Đọc báo: Mục chào buổi sáng
Wednesday, 26. September 2007, 15:02:41
1. Lại nói về nghịch lý tỷ giá
Tỷ giá VND/ USD cho đến hết năm 2006 vẫn chỉ ở dưới mức 16.000. Cho đến mấy tháng đầu năm 2007 tỷ giá VND/USD không những không tăng lên mà còn có xu hướng giảm, mặc dù Ngân hàng Nhà nước đã mở rộng biên độ giao dịch. Những tháng gần đây, tỷ giá VND/USD đã có biến động, đặc biệt từ tháng 8 đến nay. Đầu tháng 8, cứ 1 USD ăn 16.150 VND, nhưng đến nay đã lên 16.265, có cửa hàng lên đến 16.300 VND. Sự tăng lên của tỷ giá VND/USD (hay sự giảm của VND so với USD) hiện đã chứa đựng một số nghịch lý.
Thứ nhất, khi tăng trưởng kinh tế của nước này cao hơn của nước khác thì thông thường đồng tiền của nước đó sẽ tăng giá so với đồng tiền của nước kia; trong khi đó, tăng trưởng kinh tế của Việt Nam cao hơn, nhưng đồng Việt Nam vẫn giảm giá so với đồng USD, còn trong nhiều năm Trung Quốc vẫn giữ tỷ giá NDT/USD ở mức thấp.
Thứ hai, đồng USD giảm giá mạnh so với các đồng tiền chủ chốt trên thế giới, nhưng vẫn tăng giá ở thị trường Việt Nam. Giá USD trên thị trường thế giới gần như ở mức thấp nhất trong 15 năm qua, đến nay 1 USD chỉ còn ăn 0,4947 bảng Anh, 0,7181 euro, 114,8 yen Nhật, 34,76 baht Thái, 7,557 nhân dân tệ... Khi VND giảm giá so với USD thì đồng thời lại giảm giá "kép" so với các đồng tiền mạnh khác.
Thứ ba, đồng Việt Nam giảm giá so với USD trong điều kiện lượng USD vào Việt Nam tăng mạnh ở tất cả các nguồn. Nguồn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) 8 tháng so với cùng kỳ thì đăng ký cao gần gấp rưỡi, thực hiện tăng gần 20%; khả năng cả năm sẽ vượt 13 tỉ USD đăng ký, thực hiện vượt 4,5 tỉ USD. Nguồn vốn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA) đạt kỷ lục mới về lượng vốn cam kết và thực hiện giải ngân cũng vượt 2 tỉ USD.
Thứ tư, do tỷ giá trên thị trường tăng lên, nên lãi suất huy động ngoại tệ của các ngân hàng thương mại cũng tăng lên, có ngân hàng đưa lên mức 5,5%/năm. Sự tăng lên này vẫn là trái chiều so với dự đoán của nhiều người.
2. Cải cách hành chính... trên giấy!
Cải cách hành chính (CCHC) được Chính phủ xác định là một trong 3 nhiệm vụ trọng tâm trong công tác chỉ đạo, điều hành. Tỉnh Tiền Giang cũng xác định CCHC là khâu đột phá trong năm 2007. Tuy nhiên, sau khi kiểm tra việc thực hiện CCHC tại một số đơn vị trong tỉnh, Giám đốc Sở Nội vụ, Phó trưởng Ban chỉ đạo CCHC tỉnh Tiền Giang Lê Hùng tỏ ra bức xúc vì có quá nhiều đơn vị đã báo cáo... láo!
3. Chào một "thiên thần hộ mệnh" cho trẻ em
Đều đặn mỗi ngày 4 bận, trên giao lộ "tử thần" (quốc lộ 1A cắt đường liên thôn qua xã Quỳnh Văn, Quỳnh Lưu, Nghệ An), xuất hiện một người đàn ông đội mũ cối, tay cầm 2 chiếc cờ hiệu, đeo băng-rôn đỏ đứng chờ bọn nhỏ đến lớp và trở về sau buổi tan trường. Người đàn ông này xuất hiện mỗi ngày để đưa những "chuyến đò cạn", như là vị thiên thần hộ mệnh cho lũ học trò nhỏ qua đường trên giao lộ đầy nguy hiểm này...
Đó là công việc thường ngày của ông Điều từ hơn hai năm nay. Đều đặn mỗi ngày 4 bận, bất kể mưa hay nắng, chưa đến 6 giờ sáng, ông đã có mặt tại giao lộ này để dẫn bọn trẻ sang đường đến trường. Trưa, chiều vẫn vậy. Hơn 100 học sinh của hai xóm 9 và 10 đến trường băng qua ngã tư đầy nguy hiểm này từ khi có ông đều tuyệt đối an toàn.
"Tui cân nhắc mãi vì sợ không làm tròn nhiệm vụ, lỡ sơ sẩy một tí là có tội lớn, nhưng mình không làm thì cũng khó ai làm giúp. Nghĩ đến bọn trẻ với những vụ tai nạn giao thông trước đây, rứa là tui nhận". Ông Điều làm ruộng, 5 sào ruộng không chưa đủ chi tiêu, còn nuôi mấy đứa con ăn học. Làm công việc "hộ mệnh" này, mỗi năm xã cấp cho ông 6 tạ thóc, tương đương với mỗi tháng 100 ngàn đồng. Đầu năm học này, hội phụ huynh trường thương ông vất vả và nguy hiểm, đã bỏ tiền ra mua cho ông tấm thẻ bảo hiểm thân thể.
4. Chữ tín của Nhà nước
Có lẽ vụ bán nhà thuộc sở hữu nhà nước tại 1B Đặng Thái Thân (Hà Nội) mới đây là chuyện đáng buồn... cười nhất về cách hành xử rất thiếu tôn trọng người dân và thiếu tôn trọng pháp luật của chính các cơ quan công quyền.
Câu chuyện được đẩy lên như là điển hình của tiêu cực, làm sai chính sách bán nhà 61. Và trong khi chờ giải quyết (hứa hẹn là rất lâu), UBND thành phố Hà Nội ra quyết định thu hồi Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đã cấp cho chủ nhân ngôi nhà này.
Thứ nhất, phải khẳng định 10 hộ đầu tiên đã mua nhà theo Nghị định 61 là đúng đối tượng, đúng chính sách. Họ bán cho 3 chủ tiếp theo là giao dịch dân sự và đúng pháp luật (làm hợp đồng tại công chứng nhà nước, sang tên lại Sở Tài nguyên-Môi trường và Nhà đất). Vấn đề có thể có ở đây chỉ là, số diện tích dùng chung (hành lang, lối đi, sân chung) đã được giải quyết bán cho 3 hộ này theo quy trình như thế nào? Theo báo cáo của Sở Tài nguyên-Môi trường và Nhà đất, phần diện tích này đã được tính với giá 100% tiền sử dụng đất x hệ số 1,8. Có nghĩa rằng không theo quy trình 61, có nghĩa rằng đúng pháp luật vào thời điểm đó (QĐ 4526/QĐ-UB ngày 21.11.1997 của UBND thành phố Hà Nội). Thế nhưng UBND thành phố đã vội vàng chiều theo dư luận (không phải lúc nào cũng đúng), thu hồi lại giấy chứng nhận đã cấp đúng thẩm quyền, đúng pháp luật (?)
Thứ hai, theo Nghị định 181/2004/NĐ-CP hướng dẫn thi hành Luật Đất đai thì việc thu hồi Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất không hề đơn giản như vậy, phải có quyết định hoặc bản án của tòa án nhân dân. Một quyết định của cơ quan công quyền liên quan đến người dân không thể bị xóa bỏ một cách tùy tiện. Đó là chữ tín của Nhà nước với dân. Giả sử trong trường hợp phát hiện có cán bộ nào đó có sai phạm trong quá trình ra quyết định hoặc có tư lợi từ quyết định đó thì phải cương quyết xử lý cán bộ đó theo đúng quy định của pháp luật (chứ không phải là xử người dân). Đó cũng là chữ tín của Nhà nước với DN.
5. Phản ứng tức thời của thị trường sau khi FED giảm lãi suất
Trong phiên họp ngày 18.9, Cục dự trữ Liên bang Mỹ (FED) đã quyết định giảm 0,50% lãi suất cho vay ngắn hạn (từ 5,25% xuống 4,75%). Đây là lần đầu tiên Mỹ cắt giảm lãi suất cơ bản kể từ giữa năm 2006.
Do GDP của Mỹ chiếm tới 28% GDP của toàn thế giới, nhập khẩu của Mỹ lên tới trên 1.500 tỉ USD,... nên động thái của FED có tác động tức thời, tính bằng phút ở hầu hết các thị trường và hầu như trên toàn thế giới. Đúng là chỉ vài phút sau khi FED quyết định giảm lãi suất cơ bản, thì thị trường tiền tệ, dầu mỏ, chứng khoán, giá vàng đều phản ứng tức thì. Chỉ số giá chứng khoán ở Mỹ cũng như các thị trường thế giới đều tăng mạnh hàng chục, hàng trăm, hàng mấy trăm điểm - một hiện tượng hiếm thấy trong nhiều năm qua. Giá dầu đã tăng lên mức kỷ lục mới đã vượt qua mốc 82 USD/ thùng- cao nhất từ trước tới nay. Giá USD giảm so với giá euro, hiện 1 USD chỉ còn ăn 0,7136 euro, thấp nhất tính từ khi đồng euro ra đời. Thị trường vàng lại tiếp tục khởi động đợt tăng giá mới: tại Hồng Kông đã tăng mạnh 8,3 USD lên 725,8- 726,3 USD/ounce,...
Đó là nói về thị trường thế giới, còn Việt Nam thì sao?
Cần phải nói trước rằng thị trường Việt Nam và thị trường thế giới chưa thông nhau hoàn toàn, mặc dù độ mở cửa của Việt Nam đã gia tăng qua các năm, đặc biệt là sau khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới (WTO) từ đầu năm. Tuy nhiên, tác động của việc FED cắt giảm lãi suất đối với Việt Nam không phải là không có, chỉ có nhiều hay ít và trực tiếp hay gián tiếp mà thôi. Trước hết là giá vàng, vào cuối buổi sáng ngày 20.9, tại Hà Nội giá vàng loại 4 số 9 bán ra đã đạt mốc 14 triệu đồng/lượng; tại thành phố Hồ Chí Minh phản ứng chậm hơn nhưng cũng đã tăng trở lại và đạt xấp xỉ 13,9 triệu đồng/lượng. Khả năng sẽ còn tăng hơn nữa vì giá vàng Việt Nam đang thấp hơn giá vàng thế giới và giá vàng thế giới còn tiếp tục tăng (có thể vượt mức 30-40 USD/ounce).
6. Khi phương tiện bị biến thành mục đích
Nói về chuyện ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT), GS Võ Tòng Xuân, Hiệu trưởng Trường Đại học An Giang, cho biết: "Ở nước nào cũng có chương trình công nghệ tin học. Khi đến Thái Lan, tôi thấy chương trình công nghệ tin học của họ đặt ra mục tiêu lớn là làm sao để thay thế được Microsoft. Từ đó họ tập trung giải quyết, sử dụng mã nguồn mở thay thế Microsoft Office để đưa về các trường học và họ rất thành công. Trong khi ở xứ ta, lẽ ra Đề án 112 ngoài việc phục vụ cho chính phủ điện tử, mình cũng phải chuẩn bị, phải có phần mềm riêng để thay thế các phần mềm sao chép. Nhưng việc chuẩn bị cho dân mình sử dụng phần mềm mở thì chưa có".
Liên quan đến Đề án 112 ở xứ ta, cũng có những nét giống như vậy. Ví dụ, nếu mình muốn chính phủ điện tử như thế nào thì phải cụ thể hóa chủ trương đó thành quy định, bắt buộc các bộ, ngành và các địa phương phải thực hiện. Chẳng hạn như một tài xế phạm luật giao thông và đã bị giữ bằng lái ở TP.HCM, khi anh ta chạy xe ra Hà Nội và lại tiếp tục vi phạm rồi nói rằng đã bỏ quên bằng lái ở đâu đấy thì quả là rất khó kiểm tra. Trong trường hợp này Chính phủ chỉ cần đặt ra yêu cầu: khi cần kiểm tra bằng lái của bất cứ công dân nào trên toàn quốc thì ngành GTVT phải tìm ra ngay các yếu tố pháp lý liên quan đến bằng lái và người sử dụng bằng ngay lập tức. Khi yêu cầu đó là bắt buộc thì tự thân Sở GTVT các tỉnh, thành trong cả nước sẽ có nhu cầu hình thành một hệ thống mạng thông tin chung. Thế là, khi một tài xế vi phạm bất cứ đâu, chỉ cần click chuột một cái là biết được anh ta đã vi phạm bao nhiêu lần, đã bị xử lý ra sao, rất nhanh chóng
7. Bài toán giao thông vì sao không giải nổi?
Thông thường trên thế giới, khi một đô thị tập trung đến trên 1 triệu dân với mật độ lên đến vài ngàn người/km2 thì các nhà quản lý đô thị phải nghĩ ngay đến việc phát triển hệ thống giao thông công cộng. Giao thông công cộng thường chủ yếu gồm xe bus và vận tải đường sắt (railway) như tàu hỏa (train), xe điện (tram), tàu điện ngầm (metro hay subway), và tàu điện trên cao (monorail, hay ở Bangkok là skytrain).
Thủ đô Bangkok của Thái Lan gần 1.600km2 với dân số hiện tại trên 5 triệu người cũng đã có 2 tuyến skytrain vào năm 1999, đến năm 2004 có thêm tuyến subway đi từ tây-bắc xuống đông-nam rồi qua phía tây thành phố nối vào. Thành phố này hiện cũng có trên 400 tuyến xe bus và hệ thống skytrain thì đang tiếp tục kéo dài, thêm tuyến, và nối ra tận sân bay quốc tế mới Suvarnabhumi. Với ngần ấy cơ sở, hệ thống giao thông công cộng của Bangkok cũng chỉ mới đáp ứng được hơn 40% nhu cầu đi lại của người dân, kẹt xe vẫn còn phổ biến.
TP.HCM vào những năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước, khi dân số thành phố đã lên trên 3 triệu người, đáng lẽ phải nghĩ ngay đến việc phát triển hệ thống giao thông công cộng như một chiến lược cấp bách đi cùng với công cuộc Đổi mới thì chúng ta đã... không làm gì cả. Cho đến khi nghĩ đến, tính đến thì lại rề rà chậm chạp. Năm 1997, trường Đại học Công nghệ Dresden (Đức) đã thực hiện một nghiên cứu tiền khả thi về xây dựng và củng cố hệ thống giao thông ở TP.HCM. Họ đã kiến nghị việc xây dựng hệ thống railway gồm subway và monorail cho thành phố. Năm 1998, một đơn vị của Anh cũng đề xuất cải tiến mạng lưới xe bus và xây dựng hệ thống vận tải công cộng sức tải lớn để đáp ứng được 20-30% nhu cầu đi lại vào năm 2000 và 50% vào năm 2020. Ngày 15.11.2002, Thủ tướng Chính phủ có Quyết định 162/2002/QD-TTg chấp thuận các đề xuất này. Năm 2004, tôi đã nhìn thấy bản sơ đồ 7 đường tàu điện các kiểu sẽ được xây dựng ở TP cho đến năm 2020, trong đó có 2 đường ghi rõ đã được phê duyệt và sẽ khởi công xây dựng vào năm 2005. Thế nhưng đến nay mọi thứ vẫn còn nằm trên giấy.
Nghe các vị quan chức trả lời về giải pháp trước mắt và lâu dài để giải quyết tình trạng giao thông “kẹt cứng” hiện nay mà buồn. Các ông chỉ nhấn mạnh đến việc phân luồng giao thông, đưa thêm thanh niên xung phong, học sinh ra đường, dùng biện pháp tài chính để ép dân hạn chế sử dụng phương tiện cá nhân. Nhưng thử hỏi, đường không đủ (tỷ lệ diện tích mặt đường/trên diện tích chung có 1,7%, so với các nước là 10-20%) thì phân luồng giải quyết được gì? Ép dân hạn chế sử dụng phương tiện cá nhân mà không có phương tiện công cộng hiệu quả thay thế thì khác nào bảo họ đừng đi lại? Trong khi đó, các giải pháp lâu dài như xây dựng hệ thống metro, monorail thấy các ông chỉ nhắc qua loa và than thở rằng không có tiền, rằng phải cần đến 26 tỉ USD… Chả lẽ cứ phải bó tay hay sao? Thành phố Bangkok sau vụ đảo chính ngày 19.9.2006, một số dự án phát triển đường giao thông bị đề nghị tạm hoãn vì khó khăn về tài chính, nhưng những đề nghị này lập tức bị dân chúng phản đối.
Ở nhiều nước châu Âu, hay Singapore, đường sá từ trung tâm thủ đô ra sân bay rất rộng rãi, nhìn đâu cũng thấy đường, đường chạy trên đường (gọi là fly-over). Vậy mà người ta vẫn xây đường tàu nối sân bay với hệ thống railway trong nội đô. Đường tàu này giúp thay thế được bao nhiêu taxi, xe bus… vốn chiếm diện tích lưu thông lớn. Trong khi đó, nối sân bay Tân Sơn Nhất với nội thành TP.HCM gần như chỉ có con đường “độc đạo” Trường Sơn - Nguyễn Văn Trỗi – Nam Kỳ Khởi Nghĩa lúc nào cũng đông đúc. Vừa rồi con đường này được mở rộng, nhưng vẫn bị một số nút cổ chai, xem ra không cải thiện được mấy tốc độ cũng như lưu lượng xe, trong khi tổng chi phí đổ vào khâu đền bù giải tỏa chiếm phần lớn ngân sách dự án. Trộm nghĩ, thay vì mở rộng con đường này, người ta có thể xây dựng con đường khác đi ra sân bay, có thể phải đi vòng, đi xa hơn, nhưng tốc độ đi nhanh hơn. Tương tự, việc mở rộng một số con đường khác trong nội đô vốn đã ổn định “mặt tiền” cũng không có hiệu quả mấy. Hình như chúng ta không dám mạnh dạn xây những fly-over để tiết kiệm đất trong bối cảnh giá đất nội thành TP.HCM thuộc loại rất đắt trên thế giới!
Không có một tầm nhìn xa, không có chiến lược, không có quyết tâm, không có chỉ huy tập trung thống nhất, chúng ta đã không giải quyết nổi bài toán giao thông đô thị.
8. "Người chiến thắng sau cùng" là ai ?
Tôi không hiểu khi các cuộc thi Idol này tổ chức tại Anh và Mỹ, người ta có chuẩn bị "vận động tin nhắn" theo kiểu "vận động bầu cử" không? Nhưng khi Idol tới Việt Nam, có cảm giác cuộc thi này dễ bị hóa thành "cuộc thi tin nhắn": ai tổ chức được nhiều "fans" có khả năng tài chính mạnh hơn - vì không giới hạn tin nhắn cho mỗi máy điện thoại nên số lượng tin nhắn hoàn toàn có thể nghiêng hẳn về thí sinh nào "tổ chức" được "lực lượng nhắn tin" có "hầu bao tốt" và có nhiệt tình bấm máy điện thoại di động.
Chỉ cần 100 fans "chủ lực" như thế với 500 tin nhắn mỗi người chẳng hạn, một thí sinh đã có thể sở hữu "phần cứng" là… 50.000 tin nhắn ủng hộ. Một con số khá ấn tượng!
Ha ha ha ha VN giống cục phân!
9. "Thượng đế" cần được bảo vệ và tôn vinh
Trong nền kinh tế thị trường, "thượng đế" phải được bảo vệ, thậm chí còn phải được tôn vinh. "Thượng đế" trong kinh tế thị trường cần được hiểu theo nghĩa rộng ở các mối quan hệ khác nhau.
Ấy vậy, mà người tiêu dùng hiện chưa được bảo vệ một cách hữu hiệu, chưa nói đến việc tôn vinh. Tình trạng hàng giả, hàng nhái, tình trạng vệ sinh an toàn thực phẩm không được bảo đảm đã gây ra hậu quả ngộ độc thức ăn tập thể, xăng pha aceton, sữa bột chế ngược thành sữa tươi nguyên chất… từ cơ quan chức năng, Hội bảo vệ người tiêu dùng có cơ quan Trung ương và chân rết ở gần một nửa tổng số tỉnh, thành phố trong cả nước… chẳng phát hiện được nếu không nhờ đến phương tiện thông tin đại chúng. Do vậy, cần có luật định việc theo dõi, giám sát các hành vi, trách nhiệm bồi thường khi sản phẩm có lỗi, khi đưa ra thông tin sai hoặc quảng cáo sai lệch về sản phẩm…, bảo đảm quyền khởi kiện, khiếu nại, khiếu tố của người tiêu dùng; khuyến khích các phương tiện thông tin đại chúng đưa tin, tạo ra dư luận xã hội và các cơ quan chức năng xử lý.
Trong lĩnh vực dịch vụ công, người được phục vụ cũng là "thượng đế", những cơ quan đơn vị được giao chức năng làm dịch vụ công phải tôn trọng và bảo đảm quyền lợi của người được phục vụ; các đơn vị không được lạm dụng vị trí để "ban phát". Tốt nhất là cần xã hội hóa các lĩnh vực này, nếu cứ để Nhà nước hoặc các đơn vị nhà nước "ôm" thì rất dễ bị lạm quyền!
Trong lĩnh vực các văn bản quy phạm pháp luật, những người dự thảo thường chỉ "nhằm" vào đối tượng thi hành là người dân và doanh nghiệp, không coi việc làm luật cũng là để phục vụ cho người dân và doanh nghiệp có hành lang pháp lý để hoạt động, để chống lại các hoạt động tác động xấu đến hành lang pháp lý đó. Xét tổng quát, người dân và doanh nghiệp cũng là "thượng đế" của các văn bản quy phạm pháp luật đó. Tuy nhiên, về lĩnh vực trưng cầu dự thảo luật, các văn bản dưới luật trưng cầu dự thảo các luật, các văn bản dưới luật cũng còn tình trạng "hỏi ít, nghe ít hơn, tiếp nhận càng ít hơn".
Trong lĩnh vực quản lý hành chính cũng cần coi người dân và doanh nghiệp là "thượng đế" mà cơ quan nhà nước phải phục vụ, không được lạm quyền để "ban phát" hay "hành dân là chính".
Còn có thể kể ra đây rất nhiều ngành, lĩnh vực mà "thượng đế" chưa được bảo vệ và tôn vinh. Cần phải có các luật để bảo vệ, tôn vinh "thượng đế"!
Đến khi nào thì có Luật bảo vệ người tiêu dùng, và được thực thi ???
10. Xe ô tô: Thấy, Nghe, Biết và Nghĩ
Chuyện mắt thấy mà lạ
Chiếc xe hơi xịn, kiểu lạ hoắc, rõ là hàng nhập nguyên con, mang biển ngoại giao chữ màu đỏ lướt tới nhẹ đậu bên hè. Anh chàng gác cửa nhà hàng mặc đồng phục như lính thời Napoleon nở nụ cười… hình chữ nhật, nhanh nhẹn mở sẵn cửa để đón khách ngoại.
Ông khách to con đầu húi cua bệ vệ bước xuống, nhưng thay vì bước vào khách sạn lại ngồi phịch xuống cái ghế con bên chõng tre của bà hàng nước ngay sát cạnh. Bà hàng nước rón rén nhìn, gọi nhỏ cậu gác cổng đang đứng tẽn tò: "Chú ơi, tôi không biết tiếng Tây, chú hỏi hộ cái ông này muốn uống gì?". "Ông Tây" cười ầm lên: "Bà ơi, rót cho con cốc nhân trần!", đoạn với tay lôi cái điếu cày từ chân bàn, khoái trá bắn một bi.
.....
Vậy thì nếu có gặp xe NG chữ đỏ, hay xe LD chữ đen, hay xe chữ Lào màu vàng…, bạn đừng nghĩ nhất thiết trên xe là bạn bè quốc tế. Có khi là người Việt, Việt "nguyên cây" cả đấy!
Chuyện tai nghe mà tức
- Ông bức xúc chuyện xe lắp nội địa giá cao là nhãn quan chưa đủ tầm! Xe lắp trong nước giá càng cao, người tiêu dùng Việt Nam càng được hưởng lợi. Không tin hả? Tôi chứng minh rành mạch, rõ ràng cho ông coi! Này nhé: Giá xe ô tô lắp ở VN càng cao thì người muốn mua xe càng ngóng mua xe nhập ngoại vào.
- Chứ sao nữa, xe ngoài rõ ràng xịn hơn nhiều, nhìn đã thấy sướng, chưa nói chuyện chạy!
- Rồi. Nhiều người muốn mua xe nhập ngoại thì càng có thể đánh thuế cao xe nhập ngoại vào.
- Thì đó, xe ngoài rẻ nhưng nhập vào đến đây thì giá gấp mấy lần giá gốc, mua sao nổi!
- Tiếp tục: Xe nhập ngoại vào giá càng cao thì người mua chẳng có cách nào lại phải bấm bụng mua xe lắp nội.
- Cái đó giờ đang xảy ra!
- Nữa: Nhiều người bấm bụng mua xe lắp nội thì giá xe lắp nội càng cao.
- Thì đó, bây giờ còn phải "các" thêm tiền mới mua được xe đó, chứ dễ gì!
- Giá xe lắp nội càng cao, mà thuế nhập linh kiện có ưu đãi, thì các hãng ô tô đầu tư vào Việt Nam càng có lãi cao.
- Cái đó con nít nó cũng rành!![]()
- Càng có lãi cao thì các hãng càng nhiệt tình đầu tư vào công nghiệp ô tô ở VN.
- Ngon vậy ngu gì không làm!
- Họ càng đầu tư thì VN càng nhanh chóng trở thành nước sản xuất ô tô có cỡ. Không sản xuất thì lắp ráp cũng ra ô tô!
- Ờ, ờ...
- Công nghiệp ô tô VN càng lớn thì người Việt Nam càng dễ mua ô tô xài! Chịu chưa?
Chuyện biết rồi phải nghĩ
Ai cũng biết: Mục đích tốt đẹp là chưa đủ. Cần có những phương thức chính xác, rõ ràng cho từng thời điểm. Và cần điều chỉnh các phương thức ấy, cho dẫu có phải kiên quyết gạt đi một phần quyền lợi của một nhóm lợi ích cục bộ, nếu như sự điều chỉnh này là cần thiết và có lợi để đạt được mục tiêu là đảm bảo lợi ích cho số đông hơn gấp nhiều lần. Các nhà quản lý không phải là thánh, không thể đòi hỏi họ đoán biết hết mọi điều. Nhưng điều có thể đòi hỏi chính là sự dũng cảm khi cần phải điều chỉnh một chính sách quản lý. Sau bức xúc người dân và nhà quản lý phải chung nhau suy nghĩ để tìm giải pháp tốt hơn.























































