Quê Hương - Ngọc Đình
Monday, September 14, 2009 9:41:23 AM
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều...
Quê hương các con là Ngọc Đình, Hồng Dương, Thanh Oai, Hà Tây ( Giờ là Hà nội 2 ).
Con dù ở đâu cũng có thể về, có thể yêu, có thể khắc sâu trong tim.
Quê hương là nơi bao đời các cụ, ông bà sinh sống, gây dựng để được như ngày hôm nay. Từng tấc đất, từng hạt gạo và hơn tất cả là chiều sâu, bề dày " truyền thống" cao đẹp từ đời này sang đời khác. Các con cần giữ gìn và phát triển. Để các con luôn hạnh phúc và tự hào về nguồn cội.
Quê hương là ngôi nhà mái ngói ba gian, hàng cây, giếng nước, hoa thơm, quả ngọt, hạt gạo dẻo thơm, chim ca ríu rít, gió reo à ơi giấc ngủ ngon lành.
Là bất cứ khi nào có thể, gia đình bác Vinh, bác Quang và gia đình mình hân hoan chạy về cơm canh, chuyện trò với ông bà nội. Anh Tùng, anh Lâm, anh Thái, chị Thảo, Huy Long, Huy Anh nô đùa quanh sân, í ới gọi nhau, chành chọe chí chóe, thi hát thi múa, ..,..
Là những gì thân quen và cả những mới mẻ, vui vẻ ông bà dành tặng, khi là con mèo con xinh xắn của bà nội, khi là chậu cây mới của ông, để cả con và cháu ríu rít hỏi han, thắc mắc.
Quê hương là những dịp lễ Tết, ông nội phổ biến kế hoạch từng việc, cả nhà tỏa ra rồi chụm lại cỗ bàn cúng lễ tạ ơn tổ tiên, rồi sum vầy hưởng lộc.
Quê hương là ra khỏi cửa nhà, con đường làng quanh co, rặng tre rì rào, cánh đồng bát ngát, trâu bò bình yên gặm cỏ, tiếng cục tác chiêm chiếp của mẹ con nhà gà, những chú chó ve vẩy chạy lăng xăng, ...
Quê hương ấm áp tình làng nghĩa xóm, tiếng chào hỏi đon đả, nụ cười tươi vui, trao tay tấm bánh, quả thơm,..
....
Quê hương là ...
Là mong ước các con khôn lớn trưởng thành, là thương nhớ các con mang theo ...

Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều...
Quê hương các con là Ngọc Đình, Hồng Dương, Thanh Oai, Hà Tây ( Giờ là Hà nội 2 ).
Con dù ở đâu cũng có thể về, có thể yêu, có thể khắc sâu trong tim.
Quê hương là nơi bao đời các cụ, ông bà sinh sống, gây dựng để được như ngày hôm nay. Từng tấc đất, từng hạt gạo và hơn tất cả là chiều sâu, bề dày " truyền thống" cao đẹp từ đời này sang đời khác. Các con cần giữ gìn và phát triển. Để các con luôn hạnh phúc và tự hào về nguồn cội.
Quê hương là ngôi nhà mái ngói ba gian, hàng cây, giếng nước, hoa thơm, quả ngọt, hạt gạo dẻo thơm, chim ca ríu rít, gió reo à ơi giấc ngủ ngon lành.
Là bất cứ khi nào có thể, gia đình bác Vinh, bác Quang và gia đình mình hân hoan chạy về cơm canh, chuyện trò với ông bà nội. Anh Tùng, anh Lâm, anh Thái, chị Thảo, Huy Long, Huy Anh nô đùa quanh sân, í ới gọi nhau, chành chọe chí chóe, thi hát thi múa, ..,..
Là những gì thân quen và cả những mới mẻ, vui vẻ ông bà dành tặng, khi là con mèo con xinh xắn của bà nội, khi là chậu cây mới của ông, để cả con và cháu ríu rít hỏi han, thắc mắc.
Quê hương là những dịp lễ Tết, ông nội phổ biến kế hoạch từng việc, cả nhà tỏa ra rồi chụm lại cỗ bàn cúng lễ tạ ơn tổ tiên, rồi sum vầy hưởng lộc.
Quê hương là ra khỏi cửa nhà, con đường làng quanh co, rặng tre rì rào, cánh đồng bát ngát, trâu bò bình yên gặm cỏ, tiếng cục tác chiêm chiếp của mẹ con nhà gà, những chú chó ve vẩy chạy lăng xăng, ...
Quê hương ấm áp tình làng nghĩa xóm, tiếng chào hỏi đon đả, nụ cười tươi vui, trao tay tấm bánh, quả thơm,..
....
Quê hương là ...
Là mong ước các con khôn lớn trưởng thành, là thương nhớ các con mang theo ...







