Skip navigation.

Log in | Sign up

cuoi ca khi nuoc mat roi

Mùa thu có ngày sinh nhật anh

Mùa thu cũng là một mùa trong bốn mùa của một năm. Mà không hiểu tại sao em yêu Mùa thu đến vậy.

Mùa thu là mùa thời gian ban ngày ngắn dần lại, thời tiết se se lạnh, nhưng rất dễ chịu.
Em nhớ rất rõ đã đọc được ở đâu đó người ta nói rằng: Mùa thu như một người đàn bà đẹp khoẻ mạnh được trang điểm, thật quyến rũ

Thời tiết đỏng đảnh lắm, điệu đà nữa, vừa nắng đó đã mưa rồi. Giống em lắm khóc đó rồi lại cười ngay.

Mưa rồi lại nắng. Mưa nhưng vẫn oi ả anh ạ? Nhưng em vẫn thích Mùa Thu. Không khí tươi mát gió mùa thu làm cho em tỉnh táo hơn. Tràn ngập trong tâm hồn cảm giác ấm cúng và rất dễ chịu .

Em đã biết rằng có một sức mạnh bí ẩn nào đó của Mùa Thu đã đưa anh đến gặp em.

Em yêu Mùa Thu. Vì Mùa Thu là mùa của anh, mùa mà anh xuất hiện trên cuộc đời này.

Mùa thu mềm như lụa, nhẹ nhàng như tơ, êm ái như vào lòng mẹ. Mùa thu là mùa thăng hoa của tình yêu, chim ca, lá hát.

Một mùa mà em có thể lắng tai nghe cảm nhận nó với đôi mắt khép hờ, với một luồng gió nhẹ nhàng mơn man trên trán, êm dịu như hơi ấm lan toả bàn tay của anh.

Anh biết không, mùa hạ thì nóng bức, nóng đến mức mà em tưởng như phát điên phát dại. Mùa Đông thì lạnh lẽo, lạnh lẽo đến mức chân em tê cứng lại, cái khớp xương đau đớn, đau đến nỗi em không thể đi lại được.

Mùa thu là mùa giao hoà của thiên nhiên của đất trời, đó là điều tuyệt vời nhất mà tạo hoá đã ban tặng cho con người và một món quà tuyệt diệu nữa mà thượng đến đã ban tặng cho em đó là anh.

Anh giống như 1 hòn đá ném mạnh vào cuộc sống của em đã xáo trộn sự yên tĩnh trong cuộc đời em.
Nắng Mùa Thu!
Trời Mùa Thu rất trong.

Ngắm rất đẹp, rất tượng trưng đập ngay vào mắt người ta, in sâu vào tâm trí, làm người ta phải ao ước, muốn ôm trọn nó trong vòng tay, nhưng không bao gìơ với tới đựơc có đúng vậy không anh? Mùa thu đẹp, thật dịu dàng với những là gió nhẹ nhàng êm dịu nhưng không bao giờ phai nhạt, tuy gió thu không một chút ồn ào sôi nổi, nhưng lại đầm ấm và ấm áp thơm nồng bởi mùi thơm nồng nồng của Hoa Sữa. Đường phố mà lang thang ban đêm thì thật tuyệt, mát rượi anh ạ.Cái nắng nhẹ nhàng của mùa thu đã đến và khoác một bộ áo mới thay cho cái nắng nóng oi ả chói chang của mùa hè.

Mùa Thu quyến rũ lắm đó anh biết không? Nó đã đem đến cho em một cảm giác yên ổn lắm,Em nhận thấy rằng, hầu hết các nhạc sỹ Việt Nam đều có những tác phẩm tuyệt vời về Mùa Thu dù ít hay nhiều.
Rồi đến các nhà văn, nhà thơ họ cũng lấy chủ đề chính là Mùa Thu.

Em thấy tâm hồn mình, cảm xúc mình đã thay đổi một cách chóng mặt. Anh này! Mùa Thu là khoảng thời gian tuỵệt vời nhất để chúng ta có thể hoà mình với thiên nhiên, để quên đi những lo toan bốn bề của cuộc sống, hãy thả lòng mình và cảm nhận đi anh vì nó sẽ không trở lại bao giờ.Và bất ngờ anh đến.

Anh đến nụ cười hồn nhiên đã trở lại với em. Em thảnh thơi trong đầu óc, em khoẻ hẳn lên, tâm hồn em sảng khoái và nhẹ nhõm hẳn cả người.Anh à, anh đến giống như kiểu tia nắng mặt trời cũng làm cho cây cỏ khô héo cũng phaỉ hồi sinh.
Em vững tin hơn. Em đã đứng vững trên mặt đất đầy chông chênh này.

Mùa thu Hà Nội thật đẹp anh ạ. Em muốn được nắm tay anh đi dưới con đường ngập tràn hoa sữa. Trời thì rất cao và trong.

Mùa thu là mùa cảm hứng bất tận, có biết bao nhiêu tác phẩm nổi tiếng về mùa thu. Mùa thu găn liền với hoa Sữa, giống như em và anh, em đã gắn với anh, mùa thu không thể không có hoa Sữa và em em không thể thiếu anhvới em bây gìơ trời không cao, không xanh vời vợi mà đầy 1 màu u ám, xám ngắt buồn bã, nặng trĩu giống như con mắt của em, nứơc mắt có thể rơi bất cứ lúc nào.

Mây buồn mây hiểu và đồng cảm với em
Em muốn mình biến mất trên thế gian này một chút liệu có ai có nhớ không? Anh có nhận ra vẻ mặt buồn của gió không? Gió buồn, gió tủi và gió đang khóc đó anh. Nhưng dù có khóc gió vẫn muốn đi đến đâu cũng để lại một chút, một chút gì đó dấu ấn của mình có thể chỉ là một nụ cười duyên một câu hát hay một ánh mắt thân thương
Em đã hồi sinh khi nghe được tiếng anh, nghe tiếng thở nhẹ nhàng của anh bên tai. Và rồi ao ước nếu ta là gío ta có thể bay đến bên anh bất cứ lúc nào.

Đừng vội khép chặt lòng mình anh ạ Gặp anh em mới nhận ra rằng tình yêu là có thật trên thế gian này. Bao nhiêu nỗi đau, bao nhiêu yêu thương và hạnh phúc em và anh đã trải qua nhưng lần này mùa thu mang đến cho em một nỗi buồn khó tả…
Em muốn anh luôn ở cạnh em, em có thể tiếp tục sống, tiếp tục bước đi trên con đường đầy thương đau và khó khăn, một sức sống một niềm tin mãnh liệt anh đã vực em dậy khi em chìm đắm trong cơn sóng gió của cuộc đời có lẽ đó chính là linh hồn của anh dành riêng cho em!

Em phải xin lỗi anh em xin lỗi anh một trăm thậm chí một nghìn lần vì có nhiều lúc em đã làm cho anh buồn vì lý do rất dở hơi, rất trẻ con của mình, mặc dù em đâu còn trẻ nữa.

Em ước gì mình sẽ hòa mình vào cơn gió này để bay mãi bay mãi về phía anh để được ngắm anh vậy thôi...

Và rồi ao ước nếu ta là gío ta có thể bay đến bên anh bất cứ lúc nào, dù chỉ để ngắm khuôn mặt anh, gió sẽ mơn man trên tóc anh. Sẽ đặt tay lên vầng trán anh để xoa dịu những nỗi bực trong lòng anh.

Rồi…

Bỗng

Anh trở nên xa lạ và trống rỗng

Và em trở nên u sầu và khép kín và đần độn. Thể lực yếu hẳn đi, em xanh xao vàng vọt, hai mắt trũng sâu
Em không than trách số phận, không trách cuộc đời và càng chẳng thể nào trách anh bởi em quá hạnh phúc khi em nhận ra rằng tình yêu là điều có thật trên thế gian này, chí ít cũng là tình yêu của em

Nhưng sự thật mãi mãi vẫn là sự thật, trên con đường em đi và em lựa chọn chỉ có một mình em.

Tự nhiên nước mắt muốn rơi, tự nhiên thấy lòng muốn khóc, tự nhiên muốn gào thét cho thỏa thê. Nhưng không, trong tim em còn lại rất nhiều kỷ niệm về những giây phút sung sướng hạnh phúc trong vòng tay anh. Em muốn khóc và chỉ muốn gục mặt lên vai anh mà khóc cho thoả chí.

Nhưng!

Em đã không khóc.
Tự kiềm chế cảm xúc đắng cay đã là một thói quen và đã làm cạn hết nước mắt trong lòng em mất rồi.

Cuộc sống trống trải ghê gớm giống như ai đã rút hết hồn em. Dù có vấn đề gì xảy ra đi chăng nữa thì Mùa thu HN vẫn thật tuyệt anh ạ

Và em đã biết mỗi người sẽ có một cách yêu khác nhau và em sẽ yêu theo cách của mình.

Gió đã gắn liền với Mây và đến một nghìn năm hay một tỷ năm vẫn như thế.

“Sự vĩ đại của tình yêu là chạm được vào linh hồn của nhau " - Tagor

Một làn gío mát dịu của thời tiết tháng 8 mang theo tình cảm của em đến với anh. Chúc mừng sinh nhật anh.







Nuoc mat la nhung giot suong



Nước mắt là những giọt sương

Tôi vào viện vào ca chạy thận của mình. Lúc này tôi đang khóc, hình như đã lâu lắm rồi tôi mới khóc thì phải. Muốn khóc thì cứ khóc thôi, không phải kìm nén làm gì cả.

Tôi muốn khóc không phải là do mũi kim to đùng chọc và rồi làm tôi khóc đâu, mặc dù rất đau, đau lắm, vết sẹo dai quá, hình như nó có mấy cục máu đông trong ven của tôi thì phải. Ai chọc kim cho tôi cũng phải nói:
-Ối, sao dai quá vậy. Ven nổi lên rất to và mỏng dính nữa, mười một năm cái ven đó làm bạn với những cây kim và bị chọc kim còn gì, thương cánh tay của tôi quá, nó phải chịu biết bao đau đớn. Tay của tôi ơi, cố lên nhé.
Tự nhiên khóc to như một trận mưa rào, khóc cho nỗi đau lâu ngày đã lặn sâu vào tim, khóc cho thoả nỗi hờn tủi, nỗi oan khiên bao nhiêu ngày tích tụ. Khóc cho tâm hồn nhạy cảm bị tổn thương.
Tôi nhớ đến anh, cố gắng lấy điện thoại bấm mấy chữ, nứơc mắt làm mắt mình mờ qúa.
-Em cũng chỉ là một người bình thường sao họ cố tình không hiểu vậy anh? Em đang khóc nhè đây này.
-Nào cô bé, nín đi đừng khóc nữa. Anh trả lời tôi.
Anh biết nếu gọi điện cho anh lúc này mình sẽ khóc oà, nên anh đã không gọi. Không biết từ lúc nào anh đã trở thành chỗ dựa về tinh thần vững chắc của mình.
Nằm nghĩ lẩn thẩn, liệu đến một lúc nào đó ven mỏng quá, nó có vỡ bung ra không nhỉ?
Họ làm tôi bị tổn thương nặng nề quá, sao lại thế cơ chứ? Tôi không hiểu. Bây giờ tôi cũng hiểu rằng, đừng bắt ai phải hiểu mình, mình phải tự hiểu mình để điều hoà cách sống sao cho phù hợp mà thôi.

Mọi người chọc kim xong lắp máy và ngủ hết cả rồi chỉ có tiếng máy chạy thận đều đều, tiếng ti vi đang vọng sang một giai điệu bài hát gì đó nghe không rõ nữa.
Nước mắt ướt đẫm hết cả gối từ lúc nào, cũng chả muốn khóc to nhưng nó cứ nức nở mà nó thích nức nở thì kệ cứ tự nhiên, nào nước mắt ơi, cứ rơi ra đi, rơi hết những tủi hờn đi, rơi hết những nỗi đau khổ đi, nếu tuôn ra hết sẽ bớt đau khổ.

Nỗi buồn bao trùm trọn vẹn trái tim, tâm trạng lao xao, hơi hoảng. Ngơ ngác nhìn ra của sổ, bầu trời vẫn trong xanh, những chùm hoa đại vẫn đang khoe sắc lung linh trong gió. vẫn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra.

Lờ mờ nhận ra mình vừa khóc, nước mắt. Nỗi buồn của chúng tôi vẫn thường đến từ những trở ngại mà bản thân không thể nào vượt qua nổi. Chúng tôi luôn cần sự giúp đỡ, cần tình cảm ấm áp.
Nhớ lại những gì vừa xảy ra, cảm giác mới mẻ quấn trọn lấy tim tôi. Ngoài khung cửa hoàng hôn đã xuống rất ấm áp và mới mẻ…Hoàng hôn, đẹp quá, có lẽ không có nơi nào hoàng hôn đẹp như ở nơi đây.

Một cô gái, tay cắm 2 kim, dây dợ loằng ngoằng, nằm im, miệng cười toe toét. Mắt hướng ra cửa sổ của tầng 3 không chớp ngắm hoàng hôn. Lúc này đối với tôi, hoàng hôn là đẹp nhất trên tất cả mọi thứ. Bạn không tin ư? Hãy để một phút lắng lòng mình lại bạn sẽ cảm nhận được. ở đây hoàng hôn không trôi đi, nó đã dừng lại cho mình cảm nhận?

Rồi thì cảnh bệnh nhân và người nhà xếp hàng lấy cơm. Tôi chắc chắn một điều rằng dù ngày mai hay ngày kia, một năm sau…thậm chí 1000 năm sau tôi cũng không bao giờ gặp lại khung cảnh của những áng hoàng hôn kia nữa, dù có ở giữa cánh đồng hay ở nới nào đó chỉ có một mình. Cuộc sống mỗi ngày đều có thêm ý nghĩa đặc biệt.
Cô đơn, nhưng không đơn độc đâu nhé.

Ôi sao thế này, cái gì lờ mờ ngay trước mắt mình thế này? Sao mắt mình toàn thấy kiến là kiến thế này? Cố gắng mở to mắt ra, nhiều kiến quá, từng đàn kiến đen sì rồng rắn hành quân, kéo đến trên ga trắng toát của tôi.
-Kiến à, mày đến làm bạn với ta đó ư? Cũng may là có mày còn nhớ đến ta, cám ơn mày nhé những chú kiến bé nhỏ đáng yêu, nhiều kiến quá, sao chúng đi nhanh thế nhỉ, mình đâu có cô đơn còn có Kiến làm bạn nữa mà?

Giơ tay bắt lấy một con.
Không được. Băt tiếp con khác, cũng không được.
Trời ạ, mình bị hoa mắt, nên không có gì cả mà lại cứ nhìn thành kiến, quay sang bên cạnh không có ai để tâm sự cùng mình cả.
Mệt quá, mình thiếp đi.
Một giấc ngủ đầy mộng mị và mệt mỏi ập đến, không biết là mình thiếp đi hay một giấc ngủ hay là mình ngất hay là gì mình không biết được.
Chỉ biết khi đó mình không phải là mình nữa mà lạc vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới không bon chen, không ồn ào.
Một thế giới tuyệt đẹp với những điều kỳ diệu.

Một thế giới không hơn thua, không ghen ghét. Một nơi ngập tràn tình thương yêu.

Tiếng người nói lao xao, tiếng gõ đều của chị y tá đang kết thúc một buổi lọc máu. Cố gắng mở mắt nhưng không thể, hình như mình đang chết dần, nó đi đến đâu mình cũng không biết nữa. Lúc đó chỉ có một suy nghĩ nếu mình không mở mắt trong lúc này mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy bầu trời và cuộc sống tươi đẹp này nữa.

Cố gắng bằng chút sức lực cuối cùng vẫn không thể mở mắt ra được, mình đang ở đâu không biết, đầu óc trống rỗng chỉ hiện lên một câu: Phải mở mắt ra.
Lấy hết quyết tâm để mở đôi mắt lồi của mình ra, sao cái việc mở mắt với mình lúc này khó quá vậy nhỉ?

Chớp mắt mấy cái, giống phim Hàn quốc khi bị ngất và tỉnh dần ấy, Và mở mắt ra được rồi mình vẫn đang hoang mang, vẫn chưa định hình chính xác được mình đang ở đâu. Mình nhớ đến anh, cố gắng lấy điện thoại bấm mấy chữ, nứơc mắt làm mắt mình mờ qúa, tay run run

Dù có chuyện gì đi chăng nữa mình cũng phải phấn đấu không phụ lòng tin yêu của mọi người. Vì tôi hỉểu thời gian không nằm trong tay của mình mà nắm giữ được, vì thế tôi luôn sống hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời mình (giống như ngày mai tôi sẽ chết) như vậy tôi sẽ có trách nhiệm với bản thân mình hơn

Hồngcong78
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30