Sống

Ngẫm và nghĩ

Subscribe to RSS feed

Quyền lực của người tiêu dùng

5 năm trước, việc Hàn Quốc buộc "người khổng lồ" trong ngành bán lẻ thế giới là Walmart và Carefore phải chấp nhận rút lui khỏi thị trường đã khẳng định rõ ràng nhất về quyền lực của người tiêu dùng. Bài học của Hàn Quốc đang trở nên thời sự trong bối cảnh Việt Nam hiện nay.

Nhắc lại chuyện này để thấy rằng ngoài kinh nghiệm, tiềm lực tài chính và chiến tích chinh phục nhiều thị trường bán lẻ trên thế giới, các "đại gia" phân phối Walmart, Carefore cũng đem đến Hàn Quốc "vũ khí" giá rẻ nhưng kết quả họ nhận được vẫn là thất bại. Điều đó khẳng định, giá cả không phải là yếu tố quan trọng nhất trong thói quen tiêu dùng mà nó còn đi kèm dịch vụ, chất lượng, sự chia sẻ, trách nhiệm xã hội, đạo đức kinh doanh...

Cạnh tranh bằng giá là "vũ khí" lớn nhất mà Trung Quốc áp dụng ở mọi thị trường trên thế giới khi họ xuất hiện. Hàng giá rẻ của Trung Quốc lũng đoạn nhiều nước trong đó có Việt Nam. Từ bán vỉa hè cho đến chợ lẻ, từ các trung tâm thương mại đến siêu thị... đâu đâu cũng thấy hàng "made in China". Lợi thế về giá của hàng hóa Trung Quốc đã làm điêu đứng không biết bao nhiêu DN, bao nhiêu sản phẩm trong nước.

Sẽ chẳng có gì để nói nếu những hàng giá rẻ của Trung Quốc chỉ đi kèm với chất lượng "bèo". Nhưng vấn đề quan trọng hơn chính là việc kinh doanh bất chấp sức khỏe, bất chấp tính mạng người tiêu dùng của rất nhiều hàng hóa, sản phảm Trung Quốc hiện nay. Từ đồ chơi trẻ em nhiễm độc, sữa nhiễm melamine, thực phẩm chứa những chất nguy hại cho sức khỏe của con người... xuất xứ Trung Quốc đang tràn lan khắp nơi trên thị trường nội địa. Bất chấp các cảnh báo, các loại hàng hóa này vẫn "sống" khỏe trên thị trường nhờ lợi thế về giá.

Tẩy chay những sản phẩm chất lượng kém, những công ty đưa ra thị trường các sản phẩm chứa chất nguy hại tới sức khỏe con người như nói trên không chỉ thể hiện thái độ, quyền lực của người tiêu dùng Việt Nam mà còn bảo vệ sức khỏe chính mình và gia đình, người thân. Nếu chúng ta vẫn du di, coi giá cả là yếu tố quyết định thì hàng Trung Quốc độc hại sẽ vẫn còn tung hoành tại thị trường nội địa. Đã đến lúc phải dẹp bỏ cuộc cạnh tranh thiếu công bằng khi lấy giá làm thước đo giữa hàng Việt Nam chất lượng tốt hơn với hàng Trung Quốc chất lượng bèo hơn; dẹp bỏ nghịch lý các DN Việt Nam làm ăn chân chính nhưng phải khốn khó với các DN thiếu đạo đức kinh doanh bằng quyền lực của người tiêu dùng.

Chọn siêu thị trong nước, các bà nội trợ Hàn Quốc đã cho những đại gia bán lẻ trên thế giới nghiêng mình về sức mạnh của mình. Loại bỏ “vũ khí” giá rẻ của Trung Quốc bằng quyền lực của mình là điều mà những người tiêu dùng Việt Nam phải thực hiện ngay lúc này.

Nguyên Hằng

Sóng biển đông trong tâm hồn người Việt


Từ buổi ấy, "đất nước đẹp vô cùng nhưng Bác phải ra đi" để rồi "đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ, sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương" [Chế Lan Viên] , một trăm năm đã trôi qua. Và rồi hôm nay, trong tiếng "sóng quê hương" vỗ triền miên từ mũi Trà Cổ, đến Cà Mau vòng về Kiên Giang của một đất nước thống nhất, non sông quy vào một mối, liệu Bác đã có thể ngủ yên? Liệu có còn lặp lại nỗi trằn trọc thuở nao của Bác "Một canh, hai canh, lại ba canh. ... băn khoăn giấc chẳng thành, canh bốn canh năm vừa chợp mắt... thì đã phải thức giấc vì tiếng sóng từ Biển Đông giội về!

Sóng Biển Đông đang gầm gào thét gọi, lay động những tâm hồn Việt Nam chẳng thể nào ngủ yên khi chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc đang bị xâm phạm một cách ngang ngược.

Ở cạnh một nước láng giềng với mong muốn "tối lửa tắt đèn có nhau", chúng ta cứ ao ước được "bên ni biên giới là mình, bên kia biên giới cũng tình anh em". Và trong trái tim nhân dân của hai nước Việt-Trung bao đời, những người dân hiền lành, lương thiện, luôn dành chỗ cho tình hữu nghị anh em từng cưu mang cứu giúp lẫn nhau trong cơn hoạn nạn. Không phải ngẫu nhiên mà căn cứ địa thần thánh của cách mạng và kháng chiến của ta trong thế kỷ XX được xây dựng kề sát biên giới Việt Trung, và những chiến sĩ cách mạng Việt Nam đã ghi tạc vào lòng sự đùm bọc của bà con người Hoa bên kia biên giới trong những ngày đen tối của xiềng xích thực dân, đế quốc, phát xít. Cũng chính nơi đây, sau 33 năm bôn ba bốn biển năm châu tìm đường cứu nước, Bác Hồ đã dừng lại tại cột mốc biên giới để xúc động cúi hôn nắm đất quê hương.

Rồi đến hôm nay, đúng một trăm năm ngày Bác ra đi tìm đường, những cột mốc nằm suốt dải biên giới Việt Trung đã được xác định và gia cố vững chắc để khẳng định trên thực địa tính tôn nghiêm của chủ quyền lãnh thổ bất khả xâm phạm của một quốc gia. Thế nhưng cùng với việc thỏa thuận cột mốc biên giới trên bộ, thì "chiếc lưỡi bò" của mộng bành trướng với toan tính lấn chiếm lại thè ra muốn liếm trọn Biển Đông để thỏa cơn khát năng lượng của một cường quốc đang vội vã công nghiệp hóa và hiện đại hóa bằng bất cứ giá nào. Việc làm này của các thế lực hiếu chiến ở TQ đi ngược lại với nguyện vọng của nhân dân Trung Quốc anh em vốn muốn sống hòa hiếu, muốn có quan hệ tốt đẹp với Việt Nam, cũng đi ngược lại với thiên chí của nhiều nhà lãnh đạo TQ từng có những hành động và ý nguyện thiết thực xây đắp mối quan hệ Việt - Trung thực sự tốt đẹp.

Hiện nay, một "CNXH mang màu sắc TQ" đang tự phơi bày trước thế giới hình ảnh của một "đại bá" chef , nhằm thực hiện quá trình tích tụ tư bản để công nghiệp hóa, mà muốn thế thì phải tìm mọi cách giải quyết nhu cầu năng lượng mà theo các số liệu do Bloomberg tổng hợp, nguồn dự trữ dầu của Trung Quốc đã sụt giảm gần 40% kể từ năm 2001. Trung Quốc đứng đầu bảng về phá hoại môi trường do phát triển "quá nóng". Để đạt mục tiêu trở thành siêu cường, họ bất chấp những hệ lụy xã hội ngày càng gay gắt. Không phải ngẫu nhiên mà vừa rồi để nhằm trấn an dư luận, tờ Nhân Dân Nhật báo của Trung Quốc đã buộc phải có bài xã luận đề cập đến "những tiếng nói bị nhấn chìm" trong xã hội, ủng hộ quyền ngôn luận, kêu gọi "cứu vớt" những tầng lớp dân chúng cảm thấy bị bỏ rơi, không được lắng nghe và không có cách nào để bày tỏ những nguyện vọng của mình.

Hành động "diễu võ dương oai" gần đây vì thế là mũi tên nhằm hai đích, vừa hù dọa các nước láng giềng vừa làm giảm áp lực nội bộ. Cho nên, cùng với sự kiên quyết giáng trả hành động xâm phạm, phải làm cho nhân dân Trung Quốc biết về những hành động ngang ngược của nhà cầm quyền của họ đối với nước láng giềng Việt Nam. Trong khi cố gắng hàn gắn và củng cố mối quan hệ song phương với Trung Quốc thì đồng thời phải làm cho cộng đồng quốc tế biết về thiện chí của ta và tính hai mặt của Trung Quốc.

Cải thiện hình ảnh Việt Nam trong lòng bè bạn
Điều quan trọng nhất là trong khi mở ra một mặt trận đối ngoại để tranh thủ sự đồng tình và ủng hộ quốc tế, phải ra sức cải thiện hình ảnh Việt Nam trong lòng bè bạn. Để có được cái đó thì xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc theo đúng tư tưởng Hồ Chí Minh làm chỗ dựa vững chắc cho mọi giải pháp cần phải có nhằm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Việc ngang nhiên cho tàu "hải giám" [thực chất là tàu quân sự] xâm nhập vùng biển của ta để cắt cáp thăm dò dầu khí của tàu Bình Minh là một bước leo thang nhằm thực hiện ý đồ hiện thực hóa đường lưỡi bò, độc chiếm biển Đông. Cần hiểu rằng, đây chỉ là khúc nhạc dạo đầu để thăm dò thái độ của Việt Nam mà thôi. Và nếu như không có một thái độ thật cứng rắn thì từ khúc nhạc dạo đầu đó, nó sẽ là một bản "hòa tấu" quen thuộc của những lời có cánh hoa mỹ đi liền với những hành động xâm phạm trắng trợn. Đúng như sự nhận định của thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược Bộ Công an ngày 31.5.2011 : "Những tuyên bố của ta là đúng lúc, thiết thực nhưng chưa đủ. Chủ quyền quốc gia là tối thượng của một dân tộc, là vĩnh cửu, là trường tồn. Không ai có quyền được mặc cả độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia mình cả... Phải nói rõ việc làm của Trung Quốc đã vi phạm gì, vi phạm đến đâu sự độc lập của chúng ta, để cho thế giới biết chúng ta không kích động chủ nghĩa dân tộc mà là tinh thần tự tôn dân tộc".

Sức mạnh vô bờ từ lòng yêu nước Việt Nam
Lòng yêu nước gắn làm một với tinh thần tự tôn dân tộc là điểm nhạy cảm nhất trong tâm thế Việt Nam, chạm đúng vào điểm nhạy cảm ấy là một sức mạnh vô bờ được bậy dậy "kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước " như Bác Hồ đã từng phân tích. Đây chính là lúc phải biết khởi động truyền thống Việt Nam quật cường bất khuất không bao giờ chịu hèn yếu cúi đầu khuất phục cho dù kẻ thù có hung bạo đến đâu. Kinh nghiệm lịch sử đã cho thấy, chỉ giữ được hòa hiếu nếu chúng ta có đủ thực lực. Khi Nguyễn Trãi để nhằm "sửa hòa hiếu cho hai nước, tắt muôn đời chiến tranh" đã "nghĩ kế lâu dài đất nước, tha kẻ hàng mười vạn sĩ binh" [Bình Ngô đại cáo]. Mà làm được vậy vì thực lực của cuộc kháng chiến ở thế kỷ XV buổi ấy vốn đã từng "Gươm mài đá, đá núi cũng mòn; voi uống nước, nước sông phải cạn, Đánh một trận sạch không kình ngạc, đánh hai trận tan tác chim muông".[Bình ngô đại cáo]

Cũng vì vậy, đúng một năm trước ngày toàn quốc kháng chiến 19.12.1946, Hồ Chí Minh từng căn dặn : "Phải trông ở thực lực. Thực lực mạnh, ngoại giao sẽ thắng lợi. Thực lực là cái chiêng mà ngoại giao là cái tiếng. Chiêng có to thì tiếng mới lớn". Để có đủ thời gian gây dựng thực lực, Hồ Chí Minh đã từng khai thác bất cứ khả năng nào có thể, cho dù là nhỏ nhất, để nhân nhượng nhằm kéo dài thời kỳ hoà bình mong manh. Thế nhưng, khi buộc phải cầm súng, chúng ta biết cách phải nhằm trúng vào kẻ thù. Đó chính là bản lĩnh của Hồ Chí Minh.

Có được bản lĩnh ấy vì Hồ Chí Minh tin chắc vào sức mạnh của dân tộc mình, biết cách khởi động và đẩy tới đỉnh cao sức mạnh đó bằng đường lối đại đoàn kết dân tộc. Vũ khí vạn năng của "người Việt Nam" là lòng yêu nước và ý chí quật cường lưu truyền trong huyết quản. Chính cái đó là chất xi măng gắn kết khối đại đoàn kết dân tộc trên nền tảng của dân chủ và tự do được nghiêm chỉnh thực hiện. Bởi lẽ, "nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phục tự do, thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì".

Với tấm lòng nhân hậu và trung thực, dân tộc ta vẫn mong sao "Biển sóng biển sóng đừng âm u/ Đừng nuôi trong ấy trái tim thù", chúng ta khát khao hòa hiếu và hữu nghị với các nước láng giềng.

Tuy nhiên, hòa bình và hòa hiếu không thể là sự nhân nhượng yếu hèn mà có được vì chúng ta càng nhân nhượng họ càng lấn tới. Bởi vậy, phải thường trực nuôi dưỡng và phát huy ý chí quật cường bất khuất mà ông cha ta bao đời nuôi dưỡng để biến thành vũ khí mầu nhiệm chống ngoại xâm. Kỷ niệm một trăm năm ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước, chính là lúc đất nước với thế và lực mới càng phải khởi động sức mạnh toàn dân để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ tổ quốc. Đó là cách thiết thực kỷ niệm và học tập bản lĩnh Hồ Chí Minh.
Tác giả: TƯƠNG LAI[/ALIGN]

Điều kỳ diệu từ trái bóng

Hôm qua, trái bóng Jabulani đã chính thức lăn trên mặt sân cỏ Nam Phi. Hàng triệu trái tim người hâm mộ bóng đá bắt đầu thổn thức theo tiếng kèn Vuvuzela sôi động. Hôm qua, khắp châu Á, châu Âu, châu Mỹ, châu Đại Dương cùng hướng về châu Phi để chứng kiến giây phút khởi đầu của sự kiện bóng đá lớn nhất hành tinh trong sự cuồng nhiệt rực rỡ sắc màu…

Sự kiện đã khơi dậy trong lòng những khán giả nhiệt thành khắp năm châu một tình yêu bất tận với bóng đá, kéo người hâm mộ khắp nơi, không phân biệt màu da, sắc tộc, sang hèn, không phân biệt biên giới… xích lại gần nhau để cùng tận hưởng phút giây thăng hoa, màn trình diễn ngẫu hứng của các nghệ sĩ sân cỏ thế giới. Đó có lẽ là điều kỳ diệu nhất mà bóng đá mang lại cho hành tinh này.

Phi châu những ngày này thật nóng bỏng, Johannesbourg những ngày này thật sôi động. Ở khắp nơi, các CĐV tô vẽ cho ngày hội bóng đá thế giới trong sắc màu cổ động, trong những ánh mắt khát khao và tiếng kèn thôi thúc bước chân 32 đội tuyển quốc gia bước vào cuộc hành trình đến đỉnh vinh quang.

Nước chủ nhà Nam Phi đã làm tất cả vì một kỳ World Cup 2010 ấn tượng, đậm tinh thần đoàn kết và rực rỡ sắc màu. Lần đầu tiên, sự kiện bóng đá lớn nhất hành tinh được đưa về tổ chức ở Phi châu cũng được cho là thành công của FIFA trong nỗ lực khuếch trương môn thể thao vua ra khắp hành tinh. FIFA luôn coi cựu Tổng thống Nam Phi, ngài Nelson Mandela chính là “kiến trúc sư” mang sân chơi World Cup 2010 về với Phi châu. Người Nam Phi, người Nigeria, Cameroon, Bờ Biển Ngà rõ ràng phải bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc đối với ông, người suốt đời chiến đấu vì một châu Phi đoàn kết, tiến bộ cùng thế giới…

Người ta sẵn sàng gạt bỏ mọi hiềm khích khi World Cup đến, sẵn sàng bỏ dở công việc để dõi theo trái bóng tròn lăn trên khắp các mặt sân cỏ ở Nam Phi, sẵn sàng trở thành những người bạn thân thiết, khoác vai nhau say trong điệu vũ chiến thắng, thổn thức theo bước chân của các ngôi sao, nghẹn ngào giữa phút giây đội bóng mình yêu quý thua thiệt bạn bè…

Ở đất nước mà triệu triệu người dân khát khao một lần được trông thấy đội tuyển quốc gia góp mặt cùng các anh tài bóng đá thế giới như Việt Nam, mọi người cũng cuồng nhiệt như thể World Cup đang diễn ra ngay trên quê hương mình vậy. Người Việt Nam yêu tuyển Italia, quý tuyển Anh, dành sự cảm mến cho tuyển Tây Ban Nha, Đức và say trong điệu vũ tấn công của “samba” Brazil, của “cơn lốc màu da cam” Hà Lan… Tình cảm ấy có gì khác so với những CĐV chính hiệu của các đội bóng này. Miễn sao, người Việt Nam được thưởng thức những bữa tiệc bóng đá, thao thức về đêm trong những pha bóng đẹp, những bàn thắng vi diệu của các thần tượng Lionel Messi, Wayne Rooney, Kaka, Robinho, Podolski, Xavi, Villa, Henry…

19 kỳ World Cup đã qua nhưng mỗi khi trái bóng lăn lại giống như lần đầu tiên, rất lôi cuốn và đắm say lòng người. Chẳng thế mà khi trái bóng Jabulani 2010 vừa lăn, khắp hành tinh lại rộn rã…
[/ALIGN]

Văn hóa từ chức

Gần đây, báo chí đưa tin Thủ tướng Nhật Bản Yukio Hatoyama từ chức vì không thực hiện được cam kết di dời căn cứ quân sự Mỹ Futenma ở đảo Okinawa và vấp phải sự phản đối mãnh liệt của người dân. Ở Nhật Bản cũng như nhiều nước khác, việc từ chức được xem là chuyện bình thường. Họ quan niệm, trách nhiệm công việc của ai đến đâu thì phải làm tốt đến đó. Ai không đảm đương được hoặc để xảy ra những hậu quả, làm mất lòng dân thì vì lòng tự trọng, họ sẵn sàng xin từ chức. Và điều này đã trở thành một nét văn hóa - “văn hóa từ chức” - trong sinh hoạt chính trị của nhiều nước.

Thực ra, chuyện từ chức cũng được nhắc nhiều lần ở nước ta thời gian gần đây. Cách đây khá lâu, một đồng chí lãnh đạo ở một bộ xin từ chức vì liên đới trách nhiệm để xảy ra sai phạm. Ngay ở TPHCM, cũng có trường hợp tương tự. Người đứng đầu ở sở L. xin từ chức vì để cấp dưới sai phạm. Cách đây 5 năm, đồng chí Võ Văn Hoang, Chủ tịch UBND quận 9 - vị chủ tịch UBND quận đầu tiên của TPHCM, làm đơn xin từ chức vì thấy năng lực của mình hạn chế, không đủ sức đảm đương, gánh vác công việc được giao. Sau đó, Ban Thường vụ Thành ủy TPHCM đồng ý giải quyết nguyện vọng này và đánh giá cao ý thức trách nhiệm của đồng chí Võ Văn Hoang với dân, với sự nghiệp chung mà không tính toán, so đo.

Thực tế việc từ chức hiện vẫn chưa trở thành một thói quen trong hệ thống chính trị nước ta. Bởi thông thường, hễ cán bộ nào không làm tròn nhiệm vụ, hoặc có sai phạm thì tiến hành kiểm điểm, xử lý, sau đó được cấp trên chuyển đi nơi khác làm việc để họ có điều kiện rèn luyện và tiếp tục cống hiến. Giải pháp này thể hiện tính nhân văn trong sử dụng cán bộ nhưng lại không tạo được thói quen từ chức trong suy nghĩ cán bộ.

Nhân chuyện này, xin kể về chuyến đi làm việc của đoàn công tác Thành ủy TPHCM với một số Quận ủy, Đảng ủy tổng công ty để góp ý văn kiện Đại hội Đảng bộ nhiệm kỳ 2010-2015. Tại đó, đoàn phát hiện một số đơn vị… quên kiểm điểm kết quả thực hiện các chương trình, công trình trọng điểm đề ra từ đầu nhiệm kỳ. Tìm hiểu kỹ mới biết, rất nhiều chương trình, công trình trọng điểm không hoàn thành chỉ tiêu, thậm chí giậm chân tại chỗ.

Hỏi tại sao không đưa vào dự thảo báo cáo chính trị của Đảng bộ để kiểm điểm, rút ra bài học kinh nghiệm thì có đồng chí lãnh đạo đơn vị đổ cho “trách nhiệm của lãnh đạo cũ, còn tôi mới về, không biết gì cả”; hoặc đổ thừa “tại khủng hoảng kinh tế tài chính toàn cầu, nên dự án của quận không triển khai”… Nhiều cấp ủy, nhất là người đứng đầu cố tình che giấu khuyết điểm vì thấy mình thất hứa với dân, dễ “mất điểm” trước cấp trên, dễ mất phiếu trong đại hội và lo xa hơn, dễ bị quy trách nhiệm làm thiệt hại vật chất, ảnh hưởng đến uy tín của đơn vị nên không có ý định từ chức.

Dường như khi nói đến từ chức là người ta cảm giác như một sự xúc phạm đến nhân phẩm, tư cách cá nhân, đến quyền lực đang nắm giữ, mà không hiểu rằng việc làm đó cần được xem là có lợi cho Đảng, cho dân và cho chính bản thân họ. Biết từ chức đúng lúc cũng là thể hiện văn hóa, nét đẹp trong việc xây dựng một nền văn hóa, tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, trong thời buổi hiện nay.

Hãy vì một thành phố văn minh

Tình trạng vỉa hè bị lấn chiếm làm chỗ buôn bán từ lâu đã là “cái gai” trong mắt của người dân thành phố. Không ít địa phương đã tìm cách lập lại trật tự, song có thể nói rằng... đâu vẫn hoàn đấy! Sắp tới, Ủy ban nhân dân TPHCM sẽ cho phép áp dụng phương án thu phí một phần lòng đường, vỉa hè đối với những trường hợp sử dụng vỉa hè để kinh doanh, làm bãi giữ xe... Liệu phương án này có cải thiện được hình ảnh bát nháo, mất trật tự của bộ mặt đô thị hay càng làm cho nó tệ hơn?

Chúng ta thômg cảm và chia sẻ với những người buôn tần bán tảo, kiếm sống nơi vĩa hè. Chúng ta chia sẻ với những người mưu sinh bằng gánh hàng rong. Nhưng xã hội ngày càng phát triển, chúng ta không thể để tình trạng bát nháo này cứ ngang nhiên diễn ra trên đường phố. Nếu không thay đổi tư duy, không lập lại trật tự, thì ta không thể xây dựng một xã hội văn minh, một thành phố tốt đẹp hơn. Dĩ nhiên đây là một quá trình, cần phải có thời gian, lộ trình. Nhưng nhất định phải bắt đầu ngay từ bây giờ. Vì thế, e rằng khi phương án cho thuê vỉa hè được “bật đèn xanh”, khắp nơi sẽ bùng phát vô số “chợ” vỉa hè. Khi ấy, việc xây dựng thành phố có diện mạo văn minh chắc còn... xa lắm!.

Trong khi đó, theo Nghị định 34 của Chính phủ vừa ban hành, người đi bộ nếu không lưu thông đúng phần đường cũng bị phạt, như vậy sẽ có rất người người chẳng biết đi thế nào vì có quá nhiều đoạn đường mà vỉa hè không còn chỗ đặt chân. Thực tế này khiến lực lượng cảnh sát giao thông phải xử lý “mềm”: chỗ nào vỉa hè không đi được sẽ không phạt người đi bộ dưới lòng đường. Tất nhiên, đặc thù của thành phố là các hoạt động dịch vụ nên việc sử dụng một phần vỉa hè cũng là nhu cầu cần thiết đối với các đơn vị, cá nhân kinh doanh, song từng địa phương cũng không nên “cởi mở” phạm vi này quá rộng. Đặc biệt, cần có “quy hoạch” việc cho thuê vỉa hè một cách cụ thể, như ưu tiên cho các quầy sách báo, hạn chế các quán cóc bán hàng ăn uống gây mất vệ sinh, mất mỹ quan.

Ở các nước khác, vỉa hè cũng được sử dụng để phục vụ việc kinh doanh, nhưng họ khoanh vùng khu vực chứ không tràn lan như ở thành phố mình. Hãy nhìn khắp nơi xem, con đường kéo dài đến đâu thì “chợ” vỉa hè cũng chạy dài theo như thế. Người đi bộ trên vỉa hè khó có cái cảm giác khoan thai bởi phải căng mắt để né tránh hàng hóa, quán xá và cả xe cộ. Nói không ngoa, đi bộ trên vỉa hè ở xứ ta chính là “thể dục... vượt chướng ngại vật”.

Một phương án về thiết lập trật tự đô thị khi đưa ra nhất thiết phải đáp ứng được yêu cầu cải thiện tình hình trật tự. Diện mạo đô thị ngày càng phải được tân trang, chấn chỉnh cho sáng sủa hơn chứ không chỉ chú trọng đến việc tận thu. Phần lớn vỉa hè vốn đã chật hẹp thì cần phải làm cho thoáng, cho sạch. Nếu vỉa hè được công nhận là “chợ” lộ thiên, e nhan sắc đô thị có úa tàn?

Đừng biến đường phố Sài Gòn thành những cái chợ.Hãy vì một thành phố văn minh.

Nhớ "hoa phượng"

Con đường làng quê tôi, mùa này đẹp lạ thường. Tiếng ve. Âm thanh đặc trưng của một vùng quê trong mùa nắng nóng. Đi dưới những tán cây mà cứ ngỡ là mưa...Ồ không..."nước mắt" của ve. Những chú ve cứ cố sức, thi nhau mà hát những khúc nhạc rộn rã của những ngày đầu hè.

Phượng. Một cây, hai cây, ba cây,...Không. Một con đường hoa phượng. Nở đỏ rực. Con đường mà hàng ngày tôi vẫn đi về ngày hai buổi, giờ đây gợi lại ký ức trong tôi mỗi chiều đi làm về. Nhìn những cánh phượng đỏ thắm, rơi nhẹ nhàng theo làn gió, như những chú bướm thật dễ thương mà tôi đã ghép tặng em, bằng chính những cánh phượng, bằng chính tình yêu của tuổi học trò.

Nhớ...Nhớ da diết. Nhớ bạn bè. Nhớ thầy cô. Và nhớ em.

Cả dân tộc đang nhớ về Bác

Hôm nay 19 tháng 5. Cách đây 120 năm. Ngày sinh của Bác. Hồ Chí Minh

Chính Bác. Người đã mang về ánh sáng độc lập cho dân tộc cho Tổ Quốc Việt Nam. Một vị lãnh tụ mà ai cũng kính yêu, thương mến.

Hôm nay, Cả dân tộc Việt Nam có chung một nỗi nhớ. Nhớ về Bác. Bác là ánh sáng soi đường cho dân tộc Việt Nam vững bước, đi trên con đường xây dựng, bảo vệ và phát triển.

Đứa bé

Tôi và mấy đồng nghiệp cùng ngồi ăn cơm trưa, tại một quán cóc ven đường, gần nơi làm việc. Cái nóng, cái khát và cái đói làm cho ông anh của tui, lùa lia lùa lịa cái muỗng cơm vào miệng trông thật buồn cười…anh vừa ăn vừa uống nước…vùa nói chuyện tếu.

Bỗng một chị với dáng vẻ hớt hơ hớt hải, từ xa đi lại, vừa đi vừa nói, nói đủ thứ nói, toàn những chuyện đâu đâu. Nào là lính bắt, công an còng tay, nó đánh mày chết luôn,…miệng chị không khi nào ngưng lại.Tôi hơi ngạc nhiên. Mấy anh đồng nghiệp bảo chị ấy bị bệnh tâm thần. Với bộ đồ, cách nói chuyện, xem ra chị ấy bị bệnh thật rồi.

Tôi thấy lòng mình se thắt lại khi nhìn thấy đứa bé chừng 4tuổi, gầy còm, mặt mày dính đầy bụi bậm với vẻ tiều tụy, lẽo đẽo theo sau người chị ấy. Đứa bé ấy là con của chị. Tội nghiệp. Nó cứ cố bám theo mẹ.. Mẹ nó đi tới. Nó chạy theo. Chị băng qua đường. Nó cũng chạy theo. Chị đi nhanh và bỏ mặc đứa bé ở sau như không hề biết…

Nhìn em, tôi thấy xót xa lắm. Thương em. Bởi số phận đã sắp đặt cho em có một tuổi thơ không được may mắn như những đứa trẻ cùng trang lứa, được cha mẹ thương yêu, được đi học, được nệm ấm chăn êm, được ăn ngon, được mặc đẹp, được có những gì mình muốn. Còn em thì ngược lại. Mọi thứ đều không. Với dáng người như thế, chắc chắc rằng em đã phải nhịn đói, nhịn khát chạy theo người mẹ trong cái nắng như thiêu như đốt của những ngày mùa hè.

Tôi không hiểu một điều, gia đình của chị ra sao, chồng chị đang làm gì và ở đâu ? Vì sao để chị và đứa bé phải lang thang khắp đầu đường, ngõ phố trong tình trạng như vậy? Cuộc sống gia đình có thể vất vả bởi căn bệnh của chị. Nhưng không phải vì thế mà ta bỏ mặc chị và bỏ mặc tương lai của đứa bé.

Xã hội là vậy. Cuộc sống vốn có những điều không công bằng. Mong sao tinh thần chị sớm ổn định để chị sớm nhận ra rằng, phía sau chị có một tương lai tươi sáng mà hàng ngày chị đã lãng quên trong nỗi đau thể xác lẫn tinh thần. Nó sẽ là chỗ dựa tinh thần cho chị trong ngày tháng cuối của cuộc đời chị sau này. Đứa bé.

Nỗi đau giáo dục

Mấy ngày qua, hàng triệu người đã tận mắt nhìn thấy một vụ đánh người vừa phẫn uất vừa đau lòng giữa ban ngày tại Hà Nội. Xem đoạn phim được quay bằng điện thoại di động tung lên mạng, Tôi bị sốc. Hình ảnh một cô gái trẻ, độ tuổi học sinh cấp ba, bị một số nữ cùng trang lứa túm tóc lôi xềnh xệch, đá vào đầu, đạp vào mặt cứ như một vật nhọn đâm vào ngực tôi bỗng nghe đau nhói.

Còn gì đáng buồn hơn khi có một bộ phận trẻ mới lớn đã tiêm nhiễm thói côn đồ, hung hăng hành hạ thân xác người khác lấy làm hả hê. Còn gì đáng giận hơn khi chứng kiến cảnh tượng ấy mà xung quanh nhiều đứa trẻ khác, có đứa mặc đồng phục học sinh, thản nhiên đưa mắt nhìn như thể đang... xem phim. Và còn gì đau lòng hơn khi những giá trị đạo đức mà gia đình, nhà trường, xã hội cố công dạy dỗ cho những đứa trẻ ấy bấy lâu nay dường như vô nghĩa.

Vẫn biết ở trên đời bên cạnh cái tốt luôn tồn tại cái xấu, nhưng khi cái xấu luồn sâu vào chốn học đường, nhuộm đen suy nghĩ trong sáng của học sinh thì đó là mối nguy hại lâu dài cho xã hội. Tuy nạn nhân trong đoạn phim trên không phải là con em mình, song tôi chắc chắn rằng tất cả các bậc phụ huynh đều đau lòng và hết sức phẫn nộ. Chúng ta lo lắng trước những biểu hiện đạo đức xã hội suy thoái thì dĩ nhiên hiện tượng một bộ phận giới trẻ ngày càng xa rời nhân tính càng làm chúng ta lo lắng nhiều hơn nữa.

Kẻ từ nhỏ đã quen thói sử dụng bạo lực, ắt bước đường đời của kẻ đó sẽ gây đau đớn cho những người khác hoặc chuốc lấy hậu quả tệ hại cho chính mình. Một số phụ huynh có con nhiễm thói hung hăng thường chống chế bằng câu nói của “người xưa” là “cha mẹ sinh con, trời sinh tính”. Tôi xin nói thẳng rằng “tâm tính con người như thế nào là kết quả của việc giáo dục có chu đáo hay không, chứ trời không hề can thiệp”. Không ít gia đình xem những biểu hiện ngông nghênh trong nói năng, sinh hoạt của con là chuyện nhỏ, thậm chí còn muốn con mình phải “mạnh” hơn bạn bè, chẳng hề dạy con cần nhún nhường với mọi người. Ở trường thì lập ra những rào cản bằng quy định cấm. Nếu nghĩ rằng hễ học sinh chấp hành những điều cấm là sẽ phát triển nhân cách tốt ư? Xin thưa, chưa đủ! Có lẽ do chương trình học rất “căng” nên hầu như ở trường không có thời giờ dành cho việc dạy cho học sinh “học làm người”. Một nền giáo dục chỉ chăm chú hướng học sinh vào việc cố học để “lên lớp”, để “thi đậu”, để nhà trường và học sinh cùng “đạt thành tích” mà thiếu sự dạy dỗ “học để làm người” thì chưa phải là một nền giáo dục ưu việt.

Hiện tượng lứa tuổi học sinh đánh nhau, nhiều người đánh một người, đặc biệt nhiều nữ sinh đánh hội đồng bạn gái một cách dã man đã từng xảy ra ở nhiều địa phương. Hành vi này ngày càng nghiêm trọng hơn, bởi nó diễn ra nơi công cộng giữa ban ngày. Dư luận xã hội đã bày tỏ lo ngại, đã lên tiếng cảnh báo, thế nhưng nó vẫn diễn ra. Thiết nghĩ, cần phải truy ra nhóm nữ có hành vi bạo ngược trong đoạn phim “kinh hoàng” ấy để xử lý nghiêm khắc, đồng thời từ vụ này, cơ quan pháp luật nên đưa ra “thông điệp” với các đối tượng tương tự rằng: “Nếu gia đình, nhà trường không dạy được thì pháp luật sẽ dạy!”.

Đi Vũng Tàu

Mấy năm rồi, tôi mới có dịp quay lại Vũng Tàu. Nhớ năm đó, cơn bão tàn phá thành phố biển này thành một mớ hỗn độn. Những nóc nhà trơ trọi, những thân cây nằm ngổn ngang quấn quít bởi mớ dây điện chằng chịt. Vậy mà giờ đây, những ngôi biệt thự, chung cư, những khách sạn cao cấp sừng sửng mọc lên dọc theo con đường biển trông thật hiện đại và đẹp mắt yikes .

Đêm thành phố Vũng Tàu thật đẹp. Những quán cafe dường như chật cứng. Cũng phải. Được ngồi trên cao, uống nước, ngắm biển và nghe hơi thở của biển thì ...tuyệt cú mèo coffee wine . Đi dạo bãi biển dịp trăng rằm cũng không kém thú vị. Trăng, biển và em...flirt Tôi chợt hiểu vì sao có những ca khúc về biển hay đến như vậy.singlol

Đua chó...no cũng hay hay. Nhìn những chú chó cố sức, cong đuôi mà chạy thấy cũng có hứng thú. Càng hứng thú hơn khi em và tôi cùng thử vận may và thần tài đã đến. Cám ơn những chú chó dễ thương đã mang đến niềm vui cho tôi, em và tất cả mọi người. Tuy số tiền trúng thưởng không nhiều ( 3 lần em mua đều trúng , còn tôi thì nock out cả 3 lần ) nhưng cảm giác của trò cá cuộc cũng khá hấp dẫn.

Biển Vũng Tàu mùa này không sạch lắm. Rác, Tảo, Sứa,...và bả dầu. Ai tắm cũng bị lấy dấu chân để ghi dấu ấn cho riêng mình trên bãi cát. Một minh chứng đáng tin cậy cho những ai đã đến với biển.whistle

Điều đáng tiếc là giá phòng cho thuê tại TP biển mùa này khá đắt đỏ bomb chef . Ở một đêm, trong một nhà nghỉ tương đối cũng đã là khá cao, huống chi là các khách sạn có sao. Giá như TP ổn định được giá cả, phát huy khả năng của một thành phố du lịch, tôi nghĩ trong một tương lai không xa, Vũng Tàu sẽ là một trong những thành phố du lịch năng động và hấp dẫn nhất khu vực.
June 2013
M T W T F S S
May 2013July 2013
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30