Calling you – Otsuichi
Vi-trans: PeNghe
In lần đầu trong tập “Kimi ni shika kikoenai”, nxb Kadogawa Bunko
1.
Tôi có lẽ là nữ sinh trung học duy nhất trong trường không có điện thoại di động. Không chỉ thế, karaoke tôi cũng không đi bao giờ, cả chụp hình tự động cũng chưa từng tham gia. Thời buổi này có một con người như thế kể cũng hiếm, chính tôi cũng nghĩ vậy.
Trong trường điện thoại di động bị cấm, nhưng thực ra ai cũng mang theo. Nói thật, trong lớp học mỗi khi có bạn nào làm gì với cái điện thoại, thật tình tôi không thể không để ý được. Mỗi khi trong lớp học vang lên tiếng nhạc báo có cuộc gọi, tôi lại có cảm giác mình bị bỏ rơi. Mỗi khi nhìn thấy mọi người nói chuyện với nhau qua cái máy bé xíu đó, tôi lại một lần nữa nhận ra rằng mình không hề có bạn.
Tôi thật sự muốn có điện thoại di động như mọi người vậy. Nhưng dù có thì cũng chẳng có ai nói chuyện với tôi. Chính vì vậy tôi cũng làm như chẳng cần điện thoại làm gì. Người sẽ gọi điện thoại cho tôi vẫn chưa tồn tại ở bất cứ nơi nào. Tiện thể, một người để đi karaoke cùng, hay để chụp hình tự động cùng, tôi cũng chẳng có.
Tôi không giỏi nói chuyện nên mỗi khi có ai cất lời nói chuyện với tôi, tôi lại tự nhiên cứng cả người lại. Đến khi không nhìn ra được trong lòng người ta có gì, tôi lại lỡ trả lời kiểu lạnh lùng. Tôi không biết phải phản ứng thế nào với câu chuyện của người ta, nên chỉ cười qua loa và làm cho đối phương thất vọng. Rồi tôi sợ những thất bại đó sẽ lại tiếp diễn nên đã tự mình tránh khỏi phải nói chuyện với người khác.
Tôi cũng đã thử nghĩ xem tại sao lại thành ra như thế. Có lẽ rốt cuộc thì đó là do tôi đón nhận những câu chuyện của người khác quá thật thà. Nếu đó rõ ràng là một câu chuyện đùa thì không sao, chứ nếu đó không phải là lời thật lòng mà chỉ là câu xã giao thì tôi lại luống cuống không biết phải phản ứng thế nào. Khi nói chuyện với ai đó tôi luôn trả lời thật nghiêm túc. Đến khi mọi người xung quanh cười gượng, tôi mới nhận ra đó chỉ là lời nói đùa.
“Kiểu tóc này đẹp quá ha!”
Bé bạn nhìn tôi và nói thế khi tôi vừa mới cắt tóc ngắn, lúc ấy tôi còn là học sinh tiểu học. Nghe thế tôi thích lắm, suốt hai năm sau đó tôi vẫn để mái tóc kiểu ấy.
Nhưng rồi đến khi lên trung học tôi mới biết lời nói ấy chỉ là xã giao. Tôi đang đi bộ trên hành lang trường học thì tình cờ va phải bạn ấy, lúc đó đang bị kéo đi bởi một đám bạn. Trong một thoáng, bạn ấy nhìn mặt tôi rồi nói nhỏ với bạn:
“Con bé đó, kiểu tóc đó nó để cũng lâu rồi, nhìn chẳng hợp tí nào ha”
Con bé tôi đã vui mừng thế nào ngày đó, thật sự quá ngốc nghếch rồi. Những kinh nghiệm kiểu ấy cứ chồng chất lên, nên giờ mỗi khi nói chuyện với ai tôi lại thấy hồi hộp kinh khủng.
Từ mùa xuân này tôi vào cấp 3, cho đến giờ tôi vẫn chưa thể làm thân được với bất cứ ai. Rốt cuộc tôi trở thành nhân vật kỳ bí trong lớp, mọi người tránh tôi như tránh tà. Ở trong lớp nhưng tôi cứ có cảm giác chỉ có một mình mình đang bị lọt ra bên ngoài.
Khốn khổ nhất là giờ giải lao. Mấy đứa chơi thân với nhau quây thành những lãnh địa riêng, riêng tôi đương nhiên vẫn cứ ngồi yên trên ghế một mình. Phòng học càng ầm ĩ, tôi càng thế như mình bị cắt rời khỏi không khí chung quanh, càng thêm cô độc.
Chuyện tôi không có điện thoại di động cũng cho thấy tôi không hề có bạn, tôi cứ lấn cấn về chuyện đó mãi. Tôi bắt đầu cảm thấy không giỏi nói chuyện cũng là một khiếm khuyết, và bản thân tôi, cái đứa không thể kết bạn được với ai cũng là một thứ bất toàn.
Trong lớp tôi cũng đã quen tỏ ra vẻ không quan tâm đến chuyện không ai thèm nói chuyện với mình. Cứ thế này mà tôi có thể lờ đi chuyện đó thật thì tốt biết mấy.
Những cô bé dán đầy hình chụp tự động lên điện thoại, mỗi khi lắc lắc đám móc điện thoại xinh xắn đó, có vẻ rất thích thú nhỉ. Chắc chắn cô bé đó có rất nhiều bạn bè, trong điện thoại cũng lưu đầy số điện thoại, đầy cả bộ nhớ. Nghĩ thế, tôi lại ước mình cũng được trở thành như thế, cảm giác ghen tị lại lấp đầy.
Giờ nghỉ trưa tôi thường đến thư viện. Trong lớp học không có chỗ cho tôi, trong trường học có thể chấp nhận tôi chỉ có nơi này.
Thư viện lúc nào cũng yên tĩnh, lại lắp máy điều hoà. Từ chiếc máy sưởi lắp trên tường, từng luồng khí ấm áp lan ra. Thật đáng quý đối với một đứa dễ bị cảm lạnh như tôi.
Tôi cố gắng hết sức để không lại gần ai, chọn lấy chiếc ghế gần máy sưởi nhất mà ngồi. Trong vài chục phút trước giờ học buổi chiều, tôi ngồi đó đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần tập truyện ngắn mình thích, hoặc gục xuống mặt bàn mà ngủ.
Ngày hôm đó, tôi lại gục trên bàn và nhắm mắt lại, nghĩ đến chiếc điện thoại di động của tôi.
Nếu như, nếu như tôi có quyền sở hữu lấy một cái, tôi sẽ chọn cái nào đây? Gần đây tôi thường nghĩ về chuyện đó. Chỉ tưởng tượng thôi thì đâu có làm phiền ai. Cũng sẽ không phạm sai lầm ngớ ngẩn, nghĩ thì cứ nghĩ thôi.
Màu trắng nhé. Khi sờ vào sẽ có cảm giác trơn láng.
Chẳng biết từ khi nào tôi đã thích thú với việc tưởng tượng ra chiếc điện thoại của riêng mình. Đối với tôi việc tưởng tượng này rất quan trọng.
Kết thúc giờ học của một ngày, người ra khỏi trường đầu tiên lúc nào cũng là tôi. Cũng chẳng phải tôi nhanh chân gì. Tôi không tham gia câu lạc bộ nào, cũng không có bạn bè gì để nấn ná. Hết giờ học, cũng chẳng còn việc gì phải ở lại trường nữa. Tôi một mình, hai tay đút túi, mắt khẽ nhắm, về nhà.
Trên đường về, tôi dừng lại ở cửa hàng điện thoại, nhận được một mớ những tờ rơi quảng cáo. Ngồi trên chiếc xe bus đang lắc lư nhè nhẹ, tôi thong thả lướt mắt qua chúng. Đọc lời giới thiệu về những kiểu điện thoại mới nhất, nghĩ mãi rằng “có cài sẵn nhiều thứ tiện quá ha”, chẳng biết từ lúc nào xe bus đã dừng ở trạm tôi phải xuống.
Ba mẹ tôi lúc nào cũng về nhà rất trễ, tôi lại là con một, mở cửa bước vào nhà nhà cũng chẳng có ai.
Tôi về phòng, để đám tờ rơi lên bàn. Hai tay chống cằm lướt mắt qua chúng, tôi lại bắt đầu tưởng tượng trong đầu mình cái điện thoại của riêng tôi, cũng như khi tôi ngồi trong thư viện.
Tôi vẽ ra trong đầu mình hình ảnh của nó, thật nhất có thể, cứ như nó đang ở ngay đó. Y như đồ thật, cái điện thoại tưởng tượng của tôi cũng có màn hình tinh thể lỏng, trên đó hiện lên biểu tượng đồng hồ. Nhạc báo cuộc gọi tới sẽ chọn bài hát từ một bộ phim yêu thích. Là giai điệu tuyệt đẹp dùng trong bộ phim “Bagudatto-cafe” thì tốt. Gọi tôi bằng những hợp âm xinh đẹp đó.
Có tiếng mẹ tôi trở về từ việc làm bán thời gian, âm thanh đó kéo tôi trở lại với thế giới hiện thực. Đã hai tiếng đồng hồ trôi qua mà tôi không biết.
Trong giờ học, trong bữa ăn, tôi chơi đùa bằng việc vẽ ra trong đầu mình chiếc điện thoại lý tưởng đó. Chiếc điện thoại màu trắng, dáng mềm mại, mượt như gốm nung. Cầm lên thấy nhẹ bất ngờ, nằm yên trên tay thân thiết. Nói thế chứ điện thoại trong đầu không thể cầm trên tay thật được. Đây là nói tôi tưởng tượng thấy mình đưa tay cầm lấy nó trong đầu mình.
Thế rồi khi tôi nhắm mắt hay mở mắt, tôi đều có cảm giác nó đang ở trong đầu mình. Có vẻ như nó ở trong một vùng khác với những hình ảnh tôi nhìn thấy bằng thị giác, ở đó tôi nhìn thấy nó. Đến một lúc nào đó vật nhỏ bé màu trắng ấy đã tồn tại đậm đặc và rõ ràng hơn cả những thứ ở xung quanh tôi.
Hầu hết thời gian tôi đều trải qua một mình, không làm phiền ai, tôi cứ thế tận hưởng việc ngắm nhìn nó trong đầu. Cứ nghĩ đến nó là của tôi và chỉ riêng tôi chứ không phải ai khác, tôi thích lắm. Trong tưởng tượng, bao nhiêu lần tôi đưa tay vuốt ve nhẹ nhàng bề mặt trơn láng của nó. Không cần phải sạc pin, bàn phím và màn hình cũng chẳng hề dơ bẩn vì bất cứ thứ gì. Đồng hồ trong đó cũng chạy đàng hoàng ngon lành. Nó thật đến mức không thể nghĩ rằng thực ra nó không tồn tại, và tôi in vào từng tế bào não mình điều đó.
Một buổi sáng tháng một.
Trời lạnh, cảnh sắc bên ngoài cửa sổ tĩnh tại lặng yên. Tôi vừa bị đánh thức bởi chiếc đồng hồ báo thức, cứ nguyên khuôn mặt mơ ngủ đó mà vệ sinh buổi sáng. Đang ở trong phòng mà hơi thở cũng trắng bông. Tôi vừa run rẩy vừa nhặt lên quyển sách rơi bên giường, “mình để điện thoại đâu rồi nhỉ”. Giờ này bữa cơm sáng đã sẵn sàng dưới cầu thang, mà tìm mãi vẫn không thấy điện thoại đâu. Giấc mơ tôi thấy khi nằm trong chăn lúc nãy vẫn còn lấp đầy trong đầu như một màn sương nặng trĩu.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang. Có lẽ là mẹ.
“Ryo, sáng rồi, dậy chưa con?”
“Dạ... Chờ tí, con đang tìm chút, chẳng thấy điện thoại đâu.” Tôi trả lời khi nghe tiếng mẹ gõ cửa.
“Từ hồi nào mà con có điện thoại vậy?” Giọng nói ngạc nhiên của mẹ đánh thức tôi dậy khỏi cơn mơ ngủ.
Phải rồi. Mình đang làm cái gì vậy chứ. Chiếc điện thoại của tôi đó rõ ràng là không tồn tại thật mà. Lục lọi quanh giường thế này là sao chứ. Tôi đã hoàn toàn quên mất rằng nó chỉ là một thứ tôi tự vẽ ra trong đầu mình mà thôi.
Tối ngày hôm ấy.
“Ryo, hôm nay con đi học mà bỏ quên đồng hồ đeo tay ở nhà phải không. Lúc chờ xe bus có bất tiện lắm không?” Mẹ nói với tôi khi trở về từ công việc bán thời gian, trong khi tôi đang ngồi xem ti-vi.
“Đồng hồ á, ủa con có bỏ quên ạ?”
Suốt một ngày, tôi không hề để ý đến chuyện đó. Kỳ diệu hơn là tôi không hề gặp rắc rối gì vì không biết giờ. Tại sao vậy nhỉ? Tôi thắc mắc thế nhưng rồi khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một chuyện.
Thay vì xem giờ trên đồng hồ, tôi đã xem giờ trên điện thoại trong đầu mình. Trong lúc không để ý tôi đã nhìn giờ trên màn hình điện thoại đó.
Nhưng, thứ được tạo ra bằng tưởng tượng lại có thể chỉ giờ chính xác sao?
Tôi xem lại giờ trên điện thoại trong đầu một lần nữa. Tám giờ hai mươi phút.
Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ thật treo trên tường. Chiếc kim dài khẽ chuyển động, chỉ đúng vào tám giờ hai mươi phút.
Tôi cảm thấy cơn dồn dập kỳ lại trong ngực. Trong đầu mình, tôi gõ nhẹ móng tay tưởng tượng của mình vào màn hình mượt mà của chiếc điện thoại tưởng tượng, cách, âm thanh nhỏ xíu nhẹ bẫng bắt đầu vang lên trong đầu tôi.
Trên đường đi học về, trên xe bus vang lên tiếng chuông điện thoại của ai đó. Là âm thanh như tiếng đồng hồ báo thức. Cậu trai ngồi trước mặt tôi hốt hoảng lục tìm trong túi xách. Cậu ta kề điện thoại lên tai và cứ thế bắt đầu nói chuyện.
Trong xe bus bật máy sưởi nên cửa sổ đóng sương, tôi không nhìn thấy được gì phía bên ngoài. Tôi vừa nghĩ đến không gian tưởng tượng vô hạn định trong đầu, vừa thong thả nhìn quanh xe bus một vòng. Khách trên xe ngoài ra chỉ có một bác đang ôm lỉnh kỉnh mấy túi đồ. Bác ấy nhìn về phía cậu trai đang nói chuyện điện thoại với vẻ mặt khó chịu.
Tôi thì cảm giác lẫn lộn. Ở trên xe mà nói chuyện điện thoại kể cũng làm phiền người khác, nhưng phần nào tôi lại cảm thấy gần như ao ước được như thế.
Cậu con trai ngắt điện thoại, bác tài xế nói vọng xuống trên loa:
“Xin quý khách vui lòng không dùng điện thoại trên xe để tránh làm phiền đến các hành khách khác.”
Chỉ có thế, chẳng có chuyện gì khác xảy ra. Mười phút tiếp theo chiếc xe bus chạy tiếp trong yên lặng. Không khí ấm áp dễ chịu, tôi đã ngủ nửa phần.
Lại một lần nữa, tiếng chuống điện thoại vang lên. Lúc đầu tôi nghĩ đó là điện thoại của cậu ngồi phía trước. Tôi không thèm để ý đến, cứ nhắm mắt thế. Rồi tôi cảm thấy có gì đó lạ lạ, tôi giật mình khỏi giấc ngủ chập chờn.
Âm thanh đang vang lên khác với tiếng chuông ban nãy. Lần này là một giai điệu có hoà âm, là một bản nhạc phim mà tôi vẫn nhớ. Cứ như ngẫu nhiên vậy. Hoàn toàn giống với giai điệu báo cuộc gọi đến của chiếc điện thoại tưởng tượng của tôi.
Là điện thoại của ai vậy nhỉ?
Tôi nhìn quanh trong xe, tìm kiếm người chủ của chiếc điện thoại đó. Chú tài xế, cậu con trai, bác gái. Trong xe ngoài tôi ra chỉ có ba người đó. Nhưng tất cả đều không cử động, làm như không hề nghe thấy giai điệu đang vang vang kia.
Không thể nào họ không nghe thấy gì được. Tôi vừa thấy kỳ lạ, vừa thấy lo sợ thế nào. Trong lúc đó tôi đã có một dự cảm. Tự lúc nào tôi đã nắm chặt lấy chiếc túi xách đặt trên đùi. Chiếc móc khoá yêu thích tôi gài trên tay cầm túi xách đang leng keng rung khẽ.
Tôi khẽ nhìn vào thế giới bên ngoài thị giác, dự cảm của tôi đã đúng. Chiếc điện thoại màu trắng mà tôi tự dựng lên đó đang báo nhận được sóng từ đâu đó, giai điệu báo cuộc gọi đến đó chỉ đang vang lên trong đầu tôi mà thôi.
2.
(to be cont.)