÊN bắt đầu với bài hát tìm lại, còn tìm lại cái gì thì tớ không biết. Nói chung là khá ấn tượng, :ko:đủ gây shock khán giả và... thầy cô.

Trong cánh gà, mọi người tích cực chuẩn bị cho các tiết mục tiếp theo. Khỏi phải nói ai cũng nhận ra show diễn lần này mang đậm phong cách đá bóng của Liverpool với chiến thuật xoay vòng các diễn viên và ca sĩ :faint:. Không biết chiến thuật này có mang lại sự thành công cho show diễn hay không, nhưng điều tớ biết chắn chắn 1 điều: Liverpool hiện đang ở vị trí thứ 5 trên bảng xếp hạng :whistle:.

Photobucket
Photobucket Photobucket Photobucket

Quay trở lại chương trình, tình hình là chưa đến 8h30, học sinh ùn ùn đi về với lý do là gì-mà-ai-cũng-biết-là-gì-rồi-đấy. Đó cũng là một kinh nghiệm đáng quí cho những lần văn nghệ sau này.

Khản giả lần lượt rủ nhau đi về, họ về thì cứ về còn đoàn quân tiến vẫn cứ tiến :knight:.

Photobucket
Số lượng khán giả bắt đầu giảm ngay từ khi chưa đến giờ mở cổng (tức là 8h30 theo qui định của nhà trường). Còn đến 8h30 thì sao nhỉ? Khỏi phải nói, giảm kinh khủng, 1/3 khán giả đi về, rồi còn một nửa. Cuối cùng, tớ thì đoán chỉ còn 1/4 các bạn học sinh lúc đầu ở lại xem chương trình. Điều đáng mừng là chẳng có ai trong số đó đi về ngay cả khi cổng trường rộng mở cho các bạn về. :frown:Chắc là tại vì thấy các "cụ" tội nghiệp.

Nhưng không sao, dù gì thì sẽ có rất nhiều người đi về tỏ ra tiếc nuối lắm đây, vì phần hay nhất nằm ở cuối chương trình. Có thể các bạn nhà xa, có thể các bạn không đi về trễ được và cũng có thể các bạn thấy chán hoặc tưởng chương trình sắp kết thúc nên tranh thủ về trước cho khỏi kẹt xe, nhưng nhiều người vẫn thường hay đánh mất cơ hội của mình như thế đó, đâu cần phải lý do chính đáng hay không.

Photobucket

Photobucket
Các tiết mục rock liên tục được tung ra để gãi chỗ ngứa của khán giả. Có thể nói rằng đây là một đêm của rock, ca sĩ thì hát như chưa bao giờ được hát, còn khán giả thì nghe như... chưa bao giờ được nghe. Tớ thì ấn tượng nhất 2 điều (bản thân tớ thôi). Thứ nhất là phần trình diễn của anh Tùng, tớ không nghĩ là anh Tùng hát được cái giọng gào khàn của thể loại rock earth và tớ cũng biết rằng có khá nhiều người không thích phần trình diễn này lắm, ngay bản thân tớ thì cũng không cảm thấy bài hát hay. Điều ấn tượng thứ 2 chính là câu nói của thầy Thanh khi các show rock đang diễn:

"Không được kích động"

Cũng khá vất vả cho mọi người đấy nhỉ :rolleyes:, để xoa dịu một không khí như thế thì đúng là vấn đề.

.....:::::seriest08:1thang2haydemvannghetoilasinhvien:::::.....
đi ngủ

Buổi tiệc nào cũng có lúc tàn. Tớ nghe rất rõ tiếng ồ :no: tiếc nuối của các em khi chương trình văn nghệ kết thúc.

Photobucket
Mệt thì chẳng thấy đâu, nhưng tớ thì thấy một điều: sự vui sướng và phấn khích vẫn chưa tan trên khuôn mặt mọi người khi đang thu dọn "bãi chiến trường". Các "cụ" leader lại phải tiếp tục lo cho chương trình từ T đến Z.

Đây là tấm ảnh cuối cùng của đêm 1 tháng 2 đó:

Photobucket
.....:::::seriest08:1thang2haydemvannghetoilasinhvien:::::.....
Entry tiếp theo, series T08: 2 tháng 2 hay Phật leo núi Tà Cú cũng phải nằm. Tức là to be continue...
October 2008
MTWTFSS
September 2008November 2008
12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031