Không biết bắt đầu từ đâu cho bài viết này, viết cho người yêu thương và cho một ai đó rất xa xôi. Bài viết này dành cho anh...một nửa cuộc đời em.
Không biết từ khi nào bắt đầu cho một câu chuyện của em là những từ về cuộc đời, ví dụ như : Cuộc đời là thế, cuộc đời luôn công bằng hay đại loại như là cuộc đời không mỉm cười với em ? Những lúc ấy, em mỉm cười...mỉm cười đấy nhưng nụ cười em chua chát và đắng cay lắm. Đã nhiều lần em tự hỏi : Trong cuộc đời này, em có được những gì và em đã mất đi những gì ? Được : em được một cuộc sống đầy đủ, không thiếu thốn, em được một sự nghiệp cho bản thân, em được một công chúa bé nhỏ đáng yêu, em được những người bạn yêu thương luôn ở bên, và em được...em được một hạnh phúc, một hạnh phúc mà nhiều người cho rằng đó là hạnh phúc thực sự...nhưng...đối với em...hạnh phúc đó chẳng thể có nụ cười và mang cho em quá nhiều nước mắt. Em đã mất đi rất nhiều thứ trong cuộc đời tưởng chừng như chẳng thể lấy lại được. Em mất : em mất anh, em mất đi tình yêu của anh, em mất đi nụ cười, em mất đi hạnh phúc và em mất đi...quá nhiều thứ mà đối với môt ai đó nó chỉ là một hạt sương nhỏ trong đám sương mờ, một hạt cát nhỏ trong biển cát mênh mông, hay một hạt bụi trong đám bụi bị cuốn tung đi trong gió...Và đôi lúc em chỉ cần tận cùng của những điều nhỏ nhoi ấy trong cuộc đời này.
Anh ! Có bao giờ anh tự hỏi lòng mình anh đã thật sự hiểu em chưa ??? Biết em muốn gì, biết em khao khát gì, biết em cần gì trong cuộc đời này không anh ? Đôi lúc em nghĩ ai đó có thể mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho em trong những lúc thế này...hay...ai đó có thể sưởi ấm trái tim em...Nhưng...đó chỉ là niềm vui, sự chia sẻ thoáng qua trong chốc lát mà chỉ có em mới có thể hiểu được. Cái em cần trong cuộc đời là tình yêu, là niềm tin, là sự chia sẻ ngọt bùi hay sự hy sinh cho nhau trong cuộc sống, đó là điều em cần hơn là những phút chốc thoáng qua như thế.
Em không hoàn thiện và trong em đầy khiếm khuyết...em biết. Em đã cũ, tình yêu trong em đối với anh cũng đã cũ...phải không ? Em chẳng có gì, em chẳng có những lời ngọt ngào dành cho anh trong mỗi buổi sáng của một ngày mới, em cũng chẳng thể cho anh một khung cảnh lãng mạn đầy mộng mơ như ai đó đã từng cho anh, em cũng chẳng thể cùng nắm tay anh ngồi nghe biển hát hay cùng anh ngắm trăng sao trong khung cảnh lãng mạn đó...vì...cuộc sống của em đã chia thành nhiều phần trách nhiệm : trách nhiệm của người con dâu đối với ba mẹ, trách nhiệm của người vợ đối với một người chồng và trách nhiệm của một người mẹ đối với con gái yêu thương...nhưng trong em...trong em vẫn dành một trái tim, một trái tim đầy tình yêu thương và sống hết mình vì anh, anh có biết ? Và anh ơi ! nếu một ngày nào đấy không may mắn anh mất đi một phần trên cơ thể. Vậy ai sẽ chăm sóc, ai sẽ lo lắng, ai sẽ quan tâm, ai sẽ san sẻ với anh và ai sẽ nguyện là bờ vai nhỏ để anh thấy bình yên những lúc như thế đây anh ?
Anh ! Bây giờ em đã là một người phụ nữ, thời con gái trong em cũng đã qua đi, sự hồn nhiên ngây thơ cũng không còn hiện lên trên gương mặt của em nữa. Bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu mềm yếu và bao nhiêu giọt nước mắt giận hờn của thời ấy đã qua đi và thay vào đó là sự tĩnh lặng, trầm lắng trong tâm hồn của một người phụ nữ. Ký ức phôi pha, tình yêu cũng phôi pha dần theo năm tháng...nhưng cái em nhận được trong năm tháng ấy đó là giá trị đích thực còn tồn tại trong cuộc sống này, là sự mở lòng để yêu thương mọi người, là sự chia sẻ với mất mát, buồn đau của một ai đó hay một nụ cười bình yên cho một ngày nắng ấm...
Mưa...từng giọt mưa khe khẽ hắt vào lan can như tìm nơi ẩn náu và lúc này đây em không hiểu mưa đang rơi hay nước mắt em nhạt nhòa. Em buồn, em trách đời phũ phàng với em...em trách đời lắm đổi thay...em trách đời sao không cho em lấy một tình yêu trọn vẹn. Khó khăn quá ư...cuộc đời ? Khó khăn quá để tìm lại tình yêu trong cuộc đời này ? Khó khăn quá để tìm lại chút yêu thương mong manh đã đánh mất ? Khó khăn quá để tìm lại chút ấm áp trong vòng tay của một đêm mưa thế này sao hỡi mùa đông buốt giá ??? Mưa...em bắt đầu thích mưa. Em thích nhìn mưa, em thích ngắm mưa, những giọt mưa phùn lấm tấm bay hay những cơn mưa nặng hạt. Mưa vẫn rơi… Em để mặc cho mưa rơi, mặc cho mưa làm ướt tóc em, ướt vai em...em muốn dang rộng cánh tay cảm nhận....Có phải em là mưa hay em đang muốn mưa xoá tan những giọt nước mắt em không còn mặn đắng...Mưa ơi ! Có phải mưa buồn và cũng cô độc như em ??? Mưa vô tình...và đời cũng vô tình với em. Nhưng...em vẫn ước được hoá làm mưa, em ước được là những giọt mưa nhẹ nhàng để hoà tan vào không khí, em muốn được là mưa để đậu trên cỏ, trên những chồi non xanh mơn đầy sức sống...Và...em ước...em ước em không còn là em nữa.
Nhiều đêm nằm nghĩ em tự hỏi : Tình yêu là gì mà nó làm cho nước mắt có thể rơi bất cứ lúc nào khi nó không còn hiện hữu trong mỗi còn người nữa. Người đời vẫn thường hay rả rích gọi tình yêu là duyênvà nợ. Duyên hay nợ ? Nếu gọi yêu nhau là duyên số thì nghĩa là số phận đặt vào tay tự nhiên mà có mà không cần vun vén sao ? Nếu gọi tình yêu là nợ thì tình yêu chỉ là sự chi trả không phải vì cảm xúc sao ? Nhưng ví von thế để làm gì. Có lẽ duyên hay nợ thì anh đã không còn bên em nữa.
Em vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đi người ở. Đọng lại trong em những năm tháng biết yêu thương là tình yêu đong đầy, là hạnh phúc. Ta đến vỡi nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc và rồi...như lẽ tự nhiên em cũng biết đến mùi vị của sự thay lòng và giọt nước mắt... Cuộc đời là như vậy phải không anh ? Gặp gỡ rồi chia lìa, rồi...lại gặp gỡ, em mong anh sẽ là gặp gỡ và sẽ bình yên...
Muốn hét lên thật to, muốn đập tan hết mọi thứ xung quanh mình nhưng lại sợ mọi người thức giấc.
Muốn một giấc ngủ bình yên nhưng lại sợ thấy nỗi đau đớn của người thân và nỗi bất hạnh của con gái. Chỉ cần nghĩ đến những ánh mắt, những giọt nước mắt đó thôi đã không đủ can đảm để rời xa.
Muốn một nụ cười hồn nhiên nhưng giành giật lấy khó quá, nỗi đau vẫn bám riết và cắn xé theo đường gân thớ thịt.
Nhưng...nếu được lựa chọn thêm một lần nữa, tôi vẫn nguyện nhận lấy hết đau thương này để những người thân thương tôi được hạnh phúc.
giáng sinh an lành cho chị và bé nhé, cuối năm rồi hãy dành chút thời gian cho bản thân và gia đình, đừng gắng sức quá nha chị ! merry christmas and happy new year