Skip navigation.

Log in | Sign up

Chênh Vênh...

...một góc trời

Posts tagged with "nhật ký"

Cuối năm

Có lẽ cuối năm nay là ấn tượng nhất trong số các năm. Bởi có quá nhiều sự việc mà tôi xảy ra với mình, nhưng cũng chính điều ấy làm tôi nhận ra mình rằng cuộc đời này còn rất nhiều thứ mà tôi sẽ phải trải qua.

* * *

Cuối tuần tới đây là kì thi tốt nghiệp, rất bực bội vì việc nhà trường kéo dài cho đến bây giờ. Nhưng bù lại coi như sang năm 2010 thì mình sẽ bắt đầu có những trải nghiệm mới, lại đúng vào đầu năm nữa. Sẽ có những kế hoạch phải làm trong năm tới, quan trọng nhất là sẽ tranh thủ đi thật nhiều nơi.

Hiện tại thì mẹ vừa mới xuất viện, coi như thế là tạm ổn. Một số cái dây dưa với ngân hàng cũng sẽ cũng được dứt điểm luôn trong tháng này. Vậy là sang năm mọi thứ sẽ ổn định hơn bây giờ.

Trong những tháng cuối năm tôi đã tranh thủ tham gia nhiều hoạt động mà tôi đã bỏ dở khá lâu rồi. Từ giờ tôi sẽ sống thật với cái mình muốn làm, chẳng phải bám víu vào ai đó để có niềm tin vào cuộc sống này.

Đã gần 8 tháng trôi qua kể từ ngày hôm đó, quá nhanh để không kịp nhận ra những thay đổi bản thân. Nhưng nhờ những gì đã xảy ra thì tôi biết mình là ai và mình cần phải làm gì là tốt cho bản thân mình nhất.

* * *

Tôi đang bước đi một cách chắc chắn hơn trên hành trình của cuộc đời mình.

T.H.N.B - 15.12.09

Nỗi sợ khi bệnh...

Có nhiều người không dám đến bệnh viện vì họ sợ biết đâu họ đang mang trong mình một căn bệnh nào đấy. Mà cái nỗi lo cơm áo gạo tiền chưa đủ dư giả để thuốc thang cho bệnh tật. Thế là họ dứt khoát không đi bệnh viện từ những triệu chứng ban đầu của căn bệnh. Để rồi khi bệnh tình quá nặng thì họ chẳng thể làm gì hơn.

* * *

Tôi rất hay đi siêu thị mua đồ, giờ trong đầu tôi dường như có thể thuộc lòng giá của món hàng nào đất trong siêu thị. Tôi cũng suy tính rất kỹ trước khi quyết định bỏ món hàng nào đấy vào giỏ nhựa. Vì dẫu sao món hàng ấy cũng được quy đổi ra bằng tiền. Mà đồng tiền kiếm được thì không dễ dàng.

Tôi ý thức rõ hơn về việc tiêu xài của bản thân, tôi quý từng đồng nhỏ, cho dù đó chỉ là 200 đồng. Tôi hạn chế tiêu xài không cần thiết, và dường như chỉ ở nhà là chính, thay vì lê la quán nước cùng bạn. Tôi tập hài lòng với những thứ mình có và quý trọng món đồ mà mình mới có được. Có chiếc áo tôi mong chờ cả năm mới mua được, bởi vì chiếc áo tôi đang sở hữu chưa quá cũ để thay đổi.

Và khi tôi bệnh, điển hình là bây giờ, mang trong người căn bệnh mãn tính. Đúng hơn tôi đang bị 2 bệnh mãn tính cùng một lúc, nếu kéo dài lâu có thể sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày. Nhưng nếu đến bệnh viện điều trị thì tôi lại ngán ngẩm tiền thuốc thang. Tự dưng giá trị đồng tiền lúc này càng được nâng cao hơn nữa. Chẳng may lúc này mẹ tôi cũng bệnh, hơn tuần trước đã đi bệnh viền về rồi. Tuần này mới đi khám lại cũng may mắn là không bị gì cả. Hết một phen hú vía. Tự dưng rồi lại đến tôi.

* * *

Bệnh - đó là một gánh nặng đè lên vai mỗi người. Nhưng lại là điều không tránh khỏi, dù sao cũng phải cố gắng đề chữa bệnh, để có sức khoẻ sống tiếp và làm những điều mà bản thân muốn.

T.H.N.B - 12.12.09

Tôi - Ngày xưa & bây giờ

Hôm nay là một ngày cuối tháng 11, chỉ còn 1 tháng nữa thôi thì năm 2009 sẽ qua đi và năm 2010 bắt đầu. Mọi thứ trôi qua đi dù là ồn ào hay lặng lẽ, thì thời gian vẫn trôi không ngừng...

* * *

Ngày xưa, tôi cực kì ghét chụp ảnh, vì tôi không xinh như bao người khác, vì tôi không ăn ảnh và vì tôi sợ thấy chính mình..trong tấm ảnh đó. Tôi. Mặc cảm về chính mình.

Còn giờ đây tôi rất hay chụp ảnh và số lượng ảnh trong PC của tôi tăng dần. Có lẽ tôi bắt đầu biết trân trọng những gì tạo hoá đã ban cho mình. Tôi lưu giữ ảnh mình trong từng dịp đi chơi, những lần off, những ngày hội...Có lẽ tôi không xinh, không ăn ảnh nhưng tôi thấy mình vẫn rạng rỡ trong những tấm ảnh ấy. Và tôi biết bạn bè tôi khi nhìn vào những tấm ảnh cũng sẽ cảm nhận được điều đó.

Ngày xưa, tôi rất hay vào blog, rất hay quan tâm việc mọi người sẽ comment những gì cho mình, rất hay viết mỗi khi có sự kiện nào đấy. Tôi. Cảm giác cô độc khiến mình phải viết.

Hôm nay vào blog, bất giác nhận ra lâu lắm rồi mình không vào, lâu lắm rồi mình không dạo blog và những entry của mình cũng dần thưa đi. Điều đó khiến tôi mừng, bởi những lúc tôi viết nhiều entry tâm trạng thì lúc ấy tôi thật sự không ổn. Nỗi buồn, nỗi đau và cô đơn bao vây lấy tôi, để rồi viết là cách ...tuôn trào những cảm xúc ấy ra. Tôi chưa bao giờ quên đươc quá khứ, tôi chỉ học cách để nó không xen vào cuộc sống hiện tại của mình, để thời gian trôi qua ý nghĩa hơn, để tôi biết cuộc sống còn rất nhiều thứ để làm. Tôi đã làm được, dù rằng không phải là trọn vẹn nhất.

Ngày xưa, tôi quên mất chính mình. Tôi sống xô bồ và thoả mãn nhu cầu bản thân. Tôi sống vì người khác, và lấy những thước đo của người đó làm mục tiêu của mình. Tôi. Đánh mất chính mình.

Thứ đáng sợ nhất phải chăng là đang sống nhưng không còn biết mình là ai? Tôi nghĩ đó là một cái xác di động không hơn không kém. Và tình cảm tôi trao đi cũng mù quáng như vậy. Tôi trao thế giới của mình vào tay một người, để khi họ bỏ mặc tôi, tôi chới với với tất cả. Cảm giác như chẳng còn gì là ý nghĩa nữa cả. Nhưng tôi lầm, sau mù quáng là sự thật. Đối diện với sự thật là cách tôi tìm lại chính mình. Tôi không phải là nhà hảo tâm và có tấm lòng cao thượng, đó là điều tôi biết rõ. Khi tham gia một buổi công tác xã hội tôi có rất nhiều mục đích khác nhau, hẳn nhiên tôi cũng muốn góp sức mình để làm điều gì đó cho những mảnh đời bất hạnh hơn, nhưng không phải là tất cả. Tôi còn muốn học hỏi, muốn trải nghiệm, muốn tìm ra chính mình trong cái thế giới có quá nhiều sự chọn này.

* * *

Con người ta luôn phải thay đổi để thích nghi với hoàn cảnh mới cũng như chấp nhận những gì đã xảy ra. Giữa tôi ngày xưa và tôi bây giờ có rất nhiều sự khác, suy nghĩ, tình cảm lẫn thái độ cư xử. Tôi khác đi rất nhiều, có điều tôi cũng cố giữ lại những gì thuộc về nét riêng của mình. Để biết rằng khi tôi đứng trong đám đông nào đấy, vẫn có người nhận ra tôi.

T.H.N.B - 30.11.09