My heart is for the life!

Nguoi dan toc

Subscribe to RSS feed

Mơ xưa!

Khu đất nhà tôi bây giờ xưa kia là khu rừng nhỏ, ngày ba má đưa chúng tôi về, xóm này còn hoang vắng lắm. Ngày ngày ba má tôi phải đào hết những gốc cây to để làm thành một khu vườn, chúng tôi theo sau nghe ba má nghe kể chuyện ngày xưa, tôi không hiểu nhiều nhưng ước mơ ngày mai lớn lên tôi cũng sẽ đi xa, học được nhiều điều như ba tôi đã từng làm..., Quê tôi gió nhiều, gió quật anh em tôi ngã, gió làm ba má tôi như cái bóng liêu xiêu.

Mùa đầu nhà tôi trồng mì vì nó là cây lương thực ngắn ngày, nghe ba má tôi nói vậy. Chúng tôi theo sau bỏ những gốc mì xuống những cái hốc đất mà ba má tôi đã đào lên trước đó, cả nhà tôi lúc nào cũng bên nhau. Đêm nào anh em tôi cũng đòi ba má tôi kể chuyện, những câu chuyện cuộc đời dài không bao giờ dứt. Anh em tôi ngủ say lúc nào không biết.

Mùa đông năm ấy, chúng tôi ăn những củ mì đầu tiên, mì đắng quá anh em tôi phải trộn với cơm. Ngồi quay quanh bếp lửa ăn những củ mì đắng ngắt, nghe tiếng mưa dai dẳng, tiếng gió rít qua khe vách, lâu lắm lại có tiếng xe qua. Tôi lại mơ về ngày mai tôi sẽ đi xa trên những chuyến xe kia, đi qua những nơi mà ba tôi đã đi để về kể lại cho má tôi nghe. Anh em tôi lớn lên từ những giấc mơ như vậy đó!

Giờ anh em tôi đã đi xa, đã qua những nơi như ba tôi kể, nhưng sao tôi lại buồn, ba má tôi còn buồn hơn vì phải xa những đứa con, lâu lắm mà tụi nó chưa về...!

Gió Tu Bông...

Ngày đó, khi vào lớp 10 tôi phải học ở một ngôi trường xa mà nơi đây tôi không quen lấy một ai. Mấy đứa lớp tôi cùng một trường từ xưa nên thân nhau lắm. Lúc nào cũng quấn quít bên nhau để tôi thấy rằng chỉ có tôi là người xa lạ, Ừ mà xa lạ thật, khi một mình tôi đạp xe hơn 5 cây số để đến đây hòa vào một môi trường mới, nơi mà chỉ có con đường làm bạn với tôi...

Giờ giải lao tôi hay đứng ở hành lang nhìn ra xa mong bắt gặp một người quen, không có ai, mà làm gì có ai quen ở nơi xa này chứ. Tôi chỉ thấy một chiếc xe đạp của ai đó ở sân trường, khác với tất cả những chiếc xe đạp của trường tôi, chiểc xe đạp mini giỏ nhựa….

Một hôm trên đưòng tan học, tôi va phải một người, một tai nạn nhỏ xảy ra, người tôi gây ra tai nạn là chủ nhân của chiếc xe tôi đã nhìn thấy ở sân trường hôm nọ, tôi và em quen nhau từ đấy.
Nhà em nằm trên con đưòng đến trường của tôi, nên ngày ngày em hay chờ tôi trước cổng. Từ ngày có em, tôi không còn đơn độc nữa, chúng tôi chờ nhau đi, chờ nhau về. Dạo ấy em phải thi vào lớp 10, tôi phải làm quen với ngôi trường mới nên chúng tôi đi học thêm vào buổi tối. Những buổi tối tan lớp, em thường đứng đợi tôi tự lúc nào, nhiều khi tôi muốn đợi em một lần nhưng chưa bao giờ đựơc, em nhanh lắm, em luôn đi trước đợi tôi. Hôm nào em cũng dúi vào tay tôi khi những viên kẹo khi thì cái bánh mà em mua ở một cái quán nhỏ bên trường. Chúng tôi cùng nhau về trên con đường dài gió hút.., gió đến nỗi xe không thể nào đi được, chúng tôi dắt bộ, gió Tu Bông…. Không nói gì, không mơ về ngày mai…, chúng tôi chỉ thấy vui khi cùng đi bên nhau, qua con đường dài, gió, tối…

Một hôm trong giờ giải lao, em đưa một thằng con trai nào đó tới gặp tôi, em hỏi tôi rằng: Anh có thích em không? Không!, tôi trả lời, không suy nghĩ, em không nói gì.., quay mặt, Tôi thấy mình ngốc quá...

Kể từ đó em không còn chờ tôi nữa, những buổi tan trường tôi ngóng chờ em nhưng không gặp. Em không thích gặp tôi. Có những khi tôi thấy em đi trước nhưng không bao giờ theo kịp…., vì em đi vội hay vì tôi không dám gặp em, không hiểu tôi....

Thời gian trôi tôi đã có nhiều bạn hơn trong lớp và chúng tôi ít khi gặp nhau hơn, dù chỉ là gặp. Năm tôi 12 em tặng tôi quyển lưu bút và bài của em ở trang viết đầu tiên, cũng vẫn vu vơ những kỷ niệm học trò, tình yêu còn xa lắm... Tôi vào đại học, Đà Lạt đêm đầu xa nhà, mưa, buồn, bất chợt tôi nhớ cái gió Tu Bông, nhớ con đường hun hút …, nhớ dáng em!

Em viết thư cho tôi hỏi han chia sẽ, thời gian trôi nhanh tết đó tôi về thăm em, Tôi bảo em rằng, hay là mình yêu lại. Tưởng chừng vô duyên lắm, nhưng em và tôi biết rằng, đằng sau là một con đường dài với cái gió Tu Bông…. Chúng tôi yêu nhau từ đấy.

Được một thời gian em bảo chúng tôi không hợp nhau, thế là chia tay, lần đó tôi buồn, buồn hơn cả những lần tan trường không có em, vì lần này tôi có ước mơ, ước mơ một ngày ra trường tôi sẽ về lại bên em, chúng tôi cùng sống ở cái nơi mà chúng tôi quen nhau, cái nơi em đợi tôi về, mơ lắm.... Tan vỡ rồi…

Ra trường tôi ở lại Đà Lạt, thời gian này em cũng hay nhắn tin thăm hỏi tôi, mấy đứa bạn bảo tôi có người yêu, tôi lại không nghĩ vậy. Tôi không hiểu tại sao nữa, cuộc sống bây giờ khó khăn quá, tôi không dám ước mơ nhiều...,

Em lên Đà Lạt thăm tôi, đó là lần đầu tiên chúng tôi hẹn nhau sau gần 10 năm từ ngày xảy ra tai nạn với chiếc xe đạp mini giỏ nhựa, giờ em đẹp lắm. Tôi ước mong ngày đó đừng chia cách để tôi không phải xa em ngần ấy năm trời, em cũng vậy. Em về lại Sài Gòn, mang theo suy nghĩ xa xa..., Tôi cũng vậy... Em ra trường, sẽ không ai chia cách chúng tôi, không còn ngốc nữa....


Nhưng rồi lần này tôi là người lỗi hẹn, không như ngày xưa nữa, chia xa rồi lại gần..., giờ thì mãi mãi rồi.... , tôi ra đi, em cũng đã chọn con đường riêng, nhưng sao tôi vẫn nhớ ngày xưa quá vậy, nhớ con đường hun hút gió Tu Bông..., day dứt lắm...!

Chênh vênh...

12 giờ chuông điện thoại đổ dồn, không biết là tiếng chuông cuối đêm hay tiếng chuông ngày mới, tiếng chuông giãi bày hay tiếng chuông sinh mệnh. Tôi chần chừ nhất máy, bên kia chỉ nghe tiếng nấc trong đêm vắng, nỗi đau đời đã nghiền nát giọng em, vứt vào hư ảo. Có cách nào chết nhanh nhất không anh? Tôi bàng hoàng lo sợ cho cuộc đời em. Tôi cố nghĩ thật nhiều để níu đời em lại, nhưng tâm trí tôi cứ rỗng không đến mơ hồ. Tôi mong chờ một ngôi sao băng ngang qua màn đêm u tịch kia cho tôi gửi về em một điều ước nhưng nỗi chờ không thành hiện thực.

Ngày xưa đâu phải vậy, Tôi và em ngồi bên nhau thâu đêm cùng nghĩ về cái khắc nghiệt cuộc đời để sáng mai vui sống cùng đời. Ngày đó, soi mình vào mắt em, Tôi thấy chính bản thân mình, thấy ước mơ bỏng rát làm tan chảy những dòng ứ động cuộc sống dồn về tim như muốn nổ tung. Tôi mong ngày mau tới để thực hiện những hoài bão, để tôi được hòa mình cùng dòng chảy loài người. Nhưng giờ, trước nỗi đau của riêng em tôi chỉ dám thinh lặng.

Tôi chìm vào cơn ngủ mong mang đến cho em một giấc mơ. Nhưng trong giấc mơ kia, tôi lạc giữa sa mạc mênh mông, đang cố trốn chạy những con dao nắng cứa vào da thịt, vắt kiệt những giọt máu mồ hôi. Tôi rơi tõm giữa đại dương lạnh buốt, cố với một cành khô. Tôi vùng dậy, co mình trước nỗi đau đêm qua để cơn mê hoang tan dần trong sương sớm. Không một giấc mơ nào dành cho em!

Ngoài kia, những sợi nắng trải mình trên thảm cỏ, uốn lượn trên những ngọn dã quỳ đang khua mình trong gió. Cảnh vật hiền hòa nhưng vô tình cũng như tôi vô tình trước nỗi đau em. Không, tôi cố làm thật nhiều, nhưng bóng đời tôi cũng nhỏ đâu thể che chở bóng đời em. Thôi hãy sống như những giấc mơ xưa, hãy để tâm hồn mình trải rộng, mênh mông che lắp đi nỗi đau kia em nhé...!
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31