My Opera is closing 3rd of March

HÃY YÊU NGÀY TỚI DÙ QUÁ MỆT KIẾP NGƯỜI

CÒN CUỘC ĐỜI TA CỨ VUI...

Một vài bài thơ hay.

Đêm trực yên bình.
Chợt nhớ có vài bài thơ ngày... trẻ (+_+) mình rất tâm đắc.
Post lên đây thỉnh thoảng đọc chơi chứ nhỉ.

***

Gửi M*.

Nếu ai bảo: Đi cho khuất mắt
Anh sẽ nghe lời và cất bước đi ngay
Nếu ai bảo: Tim ơi đừng chứa chất
Trái tim nghe lời và xua đuổi liền tay.

Nhưng nếu bảo: Quên đi, đừng nhớ nữa
Thì trí nhớ anh và em sẽ chẳng chịu nghe lời
Như mặt trời càng xa, bóng xế đổ càng dài
Trùm lên anh, anh quay cuồng, thương nhớ
Càng trốn trong lãng quên, em hiện về càng rõ
Bởi nhớ nhau nhiều nên không biết lãng quên.

Anh nhớ những nơi, những lúc có em
Anh đã khóc, đã cười cùng em đó
Nên ta sẽ bên nhau khắp nơi và muôn thuở
Bởi nơi nào cũng có nửa hồn anh.

Có phải em không, căn phòng nhỏ lạnh tanh
Bàn tay nhẹ đưa, lật tìm vô cớ
Em dừng lại, hình như em bỗng nhớ
Bài hát này ta đã hát chàng nghe.

Ván cờ em chơi cho khuây khoả chiều hè
Sao em để cho xe đi lạc nước
Chắc em nghĩ: Phải rồi, đây những bước
Trong ván cờ vui, mới hôm trước cùng chàng...

Buổi khiêu vũ đêm nay trong tiếng nhạc du dương
Giữa hai điệu sẽ là giây phút nghỉ
Nhìn chiếc ghế góc tường em có nghĩ
Nơi ấy bao lần chàng yên lặng bên ta...

Cuốn sách cầm tay em ngồi đó ngẩn ngơ
Bản án buồn rẽ tình hai người ấy
Đặt sách xuống, em thờ dài, đứng dậy
Nghĩ một mình: Đây cũng là phận ta chăng?

Nhưng nếu không, sau năm tháng thăng trầm
Người viết truyện vun tình yêu đôi lứa
Em tắt nến, nghĩ hoài, không đọc nữa:
Sao tình yêu chúng mình chẳng như thế này anh?

Rồi giữa đêm, tia chớp bỗng loè xanh
Tiếng cây lá xạc xào như thủ thỉ
Em có thấy không, và em có nghĩ
Rằng hồn anh cùng tiếng cú bay đêm?

Biết bao nơi, bao lúc ở bên em
Anh đã khóc, đã cười cùng em đó
Ta sẽ bên nhau, khắp nơi và muôn thuở
Bởi nơi nào cũng có nữa hồn anh.

(1823)
________________________________________
Dẫu em có nghi ngờ. Ngôi sao là ánh lửa. Mặt trời di chuyển chỗ. Chân lý là dối lừa. Nhưng em chớ nghi ngờ. Tình yêu Anh em nhé!

Do M*.

Precz z moich oczu!... posłucham od razu,
Precz z mego serca!... i serce posłucha,
Precz z mej pamięci!... nie tego rozkazu
Moja i twoja pamięć nie posłucha.

Jak cień tym dłuższy, gdy padnie z daleka,
Tym szerzej koło żałobne roztoczy, -
Tak moja postać, im dalej ucieka,
Tym grubszym kirem twą pamięć pomroczy.

Na każdym miejscu i o każdej dobie,
Gdziem z tobą płakał, gdziem się z tobą bawił,
Wszędzie i zawsze będę ja przy tobie,
Bom wszędzie cząstkę mej duszy zostawił.

Czy zadumana w samotnej komorze
Do arfy zbliżysz nieumyślną rękę,
Przypomnisz sobie: właśnie o tej porze
Śpiewałam jemu tę samę piosenkę.

Czy grają w szachy, gdy pierwszymi ściegi
Śmiertelna złowi króla twego matnia,
Pomyślisz sobie: tak stały szeregi,
Gdy się skończyła nasza gra ostatnia.

Czy to na balu w chwilach odpoczynku
Siędziesz, nim muzyk tańce zapowiedział,
Obaczysz próżne miejsce przy kominku,
Pomyślisz sobie: on tam ze mną siedział.

Czy książkę weźmiesz, gdzie smutnym wyrokiem
Stargane ujrzysz kochanków nadzieje,
Złożywszy książkę z westchnieniem głębokiem,
Pomyślisz sobie: ach! to nasze dzieje...

A jeśli autor po zawiłej probie
Parę miłośną na ostatek złączył,
Zagasisz świecę i pomyślisz sobie:
Czemu nasz romans tak się nie zakończył?...

Wtem błyskawica nocna zamigoce:
Sucha w ogrodzie zaszeleszczy grusza
I puszczyk z jękiem w okno zalopoce...
Pomyślisz sobie, że to moja dusza.

Tak w każdym miejscu i o każdej dobie,
Gdziem z tobą płakał, gdziem się z tobą bawił,
Wszędzie i zawsze będę ja przy tobie,
Bom wszędzie cząstkę mej duszy zostawił.

Những gói nhỏ yêu thương.Đêm

Comments

TRACYdudenroidi Wednesday, September 15, 2010 12:20:51 PM

Lâu quá rồi không đọc thơ Nga. D làm tớ nhớ những ngày còn đi học.Tự nhiên trong thoảng qua những vần thơ xưa cũ của 1 nhà thơ đã về miền thiên cổ:
Quán đìu hiu tăm tối
Mưa thu và gió thu
Em vào tình đã lỡ
Anh ở đâu bây giờ

Những cơn đau giằng xé
Xa anh em tập cười
Cười chưa xong đã khóc
Tình lỡ rồi anh ơi!

Phải chi anh vẫn giữ
Một vài kỷ niệm xưa
Trái tim dù đã vỡ
Tình vẫn cần lời ru

Em cười trên vai khác
Nụ hôn khác đắp bù
Cắn răng ngăn làm dấu
Mong anh hơn ngày xưa

KAZANnguyenphamdr Saturday, September 18, 2010 3:16:40 AM

Ừ, ngày còn đi học tớ cũng hay thơ thẩn lắm, nhưng không biết làm thơ, mà chỉ sưu tầm thôi, chép đầy vào sổ. Thế rồi lúc yêu Trang, T tịch thu của tớ hết. Cũng vì không có thời gian, tớ quên chuyện thơ thẩn luôn. Chỉ còn nhớ vài bài. Bây giờ đi làm bận tối ngày, định mở Blog để Trang ghi nhật ký cho con nhưng rồi cũng chẳng có thời gian. Thành ra hôm nào rỗi rãi mình lại "mớm" cho nó 1 tí (ý là cái Blog ấy), chứ chẳng lẽ mở ra lại để không...
Thời buổi khó khăn, thóc cao gạo kém, con người ta cứ bị cuốn vù vù theo vòng xoay của cuộc sống, thành ra tâm hồn nó cứ... thẳng tuột dần ra. Nó khổ thế đấy +_+.

Write a comment

New comments have been disabled for this post.