Cưới nó mà mình xem chừng còn vất vả như cưới mình. Chuẩn bị như chuẩn bị cho con gái đi lấy chồng. Mệt ngay từ lúc nó thông báo: tao cưới.
Đầu tiên là mua quà: Lang thang trong Trần Anh, bóp chán suy nghĩ để mua quà thế nào cho nó phù hợp. Vòng đi vòng lại, tẩn ngẩn tần ngần là chọn cái nào. Mấy câu nói của nó cứ văng vẳng bên tai: “Chồng tao thích cái phích nước tự ngắt điện, tự đun sôi ấy (bình thủy điện), nhưng tao thích cái bàn là hơi để là áo cho chồng đi làm”. Hic. Ý nó là 2 cái. @@ Với người ta thì thật đơn giản, nhưng với số tiền trong tay là hơn 1 triệu, mua thế nào cho hợp lý đây? Cuối cùng thì 9h tối cũng ra khỏi cái siêu thị điện máy. Huhu.
Ngày về cưới nó: Sáng thứ 7 về, gió rét căm căm, phóng xe trên đường cao tốc mà tay lái chuệch choạc. Cả đoạn đường 80km, hát hết cả trăm bài mà vẫn chưa về đến nhà. Nghĩ rằng thôi thì vì nó, cả đời có lần, chứ lần sau có nhờ, mình cũng ứ cần.
Cưới nó xong, ngày lên đường ra HN: “Phải ở lại, đón dâu, đưa tao về nhà chồng xong mới được đi”. Hic, giá nó như người ta, đón dâu buổi trưa thì có sao đâu, nhưng nó oái oăm vô đối, đón dâu 4h chiều. Thôi thì, lại cả đời có lần, có con bạn thân, ở lại vậy. 5h từ nhà nó phi ra HN, lại 80km, lại rét mướt. Lần đầu tiên trong đời nghĩ sẽ không bao giờ đi muộn như vậy. Trời mùa đông, phóng xe, lạnh thấu xương. Nhìn thấy cái biển thông báo: Địa phận Hà Nội, lòng mừng khôn siết, sắp về đến nơi rồi, trong đầu nghĩ ra bao viễn cảnh: về đến nơi sẽ chui vào chăn và tận hưởng sự ấm áp như chưa từng có, ngủ luôn 1 mạch đến sáng. Nhưng, đi thêm được 200m, thấy cái cột mốc: Hà Nội 18km. Hic, lần đầu tiên có cảm giác bị lừa. Thôi, cứ đi, đi rồi sẽ đến. Đêm hôm đó, cảm lạnh.
Chẹp, vậy là con bạn thứ 2 trong nhóm “theo chồng bỏ cuộc chơi”. Ngày cưới, nó thật đẹp. Hôm cưới, uống chén rượu mừng mà nước mắt rưng rưng: Vui vì nó lấy được chồng tốt, buồn vì những ngày tháng đàn đúm không còn, mỗi lần về nhà, lấy đâu ra người trò chuyện. Tất cả những kỉ niệm lại ùa về.
Một ngày nào đó, mình cũng cưới. Nhưng, cưới ai, ai cưới…