Skip navigation.

Sóng rất hiền và đại dương rất xanh ^0^

Rằng em vẫn biết....

Hạt mưa rơi ướt thềm em ngồi
Hàng giờ trôi qua biết anh không thể tới
Góc phố nơi mình đã hẹn, mưa che khuất ánh đèn
Em muốn hát muốn xua đi muộn phiền.
Đêm dài lạnh lắm! Con đường quạnh hiu!
Những kỷ niệm quý giá biết bao phải không anh?

Rằng em vẫn biết
Rằng em không nuối tiếc
Dành cho anh hết ân tình người dấu yêu
Một đời bên nhau mãi đậm sâu
Giấc mơ ngọt ngào ngàn năm khó phai mờ.

Nằm mơ em thấy anh bên mình tựa vào vai nhau những tâm tư tình yêu
Hòa chung với tiếng đàn thấy yêu thương ngập tràn
Khát khao mãi thăng hoa dài lâu
Nỗi buồn tan biến ánh trăng rất hiền
Lứa đôi hạnh phúc nắm tay nhau và bay cao.

Bên anh yêu anh những phút giây, xa anh thương anh trái tim hao gầy
Hỡi người yêu
Bên anh yêu anh những ước mơ, xa anh thương anh em thầm mong chờ
Người yêu ơi, anh hỡi...

( Tình yêu mãi mãi - Phương Linh )

Trong veo :)

Có bàn tay em nằm trong bàn tay anh
Em nhỏ bé, ngoan hiền, nông nổi
Anh chùng lòng, đâu nỡ rút ra...


Có những ngón tay em đan cài vào những ngón tay anh
Gầy và lạnh mà hồ sương lại sớm
Anh sẽ giữ thật lâu để cả hai cùng ấm


Có bàn tay em vẫy chào bàn tay anh
Run rẩy, hờn ghen, dại khờ, bồng bột
Giữa mùa đông, lòng tay anh thẫm nước...


Tự hai tay mình, anh đan vào nhau
Hồ vẫn sớm, tách cà phê vẫn đắng
Để thật lâu mà không hề thấy ấm
Những ngón tay anh tìm những ngón tay em...

Yêu nhỉ ! Mình search đc bài này, thấy lòng ấm lại, 1 chút thôi, len lói, nho nhỏ :smile:

Missing someone on the earth :)

Có những nỗi buồn bâng khuâng không hiểu nổi
Có những nỗi nhớ chẳng thể gọi tên
Có những thứ mà mình không thể quên
Nhưng cũng không ai muốn sẽ còn nhớ lại...

Có những thứ qua đi,có những điều trở thành mãi mãi
Có những điều trong lòng, có những thứ nói ra
Có những điều chẳng bao giờ phôi pha
Có những thứ nhạt nhòa trong ký ức...

Có những thứ tưởng chừng như rất thực
Có những điều lại chỉ thoáng như mơ
Có những lúc chợt một mình vu vơ
Mọi thứ bỗng như trở về...bất chợt....

(ST)

Có nhau trọn đời.

Chiều hôm qua trời vương nắng lá thu bay bay
Con phố dài ngập đầy bao xác hoa vàng rơi
Nhìn làn mây bay gió lây
Dòng nước ngừng trôi đến nơi xa xôi
Nơi đây còn đó một người ngồi nhớ về ai?

Nhiều khi muốn làm đôi cánh chim bay rong chơi
Quên tháng ngày và quên hết bao buồn đau
Cầu mong những năm về sau
Mình mãi gần nhau như phút ban đầu
Cho nhau tình nồng ấm chẳng còn cách xa

Em sẽ yêu anh yêu mãi thôi
Nhớ đến anh như đêm nhớ ngày
Những vui buồn ngày mình bên nhau
Anh ơi nhớ chăng?

Em sẽ yêu anh yêu mãi thôi
Mơ đến anh thức giấc bao đêm
Em biết rằng ngày mai sẽ đến
Và ta sẽ mãi luôn có nhau trọn đời...

PS: Có khi nào trên đường đời tấp nập. Ta vô tình đi lướt qua nhau???

Lại một Noel nữa !

Năm ngoái Noel đến với mình sao nhỉ?
Thế mà....
Năm nay, lại 1 Noel nữa đến rồi...

Giật mình
Lại chuẩn bị đón thêm 1 tuổi mới !

Giá mà....ở đâu đó....có người....đang.....

21 là 21 ơi !!! ^^

0h 30/4/2008
Chào nhé 21 !!!
Sắp thi cử rồi nên SN năm nay chẳng có hứng gì cả !
Cảm ơn 17-02 group đã tổ chức 1 warm party cho tớ nhé !!! All my love :X:X:X
22 là 22 ơi ! Đừng đi nhé, mãi là 22 nhé ! Không muốn già thêm nữa đâu :smile:

Oh, yeah ! Và 1 năm qua đi, tháng tư lại về ^^

Sự giao thoa giữa cái ấm áp của mùa xuân và cái oi nồng của mùa hè. Nắng đã lên và đổ dài trên những con đường. Cái nắng không gay gắt như mùa hạ, không dịu dàng như mùa thu hay ít ỏi của mùa đông. Nắng tháng tư nhè nhẹ, trong suốt, tưởng như người ta có thể soi được.

Tháng tư về... Gió đã làm nên một bản đồng ca giao mùa trên những vòm lá xanh mướt. Gió về mang theo cái ẩm ẩm, nồm nồm còn sót lại của mùa xuân, lại thấy có cái gì lạnh lạnh của những cơn gió bấc muộn từ đợt rét cuối cùng trong tháng ba. Gió và nắng, rong ruổi trên khắp những con đường Hà Nội, đi qua những mái nhà cũ kỹ hay những tòa nhà kiên cố, qua những mái vòm cong cong của một ngôi chùa hay một nhà thờ cổ kính, qua những công viên hay những mặt hồ trong xanh nước... Tất cả như báo hiệu...

Tháng tư về... Những cơn mưa bất chợt ào đến, kịp để cây cối và chim chóc reo mừng trước khi được tắm táp, gội sạch cái không khí vốn ngày càng ngột ngạt nơi đô thị. Tháng tư về, Hà Nội được thay áo mới. Không còn những chiếc áo to sụ, nặng nề và xám xịt, khoác lên mình một chiếc áo mới nhẹ nhàng và thướt tha hơn bao giờ hết. Những hàng sấu trên đường Trần Phú đã biến mất cái màu vàng úa tàn, rợn ngợp. Hay những hàng xà cừ cao vút dọc con đường Hoàng Diệu cũng không còn những chiếc lá cong queo đậu nhẹ xuống mặt đường. Tất cả đều một màu xanh ngọc tưởng như vô tận. Và những con đường như thế tưởng như kéo dài, dài mãi, để cho hồn ai đó ngay cả khi đang vướng bận những mệt mỏi của cuộc sống đời thường cũng thấy thanh thản hơn...

Tháng tư về... Cũng như mùa xuân có hoa đào, mùa hạ có hoa sen, mùa thu hoa cúc... Tháng tư có một loài hoa cho riêng nó. Trên mọi ngõ phố, ta đều bắt gặp một loài hoa trắng tinh khiết mà kiêu sa: hoa loa kèn. Tháng tư về, tôi thích lang thang dọc những con đường Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng đơn giản chỉ để hít thở cái không khí thoáng đãng hiếm hoi giữa lòng Hà Nội mà chỉ tháng tư mới có. Như một câu hát mà cô bạn của tôi vẫn hay nghêu ngao: “Tháng tư về, gió hát mùa hè. Có những chân trời xanh thế. Mây xa vời, gió xa vời, con sông xa lững lờ trôi... Nghe bâng khuâng mấy nhành hoa lựu nở, ta chia tay mùa xuân để hát... Tháng tư về...”.

Tháng tư về, tháng tôi chào đời...

Tháng tư yêu mến ! Cảm ơn vì đã có ngày tôi được sinh ra ^^
:smile:

"Tháng tư về, gió hát mùa hè
Có những chân trời xanh thế
Mây xa vời, nắng xa vời
Con sông xa lững lờ trôi

Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng
Hát giấc mơ nào xa lắm
Em mong chờ, mãi mong chờ
Bao nhiêu vẫn cứ đợi anh

Mơ, em mơ, mơ về con đường nhỏ
Quanh co lối mòn hoa dại nở
Chỉ mình em bên anh, bên anh

Nghe...bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ
Ta chia tay những ngày xuân để hát
Một mùa hè, mùa hè "

Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại....

Có ai đó hỏi "Phía trước em nhìn thấy gì?"

"Dạ, em nhìn thấy hàng cây, thấy hồ nước, và cả dòng người qua lại..."

Ai đó mỉm cười "Nhìn thấy tương lai em ạ !"

Uh nhỉ, đúng ! Phía trước là tương lai thật, nhưng mà em chả nhìn thấy gì cả, mờ lắm, không rõ nữa. Em muốn nhìn cái gì đó rõ ràng hơn, quá khứ chăng ?

Những lúc thế này, chỉ muốn tìm về với quá khứ, với kỷ niệm thôi...

Muốn về quê, dù nó vẫn là Hà Nội, nhưng mà vẫn là quê. Quãng đường về quê chỉ bằng từ nhà mình tới Hồ Gươm, nhưng sao ít về quá, chỉ nghĩ tới nó những lúc thế này thôi, liệu có phải là ích kỷ không nhỉ ? Không đâu, ta tìm về quê để tìm lại những cảm giác ngày hôm qua,cảm giác dường như đã mất, ta tìm về quê để tìm lại niềm vui. Nhưng đã qua rồi những buổi lang thang trên bãi cỏ xanh mướt, qua rồi những buổi mấy chị em rủ nhau trốn ngủ trưa để đi trèo cây vặt nhãn, trẩy khế, hái ổi...Hay đơn giản chỉ là rủ nhau chơi bán đồ hàng, chơi làm cô giáo...để rồi có những lúc cả cô giáo lẫn học trò đều phá lên cười vì câu trả lời ngộ nghĩnh đến đáng yêu của cậu học trò :smile:

Nhớ những buổi trưa chỉ vì ham vui mà không chịu nghe lời người lớn đi ngủ, mấy chị em rủ nhau chơi trốn tìm quanh nhà. Những tiếng cười rúc rích mỗi lúc một to dần khi tìm ra được đứa nào đó...ko kiềm chế nổi sự sung sướng...hét :D Ôi thôi,xong. Thế là người lớn bị đánh thức tỉnh dậy... và chuyện gì sau đó đã xảy ra, hehe....:D đúng là tuổi thơ chẳng giữ dội mấy :D

Nhớ những buổi chiều mùa hè khi đã học xong bài, người lớn cho đi chơi quanh xóm. Tụi trẻ con trong xóm lại tụ tập nhau lại chơi đủ mọi trò, làm cho cả xóm inh ỏi tiếng cười của lũ trẻ. Nào là" bịt mắt bắt dê", nào là " cá sấu lên bờ", nào là " vòng quanh sôcôla"...hihi....chơi vui lắm. Nhưng lại ghét nhất là lúc sau bố mẹ gọi về, chẳng đứa nào chịu về cả, đang mải chơi lại vui nữa, thích mà P:
Không về đâu, nhất định ko về. Nhưng làm sao mà cưỡng lại được với người lớn chứ. Thế là cứ dần dần đứa nào đứa nấy bị bắt phải về, mặt buồn so, người thì nhễ nhại mồ hôi...hihi...vui thật :smile:

Rồi còn gì nữa nhỉ? Trẻ con đúng là muôn hình muôn vẻ nhé ! Nếu bị người lớn bắt ở nhà, thì kiểu gì cũng phải " xoay sở" đủ mọi kiểu. Tại sao mấy chị em mình lại không lấy đồ chơi ra chơi nhỉ? Ý kiến hay đấy và được tán thành, ủng hộ nhiệt tình :D. Chơi bán đồ hàng nhé P:, mỗi đứa một góc nho nhỏ làm nhà của mình ! Ghét nhất là những lần mấy chị em gái đang chơi vui vẻ thì bị mấy anh con trai từ đâu chạy vào phá đám từng "nhà" :D .Oa oa oa, em gấu Misa xinh xinh vừa mới ở đây bây giờ đã biến mất đâu rùi ? :frown: Ơ, lại còn cái tủ lạnh xinh xinh cũng ko cánh mà bay, rồi cả quả táo xinh xắn vừa mới ở trên bàn giờ lại đâu mât tiêu rùi?.....Đến lúc sau mới biết bị các ông kia tráo hết từ nhà này sang nhà kia, cãi nhau loạn cả lên...haha. Cuối cùng ko thèm chơi nữa, tất cả mấy anh chị em rủ nhau đi ăn kem tối...híhí....sao mà yêu thế :X

....

VÀ thời gian cứ thấm thoắt trôi đi từng ngày, từng giờ, từng phút...

Để rồi...

Đã lâu, lâu lắm rồi, không còn nghe thấy tiếng tin nhắn buổi ban trưa, không còn cố gắng mở mắt đáp trả tiếng điện thoại giữa đêm khuya, không còn phải ngẫm cách từ chối mọi cuộc vui, không còn ai đó kêu mình là "Mèo lười" nữa...., nhưng mà sao thấy khó chịu. Tự nhiên thấy bực mình với mọi thứ, với tất cả.


Muốn trở lại ngày hôm qua, làm cô gái đến từ hôm qua!

Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại
vào một ngày mai như hai người bạn
Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau
cùng năm tháng còn ấu thơ

Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
của ngày hôm qua xa xôi tìm về
lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh
như chính em, cô gái đến từ hôm qua!

Tình yêu dù trôi xa dư âm để lại
Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại

và anh được thấy hoa rơi giữa cơn mưa
Tươi thắm những con đường

Dường như là như thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại
Dòng thời gian trôi như ánh sao băng
Trong khoảng khắc giữa chúng ta

Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em
Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại
Như ngày...HÔM QUA


Tự nghĩ đến một bài hát nữa " nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn mong thời gian trở lại " Nhớ quá, ngày xưa ơi :frown:


Xin lỗi, tớ đã làm "ấy" buồn...

How to say right now ?
Don't be sad, plz !!!
I dont really wanna hurt u, but u made me do it and I must do it.

U seems never understand me, understand my feeling...
When I need someone to share my sadness, u disappeared.
Day by day, my heart is getting colder and colder. My soul is too tired to feel. Iam really really tired and I was tired for a long time ago.

Now, I dont wanna see u, dont wanna talk to u. Get out of my life, plz ! And go far, far away...as far as possible.
Let my life be peaceful as usual . I wanna be peaceful life !!!

Hôm nay ông Công - ông Táo đây mà

3 năm rồi ý nhỉ? 3 năm chẳng được ở nhà ngày này, Tết cũng vậy...
Tự nhiên buồn :frown: