Gia Linh's Blog

Không có tình bạn nếu thiếu sự chân thành.

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Ngày đáng nhớ của tớ!

Gia Linh 3 tuổi!

Gia Linh yêu của mẹ!
Dạo này mẹ lười viết blog cho Linh quá, cũng bởi thời gian qua mẹ bận và con làm cho mẹ stress quá nên mẹ mệt, mẹ chẳng muốn làm gì cả. Hơn hai tháng con đi học, mẹ cứ nghĩ rằng con sẽ ngoan hơn, lớn hơn nhưng dường như con lại “nhiễu” hơn, con làm nũng nhiều hơn và chẳng nhường em gì cả. Con 3 tuổi, cái gì con cũng biết, cái gì con cũng hiểu nhưng những gì mẹ mong muốn ở con lại không phải như thế. Mẹ tự hỏi: “ Gia Linh của mẹ có hư không nhỉ? Tại sao con lại trái tính như vậy?...Mẹ rất lo lắng cho tính cách của Linh. Ngày nào cũng vậy, sáng mẹ gọi con dậy đi học là con khóc “ con không đi học đâu, con không dậy, con thích ngủ…”. Bố mẹ gọi mãi, phân tích , khích lệ rồi đến quát mắng. Đến khi con dậy, bảo con đi vệ sinh, đánh răng rửa mặt, thay quần áo thì con lăn ra ăn vạ; bố bế thì đòi mẹ, mẹ đánh răng thì đòi bố, mặc quần cho con thì con đòi mặc áo trước, mặc áo trước thì con đòi mặc quần…, mẹ buộc tóc cho con thì con bảo “ không buộc tóc, cứ để bù xù”, nói tóm lại khi con không vừa ý thì con thích làm ngược với những gì mẹ nói và làm cho con. Con 3 tuổi, cái tuổi ngang bướng nhất của trẻ con nhưng mẹ thấy con ngang hơn các bạn cùng tuổi. Mẹ thật buồn và stress với con! Ngày nghỉ thứ 7, chủ nhật ở nhà thì con nghịch không khác gì con trai, chạy nhảy luôn tay luôn chân, lại còn phá cả đồ chơi nữa. Mấy cái ô tô của em Bo con đều tháo tung hết ra, bong bay bố mua cho con chỉ 10 phút sau là con cắn thủng, cái bút nào của ông nội con cũng tháo tung ruột 1 nơi và vỏ 1 nơi, sách bút mua cho con con cũng không biết giữ, bút tô màu thì bóc hết vỏ ngoài và bẻ gãy…Hôm vừa rồi con lại phá vỡ hộp nhựa đựng giấy ăn của mẹ!!! Mẹ thật chẳng hiểu con là con trai hay con gái nữa. Còn nữa nhé, sắp đến giờ ăn cơm thì con đòi ăn hết thứ này đến thứ khác: “ mẹ ơi, con muốn uống sữa, con ăn bánh, con ăn kẹo…”, mẹ bảo mẹ không đồng ý thì con lăn ra ăn vạ, gào thật to. Mẹ chưa đánh đau con bao giờ, mẹ chỉ cầm roi dọa con thôi bởi mẹ nghĩ rằng Linh vẫn còn bé, chưa hiểu hết những việc mình làm nên mẹ không muốn đánh Linh nhưng như vậy là Linh của mẹ hư quá đúng không? Mẹ nói không bao giờ Linh nghe ngay mà cứ để mẹ cầm roi dọa mới thôi. Mẹ đã suy nghĩ là có nên đánh Linh hay không nếu con cứ hư như thế này. Mẹ không muốn con nghĩ rằng mẹ không thương con, mẹ hay quát mắng con nhưng có lẽ đã đến lúc mẹ phải đánh đít con thật đau để con không hư nữa.
Tháng trước, khi đi học về con hay chạy ra ngoài đường chơi, mà đường trong ngõ, xe chạy rất nhiều, bà bảo con chơi trên vỉa hè con không nghe thế là cô Vân (hàng xóm nhà mình) bế con vào nhốt trong phòng tắm tối om. Lúc đó mẹ không có nhà, con sợ cô Vân quá, chỉ nhìn thấy cô là con khóc đòi về nhà và không ra ngoài chơi nữa. Mỗi lần nhắc đến cô Vân con rất hoảng, mẹ thấy thương Linh vì tinh thần non nớt của con bị tổn thương, mẹ cố gắng xóa đi hình ảnh sợ hãi cho con. Mẹ nói: “ cô Vân yêu con rồi, con ngoan cô Vân không trêu con nữa, đã có mẹ rồi, Linh không sợ cô Vân nữa…” và cô Vân thấy con như vậy cô cũng chẳng dám gần con nữa, mẹ cũng cho Linh ra ngoài chơi thật nhiều để con bớt sợ và lấy lại tinh thần. Giờ thì con đã ra ngoài chơi bình thường rồi nhưng nhìn thấy cô Vân con vẫn sợ. Chính vì lý do này mà mẹ cũng chưa đánh Linh, mẹ muốn dùng lời nói để nói chuyện và phân tích cho con hiểu là mẹ muốn Linh của mẹ là một em bé ngoan, ai cũng yêu quý nhưng dường như con chẳng thay đổi gì cả. Tuần trước, sáng thức dậy, vẫn như mọi hôm, con vẫn quấy và khóc, bố dỗ dành con không được, mẹ chẳng biết làm sao nữa, mẹ đã cầm roi đánh Linh 1 cái thật là đau vào đít. Mẹ tiếp tục mắng và phân tích cho con, con không khóc nữa. Tối hôm đó trước khi đi ngủ, mẹ đã dặn Linh : “ ngày mai, mẹ gọi con dậy đi học con phải dậy ngay, không được khóc đấy, nếu không mẹ đánh cho con 1 roi vào đít đau hơn đấy, con nhớ chưa?”. Con nhanh nhẹn trả lời: “ con vâng mẹ ạ!”. Con lúc nào cũng vậy, luôn leo lẻo cái miệng nhưng rồi lại quên ngay. Từ hôm mẹ đánh đít Linh và dùng biện pháp cứng rắn với con, con đã ngoan hơn, sáng ngủ dậy con vẫn khóc nhưng khóc ít hơn, mẹ cũng thấy thoải mái hơn.
Linh của mẹ cũng rất lém lỉnh, rất hay nịnh bố Bách. Bố đi làm về là chào: “con chào bố Bách đẹp trai”, lúc nhờ bố lấy gì con cũng nói: “ bố Bách đẹp trai lấy cho con ….”. Con còn khen mẹ xinh gái, ông bà nội đẹp lão.
Hôm trước mẹ nói chuyện với cô giáo của Linh, cô bảo Linh ăn uống kém lắm nhưng mẹ cũng không lạ vì Linh vấn thế. Con cũng rất khó chơi với các bạn, con không thích các bạn sờ vào người hay đồ của con như vậy là Linh không hòa đồng với các bạn, con vẫn tưởng như ở nhà mình, chỉ mình con là nhất, con không phải chia sẻ đồ chơi với các bạn. Mẹ cũng đã dặn Linh phải cùng chơi với các bạn mới vui…, giờ thì con chơi cùng các bạn nhưng vẫn giữ đồ của mình lắm. Hôm qua lúc đến lớp, con cất dép vào trong tủ đồ của con trong khi các bạn để ngoài giá để dép. Đến trưa đi ngủ thì con không ngủ, con nói với cô giáo cho con đi vệ sinh và con ra tủ đồ lấy dép mang vào để dưới gối ngủ. Hihi…Mẹ không nghĩ Linh của mẹ lại “xấu tính” đến thế. Có lẽ trước đây con ở nhà với ông bà nội, xung quanh nhà mình lại không có trẻ con nên Linh thường chơi một mình, chính vì thế mà con có tính “giữ của” như vậy. Cô giáo còn bảo ở lớp con học tô màu không tập trung, con không nói chuyện với các bạn nhưng con hay nhìn xung quanh, con nhìn xem các bạn làm gì trong khi đó bài của mình thì làm chưa xong. Mẹ phải rèn luyện cho Linh tính hòa đồng, biết chia sẻ với bạn bè và tập trung học hành hơn mới được. Sẽ mất thời gian dạy con vì con ngang bướng lắm nhưng mẹ sẽ cố gắng.

Mẹ cai sữa cho em Bo!

Thứ năm, ngày 9/6/2011. Mẹ cai sữa cho em Bo. Đêm đầu tiên, mẹ không nằm cùng Bo, Bo bắt đầu nhớ và tìm mẹ. Bo khóc suốt đêm và luôn miệng gọi "mi, mi...". Bo nằm tầng 3 cùng bà nội và bà ngoại, mẹ nằm tầng 2 cũng không sao ngủ được vì tiếng khóc gọi mẹ của Bo. Tiếng khóc của Bo càng da diết thì sữa của mẹ về càng nhiều, có những lúc mẹ nhụt trí, mẹ nói "thôi, thương con quá, không cai sữa cho con nữa" nhưng bố lại động viên mẹ " đằng nào cũng phải cai cho con, 2 mẹ con cố lên". Cai sữa cho Bo, mẹ thương Bo nhiều, mẹ đã từng nói mẹ sẽ cho Bo ti đến khi nào Bo 24 tháng nhưng ti của mẹ bị "nứt cổ gà", rồi bong cả da ti nữa, đau lắm Bo àh. Mẹ bị đau như vậy đã 2 tháng, mẹ cố cho Bo ti và giờ Bo sắp tròn 1 tuổi, Bo cũng lớn hơn rồi, mẹ đành phải cai sữa cho Bo thôi. Đêm đó Bo khóc nhiều quá, cũng may có ông nội lên bế Bo vì Bo chẳng theo 2 bà. Trộm vía, ban ngày Bo vẫn ăn ngủ bình thường, chỉ tối đến là khóc đòi mẹ thôi. Nhân dịp công ty mẹ cho đi nghỉ mát, mẹ trốn Bo để cai sữa cho Bo luôn, chứ ở nhà mà nhìn thấy Bo như vậy mẹ không cai nổi. Đi nghỉ mát mà lòng mẹ luôn nhớ tới Bo, mẹ thương Bo, mẹ khóc!...Bo khóc nhiều quá, khản cổ và ho nên phải uống thuốc. Hồi xưa chị Linh cai sữa dễ hơn Bo, chị không khóc nhiều và chỉ 1 hôm là chị quên luôn. Đêm qua là đêm thứ 4, Bo ngủ ngoan từ tối đến sáng. Tối qua khi Bo nhìn thấy mẹ về, mẹ bế Bo là Bo không theo ai nữa, rồi Bo thơm mẹ nhé, Bo thơm vào má mẹ nhiều nhiều, yêu Bo lắm.love Ah, tối qua, lúc mẹ nằm trên giường để nghỉ, Bo thấy mẹ nằm, Bo định ra đòi ti mẹ, thấy vậy bà ngoại lại phả bế để Bo quên ti mẹ đi.Cố lên con trai nhé!

Bo đã mọc răng!

Sau 4 ngày 3 đêm sốt liên miên, chiếc răng đầu tiên của em Bo đã nứt lợi chồi lên. hihi! Mẹ rất là vui! Thế nhưng Bo sốt lâu quá đã trở thành sốt phát ban, bác sĩ lại kê cho Bo 4 ngày uống thuốc. Khổ thân em Bo nhưng răng mọc là tốt rồi. Trôm vía, yêu yêu Bo lắm!

Bo tập đi!

Em Bo của mẹ 10 tháng 22 ngày tuổi, Bo bắt đầu tập đi vài bước. Trộm vía, Bo cứng cáp lắm nhưng Bo chẳng mọc răng gì cả, huhu. 1 tháng nữa Bo mà không mọc răng thì mẹ thực sự lo lắng và phải cho Bo đi khám bác sĩ đấy. Hay lắm nhé, Bo hôm qua làm cả nhà ngạc nhiên vì Bo biết "giữ của". hihi. Bo đang đứng trong cũi, thấy chị Linh lấy xe đẩy của Bo để chơi, Bo hét ầm lên, nhẩy nhẩy thật mạnh trong cũi là mặt đỏ nhìn chị Linh. Ông bà nội phát hiện ra điều đó, bảo chị Linh để xe lại chỗ cũ cho Bo và Bo không hét nữa. Mọi người cứ bảo Bo của mẹ "tồ" vì khuôn mặt hiền lành và ngơ ngác của con nhưng mẹ thấy Bo của mẹ chẳng tồ chút nào, nhiều lúc Bo cũng thật nghê gớm và bắt nạt chị Linh đấy. Trộm vía, trộm vía, con mẹ mọc răng nhé!

Biểu đồ tăng trưởng của Gia Phong

Mẹ bắt đầu viết cho con với tên mới nhé!

Đặt tên!
Ngô Đặng Gia Phong - cháu của ông
Ông đặt thế này con hiểu không
Nội ngoại ở xa trăm cây số
Chẳng phải chỉ mong được bế bồng!...
Hôm nay cháu ông đã chào đời
Cháu có đôi tai thật tuyệt vời
Long lanh tròng mắt đen hạt nhãn
Ông ngồi ngắm cháu mãi không thôi!
Ngày mai cháu ông có tên rồi
Cháu mang họ ghép của chúng tôi
Họ ấy trao con là NGÔ ĐẶNG
Nội ngoại hai bên đã bàn rồi!
Tên con được đặt là Gia Phong
Sau chị Gia Linh nước một dòng
Hơn cả chị con thêm từ ghép
Gia đình cần giữ nếp gia phong!...
Gia phong nghĩa là giữ đạo nhà
Dòng dõi tổ tiên của ông cha
Hiếu học, chăm làm, tu tích đức
Ngoan cường, cứng cỏi trước phong ba
Con được tên này, con hiểu không?
Làm sao xứng đáng cháu hai ông.
Cháu của họ Ngô và họ Đặng
Mai này làm rạng rỡ tổ tông!


Ngô Đặng Gia Phong hay còn gọi là cu "Bo" của mẹ. Hôm nay con được 6 tháng 26 ngày tuổi, con được 9,5kg (lúc 6 tháng), cân nặng hơn chị Linh hồi xưa nên mẹ rất hài lòng. Vì con nặng ký hơn chị Linh nên đến giờ con mới biết nhổm mông để tập bò, con ngồi cũng vững hơn rồi. Con cũng "hóng hớt" như chị Linh vậy, rất hay nói chuyện và mọi người trêu thì cười như được mùa, trộm vía con cũng nhanh nhẹn nhưng con trai mẹ điệu quá, làm nũng hơn chị Linh nhiều. Hồi xưa chị Linh ốm không kêu rên bao giờ nhưng con thì lại như thế đấy. Chị đi tiêm phòng đau thế nhưng cũng không kêu đâu mà con lại kêu đấy. Thế nhưng con lại rất nhường chị Linh, thể hiện đúng là một người đàn ông, con chẳng bao giờ kêu than khi chị Linh "trêu" và dành đồ chơi của con mà con chỉ làm nũng với bố mẹ và ông bà thôi. Trời rét quá, khổ thân con mẹ ốm phải uống kháng sinh. Mong cho qua đợt rét này để con mẹ đỡ khổ.
Trộm vía con nhanh nhẹn, đáng yêu lắm!

6/6/2010

Hôm qua là sinh nhật chị Linh, mẹ đã viết cho chị Linh một lá thư, mai mẹ sẽ post lên để tặng chị nhé. Mẹ con mình cùng chúc chị mạnh khoẻ, hay ăn chóng lớn và mãi mãi đáng yêu nhé...Ông bà ngoại lên dự sinh nhật chị Linh sau đó đưa chị về HP chơi rồi con ah. Mẹ phải gửi chị về HP để chuẩn bị đón con, lần này chị Linh đi hơi lâu, mẹ rất nhớ nhưng cố gắng con ah. Sau khi đón con xong, bố mẹ sẽ đón chị Linh về, cả nhà mình sẽ rất vui, chị Linh thích em lắm đấy.
Con trai yêu quý của mẹ!( cho phép mẹ được gọi con như vậy mặc dù mẹ con mình vẫn chưa gặp nhau). Tuần trước mẹ đi khám bác sĩ( "Bo" của mẹ 35 tuần tuổi) con được 2.8kg, lớn hơn nhiều rồi, bác sĩ bảo khi nào sinh con phải được 3.5kg. Mỗi một ngày trôi qua, mẹ lại cảm nhận và hình dung về con rõ hơn. Mẹ cảm nhận con sẽ có một khuôn mặt xinh xắn giống bố. Mẹ đã từng mơ thấy một đứa bé ngoan ngoãn, xinh xắn, mụ mẫm và mẹ nghĩ đó là con. Mẹ luôn giữ hình ảnh đó, mẹ cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Mẹ có 2 con rất nhanh, cả hai đều rất đáng yêu. Và có lẽ chỉ 3 tuần nữa thôi, mẹ con mình được gặp nhau, mẹ vui và mong chờ lắm.

Tháng trước mẹ đi kiểm tra sức khỏe, con mẹ khỏe lắm, 30 tuần tuổi, mẹ tính con dài khoảng 35cm, được 1.7kg như vậy là cũng vừa, không bé cũng không to lắm. Trông con giống bố, có cái mũi cao, bà nội bảo cái miệng với cái cằm cũng giống bố. Hình của con đây này.

Bố cũng đã nghĩ tên khác cho con rồi, bố bảo tên Minh nhà mình đặt nhiều lắm rồi, hơn nữa con tuổi hổ, bố muốn con mạnh mẽ hơn,và cpn hợp với núi rừng, với tự nhiên nên bố đặt con là CHẤN PHONG. Mẹ cũng đồng ý thế.

16/3/2010

Hôm qua mẹ đi khám sức khỏe cho con, bác sĩ bảo con vẫn khỏe và nặng >700g rồi. Trông mặt con có vẻ giống bố, con có cái mũi cao giống bố nhưng không bít mũi có to không, mũi to thì xấu lắm. Khuôn mặt của con trông cũng tròn tròn, bố bảo con có cái cằm giống mẹ và chắc khuôn mặt của con lại giống chị Linh, trông rất đáng yêu. Còn bệnh của mẹ thì chắc vẫn phải giữ gìn cho con đến lúc con chào đời. Khi nào sinh con xong mẹ mới chữa được bệnh của mẹ thôi... Yêu con lắm!