Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

Củ khoai info

Tìm kiếm, liên kết, thu thập, đọc, viết, tổng hợp lại... những vấn đề văn hóa, kinh tế, chính trị, xã hội.

Posts tagged with "xã hội"

Đọc báo: Mục chào buổi sáng

, , ,

Mục chào buổi sáng báo Thanh Niên luôn là mục mình thích nhất, trước đây, khi chưa kết nối Internet, vào mỗi buổi sáng, mình cầm tờ thanh niên mình đều đọc mục này đầu tiên như một món điểm tâm buổi sáng vậy. Mấy tháng nay, online suốt, minh lại nhác đọc mục này hơn. Tuy nhiên chắc từ nay cứ khoảng 1 tuần mình lại tổng hợp mục này một lần.
1. Lại nói về nghịch lý tỷ giá

Tỷ giá VND/ USD cho đến hết năm 2006 vẫn chỉ ở dưới mức 16.000. Cho đến mấy tháng đầu năm 2007 tỷ giá VND/USD không những không tăng lên mà còn có xu hướng giảm, mặc dù Ngân hàng Nhà nước đã mở rộng biên độ giao dịch. Những tháng gần đây, tỷ giá VND/USD đã có biến động, đặc biệt từ tháng 8 đến nay. Đầu tháng 8, cứ 1 USD ăn 16.150 VND, nhưng đến nay đã lên 16.265, có cửa hàng lên đến 16.300 VND. Sự tăng lên của tỷ giá VND/USD (hay sự giảm của VND so với USD) hiện đã chứa đựng một số nghịch lý.


Thứ nhất, khi tăng trưởng kinh tế của nước này cao hơn của nước khác thì thông thường đồng tiền của nước đó sẽ tăng giá so với đồng tiền của nước kia; trong khi đó, tăng trưởng kinh tế của Việt Nam cao hơn, nhưng đồng Việt Nam vẫn giảm giá so với đồng USD, còn trong nhiều năm Trung Quốc vẫn giữ tỷ giá NDT/USD ở mức thấp.


Thứ hai, đồng USD giảm giá mạnh so với các đồng tiền chủ chốt trên thế giới, nhưng vẫn tăng giá ở thị trường Việt Nam. Giá USD trên thị trường thế giới gần như ở mức thấp nhất trong 15 năm qua, đến nay 1 USD chỉ còn ăn 0,4947 bảng Anh, 0,7181 euro, 114,8 yen Nhật, 34,76 baht Thái, 7,557 nhân dân tệ... Khi VND giảm giá so với USD thì đồng thời lại giảm giá "kép" so với các đồng tiền mạnh khác.


Thứ ba, đồng Việt Nam giảm giá so với USD trong điều kiện lượng USD vào Việt Nam tăng mạnh ở tất cả các nguồn. Nguồn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) 8 tháng so với cùng kỳ thì đăng ký cao gần gấp rưỡi, thực hiện tăng gần 20%; khả năng cả năm sẽ vượt 13 tỉ USD đăng ký, thực hiện vượt 4,5 tỉ USD. Nguồn vốn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA) đạt kỷ lục mới về lượng vốn cam kết và thực hiện giải ngân cũng vượt 2 tỉ USD.


Thứ tư, do tỷ giá trên thị trường tăng lên, nên lãi suất huy động ngoại tệ của các ngân hàng thương mại cũng tăng lên, có ngân hàng đưa lên mức 5,5%/năm. Sự tăng lên này vẫn là trái chiều so với dự đoán của nhiều người.


2. Cải cách hành chính... trên giấy!

Cải cách hành chính (CCHC) được Chính phủ xác định là một trong 3 nhiệm vụ trọng tâm trong công tác chỉ đạo, điều hành. Tỉnh Tiền Giang cũng xác định CCHC là khâu đột phá trong năm 2007. Tuy nhiên, sau khi kiểm tra việc thực hiện CCHC tại một số đơn vị trong tỉnh, Giám đốc Sở Nội vụ, Phó trưởng Ban chỉ đạo CCHC tỉnh Tiền Giang Lê Hùng tỏ ra bức xúc vì có quá nhiều đơn vị đã báo cáo... láo!


3. Chào một "thiên thần hộ mệnh" cho trẻ em

Đều đặn mỗi ngày 4 bận, trên giao lộ "tử thần" (quốc lộ 1A cắt đường liên thôn qua xã Quỳnh Văn, Quỳnh Lưu, Nghệ An), xuất hiện một người đàn ông đội mũ cối, tay cầm 2 chiếc cờ hiệu, đeo băng-rôn đỏ đứng chờ bọn nhỏ đến lớp và trở về sau buổi tan trường. Người đàn ông này xuất hiện mỗi ngày để đưa những "chuyến đò cạn", như là vị thiên thần hộ mệnh cho lũ học trò nhỏ qua đường trên giao lộ đầy nguy hiểm này...


Đó là công việc thường ngày của ông Điều từ hơn hai năm nay. Đều đặn mỗi ngày 4 bận, bất kể mưa hay nắng, chưa đến 6 giờ sáng, ông đã có mặt tại giao lộ này để dẫn bọn trẻ sang đường đến trường. Trưa, chiều vẫn vậy. Hơn 100 học sinh của hai xóm 9 và 10 đến trường băng qua ngã tư đầy nguy hiểm này từ khi có ông đều tuyệt đối an toàn.


"Tui cân nhắc mãi vì sợ không làm tròn nhiệm vụ, lỡ sơ sẩy một tí là có tội lớn, nhưng mình không làm thì cũng khó ai làm giúp. Nghĩ đến bọn trẻ với những vụ tai nạn giao thông trước đây, rứa là tui nhận". Ông Điều làm ruộng, 5 sào ruộng không chưa đủ chi tiêu, còn nuôi mấy đứa con ăn học. Làm công việc "hộ mệnh" này, mỗi năm xã cấp cho ông 6 tạ thóc, tương đương với mỗi tháng 100 ngàn đồng. Đầu năm học này, hội phụ huynh trường thương ông vất vả và nguy hiểm, đã bỏ tiền ra mua cho ông tấm thẻ bảo hiểm thân thể.


4. Chữ tín của Nhà nước

Có lẽ vụ bán nhà thuộc sở hữu nhà nước tại 1B Đặng Thái Thân (Hà Nội) mới đây là chuyện đáng buồn... cười nhất về cách hành xử rất thiếu tôn trọng người dân và thiếu tôn trọng pháp luật của chính các cơ quan công quyền.


Câu chuyện được đẩy lên như là điển hình của tiêu cực, làm sai chính sách bán nhà 61. Và trong khi chờ giải quyết (hứa hẹn là rất lâu), UBND thành phố Hà Nội ra quyết định thu hồi Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đã cấp cho chủ nhân ngôi nhà này.


Thứ nhất, phải khẳng định 10 hộ đầu tiên đã mua nhà theo Nghị định 61 là đúng đối tượng, đúng chính sách. Họ bán cho 3 chủ tiếp theo là giao dịch dân sự và đúng pháp luật (làm hợp đồng tại công chứng nhà nước, sang tên lại Sở Tài nguyên-Môi trường và Nhà đất). Vấn đề có thể có ở đây chỉ là, số diện tích dùng chung (hành lang, lối đi, sân chung) đã được giải quyết bán cho 3 hộ này theo quy trình như thế nào? Theo báo cáo của Sở Tài nguyên-Môi trường và Nhà đất, phần diện tích này đã được tính với giá 100% tiền sử dụng đất x hệ số 1,8. Có nghĩa rằng không theo quy trình 61, có nghĩa rằng đúng pháp luật vào thời điểm đó (QĐ 4526/QĐ-UB ngày 21.11.1997 của UBND thành phố Hà Nội). Thế nhưng UBND thành phố đã vội vàng chiều theo dư luận (không phải lúc nào cũng đúng), thu hồi lại giấy chứng nhận đã cấp đúng thẩm quyền, đúng pháp luật (?)


Thứ hai, theo Nghị định 181/2004/NĐ-CP hướng dẫn thi hành Luật Đất đai thì việc thu hồi Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất không hề đơn giản như vậy, phải có quyết định hoặc bản án của tòa án nhân dân. Một quyết định của cơ quan công quyền liên quan đến người dân không thể bị xóa bỏ một cách tùy tiện. Đó là chữ tín của Nhà nước với dân. Giả sử trong trường hợp phát hiện có cán bộ nào đó có sai phạm trong quá trình ra quyết định hoặc có tư lợi từ quyết định đó thì phải cương quyết xử lý cán bộ đó theo đúng quy định của pháp luật (chứ không phải là xử người dân). Đó cũng là chữ tín của Nhà nước với DN.



5. Phản ứng tức thời của thị trường sau khi FED giảm lãi suất

Trong phiên họp ngày 18.9, Cục dự trữ Liên bang Mỹ (FED) đã quyết định giảm 0,50% lãi suất cho vay ngắn hạn (từ 5,25% xuống 4,75%). Đây là lần đầu tiên Mỹ cắt giảm lãi suất cơ bản kể từ giữa năm 2006.


Do GDP của Mỹ chiếm tới 28% GDP của toàn thế giới, nhập khẩu của Mỹ lên tới trên 1.500 tỉ USD,... nên động thái của FED có tác động tức thời, tính bằng phút ở hầu hết các thị trường và hầu như trên toàn thế giới. Đúng là chỉ vài phút sau khi FED quyết định giảm lãi suất cơ bản, thì thị trường tiền tệ, dầu mỏ, chứng khoán, giá vàng đều phản ứng tức thì. Chỉ số giá chứng khoán ở Mỹ cũng như các thị trường thế giới đều tăng mạnh hàng chục, hàng trăm, hàng mấy trăm điểm - một hiện tượng hiếm thấy trong nhiều năm qua. Giá dầu đã tăng lên mức kỷ lục mới đã vượt qua mốc 82 USD/ thùng- cao nhất từ trước tới nay. Giá USD giảm so với giá euro, hiện 1 USD chỉ còn ăn 0,7136 euro, thấp nhất tính từ khi đồng euro ra đời. Thị trường vàng lại tiếp tục khởi động đợt tăng giá mới: tại Hồng Kông đã tăng mạnh 8,3 USD lên 725,8- 726,3 USD/ounce,...


Đó là nói về thị trường thế giới, còn Việt Nam thì sao? :D ?

Cần phải nói trước rằng thị trường Việt Nam và thị trường thế giới chưa thông nhau hoàn toàn, mặc dù độ mở cửa của Việt Nam đã gia tăng qua các năm, đặc biệt là sau khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới (WTO) từ đầu năm. Tuy nhiên, tác động của việc FED cắt giảm lãi suất đối với Việt Nam không phải là không có, chỉ có nhiều hay ít và trực tiếp hay gián tiếp mà thôi. Trước hết là giá vàng, vào cuối buổi sáng ngày 20.9, tại Hà Nội giá vàng loại 4 số 9 bán ra đã đạt mốc 14 triệu đồng/lượng; tại thành phố Hồ Chí Minh phản ứng chậm hơn nhưng cũng đã tăng trở lại và đạt xấp xỉ 13,9 triệu đồng/lượng. Khả năng sẽ còn tăng hơn nữa vì giá vàng Việt Nam đang thấp hơn giá vàng thế giới và giá vàng thế giới còn tiếp tục tăng (có thể vượt mức 30-40 USD/ounce).


6. Khi phương tiện bị biến thành mục đích

Nói về chuyện ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT), GS Võ Tòng Xuân, Hiệu trưởng Trường Đại học An Giang, cho biết: "Ở nước nào cũng có chương trình công nghệ tin học. Khi đến Thái Lan, tôi thấy chương trình công nghệ tin học của họ đặt ra mục tiêu lớn là làm sao để thay thế được Microsoft. Từ đó họ tập trung giải quyết, sử dụng mã nguồn mở thay thế Microsoft Office để đưa về các trường học và họ rất thành công. Trong khi ở xứ ta, lẽ ra Đề án 112 ngoài việc phục vụ cho chính phủ điện tử, mình cũng phải chuẩn bị, phải có phần mềm riêng để thay thế các phần mềm sao chép. Nhưng việc chuẩn bị cho dân mình sử dụng phần mềm mở thì chưa có".


Liên quan đến Đề án 112 ở xứ ta, cũng có những nét giống như vậy. Ví dụ, nếu mình muốn chính phủ điện tử như thế nào thì phải cụ thể hóa chủ trương đó thành quy định, bắt buộc các bộ, ngành và các địa phương phải thực hiện. Chẳng hạn như một tài xế phạm luật giao thông và đã bị giữ bằng lái ở TP.HCM, khi anh ta chạy xe ra Hà Nội và lại tiếp tục vi phạm rồi nói rằng đã bỏ quên bằng lái ở đâu đấy thì quả là rất khó kiểm tra. Trong trường hợp này Chính phủ chỉ cần đặt ra yêu cầu: khi cần kiểm tra bằng lái của bất cứ công dân nào trên toàn quốc thì ngành GTVT phải tìm ra ngay các yếu tố pháp lý liên quan đến bằng lái và người sử dụng bằng ngay lập tức. Khi yêu cầu đó là bắt buộc thì tự thân Sở GTVT các tỉnh, thành trong cả nước sẽ có nhu cầu hình thành một hệ thống mạng thông tin chung. Thế là, khi một tài xế vi phạm bất cứ đâu, chỉ cần click chuột một cái là biết được anh ta đã vi phạm bao nhiêu lần, đã bị xử lý ra sao, rất nhanh chóng


7. Bài toán giao thông vì sao không giải nổi?

Thông thường trên thế giới, khi một đô thị tập trung đến trên 1 triệu dân với mật độ lên đến vài ngàn người/km2 thì các nhà quản lý đô thị phải nghĩ ngay đến việc phát triển hệ thống giao thông công cộng. Giao thông công cộng thường chủ yếu gồm xe bus và vận tải đường sắt (railway) như tàu hỏa (train), xe điện (tram), tàu điện ngầm (metro hay subway), và tàu điện trên cao (monorail, hay ở Bangkok là skytrain).


Thủ đô Bangkok của Thái Lan gần 1.600km2 với dân số hiện tại trên 5 triệu người cũng đã có 2 tuyến skytrain vào năm 1999, đến năm 2004 có thêm tuyến subway đi từ tây-bắc xuống đông-nam rồi qua phía tây thành phố nối vào. Thành phố này hiện cũng có trên 400 tuyến xe bus và hệ thống skytrain thì đang tiếp tục kéo dài, thêm tuyến, và nối ra tận sân bay quốc tế mới Suvarnabhumi. Với ngần ấy cơ sở, hệ thống giao thông công cộng của Bangkok cũng chỉ mới đáp ứng được hơn 40% nhu cầu đi lại của người dân, kẹt xe vẫn còn phổ biến.


TP.HCM vào những năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước, khi dân số thành phố đã lên trên 3 triệu người, đáng lẽ phải nghĩ ngay đến việc phát triển hệ thống giao thông công cộng như một chiến lược cấp bách đi cùng với công cuộc Đổi mới thì chúng ta đã... không làm gì cả. Cho đến khi nghĩ đến, tính đến thì lại rề rà chậm chạp. Năm 1997, trường Đại học Công nghệ Dresden (Đức) đã thực hiện một nghiên cứu tiền khả thi về xây dựng và củng cố hệ thống giao thông ở TP.HCM. Họ đã kiến nghị việc xây dựng hệ thống railway gồm subway và monorail cho thành phố. Năm 1998, một đơn vị của Anh cũng đề xuất cải tiến mạng lưới xe bus và xây dựng hệ thống vận tải công cộng sức tải lớn để đáp ứng được 20-30% nhu cầu đi lại vào năm 2000 và 50% vào năm 2020. Ngày 15.11.2002, Thủ tướng Chính phủ có Quyết định 162/2002/QD-TTg chấp thuận các đề xuất này. Năm 2004, tôi đã nhìn thấy bản sơ đồ 7 đường tàu điện các kiểu sẽ được xây dựng ở TP cho đến năm 2020, trong đó có 2 đường ghi rõ đã được phê duyệt và sẽ khởi công xây dựng vào năm 2005. Thế nhưng đến nay mọi thứ vẫn còn nằm trên giấy.
Nghe các vị quan chức trả lời về giải pháp trước mắt và lâu dài để giải quyết tình trạng giao thông “kẹt cứng” hiện nay mà buồn. Các ông chỉ nhấn mạnh đến việc phân luồng giao thông, đưa thêm thanh niên xung phong, học sinh ra đường, dùng biện pháp tài chính để ép dân hạn chế sử dụng phương tiện cá nhân. Nhưng thử hỏi, đường không đủ (tỷ lệ diện tích mặt đường/trên diện tích chung có 1,7%, so với các nước là 10-20%) thì phân luồng giải quyết được gì? Ép dân hạn chế sử dụng phương tiện cá nhân mà không có phương tiện công cộng hiệu quả thay thế thì khác nào bảo họ đừng đi lại? Trong khi đó, các giải pháp lâu dài như xây dựng hệ thống metro, monorail thấy các ông chỉ nhắc qua loa và than thở rằng không có tiền, rằng phải cần đến 26 tỉ USD… Chả lẽ cứ phải bó tay hay sao? Thành phố Bangkok sau vụ đảo chính ngày 19.9.2006, một số dự án phát triển đường giao thông bị đề nghị tạm hoãn vì khó khăn về tài chính, nhưng những đề nghị này lập tức bị dân chúng phản đối.

Ở nhiều nước châu Âu, hay Singapore, đường sá từ trung tâm thủ đô ra sân bay rất rộng rãi, nhìn đâu cũng thấy đường, đường chạy trên đường (gọi là fly-over). Vậy mà người ta vẫn xây đường tàu nối sân bay với hệ thống railway trong nội đô. Đường tàu này giúp thay thế được bao nhiêu taxi, xe bus… vốn chiếm diện tích lưu thông lớn. Trong khi đó, nối sân bay Tân Sơn Nhất với nội thành TP.HCM gần như chỉ có con đường “độc đạo” Trường Sơn - Nguyễn Văn Trỗi – Nam Kỳ Khởi Nghĩa lúc nào cũng đông đúc. Vừa rồi con đường này được mở rộng, nhưng vẫn bị một số nút cổ chai, xem ra không cải thiện được mấy tốc độ cũng như lưu lượng xe, trong khi tổng chi phí đổ vào khâu đền bù giải tỏa chiếm phần lớn ngân sách dự án. Trộm nghĩ, thay vì mở rộng con đường này, người ta có thể xây dựng con đường khác đi ra sân bay, có thể phải đi vòng, đi xa hơn, nhưng tốc độ đi nhanh hơn. Tương tự, việc mở rộng một số con đường khác trong nội đô vốn đã ổn định “mặt tiền” cũng không có hiệu quả mấy. Hình như chúng ta không dám mạnh dạn xây những fly-over để tiết kiệm đất trong bối cảnh giá đất nội thành TP.HCM thuộc loại rất đắt trên thế giới!

Không có một tầm nhìn xa, không có chiến lược, không có quyết tâm, không có chỉ huy tập trung thống nhất, chúng ta đã không giải quyết nổi bài toán giao thông đô thị.


8. "Người chiến thắng sau cùng" là ai ?

Tôi không hiểu khi các cuộc thi Idol này tổ chức tại Anh và Mỹ, người ta có chuẩn bị "vận động tin nhắn" theo kiểu "vận động bầu cử" không? Nhưng khi Idol tới Việt Nam, có cảm giác cuộc thi này dễ bị hóa thành "cuộc thi tin nhắn": ai tổ chức được nhiều "fans" có khả năng tài chính mạnh hơn - vì không giới hạn tin nhắn cho mỗi máy điện thoại nên số lượng tin nhắn hoàn toàn có thể nghiêng hẳn về thí sinh nào "tổ chức" được "lực lượng nhắn tin" có "hầu bao tốt" và có nhiệt tình bấm máy điện thoại di động.


Chỉ cần 100 fans "chủ lực" như thế với 500 tin nhắn mỗi người chẳng hạn, một thí sinh đã có thể sở hữu "phần cứng" là… 50.000 tin nhắn ủng hộ. Một con số khá ấn tượng!


Ha ha ha ha VN giống cục phân!
9. "Thượng đế" cần được bảo vệ và tôn vinh

Trong nền kinh tế thị trường, "thượng đế" phải được bảo vệ, thậm chí còn phải được tôn vinh. "Thượng đế" trong kinh tế thị trường cần được hiểu theo nghĩa rộng ở các mối quan hệ khác nhau.


Ấy vậy, mà người tiêu dùng hiện chưa được bảo vệ một cách hữu hiệu, chưa nói đến việc tôn vinh. Tình trạng hàng giả, hàng nhái, tình trạng vệ sinh an toàn thực phẩm không được bảo đảm đã gây ra hậu quả ngộ độc thức ăn tập thể, xăng pha aceton, sữa bột chế ngược thành sữa tươi nguyên chất… từ cơ quan chức năng, Hội bảo vệ người tiêu dùng có cơ quan Trung ương và chân rết ở gần một nửa tổng số tỉnh, thành phố trong cả nước… chẳng phát hiện được nếu không nhờ đến phương tiện thông tin đại chúng. Do vậy, cần có luật định việc theo dõi, giám sát các hành vi, trách nhiệm bồi thường khi sản phẩm có lỗi, khi đưa ra thông tin sai hoặc quảng cáo sai lệch về sản phẩm…, bảo đảm quyền khởi kiện, khiếu nại, khiếu tố của người tiêu dùng; khuyến khích các phương tiện thông tin đại chúng đưa tin, tạo ra dư luận xã hội và các cơ quan chức năng xử lý.
Trong lĩnh vực dịch vụ công, người được phục vụ cũng là "thượng đế", những cơ quan đơn vị được giao chức năng làm dịch vụ công phải tôn trọng và bảo đảm quyền lợi của người được phục vụ; các đơn vị không được lạm dụng vị trí để "ban phát". Tốt nhất là cần xã hội hóa các lĩnh vực này, nếu cứ để Nhà nước hoặc các đơn vị nhà nước "ôm" thì rất dễ bị lạm quyền!

Trong lĩnh vực các văn bản quy phạm pháp luật, những người dự thảo thường chỉ "nhằm" vào đối tượng thi hành là người dân và doanh nghiệp, không coi việc làm luật cũng là để phục vụ cho người dân và doanh nghiệp có hành lang pháp lý để hoạt động, để chống lại các hoạt động tác động xấu đến hành lang pháp lý đó. Xét tổng quát, người dân và doanh nghiệp cũng là "thượng đế" của các văn bản quy phạm pháp luật đó. Tuy nhiên, về lĩnh vực trưng cầu dự thảo luật, các văn bản dưới luật trưng cầu dự thảo các luật, các văn bản dưới luật cũng còn tình trạng "hỏi ít, nghe ít hơn, tiếp nhận càng ít hơn".

Trong lĩnh vực quản lý hành chính cũng cần coi người dân và doanh nghiệp là "thượng đế" mà cơ quan nhà nước phải phục vụ, không được lạm quyền để "ban phát" hay "hành dân là chính".

Còn có thể kể ra đây rất nhiều ngành, lĩnh vực mà "thượng đế" chưa được bảo vệ và tôn vinh. Cần phải có các luật để bảo vệ, tôn vinh "thượng đế"!


Đến khi nào thì có Luật bảo vệ người tiêu dùng, và được thực thi ???

10. Xe ô tô: Thấy, Nghe, Biết và Nghĩ
Chuyện mắt thấy mà lạ

Chiếc xe hơi xịn, kiểu lạ hoắc, rõ là hàng nhập nguyên con, mang biển ngoại giao chữ màu đỏ lướt tới nhẹ đậu bên hè. Anh chàng gác cửa nhà hàng mặc đồng phục như lính thời Napoleon nở nụ cười… hình chữ nhật, nhanh nhẹn mở sẵn cửa để đón khách ngoại.

Ông khách to con đầu húi cua bệ vệ bước xuống, nhưng thay vì bước vào khách sạn lại ngồi phịch xuống cái ghế con bên chõng tre của bà hàng nước ngay sát cạnh. Bà hàng nước rón rén nhìn, gọi nhỏ cậu gác cổng đang đứng tẽn tò: "Chú ơi, tôi không biết tiếng Tây, chú hỏi hộ cái ông này muốn uống gì?". "Ông Tây" cười ầm lên: "Bà ơi, rót cho con cốc nhân trần!", đoạn với tay lôi cái điếu cày từ chân bàn, khoái trá bắn một bi.


.....

Vậy thì nếu có gặp xe NG chữ đỏ, hay xe LD chữ đen, hay xe chữ Lào màu vàng…, bạn đừng nghĩ nhất thiết trên xe là bạn bè quốc tế. Có khi là người Việt, Việt "nguyên cây" cả đấy!


Chuyện tai nghe mà tức

- Ông bức xúc chuyện xe lắp nội địa giá cao là nhãn quan chưa đủ tầm! Xe lắp trong nước giá càng cao, người tiêu dùng Việt Nam càng được hưởng lợi. Không tin hả? Tôi chứng minh rành mạch, rõ ràng cho ông coi! Này nhé: Giá xe ô tô lắp ở VN càng cao thì người muốn mua xe càng ngóng mua xe nhập ngoại vào.

- Chứ sao nữa, xe ngoài rõ ràng xịn hơn nhiều, nhìn đã thấy sướng, chưa nói chuyện chạy!

- Rồi. Nhiều người muốn mua xe nhập ngoại thì càng có thể đánh thuế cao xe nhập ngoại vào.

- Thì đó, xe ngoài rẻ nhưng nhập vào đến đây thì giá gấp mấy lần giá gốc, mua sao nổi!

- Tiếp tục: Xe nhập ngoại vào giá càng cao thì người mua chẳng có cách nào lại phải bấm bụng mua xe lắp nội.

- Cái đó giờ đang xảy ra!

- Nữa: Nhiều người bấm bụng mua xe lắp nội thì giá xe lắp nội càng cao.

- Thì đó, bây giờ còn phải "các" thêm tiền mới mua được xe đó, chứ dễ gì!

- Giá xe lắp nội càng cao, mà thuế nhập linh kiện có ưu đãi, thì các hãng ô tô đầu tư vào Việt Nam càng có lãi cao.

- Cái đó con nít nó cũng rành!

- Càng có lãi cao thì các hãng càng nhiệt tình đầu tư vào công nghiệp ô tô ở VN.

- Ngon vậy ngu gì không làm!

- Họ càng đầu tư thì VN càng nhanh chóng trở thành nước sản xuất ô tô có cỡ. Không sản xuất thì lắp ráp cũng ra ô tô!

- Ờ, ờ...

- Công nghiệp ô tô VN càng lớn thì người Việt Nam càng dễ mua ô tô xài! Chịu chưa?


Chuyện biết rồi phải nghĩ

Ai cũng biết: Mục đích tốt đẹp là chưa đủ. Cần có những phương thức chính xác, rõ ràng cho từng thời điểm. Và cần điều chỉnh các phương thức ấy, cho dẫu có phải kiên quyết gạt đi một phần quyền lợi của một nhóm lợi ích cục bộ, nếu như sự điều chỉnh này là cần thiết và có lợi để đạt được mục tiêu là đảm bảo lợi ích cho số đông hơn gấp nhiều lần. Các nhà quản lý không phải là thánh, không thể đòi hỏi họ đoán biết hết mọi điều. Nhưng điều có thể đòi hỏi chính là sự dũng cảm khi cần phải điều chỉnh một chính sách quản lý. Sau bức xúc người dân và nhà quản lý phải chung nhau suy nghĩ để tìm giải pháp tốt hơn.

Một số vấn đề sôi nổi trong tuần.

, , , ...

Hôm nay rãnh rỗi, ngồi tổng hợp lại một số vấn đề

CHUYỆN THỨ NHẤT: TÒA NHÀ QUỐC HỘI
1. Nhà quốc hội và hội trường ba đình lịch sử
Bài này của nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt, đăng trên trang 3 báo Thanh Niên ngày 10/9/2007
http://docbao.dec.vn/view/6/default.dec
Báo vnn.vn đăng lại vào ngày 11/9: (có lược bỏ bớt :D)
Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt góp ý về Nhà Quốc hội
Sau đây trích lại mấy đoạn:

Nhà Quốc hội, nơi mà nhiều thế hệ các đại biểu của nhân dân, định kỳ, sẽ gặp nhau để bàn việc dân, việc nước, phải là một công trình mà mọi người Việt Nam trong và ngoài nước cùng các thế hệ mai sau có thể tự hào, cùng nắm tay nhau, ngẩng cao đầu tiếp bước cha ông, bước sang thời kỳ mới, thời kỳ của Đổi mới - Hội nhập và Phát triển.


Gìn giữ Hội trường Ba Đình chính là gìn giữ những hiện vật lịch sử có ý nghĩa giáo dục cho muôn đời con cháu. Rất có thể Hội trường Ba Đình đã không còn đủ khả năng phục vụ cho yêu cầu làm việc của Quốc hội, nay đã lớn mạnh hơn, cần khang trang hơn, hiện đại hơn. Nhưng chắc chắn mỗi kỳ họp, các đại biểu quốc hội vẫn đến quảng trường Ba Đình viếng Bác. Thiết nghĩ, hội trường Ba Đình có thể là địa chỉ các phiên khai mạc, bế mạc Quốc hội. Những sinh hoạt mang tính lễ nghi diễn ra trong hội trường này sẽ như lời một bài hát: “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Trước vong linh Bác, mỗi đại biểu sẽ có dịp nhìn lại mình, sao cho xứng danh hiệu “những đầy tớ trung thành của nhân dân, những đại biểu xứng đáng của nhân dân”.


Như đã trình bày, nhà Quốc hội là một công trình có ý nghĩa nhiều mặt, được nhân dân cả nước quan tâm. “Cuộc trưng bày triển lãm” nên được thực hiện một cách rộng rãi, nên tạo điều kiện để nhân dân và giới nghề nghiệp cả nước có cơ hội “xem và tham gia ý kiến”.



2. Suy ngẫm về tòa nhà Quốc hội
Trích blog Dương Trung Quốc (Đại biểu quốc hội đầu tiên lập blog, và chắc cũng chỉ ông là đại biểu biết lập blog :D )
Bài này trích từ: http://blog.360.yahoo.com/blog-oCrBeUYgbqmW2VaYQBlnsYkk?p=130

Tôi rất tiếc không biết vì lý do gì, tôi không được phát phiếu thăm dò ý kiến về vấn đề này tại QH (có thể chỉ là lỗi về kỹ thuật ?). Vả lại, nếu có phiếu thăm dò thì cũng chỉ làm nhích lên con số 32+1 những người không tán thành xây Nhà QH tại địa điểm hiện nay đã quyết định. Cách tổ chức thảo luận để lấy ý kiến (ở tổ), việc hạn chế báo chí tham gia phản ảnh ý kiến và dư luận tất yếu sẽ dẫn đến kết quả “bấm nút” tại QH để làm cơ sở pháp lý cho việc thực hiện quyết tâm xây nhà QH tại khu vực này. Cái còn lại sẽ là sự phán xét của nhân dân và lịch sử. Tất cả sẽ đuợc ghi nhớ và ghi lại (…)


Xin hãy chỉ cho tôi, trên địa bàn Thủ đô, trái tim của đất nước đâu là di sản vật thể (công trình xây dựng và giá trị lịch sử) tiêu biểu nhất của một thời kỳ lịch sử với những nội dung vô cùng quan trọng của dân tộc (Xây dựng miền Bắc xã hội chủ nghĩa, kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thống nhất đất nước…). Biết bao sự kiện lịch sử đã diễn ra tại đây. Chỉ riêng với lịch sử Đảng đã có 7 Đại hội Đảng và cũng từng ấy nhiệm kỳ QH. Biết bao sự kiện lịch sử quyết định những vấn đề trọng đại (Hội nghị Chính trị đặc biệt, Hội nghị Chính trị Hiệp thương thống nhất đất nước, Quyết định đổi Quốc hiệu, nơi viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh…)…


Thật đáng tiếc là trong khi TP HCM (ngay từ năm 1976) đã đăng ký Dinh Độc lập của chế độ cũ làm di tích lịch sử để có cơ sở pháp lý bảo tồn, kể cả bảo tồn những dấu tích của chế độ cũ (như phòng làm việc của Tổng thống…), thì tại Thủ đô Hà Nội, một di tích có giá trị như vậy không được quan tâm về mặt pháp lý để nay phá bỏ kiến trúc Hội trường Ba Đình. Mọi giải pháp bảo tồn khác chỉ làm tăng thêm câu hỏi cho đời sau về lý do phá bỏ kiến trúc của Hội trường Ba Đình hiện nay mà thôi.


Phá Hội trường Ba Đình là phá một phần ký ức của dân tộc, của chế độ cũng là một phần của lịch sử cách mạng, lại là một thời kỳ đáng đựơc ghi nhớ nhất. Cho dù đưa ra lý do gì thì cũng không thể che lấp đươc cái sự thực ấy. Tôi tin rằng quyết định này sẽ được đa số đại biểu QH nhiệm kỳ XI thông qua nhưng nó không phải là ý nguyện của nhân dân và thế hệ sau sẽ phán xét. Quốc hội chúng ta phải chịu trách nhiệm. Tôi cũng vậy.


Lại nói thêm về lịch sử, đã ai quan tâm đến lý do vì sao thực dân Pháp khi đặt nền đô hộ của chúng đã chọn vị trí cửa phía Tây của thành Hà Nội (cũng là của kinh thành Thăng Long xưa) để đặt Dinh Toàn quyền và sau đó là các thiết chế chính trị khác hay không? Và một công việc hàng đầu để làm mặt bằng quy hoạch là san phẳng mấy quản núi đất vốn được coi là thế đất theo quan điểm phong thuỷ xưa với hy vọng trấn trị dân tộc Việt Nam và sau này còn tạo một chảo đua xe đạp ngay giữa khu vực quảng trường Ba Đình hiện nay (mà khi đó đặt tên cho khu vực này là Ronde (vòng) Puginier, tên của một vị cố đạo hàng đầu…). Và cho tới thập kỷ 20 của thế kỷ trước, thì phía trước của Phủ Toàn quyền cong được xây một quả núi bê tông trên có tượng “bà Cộng hoà” (la Républicaine) để trấn trị… Tất cả cho thấy cần xem xét lại tính linh thiêng của không gian này nên được hiểu như thế nào? (…)


Trái tim của một dân tộc, nơi mà khí thiêng tích tụ, nơi cất dấu sức mạnh thiêng liêng của dân tộc, nơi đó quyết định sự hưng thịnh hay suy vong của cả một dân tộc. Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội là trái tim của dân tộc Việt Nam từ gần 10 thế kỷ nay.
Thay đổi nơi đó, có thể làm cho dân tộc hưng thịnh hơn hoặc ngược lại sẽ dẫn đến suy vong.
Tôi không đủ năng lực để xem xét vấn đề đó, cũng không ủng hộ quan điểm nào, chỉ có thời gian mới chứng minh được quyết định nào là đúng đắn hơn quyết định nào.
Đất nước đang cần có sự thay đổi lớn, phải chăng cũng cần có một sự thay đổi lớn. Mà tòa nhà Quốc hội là một điển hình.
Ai nắm được mach nguồn của dân tộc, người đó làm cho dân tộc được hưng thịnh và ngược lại, họ sẽ bị diệt vong không sớm thì muộn !?
Thôi để thời gian chứng minh!

CHUYỆN THỨ HAI: CHUYỆN ÔNG NGUYỄN THIỆN NHÂN
Ban đầu mình ấn tượng với bác này lắm, nhưng càng ngày càng có vấn đề !
(Chính khách Việt Nam ?!)

1. Không tăng học phí khó bảo đảm chất lượng giáo dục
Câu này gần đúng, nhưng câu tiếp theo sau là vứt đi

“Học phí chắc chắn sẽ phải tăng. Có thể phải chấp nhận cả việc số người đi học sẽ giảm vì tăng học phí...


Câu thứ hai này ???... hơi ấu trĩ , Để nâng cao chất lượng mà tăng học phí, chấp nhận cả giảm số người phải đi học thì không bằng, thắt chặt thi cử và đánh giá chất lượng, chấp nhận nhiều người không học được phải chuyển sang làm việc khác. Còn hơn, ai có tiền thì được đi học, bất kể người đó học được hay không, còn ai không có tiền thì nghỉ, mặc dầu người đó học tốt!?
Cha này ngu thật :D , Phương án tăng chất lượng giáo dục hay tăng lương, hay tăng thu nhập khác ?
Tiếp theo phát biểu hơi ngốc này, bác làm thêm một việc zui hơn
2. Phó TT Nguyễn Thiện Nhân phản hồi thông tin báo chí
Xem báo cali bàn về vấn đề này chút, đặc biệt là bức thư bác Nhân: Chuyện học phí và cái ghế ông Nguyễn Thiện Nhân :D (đọc khá thú vị)
Thú vị hơn đọc thêm một số bài trên website: http://www.viet-studies.info/culture.htm
(nhiều lời bình rất hay, đây mới thật là thông tin đa chiều, không như trên tuần báo viết đâu :D)

Trung Quốc miễn học phí cho 11 nghìn sinh viên sư phạm
Một nước Đông Nam á: No school fees, free textbooks for all 5.7 million schoolchildren

KUALA LUMPUR - Free school textbooks, no school fees and no more examination fees - education has suddenly become free in Malaysia.

This is a populist move that will go down well with the parents of 5.7 million schoolchildren.

Annual fees for primary and secondary schools will be abolished from next year, Prime Minister Abdullah Badawi announced in his budget speech yesterday.

Textbooks will also be provided free of charge to every student, instead of just to low-income families earning below RM1,000 (S$448).

Students from low-income families will get a free uniform for one uniformed activity to encourage participation.



NGƯỜI SUY NGHĨ CHO ĐẤT NƯỚC
1. Đổi mới có tính cách mạng nền giáo dục và đào tạo của nước nhà
Đây là bài của Đại tướng Võ Nguyên Giáp (người Việt Nam mà tôi ngưỡng mộ nhất)

Trên báo Cali cũng gọi rất trân trọng là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Không phải như các báo Việt Nam, bác gửi bài đến trước thì bị đăng sau.
(Như bài trước nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt mà cũng phải nói "Rất tiếc là không được cơ hội trao đổi với cấp và người có thẩm quyền..."?!) dân đen thì thế nào không biết ? (chắc còn khiếu kiện dài)
Không có chức, có quyền, không khác đống phân, tôi ngộ ra một điều như vậy

Trích bài của Đại tướng:

Chất lượng GD-ĐT ở cả phổ thông và đại học đều thấp. Nội dung chương trình quá tải, sách giáo khoa có nhiều mặt lạc hậu; cách dạy và học nặng về nhồi nhét kiến thức một cách thụ động, thiếu kết hợp học với hành, GD-ĐT với thực tiễn kinh tế, sản xuất và đời sống. Học sinh, sinh viên kém năng lực chủ động, sáng tạo, kém khả năng thực hành, chưa đáp ứng được yêu cầu của sự phát triển đất nước trong tình hình mới. Hiện tượng mua bằng cấp, gian lận trong thi cử, bệnh chạy theo thành tích còn phổ biến. Vừa qua, Bộ GD-ĐT đã có sáng kiến tiến hành cuộc vận động “hai không”, kết quả bước đầu cho thấy, sự yếu kém về chất lượng GD-ĐT đã bộc lộ một cách rất đáng lo ngại. Sự bất cập thể hiện ở cả ba phương diện: nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài.
...Một nền giáo dục hướng tới mục tiêu xây dựng xã hội đó phải là một nền giáo dục mở, hướng tới đối tượng trung tâm là người học, có trách nhiệm tạo điều kiện và môi trường cho mọi cá nhân người học được trang bị một nền học vấn vừa đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc, vừa hiện đại về tri thức, khoa học và công nghệ…
...Mỗi con người mà nền giáo dục đó đào tạo phải có: 1. những hiểu biết và cảm thụ sâu sắc đối với những tinh hoa của truyền thống văn hóa dân tộc; 2. những kiến thức khoa học và công nghệ hiện đại; 3. năng lực tư duy độc lập trên cơ sở kết hợp tư duy khoa học với phương pháp tư duy hệ thống, tư duy phức hợp, để có khả năng sống và hoạt động một cách linh hoạt, sáng tạo trong một thế giới phức tạp, đầy những bất định và đổi thay, đan xen những thách thức và cơ hội…
Để triển khai có kết quả công cuộc đổi mới nền GD-ĐT, cần thực hiện ngay một số vấn đề cơ bản và cấp bách:
- Trước hết, cần tổ chức lại và kiện toàn Hội đồng giáo dục quốc gia cho ngang tầm với nhiệm vụ.
- Hai là, tổ chức nghiên cứu rà soát lại hệ thống chương trình giáo dục và sách giáo khoa. Tiếp tục bổ sung, hoàn thiện, ổn định chương trình làm cơ sở để sớm biên soạn xong sách giáo khoa chuẩn mực cho mọi bậc học, mọi ngành học trong một vài năm
- Ba là, cần nghiên cứu tổ chức hệ thống giáo dục quốc dân cho hợp lý. Sớm chấm dứt tình trạng “vừa thừa vừa thiếu cả thầy lẫn thợ”.
- Bốn là, cần triển khai tích cực công tác phát hiện, tuyển chọn nhân tài, tổ chức đào tạo trong nước và ngoài nước để sớm có một đội ngũ cán bộ khoa học có trình độ cao, bồi dưỡng thành đội ngũ giảng viên đại học, đáp ứng yêu cầu bảo đảm chất lượng của cấp đại học
- Năm là, cần tăng thích đáng đầu tư, và quan trọng hơn, cần quản lý và sử dụng có hiệu quả ngân sách đầu tư cho GD-ĐT.
- Sáu, nền giáo dục của ta là nền giáo dục của dân, vì dân, do dân. Dân chủ và công bằng là tính ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa, trước hết phải được thể hiện trong giáo dục và y tế, hai lĩnh vực trực tiếp bồi dưỡng con người. Bác Hồ mong muốn “ai cũng được học hành”. Vì vậy, xu hướng đúng đắn là phải tiến tới bỏ học phí. Nhiều nước tư bản cũng đã bỏ học phí ở cấp phổ thông, có nước bỏ học phí ở cấp đại học. Đất nước Cuba còn nhiều khó khăn vẫn kiên trì thực hiện học tập và chữa bệnh miễn phí. Vì vậy, không lý gì ta lại chủ trương tăng học phí tràn lan (6). Phải kiên quyết thực hiện không thu học phí đối với giáo dục phổ cập theo đúng tinh thần của Hiến pháp. Mặt khác, cần nghiên cứu kỹ chế độ học phí theo hướng không tăng mà giảm dần, tiến tới bỏ học phí ở cấp phổ thông rồi tiến đến bỏ học phí ở cấp đại học. Ở cấp mẫu giáo, mầm non, không nên hình thành một loại trường cho các cháu con nhà giàu và một loại trường cho các cháu con nhà nghèo. Nên nghiên cứu vận dụng cơ chế khuyến khích cạnh tranh dạy tốt, học tốt, nhưng không nên phát triển tư nhân hóa trường công, phát triển xu hướng thương mại hóa giáo dục, coi nhà trường là tổ chức kinh doanh để thu lợi nhuận dưới danh nghĩa “xã hội hóa giáo dục”, không đúng với tinh thần chủ trương của Đảng và Nhà nước trong sự nghiệp xây dựng nền giáo dục của nhân dân, vì nhân dân.


Có ai hiểu cho rằng năm nay đại tướng đã trên 90.

2. Tăng học phí: không ổn!
Bài này của : GS Hoàng Tụy

Qua báo chí có thể thấy rõ phản ứng không mấy thuận lợi của số đông người dân đối với chủ trương tăng học phí. Số là từ mấy năm nay, theo quan điểm "thị trường là tất cả”, lý luận "giáo dục là hàng hóa" đã du nhập vào nước ta và được sử dụng để biện minh cho chủ trương "xã hội hóa" mà nội dung được hiểu rất tùy tiện.



3. Học phí - nỗi niềm muôn thuở của phận nghèo
Đã trích trong bài ngày 13/9

Nhìn các nước khác mà thèm
Thủ tướng Nhật Shinzo Abe từ chức
Cựu Tổng thống Philippines lãnh án chung thân
Chính phủ Nga giải tán
Hay cách đây không lâu, bộ trưởng bộ quốc phòng Nhật Bản phải từ chức chỉ vì một lời phát biểu
...
Đừng trông chờ người Việt Nam chúng ta từ chức
Tôi nếu có chức cũng vây thôi :D

Văn hóa, giáo dục, xã hội ngày 13/9

, ,

1. "Cảnh sát 113" bảo vệ người tiêu dùng - tại sao không ?

Chẳng có gì mới cả, nếu ta nói rằng trong nền kinh tế thị trường, một bộ phận không nhỏ người kinh doanh vì lợi nhuận mà bất chấp lợi ích của khách hàng, kể cả trong trường hợp liên quan đến sức khỏe, sinh mệnh con người. Khi người dân ồ ạt mua mũ bảo hiểm xe máy, hoàn toàn không có gì đột ngột


Còn nhớ chuyện rau xanh tại Hà Nội có các lưu chất gây ngộ độc, hai tháng trời qua đi mà người ta không phân định được ai (bộ, ngành nào) phải kiểm tra và kết luận để người ăn rau và người trồng rau đều thấy rõ ràng, thỏa đáng. Tôi biết tại một khu đô thị lớn, dân cư sôi sục kêu về việc nguồn nước được cung cấp không sạch, có nhiều chất độc hại. Còn người cấp nước cũng hết lần này lần khác nói rằng nước vẫn sạch. Dân đưa ra các kết quả xét nghiệm này, thì nơi cấp nước đưa ra kết quả xét nghiệm kia, trái ngược hẳn nhau. Cứ như vậy hai năm rồi, không một cơ quan có thẩm quyền nào đứng ra kết luận. Chuyện "nước tương bẩn" ai bất ngờ? Các quan chức theo dõi vệ sinh an toàn thực phẩm thì không - họ đã biết nhiều tháng, cả năm nhưng không làm gì. Bất ngờ là người tiêu dùng, những người có quyền trông cậy vào sự bảo vệ của các quan chức đó. Những ví dụ như vậy rất nhiều. Đó là chưa nói đến những chuyện lớn hơn, như chuyện xe ô tô lắp ở Việt Nam có giá "trên trời". Trong các tình huống khẩn cấp, khi người dân thấy mình hoặc người khác đứng trước nguy cơ bị xâm hại, người ta luôn có thể nhờ đến sự có mặt khẩn cấp của Cảnh sát 113. Cũng không phải là điều mới mẻ, khi chúng ta nói rằng một khi các lợi ích xung đột, quyền lợi của người dân bị đe dọa, các cơ quan theo trách nhiệm đã được phân định phải là "Cảnh sát 113" trong lĩnh vực bảo vệ các quyền lợi chính đáng, ngăn chặn các nhóm lợi ích xấu. Kinh tế thị trường là nơi đầy rẫy các xung đột lợi ích, không thể thiếu lực lượng "Cảnh sát cơ động" này. Những khi xảy ra chuyện nhỏ, đó là các đội công tác trực chiến. Với những chuyện lớn, là các cơ quan công quyền ở mọi cấp độ, và sự can thiệp không hiểu theo nghĩa "lưu động" như các trường hợp kia, nhưng cũng phải nhanh chóng, kịp thời.

Quay lại chuyện mũ bảo hiểm rởm, có thể nói rằng dẫu có phần chưa chủ động, nhưng trong các ngày gần đây, các cơ quan quản lý đã có một số động tác kiên quyết: kiểm nghiệm, công bố danh mục các nhãn hiệu mũ bảo hiểm đạt và không đạt chất lượng...


Kêu trời trời có biết cho chăng :D
Khi nào thì VN chúng ta có cơ chế bảo vệ người tiêu dùng
Chính phủ hãy hành động đi chứ?

Một số bài khác về mũ bảo hiểm:
Mũ bảo hộ LĐ thay mũ bảo hiểm: Cảnh sát "bó tay"! http://vietnamnet.vn/xahoi/dothi/2007/07/717586/
TP.HCM: "Bát nháo" mũ bảo hiểm: http://vietnamnet.vn/xahoi/doisong/2007/07/716121/
Mũ bảo hiểm: Giả nhiều hơn thật: http://home.netnam.vn/live/FrontPage06/Trang-nhat/News-page?contentId=34225
Chọn mũ bảo hiểm chất lượng: http://ngoisao.net/News/Hoc-song/2007/07/3B9BFF7D/


2. Học phí - nỗi niềm muôn thuở của phận nghèo

Nếu học phí được cộng đồng biết cụ thể như chi trả lương cho giáo viên, xây dựng trường lớp và nhằm tăng chất lượng giáo dục, số người phản đối tăng học phí cũng không nhiều. Nếu nhìn thấy hiệu quả thật và sự minh bạch, số đông các bậc phụ huynh sẽ mở hầu bao như các bậc tiền nhân từng gánh gạo và mang gà đến trả công thầy đồ một cách tự nguyện.

Thiết nghĩ, mỗi quyết định về tăng, giảm học phí đều phải có nghiên cứu khoa học, có c ơ sở thực tiễn, xem xét tác động của nó đến toàn xã hội vì việc tăng học phí động chạm đến hàng chục vạn gia đình. Nếu chính sách, lộ trình tăng, giảm học phí, sự minh bạch trong chi tiêu, các giải pháp cho mọi tầng lớp được bàn thấu đáo và nhân dân đồng thuận thì khỏi lo việc đóng góp. Dân ta vốn hiếu học nên luôn mong muốn con cái có tri thức bằng người. Họ sẵn sàng thắt lưng buộc bụng để con được đến trường.

Mong các vị chức sắc quyết định tăng học phí, khi ngồi xa-lông máy lạnh, uống ly trà ướp nhài vào giờ nghỉ trưa, hãy tự đặt mình trong vai của ông bố hay bà mẹ nghèo khó đang lội ruộng giữa mùa hè nóng 42OC ở miền quê Hà Tĩnh khô khốc gió Lào. Vài đồng học phí rất có thể làm cho hàng triệu người nghèo ở thế kỷ 21 phải ra những quyết định đau đớn như của bố tôi từng làm nửa thế kỷ trước.


Thế là hàng trăm người dân quê tôi lại không thể đi học :frown:
Nhân ơi là Nhân ơi! ngu lắm
Giảm trường học tranh tre nứa lá, tăng gia đình tranh tre, nứa lá. :insane:

3. TP.HCM: Sắp ráp nối đường hầm dài nhất Đông Nam Á

Sáng nay nhà thầu Nhật Bản Obayashi bắt đầu thực hiện công đoạn đúc đốt hầm để chuẩn bị ráp nối hầm dìm Thủ Thiêm (TP.HCM), nằm sâu dưới đáy sông Sài Gòn 13-14m.


Ông Vương Hồng Thanh, đại diện chủ đầu tư, Ban quản lý dự án Đại lộ Đông Tây và Môi trường nước cho biết, theo dự kiến đốt hầm đầu tiên dài khoảng 96m, rộng 33m và cao 9m, sẽ được đúc trong thời gian 6 tháng. Để hoàn thành đốt hầm này, trên 10.000m3 bêtông đã được dùng đến.


Ngày nào cũng đọc báo mà chán quá.

Giải trí chút thôi :D

Kinh tế, chính trị, xã hội 12/9

, ,

1. Để những con số "giật mình" không tái diễn

Ngày 5.9, Kiểm toán Nhà nước đã công khai báo cáo kiểm toán ngân sách Nhà nước năm 2005. Đây là việc làm rất đáng hoan nghênh. Bởi ngân sách Nhà nước là tài chính công, mà đã là công thì phải công khai, minh bạch để toàn dân biết. Từ trước tới nay, nhân dân, thậm chí cả đại biểu Quốc hội thường chỉ biết những thông tin rất chung chung, rất "tròn trịa" về thu, chi ngân sách Nhà nước, chưa biết nó được kiểm toán ra sao và có vấn đề gì sau kiểm toán.


Đây luôn là câu quan trong nhất của một báo cáo kết quả kiểm toán:

về cơ bản, các doanh nghiệp đã chấp hành các quy chế quản lý tài chính, kế toán của Nhà nước…


(Và phổ biến nhất trong những bản đánh giá ở VN :D )

Hầu hết các cơ quan, đơn vị được kiểm toán đều có sai phạm, không vấn đề này thì vấn đề khác. Tức là "đụng đâu sai đó". Điều này chứng tỏ "cái gốc" làm phát sinh sai phạm là "chủ" tài sản Nhà nước vẫn chưa xác định rõ ràng, cụ thể. Chế độ ghi chép chứng từ ban đầu - một trong những công cụ trực tiếp quản lý tài sản công - chưa được nghiên cứu đầy đủ, còn sơ hở hoặc thực hiện không đúng, nhất là sự giám sát trên những chứng từ ban đầu. Quan trọng hơn là các vấn đề về thể chế tài chính, trong đó cần phải xem lại việc ngân sách Nhà nước "đổ" quá nhiều tiền vào các dự án đầu tư phát triển, làm tăng "tiền chùa", tăng "chùm khế ngọt" để A - B "trèo hái" suốt ngày.


2. TP.HCM: Tăng cường đối thoại để giải quyết dứt điểm khiếu nại, tố cáo
Cái gì mà đối thoại được thì mới giải quyết tốt được

3. TP.Hồ Chí Minh: 40% số người chết vì tai nạn giao thông ở độ tuổi dưới 20
Một con số hết sức đau lòng, khoảng 40%x30 = 12 người chết vì tai nạn giao thông/1 ngày :frown: , xót xa.

4. Đánh mất tín nhiệm, Thủ tướng Nhật từ chức
Đến bao giờ các nhà lãnh đạo VN mới làm được cái việc nhỏ nhoi nhất là "tự từ chức nhĩ ?" chắc chỉ có câu "tôi còn khỏe, còn cống hiến được cho đất nước" :frown:

5. Đội mũ bảo hiểm 15/9: Hà Nội chỉ khuyến khích, chưa phạt

Phòng CSGT Công an Hà Nội cho biết, "đây chỉ là cuộc vận động CBCC của Thành ủy Hà Nội, làm "đà" thực hiện đội mũ bảo hiểm trên mọi tuyến đường toàn quốc từ 15/12. Hiện chưa có chế tài xử phạt CBCC vi phạm".


6. VN cần lập cơ quan chuyên trách về thủ tục hành chính

ại tọa đàm trao đổi kinh nghiệm quốc tế về cải cách thủ tục hành chính (TTHC) do Văn phòng Chính phủ tổ chức hôm nay (12/9) tại Hà Nội, các đại biểu VN và nước ngoài nhấn mạnh sự cần thiết thành lập một cơ quan chuyên trách về TTHC, hoạt động độc lập.


Cái gì chuyên nghiệp nó cũng phải tốt hơn, nhưng tốt nhất là ra tòa, kiện hết ra tòa, phải có toàn hành chính đủ mạnh và có chế tài nghiêm khắc, là tốt nhất.

7. Bổ nhiệm quan chức theo tiêu chuẩn gì?

Nếu không quan tâm xử lý một cách bài bản, hệ thống, có lý luận hẳn hoi (về nhân sự và thể chế) thì bức xúc xã hội khó giải tỏa triệt để


Thật ra thể chế và nhân sự đều quan trọng như nhau. Làm một cách bài bản, có cân nhắc, theo các luận cứ khoa học thì chúng hoạt động hiệu quả... Nếu không quan tâm xử lý một cách bài bản, hệ thống, có lý luận hẳn hoi thì bức xúc xã hội khó giải tỏa triệt để, bất bình đẳng thu nhập, chênh lệch giàu nghèo tăng nhanh. Khi đó, chi phí để xử lý vấn đề sẽ rất lớn, tổn thất xã hội sẽ cao khó lường


Một bộ máy NN hoạt động hoàn toàn không hiệu quả, ai cũng thấy mà không làm được gì :eek:
Có giải pháp tốt cũng không được chấp thuận. Nghe mà buồn cười :D

Một ngày bình thường như bao ngày khác. Giải trí chút xíu nào

Văn hóa, chính trị, xã hội ngày 11/9

, ,

1. Để Việt Nam trở thành "thủ phủ cà phê" của thế giới

Xin kể một câu chuyện về một thành phố nhỏ có tên Gilroy. Có thể sẽ chẳng có bao nhiêu người biết đến thành phố "cấp ba" của nước Mỹ này, nếu không có lễ hội… tỏi! "Gilroy là thủ phủ Tỏi của toàn thế giới, là nơi diễn ra Lễ hội Tỏi thế giới nổi tiếng". Gilroy tự định vị mình như vậy trên website chính thức của chính quyền địa phương.


Lại liên tưởng xung quanh các lễ hội trên thế giới, về ý nghĩa và hiệu ứng của chúng đối với xã hội. Màu sắc nhất có Lễ hội hóa trang Rio Carnival ở Brazil, nó khiến xứ sở này trở nên bốc lửa mà chưa cần tính đến bóng đá. Còn liên hoan phim ảnh, trên thế giới có đến hàng ngàn thành phố tổ chức, nhưng danh giá nhất trong số đó là Cannes (uy tín nhất) và tiếp đó là Venice (cổ xưa nhất, từ năm 1800).


Đưa câu chuyện văn hóa vào sản phẩm cũng là phương pháp không còn mới trong tiếp thị hiện đại. Người thợ gốm Nhật Bản kể một câu chuyện huyền thoại về thứ đất sét trắng, khiến giá một cái bát gốm làm tay lập tức tăng vọt chục lần (dù đất sét ấy được nhập khẩu!). Ai cũng biết rằng sò Pháp ngon nhất hạng, nhưng sang Sans Francisco ở Mỹ đúng Lễ hội Sò biển và Bia, ăn con sò mới thấy đã, vì có đến hàng chục ngàn người cùng thưởng thức cạnh bạn.



Câu chuyện tiếp theo là về cà phê chúng ta. Ta là nước sản xuất cà phê đứng thứ hai trên thế giới và đứng đầu về sản lượng cà phê Robusta. Cà phê giữ một vị trí quan trọng trong nền kinh tế Việt Nam: xuất khẩu hằng năm xấp xỉ 1 triệu tấn, cà phê là nông sản có kim ngạch xuất khẩu chiếm hàng đầu, trên một tỉ đô la Mỹ. Tôi biết nhiều người say mê đến nỗi tự gọi mình là "tín đồ" của cà phê. Nói về mặt lễ hội, khó có sản vật nào hấp dẫn để tập hợp đông đảo mọi người như cà phê, thứ chất uống mang tính xã hội dồi dào nhất!


Người dân trồng cà phê Việt Nam thấp thỏm theo giá cà phê xác định tại London, New York, mà không có nơi thổ lộ nỗi lòng yêu thương chắt chiu từng hạt cà phê họ làm ra. Người tiêu dùng Việt Nam vốn sành, uống cà phê không phải như thức uống chống buồn ngủ ở Mỹ, mà thưởng thức cà phê như một sinh hoạt văn hóa. Chiêm nghiệm, trầm ngâm; sôi động, wifi; những quán cà phê cũng mang triết lý riêng. Sáng kiến tạo nơi để mỗi năm công chúng đến "mục sở thị" cả quá trình trồng, chế biến, pha chế, cho đến chia sẻ gu thưởng thức, thật là đáng trân trọng!



Từ những củ tỏi với tiềm năng "bé tí tẹo", người Mỹ còn có thể biến một thành phố thành "thủ phủ Tỏi" của hành tinh thì không lý gì một nước sản xuất cà phê hàng đầu như nước ta lại không trở thành một "thủ phủ cà phê" của thế giới. "Thiên thời", "địa lợi", "nhân hòa" đều có đủ để biến khát vọng này thành hiện thực.


Làm gì muốn thành công thật sự bền vững và đánh bại được các đối thủ khác phải có triết lý vững chắc cho nó p:

2. Nghiên cứu và giảng dạy ở ĐH Mỹ

Nhân sự kiện Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam trình Chính phủ đề xuất thành lập trường ĐH Khoa học và Công nghệ trực thuộc Viện KH-CNVN, VietNamNet giới thiệu bài viết của GS Vũ Quốc Phóng về quản lý nghiên cứu và giảng dạy ở các trường ĐH Mỹ. Trong phần 2, tác giả có đề xuất về việc thành lập một trường ĐH có nghiên cứu tầm cỡ khu vực và quốc tế. Ngoài ra, tác giả đã bổ sung bài viết “Về việc chuyển đổi các viện nghiên cứu thành một trường ĐH "đẳng cấp quốc tế” dựa trên những thông tin mới cập nhật.


Vị trí giảng viên chính thức trong trường đại học ở Mỹ rất ổn định và bắt nguồn từ nguyên tắc “tự do học thuật” (academic freedom), mà theo đó các nhà khoa học phải được tự do trong nghiên cứu tìm ra các kiến thức mới và trong việc truyền đạt kiến thức.

Một trong những biểu hiện của nguyên tắc này là giảng viên được tự do chọn lĩnh vực và đề tài nghiên cứu, tự do theo đuổi các hướng nghiên cứu nhiều rủi ro hoặc không được ủng hộ rộng rãi, cũng như tự do trong việc sử dụng tài liệu và các phương pháp sư phạm để dạy cho sinh viên của mình.


Chính phủ Mỹ luôn luôn quan tâm đến giáo dục, và những năm gần đây sự quan tâm đó được tăng cường. Các quỹ nghiên cứu của Bộ giáo dục Mỹ và của Quỹ khoa học quốc gia Mỹ, cũng như những chương trình từ thiện của các công ty lớn ở Mỹ, thường xuyên dành một phần lớn ngân sách để tài trợ cho các giáo sư trong công việc thiết kế lại các các môn học, cải tiến chương trình, từ nội dung đến phương pháp giảng dạy, và các hoạt động để nhân rộng các sáng kiến đó.


Ngoài ra, các trường ĐH ở Mỹ đều có các quỹ riêng của mình để tài trợ cho các hoạt động sáng tạo trong nghiên cứu và giảng dạy. Thường những quỹ nội bộ này cấp những khoản tiền nhỏ hơn, với mục đích hỗ trợ cho giảng viên trong thời gian đầu, như là gieo hạt giống để nhằm mục đích gặt hái những khoản tài trợ lớn hơn từ bên ngoài.



3. Vietnam Comm 07 - Tập trung những vấn đề ICT "nóng" nhất

4. Xã hội hóa công chứng: Nhà nước chỉ quản lý, giám sát

Theo Vụ trưởng Vụ Hành chính tư pháp - Bộ Tư pháp Trần Thất, nhiều dịch vụ tư pháp sẽ dần được xã hội hóa. "Nhà nước chỉ giữ chức năng quản lý, giám sát, xóa dần tình trạng "vừa đá bóng, vừa thổi còi" của cơ quan công quyền". Thời gian tới, các văn phòng công chứng tư nhân sẽ ra đời với mục đích này.



Giải trí :D

Này các cô ơi
Nhắc nhở không bác tài đi nhầm đường bây giờ :D

Văn hóa, kinh tế, xã hội 8/9

, ,

Tối nay ngồi xem qua gặp nhau cuối tuần, lại diễn truyện của Azit Nexin. Truyện này mình đọc không biết bao nhiêu lần rồi. Nhà văn, nhà viết kịch bản của VN đâu, sao cứ lấy của người khác ra làm của mình vậy ? :frown:
Thôi tươi tỉnh lên, khởi động đọc báo nào đọc báo nào :D


1. Phóng sự ảnh: Chợ tình Châu Mộc ai "mua bán tình"?

Không ai bán, chẳng ai mua nhưng hai chữ “chợ tình” luôn được gắn với những nơi hò hẹn, trao gửi tình cảm nam nữ của các dân tộc vùng cao, trong đó có chợ tình Châu Mộc ở cao nguyên Mộc Châu (Sơn La). Mời quý độc giả cùng "đi chợ tình" Châu Mộc với VietNamNet qua phóng sự ảnh dưới đây.



Chợ tình Châu Mộc nhộn nhịp nhất từ 1- 3h sáng ngày 1/9, tại thị trấn Mộc Châu. Đông nhất là những thanh niên, thiếu nữ Mông đang tuổi cập kê. Những khuôn mặt ngơ ngác của các cô cậu bé chỉ mới 14, 15 tuổi. Những đôi tình nhân mỗi năm chỉ gặp nhau một lần tại đây để tâm sự, chia sẻ hay chỉ để xem người yêu xưa giờ còn sống hay đã chết.


Sau buổi chợ tình, có biến thành chợ cave ở nơi khác không thì có trời mới biết được ? :D

2. Các tập đoàn kinh tế lập ngân hàng, nên hay không nên?

Nay lại có thông tin Ngân hàng Nhà nước hiện có 13 bộ hồ sơ của các tập đoàn, định chế tài chính trong nước gửi đến để xin phép thành lập ngân hàng mới (Liên Việt với vốn điều lệ 300 tỉ đồng, Việt Tín 1.680 tỉ đồng, Kinh Bắc 1.500 tỉ, FPT, Năng lượng, Đông Dương Thương tín, Ngôi Sao Việt Nam, Việt Nam, Phát triển đô thị Việt Nam, Dầu khí, Ngoại thương châu Á, Đông Dương, Văn Phong mỗi nơi 1.000 tỉ đồng).


Dư luận xoay quanh việc cấp phép thành lập ngân hàng của các tập đoàn hiện có nhiều ý kiến. Một số chuyên gia cho rằng "mật độ" ngân hàng của nước ta thấp xa so với các nước phát triển (dân số bình quân trên một chi nhánh ngân hàng của nước ta lên tới trên 20.000 trong khi của các nước phát triển là 700 - 1.000 người); phạm vi dịch vụ của ngân hàng nước ta còn hẹp so với các nước phát triển (nguồn thu nhập chủ yếu từ các dịch vụ truyền thống như chênh lệch giữa lãi suất cho vay và lãi suất huy động, trong khi ở các nước phát triển nguồn thu nhập chủ yếu là từ dịch vụ ngân hàng bán lẻ phát triển rất mạnh, đặc biệt là dịch vụ thẻ thanh toán, ngân hàng điện tử...). Đó là chưa nói tới chất lượng dịch vụ ngân hàng trong nước thấp, tỷ lệ nợ xấu còn cao.

Song nhiều chuyên gia khác lại tỏ ra lo ngại việc tập đoàn kinh tế mở ngân hàng. Sự lo ngại này được xét trên bốn mặt:
Một, tập đoàn có ngân hàng riêng là rất ít gặp ở các nước.
Hai, thành lập được một ngân hàng là điều khó khăn
Ba, nếu các tập đoàn có ngân hàng riêng thì rất dễ xảy ra 2 hiện tượng. Một mặt, lãnh đạo các tập đoàn sản xuất kinh doanh không thể quản lý các ngân hàng theo chuẩn mực riêng, dễ xem nhẹ việc quản trị rủi ro và giám sát. Mặt khác, các ngân hàng trong tập đoàn cũng dễ dàng bỏ qua các chuẩn mực rủi ro để tài trợ cho các dự án của tập đoàn hay các thành viên khác của tập đoàn.
Bốn, việc tập trung quyền lực kinh tế vào tập đoàn khép kín từ sản xuất, lưu thông, tài chính, lại huy động vốn của hàng vạn, hàng triệu người dân thì vừa ảnh hưởng đến sự cạnh tranh không lành mạnh trong nền kinh tế, vừa rất nguy hiểm khi gặp rủi ro.



3. Đặt tên sản phẩm thời toàn cầu hóa

Tên sản phẩm có ý nghĩa như thế nào? Câu trả lời ở đây là “Rất lớn”, đặc biệt đối với những công ty muốn tiêu thụ cùng một sản phẩm ở nhiều quốc gia khác nhau



Trong bối cảnh ngày càng có nhiều công ty mở rộng hoạt động sang nhiều quốc gia, sự hữu ích của việc có một tên duy nhất cho một sản phẩm càng tăng thêm. “Việc có một tên cho một sản phẩm rõ ràng đem lại hiệu quả chi phí cao hơn việc có tới 4 cái tên cho sản phẩm đó,”
Đối với xe hơi 4 chỗ, một cái tên Đức hoặc Italy là tốt nhất. Đừng bao giờ lấy một cái tên Pháp để đặt cho xe hơi, vì đó là những cái tên dành cho các sản phẩm thời trang. Đối với những chiếc SUV, những cái tên Mỹ, như Pontiac Montana chẳng hạn, sẽ đem lại hiệu quả như mong đợi, còn những chiếc crossover tầm trung thì lại nên mang những cái tên kiểu Italy hoặc trừu tượng, như Chevrolet Captiva. Đối với rượu Vodka, những cái tên kiểu Nga hoặc Slavo được đánh giá cao tại Mỹ, những cái tên tiếng Anh lại có thể đem lại kết quả tốt hơn tại các thị trường khác.

Vậy kết quả của tất cả những thay đổi này là gì? Theo Meyer, hiện đang có hai xu hướng trong đặt tên cho sản phẩm. Xu hướng thứ nhất là doanh nghiệp sử dụng những từ ngữ được phát minh, sáng tạo ra, nghe trừu tượng, kiểu như Altria - tên mới của hãng thuốc lá Philip Morris. Xu hướng thứ hai là dùng những cái tên không trừu tượng, nhưng lại chẳng liên quan gì đến lĩnh vực hoạt động của doanh nghiệp, như Apple



Thể thao
Olympic Việt Nam 1-1 Olympic Qatar


Giải trí chút xíu :D

Hệ quả là:
Đối phương chỉ có khóc,
Khán giả cổ động hết công suất,
Cảnh sát quên minh đang làm nhiệm vụ,
Người đọc blog ước được xem truyền hình trực tiếp trận đấu :D

Còn nữa Huấn luyện viên thì bó tay!

:D :D :lol: :lol:

Chúc bạn bè, anh em một ngày chủ nhật zui zẻ (tôi đi học :D), không biết ngồi được cả ngày không

Văn hóa, chính trị, xã hội 7/9

, , ,





Vĩnh biệt huyền thoại Luciano Pavarotti

Có những cái chết đưa tên tuổi con người đi vào quên lãng bởi sự vô tình của người đời. Nhưng cũng có những cái chết chỉ đơn giản là một cuộc tạm xa. Bởi lẽ, từ nay, tuy không còn được thấy ông trực tiếp, nghe ông trực tiếp thì tiếng hát của ông vẫn còn đó, những đóng góp của ông cho nền nhạc kịch thế giới vẫn còn đó. Ông đã trở thành huyền thoại và sẽ còn sống mãi trong lòng những người yêu nhạc kịch nói riêng và yêu âm nhạc nói chung trên toàn thế giới.

Xin thành kính nghiêng mình vĩnh biệt ông!


Mình rất mê DVD pavaroti and friend.



1. APEC-15 tại Australia: Nhớ về Việt Nam

Có lẽ, người dân Úc không quan tâm nhiều tới hội nghị APEC mà thay vào đó họ quan tâm nhiều tới sự hiện diện của tổng thống Mỹ W.Bush. Việc ông Bush tới Sydney tham dự APEC thực sự làm cho không khí của Sydney “nóng” lên rất nhiều. Cả tháng nay, dân Úc nói chung và Sydney nói riêng tỏ ra sốt sắng không biết đón tiếp vị chủ nhân của Nhà Trắng như thế nào cho “phải đạo”. Các tổ chức hòa bình, chống chiến tranh thì kêu gọi mọi người xuống đường phản đối chính sách đối ngoại hiếu chiến của Tổng thống W.Bush, đặc biệt là cuộc chiến tranh Iraq do Hoa Kỳ phát động.

Nhiều người dân Úc tỏ ra hết sức bực dọc trước việc cuộc sống của họ bị quấy rầy, đặc biệt trước những phiền toái mà ông “vua đường phố” (ám chỉ Bush) gây ra cho họ. Vào đêm 5/9 khi chiếc chuyên cơ Air Force One của tổng thống Mỹ hạ cánh xuống sân bay Sydney, nhiều người dân tỏ ra bực tức vì đã phải dừng xe mất gần ba tiếng đồng hồ chỉ vì phải nhường đường cho phái đoàn của ông Bush đi qua. Một thanh niên biểu trên kênh truyền hình 9 (Channel 9) của Úc rằng: Thật không thể tin được rằng, cả thành phố Sydney đã phải ngừng lại chỉ vì một người!


Đọc bài này thực sự mình không hiểu ông nhà báo nghĩ thế nào mà viết thế này.
Đây là một người không nên làm nhà báo, khi viết bài với một thái độ hằn học như thế!.
Một đất nước, một xã hội văn minh là một đất nước, một xã hội mà người dân sống trong đó được bày tỏ chính kiến của mình một cách tự do trước những chính sách, nhưng hoạt động của cơ quan công quyền trong khuôn khổ pháp luật cho phép và họ được pháp luật bảo vệ.
Đất nước chúng ta đã được như thế chưa?.
Người dân VN đã được tự do bày tỏ chính kiến của mình trước hoạt động của nhà nước chưa?


2. HN lập tổ liên ngành giải quyết khiếu nại tố cáo

Hà Nội công bố sáng nay (7/9) quyết định thành lập Tổ công tác liên ngành về kiểm tra, rà soát công tác tiếp dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo. Tổ trưởng là Phó Chánh thanh tra thành phố.


Làm thế này là đúng, người giải quyết sẽ chuyên nghiệp hơn, tuy nhiên rất khó vì chủ thể của quyết định hành chính, hành vi hành chính bị khiếu nại tố cáo nhiều khi lại là sếp của các vị trong tổ? :D


3. "Mở room" cho nhà đầu tư nước ngoài

Theo quy định của Luật khuyến khích đầu tư trong nước đã coi việc đầu tư dưới 30%, đầu tư gián tiếp bằng cách mua cổ phần trong các doanh nghiệp, dẫn đến 30% biến thành tỷ lệ khống chế mặc định. Các nước đang phát triển cũng thường đưa ra các tỷ lệ này, ngay cả những nước và vùng lãnh thổ đang phát triển có thu nhập khá hơn Việt Nam nhiều như CHND Trung Hoa, Đài Loan... Trên thực tế, trong tổng vốn đầu tư nước ngoài, nguồn vốn đầu tư trực tiếp thông qua cấp phép hoặc cấp giấy chứng nhận đầu tư chủ yếu ở các nước đang phát triển; còn đầu tư gián tiếp thông qua việc mua bán (mua đứt hoặc thâu tóm thông qua thị trường chứng khoán) chiếm tới 70% và chủ yếu ở các nước phát triển.



4. Nghĩ chuyện lớn, làm việc nhỏ

Vì thế, ở quê tôi mới có câu, tương truyền là của người cha nói với con thi đại học: "Mày thi không đỗ thì mày chết với tao, còn mày thi đỗ thì tao chết với mày!". Hài hước nhưng ẩn bên trong cả một sự thật đau lòng. Bây giờ thì với chỉ thị của Thủ tướng, tiền đã có cho các em yên tâm học đại học, cao đẳng hay học nghề.
Lâu nay, nói tới giáo dục chúng ta thường nghĩ và bàn những chuyện "vĩ mô". Nhưng bàn chuyện "vĩ mô" thì cũng phải nhớ tới những việc nhỏ, những việc nhỏ "cần làm ngay". Sáng qua, tại một địa phương "nhỏ" là miền núi tỉnh Phú Yên, vẫn còn hàng nghìn học sinh cả người dân tộc và người Kinh "tay không tới lớp". "Tay không tới lớp" thì làm sao mà học? Ngay bây giờ, trên rất nhiều địa phương trong cả nước, tình trạng "trường không ra trường lớp không ra lớp" vẫn còn khá phổ biến. Những ngôi trường đã có nhưng xuống "hết cấp" cũng rất nhiều.



5. Xây ký túc sinh viên: Doanh nghiệp "chùn chân"

Giá phòng cho SV thuê chỉ dừng ở mức khiêm tốn so với giá thị trường, trong khi SV lại không được xếp vào đối tượng được hưởng quỹ nhà xã hội. Vì thế, đa số doanh nghiệp vẫn “ngại” đầu tư vào lĩnh vực xây ký túc xá cho SV.



Sinh viên vẫn còn khổ dài :frown:


Giải trí chút :D
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30