Nuoc mat la nhung giot suong
Friday, 15. August 2008, 08:55:20
Nước mắt là những giọt sương
Tôi vào viện vào ca chạy thận của mình. Lúc này tôi đang khóc, hình như đã lâu lắm rồi tôi mới khóc thì phải. Muốn khóc thì cứ khóc thôi, không phải kìm nén làm gì cả.
Tôi muốn khóc không phải là do mũi kim to đùng chọc và rồi làm tôi khóc đâu, mặc dù rất đau, đau lắm, vết sẹo dai quá, hình như nó có mấy cục máu đông trong ven của tôi thì phải. Ai chọc kim cho tôi cũng phải nói:
-Ối, sao dai quá vậy. Ven nổi lên rất to và mỏng dính nữa, mười một năm cái ven đó làm bạn với những cây kim và bị chọc kim còn gì, thương cánh tay của tôi quá, nó phải chịu biết bao đau đớn. Tay của tôi ơi, cố lên nhé.
Tự nhiên khóc to như một trận mưa rào, khóc cho nỗi đau lâu ngày đã lặn sâu vào tim, khóc cho thoả nỗi hờn tủi, nỗi oan khiên bao nhiêu ngày tích tụ. Khóc cho tâm hồn nhạy cảm bị tổn thương.
Tôi nhớ đến anh, cố gắng lấy điện thoại bấm mấy chữ, nứơc mắt làm mắt mình mờ qúa.
-Em cũng chỉ là một người bình thường sao họ cố tình không hiểu vậy anh? Em đang khóc nhè đây này.
-Nào cô bé, nín đi đừng khóc nữa. Anh trả lời tôi.
Anh biết nếu gọi điện cho anh lúc này mình sẽ khóc oà, nên anh đã không gọi. Không biết từ lúc nào anh đã trở thành chỗ dựa về tinh thần vững chắc của mình.
Nằm nghĩ lẩn thẩn, liệu đến một lúc nào đó ven mỏng quá, nó có vỡ bung ra không nhỉ?
Họ làm tôi bị tổn thương nặng nề quá, sao lại thế cơ chứ? Tôi không hiểu. Bây giờ tôi cũng hiểu rằng, đừng bắt ai phải hiểu mình, mình phải tự hiểu mình để điều hoà cách sống sao cho phù hợp mà thôi.
Mọi người chọc kim xong lắp máy và ngủ hết cả rồi chỉ có tiếng máy chạy thận đều đều, tiếng ti vi đang vọng sang một giai điệu bài hát gì đó nghe không rõ nữa.
Nước mắt ướt đẫm hết cả gối từ lúc nào, cũng chả muốn khóc to nhưng nó cứ nức nở mà nó thích nức nở thì kệ cứ tự nhiên, nào nước mắt ơi, cứ rơi ra đi, rơi hết những tủi hờn đi, rơi hết những nỗi đau khổ đi, nếu tuôn ra hết sẽ bớt đau khổ.
Nỗi buồn bao trùm trọn vẹn trái tim, tâm trạng lao xao, hơi hoảng. Ngơ ngác nhìn ra của sổ, bầu trời vẫn trong xanh, những chùm hoa đại vẫn đang khoe sắc lung linh trong gió. vẫn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra.
Lờ mờ nhận ra mình vừa khóc, nước mắt. Nỗi buồn của chúng tôi vẫn thường đến từ những trở ngại mà bản thân không thể nào vượt qua nổi. Chúng tôi luôn cần sự giúp đỡ, cần tình cảm ấm áp.
Nhớ lại những gì vừa xảy ra, cảm giác mới mẻ quấn trọn lấy tim tôi. Ngoài khung cửa hoàng hôn đã xuống rất ấm áp và mới mẻ…Hoàng hôn, đẹp quá, có lẽ không có nơi nào hoàng hôn đẹp như ở nơi đây.
Một cô gái, tay cắm 2 kim, dây dợ loằng ngoằng, nằm im, miệng cười toe toét. Mắt hướng ra cửa sổ của tầng 3 không chớp ngắm hoàng hôn. Lúc này đối với tôi, hoàng hôn là đẹp nhất trên tất cả mọi thứ. Bạn không tin ư? Hãy để một phút lắng lòng mình lại bạn sẽ cảm nhận được. ở đây hoàng hôn không trôi đi, nó đã dừng lại cho mình cảm nhận?
Rồi thì cảnh bệnh nhân và người nhà xếp hàng lấy cơm. Tôi chắc chắn một điều rằng dù ngày mai hay ngày kia, một năm sau…thậm chí 1000 năm sau tôi cũng không bao giờ gặp lại khung cảnh của những áng hoàng hôn kia nữa, dù có ở giữa cánh đồng hay ở nới nào đó chỉ có một mình. Cuộc sống mỗi ngày đều có thêm ý nghĩa đặc biệt.
Cô đơn, nhưng không đơn độc đâu nhé.
Ôi sao thế này, cái gì lờ mờ ngay trước mắt mình thế này? Sao mắt mình toàn thấy kiến là kiến thế này? Cố gắng mở to mắt ra, nhiều kiến quá, từng đàn kiến đen sì rồng rắn hành quân, kéo đến trên ga trắng toát của tôi.
-Kiến à, mày đến làm bạn với ta đó ư? Cũng may là có mày còn nhớ đến ta, cám ơn mày nhé những chú kiến bé nhỏ đáng yêu, nhiều kiến quá, sao chúng đi nhanh thế nhỉ, mình đâu có cô đơn còn có Kiến làm bạn nữa mà?
Giơ tay bắt lấy một con.
Không được. Băt tiếp con khác, cũng không được.
Trời ạ, mình bị hoa mắt, nên không có gì cả mà lại cứ nhìn thành kiến, quay sang bên cạnh không có ai để tâm sự cùng mình cả.
Mệt quá, mình thiếp đi.
Một giấc ngủ đầy mộng mị và mệt mỏi ập đến, không biết là mình thiếp đi hay một giấc ngủ hay là mình ngất hay là gì mình không biết được.
Chỉ biết khi đó mình không phải là mình nữa mà lạc vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới không bon chen, không ồn ào.
Một thế giới tuyệt đẹp với những điều kỳ diệu.
Một thế giới không hơn thua, không ghen ghét. Một nơi ngập tràn tình thương yêu.
Tiếng người nói lao xao, tiếng gõ đều của chị y tá đang kết thúc một buổi lọc máu. Cố gắng mở mắt nhưng không thể, hình như mình đang chết dần, nó đi đến đâu mình cũng không biết nữa. Lúc đó chỉ có một suy nghĩ nếu mình không mở mắt trong lúc này mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy bầu trời và cuộc sống tươi đẹp này nữa.
Cố gắng bằng chút sức lực cuối cùng vẫn không thể mở mắt ra được, mình đang ở đâu không biết, đầu óc trống rỗng chỉ hiện lên một câu: Phải mở mắt ra.
Lấy hết quyết tâm để mở đôi mắt lồi của mình ra, sao cái việc mở mắt với mình lúc này khó quá vậy nhỉ?
Chớp mắt mấy cái, giống phim Hàn quốc khi bị ngất và tỉnh dần ấy, Và mở mắt ra được rồi mình vẫn đang hoang mang, vẫn chưa định hình chính xác được mình đang ở đâu. Mình nhớ đến anh, cố gắng lấy điện thoại bấm mấy chữ, nứơc mắt làm mắt mình mờ qúa, tay run run
Dù có chuyện gì đi chăng nữa mình cũng phải phấn đấu không phụ lòng tin yêu của mọi người. Vì tôi hỉểu thời gian không nằm trong tay của mình mà nắm giữ được, vì thế tôi luôn sống hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời mình (giống như ngày mai tôi sẽ chết) như vậy tôi sẽ có trách nhiệm với bản thân mình hơn
Hồngcong78









