Kinh Quán Âm Cứu Khổ
Monday, September 14, 2009 4:34:59 PM
NAM-MÔ ĐẠI-TỪ ĐẠI-BI , TẦM THINH CỨU KHỔ CỨU NẠN,
LINH CẢM QUÁN-THẾ-ÂM MA-HA-TÁT
KINH QUÁN ÂM CỨU KHỔ
Nam Mô Đại-từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quảng đại linh cảm Quán-Thế-Âm Bồ-Tát (3 lần)
Nam Mô Phật,
Nam Mô Pháp,
Nam Mô Tăng,
Bá thiên vạn ức Phật,
Hằng hà sa số Phật,
Vô lượng công đức Phật,
Phật cáo A-nan ngôn,
Thử kinh đại-thánh,
Năng cứu ngục tù,
Năng cứu trọng bịnh,
Năng cứu tam tai bá nạn khổ .
Nhược hữu nhơn tụng đắc nhất thiện biến,
Nhứt thân ly khổ nạn, tụng đắc nhứt vạn biến,
Hiệp gia ly khổ nạn, Nam Mô Phật Lực oai,
Nam Mô Phật lực hộ , Sử nhơn vô ác tâm,
Linh nhơn thân đắc độ , Hồi quang Bồ-tát,
Hồi thiện Bồ-tát, A nậu đại thiên-vương,
Chánh-điện Bồ-Tát , Ma kheo ma kheo.
Thanh tịnh Tỳ-kheo,
Quán sự đắc tán,
Tùng sự đắc ưu,
Chư Đại Bồ-Tát,
Ngũ-bá A-La Hán,
Cứu-độ đệ-tử : (Họ tên tuổi ...)
và tất cả chúng sanh,
Nhất thân ly khổ nạn,
Tự ngôn Quán-Thế-Âm Bồ-Tát ân lạc bất tu giải,
Cần đọc bá thiên vạn biến,
tai nạn tự nhiên đắc giải thoát.
Tín thọ phụng hành.
Tức thuyết chơn-ngôn viết:
Kiêm Bà Kiêm Bà Đế,
Cầu Ha Cầu Ha Đế,
Đà Ra Ni Đế,
Ni Ha Ra Đế,
Tỳ Lê Nể Đế,
Chơn Lăng Càng Đế,
Ta Bà Ha.
NAM-MÔ ĐẠI-TỪ ĐẠI-BI , TẦM THINH CỨU KHỔ CỨU NẠN,
LINH CẢM QUÁN-THẾ-ÂM MA-HA-TÁT
(Niệm câu chót 3 lần, 10 lần, hoặc 108 lần, càng nhiều, càng tốt)
Chánh văn:
觀世音菩薩救苦經
南無救苦觀世音菩薩。百千萬億佛。恒河沙數佛。無量功德佛。佛告阿難言。此
經大聖。能救獄囚。能救重病。能救千災百難苦。若有人。誦得一千遍。一身離苦難
。誦得一萬遍。合家離苦難。南無佛力威。南無佛力護。使人無惡心。令人身得度。
回光菩薩。回善菩薩。阿耨大天王。正殿菩薩。摩邱摩邱。清淨比邱。官事得散。私
事得休。諸大菩薩。五百羅漢。救護弟子身。悉皆離苦難。自然觀世音。纓絡不須解
。勤誦千萬遍。災難自然得解脫。信受奉行。即說真言曰。
今菩今菩提 陀羅尼帝 尼佉羅帝 菩提薩婆訶
Giảng nghĩa KINH CỨU KHỔ
Nam mô Ðại Từ Ðại Bi Quảng Ðại Linh Quan Thế Âm Bồ Tát, (3 lần)
Nam mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát, bá thiên vạn ức Phật, hằng hà sa số Phật, vô lượng công đức Phật.
Phật cáo A-Nan ngôn, thử kinh Ðại Thánh, năng cứu ngục tù, năng cứu trọng bịnh, năng cứu tam tai, bá nạn khổ.
Dịch nghĩa:
Xin cầu nguyện với Ðức Ðại Từ Ðại Bi Quảng Ðại Linh Quan Thế Âm Bồ Tát, (tụng 3 lần)
Xin cầu nguyện với Ðức Quan Thế Âm Bồ Tát Cứu Khổ Cứu Nạn, trăm ngàn muôn ức Phật, vô số Phật, chư Phật có công đức nhiều không thể đo lường hết được.
Lời của Phật bảo Ông A-Nan, quyển kinh nầy của vị Ðại Thánh (Phật), có khả năng cứu khỏi ngục tù, có khả năng cứu khỏi bịnh nặng, có khả năng cứu được 3 tai họa lớn, và trăm thứ tai nạn khổ sở.
CHÚ THÍCH
Kinh Cứu Khổ là bài kinh tụng lên để cầu nguyện với Ðức Quan Thế Âm Bồ Tát thị hiện đến cứu khổ cứu nạn khi gặp tai nạn hiểm nghèo không phương tự giải thoát.
Nam mô: Xin cầu nguyện với. (Xem: C.1 NN).
Quảng đại: Lòng dạ rộng rãi. Linh: Thiêng liêng.
Quan Thế Âm Bồ Tát: Quan, cũng đọc là Quán: Xét thấu, xem xét rõ biết hết, Thế là cõi trần, Âm là tiếng nói, âm thinh, Bồ Tát là phẩm vị Bồ Tát. Quan Thế Âm Bồ Tát là vị Nữ Bồ Tát có pháp lực vô biên, có thể hiện ra 11 cái mặt, 1000 cánh tay, 1000 con mắt, để xem xét, nghe biết tiếng kêu cứu của chúng sanh khắp nơi trên cõi trần. Hễ ai thành tâm niệm tưởng và cầu cứu đến Ngài thì Ngài liền nghe biết và hiện đến cứu giúp cho tai qua nạn khỏi. Công đức của Ngài nhiều vô kể, xứng đáng đắc thành vị Phật cao siêu, nhưng Ngài vẫn muốn làm một vị Bồ Tát để thực hành Ðại nguyện Cứu khổ Cứu nạn cho chúng sanh.
Thời ÐÐTKPÐ, Ðức Quan Âm Bồ Tát vâng lịnh Ðức Chí Tôn giữ chức Nhị Trấn Oai Nghiêm, cầm quyền Phật giáo.
Bá thiên vạn ức: Trăm, ngàn, muôn, 10 muôn, chỉ một số lượng nhiều lắm, không đếm hết được.
Hằng hà sa số: Nghĩa đen là: Số cát sông Hằng bên Ấn Ðộ. Nghĩa bóng là nhiều lắm, không đếm hết được.
Vô lượng công đức: Vô lượng là không đo lường được. Vô lượng công đức là công đức nhiều đến nổi không thể đo lường hết được. Phật cáo: Ðức Phật bảo cho biết.
Phật cáo A-Nan ngôn: Lời của Phật bảo Ông A-Nan.
A-Nan: Tiếng Phạn là Ananda. Ông A-Nan là 1 trong 10 Ðại đệ tử của Ðức Phật Thích Ca, sau được Nhứt Tổ Ma-Ha Ca-Diếp truyền Y Bát để làm Nhị Tổ Phật giáo Ấn Ðộ.
Ông A-Nan nổi tiếng là người đa văn quảng kiến và có một trí nhớ tuyệt vời. Khi Ðức Phật Thích Ca thuyết pháp, ông chú ý lắng nghe và nhớ được tất cả, có thể lập lại lời Phật mà không sai một tiếng. Do đó, sau khi Ðức Phật tịch diệt, trong Ðại Hội 500 A-La-Hán kết tập kinh điển lần thứ nhứt, ông A-Nan lên diễn đàn đọc lại tất cả lời Phật dạy một cách trung thực, ghi chép lại thành Kinh Tạng của Phật giáo.
Trong các ngôi chùa VN, trên điện thờ Phật, có đặt tượng ông A-Nan bên trái, biểu tượng bậc Thánh xem xét hư thực đúng sai trong các việc tổ chức đàn chay tại chùa.
Thử: Nầy, ấy. Thử kinh: Kinh nầy.
Ðại Thánh: Bực Thánh lớn. Từ ngữ nầy dùng để gọi: bực Phật, bực Ðại Tiên. Trong các bài Kinh PG, TG, NG, Ðức Nhiên Ðăng Cổ Phật, Ðức Thái Thượng Ðạo Tổ, Ðức Khổng Tử đều được gọi là Ðại Thánh. Ở đây, Ðại Thánh là chỉ Ðức Quan Thế Âm Bồ Tát. Năng cứu: Có khả năng cứu giúp.
Trọng bịnh: Bịnh nặng. Tam tai: 3 thứ tai họa lớn, gồm: Hoả tai, Thủy tai, Phong tai. Bá nạn khổ: Trăm nạn khổ.
Nhược hữu nhơn tụng đắc nhứt thiên biến, nhứt thân ly khổ nạn, tụng đắc nhứt vạn biến, hiệp gia ly khổ nạn.
Nam mô Phật lực oai, Nam mô Phật lực hộ, sử nhơn vô ác tâm, linh nhơn thân đắc độ.
Hồi Quang Bồ Tát, Hồi Thiện Bồ Tát, A-Nậu Ðại Thiên Vương Chánh Ðiện Bồ Tát, Ma Kheo Ma Kheo, Thanh Tịnh Tỳ Kheo, quan sự đắc tán, tụng sự đắc hưu.
Chư Ðại Bồ Tát, Ngũ Bá A La Hớn, cứu hộ ... ...(1)... ... ly khổ nạn.
(1) * Nếu Cầu Bịnh thì đọc là: "đệ tử .(họ tên của bệnh nhân). nhứt thân"
* Nếu cầu cho Cửu Huyền Thất Tổ thì đọc là: "Cửu Huyền Thất Tổ thoát"
* Nếu tụng Cầu An thì đọc là: "Chúng sanh thoát"
Dịch nghĩa:
Nếu như có người tụng được một ngàn biến kinh thì một mình lìa xa tai nạn khổ sở; tụng được một vạn biến kinh thì trọn nhà lìa xa tai nạn khổ sở.
Xin cầu nguyện với oai lực của Phật, xin cầu nguyện với sức hộ trì của Phật, làm cho tâm con người không còn ác, khiến cho con người thân được độ.
Hồi Quang Bồ Tát, Hồi Thiện Bồ Tát, A Nậu Ðại Thiên Vương Chánh Ðiện Bồ Tát, chư Ðại Tỳ Kheo, Thanh Tịnh Tỳ Kheo, việc phiền phức ở cửa quan được tiêu tan, việc thưa kiện được bãi bỏ.
Chư vị Ðại Bồ Tát, năm trăm vị Thánh A-La-Hán cứu giúp che chở ... ...(1)... ... lìa xa các tai nạn khổ sở.
CHÚ THÍCH
Nhược: Nếu như. Hữu: Có. Nhơn: Người. Tụng: Tụng kinh. Ðắc: Ðược. Nhứt thiên: Một ngàn (1000).
Biến: Một lượt. Một biến kinh là tụng một lượt kinh. Nhứt thiên biến: Tụng bài kinh 1000 lần. Tụng đắc nhứt vạn biến: Tụng được một vạn lần bài kinh nầy. Nhứt thân: Một tấm thân.
Ly khổ nạn: Lìa xa tai nạn khổ sở. Hiệp gia: Hiệp là gộp cả, gia là nhà. Hiệp gia là cả nhà, trọn nhà, nghĩa là tất cả những người trong một nhà.
Phật lực oai: Cái sức mạnh oai quyền của Phật. Phật lực hộ: Cái sức hộ trì (che chở) của Phật.
Sử nhơn: Sử là sai khiến, làm cho. Sử nhơn là sai khiến người, làm cho người. Vô ác tâm: Cái tâm không ác.
Linh nhơn: Linh là khiến cho. Linh nhơn là khiến cho người. Thân: Tấm thân, thân mình. Ðắc độ: Ðược cứu giúp.
Ðường thi: Bất tri can đảm hưng thùy thị,
Linh nhơn khước ức Bình Nguyên Quân.
Nghĩa là: Chẳng biết gan mật cùng ai tỏ,
Khiến người lại nhớ Bình Nguyên Quân.
Hồi: Trở về. Hồi quang: Ánh sáng phản chiếu trở lại. Hồi thiện: Trở về điều lành.
A-Nậu: Nói đầy đủ là A-Nậu-Ða-La, do phiên âm từ tiếng Phạn: Anouttara, nghĩa là Vô Thượng, cao hơn hết.
Ma Kheo: Nói tắt của từ ngữ: Ma-ha Tỳ-kheo. Ma-ha là đại, lớn. Ma Kheo là vị Ðại Tỳ Kheo.
Tỳ Kheo: Tiếng Phạn là Bhiksu, phiên âm ra là: Bật-sô hay Tỳ Kheo. Ðó là nhà sư Phật giáo giữ hạnh thanh tịnh và giữ 250 điều giới luật. Từ ngữ Tỳ Kheo có 4 nghĩa: - Tịnh khất thực, - Phá phiền não, - Tịnh trì giới, - Năng bố ma (có sức làm cho tà ma sợ sệt). Phụ nữ xuất gia tu theo hạnh Tỳ Kheo được gọi là Tỳ Kheo Ni. Thanh tịnh: Hoàn toàn trong sạch. Thanh và tịnh đều có nghĩa là trong sạch.
Quan sự: Việc quan, những việc rắc rối của dân đem đến công đường nhờ quan giải quyết hay phân xử.
Ðắc tán: Ðược tiêu tan hết. Tụng sự: Việc thưa kiện. Tụng là thưa kiện. Ðắc hưu: Ðược bãi bỏ. Hưu là thôi, bỏ.
Ngũ bá A-La-Hớn: 500 vị A-La-Hán.
A-La-Hớn: hay A-La-Hán, nói tắt là La-Hán, do tiếng Phạn là Arahat, có nghĩa là: dứt phiền não, dứt sạch lỗi lầm, chẳng còn sanh ra ở cõi thế gian nữa. Ðó là phẩm Thánh thứ 4 của Phật giáo. Muốn thành Bồ Tát, phải đắc La Hán trước.
Khi Ðức Phật Thích Ca còn sống, Ngài chỉ thuyết pháp chớ không viết sách. Sau khi Ngài mất, Nhứt Tổ Ma-ha Ca- Diếp họp Ðại hội 500 Thánh tăng học rộng, hiểu sâu, giới đức đầy đủ, đắc quả A-La-Hán, họp tại động Tất-Ba-La, gần thành Vương Xá, cử hành lễ kết tập kinh điển lần đầu tiên, tạo thành 3 Tạng kinh: Kinh, Luật, Luận. Ðó là 500 vị A-La-Hán đầu tiên của Phật giáo.
Tự ngôn Quan Thế Âm anh lạc bất tu giải, cần đọc thiên vạn biến, tai nạn tự nhiên đắc giải thoát.
Tín thọ phụng hành, tức thuyết Chơn ngôn viết:
Kim-Ba Kim-Ba-Ðế, Cầu-Ha Cầu-Ha-Ðế,
Ða-La-Ni-Ðế, Ni-Ha-La-Ðế,
Tì-Lê-Ni-Ðế, Ma-Ha-Dà-Ðế,
Chơn-Lăng-Càn-Ðế, Ta-Bà-Ha.
(Tụng xong KCK 3 lần rồi niệm Câu Chú của Thầy 3 lần)
Dịch nghĩa:
Lời nói của Ðức Quan Thế Âm Bồ Tát tự nó trong sáng an vui, không cần phải giải thích thêm, siêng năng tụng ngàn muôn lần bài kinh, thì tai nạn tự nhiên được giải thoát.
Hãy tin theo, nhận lãnh và vâng lịnh thi hành, liền nói rõ câu Thần Chú là: Kim-Ba Kim-Ba-Ðế, ....v.v...Ta-Bà-Ha.
CHÚ THÍCH
Tự: Chính mình. Ngôn: Lời nói. Tự ngôn Quan Thế Âm: Tự lời nói ấy của Ðức Quan Thế Âm Bồ Tát.
Anh lạc: Anh là trong sáng như ngọc, lạc là vui. Anh lạc là trong sáng an vui. Bất tu giải: Bất là không, tu là cần thiết, giải là giải thích cho rõ ra. Bất tu giải là không cần thiết phải giải thích.
Cần đọc: Cần là siêng năng, đọc là tụng kinh. Thiên vạn biến: Ngàn muôn biến kinh. Biến là một lựợt kinh. Tự nhiên: Tự nó như thế. Ðắc: Ðược.
Tín thọ phụng hành: Tín là tin theo, Thọ là nhận lãnh, Phụng là vâng theo, Hành là làm. Tín thọ là tin theo và thọ lãnh giáo pháp mà mình nghe được. Phụng hành là vâng lịnh thi hành. Tín thọ phụng hành là tin theo và thọ lãnh giáo pháp mà mình đã nghe Phật thuyết pháp, rồi vâng lịnh thi hành đúng như lời Phật dạy. Thành ngữ "Tín thọ phụng hành" thường đặt ở sau chót của mỗi bài kinh mà Phật giảng thuyết.
Tức thuyết: Tức là liền ngay, thuyết là giảng rõ ra. Tức thuyết là liền giảng rõ ra. Viết: Nói rằng.
Chơn ngôn: Chơn là thật, ngôn là lời nói. Tiếng Phạn: Ðà-La-Ni (D'hârani) được người Tàu dịch ra là:
Chơn ngôn, Thần chú, nghĩa là: những câu huyền bí có tác dụng rất linh diệu khi nhà đạo đọc ra, vừa đọc vừa bắt ấn. Những vị đạt được Chơn truyền, trong khi vừa bắt ấn vừa niệm Thần chú thì tâm của họ nhập cảnh Phật, đồng hóa với Phật.
Các Câu Chơn ngôn hay Thần chú đều bằng tiếng Phạn, và là mật ngữ, ý nghĩa rất bí mật, không thể giải thích bằng văn tự, nhưng khi đọc lên, âm ba phát ra có tác dụng rất huyền diệu về phương diện thiêng liêng vô hình, như: Trừ tà, giải bịnh, được sức hộ trì của chư Phật.
Các câu Chơn Ngôn hay Thần Chú thường có 3 chữ cuối cùng là: Ta-Bà-Ha. Ta-Bà-Ha có nghĩa là: thành tựu, kiết tường, tiêu tai tăng phước, kính Phật chứng minh.














1 2 Next »
Unregistered user # Sunday, December 7, 2008 8:03:51 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Wednesday, December 10, 2008 1:13:58 PM
huetam
Unregistered user # Thursday, June 11, 2009 7:32:46 AM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Thursday, June 11, 2009 8:00:28 PM
Thật vui và cảm động khi nhận được comment của bạn. Cuộc đời chúng ta vốn dĩ là vậy. Còn sống trong Đời tức chúng ta còn phải đối mặt với đủ mọi hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si... Trong xã hội hiện thời - thời Mạt Pháp - con người vốn chỉ thích sống trong hưởng thụ, cám dỗ, đòi hỏi vật chất đôi khi rất tầm thường, do vậy đôi khi chỉ vì một chút bổng lộc, lợi danh phù phiếm nhỏ nhoi thôi, con người ta cũng có thể lãng quên, gạt qua những tình cảm thiêng liêng nhất của mình: tình người. Làm sao để nhận diện được nó? Đó là câu hỏi không dễ trả lời, bởi đôi khi ta phải trả giá bằng những đau thương, mất mát của chính mình. Khi thất vọng, chúng ta thường hay tìm (trở về) với cuộc sống Tâm Linh. Đó là điều dường như là tất yếu, và hình như lúc ấy chúng ta mới hiểu được rằng: Mọi ham muốn trần tục của cuộc đời vốn chỉ là bể khổ, hư vô, phiền não... hiểu được như vậy là chúng ta đã trở về với cái Tâm chân Tịnh của chính mình - Tâm vốn rất khó soi rọi. Khi ta còn hướng tới tham-sân-hận nghĩa là Tâm của ta còn vô minh = tự chuốc phiền não. Kinh Quán Âm Cứu Khổ là một Tâm Kinh, sở dĩ được gọi là Tâm Kinh vì mỗi một câu kinh đều được tụng ra từ trái tim Từ Bi-Hỉ-Sả của chính mình. Nhưng nó không phải là một đơn thuốc huyền diệu để giúp bạn thoát khổ, bởi liều thuốc hữu hiệu để bạn thoát khổ là: sự Giác Ngộ Thân Tâm của chính mình. Huệ Tâm rất mong bạn sẽ mau chóng lĩnh hội được Tâm Kinh này và thường xuyên trì tụng bằng chính trái tim Từ Bi của chính mình. Sự mầu nhiệm có đến được với bạn hay không, còn phụ thuộc vào tấm lòng từ bi, sự giác ngộ, tinh tấn của bạn với Đức Quán Thế Âm Bồ Tát và đối với mọi chúng sinh.
Huệ Tâm cầu chúc bạn sớm vượt qua mọi bể khổ.
A Di Đà Phật.
HT
Unregistered user # Monday, July 20, 2009 4:51:57 AM
Unregistered user # Thursday, September 10, 2009 12:11:56 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Friday, September 11, 2009 2:33:38 PM
huetam
Unregistered user # Tuesday, November 3, 2009 2:35:06 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Tuesday, November 3, 2009 6:52:15 PM
Thật vui nhưng cũng thật buồn khi nhận được mail của bạn. Vui khi thấy bạn đã tìm được nguồn an ủi qua bản Tâm Kinh của Quán Âm Bồ Tát. Có lẽ đây là duyên ngộ của bạn với Đức Quán Thế Âm chăng? Nếu quả đúng vậy thì cái duyên lành ấy bạn cố gắng nhân lên và tinh tấn thực hiện nhé.Còn buồn vì trong bạn vẫn còn quá nhiều đau khổ - sự đau khổ này đã khiến bạn có những ý nghĩ dại dột: định tìm cái chết? Có lẽ bạn đã từng nghĩ: chỉ có cái chết mới giải quyết được mọi vướng mắc của đời bạn? Rất hạnh phúc là bạn đã tự điều chỉnh lại ý nghĩ của mình để tìm cho mình một lối thoát. Đức Phật đã nói: Đời là bể khổ! Làm người là chúng ta đã nhuốm mình vào bể khổ, nơi ấy với đủ mọi thứ hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si. Vui quá cũng khổ, giận quá cũng khổ, thương quá cũng khổ, ghét quá cũng khổ, hận quá cũng khổ, ngu mê quá cũng khổ. Tất cả những cái khổ đó chính là điều mà chúng ta nên tránh, nhưng làm sao để tránh? Thực ra tụng kinh không giúp bạn thoát khổ được bạn ạ. Muốn thoát khổ trước hết bạn phải giác-ngộ được cơ nguyên nào dẫn đến sự đau khổ? Hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si chính là nguyên nhân dẫn đến sự đau khổ cho con người. Muốn thoát được chi bằng: Bớt vui một chút, bớt giận một chút, bớt yêu một chút, bớt ghét một chút, bớt tham một chút, bới hận thù một chút, bớt ngu mê một chút. Mỗi một „bớt một chút“ này phải luôn luôn giác niệm trong lòng (đánh thức thân tâm, thân ý của chính mình) để tiếp tục giảm đi những điều đó, cứ vậy, dần dần tâm của bạn sẽ được thanh thảnh. Lục tổ Huệ Năng có cậu kệ này: Tâm bình không nhọc giữ giới/Hạnh thẳng không cần tu thiền
Giữ giới là gì? Là phải trụ trì ngũ giới: Không sát sinh, không nói dối, không trộm cắp, không tà hạnh, không bia rượu.
Giữ hạnh thẳng là gì? Hạnh là Tâm hạnh chứ không phải đức hạnh, bởi nhiều người lầm tưởng giữ được đức hạnh là cao quí lắm rồi, nhưng sự cao quí ấy chỉ có giá trị nhất thời, và với người phàm trần, mà thực tế nhiều người còn dùng tiền bạc, quyền uy để mua bán những thứ đức hạnh đó. Do vậy muốn có tâm hạnh tất phải tu-hành. Làm sao tu? Có nhất thiết phải lên chùa mới gọi là đi tu hay không? Thực tế không phải vậy. Tu ở đâu cũng được cả. Quan trọng là liệu ta có muốn giác ngộ, muốn tinh tấn để thực hiện những giới-hạnh đã nêu hay không? Nếu có, tức bạn đã dần xa rời được trốn thất tình: hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si và trốn lục dục: Sắc-thanh-hương-vị-xúc-pháp. Còn ngược lại tất bạn đã chấp nhận vô điều kiện cả một bể khổ vào mình. Thực ra chúng ta sống tại gia, do vậy việc tu hành và trụ trì ngũ giới thật là khó, tuy nhiên không phải là không thể thực hiện được. Huệ Tâm chỉ khuyên bạn một điều: Hãy đơn giản hoá mọi chuyện đi một chút và nghĩ tích cực một chút, nghĩa là: vui nhưng đừng quá độ; giận nhưng đừng quá lâu mà mất khôn, yêu đừng quá viễn vọng và cưỡng cầu, ghét, thù, đừng để trong lòng, mà nên xả, nên tha thứ, không nên kết, và sự ngu mê cần luôn được cảnh giác để tỉnh thức chính mình (tự quán chiếu). Khi bạn nhất tâm hành được những điều nêu trên thì những câu trong Quán Âm cứu khổ mới thực sự có giá trị và linh hiện. Bởi đó là kinh: Quán thế Âm cứu khổ. Bạn thử đặt dấu hỏi: Một người tự chuốc khổ vào cho mình liệu có bồ tát nào cứu giúp được chăng?
Chúc bạn an lành và tinh tấn.
Unregistered user # Wednesday, November 4, 2009 3:11:43 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Wednesday, November 4, 2009 8:49:39 PM
Vậy là tôi đã được hiểu phần nào về nỗi buồn của bạn. Xin được cảm thông và chia xẻ. Quả thực gia đình bạn và bạn đã phải sống trong những tháng ngày khốn khó của cuộc đời. Trong lúc này, tôi nghĩ bạn cần phải tỉnh táo hơn nữa để có thể giúp cho người bạn đời của bạn vượt qua những khủng hoảng về tinh thần. Theo tôi biết căn bệnh mà vợ bạn hiện mắc phải nếu ở giai đoạn đầu thì cách trị liệu của tây y hiện giờ cũng không có gì là nan y lắm đâu bạn ạ. Điều tiên quyết là bạn và người bạn đời của mình phải có niềm tin mãnh liệt là mình sẽ vượt qua được căn bệnh hiểm nghèo này. Bằng không nếu cả bạn cũng buông xuôi thì mọi chuyện quả sẽ bế tắc. Trở lại chuyện kinh Quán Âm Cứu khổ, quả đúng như bạn nói, trong mỗi trang web đều có sự khác biệt ít nhiều, tuy nhiên bài kinh trên trang của Huệ Tâm là gần như chuẩn xác, có một vài lời khác hơn về cách hành văn mà thôi, còn cơ bản là bản kinh gốc bạn ạ. Sinh-lão-bệnh-tử là cái cầu mà con người chúng ta phải đi qua. Có sinh ắt có tử, có tử ắt có sinh, con người lớn lên rồi cũng phải bệnh tật, già yếu rồi quy mạng. Đó là điều không ai tránh khỏi. Cái bệnh mà vợ bạn đang mang nếu hiểu theo triết lý đạo Phật thì đó là nghiệp bệnh, do vậy không đến trước thì cũng đến sau. Do vậy bạn đừng quá phiền lòng làm gì. Phải tinh tấn để làm chỗ dựa vững chắc cho vợ con bạn chứ? Trong blog cho trang nói về Thần Chú Đại Bi:
http://my.opera.com/ngocmyduyen/blog/show.dml/4240692
Bạn vào tham khảo thêm rồi tự xem mình nên làm gì nhé. Phật Pháp vốn vô biên và đầy huyền diệu, quan trọng là bạn và người bạn đời có niềm tin thâm sâu vào cửa Phật hay không thôi. Xin cầu chúc hai bạn và cháu bé an lành và mau chóng vượt qua khổ nạn này.
PS. huetam xin nói thật một điều để hai bạn cùng tham khảo và thấu ngộ. Bản kinh trên ngày nào huetam cũng tụng vào buổi sáng sớm, ngoài ra còn tụng thêm Thần Chú Đại Bi. Điều huyền diệu là cả nhà huetam trong những năm gần đây rất ít khi bị đau ốm, nguyên nhân từ đâu huetam không dám giải thích nhiều mà chỉ lấy đó làm niềm tin thẳm sâu để tinh tấn con đường mình đã chọn.
A Di Đà Phật
huetam
Unregistered user # Monday, November 9, 2009 4:46:56 PM
Unregistered user # Monday, November 9, 2009 4:47:29 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Monday, November 9, 2009 8:56:30 PM
Thật vui và hạnh phúc khi ngày càng nhiều người quan tâm tới Phật Pháp. Huệ Tâm thành tâm cầu chúc bạn cùng thân quyến và bằng hữu lời cầu chúc an lành và tinh tấn.
huetam
Unregistered user # Tuesday, November 10, 2009 5:19:26 AM
Unregistered user # Wednesday, November 11, 2009 3:58:46 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Thursday, November 12, 2009 6:50:36 PM
Rất vui khi thấy bạn trở lại thăm blog. Thực tình thế này bạn ạ.
Nếu bạn có niềm tin sắt đá và sự hộ trì của Quán Thế Âm Bồ Tát thì chỉ cần một câu niệm: "Nam Mô Đức Quán Thế Âm Bồ Tát" là đủ, tại sao tôi dám khẳng định là đủ? Với điều kiện: hai bạn phải niệm từ chính Tâm mình niệm ra. Tâm này không phải lương tâm con người mà là cái Tâm Thiện, Tâm Từ Bi, Tâm hỉ xả của chính mình. Tại sao phải có Tâm Thiện? Tại sao phải có Tâm Từ Bi? và Tâm Hỉ Xả? Đây là 3 mấu chốt quan trọng để các bạn chứng tỏ được lòng mình trước Quán Thế Âm Bồ Tát - người đại diện cho cõi Từ Bi trên thế gian này. Tu nhưng phải Hành. Do vậy nếu mình Tu mà không Hành thì mình đã tự dối chính mình. Việc tụng kinh Quán Âm Cứu Khổ là điều rất hữu ích, tuy nhiên tôi nêu ý kiến để hai bạn cùng tham khảo: Nếu chỉ đơn thuần tụng kinh không thôi thì kết quả sẽ không đặng là bao. Nếu không có gì trở ngại, các bạn thử cân nhắc xem: mình có nên Quy y Tam Bảo không? Đây là việc cực kỳ hệ trọng, vì nó sẽ liên quan tới cả đời sống tâm linh của hai bạn và gia đình trong suốt cuộc đời này, do vậy huetam khuyên hai bạn phải tìm hiểu, cân nhắc kỹ lưỡng: nên hay không nên. Nên thì mình sẽ làm gì, và không nên thì mình sẽ làm gì? Bởi theo huetam giản nghĩ: Nếu mình Từ Tâm xin Quy Y Tam Bảo, và tinh tấn tu-hành, tất sự hộ trì của các Bồ Tát dành cho mình sẽ vô lượng hơn là mình chỉ nghĩ tới các ngài khi mình gặp khó, gặp khổ. Đây là triết lý mang tính logic: anh gặp khó, gặp khổ... anh mới nhớ đến tôi, đến lời khuyên của tôi rồi anh mới tụng tên tôi = anh trục lợi tôi; ngược lại: Anh coi tôi là đấng bề trên, là người thắp sáng ngọn lửa trí-huệ trong tâm anh, và luôn nhắc nhở, gia trì cho anh đi vào con đường quang-sáng... tất tôi sẽ mở lòng hào bi để đón nhận và gia trì cho anh vô độ lượng...
Trở lại chuyện tụng: 5 or 7 or 9 or 20 or 49, theo huetam nghĩ không quan trọng, quan trọng là khi các bạn tụng, trong tâm các bạn có thực sự gạt hết mọi tạp niệm hay không? Nếu miệng tụng, nhưng tâm lại rối bời, hay đang bay bổng đi một nơi khác, hay âu lo trăm ngàn thứ chuyện, thì kể như những lời kinh mình tụng ra là vô bổ. Để buổi tụng kinh có ý nghĩa, trước hết các bạn nên thấu ngộ lời kinh đã, sau khi nhập tâm rồi, mình có thể tụng trước bàn thờ Quán Âm hoặc tụng thầm trong bất cứ nơi đâu và tình huống nào. Riêng Thần Chú Đại Bi có tổng cộng 84 câu, mỗi một câu là một Thần Chú và có công năng riêng biệt. Trong blog ngocmyduyen có đầy đủ bài viết về Thần Chú Đại Bi, hai bạn cố gắng load xuống máy, rồi đọc thật kỹ những khai dẫn trong kinh này, bởi nếu mình không thấu ngộ trọn vẹn tôi e rằng kết quả sẽ không được là bao...
Trước mắt có lẽ tôi hướng dẫn hai bạn phương pháp điều Tâm đơn giản nhất nhưng cũng rất huyền diệu, hy vọng hai bạn tạm thời tinh tấn để thực hiện, trước khi đi những bước dài và xa hơn nhé.
Hai câu kinh này:
Nam Mô A Di Đà Phật!
or
Nam Mô Đức Quán Thế Âm Bồ Tát!
Một trong hai câu kinh này đều có hiệu dụng ngang nhau.
1. Niệm khi bị đau đớn về thể xác: Khi cảm thấy cơ thể bị dày vò, đau đớn bạn bắt đầu niệm một trong hai câu Kinh trên. Quan trọng: Niệm thật từ từ, rành mạch, không gấp gáp để lấy số lần làm gì. Thứ nữa trong quá trình niệm phải gạt bỏ tất cả mọi tạp niệm trong tâm, trong đó có cả sự đau đớn của thể xác. Cứ tiếp tục niệm cho đến khi nào bạn cảm thấy thân tâm mình nhẹ nhàng, thanh thoát và sáng láng hẳn lên là những câu kinh bạn niệm đã có hiệu dụng.
2. Niệm khi ngủ và khi bị mất ngủ: Nguyên nhân mất ngủ thường do chúng ta mang đủ mọi âu lo của cuộc sống vào giấc ngủ, trong đó có cả sự hành hạ về bệnh tật. Do vậy để khắc chế, hai bạn thử làm như sau: Nằm ngay ngắn trên giường, thả lỏng cơ thể, hai tay xuôi bên hông, mắt nhắm hờ, trong trạng thái tỉnh giác. Thở phào ra từ 1-3 lần và bắt đầu niệm 1 trong 2 câu kinh nói trên. Cũng giống như phần 1, quá trình niệm phải thật từ từ, không tăng, không giảm, nhịp nhàng theo hơi thở của mình, cứ vậy nếu các bạn đạt được cảnh: Tâm vô tạp niệm (không còn âu lo trong tâm về mọi góc độ) thì chắc chắn chỉ trong vòng 5-15 phút là các bạn có thể ngủ một giấc thật sự an lành. Cảm giác khi đi vào giấc ngủ: toàn thân nhẹ, cảm giác như sắp bay, và trong tâm thấy bừng sáng, cái nhẹ và sáng này chỉ mình mới cảm được...
3. Tương tự hai cách trên, các bạn có thể niệm thầm hai câu kinh vào bất cứ lúc nào, nơi nào, hoàn cảnh nào...
Tạm thời xin chia xẻ cùng hai bạn như vậy, nếu có chuyện gì khúc mắc, hai bạn comment cho mình, mình sẽ chỉ dẫn tường tận hơn. Việc Quy Y là điều tối hệ trọng, hai bạn phải cân nhắc nhé.
Cầu chúc hai bạn an bình.
thân mến
huetam
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Thursday, November 12, 2009 6:51:40 PM
Việc thành lập một CLB cho những người quan tâm đến Phật Pháp tôi nghĩ là một việc rất thiện và nên làm bạn ạ. Tuy nhiên để Clup hoạt động có ý nghĩa tôi nghĩ là điều chúng ta phải cân nhắc. Trước mắt có lẽ tôi sẽ lập một Forum về Phật Pháp trên blog này, và nếu có thể mong bạn giới thiệu mọi người cùng viếng thăm, và chúng ta sẽ có cơ hội để quan tâm, chia xẻ, học hỏi lẫn nhau trong tinh thần tầm sư học đạo. Ý bạn thế nào?
Chúc an lành.
huetam
Unregistered user # Sunday, November 22, 2009 2:48:27 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Sunday, November 22, 2009 8:21:05 PM
Thật vui nhưng cũng thật buồn khi nhận được mail của bạn. Vui khi thấy bạn đã tìm được nguồn an ủi qua bản Tâm Kinh của Quán Âm Bồ Tát. Có lẽ đây là duyên ngộ của bạn với Đức Quán Thế Âm chăng? Nếu quả đúng vậy thì cái duyên lành ấy bạn cố gắng nhân lên và tinh tấn thực hiện nhé.Còn buồn vì trong bạn vẫn còn quá nhiều đau khổ - sự đau khổ này đã khiến bạn có những ý nghĩ dại dột: định tìm cái chết? Có lẽ bạn đã từng nghĩ: chỉ có cái chết mới giải quyết được mọi vướng mắc của đời bạn? Rất hạnh phúc là bạn đã tự điều chỉnh lại ý nghĩ của mình để tìm cho mình một lối thoát. Đức Phật đã nói: Đời là bể khổ! Làm người là chúng ta đã nhuốm mình vào bể khổ, nơi ấy với đủ mọi thứ hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si. Vui quá cũng khổ, giận quá cũng khổ, thương quá cũng khổ, ghét quá cũng khổ, hận quá cũng khổ, ngu mê quá cũng khổ. Tất cả những cái khổ đó chính là điều mà chúng ta nên tránh, nhưng làm sao để tránh? Thực ra tụng kinh không giúp bạn thoát khổ được bạn ạ. Muốn thoát khổ trước hết bạn phải giác-ngộ được cơ nguyên nào dẫn đến sự đau khổ? Hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si chính là nguyên nhân dẫn đến sự đau khổ cho con người. Muốn thoát được chi bằng: Bớt vui một chút, bớt giận một chút, bớt yêu một chút, bớt ghét một chút, bớt tham một chút, bới hận thù một chút, bớt ngu mê một chút. Mỗi một „bớt một chút“ này phải luôn luôn giác niệm trong lòng (đánh thức thân tâm, thân ý của chính mình) để tiếp tục giảm đi những điều đó, cứ vậy, dần dần tâm của bạn sẽ được thanh thảnh. Lục tổ Huệ Năng có cậu kệ này: Tâm bình không nhọc giữ giới/Hạnh thẳng không cần tu thiền
Giữ giới là gì? Là phải trụ trì ngũ giới: Không sát sinh, không nói dối, không trộm cắp, không tà hạnh, không bia rượu.
Giữ hạnh thẳng là gì? Hạnh là Tâm hạnh chứ không phải đức hạnh, bởi nhiều người lầm tưởng giữ được đức hạnh là cao quí lắm rồi, nhưng sự cao quí ấy chỉ có giá trị nhất thời, và với người phàm trần, mà thực tế nhiều người còn dùng tiền bạc, quyền uy để mua bán những thứ đức hạnh đó. Do vậy muốn có tâm hạnh tất phải tu-hành. Làm sao tu? Có nhất thiết phải lên chùa mới gọi là đi tu hay không? Thực tế không phải vậy. Tu ở đâu cũng được cả. Quan trọng là liệu ta có muốn giác ngộ, muốn tinh tấn để thực hiện những giới-hạnh đã nêu hay không? Nếu có, tức bạn đã dần xa rời được trốn thất tình: hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si và trốn lục dục: Sắc-thanh-hương-vị-xúc-pháp. Còn ngược lại tất bạn đã chấp nhận vô điều kiện cả một bể khổ vào mình. Thực ra chúng ta sống tại gia, do vậy việc tu hành và trụ trì ngũ giới thật là khó, tuy nhiên không phải là không thể thực hiện được. Huệ Tâm chỉ khuyên bạn một điều: Hãy đơn giản hoá mọi chuyện đi một chút và nghĩ tích cực một chút, nghĩa là: vui nhưng đừng quá độ; giận nhưng đừng quá lâu mà mất khôn, yêu đừng quá viễn vọng và cưỡng cầu, ghét, thù, đừng để trong lòng, mà nên xả, nên tha thứ, không nên kết, và sự ngu mê cần luôn được cảnh giác để tỉnh thức chính mình (tự quán chiếu). Khi bạn nhất tâm hành được những điều nêu trên thì những câu trong Quán Âm cứu khổ mới thực sự có giá trị và linh hiện. Bởi đó là kinh: Quán thế Âm cứu khổ. Bạn thử đặt dấu hỏi: Một người tự chuốc khổ vào cho mình liệu có bồ tát nào cứu giúp được chăng?
Chúc bạn an lành và tinh tấn.
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Sunday, November 22, 2009 8:57:32 PM
Chào bạn Ngô Anh Tuấn,
Câu hỏi của bạn nó đã liên quan tới việc Quy y Tam Bảo rồi đấy bạn ạ. Bởi khi chúng ta hồi hướng theo chánh niệm mà Đức Phật chỉ dạy nghĩa là chúng ta đã nguyện phát tâm từ bi mà quy nguyện theo những gì Phật chỉ dạy. Bạn đã hiểu sai (lẫn lộn) về phương pháp tu-hành. Thực ra Tu không nhất thiết phải ở chùa mới tu được bạn ạ. Lẽ dĩ nhiên ở chùa thì người đi tu xem chừng có vẻ dễ tu hành hơn là người ở tại gia, bởi ở chùa vốn phần nào cách xa với thế giới trần tục… Tuy nhiên đó chỉ là cách nhìn nhận bên ngoài, thực tế thì tu ở đâu cũng vậy, người Tu là phải miệng tụng, Tâm hành, hành trong từng niệm niệm (trong từng hơi thở) chứ không phải lúc nào đối diện trước Đức Phật ta mới sực nhớ mình phải làm gì. Còn nếu miệng tụng mà tâm không hành thì kể như đó là việc làm vô bổ, nói cách khác là mình tự lừa dối chính mình.
Trở lại hai từ Hồi Hướng mà bạn hỏi, sao gọi là Hồi? Hồi là hồi tâm, chuyển ý (hồi đầu là bờ) nghĩa là tâm của bạn hiện đang sống với những: hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si = vui-buồn-yêu-ghét-tham-hận-ngu mê, do vậy để tâm mình không còn (giảm bớt) những điều đó buộc bạn phải dụng trí huệ sẵn có của mình để quán chiếu, thắp sáng ngọn lửa trong tâm, từ đó thấy được những chuyện hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si đều cơ nguyên dẫn đến bể khổ. Muốn thoát được chi bằng tâm bạn luôn phải thắp sáng, và luôn phải chí nguyện để xa rời những bể khổ trần ai đó. Còn Hướng là hướng về đâu? Có phải hướng về Đức Phật hay không? Hầu như ai cũng dễ cho rằng đó là sự Hướng Phật, nhưng Phật này là Phật Tâm của chính chúng ta chứ không phải vị Phật đang sống cách xa chúng ta hàng bao vạn cõi ức. Tâm chúng ta vốn luôn song hành: Thiện-Ác. Muốn trừ tâm Ác tất ta phải luôn thắp sáng tâm Thiện. Người sơ tu là bỏ Ác, giữ Thiện, nhưng tu càng lâu thì Thiện-Ác cũng đều phải bỏ cả. Như vậy Hướng đây chính là chúng ta Hướng tới vị Phật của chính mình - Phật tự Tâm chứ không phải hướng, tìm một vị Phật ở xa cách chúng ta muôn vàn ức cõi. Tới đây bạn sẽ thắc mắc: vậy tại sao mình cứ phải lập bàn thờ Phật, rồi thỉnh các các đức Phật về để thờ Phụng? Việc làm ấy không sai, bởi hình tượng đức Phật bên cạnh, hoặc trước mắt chúng ta nhằm nhắc nhở cho chúng ta trong những bước ban sơ tu đạo, để mỗi lần khi chúng ta đối diện với đức Phật chúng ta sẽ phải hằng thức mình đang, sẽ và tiếp tục phải làm gì? Khi chúng ta giác-ngộ được điều ấy thì chúng ta có thể vững vàng đi vào bất cứ nơi đâu mà không sợ tâm mình bị quấy loạn. Đó chính là sự làm chủ tâm-thân-ý của chính mình, bằng không đi đâu chúng ta cũng phải mang theo hình ảnh hay tượng của đức Phật để nhờ các ngài bảo, trì cho mình hay sao? Diễn giải một cách giản đơn và logic chúng ta có thể thấy: đó là ảo tưởng.
Trở lại chuyện Quy Y Tam Bảo mà tôi gợi ý để hai bạn tham khảo. Sở dĩ tôi khuyên hai bạn phải cân nhắc thật kỹ lưỡng, bởi khi Quy Y nghĩa là chúng ta phải nguyện tinh tấn để hành nguyện theo những gì chúng ta đã Quy Y. Việc hàng ngày hai bạn Hồi Hướng Kinh chính là việc hai bạn đã nguyện thắp sáng tâm từ bi của chính mình, và nguyện cho tâm ấy không còn bị tham-sân-si khuấy đảo nữa. Quy Y Phật có hai hình thức. Quy Y rồi xin xuất gia và Quy Y rồi tu tại gia. Chúng ta là người đang sống tại gia, do vậy việc tu hành sẽ khó khăn gấp trăm ngàn lần những người xuất gia (tu tại chùa), nhưng nói đây chỉ là hình thức, bởi tu là phải hành, do vậy một người tu tại gia mà hành tâm nhất niệm sẽ có công lượng nhiều hơn người tu xuất gia nhưng không chịu hành theo chánh pháp. Nói vậy để hai bạn hiểu: Tu là phải Quy Y, nhưng Quy Y không nhất thiết phải xuất gia mới gọi là Quy Y, mà tại gia chúng ta cũng Quy Y được. Quan trọng là: Quy Y rồi mình có tinh tấn để nguyện hành trì theo những gì mình xin thệ nguyện hay không? Đây chính là điều mà tôi muốn hai bạn cần phải tham khảo và cân nhắc, chứ không phải mình Quy Y là phải thoát tục.
Người Quy Y ở đâu cũng sẽ phải thực hiện những điều sau:
1. Phải trụ trì ngũ giới: Không sát sanh, không nói dối, không trộm cắp, không tà hạnh, không bia rượu. Chúng ta tu tại gia do vậy không thể tránh chuyện sát sanh, điều tối cần thiết ở đây là chúng ta không nên lạm sát những sinh linh vô tội. Trường hợp bất đắc dĩ, ta cũng nên lấy tâm từ bi mà nguyện cho những sinh vật này được thoát kiếp, tái sinh… Còn chuyện nói dối, trộm cắp, bia rượu thì ngay cả kiếp đời thường cũng là chuyện nên tránh rồi, đâu cần khi tu ta mới tránh? Riêng chuyện tà hạnh nghĩa ở đây là ta nên sống kiếp chung thuỷ vợ chồng, để con cái, gia đình hạnh phúc, giữ được điều đó là ta đã giữ chọn lời nguyện trong tâm rồi.
2. Nguyện giữ Tâm Từ Bi: Trong lời nói, từ bi trong hành động và từ bi trong mọi ý nghĩ thầm kín. Điều này cuộc sống đời thường chúng ta cũng rất nên giữ gìn, nhưng khi tu hành thì chúng ta càng phải nhân lên gấp bội. Bởi người tu là phải luôn giữ gìn khẩu-thân-ý được thanh tịnh, ngược lại thì đâu còn gọi là tu hành nữa phải không hai bạn?
Nói ra thì nó hệ trọng nhưng hai bạn hãy coi nó như một lẽ sống mà mình phải trải qua, có vậy mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn. Đừng tạo cho mình một áp lực quá lớn, bởi tu là phải trí-tỉnh-thức. Thiếu đi những điều này là mình dẫn mình vào ngõ cụt. Việc hai bạn tìm đến với kinh Phật đã kể như đó là cái duyên với Phật, hai bạn nên tinh tấn mà phát nguyện cái duyên của chính mình để vững bước, có vậy mình mới đạt được sở nguyện, bằng không chờ đến bao giờ mình mới giải quyết được hết kiếp nợ trần? “Hồi đầu là bờ” chính là điều đó hai bạn ạ.
Cầu chúc hai bạn mau chóng thấu ngộ để tự mình giải toả những gì còn đang vướng bận.
Chúc bình an.
Huệ Tâm
Unregistered user # Thursday, December 17, 2009 3:46:13 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Friday, December 18, 2009 10:58:22 PM
Huệ Tâm rất vui khi thấy bạn trở lại thăm blog và cho biết về cuộc sống tinh thần của bạn và gia đình. Đó là điều mà HT cảm thấy thực sự vui mừng và hạnh phúc. Huệ Tâm luôn cầu chúc cho gia đình bạn thật an bình và hạnh phúc. Trời không phụ hảo tâm nhân. Hai bạn hãy gắng và tinh tấn lên nhé. Hy vọng sẽ được gặp lại bạn thường xuyên.
thân mến
HT
Unregistered user # Wednesday, December 23, 2009 10:25:04 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Friday, December 25, 2009 12:49:41 AM
Có thể bạn đã hiểu sai về Kinh Phật mất rồi, do vậy Huệ Tâm chỉ xin mạn phép chia sẻ cùng bạn một đôi điều.
1. Kinh Pháp không phải là một lá bùa hộ mệnh. Lẽ dĩ nhiên có nhiều người nói rằng nếu ta chịu khó tụng kinh này, kinh nọ ta sẽ gặp được quả này, quả nọ...v.v. Thực tế thì tụng kinh mới chỉ là văn tự (lý thuyết), còn quán chiếu và thấy được thực tướng (thực hành có hiệu dụng) mới là điều quan trọng. Cũng giống như ngoài đời, trong công việc lý thuyết và thực hành phải luôn song song, vắng một bên, tất bên kia sẽ gặp trở ngại tức thì. Người giỏi tụng kinh, chưa chắc đã là người chứng, đắc được viên mãn. Trái lại, nếu một ai đó được khai ngộ bởi một câu kinh, rồi nhất tâm hành-niệm tất sẽ có ngài đắc quả. Sở dĩ Kinh Quán Âm được gọi là kinh Cứu Khổ, Cứu Nạn bởi sự linh ứng sẽ được diễn ra, nhưng làm sao có được sự linh ứng và thời điểm nào mới có, đó là cả một chặng đường dài, đòi hỏi ở sự Nhất Tâm Trì Niệm của mỗi người. Ví thử một người một người ham mê sắc dục, luôn sống trong sự hận thù, trộm cắp, làm những điều bất thiện, tất sẽ không thể có được bất cứ một sự linh ứng nào, cho dù người đó có tụng cả vài ngàn pho kinh Phật chăng nữa cũng là hoài công vô ích.
2. Chuyện tử-sinh của chúng ta vốn được coi là nhân duyên giả hợp. Sự giàu-nghèo cũng chính nhân duyên giả hợp mà thành. Giải thích một cách sâu hơn, theo quan điểm Phật Gia, thì cái giàu sang, quyền quý của ngày hôm nay chính là cái quả mà mình đã trồng từ kiếp trước. Có thể kiếp trước mình lo tu Phước (làm từ thiện, cúng dường, bố thí...) nên kiếp hiện sinh mình đã được hưởng lại những thành quả mình đã cống hiến. Câu hỏi là: Khi mình hưởng thụ hết thành quả này rồi thì sẽ ra sao? Có người sẽ bảo: Lo kiếp này đã, kiếp sau biết về nơi đâu mà tính? Cũng có người sẽ nói: Mình phải tiếp tục tu Phước để kiếp tái lai sẽ tiếp tục được hưởng phú quí, giàu sang... Thời nay người tu Phước đã hiếm, nhưng tu Phước sẽ luôn nảy sinh tham-sân-si. Tại sao? Đơn giản: khi những gì mình trao ra (làm từ thiện), nhưng không có sự gặt hái lại theo ý mình mong muốn, tất sẽ nảy sinh hoài nghi, phiền não, từ phiền não sinh tham, sinh oán hận... và như vậy một việc tưởng như là viên mãn ấy, rốt cuộc cũng chỉ là chuốc thêm phiền não.
3. Người Việt ta có câu: Có thờ có thiêng, có kiêng có lành! Câu này hàm nghĩa: Nếu ta thực sự nhất tâm thờ phụng, và đừng làm chuyện trái với luân thường đạo lý, tất sẽ có sự báo ứng và gặp được duyên lành. Tuy nhiên cuộc sống của chúng ta vốn thay đổi vô kỳ biến, do vậy có những ước muốn của chúng ta vốn không bao giờ trở thành hiện thực, điều quan trọng là mình có biết xác định: mình đang đứng ở vị trí nào trong xã hội để mà tiếp tục phấn đấu? Nghèo khó không phải là tội lỗi, tội lỗi là mình chấp nhận sự nghèo khó đó. Là con người dĩ nhiên ai cũng nghĩ đến một cuộc sống cao sang, quyền quí, nhưng trái lại, rất nhiều người đang sống trong sự vương giả ấy, lại cảm thấy rất buồn, cô đơn, thậm chí rất khổ. Vậy ta lý giải thế nào về sự khổ ấy? Dĩ nhiên nhiều người sẽ bảo: thà khổ như vậy còn hơn??? Thực tế là: Một cuộc sống thanh bạch, an bình sẽ sướng hơn một cuộc sống vương giả nhưng luôn phải lo toan, vọng động, mua thù, chuốc oán...
4. Trở lại với ước nguyện của bạn: Liệu cầu Kinh có thể thoát được khổ không? Chữ khổ ở đây không phải là mình cứ tụng kinh là sẽ được các Bồ Tát, hay Đức Phật cứu độ đâu bạn ạ. Mà chữ Khổ ở đây có nghĩa: Nếu mình đạt được tâm-ý tương thông và nhất tâm khẩn nguyện, tất mình sẽ thoát qua mọi khổ nạn do những ham muốn của kiếp trần tục gây nên. Để đoạn tuyệt với thất tình: hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si và lục dục: nhãn-nhĩ-tỉ-thiệt-thân-ý là một hành trình hướng tới mặt trời, và rất cần sự kiên gan, minh tâm và tinh tấn của bạn. Nếu đây không phải là giải pháp mà bạn đang tìm kiếm, có lẽ Phật Pháp đã thực sự không phải là một lá bùa hộ mệnh mất rồi.
Mình tặng bạn hai câu Kinh Phật làm triết lý sống:
Tri túc chi nhơn thân ngoạ địa thượng du vi an lạc
Bất tri túc chi nhơn giả thân xử thiên đường diệc bất xứng ý
Dịch nghĩa:
Nếu biết thế nào là đủ, dẫu thân nằm trên nền đất vẫn thấy an lạc, ngược lại dẫu mình đang sống trên thượng giới vẫn cảm thấy bất an.
Xin cầu chúc bạn và gia đình luôn an lành.
Huệ Tâm
khoitibet # Friday, December 25, 2009 4:57:56 PM
Nam Mô A Di Đà Phật
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Saturday, December 26, 2009 11:17:50 PM
Thật hoan hỉ khi những ngày cuối năm có nhiều người vào thăm trang Phật Pháp trên blog Nguyenmyduyen và để lại những comments rất hữu ích. Comment của bạn mình xin được chia sẻ bằng một số ý nhỏ như sau:
1. Kinh Pháp có câu: Hồi đầu là ngạn (Quay đầu là bờ). Những tội lỗi mà bạn nhận ra đã là một phần câu trả lời của bạn rồi, và đó chính là sự hồi đầu của bạn. Biết hồi đầu là biết tự mở cho mình con đường vào cửa Phật Môn, còn làm sao đến được bờ thì điều này còn phải nhờ sự quán chiếu và tinh tấn của chính bạn.
2. "Con nhà Phật" nghĩa là bạn đã quy y Tam Bảo? Người đã quy y Tam Bảo là phải tinh tấn trì nguyện những gì mình đã hứa (Tam quy y giới; Ngũ hằng thệ nguyện; Từ bi tâm...). Còn Tu nghĩa là còn phải Sửa. Sửa rồi phải Hành. Tu-Hành có nghĩa là vậy. Biết mình có lỗi mà vẫn phạm lỗi là mình đã đi ngược lại những gì mình đã hứa nguyện. Nếu tiếp tục như vậy, e rằng tội cũ chưa hết, tội mới lại chất chồng, như vậy mình không chỉ có lỗi với Đức Phật, trái lại còn có lỗi với vị Phật tâm của chính mình bạn ạ.
3. Trong đạo Phật khi quán chiếu vấn đề gì ta cũng thường nói tới duyên-nghiệp, tuy nhiên duyên-nghiệp ấy cũng do chính tâm con người mà khởi thành. Ví thử bạn khởi một duyên (niệm) lành, tất bạn sẽ hành việc thiện, ngược lại, bạn khởi một duyên ác, hay một duyên tà hạnh, tất sẽ hành việc ác, hay tà hạnh... Nếu nói: tôi đã quy y Tam Bảo, nghĩa là mình phải quán chiếu trong từng niệm niệm, có vậy mình mới hy vọng thoát ra được sự cám dỗ nhất thời của cuộc sống trần tục. Trở lại với "cái nghiệp" mà bạn nghĩ cha mẹ mình đang phải gánh, ở góc độ nào đó, ta có thể lý giải như vậy, nhưng nếu quán chiếu vấn đề ở góc độ ngược lại, ta sẽ thấy cái nghiệp ấy phần lớn là do chính mình gây nên, rồi gán cho cha mẹ phải gánh chịu. Cũng có thể những người thân của mình nhiều khi cảm thấy bất lực trước những hành vi của mình, nên đành cam nhận đó là "cái nghiệp" mình phải gánh chịu. Sự vô tâm của chính mình đối với cha mẹ, người thân, bạn bè, họ mạc... đã tạo nên một bi kịch (cái nghiệp bất hạnh) trong cuộc sống. Bi kịch này có thể tránh không? Dĩ nhiên là hoàn toàn có thể. Điều quan trọng là mình có ý thức (quán chiếu) được mình đã, đang và sẽ tiếp tục làm gì hay không?
4. Đọc kinh Phật và trì tụng kinh Phật là điều rất nên làm, trước hết nó giúp cho tâm mình được khai sáng, tuy nhiên như Huệ Tâm đã có nói: đọc Kinh Phật và niệm danh Đức Phật mới chỉ là văn tự, hiểu được văn tự đã khó, nhưng quán chiếu và biết được thực tướng lại càng khó hơn nhiều. Lục Tổ Huệ Năng có nói thế này: Người trí là miệng tụng, tâm hành. Còn nếu miệng tụng mà tâm không hành thì cũng như huyễn, như sương, như khói, như điện... nghĩa là lúc tụng kinh mình còn nhớ à, mình phải làm như vậy mới đúng, nhưng hễ buông lời kinh là mình đã quên khuấy mình phải làm gì. Cũng tương tự miệng còn niệm danh Phật, mình còn nhớ đừng làm việc bất thiện, nhưng hễ ngưng niệm, tất tâm tham-sân-si lại trỗi dậy. Như vậy là mình mới chỉ thuộc văn tự thôi. Thời nay là thời Mạt Pháp, vì vậy không ít người chỉ lo đọc thật nhiều kinh Pháp (thuộc văn tự) và nghĩ thế là đủ và có thể đi siêu độ cho chúng̣ sinh. Đó là điều mình nên tránh. Điều quan trọng Huetam nghĩ là mình cần phải biết sám hối. Sám hối là gì? Lục Tổ Huệ Năng cũng đã nói: Sám là nhận biết ra mọi tội lỗi, tội chướng từ nhiều đời, nhiều kiếp, và ngay cả kiếp này mình vì vô minh mà mắc phải. Còn Hối là nhận sửa đổi tất cả mọi tội lỗi, tội chướng từ nhiều đời, nhiều kiếp và ngay cả kiếp này vì mình vô minh đã gây nên và khẩn nguyện từ nay sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Làm được như vậy với một Tâm thành khẩn mới hy vọng rằng một ngày nào đó các chư Bồ Tát, chư Phật cảm động trước tấm lòng thành khẩn của mình mà thọ ký cho mình toại nguyện...
Hồi đầu là ngạn! sẽ không bao giờ là muộn màng cả bạn ạ.
Mình tặng bạn hai câu kinh này:
Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng
Nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như Lai.
Chúc bạn sớm ngày khai ngộ.
Huệ Tâm
PS. Nguyenmyduyen là tên con gái của mình, hình trong avatar đó.
khoitibet # Sunday, December 27, 2009 11:24:56 AM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Monday, December 28, 2009 10:28:14 PM
Hai câu kinh
Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng Nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như Lai.
Dịch nghĩa là:
Phàm tất cả những gì có sắc tướng đều là hư giả Đừng chấp những hư giả ấy tất sẽ thấy Như Lai
Sắc tướng được hiểu bằng tất cả những gì chúng ta nhận biết được, ví thử: đẹp-xấu, cao-thấp, gầy-mập, đen-trắng, xanh-đỏ, yêu-ghét, thương-hận... (gọi chung là những hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si), tất cả những thứ này đều là hư giả, nghĩa là nó có rồi cũng lại tan biến chứ không tồn tại vĩnh viễn. Sự không bất biến ấy mà mình lại đi chấp nó rồi sinh tham-sân-hận, rồi tự dày vò, làm khổ chính mình, Đức Phật gọi đó là sự ngu mê. Muốn thoát ra sự ngu mê ấy chỉ rất đơn giản: mình đừng chấp nó, nghĩa là biết nó có tồn tại, vậy là đủ. Ví dụ: hàng ngày bạn thường tụng kinh Sám hối. Những người xung quanh biết, nghe được liền bảo: ôi, nó dạo này không bình thường, cứ tối ngày ngồi tụng tụng niệm niệm như ma ám. Không khéo thành ngớ ngẩn... Lời đàm tiếu của mọi người chính là Sắc, tại sao? Bởi bạn nghe được, và nhận biết được đó là những lời chế nhạo, dèm pha. Là người biết Quán chiếu
a.Quán chiếu là gì? Là sự nhận biết, soi rọi, kiểm soát, khống chế mọi hành vi của tâm thức, giúp cho tâm thức của mình luôn thức tỉnh (không bị ngu mê che lấp), từ đó giúp mình có những suy nghĩ, hành động đúng đắn theo đúng tư duy sống mà mình đã chọn. Trở lại chuyện đàm tiếu nói trên: Nếu bạn biết quán chiếu, bạn không cần nổi sân làm gì. Chỉ cần thu nạp những lời đó vào trong tâm, rồi để nó tự lắng xuống, chứ không cần soi rọi, phân tích những đúng sai trong đó. Làm được như vậy nghĩa là bạn đã tự quán chiếu thân tâm của chính mình, bằng không, ngay lập tức bạn sẽ nổi sân (nổi giận) rồi vùng dậy quát, mắng, thậm chí chửi rủa, xua đuổi đám người nọ, vì họ đã là ảnh hưởng tới buổi tụng kinh của bạn. Mấu chốt vấn đề là gì: Nghe, thấy, cảm được sự việc nhưng không chấp nó, chỉ cần coi nó có hiện diện là đủ. Có vậy tâm của bạn mới không bị loạn động chi phối, rồi dẫn tới tham-sân-hận. Sắc bất dị không, không bất dị sắc chính là vậy.
b. Khi bạn đã quán chiếu được sự việc rồi, bạn cần phải Tinh Tấn. Tinh tấn: chính là sự kiên trì không ngại khó, ngại khổ, ngại gian nan, hiểm nguy... (lẽ dĩ nhiên không phải dùng tính mạng của mình để đánh đổi), nghĩa là ở nơi, mọi trốn, mọi hoàn cảnh, mọi không gian, thời gian... bạn đều phải biết quán chiếu và kiên trì thực hiện, có vậy bạn mới thoát ra được sự trói buộc của cám dỗ trần tục. Làm được điều đó một cách trọn vẹn nghĩa là bạn đã thấy được Như Lai. Như Lai ở đây có hai nghĩa. Một là bạn đã tự giải thoát cho mình, tâm-ý không còn vướng bận chuyện hỉ-nộ-ái-ố-tham-sân-si nữa và hai là nếu bạn làm việc đó một cách viên mãn, những hành động đó đã có thể tương đồng như hành động của các bậc Bồ Tát, hay Đức Phật vậy.
c. Kinh Sám hối có cần đọc thường xuyên không? Theo huetam rất nên, nhưng trước hết bạn nên hiểu rõ nghĩa trong kinh ghi, dạy những gì? Bằng không, miệng tụng, nhưng tâm không hành (vì không hiểu ý kinh) thì cũng bằng vô ích.
Huệ Tâm tặng thêm bạn những dòng này:
Tà đến thì chánh độ, mê đến thì ngộ độ, ngu đến thì trí độ, ác đến thì thiện độ, độ như thế gọi là chân độ.
Chúc bạn sớm ngày viên mãn.
HT
khoitibet # Tuesday, December 29, 2009 3:16:02 AM
A Di Đà Phật.
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Tuesday, December 29, 2009 10:17:33 PM
Kinh Phật vốn rất thâm sâu và có nhiều vô số kể, bạn đọc và học cả kiếp này e rằng cũng không hết. Nhưng điều quan trọng không phải là đọc càng nhiều kinh càng có lợi, trái lại, nó sẽ có tác dụng ngược khi mình không hiểu hết những ý nghĩa trong kinh Pháp. Theo ý nghĩ của HT, nếu bạn mới bắt đầu tìm hiểu và học hỏi kinh Pháp, bạn nên tìm những bộ kinh này để đọc và tham khảo:
Bát Nhã Tâm Kinh giảng giải và Pháp Bảo Đàn Kinh (trong blog ngocmyduyen mục Kinh pháp và kinh pháp audio đã có sẵn). Sở dĩ HT khuyên bạn nên đọc hai bộ kinh này vì đó là cẩm nang giúp cho một người muốn tu-hành theo đạo Phật hiểu rõ được cội nguồn của mọi vấn đề (sanh tử luân hồi), từ đó sẽ tìm ra một phương pháp tu-hành thích hợp cho riêng mình. Trên thế gian hiện có rất nhiều phương cách tu-hành, mỗi một phương cách đều có những hiệu dụng khác nhau. Do vậy bạn phải tự chọn lọc cho mình một con đường sao cho vẹn cả đôi đường đời và đạo. Nếu bạn ở VN, theo HT nghĩ, bạn nên tìm đến những Thiện Tri thức - những người đã tu hành lâu năm và thực sự có kiến thức sâu rộng về Phật Pháp, để học hỏi và trao đổi thêm về kiến thức Phật giáo. Điều quan trọng nữa HT có thể khuyên bạn và bạn hãy thử nghiệm ngay:
mọi chuyện đều phải có giới hạn của nó, chuyện gì đi quá giới hạn tất sẽ có hậu quả không tốt lành. Con người chúng ta vốn có 6 giác quan: Mắt-Tai-Mũi-Lưỡi-Tay chân và Ý (suy nghĩ)(nhãn-nhỉ-tỉ-thiệt-thân-ý). Với 6 giác quan này bạn hãy giảm bớt chức năng của chúng đến một giới hạn cần-đủ, nghĩa là:
- Mắt nhìn vừa đủ, những chuyện không đáng nhìn thì không nên nhìn,
- Tai nghe mọi chuyện cũng vừa đủ, những chuyện không đáng nghe thì không nên nghe.
- Mũi ngửi những hương vị xung quanh mình cũng vừa đủ, đừng ngửi tất cả những gì không đáng ngửi.
- Lưỡi nếm cũng vừa đủ, đừng nếm tất cả những thứ không đáng nến.
- Tay-Chân cũng sờ mó, đụng chạm, bước, đặt vào mọi vật, nơi, chốn... vừa đủ, đừng sờ mó, đụng chạm, bước, đặt tay chân vào những nơi, chốn không cần thiết.
- Ý (ý nghĩ)cũng suy nghĩ vừa đủ, đừng suy nghĩ những chuyện không cần thiết.
Tất cả 6 cái Vừa Đủ đó bạn hãy thâu nạp lại, rồi phân tích, cái nào hữu dụng, cái nào vô dụng, hữu dụng thì dùng, vô dụng thì loại. Cứ vậy trong mỗi một niệm bạn sẽ loại bỏ dần những tạp khí trong đời sống trần tục và sẽ dần dần xa lìa được những ham muốn vô độ của kiếp phàm trần. Khi bạn đạt được một cảnh giới nào đó, nghĩa là bạn không còn bị những cái vô dụng làm khuấy động chân tâm, lúc này 6 giác quan của bạn có thể thoải mái nhìn, nghe, ngửi, nếm, sờ mó, và suy nghĩ (còn gọi là Hoà quang tiếp vật) nhưng tất cả mọi cảnh sắc lúc này bạn chỉ cần thu nạp chúng vào tự tánh của chính mình, rồi cho chúng tự lặng theo tự tánh... Làm được như vậy là là bạn đã đạt tới cảnh giới của Thiền Định.
Để đạt được cảnh giới này dĩ nhiên bạn phải có quá trình và bạn luôn phải học hỏi và tinh tấn thực nghiệm. Đời là bể khổ! Biết là bể khổ mà mình không học cách né tránh nó, vậy không phải là tội lỗi lắm sao?
Chúc bạn an lạc và tinh tấn.
HT
khoitibet # Wednesday, December 30, 2009 12:01:47 PM
Cám ơn chị cm cho em
A Di Đà Phật
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Saturday, January 2, 2010 9:52:03 PM
Rất vui vì bạn đã nhận ra được mình đang vướng mắc ở khía cạnh nào trong cuộc sống. Sở dĩ mình khuyên bạn 6 điều nên Vừa Đủ, bởi như mình nói: mọi chuyện nếu đi quá giới hạn không phải điều gì cũng đã hay và tốt đẹp cả. Một ví dụ giản đơn nhất để bạn dễ hình dung.
Hàng ngày bạn thường truy cập mạng để đọc, tìm hiểu, hay theo dõi thông tin, đó là điều rất nên làm. Tuy nhiên giữa thời buổi nhiễu loạn thông tin hiện nay, nếu bạn không biết kiềm chế bản thân tất bạn sẽ bị cuốn hút vào những chuyện vô bổ và nguy hại. Cụ thể:
a. Góc độ một người không Tu-Hành.
Khi mở PC và hoà mạng, thông thường 10 homepage (đặc biệt những trang giải trí), mà bạn truy cập (ngoại trừ những homepage chuyên về Phật Pháp), thì trong đó phải có tới 5-8 trang gài những quảng cáo mang tính giật gân, khiêu dâm, bạo lực... Bạn sẽ phải xử lý những dữ kiện này như thế nào? Nếu bạn là người biết kiềm chế bản thân, chắc chắn bạn sẽ close ngay những quảng cáo vô bổ này lại, và tiếp tục đọc những thông tin, bài vở mình đang cần. Ngược lại, bạn có tính hiếu kì, tò mò, phiêu lưu... bạn sẽ click ngay vào những trang quảng cáo "đen" nọ để thoả mãn những nhu cầu về thị hiếu tính. Lẽ dĩ nhiên một lần bạn click vào những trang đó, thì lần sau, khi bạn gặp lại, bạn sẽ sẵng sàng tiếp tục click vào đó, lâu sẽ trở thành một thói quen, và tự cho đó là nhu cầu bất khả kháng, mình cần phải thoả mãn... Kết quả sau những lần vào xem những trang "đen" đó là gì? Chắc bạn đã có thể lý giải.
b. Góc độ một người Tu-Hành (đã quy y Tam Bảo).
Nếu bạn là người đã Quy Y, hẳn bạn đã ý thức được mình được phép làm gì? Và mình không được phép làm gì? Trở lại chuyện truy cập mạng, nếu bạn là người biết Quán Chiếu, bạn không có gì phải lo lắng, sợ hãi trước những trang "đen" đó, mà chỉ cần nhận rõ bằng tâm thức: đó là trang "đen", và khi gặp những trang "đen" mình chỉ cần close tất cả những trang đó mà không cần phải suy nghĩ, dày vò (động tâm) để rồi tâm sinh loạn động, và nếu không tự kiềm chế, mình sẽ tự thưởng cho mình bằng cách click vào những trang "đen" đó để thoả mãn. Nếu nói đến hai chữ thoả mãn, con người chúng ta vốn luôn luôn không bao giờ thoả mãn với những gì mình đang có. Ở góc độ ngoài đời, sự phát triển của xã hội, sự không thoả mãn đó sẽ là động lực tích cực để con người luôn phải năng động, tìm tòi, động não để tạo ra những sáng kiến, phát minh, nghiên cứu... phục vụ cho cuộc sống. Nhưng ở mặt tiêu cực, cũng vì đáp ứng những thoả mãn của con người mà chính con người đã tự tạo ra những tai hoạ để phương hại chính mình và đồng loại... Do vậy, thoả mãn ở đây nên có giới hạn ở sự Vừa Đủ. Thế nào là Vừa Đủ? Nghĩa là: nếu bạn cần truy cập mạng để tìm tòi bài vở cho việc học hành, nghiên cứu, giải trí (một cách lành mạnh)... vậy mình chỉ nên chú tâm vào những mục mình cần tìm. Lẽ dĩ nhiên trong lúc lướt web sẽ có những "biến cố" bất ngờ ập đến, trong trường hợp này nếu bạn biết kiềm chế (quán chiếu), việc đơn giản nhất là close những trang có "biến cố" đó, để tiếp tục những việc mình đang làm. Nếu bạn quyết tâm (tinh tấn) làm được việc đó một cách nhuần nhuyễn, chắc chắn bạn sẽ không còn điều gì đáng phải lo ngại mỗi khi mình truy cập mạng.
Trở lại chuyện "sắc dục" mà bạn đang lo ngại, theo mình nghĩ, phàm là con người, đặc biệt người phàm trần thì những chuyện đó không thể lảng tránh, hay lãng quên. Bạn còn sống trong gia đình, nghĩa là bạn còn sống bằng trái tim và khối óc của một người phàm tục cùng những ham muốn của một người phàm tục. Vào lứa tuổi của bạn, những đòi hỏi về sắc dục là chuyện tất yếu, tuy nhiên mình có nên giới hạn chuyện sắc dục đó để tạo cho mình một cuộc sống hài hoà về tâm-sinh-lý? Hay mình lại tìm mọi cách, mọi phương tiện để thoả mãn bằng được những sắc dục đó? Đây là hai vấn đề lớn mà bạn buộc phải đặt ra cho chính mình. Một, bạn biết giới hạn, nghĩa là bạn có một cuộc sống tâm-sinh-lý lành mạnh. Hai, bạn để cho sắc dục lấn chiếm cuộc sống văn hoá tinh thần của mình, tất bạn sẽ rơi vào cảnh tham hoá sắc dụng, sự tham hoá nếu không cẩn thận sẽ biến mình trở thành một người hoang dâm vô độ. Một người phàm, nếu rơi vào cảnh đó đã là điều đáng sợ, đau khổ rồi, nhưng đổi ngược lại là một người Tu-Hành, thì điều đáng sợ và sự đau khổ ấy còn nhân lên gấp bội...
(còn nữa)
khoitibet # Sunday, January 3, 2010 12:33:04 PM
Em cám ơn chị rất nhiều.
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Sunday, January 3, 2010 1:07:49 PM
Ví dụ: khi bạn lướt web; khi sinh hoạt những nơi công cộng; xem phim, ảnh; quan hệ nam-nữ... gặp những chuyện, những hình ảnh, bài vở, mối quan hệ không lành mạnh, mang tính gợi dục, phạm sắc giới..., lúc này bạn hãy niệm thầm trong tâm-thức câu kinh: Nam Mô A Di Đà Phật! để điều Tâm. Niệm một lần không được, bạn niệm hai lần, niệm hai lần không được bạn niệm ba lần, cứ vậy bạn niệm cho tới vô hạn định. Tuy nhiên, nếu bạn niệm Phật tới 3-5 lần mà bạn thấy tâm mình vẫn khởi lòng ham muốn không ngơi, và mắt, tai, mũi, lưỡi, tay chân, ý của bạn vẫn muốn thoả mãn bằng được những gì đang hiện ra, đối diện trước mắt, có nghĩa Tâm bạn đã hoàn toàn bị động loạn (còn gọi là tâm bệnh-bệnh hám sắc giới). Sẽ có người lý giải: vào lứa tuổi của bạn mà không có những ham muốn về sắc dục mới là chuyện không bình thường. Hai chữ "ham muốn" ta nên hiểu, cắt nghĩa như thế nào cho chuẩn xác? Điều này mình để bạn tự hình dung, cân nhắc, lý giải và có sự phán quyết sáng suốt cho riêng mình.
Theo những gì bạn cho biết, mình có thể phỏng đoán: bạn đã vừa trải qua một giai đoạn cực kỳ sóng gió khi bước vào tuổi trưởng thành, đó là điều khó tránh khỏi, nhất là cuộc sống hiện nay có quá nhiều ham muốn khiến con người chúng ta phải mê mải, vọng tưởng để đeo đuổi. Để rồi đến khi mình chợt nhận ra rằng, những ham muốn mà mình mê mải đeo đuổi một thời đó thật là vô bổ, tội lỗi, nhiều khi có phần hơm chậm trễ. Nhưng muộn còn hơn không. Đức Phật vẫn thường nói: Quay đầu là bờ! Việc bạn nhận ra những sai lầm của bản thân chính là hành động tự quay đầu để hướng mình tới cái đích Chân-Thiện-Mĩ. Lục Tổ Huệ Năng thường nói: Chưa Ngộ thì thầy Độ! Nhưng Ngộ rồi thì phải tự mình Độ chính mình. Kinh pháp và các thầy chỉ có thể giúp cho mình khai ngộ Tâm-Thân-Ý, nhưng điều Tâm-Thân-Ý là phải tự chính mình chứ không ai giúp được mình cả. Hiểu được như vậy mà mình vẫn cố ý đi sai đường, để rồi không thấy đầu là bờ, là bến, như vậy là mình đã không tự độ nổi chính mình, thử hỏi Phật, Bồ Tát nào dám giúp mình nữa?
Nhân dịp năm mới, HT có đôi lời chia sẻ cùng bạn, với hy vọng bạn sẽ sớm ngày khai ngộ và chọn lựa cho mình một lối đi, một phương pháp tu-hành, sao cho chọn vẹn đôi đường: Đời và Đạo.
Chúc bạn an lành và tinh tấn.
HT
03.01.2010
khoitibet # Thursday, January 7, 2010 12:11:42 PM
A Di Đà Phật.
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Saturday, January 9, 2010 2:16:55 PM
Cầu chúc bạn luôn thắp sáng vị Phật Tâm của chính mình.
A Di Đà Phật
HT
09.01.2010
Unregistered user # Tuesday, February 9, 2010 5:34:25 AM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Saturday, February 13, 2010 5:31:12 PM
HT
Unregistered user # Sunday, February 14, 2010 3:04:55 AM
Unregistered user # Sunday, February 14, 2010 3:08:06 AM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Sunday, February 14, 2010 10:36:43 PM
Thân mến
HT
Unregistered user # Sunday, February 21, 2010 3:06:26 PM
Unregistered user # Sunday, February 21, 2010 3:11:45 PM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Sunday, February 21, 2010 8:39:51 PM
HT
Unregistered user # Monday, February 22, 2010 3:35:33 AM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Monday, February 22, 2010 7:21:42 PM
Cảm ơn bạn đã vào thăm trang Phật Pháp và có comment chia sẻ. Theo những lời bạn tâm sự mình có thể trao đổi cùng bạn bằng một số ý nhỏ như sau.
1. Nếu lấy triết lý của Phật để lý giải, thì mọi chuyện trong nhân gian đều là duyên, do duyên mà khởi, mà tạo thành. Chính vì điều đó, qua những sự việc mà bạn tâm sự: thích đọc, tụng kinh từ nhỏ; thích làm việc thiện, thương kẻ nghèo khó; trong lòng cảm thấy đau xót khi nhìn thấy cảnh sát sinh... ta có thể lý giải: đó chính là nhân duyên - cái duyên tiền định của bạn với Phật. Mặc dù bạn khẳng định là bạn không hề ăn chay, hay niệm Phật. Trong đời có rất nhiều người giống như bạn, mặc dù họ không hề có ý nghĩ một ngày nào đó mình sẽ phải ăn chay, sẽ phải niệm Phật, hay phải tu tại gia, hay xuất gia... thì mình mới thực sự có duyên với Phật. Thực tế không hẳn như vậy. Bởi trong đạo Phật, Tu mới chỉ là hình thức, còn Hành mới là trọng yêu. Tu và Hành vốn luôn phải song song, luôn tác dụng tương hỗ cho nhau. Sở dĩ HT khẳng định là bạn đã có sẵn cái duyên với Phật, bởi chỉ những người có duyên với Phật mới khởi Tâm làm những điều chánh niệm như vậy. Có điều, cái duyên ấy nó là cái duyên tiềm ẩn (có thể từ nhiều đời, nhiều kiếp trước, bạn đã là người tu Đạo Phật), nhưng kiếp hiện giờ, vì một lý do nào đó, trong cuộc sống phàm trần, cái duyên ấy đã vô tình bị che khuất, để rồi, những chánh niệm trong Tâm (tâm Phật) của bạn lúc ẩn, lúc hiện (không rõ nét), nhưng cái Tâm Chánh Niệm trong bạn vẫn luôn hiện hữu, nhưng là thế nào để cái Tâm Chánh Niệm ấy từ nay và mãi mãi về sau luôn được hiện tồn và thắp sáng? Điều này lại phục thuộc vào chính nơi bạn: Bạn có thực sự muốn thắp sáng Tâm Chánh Niệm của mình không? Hay bạn chấp nhận để cho cái tâm ấy lúc ẩn, lúc hiện? Nếu có thì bạn sẽ phải làm gì? Đó là cả một dấu hỏi lớn đang đợi bạn trả lời. Đây cũng chính là lý do để lý giải tại sao bạn không ăn chay, không niệm Phật, nhưng bạn lại luôn có, luôn khởi những niệm thiện. Thực ra trong cuộc sống hiện nay, với người đời, để mình luôn có một trái tim nhân hậu là vô cùng khó, và gian lao, thậm chí phải quả cảm nữa mới có được, và đôi khi mình sẽ phải trả cho sự phấn đấu đó một cái giá nào đó. Tương tự, trong đạo Phật cũng vậy, để khởi, thắp sáng được Tâm Phật của chính mình là cả một thử thách gian lao (Đạo Phật được xem là một đạo tu khổ hạnh nhất trong các đạo pháp của thế gian), nó không chỉ đòi hỏi nơi chúng ta một trái tim nhân hậu, mà còn đòi hỏi ở một đức tính tự tin, kiên nhẫn không mỏi mệt (còn gọi là tinh tấn). Làm được như vậy, may ra chúng ta mới đạt được một cảnh giới nào đó của kiếp tu hành. Đây cũng chính là lý do khiến cho nhiều người trong thế gian lo ngại, thậm chí hoảng sợ khi nghĩ tới chuyện tu-hành này. Đơn giản là: cuộc sống hiện sinh có quá nhiều điều mới lạ, đáng, nên phải hưởng thụ… và để hưởng thụ được, con người chúng ta luôn phải mê mải để đeo đuổi, tìm mọi phương sách, mánh mung… để gom góp, tạo dựng, chụp giật… để đem về hưởng dụng. Ta hãy thử nhìn ra xung quanh mình để thấy rằng: nhiều người giầu, thậm chí rất giầu có nhưng tại sao họ vẫn luôn sống trong lo âu, phiền muộn, trong hoảng sợ khôn nguôi? Cội gốc chính là sự tham-sân-si mà ra. Trong Kinh Kim Cang Bát Nhã có câu này:
Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng, Nhược kiến chư tướng phi tướng tức kiến Như Lai Dịch nghĩa: Phàm những gì có sắc tướng đều là hư giả. Nếu đừng chấp cái hư giả ấy tất sẽ thấy được Như Lai.
Vậy cái gì là hư giả? Nếu hiểu theo triết lý của Phật thì mọi sự trên thế gian này đều là nhân duyên hợp giả. Bởi ngay cả cái thân của chúng ta (thân Tứ Đại) cũng là hư giả, nghĩa là có đấy, nhưng rồi nay mai thôi cũng trở về với cát bụi. Cái thân của con người vốn được coi là quan trọng nhất (bởi nó làm nên thế gian) mà nó còn như vậy, cớ làm sao ta lại mê mải đeo đuổi những ham muốn tầm thường, để rồi bị những ham muốn đó hành cho tới điên đảo??? Nói thì giản đơn như thế, nhưng ở đời, với một người phàm nó là một bài toán vô cùng nan giải, bởi ta còn vướng với đời là ta còn đụng, còn chạm, còn ham muốn, còn tất tật… - đó là lòng tham của con người. Nhưng làm sao để khống chế được những ham muốn đó? Lúc này ta thực sự phải dùng tới ý trí của chính mình. Đời đã vậy, Đạo cũng tương tự. Để thoát ra khỏi tham-sân-hận, ra khỏi sự ngu mê, chỉ còn cách phải Tu, phải Hành và phải tự thân quán chiếu và tinh tấn thực hiện. Trở lại chuyện của bạn: bạn đã có sẵn cái duyên lành với Phật. Vậy bạn hãy thử cân nhắc xem: mình có nên thổi bùng ngọn lửa đó để thắp sáng cái Tâm Phật của mình không? Theo HT là rất nên. Bởi làm như vậy là chính bạn đã xua đi đám mây đen còn vật vờ, che khuất chính bạn, để rồi đôi lúc bạn chợt giật mình, tự hỏi: mình đang làm gì vậy? Mình làm đúng hay sai?...v.v. Do vậy chỉ khi nào Tâm Chánh Niệm của bạn luôn được thắp sáng, lúc đó bạn sẽ không còn mảy may phải lo âu, hoảng sợ, hoài nghi những việc làm của chính mình. Tất cả chúng sinh, khi sinh ra đều có sẵn Tâm Thiện và Ác. Sự thiện-ác nhiều hay ít phụ thuộc vào sự điều trí của mỗi chúng sinh.
2. Riêng chuyện buồn trong gia đình bạn, quả thực đó là một chuyện buồn. Chuyện buồn ấy ta có thể nhìn nhận từ hai góc độ: Đời và Đạo.
a. Đời: mọi sự đảo lộn trong cuộc sống gia đình (ông bà, cha mẹ, con, cháu… ) đều xuất phát từ con người mà ra cả. Những bất đồng trong gia đình, giữa thế hệ nọ với thế hệ kia, đều có nguyên nhân và cách giải quyết của nó. Tuy nhiên, để giải quyết thấu đáo mọi vấn đề, nó đòi hỏi ở tấm lòng và trí năng của mỗi thành viên trong gia đình. Bạn hãy hình dung: một căn nhà bị mưa dột, nếu cả nhà cùng hợp sức để sửa chữa lại nơi bị hư hỏng, tất căn nhà sẽ trở nên ấm cúng như thường; ngược lại, nó sẽ trở thành một căn nhà hư dột hoàn toàn. Ai sẽ chịu trách nhiệm về sự hư dột của căn nhà? Câu trả lời: những chủ nhân của căn nhà đó.
b. Đạo: mọi chuyện đều do nhân duyên. Mà đã là duyên thì có lành, có dữ. Người hợp nhau, biết cư xử với nhau bằng lý lẽ, bằng cái tâm Phật của chính mình, tất chuyện to sẽ biến thành nhỏ; chuyện dữ sẽ biến thành lành; nỗi đau sẽ dần được nguôi ngoai… Khi tất cả những điều trên đã xảy ra mà vẫn không cân bằng được mối quan hệ trong gia đình, tất sẽ có chuyện cãi vã, xung đột, kẻ đi, người ở… Ở đời, chuyện sanh-ly-tử biệt vốn không thể tránh và níu kéo và nó vốn là hư giả, bởi nó có đấy, nhưng rồi mai, mốt… nó cũng lại ra đi, cũng trở về với cát bụi. Hiểu như vậy là để cái Tâm của mình không còn bị giằng kéo, đan xen, để rồi mình phải lao tâm về những chuyện vốn không thể hàn gắn. Làm như vậy cũng chính là mình đã điều tâm, giúp cho tâm của mình luôn được thanh thản – thanh thản để nhìn nhận sự việc, cuộc sống, con người… một cách thấu đáo hơn, để có chăng, những lần về sau mình không còn va, vấp phải. Trong đạo Phật gọi đó là sự Quán Chiếu – quán chiếu không ngừng, quán chiếu trong từng niệm niệm. Có vậy cái Tâm Chánh Niệm của mình mới luôn được thắp sáng, được khai thông và mới mong có ngày viên mãn.
Bạn thân mến,
Bạn đã có sẵn tiềm duyên với nhà Phật, vậy bạn hãy ráng vươn mình về phía trước, nơi ấy chính là ánh sáng của đạo Pháp đang chờ đón bạn, có nó bạn sẽ vững tin hơn để dũng mãnh bước vào con đường chánh đạo – con đường mà lâu nay, trong bạn còn thoắt ẩn, thoắt hiện. Phật ở trong lòng. Phật trong Tâm mình mà mình còn không muốn thắp sáng, thử hỏi mình còn thắp sáng được nơi đâu? Mọi chuyện bạn hãy nên xem nhẹ một chút. Có vậy tâm sẽ được thanh thản. Thân-tâm thanh thản, tất trí tuệ sẽ hiện tiền.
Cầu chúc bạn khởi sự một năm mới an lành và hạnh phúc.
Huệ Tâm, 22.01.2010
Unregistered user # Tuesday, February 23, 2010 1:42:35 AM
Nguyenmyduyenngocmyduyen # Tuesday, February 23, 2010 8:46:33 PM
Vậy là bạn đã đặt cho mình một trạng huống nặng nề quá mất rồi. Tâm Chánh Niệm của bạn, bạn có thể thắp sáng bất cứ lúc nào, bởi nó không phụ thuộc vào số phận, hoàn cảnh cuộc sống hay không gian, thời gian bạn ạ. Người được sống trong sung túc chưa hẳn (chưa chắc) đã là người có Tâm Chánh Niệm và có thể thắp sáng được Tâm đó. Những gì bạn chia sẻ, nếu bạn cân nhắc kỹ, bạn sẽ thấy: tự bạn đã làm giảm bớt cơ hội mà mình nên nắm bắt mất rồi. Đến với Phật là hoàn toàn Duyên-Giác, chứ không vì một lý do nào khác cả bạn ạ. Tôi hiểu bạn còn nhiều điều đang phải đối diện, đặc biệt trọng trách phụng dưỡng Cha-Mẹ - đó là một trọng trách cao cả nhất mà mình nên làm, và làm bằng được bạn ạ. Bạn hãy thả lỏng thân-tâm một chút để mọi chuyện buồn lắng qua một bên, rồi hãy chọn lựa cho mình một lối đi phù hợp. Tu tại gia cũng là Tu, quan trọng là khi Tu rồi thì mình phải sống trong sáng hơn, thanh thản hơn và dũng mãnh hơn, có vậy sự nghiệp Tu-Hành mới thành tựu. Mình tặng bạn bài Kệ của Lục Tổ Huệ Năng, bạn tham khảo, biết đâu qua bài kệ này bạn sẽ thấu ngộ được điều gì đó cho hiện tại và tương lai...
Chúc bạn an lành
HT
Unregistered user # Wednesday, April 7, 2010 9:23:06 AM