Thursday, 23. November 2006, 03:44:34
Love Stories
Câu chuyện dưới đây là có thật.
Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.
Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.
Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.
Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...
Dew đã bước vào cuộc đời tôi.
Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.
Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.
Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.
Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.
Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.
Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.
Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.
Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.
Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.
Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.
Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.
Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.
Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.
Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.
Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.
Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.
Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.
“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.
Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.
Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.
Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.
Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.
Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.
Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.
Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.
Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.
Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.
Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".
Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.
Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.
Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.
Hãy gửi câu chuyện này cho các bạn của bạn để mọi người cùng chia sẻ và đừng quên cho tôi biết cảm nhận của bạn nữa nhé!
Monday, 23. October 2006, 07:42:15
Love Stories
THẾ GIỚI YÊU của “ QUÝ TỘC ”
Không chỉ đơn giản là những cuộc tình chóng vánh hay vài ba tình yêu “sặc” mùi vụ lợi...Chuyện tình “củm” của những “Quý Tộc” cũng “muôn hồng vạn tím” như những người bình thường khác. Và bởi họ giàu, có thể họ còn rất đẹp nữa nên chuyện tình của họ hấp dẫn, ly kỳ nên thu hút sự tò mò của những người không cùng tầng lớp với họ...
Nhiều người tỏ ra nghi ngại khi nói đến chuyện tình yêu của các tiểu thư, công tử. Theo lẽ hiểu thông thường nhất, trong thế giới người giàu hình như chẳng mấy khi có được tình yêu chân thành. Thực tế cũng cho thấy hàng trăm, hàng ngàn cuộc tình “tầm gửi”, tình “ăn bám”...
HAI BÊN CÙNG CÓ LỢI
Lướt trên chiếc “phi thuyền” đời mới, trang bị trên người những thứ “hàng hiệu” đắt tiền...nhiều người cho rằng họ chỉ có thể lựa chọn và phù hợp với những người giàu có, sành điệu như họ. Nhưng đôi khi tiểu thư cũng bước ra khỏi lãnh địa sực nức mùi nước hoa của mình để...yêu. Thi thoảng đâu đó dự luận vẫn lên án những cô nàng không tiền, không của dùng nhan sắc để “đào mỏ” những kẻ lắm tiền, nhiều của. Nhưng sinh viên trường Đại học Dân lập nọ thì lại có nhiều dẫn chứng ngược lại, kẻ “đào mỏ” bây giờ lại là những anh chàng đẹp trai nghèo túng, còn các tiểu thư lúc này lại đóng vai của “chủ đầu tư”.
Q. là con gái tỉnh lẻ nhưng lại rất nhiều tiền. Bố là đại gia ngành xây dựng ở tỉnh nên Q. tiêu tiền không “tiếc” tay. Bạn bè kể đã có những bữa cô bao cả một sàn nhảy lớn của thành phố ĐN để bạn bè tới ăn chơi. Thế mà Q. lại yêu một chàng sinh viên “nghèo rớt mùng tơi”. Để người yêu xứng tầm với mình và bạn bè. Q. bỏ tiền trang trải mọi chi phí trong cuộc sống của chàng và không quên thỉnh thoảng tặng chàng những món quà đắt tiền.
Dĩ nhiên, để đẹp mặt người yêu và cũng để “lấy le” với lũ bạn giàu có Q. còn chu cấp cả tiền ăn chơi cho chàng...Bạn bè của Q. không hề biết những chuyện “bếp núc” này bởi cô giấu tiệt và còn ngụy trang bằng cách vẽ ra một bản lý lịch bóng nhoáng giả cho anh người yêu. Chỉ có dân xóm trọ, nơi anh chàng nhà nghèo này vẫn ngày đêm đi về là biết tường tận mọi chuyện. Có người mát mẻ “chuột sa chĩnh gạo nếp”, có người thẳng thừng phong anh là “thầy của thợ đào mỏ”. Mặc kệ những ánh mắt dòm ngó, đôi tình nhân vẫn tỏ ra quấn quít, đắm đuối bên nhau hơn vợ chồng trẻ mới cưới.
Thực ra, kiểu yêu của Q. chẳng khiến nhiều người ngạc nhiên. Q. khẳng định cô có tiền, có điều kiện mà cô lại yêu người đó, vậy nên cô trợ cấp, giúp đỡ người yêu thì có gì là lạ. Nhưng những người cùng đẳng cấp với Q. chẳng che giấu, bạn của Q. có 5 cô thì có tới 3 cô tuyên bố xanh rờn “không yêu ai quá 3 tháng”. Liên tục thay người yêu - với những tiểu thư nhà giàu là chuyện thường ngày, và yêu đương chỉ là cách các cô đùa bỡn, vui vẻ “chúc chúc”. Mà theo như cách Hoàng T. - một thành viên của nhóm, thì yêu những anh chàng sinh viên kính trắng, mảnh mai và trông thật “trí thức” đang là một bây giờ.
Người yêu hiện thời của Hoàng T. là sinh viên trường Đại học Kinh tế. Chàng vốn là gia sư dạy toán cho em gái của T. nên chẳng mấy chốc đã được cô đưa vào danh sách “người yêu”. T. chẳng mất thời gian gì nhiều để “hạ gục” chàng, chỉ cần chút ít quan tâm, quà cáp thi thoảng tặng...Thế là chàng “đổ” như cây xanh gặp gió lớn của cơn bảo Xangxane đầu tháng 10 năm vừa rồi. T. hãnh diện đưa chàng người yêu trí thức đi khắp nơi, tham gia vào mọi hoạt động của nàng: Tối tối đưa lên sàn, đêm đêm cho đi nhà nghỉ, ngày lễ rủ đi Picnic...Giống như mọi cặp tình nhân đang say men hạnh phúc, T. và anh người yêu tỉnh lẻ quấn quýt bên nhau suốt ngày đêm, chỉ có điều trong cuộc tình này, T. lại đóng vai của một “mạnh thường quân” chứ không phải là anh chàng người yêu.
VƯỢT GIÀU ĐỂ.......YÊU
L. là con gái cưng của một đại gia đất Daklak. Từ bé L. đã được mọi người cưng nựng, chiều chuộng. Bù lại, không giống như đa số cậu ấm, cô chiêu giàu có khác lắm thời gian chỉ thích tiêu xài đập phá. L. rất chăm chỉ học hành. Ngày cô vào đại học, bố mẹ quyết định làm bữa tiệc thật linh đình tại một khách sạn thuộc hạng sang nhất thành phố. Chính trong cái bữa tiệc định mệnh ấy, H. gặp được người trong mộng của mình vốn là sinh viên đang đi làm thêm tại khách sạn đó. Thế nhưng không giống suy nghĩ nhiều người, chàng trai này đã lảng tránh tình cảm của L.
Cô công chúa tưởng rất yếu đuối hóa ra lại thật bản lĩnh khi cương quyết chứng minh cho mọi người và cả người trong mộng của mình thấy được tình cảm chân thành của mình. Ban đầu chỉ là một vài thay đổi trong thói quen sinh hoạt như thay vì ngày ngày cưởi trên “con” Dylan đi học thì L. lại chuyển sang đi xe đạp, thay những bộ cánh đắt tiền, những bữa ăn sang trọng bằng những thứ bình dân hơn...L. tiền gần hơn với cuộc sống của “chàng hoàng tử nghèo”.
Tuy nhiên, khó khăn chỉ thực sự bắt đầu lớn hơn khi đôi bên gia đình của họ biết chuyện. Bố mẹ L cho rằng chàng trai kia chỉ là “kẻ khố rách áo ôm”, không tiền, không nhà...bám vào con gái họ để “đào mỏ”. Còn bố mẹ chàng trai lại bị mặc cảm không “môn đăng hộ đối”, sợ người đời chê cười “đũa mốc mà đòi chòi mâm son” nên cũng ra sức ngăn cản con trai. L. và người yêu phải vừa thuyết phục gia đình, vừa chật vật thoát ra khỏi sự bủa vây của bố mẹ...
Cũng gần giống như trường hợp của L., tiểu thư Thúy V. cũng xuất thân trong gia đình giàu có. Tuy thế, tuổi thơ của V. lại không được hạnh phúc, vui vẻ như bạn bè cùng trang lứa bởi bi kịch cha đi theo gái, mẹ bỏ theo trai. 15 tuổi V. đã biết theo chân bạn bè đi tìm thú vui ở sàn nhảy, những quán xá, nhà hàng...Chưa đầy 20 tuổi, V. đã có những đêm ngủ trong đồn cảnh sát. V. sẽ còn trượt dài trên con đường lầm lỗi kia nếu như không có một lần tình cờ cô gặp H. - chàng cảnh sát trẻ, ở chính nơi cô đang bị tam giữ vì tội tụ tập đua xe.
Ban đầu, V. để ý với H. chỉ vì anh là người rất quan tâm tới cô. Nhưng chỉ sau một cuộc nói chuyện chân tình, V. đã bị chàng cảnh sát trẻ thu phục hoàn toàn. Dần dà, tình cảm giữa họ lớn dần. Từ ngày yêu H., V. phải học rất nhiều điều để trở thành người...bình thường. V. đi học trở lại, cô đăng ký học thêm ngoại ngữ, theo học những lớp dạy nữ công gia chánh...Thế nhưng, khó khăn lại đến chính từ ở chổ bố mẹ H. vì họ không đồng ý khi biết hoàn cảnh và quá khứ của cô gái trẻ. Một lần nữa, V. lại rơi vào tuyệt vọng...
Đến tận bây giờ, khi đã được sống bên người mình yêu nhưng V. vẫn không khỏi rùng mình khi nhớ về những lúc cô tiêu cả trăm triệu đồng cho một đêm vui vẻ, từng có lúc cô toan trở lại là kẻ giàu có sống không mục đích, không tình yêu...
Thursday, 19. October 2006, 03:56:34
Love Stories
Mùa thu năm xyz trước Công Nguyên, trong lúc dân chúng nước Âu Lạc đang vui hưởng thái bình, ăn mừng một vụ hè thu được mùa thì chiến tranh xảy ra. Triệu Đà vua nước Nam Việt, một nước nhỏ nằm trong hệ thống chư hầu của Tần quốc lúc bấy giờ, đã xua quân về phía Nam tiến đánh Âu Lạc
Quân Triệu Đà tuy ít nhưng thiện chiến và được tài trợ chính thức của nhà Tần nên đánh đâu thắng đó, thế mạnh như chẻ tre những tưởng chỉ trong một sớm một chiều sẽ thôn tính toàn bộ Đông Dương.
An Dương Vương, vua nước Âu Lạc rất lo lắng trước sức mạnh của địch quân nên đã âm thầm tìm kiếm nhân tài, gia tăng ngân sách cho quốc phòng nhằm trang bị thêm vũ khí hiện đại phục vụ cho chiến tranh. Thông qua một đường dây mua bán vũ khí có sức tàn phá lớn đa quốc gia, An Dương Vương tìm được một người môi giới tên là Kim Quy cung cấp một loại vũ khí lạ tên là Kình Thiên Nỏ.
Là một loại nỏ có sức mạnh thần diệu, cùng lúc nó có thể bắn ra hàng vạn mũi tên cực mạnh có tầm sát thương hàng kilomet và xuyên thủng mọi loại áo giáp. Nỏ thì được tặng không nhưng tên thì phải mua bằng ngoại tệ mạnh. Cứ mỗi phát bắn được 1 vạn mũi tên, mỗi mũi tên có giá 4,98 USD, vị chi mỗi lần bắn tiêu tốn ngân sách hết 49.800 USD. Tính ra thời giá bây giờ tương dương khoảng 500 triệu USD.
Có vũ khí mạnh trong tay, An Dương Vưong coi Triệu Đà như cỏ rác. Quân Triệu Đà đi đến đâu, An Dương Vương vác nỏ ra bắn đến đó. Tên bay ngợp trời, không trúng người thì cũng trúng ngựa, trúng chó, trúng mèo... Thậm chí ruồi muỗi còn chết. Quân Triệu Đà mất hết nhuệ khí nên đành cố thủ ở Tiên Du (nay thuộc Bắc Ninh ). Triệu Đà dùng kế hoãn binh, sai sứ đến gặp An Dương Vương xin giảng hòa, lập lại hòa bình mỗi bên hùng cứ một phương.
Song song đó, Triệu Đà cho con trai là Triệu Trọng Thủy mang sính lễ đến cầu hôn cùng con gái An Dương Vương là công chúa nhạc Pob Britney An Mỵ Châu(gọi tắt là Mỵ châu). Trong lễ diện kiến, Mỵ Châu vừa nhìn thấy Trọng Thủy thì love from the first sight, tình trong như đã mặt ngoài còn e vì Trọng Thủy vốn là con nhà võ tướng lại minh tuệ hơn người, thần sắc phi phàm(có khuôn mặt giống Tom Hank và 2 chiếc răng thỏ giống Tom Cuise). Mỵ Châu đâu biết Trọng Thủy từng đỗ thủ khoa trường mật vụ cao cấp của CIA và hiện đang làm việc cho MI5( và cũng từng được mời đóng vai chính trong phim Golden eye). Là một điệp viên chuyên nghiệp, Trọng Thủy có sẵn những yếu tố cần thiết nhất để thu hút (nói toẹt ra là lừa) các cô gái phải ngã vào vòng tay của mình... An Dương Vương cũng hoàn toàn mù tịt những thông tin đó và lại muốn giữ Trọng Thủy làm con tin cho mối quan hệ hai nước để thuận tiện cho việc gia nhập WTO nên đồng ý gả con cho Trọng Thủy với điều kiện Trọng Thủy phải ở lại làm rể nước Âu Lạc. Điều này hoàn toàn phù hợp với ý đồ của mình nên Triệu Đà đồng ý ngay.
Lễ cưới của Mỵ Châu & Trọng Thủy được tổ chức linh đình tại Horison Hotel ba ngày bảy đêm. Bia rượu tràn trề, nhân dân hai nước sáng say chiều xỉn phải nói là hoan hỉ vô cùng. Riêng hãng rượu Johnny Walker đã cung cấp cho tiệc cưới này đến 1.350.000 chai loại Gold Label.Thực ra Henesy cũng giành quyền tài trợ mà đến muộn một bước. Dĩ nhiên khách mời cao cấp nhất là Kim Quy, tay môi giới giờ đã thành tỷ phú đô la.(đuợc ngồi tại hàng ghế VIP = Very Impolite Person),
Nghe đâu sau vụ mua bán vừa rồi thì Kim Quy đã nhảy lên vị trí thứ nhì trên top phú hộ thế giới, chỉ sau Bill Gates.
Mỵ Châu thì bội phần sung sướng. Hai vợ chồng kính nhau như bạn, yêu nhau hoa cỏ với mùa xuân lúc nào cũng quấn quít vui đùa. Có lúc Mỵ Châu cảm khái mà thốt lên rằng:
- Chàng ơi, thân phận của thần thiếp tuy ở chốn lầu son là cành vàng lá ngọc nhưng cũng chỉ như cóc ổi mía ghim nếu như không gặp được chàng. Chàng như ánh nắng ban mai soi rọi vào khu vườn xuân thì của thần thiếp. Nếu không có ánh sáng đó, thần thiếp chỉ còn là bóng tối vĩnh hằng chết khô chết héo cùng nhạc khúc bi ai cũng lũ côn trùng dấm dớ mà thôi...
Trọng Thủy cũng khiêm nhường đáp lại với lời hoa mỹ:
- Nàng đừng nói thế làm lòng ta thêm tự kiêu tự phụ. Nếu không có nàng, dù ta có là cây tùng, cây bách, cây đa, cây bồ đà thì cũng hoang phí mà mọc trên bờ hoang đất bụi. Nếu ta thực sự là ánh nắng ban mai thì nàng còn hơn là mùa thu kiêu sa & quyến rũ nhất để mọi thứ ánh sáng dù rực rỡ mấy cũng phải lịm tắt với làn da mịn màng hơn cả sữa tắm Dove, suối tóc mượt mà đến Sunsilk còn phải ghen tỵ và ánh mắt mà V-Rohto luôn thèm muốn...
....
Thời gian dần trôi, hết xuân rồi hạ - thu tàn rồi đông đến, thắm thoắt mà đã một năm. Trọng Thủy âm thầm điều tra được mối quan hệ mua bán của An Dương Vương & Kim Quy. Bằng một số tiền lớn mua chuộc Kim Quy, Trọng Thủy mua được bản vẽ kỹ thuật của Kình Thiên Nỏ. Có bản vẽ kỹ thuật, Trọng Thủy phát hiện ra rằng mình chỉ cần đánh tráo sợi dây căng tên khác là có thể vô hiệu hóa vũ khí trấn quốc lợi hại này của An Dương Vương. Vấn đề còn lại là tìm cách tiếp cận nó thôi vì An Dương Vương vốn rất cẩn thận đã cất giữ chiếc nỏ quý với lớp lớp hàng rào bảo mật.
Một đêm nọ, Trọng Thủy mới thử dò hỏi Mỵ Châu:
- Nàng ơi, ta rất hâm mộ vũ khí trấn quốc của phụ vương nhưng chưa lần nào được thấy, nàng có thể cho ta xem được không vì ta không dám nói chuyện này với phụ vương ?
- Ah, chuyện nhỏ mà chàng ơi - Mỵ Châu trả lời trong ngái ngủ - Em còn nhớ password để qua được cổng vào nhưng không biết phụ vương có đổi chưa nữa, chàng cứ thử xem sao. Password là ***************************. Em ngủ đây, khi nào chàng đi xem thì nhớ rủ em với nhé !
Mỵ Châu nói xong thì chìm trong cơn buồn ngủ ngọt ngào đang dần đến. Lúc này đã canh tư, trời gần sáng. Trọng Thủy vội vã mặc quần áo, lận vũ khí vào người rồi âm thầm rời phòng ngủ.
Bóng đêm lặng lẽ che chở cho Trọng Thủy đến gần toà tháp cất chiếc nỏ quý. Gió lạnh từng cơn. Qua mặt được một đám lính canh, Trọng Thủy đến một cánh cửa bằng thép kiên cố có khóa điện tử. Bấm password mà công chúa đưa ra, thật may mắn cánh cửa bật mở. Theo hành lang nhỏ hẹp và trơn bóng sau cánh cửa, Trọng Thủy đến một gian phòng rộng & sơn nước trắng toát. Trong phòng chẳng có gì ngoài một cái laptop IBM đã mở sẵn đặt trên bàn ngay giữa phòng.
- Vậy là còn lớp bảo mật thứ 2 - Trọng Thủy thầm nghĩ.
Ngồi vào chiếc ghế trước máy tính, Trọng Thủy bấm nút Enter. Tức thì màn hình vụt sáng:
"Xin bạn vui lòng trả lời 3 câu hỏi để qua cửa !"
"Câu hỏi thứ nhất:"
"- Con gì tối đi bốn chân, ngày không đi chân nào, nhưng cũng có lúc đi ba chân dù ngày hay đêm ?"
Không cần suy nghĩ, mấy câu hỏi bảo mật cỡ này quá dễ đối với một điệp viên đang làm việc cho MI5 như Trọng Thủy. Chàng gõ vào:
"Con chó"
Cái này đến con nít còn đoán ra, con chó thì tối nó không ngủ nên đi bốn chân, ngày ngủ nên không xài chân nào nhưng lúc cần đi tè thì chỉ xài 3 chân.
"Rất tốt, bây giờ là câu hỏi thứ hai:"
"- Cái gì khi không xài thì lúc khô lúc ướt, nhưng khi xài đến thì chắc chắn phải ướt ?"
Mất 5 giây, Trọng Thủy gõ vào:
"Cái ... à không ! Cái ca"
"Chính xác, câu hỏi cuối cùng là:"
"- Cái gì mà người con gái có nhưng người đàn bà không có và cái gì mà người đàn ông có nhưng con trai thì không có ?"
Có quá nhiều câu trả lời cho câu hỏi này. Bóp trán một hồi, Trọng Thủy quyết định alô cho Dido để xin trợ giúp, Dido cũng bó tay nhưng quyết định giúp Trọng Thủy bằng cách hack vào máy chủ của hệ thống bảo mật của An Dương Vương để dò câu trả lời. Dù gác kiếm đã lâu nhưng Dido cũng còn một số tool để dành, nay đem ra xài, nó vẫn chạy tốt. Sau khi tìm ra được một số lỗi tràn bộ đệm để có thể đi vòng qua firewall, Dido cũng truy cập được vào database của hệ thống.
Sau khi decode dữ liệu, kết quả thật bất ngờ: Cái mà người con gái có nhưng người đàn bà không có là sự e thẹn & cái mà người đàn ông có nhưng con trai thì không có là sự tự tin.
Khi vừa nhập kết quả vào, một cánh cửa bí mật trên bức tường bên phải lập tức mở ra. Sau cánh cửa là một cầu thang xoắn dẫn xuống đất. Trọng Thủy nhanh nhẹn chạy xuống. Cuối cầu thang là một căn phòng tối tăm, hôi hám vì có lẽ do không có ai lui tới đây. Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin cầm theo, Trọng Thủy phát hiện có tới hơn một trăm cái nỏ.
- Ái chà, cái nào là thật, cái nào là giả đây ? - Trọng Thuỷ nhủ thầm - An Dương Vương quả là bậc tài trí hơn người.
Xăm xoi từng cái một, Trọng Thủy phát hiện một cái bị mòn nhiều nhất do nhiều lần sử dụng. Biết đã tìm đúng, Trọng Thủy thay sợi dây kém chất lượng đã thủ sẵn từ trước vào rồi bẻ thêm cái lẫy nỏ cho hư luôn. Sau khi xong việc, Trọng Thủy xóa sạch mọi dấu vết rồi rời khỏi khu vực đó trở về phòng lúc trời vừa hừng sáng. Trọng Thủy hôn nhẹ lên má công chúa Mỵ Châu như thầm cảm ơn nàng rồi không quên phone cho Dido hẹn bữa nào rảnh thì ra nhậu mừng thành công ở quán bia Hải Xồm.
Ngay sáng đó, Trọng Thủy xin An Dương Vương cho về nhà thăm cha đang bệnh nặng. Hai vợ chồng chia tay rất là quyến luyến nhưng rồi công chúa Mỵ Châu chỉ còn biết lên tháp canh cao nhất của kinh thành mà mắt ngấn lệ nhìn theo cánh máy bay dần xa khuất chở theo chàng Trọng Thủy lấp loáng trên trời xanh.
Vừa về đến nhà, Trọng Thủy không chỉ báo tin đã phá hủy Kình Thiên Nỏ mà còn mang theo một số tài liệu mật cực kỳ quan trọng mà chàng đã lấy được trong thời gian ở rể. Triệu Đà lập tức điểm quân, phát chiến thư chính thức tuyên chiến với An Dương Vương.
An Dương Vương ỷ lại vào Kình Thiên Nỏ không thèm để ý quân tình chiến sự chỉ biết ngồi đánh cờ mà cười rằng: "Thằng họ Triệu không sợ chết à ! Is he crazy?".
Quân Triệu Đà tiến như vũ bão, đánh đâu thắng đó. An Dương Vương ra lệnh đem Kình Thiên Nỏ ra để uy thần thiên hạ nhưng ôi thôi... Lẫy nỏ bị gẫy, An Dương Vương lập tức điện cho Kim Quy mua gấp một cái lẫy nỏ khác để thay vào. Nỏ lại được đem ra trận nhưng tên bắn đi thì yếu như cỏ tranh, chẳng khác nào gãi ngứa cho quân Triệu Đà. Quân Triệu Đà đã làm chủ tình hình, chiếm toàn bộ kinh đô.
An Dương Vương bỏ chạy mang theo con gái. Do tình thế cấp bách nên không nhớ đã để cái điều khiển con BMW ở đâu nên phải chạy bộ.Biết Trọng Thủy sẽ tìm mình, Mỵ Châu mang theo cái áo lông đà điểu quý hiếm mà Trọng Thủy mua tặng lúc hai vợ chồng đi tuần trăng mật ở Ai Cập, Mỵ Châu rải lông đà điểu dọc đường đi. Có dấu vết, quân Triệu Đà càng đuổi cùng giết tận. Chạy đến núi Dạ Sơn, xã Cao Xá ở Diễn Châu (nay thuộc Nghệ An) không còn đường để chạy, An Dương Vương buộc lòng phải giết con rồi nhảy xuống biển tự sát.
Trọng Thủy lòng đau khôn xiết khi biết tin Mỵ Châu đã chết. Thấy cuộc sống không còn ý nghĩa dù danh vọng ngất trời, tiền bạc như núi, gái gú bao la... Lúc này Trọng Thủy mới thấm thía cái nghĩa vợ chồng, cái tình chăn gối. Trong lúc tuyệt vọng, chán nản Trọng Thủy chỉ biết dùng men rượu để quên đời rồi thành nghiện rượu từ đó. Một hôm lúc xỉn về, Trọng Thủy chân thấp chân cao đã té xuống cái giếng mà vợ chàng ngày trước hay ngồi chải tóc. Âu cũng là số kiếp đã tận.
Thursday, 19. October 2006, 03:55:10
Love Stories
Ngày xửa ngày xưa, Vua Hùng Vương thứ 18 có môt nàng con gái vô cùng xinh đẹp nhìn trông rất là phê, tên là Mị Nương đến tuổi lấy chồng. Mị Nương da trắng như da “con gái” mịn màng như da “ trẻ con “– do nàng thường xuyên dùng Dove, mái tóc đen mượt thơm mùi Rejoy, thân hình rất chi là mũm mĩm do uống sữa cô gái Hà Lan hơi nhiều, hàm răng trắng bóng, mỗi lần nàng cười là đến thằng_hề tận Paris xa xôi cũng va vào màn hình máy tính .. he.. he…
Sở thích của nàng ta là thích đến vũ trường, cuối tuần cưỡi con Dylan vi vu, online chatting, thần tượng là David Beckham và Brits-chắc vì thế mà hay mặc áo hở rốn, nhảy tưng tưng. Do ham chơi nên năm 18 tuối nàng mới tốt nghiệp …lớp mẫu giáo lớn. Vua cha thấy thế ngứa mắt lắm muốn tống cổ đi cho khuất mắt trông coi bèn loan truyền gần xa kén rể.
Sau bao ngày tranh tài sôi nổi có 2 nguời lọt vào vòng chung kết WC 2006 ‘í quên’ nhầm một tý-vòng chung kế cuộc thi kén rể.
Vua Hùng đích thân tự mình chọn rể và cho truyền gọi thí sinh mang số báo danh thứ nhất:
- Sơn Tinh đến từ đỉnh Everest………
Vua Hùng trông ra thấy một chàng trai râu tóc trắng xoá, thời trang Taczan, vai năm tấc rộng thân mười thước cao, thân hình ăn đứt Lý Đức -làm Mị Nương ngồi trên xuýt xoa hoài nhấp nhỏm không yên, cưỡi chú voi con ở bản Đôn ra mắt vua Hùng xin được cưới công chúa. Vua Hùng phán: - “Nhà người có tài năng gì nói cho ta coi”
Sơn Tinh thưa: Thần là vua của non xanh cai trị của muông thú, có thể dời non lấp bể.
Vua Hùng nghe vậy thích lắm nhớ đến bên Mỹ có hòn đảo Hawai xinh đẹp bãi biển thoai thoải cát trắng, và các người mẫu Cindy, Naomi, Claudia trong bộ đồ bikini nằm dài trên bãi biển trong ánh nắng vàng, “Đời chỉ có thế mà thôi”Vua Hùng nuốt ực nước bọt lầm bầm. Ngài phán nói : Ngưoi có thể dời non lấp bể vậy hãy làm cho ta hòn đảo giống đảo Hawai tại xứ Văn Lang này cho ta coi.
Sơn tinh nghe xong lập tức làm liền, chỉ ngay tay lên trời bắn Lục mạch thần kiếm, thật là kinh khủng, trời đất tối sầm, đất đai rung chuyển - động đất 8 độ rich te. Xong xuôi đâu đó, Vua Hùng thấy ôi thôi Cung điện nguy nga của mình bị nó cho một đòn Lục mạch thần kiếm thế là tiêu. Vua tức lắm thét lớn:
- Sao ngươi dám phá lâu đài của ta .
Sơn Tinh liền thưa: Tâu bệ hạ Thần đâu dám phá lâu đài của bệ hạ. Lâu Đài bệ hạ xây dựng tiêu chuẩn ISO 200...có làm sao động đất có thể làm đổ được. Do thằng Binlađỏ nó khủng bố bệ hạ đấy ạ, nó lợi dụng hạ thần làm hòn đảo Hawai cho bệ hạ để khủng bố đây ạ.
“Thằng Binlađỏ chết tiệt” Vua Hùng lầm bầm nhớ lại. Hồi thằng Cam mờ run (camorun) nó đánh Ép ga thêm ít xăng (áp ga nít tan ), thằng Binlađỏ đến đây ăn xin trước cửa lâu đài bị Hùng Vương quất cho 5 roi vào đít đuổi đi, “Thằng đó nó thù dai ghê, Mày biết tay tao, dám khủng bố ah`, tao sẽ gia nhập liên minh chống khủng bố ! Kì này mày chỉ có nước chít ”. Tình thôi xót xa Vua Hùng hỏi : Hòn đảo của ta đâu?
Sơn Tinh chỉ tay về phía biển Đông .
Một hòn đảo xinh đẹp hiện ra như trong một cơn mơ, Hùng Vương thích lắm “ Thôi cung điện của ta không còn thì ta cùng tam cung lục viện ra ngoài này an hường tuổi già cũng được, chậc ..đời có thế mà thôi, ta sẽ tổ chức du lịch và tổ chức người đẹp bikini. Nghĩ thế Hùng Vương liếc mắt về ban giám khảo và mỉm cười hài lòng . Chín, Chín phẩy năm, Chín phâỷ năm, mười, mười và mười. Sơn Tinh sung sướng chắc mẩm phen này cưới được công chúa Mị Nương xinh đẹp.
Số báo danh thứ 2 Thuỷ Tinh đến từ Pacific…
Thuỷ Tinh cưõi con BMW hình bạch tuộc đời mới nhất, mắt kính thời trang Gucci , quả tóc như huyền thoại bóng đá Tầu Khóc Đống ( Đầu không tóc), ra mắt vua Hùng. Mi Nương trông Thuỷ Tinh đẹp trai như thằng_hề(quảng cáo tý )thì mê liền. Vua Hùng hỏi: “Ngươi có tài cán gì để cưới công chúa.”
Thuỷ Tinh tâu: Thần là vua của biển cả thống lĩnh các loài thuỷ tộc, có thể hô phong hoán vũ.
Nhìn trời nắng chang chang, mùa hè oi ả, điều hoà thì không chạy có do mất điện ( => thằng Binlađỏ ) Vua Hùng liền nói, “ Ngươi hãy gọi mưa cho ta xem thử”
Thuỷ Tinh nghe xong liền tung ra một phát 18 chiêu Giáng Long Thập Bát chưởng. Tức thì gió thổi mịt mù, mây đen kéo đến ùn ùn, sấm chớp đùng đùng, mưa như trút nước.
Sau cơn mưa trời lại sáng, Vua Hùng ngẫm nghĩ:’ Nước ta mưa thuận gió hoà, cần thằng gọi mưa gọi gió này làm chi ’ Hùng Vuơng liền hỏi “Ngươi còn tài cán gì nữa không?.”
Thuỷ Tinh tâu :” Nếu thần cưới được công chúa Mi Nương thi` thần xin tặng bệ hạ 2 vé đi du lịch 1 tháng Thái Lan ”
Hùng Vương nghe thấy thích thú trong lòng khi nghĩ đến những điều kỳ thú ở Thái Lan... mà những đại thần đi công cán kể lại. Lòng háo hức Vua mỉm cười hài lòng nhìn ban giám khaỏ: Chín, Chín phẩy năm, Chín phâỷ năm, mười, mười và mười.......
Thấy vậy Thuỷ Tinh đứng sang một bên và sung sướng chờ đợi.
Vua Hùng cười không được bao lâu khi nhìn thấy mẹt lão tể tướng cứ nhơn nhơn nhìn mẹt mình.Trời ơi, chít rồi, hoà rồi, thế là tiêu mình rồi. Vua ôm ngực lảo đảo ngồi bệt xuống đất. Thế là bây giờ ta đã trắng tay rồi. Ôi hòn đảo với những cindy..với bikini. Ôi thai land''s sex tour giờ đã thành dĩ vãng..Trời đã sinh ra ta! Sao còn sinh ra nó!
Thì ra là Vua đã cá độ với quan Tể Tướng. Vua lấy cửa ST chấp TT hoà cho được. Nếu Vua thua thì lễ vật ra mắt thuộc về quan tể tướng, vua thắng sẽ được quyền..làm chồng 12 cô con gái đang tuổi xinh..đẻ của quan tể tướng.
Sau 1 hồi vật vã, lăn lộn kêu khóc, Vua được thái giám cho uống 1 chai rượu XO nên đã dần hồi tỉnh. Sự đã rồi, lâu đài thì bị binlađỏ oánh sập, có được hòn đảo an ủi tuổi già thì cũng mất nốt. Bây giờ chỉ còn cách đòi 2 thằng ngu ST và TT lễ vật thật hậu may ra gỡ gạc phần nào. Sau 1 hồi suy nghĩ, Vua chậm chạp đứng lên: Các khanh thấy con gái ta thế nào? Trông nó có ngon không? da thịt mịn màng, hàng họ có chỗ nào chê được không?
Cả ST và TT dập đầu đồng thanh: Muôn tâu hoàng thượng ..Ngon Ạ.
ST: Mị Nương đẹp hơn tất cả ..muông thú trên rừng mà thần từng nhìn thấy. Thú thật với bệ hạ chứ chẳng có hươu nai, hổ báo sư tử nào sánh được nàng. Chu choa cái mông to như vậy thì mắn phải biết. Thần có thể hy sinh cả rừng vàng làm Lâm tặc để có thể cưới nàng bằng được
TT: Thần xin thề mả bố thằng nào nói điêu chứ Mị Nương nhà mình là đẹp nhất. Mấy con bồ của thần mà người trên mặt đất gọi là Nàng tiên cá, nói ra lại bảo vạch áo cho người xem lưng..chúng nó.. tanh lắm ạ! Cái đuôi của nó làm sao sánh được với đôi chân thon dài đi tất giấy của Mị Nương nhà ta được với lại có 1 điều hơi khó nói là chúng nó không có "khươi dé" như của Mỵ Nương và con gái đất liền . Thần sẵn sàng hy sinh cả biển bạc làm thuỷ tặc để cưới cho được Mị Nương.
Vua mỉm cười hài lòng đưa mắt liếc nhìn Mị Nương. Đấy, cái đợt vửa rồi mà không cho nó đi mỹ viện tân trang sửa lại cái mông bơm lại cái ngực thì làm sao lừa được 2 thằng ngu này. Mà cái khoản tiền bỏ ra cho nó đi nhà thưốc gia truyền bên tận Tàu chữa hôi nách, ếch xi ma, tổ đỉa, ghẻ đốm hoa cà nghĩ cũng đáng đồng tiền bát gạo.
Vậy thì ta nói cho các khanh biết. Muốn đem con gái ta đi thì rạng sáng mai ngay sau trận BBP gặp TĐ kết thúc đứa nào mang đến Voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao tới trước thì sẽ được đón Mị Nương về.
Rạng sáng ngày U-18, Sơn Tinh tỉnh dậy lúc 1h30 sáng. Lúc này tại mặt trận phía tây, việc di chuyển đàn voi dữ ở Bình Thuận đang tiến hành. Sơn Tinh tức tốc đánh điện hoả tốc : “ Mau chóng áp sát đàn voi bắt cóc ngay 1 con ra Bắc, chọn con nào 9 ngà. Mọi sự chậm trễ lúc này đều là tội ác “. 2h sáng, con voi 9 ngà đầu tiên đã được đóng gói và buộc vào bụng một quả tên lửa nhằm hướng Ba Vì phóng tới. Đến 2h15 sáng, tiểu đội 2 trinh sát thuộc Đại đội săn trộm số 14, trung đoàn 2 báo cáo về đã bắt gọn được hai con gà chín cựa, còn ngựa chín hồng mao hiện đang nằm trong vòng kiểm soát của lực lượng kiểm lâm. Sơn Tinh lệnh cho phòng tác chiến đánh điện yêu cầu chuyển ngay 1 con gà về Ba vì, con còn lại làm lông cho vào ngăn đá tính sau. Sau đó chàng tức tốc dẫn đầu trung đoàn 3, sư đoàn lâm tặc số 14 tấn công bao vây trụ sở kiểm lâm, đoàn quân tiến công với một bên là biểu ngữ băng rôn rợp trời : “ Tự do cho ngựa chín hồng mao “ , “ Thả ngựa vào nồi, à không, về rừng “ , một bên là dao rựa sáng loáng, súng săn súng kíp tua tủa. Chỉ trong chốc lát, tuyến phòng ngự kiểm lâm với ... 3 cán bộ kiểm lâm phải rút về co cụm trong một trận địa với chu vi chỉ còn 3 mét. Con ngựa 9 hồng mao đã được giải thoát và nhanh chóng được đóng gói chuyển về kho. Lúc này là 3h sáng, mọi việc đã hoàn tất. Sơn Tinh cho chất các con vật thu thập được lên xe nhằm hướng kinh thành tiến về. Cùng lúc đó các đơn vị tinh nhuệ nhất thuộc các tập đoàn quân lâm tặc được lệnh lên đường.....
... 4h sáng ngày U-18, bấy giờ tại đáy sông, Thuỷ tinh vừa tỉnh sau một giấc ngủ dài. Chàng biết rằng mình ở dưới sông nước thì lấy đâu ra gà qué trong lòng thầm trách vua Hùng "tiên sư ông già chỉ hám sex , lễ vật toàn trên rừng khu của thằng chó ST thì mình lại phải làm đạo tặc!Gr nhưng ta sẽ quyết lấy MN,hàng họ đâu ra đấy thế kia cơ mà " Nói xong bất giác TT thò tay sờ chim .“ Gà à, chuyện nhỏ “ – cán bộ phòng tham mưu tâu với chàng – “ tiểu đội người nhái 4 đại đội đạo chích đường sông số 2 đã lên đường thâm nhập vào vùng địch hậu, nhiệm vụ của họ là bắt bất kể con gà, con ngựa và con voi nào gặp trên đường tiến công “. Thuỷ tinh nhổm dậy hỏi giật giọng:
- Con nào cũng được à?
- Tất nhiên thưa chúa công – sĩ quan tham mưu trả lời – không có gì khó, chỉ sợ mình không liều.
4h 15, đội người nhái đã đem về 3 con vật. “ Bây giờ là công đoạn cuối cùng “, sĩ quan tham mưu cười đắc chí. Chỉ trong chốc lát, đội hoá trang thuộc ban văn công sư đoàn bộ đã làm giả toàn bộ những cựa, ngà hay mao miếc gì đó và gắn lên cho các con vật.
- Tuyệt - Thuỷ tinh ngắm nghía gật gù - Thời buổi này thật giả lẫn lộn, cứ chơi hàng nhái cho nhanh, hơi sức đâu mà tìm đồ thật. Khéo trông còn đẹp hơn đồ thật ấy chứ.
Sau khi ký quyết định phong hàm và ban thưởng cho bọn thuộc hạ, Thuỷ tinh cũng chất đồ lên canô và nhằm hướng kinh thành tiến về. Các hạm đội cướp biển số 3, 4, hải đội 6 cướp biển Vi king, hạm đội thuyền trưởng Cook cũng được lệnh xuất phát....
.... 6h 15 phút sáng ngày U-18, bến cảng ngoại vi kinh thành, nơi diễn ra cuộc so tài im lặng khác thường. Cũng lúc đó, tại đất Thục, Gia Cát Lượng đang ngủ, bỗng tên tiểu đồng lay ngài dậy.
- Có gì vậy? Sao lại đánh thức ta ? – Gia Cát Lượng càu nhàu, mắt vẫn còn díp tịt.
- Bẩm đại nhân, con thấy ngài ngủ mà mồ hôi toát ra như tắm, miệng ú ớ Waterloo, Waterloo, con sợ quá phải lay ngài dậy.
- Sao, Waterloo à ??? mà sao tự nhiên ta lại đái dầm thế này, không phải mồ hôi đâu – Gia Cát Lượng hoảng hốt bật dậy lao vào bàn làm việc tìm cuốn từ điển và bấm độn xem quẻ........ “ Thôi xong, một trường ác đấu sẽ diễn ra, bia chảy lạc rơi , à nhầm, máu chảy đầu rơi rồi. Không biết có xảy ra trận đấu ngựa voi bọc thép như tại vòng cung Kursk không? Gió xoáy quá nên mình chẳng biết hướng nào mà bói toán nữa“ – tiên sinh thở dài hướng tầm mắt về phía nam và ra lệnh mở tần số UHF theo dõi tin tức từ chiến trường....
7h sáng, mật danh ngày U-18 được chuyển thành ngày Dê, giới thạo tiếng ngoại bang thì đọc là Đi đây. “ Chà, Đi đây, Đi đây “ - Gia Cát tiên sinh lẩm bẩm - “ như một lời thúc giục lên đường “. 7h15, đội tiên phong của Sơn tinh đã tới điểm tập kết, họ mau chóng dựng trận địa phòng ngự sát bờ sông với hệ thống hào kỹ thuật và chướng ngại trải dài trên một chiều dài hơn 2km và chiều sâu phòng ngự hơn 100 m.Xen kẽ giữa các bãi mìn lớn do đàn voi chiến thải ra là các ổ đề kháng, với sự bố trí cung tên 12,7mm, cối 82mm bắn tên bọc sắt và các chảo lớn để rán cá. Nhìn sự bố phòng, Sơn tinh chỉ đạo chuyển một trung đoàn tinh nhuệ thuộc lực lượng Shit Storm, hay còn gọi là SS, chuẩn bị cho một cuộc tấn công hoá học nếu cần thiết. “ Trong tác chiến, yếu tố bất ngờ và vượt trội về vũ khí là một điểm quyết định “ - chàng thao thao bất tuyệt. Nhận lệnh , tất cả binh lính trung đoàn đã ra góc khuất ẩn nấp và ăn đồ ôi thiu để sẵn sàng đau bụng đầy hơi. Lúc này hướng gió chính thổi từ phía ẩn nấp của trung đoàn ra phía bờ sông, rất thuận lợi khi họ phát tán hơi độc. Các đơn vị còn lại bố trí theo hình rẻ quạt, tạo thế chân vịt để dễ bề ứng cứu cho nhau. Sau khi xem xét kỹ càng trận địa phòng ngự, Sơn tinh ra lệnh sắp xếp lễ vật chuẩn bị chờ nhà vua, công chúa và ban giám khảo tới để chấm điểm.
- Phong bao phong bì cho giám khảo có đủ chưa - chàng quay lại hỏi sĩ quan hậu cần.
- Dạ thưa chúa công, đã đủ, tất cả phong bì đã được kẹp khéo trong các bộ catalog.
7h45 sáng, sương mù đã tan dần. Hai khu trục hạm thuộc hạm đội thuyền trưởng Hook, đội tiên phong của Thuỷ tinh, đã tới gần trận địa phòng ngự của Sơn tinh. Màn hình rađa trên chiến hạm cho thấy có những dấu hiệu đáng ngờ trên thực địa.
- Báo cáo thuyền trưởng, có vẻ đối phương đã chuẩn bị một trận địa phòng ngự để nghênh đón chúng ta - Hoa tiêu chiến hạm báo cáo.
Thuyền trưởng Hook với ống nhòm quan sát. Đoạn ông đánh điện báo cáo với Thuỷ tinh.
- Còn chờ gì nữa thuyền trưởng, tấn công đi. - Thuỷ tinh trả lời ngắn gọn.
Uỳnh, phát đại bác đầu tiên khai hoả. Một đám chất thải lớn thu được từ cá voi bắn trúng một ổ đề kháng gần bờ. Tiếng la hét kêu cứu vang trời. Đồng loạt lúc đó, các ổ đề kháng khai hoả. Tiếng tên bay, tiếng rít của đạn ghém, đạn súng hơi khuấy động mạnh bầu không khí. Lúc này tất cả các tàu thuộc hạm đội Hook, hải đội 6 Viking và hạm đội cướp biển Biển Đông số 9 đã áp sát bờ, vừa bắn đại bác vừa tổ chức tàu đổ bộ. Đạn cối 82 đã phá nát tới phân nửa đội tiên phong của Hook. Tuy vậy, nhóm đầu tiên đã áp sát được bờ. Tất cả thuỷ thủ tung dây quăng lên bờ rồi đu vào. Nhưng do chênh lệch độ cao , nhiều thuỷ thủ đã đập đầu xuống đất bất tỉnh nhân sự. Số còn lại vung gươm, vung móc câu và cả súng AK47, món ưa thích của cướp biển Đông, lao vào trận địa phòng ngự. Đội cướp biển vùng Caribê thuộc hạm đội 3 cũng đã lên bờ. Thuyền trưởng Hook lên đài cao trên tàu chỉ huy trận địa tấn công. Bỗng một mũi tên bay thẳng cắm vào mắt còn lại của ông. Hook cắn răng rút mũi tên ra, ông quay lại hỏi giật giọng hoa tiêu:
- Ê, trên mũi tên có gì không?
- Dạ thưa, trên mũi tên có mắt của ngài, thưa thuyền trưởng - hoa tiêu trả lời
- Tuyệt - Hook đáp, đoạn ông thò tay xoa cằm rồi nói - Tinh cha huyết mẹ không nên bỏ.
Nói xong ông mò mầm đưa đầu mũi tên lên miệng cắn con mắt của mình rồi nhai nuốt sạch. Bỗng nghe tiếng trợ lý hoa tiêu hốt hoảng kêu lên:
- Chết rồi thưa thuyền trưởng, trước kia Hạ tướng quân còn hai con mắt, nuốt một vẫn còn một. Nay thuyền trưởng còn một con mà ăn cả thì nhìn bằng gì?
- Ừ nhỉ, bỏ mẹ rồi. - thuyền trưởng Hook ôm mặt khóc rưng rức - Sao cậu không nhắc tôi??
Thế là thuyền trưởng đành phải rút về phía sau dưỡng thương và mời Thuỷ tinh lên chỉ huy trực tiếp.
Đến 8h30 sáng, tại hướng chính diện, 3 trung đoàn cướp biển đánh bộ đã xuyên thủng được một tuyền phòng ngự. Các ổ đề kháng lâm tặc đã rút hết về phía sau, bỏ lại toàn bộ lâm sản và thú rừng săn bắt được ở lại trận địa. Tại một ổ đề kháng nhỏ, người ta thu được cả một vài kiểm lâm viên đang bị trói chặt bỏ lại trong hầm. Nhận thấy tình hình bất lợi, Sơn tinh ra lệnh đưa một sư đoàn săn trộm ra án ngữ hướng chính diện, thực hiện việc bắn tỉa chặn đường tiến quân của đối phương, đồng thời điện cấp tốc cho trung đoàn SS chuẩn bị tác chiến. Bấy giờ phía Thuỷ tinh, các đơn vị cướp biển đánh bộ đã tràn được vào một nửa trận địa, pháo hạm và tên lửa hành trình từ các hạm đội vẫn bắn dồn dập mở đường. Lúc này cả hai bên đã tung toàn bộ lực lượng vào cuộc chiến.
9h12, thấy hướng gió thuận lợi, Sơn tinh yêu cầu trung đoàn SS khai hoả. Tất cả binh lính trung đoàn đồng loạt quay mông lại. “ Bủm, bủm,...”, tiếng phun hơi độc vang cả một góc trời, mùi hôi thối của hơi độc bốc lên nghi ngút nhằm hướng quân của Thuỷ tinh lao tới. Hàng loạt các đơn vị của Thuỷ tinh không được chuẩn bị trước đã gục ngã liên tục. Sơn tinh quan sát trận địa rất lấy làm phấn khởi. Bỗng, luồng gió đang theo hướng thuận lợi bỗng biến thành gió xoáy, tung hơi độc phủ lên toàn bộ trận địa. Lúc này cả hai bên binh lính đều ôm mặt nghiêng ngả, bản thân trung đoàn SS cũng không tiên liệu được tình hình biến đổi nên tất cả đều trúng độc, một số ngã vật ra mà vẫn còn thả hơi độc lại kèm theo cả bã. Chỉ còn lại Sơn tinh và Thuỷ tinh, hai người có nội lực thâm hậu nhất là còn tỉnh táo. Toàn cảnh chiến trường thật là khủng khiếp, xác người la liệt khắp nơi, ở chính giữa la hai con người đối địch nhau, một tay thủ thế, tay kia khư khư giữ cống vật cưới vợ. Hai đôi mắt nhìn nhau tóe lửa
- Khá khen cho ngươi - Sơn tinh lên tiếng - Đến sau mà lại định ăn cỗ trước sao?
- Vậy à, cống vật ta cũng có đủ như ngươi - Thuỷ tinh đáp - Quân lực hai bên kẻ tám lạng người nửa cân, vậy chỉ còn lại ta với ngươi. Xuất chiêu đi, đừng rườm lời....
“ Ka mê zô kô “ Thuỷ tinh hét lên, đoạn hai tay tung một luồng chưởng lực với sức công phá tương đương 50000 quả bom nguyên tử, luồng chưởng đánh trúng đập thuỷ điện Hoà bình khiến cho nước lũ tràn về với sức phá hoại khủng khiếp.....
“ Ghê gớm thay ý đồ của mi, định tàn sát sao?” Sơn tinh gầm gừ, đoạn chàng bụm tay vung chưởng.... “ Kô zô mê ka “ , luồng chưởng lực kinh hồn bốc ngay dãy Himalaya đặt vào giữa dòng nước lũ chặn đứng nó lại, nước dâng đến đâu, núi cố nhoi lên đến đó...
- Khoan đã, - Thuỷ tinh khoát tay - không được dùng núi ngoại chứ???
- Kêu ca gì nữa, ta đã nộp thuế nhập khẩu cho dãy núi này rồi, thời buổi hoà nhập kinh tế làm gì có chuyện ngăn cấm hàng ngoại nữa.... Thôi đánh nhau tiếp đi...
Hai bên lại lao vào quần nhau hơn ba trăm hiệp nữa mà chưa phân thắng bại... bấy giờ đã là 12h05 Đi đây.
Đúng lúc cả hai đói bụng định dừng tay đi ăn trưa thì ở đằng xa, một nhóm người đeo mặt nạ phòng độc ngồi trên một chiếc Mec sport đi tới. Hoá ra là Hùng Vương, Mị nương và ban giám khảo...
- Dừng tay, hai tráng sĩ..Ta kêu gọi hoà bình nào...Hội đàm ba bên về giải giáp vũ khí huỷ diệt của các vị nào. Ta đã sai Mị nương làm vài món nhậu cường dương và một chai Gâu lây bờ để nhậu chơi với hai tráng sĩ.- Hùng Vương cất tiếng - Mời hai tráng sĩ ngồi xuống nghỉ ngơi ăn uống đã, rồi xét sau... Thời nay, nên lấy đối thoại thay cho đối đầu chứ.
Đoạn ngài quát tả hữu thu dọn chiến trường, chọn chỗ gò cao thoáng mát bày biện mâm đũa đánh chén. Đôi bên chén chú chén anh đến hơn một canh giờ.
- Nào, mời Hội đồng chấm thầu quốc gia ra đánh giá cống vật. - Hùng Vương khoát tay gọi ban giám khảo.
- Dạ thưa đức vua, chúng thần đã sắn sàng- Chủ tịch ban giám khảo tâu - Mời hai bên trình hồ sơ dự thầu.
Cả Sơn tinh và Thuỷ tinh cũng khệ nệ bê chồng catalog và các bộ hồ sơ năng lực lên cho các vị giám khảo, lăng xăng mời họ xem các con vật, cả hai chàng không quên dấm dúi cho họ những phong bì được giấu rất khéo. Hùng Vương nhìn thấy cả, nhưng ngài chỉ vuốt râu cười thầm, tay thì xoè ngón ra hiệu cho vị chủ tịch giám khảo, ra chiều là chia tứ lục. Rồi vị chủ tịch giám khảo đứng ra phát biểu:
- Theo số tiền hai bên đã đưa, à nhầm không phải, chất lượng cống vật hai bên đã đưa, số điểm của cả hai là bằng nhau. Quyền quyết định thuộc về công chúa. Mời công chúa....
Mị nương đang mải nhắn tin buôn chuyện, ngón tay bấm tanh tách, nghe gọi giật mình nhìn quanh rồi ngơ ngác hỏi:
- Cái gì thế???
Bỗng thấy Sơn tinh nhanh nhảu chạy đến:
- Thưa công chúa - Chàng vừa nói vừa nhìn chằm chặp vào ngực Mị nương nuốt nước miếng - thần xin tặng công chúa một card điện thoại có thể nhắn được tới 9 triệu tin nhắn, kể cả tin multimedia...
- Tuyệt quá, thiếp yêu chàng mất rồi - Mị nương nhìn Sơn tinh, mắt long lanh...
- Hãy khoan công chúa, - Thuỷ tinh nhảy tới - Thần cũng có một sim điện thoại của Hải vương, gọi liên tục 9 vạn ngày không tính cước....
- Ôi trời, chàng ơi, phải chăng thiếp đang mơ, không , thiếp hoàn toàn là của chàng rồi - Mị nương lả lơi buông hờ áo khoác, tình tứ nhìn Thuỷ tinh....
Thấy tình thế quá khó xử, Hùng Vương đành đứng dậy nhìn quanh rồi phán:
- Ta thấy hai chàng đều tài ba, giỏi giang. Con gái ta lại ưng cả hai chàng. Vậy bỏ ai cũng phí. Chi bằng ta đề nghị hai tráng sĩ lấy chung con gái ta đi, đó cũng là cách dĩ hoà vi quý.....
Cả Sơn tinh và Thuỷ tinh đều vò đầu bứt tai suy tính, đoạn cả hai nhìn nhau rồi thương lượng:
- Cả ta và mi đều muốn có nàng, mà lại không xẻ đôi nàng ra được. Thôi đành chung chạ vậy. Ta sinh năm chẵn, vậy ta sẽ ở với nàng ngày chẵn, còn ngươi sinh năm lẻ, vậy người ở với nàng ngày lẻ.... Nhất trí vậy nhé....- Sơn tinh đề nghị..
.... Và thế là cả Sơn tinh và Thuỷ tinh cùng lấy Mị nương... Họ thực hiện đúng cam kết, tuy rằng thỉnh thoảng cũng có ấm ức, cho nên vào những ngày chẵn thường hay xảy ra bão tố lũ lụt, còn vào những ngày lẻ lại thường có động đất, núi lửa hoặc sạt lở linh tinh.....