[Tự thưởng cho bản thân bằng việc nghe bài "When you're gone.." trong đêm tĩnh lặng...]
Tôi lưu rất nhiều ca khúc trong PC, nhưng không phải lúc nào tôi cũng nghe chúng. Mặc dù tôi mặc định mỗi khi khởi động PC thì chương trình nhạc sẽ phát lên. Nhưng chẳng hiểu sao thời gian gần đây, khởi động máy lên xong là tôi tắt ngay chương trình nghe nhạc. Có lẽ tôi cảm thấy có chút nhàm...Bởi lẽ âm nhạc không phải là niềm yêu thích duy nhất của tôi. Với một tâm hồn luôn dễ xao động và khó kiểm soát như tôi. Thì chẳng có gì đủ sức giữ tôi trong một thời gian nhất định nào đấy.
* * *
Đêm lạnh...
Tôi nhìn khắp phòng mình, đã rất lâu rồi tôi không đem sự tươi mới vào trong phòng mình. Không hẳn là thay đổi đồ đạc, nhưng tôi luôn di chuyển mọi thứ sau một cú shock nào đấy. Đơn giản tôi chỉ muốn loại bỏ những hình ảnh gắn liền với đồ vật ấy. Thứ không cần tôi vứt hoặc cho vào thùng giấy, đồ đạc tôi chuyển đổi lung tung. Cho đến khi nào tôi cảm thấy yên ổn với tâm hồn mình thì tôi sẽ ngưng tất cả.
Đúng là mỗi lần dọn sạch sẽ căn phòng thì bản thân lại thấy thoải mái hơn. Tôi cũng bắt đầu tập thói quen lên kế hoạch những việc cần làm cho bản thân mình. Cũng là một cách tôi thực hiện những kĩ năng mà mình đã đọc trên kynangmem.com. Phải chăng đã đến lúc tôi phải tạo cho mình cái bàn đạp để đẩy tôi đi xa hơn nữa?! Việc ngừng nghỉ và trải nghiệm nỗi đau đến đây đã đủ rồi?!
[Hình ảnh của những gì đã qua vẫn tồn tại trong tâm trí tôi, đã có lúc nó khiến tôi phát ra tiếng nấc trong đêm. Nhưng hỡi ôi, đó vẫn chỉ là kí ức. Đã có lớp bụi bao phủ lên nó rồi!]
Niềm vui phải tự tạo ra bằng chính bản thân mình chứ không phải do người khác mang đến. Nếu làm được như thế, tôi tin mình sẽ có một cuộc sống rất mỹ mãn. Vì dẫu sao cuộc đời này ra sao vẫn nằm dưới cách nhìn của mỗi con người chúng ta. Nhìn đời màu đen thì nó sẽ đen, nhìn đời màu hồng thì nó sẽ hồng, và tôi nhìn đời bằng màu xám - thứ màu sắc pha trộn giữa màu trắng và màu đen.
Chút tươi mới cho đời thêm sắc thắm, và nụ cười sẽ nở rộ trên môi. Tôi gọi đấy là "Hoa Nụ Cười"
Đây không phải là đêm đầu tiên tôi không ngủ, nhưng sao cảm giác của những đêm tôi thức trắng lại khác nhau đến lạ lùng. Cảm xúc của tôi lúc này cũng thế, tim tôi đập mạnh hơn sau một đêm không ngủ, hai mắt tôi cũng lờ mờ dần đi. Nhưng quái lạ, đầu óc tôi sao vẫn tỉnh táo ấy nhỉ?!
Lại như một thói quen mỗi khi thức đến khi trời sáng. Tôi lại nhìn ra cửa sổ để đón chào buổi sớm mai bằng nụ cười nhẹ trên môi,tận hưởng cái không khí hơi se lạnh và nhìn mọi vật qua thứ ánh sáng lờ mờ của đêm chuyển sang ngày.
* * *
Tôi chẳng có gì để viết cho mấy bữa nay, bởi lẽ tôi chỉ ở nhà là chính. Chẳng muốn đi đâu và cũng chẳng muốn gặp gỡ ai. Ngay cả nhỏ bạn thân nhất, tôi cũng chẳng buồn gặp. Tôi ru rú trong nhà nhưng kẻ trốn mặt trời, chẳng hề bước chân ra khỏi cửa. Và một ngày của tôi xoay quanh căn phòng của mình. Lâu lâu lại vờ bước xuống dưới nhà để xem mẹ làm gì. Đôi khi có bà chị chở bé Hà qua chơi, đi mua đồ thì tranh thủ chở tôi đi lòng vòng đâu đó. Như thể cố lôi tôi ra khỏi nhà để hít thở khí trời.
Ngẫm nghĩ lại, dù rằng mới hai tháng nhưng có khá nhiều bước ngoặt xảy đến với tôi. Không biết liệu sang năm tôi khá hơn một chút nào không nhỉ? Dù rằng, trước mọi người tôi vui vẻ cười nói, giao tiếp mới bạn bè mới tôi cũng tự nhiên, tôi chấp nhận những thử thách mới. Nhưng có gì đó, ừ phải, một cái gì đó khiến tôi trầm mặt suy tư mỗi khi một mình. Có lẽ dùng từ "Chơi vơi" là hợp nhất vào lúc này. Chơi vơi trong chính tâm hồn mình. Bản thân tôi như được phân chia một cách rõ ràng, khi bước ra khỏi nhà tôi khác, và khi ở nhà tôi khác. Lúc ở nhà tôi trầm tính, ít nói và lặng lẽ bao nhiêu thì khi ra ngoài tôi sôi động, hào hứng và nói nhiều bấy nhiêu. Thiếu một sự cân bằng! Đôi khi tôi cũng quên mất, đâu mới là mình.