NGÀY BUỒN
Friday, 25. September 2009, 00:52:53
Đầu tiên là sáng ox dậy kêu lạnh và sốt nhẹ. Cũng uống ít thuốc tây rồi đi làm.
Tiếp đến là con trai vượt đèn vàng nên bị giữ xe, hao hụt mất tiền và thời gian :cry
Tới chiều thì bố sốt to hơn, vấn đi làm. Tối về sốt hầm hập. Dục con hoà thuốc cảm bột của nhà cho bố uống. Khách tới khám bệnh con cáo lỗi vì bố mệt ko khám được. Bố kêu đau đầu quá nên gọi con trai út bóp đầu cho bố.
Tiếp tới là nối buồn nhân tình thế thái, một người cố ý vô ơn bac bẽo. Dù đã dự đoán nhưng lòng vẫn thấy buồn và bị tổn thương. Tại sao dự đoán được? Vì mình đã cảm thấy và làm mấy tess thử rồi. Tuy vậy mình cũng vẫn hy vọng người đó ko xử sự như vậy. Nhưng hôm nay thì cái dự cảm nó đã thành sự thật. Chính vì vậy mà thấy lòng đau và thất vọng quá. Nhiệt tâm của mình đã đặt ko đúng chỗ rồi.
Tối muộn lại 1 tin buồn nữa khiến ox đang trạng thái lơ tơ mơ cũng phải ngồi dậy.
Bảo con pha liên tiếp 2 cốc thuốc cho ông ấy uống mà chưa thấy hạ sốt. Moi khi mình chỉ cần uống 1 - 2 lần là ổn ngay
Động viên ông ấy đừng suy nghĩ cố gắng ngủ. Nhưng rốt cục là mình lại mất ngủ.Cả đêm nằm ko ngủ canh chồng sốt. Gần sáng mới thấy người ông ấy hơi mát một chút. Sáng sớm lại hầm hập sốt
Bò dậy, đánh thức con trai dậy đánh răng rửa mặt rồi đi mua cho bố bát canh
OX dậy. Lo lắng nên bảo:
- Anh phải uống thuốc kháng virus đi kẻo nhiễm H1N1 thì gay. Một ngày anh khám bệnh cho bao nhiêu người chẳng mang khẩu trang gì, có thể nhiễm lắm chứ
Ông ấy kêu:
- Người anh ra đầy mồ hôi đây này. Rủa mặt đánh răng xong ra trình diện vợ. Đúng là người ông ấy đã mát hoàn toàn rồi
Canh con mua về chỉ sêu 1 chút ăn. Lại nhồi tiếp cho ông ấy 1 cốc thuốc nữa. Trưa về người chỉ còn mền mệt. May quá. Chiều về uống một cốc sữa rồi lại đi làm tiếp. Người tham công tiếc việc như ông ấy ko thể nghỉ lấy 1 ngày. Cuộc đời mình thât may mắn có được ông ấy.
Nhưng tâm trạng nặng nề vẫn theo suốt cả ngày, ko hưng phấn lên được. Và nỗi buồn này còn dai dẳng theo mình nhiều ngày chưa thể dứt. Khó khăn có thể khắc phục dần dần nhưng nối buồn lòng người ko khắc phục được vì nó ko thuộc chủ quan của mình. Chưa tìm ra cái lý lẽ để an ủi mình vượt qua chuyên này.
Chỉ biết tư nhủ gồng mình lên mà chịu đựng cho qua cơn bĩ cực thôi
Ko biết xếp bài này vào tầng nào trong nhà đây?
Thứ 6
Tối qua tâm trạng mình đã khá hơn nên ngủ được. Tuy nhiên tối hôm qua ox đi làm về cũng bảo hôm nay là một ngày ko ra gì.Thể xác ông ấy quá mệt mỏi do công việc và dư âm của trận sốt. Ông ấy bảo người anh nó cứ nhũn ra, cảm giác các khớp xưong nó long ra, lỏng là lỏng lẻo. Đêm qua ông ấy rối loạn tiêu hóa suốt đêm và mất ngủ. Rồi nằm nghĩ ngợi chuyện buồn, nghĩ hướng giải quyết những khó khăn đang gặp phải. Vợ buồn lo nhưng ko dám than van với chồng sợ lại trút gánh nặng đó sang chồng vốn đã rất bận rộn và mệt mỏi do công việc rồi, Hôm nay phải bốc mấy thang thuốc bổ sắc cho ông ấy uống thôi.














1 2 Next »
Truc Ngan # 24. September 2009, 14:24
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
nguyenhoa2007 # 24. September 2009, 23:48
Truc Ngan # 25. September 2009, 05:52
nguyenhoa2007 # 25. September 2009, 05:56
cuongtuse # 12. October 2009, 12:32
Ta có thể chữa khỏi bệnh, kể cả đau tim, thế mà sao ta lại không thể chữa được nỗi buồn của tâm hồn nhỉ, đôi khi buồn đến tả tơi, dẫu thời gian có hàn được vết đau lòng nhưng không thể xóa được vết sẹo thời gian.
Từ 25.9 đến giờ chắc cái buồn này nó hết rồi nhỉ. kể ra lâu lâu có chút buồn cũng làm cho ta thấy cuộc sống vui vui khi ta đi qua nỗi buồn.
nguyenhoa2007 # 12. October 2009, 12:58
Hôm nay Rông lại tơi nha Tôm rồi
Co nỗi buôn đã nguội co nỗi buồn rut vào mãn tinh. Thôi kệ, năm nay năm tuổi thê nao cũng it nhiêu co buon chư
Phim dit nên đanh ko đung chinh ta mọi người thông cảm nha
cuongtuse # 13. October 2009, 00:19
Bao nhiêu rau cỏ mang ra làm liền.
Rồng măm ngấu nghiến như điên
Tôm ta hoảng quá, bây giờ "đầu đuôi"
Nuôi cây bao những tháng ngày
Giờ ai có đến đều là.... Tôm thôi
Vì Tôm ăn ít rồi ngồi
Là Rồng quậy phá, ôi thôi mệt nhoài.
NỖi buồn rồi nó sẽ tan, mai này trở gió, ôi thôi lại buồn. heheh cứ thế buồn vui thay phiên nhau ngự trị trong hồn mỗi người. CỨ lấy buồn làm vui, lấy vui làm....... rau, củ, quả. hhehehe
nguyenhoa2007 # 13. October 2009, 00:35
Hổng hiểu sao mà lại viết lộn Tôm vào chỗ Rồng chứ
Tai nạn ngôn từ. tệ quá! tệ quá!...
Tôm tôi đính chính lại nha
Tất cả khách đến đêu là Rồng thôi
Rau cỏ vẫn tốt bơi bời
Ít sâu, ít bệnh, đủ mởi RỒNG MĂM
Buồn kia dù có viếng thăm
Hết mưa hứng nắng ngằn năm vậy mà
Trút ra nhẹ bớt lòng ta
Bình an tâm khảm để qua buồn này!
Các Rồng có ghé qua đây
Động viên - Chia sẻ Tôm đầy CẢM ƠN
HƯƠNG ĐÀI # 13. October 2009, 03:40
Thì buồn biết chẳng thể hơn rút dù!
Ai buồn chớ khóc hu hu
Qua nguyenhoa đãi rau bù lại vui!
nguyenhoa2007 # 13. October 2009, 04:28
Tôi yêu MÀU XANH lắm
Đó là màu sự sống
Nên cũng là khát vọng
Là tốt lành an vui...
Vì thế cho nên tôi
Dẫu chỉ là hạt cát
Li ti giữa biển trời
Cũng góp bàn tay nhỏ
Cho cuộc đời xanh tươi...
Bạn bè ghé nhà chơi
Nếu thấy lòng mềm lại
Bình an và thư thái
Nở nụ cưới sảng khoái
Cho tâm hồn trẻ lại
Và lòng thêm hăng hái
Bước tiếp chặng đường dài
Của ngày mai, ngày mai...
Thì tôi mãn nguyện ROÀI
Buồn riêng cũng nguôi ngoai !...
Lê Trung Hiếu # 13. October 2009, 09:19
Trường mình chắc năm nay vẫn như mọi năm thôi.Phải năm chẵn mới tỏ chức lớn..
Hiện tại đã tuyển K 54 vô trường
nguyenhoa2007 # 13. October 2009, 09:26
Lê Trung Hiếu # 13. October 2009, 09:32
À quên trang chủ MĐC có hết danh sách giáo viên mà..
Cô học khóa nào thế...
nguyenhoa2007 # 13. October 2009, 09:40
Lê Trung Hiếu # 13. October 2009, 09:44
nguyenhoa2007 # 13. October 2009, 09:47
Thế là nhà cháu cha truyền con nối nhỉ?
Bố cháu cũng học TĐCT hay khoa khác? Chắc cô ko biết bố cháu rùi:D . Lớp cô cũng có một số có con theo học trường mình
HƯƠNG ĐÀI # 13. October 2009, 14:59
Lại nghe tới số 10
Lần này vô vùng vịnh
Lo cho chị Nguyen Hoa!
Che chắn cho kỹ nhé
Vườn rau kỵ mưa sa
Lúc gió to, bão giật
Chớ mở cửa, rời nhà!
nguyenhoa2007 # 13. October 2009, 23:20
Mứa to từ hôm qua
Gio đang ngày càng mạnh
Thương cây trên mái nhà....
( Mỗi lần bão lươt qua
Mưa gió to thế là
Rau non tơi tả cả
Xót lòng tôi Nguyên Hoa...)
Hôm nay dù trong nhà
Gio - mưa nên: thêm lạnh
Lũ rau mầm mỏng manh
Cũng co ro chịu trận ...
cuongtuse # 14. October 2009, 03:38
Chồng, con với lại bà con xóm giềng,
Rồi lại rau, củ mỏng manh
Bão đâu cần biết thế gian là gì.
Lại thương những chốn bão đi
CHịu bao mất mát với nhiều đắng cay.
MỘt hơi ấm, một bàn tay
Gom vào chia sẻ bát rau, gói mì.
Làm chi mưa gió, chuyện trời
Làm gì để thấy nỗi buồn vơi đi.
Lá cây ngọn cỏ làm vui
Giữa đời giông bão kiếp người mong manh.
Nơi yên ổn, chỗ tròng trành
Mong sao qua khỏi những ngày gian nan.
Ghé qua thấy những lo toan
Nguyenhoa với cả "bà con" xa gần
Đau thế sự, buồn bản thân
Rồi vui lại đến, rau vườn nở Hoa.
hihihihi.
nguyenhoa2007 # 14. October 2009, 04:25
Hiện tại tạm ổn còn sau thế nào
Gia đinh xóm láng ko sao
Trận nay chắc bão lướt vào nhẹ thôi
Thương bà con ở những nơi
Bão qua tan khốc thiệt thòi lao đao
nguyenhoa2007 # 15. October 2009, 01:47
Lơ trăng và băp cải
May qua chưa làm sao
Lơ xanh với su hào
Cũng đã bị hư hao
Ôi cải xanh , xà lách....
Nat bét dưới mưa rào
Nếu trời còn mưa nữa
Hổng biêt sẽ ra sao
cuongtuse # 15. October 2009, 01:59
Ta chơi "nhà kính" trời mưa mặc trời.
Nhưng mà thấy bạn than, ôi
Lơ xanh, bắp trắng, su hào hư hao....
Cuộc đời còn lắm.... lao đao
ra tay trồng lại tuần sau.... rau xào. heheheheh
Đấy, đừng tưởng làm vườn mà.... sướng nha,
nhà mình một góc trồng chơi,
nhà nông cả khoảng trời trông.... tan tành.
HƯƠNG ĐÀI # 15. October 2009, 01:59
khó tránh được nào!
Con người hại độc
Chẳng đáng ngại bao!
Một câu an ủi
"của đi thay người"
chủ vườn vui khỏe
cả LÀNG mừng vui!
cuongtuse # 15. October 2009, 02:20
Bao nhiêu vật chất, cũng là thiên tai.
Nhưng người mà lại hại người
Dù là một mạng cũng là "quái thai".
Thiên tai chỉ làm người đau đớn*
"Quái thai" lại độc địa ngàn lần
*đau đớn của sự mất mát do thiên nhiên mà con người không thể kiểm soát được chứ 'quái thai" lại do con người điều kiển nó, cái "mất mát" chẳng là gì so với thiên nhiên nhưng cái tâm "độc" thì thiên nhiên không bao giờ có. đôi khi nó lại nguy hiểm hơn cả thiên nhiên.
làm sao HD lại nghĩ "nhẹ nhàng" thế:
con người hại độc
chẳng đáng ngại bao!
Người mà hại người
Thú tính nào hơn?
nguyenhoa2007 # 15. October 2009, 02:45
Cảm ơn moi người
Dẫu sao sự thiệt hại của tôi cũng là rất nhỏ bé so với bà con nông dân ở nhà hay bà con các vùng bị bão to gió lớn. Tôi cũng ko lấy làm to tat gì đâu. Nếu trơi tạnh tẽ ngay thì vẫn còn may chán hơn những lần bão trước
Thecuong
Chắc ý bác HĐ là lòng người hại độc chỉ ngại ít thôi, trong diện hẹp hơn và có thẻ lường được ít nhiều cỏn thiên tai của ông trời thì xẩy ra trên diện rộng và nhiều khi ko dự đoán hết được nên thiệt hại nhiều hơn chăng?
NH tôi hiểu vậy có đúng ko bác HĐ?
cuongtuse # 15. October 2009, 03:09
nguyenhoa2007 # 15. October 2009, 04:37
cuongtuse # 15. October 2009, 06:37
COmment là vui với nhau để nói điều mình muốn nói cho nhau nghe chứ chẳng có ý "độc địa" gì đâu cả nhà nhé.
Ánh sao đêm # 15. October 2009, 12:37
nguyenhoa2007 # 15. October 2009, 12:41
Chao hoa hậu hội mình
Ko sao đâu nhưng cũng hơi lo cho lũ còn lại nếu năng to lên lâ heo rũ hêt ngay
Ánh sao đêm # 16. October 2009, 04:47
nguyenhoa2007 # 16. October 2009, 06:15
Em khôn thế, mời gia chủ đồ của chính gia chủ, ứ chịu đâu
Đùa cho vui thôi. Cảm ơn L. Hôm nay nắng rồi nhưng sợ rau héo nên phải đưa mái che ra che nắng. Nhưng sợ đất ẩm lâu lại thối rễ. K/ngh nhà nông thì chẳng có là bao
cuongtuse # 16. October 2009, 07:22
Nhà Hoa có khách, nhà Gừng cũng đông
Nhà Lan sao lóe bập bùng
Nhà này.... vắng ngắt một màu trắng trong
Lòng bảo dạ sang Hoa tí chút
Rồi quay về tạt tới nhà Lan
Tragung còn đấy, lan man
Thơ ca tuổi tác trên ngàn.... mây cao
Ôi chao cái bác "Đai hường"
Tuổi "cao" mấy núi ngó hoài chẳng sang?
Chiều rồi, một chút... đa mang
Vòng qua sẹc lại ôi..... xăng hết rồi.
Quả này dắt bộ chết thôi.....
HIc hic hic.
HƯƠNG ĐÀI # 16. October 2009, 11:31
"Quả này dắt bộ chết thôi"
Thì có dịp ngắm sao trời lung linh
Mần hết mình "chơi" hết mình
Chiều trôi bóng núi coi khinh mới là!
To TL:
Nhà Hoa lại được tặng hoa
Cái đài hoa héo ở xa mỏi mòn!
Ánh sao đêm # 16. October 2009, 12:56
Dắt bộ chắc mệt ứ ừ ?!
Về nhà có "sấu" ngọt như thuốc thần, hehe
Ánh sao đêm # 16. October 2009, 13:06
Đài hoa sao vội héo khô
Chắc vì mãi nhớ hoa nào đã xa???
cuongtuse # 16. October 2009, 13:11
"Sấu" này người khác đang "ngâm"
CÒn đây "ngâm" cả giầy vào... mênh mông
Trên nước đổ dưới nước dâng
Từ nhà Hoa tới nhà Lan... ba ngàn. (3.000Km)
Giờ về chẳng có người than
Tay thì ngoài Bắc chân trong Nam này.
Nhà Lan có thuốc nào hay
Cho ngay một túi để thay.... thuốc thần.
"Trúng mánh" dắt bộ xe máy (hết xăng) từ nhà C.Hoa (Hà nội) vào tận nhà Lan (chắc loanh quanh Sài gòn), chiều mưa to, trên nước đổ dưới ngập, bì bõm đôi giầy trong ... mênh mông. heheheh về mệt đử người (tay ngoài Bắc chân trong Nam) heheheh còn "sấu" "thuốc thần" thì chắc Lan đang "bấm huyệt" CTuse này. heheheehe
nguyenhoa2007 # 16. October 2009, 13:52
Nghe TL và TC dối đáp mà mình chả biết gì cả, chậm hiểu thế cơ chứ
Ánh sao đêm # 16. October 2009, 15:38
Hehe... Chị Hoa cứ qua nhà TCT một bữa thì biết ngay "thuốc tiên" của TCT là "kí gzì", hihi...
nguyenhoa2007 # 17. October 2009, 01:23
Hơ hơ.. mình thật ngố !
Bắt mạch trị bệnh thôi
Còn với bao sự đời
Luôn luôn ngây ngô thế
Đã qua mấy lần rồi
Hôm nay qua lần nữa
Ngó ngược rồi ngó xuôi
Vẫn như vậy mà thôi
Chẳng hiểu gì Lan ơi
cuongtuse # 17. October 2009, 02:49
Này này xin chớ có nói ra
"đời tôi" đang "sống" trong tay bà
Cái "huyệt" bí hiểm xin... huyền bí
Trăm phần trăm hết... uống với bà.
+NH:
Hơn nửa cuộc đời nghề bác sĩ (Tây y)
Nghe chi cái "huyệt" của Đông y
Không biết đừng nghe Lan tím nói
Bấm đại lung tung tiêu "huyệt" tôi.
Ánh sao đêm # 17. October 2009, 08:25
Haha...
Tính ra TC sợ bạn... già
Nên chặn đầu đuôi không nói ra
Thôi thì Chị Hoa thêm lần nữa
Cứ... click... lung tung sẽ thấy mà
Haha...
P/S: Chị, hôm nay em được lên chức ...bà , hihi! Nhờ chị "bịnh án" cho cháu nó tí nhá , haha...
nguyenhoa2007 # 17. October 2009, 09:08
Oái oăm quá
Chẳng tìm ra
Nên thôi tha
Ko tìm nữa
cuongtuse # 17. October 2009, 13:37
CHu choa
Mới nghe cứ tưởng... mình già
Thấy gọi bằng "bà" đã vội "vin van"
Bà này tôi gọi... thay cho cháu
Chả nhẽ tôi lại..... "bà nó ơi"
Nói thế tôi sẽ bị... tơi bời
Bởi tay "giải toán"... chạy chết thôi.
+NH:
Tìm chi chị Hoa hỡi
"huyệt" tôi... Lan bấm rồi
Thôi mau vào bốc thuốc
CHo Hương Đài, Gừng.... đi.
nguyenhoa2007 # 19. October 2009, 00:57
HƯƠNG ĐÀI # 19. October 2009, 08:17
Trà Gừng đang đợi, còn tôi thì... đừng!
Muốn tìm một nhánh lan rừng
Mang qua "bên nớ" chúc mừng một phen.
Lại bùn mình vận số đen
Chậm chân sức mỏng không chen nổi rồi.
Thôi đành lóc cóc vầy thôi!
Ánh sao đêm # 19. October 2009, 15:20
Bác Hương cũng biết đó thôi
Cường ta bên blog đủ đôi ấy mà
Nhờ TL phát hiện ra
Bạn ấy phát hoảng
Nói L bấm huyệt lôm côm
Năn nỉ im lặng...chớ còm lung tung
Người thương Cường biết họ ...sùng
Để mặc Cường với cái thùng mắm kho ...
"Bấm huyệt" thế ấy hiểu cho...
cuongtuse # 19. October 2009, 15:42
Cứ tưởng người thông minh
Sẽ im lìm thóc giống
Ai ngờ lại... gõ trống
Khua tung tung cả làng.
Người ta thì mặc người ta
Ai đi "bấm huyệt" của ta ra người?
Bây giờ mới biết Lan ơi
Cũng hay ra ngõ.. và chơi ta bà. (lắm chiện)
nguyenhoa2007 # 20. October 2009, 01:02
http://my.opera.com/canhlantim/blog/show.dml/4357860?cid=10482319&startidx=100#comment10482319
HƯƠNG ĐÀI # 20. October 2009, 01:35