Skip navigation.

Log in | Sign up

Chênh Vênh...

...một góc trời

STICKY POST

♥.♥

Tôi chỉ là một Nốt Lặng trong bản nhạc Cuộc đời. Lặng để Nghe, để Hiểu & để Cảm cuộc sống này.


Tôi - Ngày xưa & bây giờ

Hôm nay là một ngày cuối tháng 11, chỉ còn 1 tháng nữa thôi thì năm 2009 sẽ qua đi và năm 2010 bắt đầu. Mọi thứ trôi qua đi dù là ồn ào hay lặng lẽ, thì thời gian vẫn trôi không ngừng...

* * *

Ngày xưa, tôi cực kì ghét chụp ảnh, vì tôi không xinh như bao người khác, vì tôi không ăn ảnh và vì tôi sợ thấy chính mình..trong tấm ảnh đó. Tôi. Mặc cảm về chính mình.

Còn giờ đây tôi rất hay chụp ảnh và số lượng ảnh trong PC của tôi tăng dần. Có lẽ tôi bắt đầu biết trân trọng những gì tạo hoá đã ban cho mình. Tôi lưu giữ ảnh mình trong từng dịp đi chơi, những lần off, những ngày hội...Có lẽ tôi không xinh, không ăn ảnh nhưng tôi thấy mình vẫn rạng rỡ trong những tấm ảnh ấy. Và tôi biết bạn bè tôi khi nhìn vào những tấm ảnh cũng sẽ cảm nhận được điều đó.

Ngày xưa, tôi rất hay vào blog, rất hay quan tâm việc mọi người sẽ comment những gì cho mình, rất hay viết mỗi khi có sự kiện nào đấy. Tôi. Cảm giác cô độc khiến mình phải viết.

Hôm nay vào blog, bất giác nhận ra lâu lắm rồi mình không vào, lâu lắm rồi mình không dạo blog và những entry của mình cũng dần thưa đi. Điều đó khiến tôi mừng, bởi những lúc tôi viết nhiều entry tâm trạng thì lúc ấy tôi thật sự không ổn. Nỗi buồn, nỗi đau và cô đơn bao vây lấy tôi, để rồi viết là cách ...tuôn trào những cảm xúc ấy ra. Tôi chưa bao giờ quên đươc quá khứ, tôi chỉ học cách để nó không xen vào cuộc sống hiện tại của mình, để thời gian trôi qua ý nghĩa hơn, để tôi biết cuộc sống còn rất nhiều thứ để làm. Tôi đã làm được, dù rằng không phải là trọn vẹn nhất.

Ngày xưa, tôi quên mất chính mình. Tôi sống xô bồ và thoả mãn nhu cầu bản thân. Tôi sống vì người khác, và lấy những thước đo của người đó làm mục tiêu của mình. Tôi. Đánh mất chính mình.

Thứ đáng sợ nhất phải chăng là đang sống nhưng không còn biết mình là ai? Tôi nghĩ đó là một cái xác di động không hơn không kém. Và tình cảm tôi trao đi cũng mù quáng như vậy. Tôi trao thế giới của mình vào tay một người, để khi họ bỏ mặc tôi, tôi chới với với tất cả. Cảm giác như chẳng còn gì là ý nghĩa nữa cả. Nhưng tôi lầm, sau mù quáng là sự thật. Đối diện với sự thật là cách tôi tìm lại chính mình. Tôi không phải là nhà hảo tâm và có tấm lòng cao thượng, đó là điều tôi biết rõ. Khi tham gia một buổi công tác xã hội tôi có rất nhiều mục đích khác nhau, hẳn nhiên tôi cũng muốn góp sức mình để làm điều gì đó cho những mảnh đời bất hạnh hơn, nhưng không phải là tất cả. Tôi còn muốn học hỏi, muốn trải nghiệm, muốn tìm ra chính mình trong cái thế giới có quá nhiều sự chọn này.

* * *

Con người ta luôn phải thay đổi để thích nghi với hoàn cảnh mới cũng như chấp nhận những gì đã xảy ra. Giữa tôi ngày xưa và tôi bây giờ có rất nhiều sự khác, suy nghĩ, tình cảm lẫn thái độ cư xử. Tôi khác đi rất nhiều, có điều tôi cũng cố giữ lại những gì thuộc về nét riêng của mình. Để biết rằng khi tôi đứng trong đám đông nào đấy, vẫn có người nhận ra tôi.

T.H.N.B - 30.11.09

Tươi mới

[Tự thưởng cho bản thân bằng việc nghe bài "When you're gone.." trong đêm tĩnh lặng...]

Tôi lưu rất nhiều ca khúc trong PC, nhưng không phải lúc nào tôi cũng nghe chúng. Mặc dù tôi mặc định mỗi khi khởi động PC thì chương trình nhạc sẽ phát lên. Nhưng chẳng hiểu sao thời gian gần đây, khởi động máy lên xong là tôi tắt ngay chương trình nghe nhạc. Có lẽ tôi cảm thấy có chút nhàm...Bởi lẽ âm nhạc không phải là niềm yêu thích duy nhất của tôi. Với một tâm hồn luôn dễ xao động và khó kiểm soát như tôi. Thì chẳng có gì đủ sức giữ tôi trong một thời gian nhất định nào đấy.

* * *

Đêm lạnh...

Tôi nhìn khắp phòng mình, đã rất lâu rồi tôi không đem sự tươi mới vào trong phòng mình. Không hẳn là thay đổi đồ đạc, nhưng tôi luôn di chuyển mọi thứ sau một cú shock nào đấy. Đơn giản tôi chỉ muốn loại bỏ những hình ảnh gắn liền với đồ vật ấy. Thứ không cần tôi vứt hoặc cho vào thùng giấy, đồ đạc tôi chuyển đổi lung tung. Cho đến khi nào tôi cảm thấy yên ổn với tâm hồn mình thì tôi sẽ ngưng tất cả.

Đúng là mỗi lần dọn sạch sẽ căn phòng thì bản thân lại thấy thoải mái hơn. Tôi cũng bắt đầu tập thói quen lên kế hoạch những việc cần làm cho bản thân mình. Cũng là một cách tôi thực hiện những kĩ năng mà mình đã đọc trên kynangmem.com. Phải chăng đã đến lúc tôi phải tạo cho mình cái bàn đạp để đẩy tôi đi xa hơn nữa?! Việc ngừng nghỉ và trải nghiệm nỗi đau đến đây đã đủ rồi?!

[Hình ảnh của những gì đã qua vẫn tồn tại trong tâm trí tôi, đã có lúc nó khiến tôi phát ra tiếng nấc trong đêm. Nhưng hỡi ôi, đó vẫn chỉ là kí ức. Đã có lớp bụi bao phủ lên nó rồi!]

Niềm vui phải tự tạo ra bằng chính bản thân mình chứ không phải do người khác mang đến. Nếu làm được như thế, tôi tin mình sẽ có một cuộc sống rất mỹ mãn. Vì dẫu sao cuộc đời này ra sao vẫn nằm dưới cách nhìn của mỗi con người chúng ta. Nhìn đời màu đen thì nó sẽ đen, nhìn đời màu hồng thì nó sẽ hồng, và tôi nhìn đời bằng màu xám - thứ màu sắc pha trộn giữa màu trắng và màu đen.

Chút tươi mới cho đời thêm sắc thắm,
và nụ cười sẽ nở rộ trên môi.
Tôi gọi đấy là "Hoa Nụ Cười"


T.H.N.B - 22.11.09