Quê hương là gì?
Tuesday, December 12, 2006 8:20:57 AM
Ngày nào cũng thế, cứ mở mắt ra hay trước khi đi ngủ, tôi cũng đều nói " ỌC ỌC ". Cả nhà có thể hiểu đó là " HỌC " hay " ĐỌC " cũng được. Vì đó là tôi nhắc mọi người lấy hộ tôi quyển sách "Tiếng Việt lớp 1 - tập 1 " để tôi xem và nói chuyện với các tranh vẽ ( - He he..
vì là sách của dì Mít mà, nên tôi không tiện tự động lấy.) Tôi rất khoái quyển đó. Có bao nhiêu là hình các con thú đủ các màu sắc, các trạng thái. Ngay từ lúc tôi chưa được 7 tháng, mẹ đã cho tôi xem các tranh màu mè sặc sỡ, chủ yếu là các con vật. Mẹ bảo tôi phải làm quen dần cho biết. Mẹ đi làm, bà ngoại và bác Thanh giở cho tôi xem. Sau, tôi tự giở lấy để khỏi làm phiền mọi người. Mọi người bảo tôi " khéo phết lật từng trang một".
( Chỉ tội, tôi hay bị mắng vì lật tay trái ). Khi nào mọi người hô " Chuyển sang tay phải " tôi mới vội vàng chuyển sang đúng tay phải. hic hic .. tay nào mà chẳng thế, dùng tay trái dễ hơn nhiều ..
Đến giờ tôi được 13 tháng rồi, tôi có thể gọi tên gần hết các con vật trong sách đó.
Tôi thích bắt chước tiếng kêu của con chim, chuột, chó, mèo, lợn, gà,vịt, bò,sư tử, hổ, ếch ộp ... Tôi thấy thế giới động vật thật đáng yêu. Khi tôi chỉ vào những bức tranh làng quê, cánh đồng, lũy tre, ao cá ... mẹ đều bảo đó là " Quê ", Tôi tròn xoe mắt hỏi mẹ " Quê là gì? Sao lắm thứ gọi là quê thế mẹ? " Mẹ bảo " Giống như quê của Dừa đó. Quê có ông bà nội đó. Quê đẹp lắm. Con phải yêu quê nhé"
.. Mẹ nhìn tôi cười và dường như mẹ biết tôi vẫn còn băn khoăn, mẹ bảo " Con học thuộc bài thơ này nhé, con sẽ hiểu"Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè
Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người...
Đỗ Trung Quân







Himachihimachi # Wednesday, September 22, 2010 7:05:32 AM
Unregistered user # Tuesday, November 22, 2011 11:26:39 AM