Skip navigation.

Sống trên đời cần có 1 tấm lòng

Để làm j em có biết ko

STICKY POST

Ba điều giá trị

Ba điều trong đời bạn khi đã đi qua không bao giờ lấy lại được
Thời gian
Lời nói
Cơ hội


Ba điều trong đời bạn không được đánh mất
Sự thanh thản
Hy vọng
Lòng trung thực


Ba thứ có giá trị nhất trên đời
Tình yêu
Lòng tự tin
Bạn bè


Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được
Giấc mơ
Thành công
Tài sản


Ba điều làm nên giá trị một con người
Siêng năng
Chân thành
Thành đạt


Ba điều làm hỏng một con người
Rượu
Lòng tự cao
Sự giận dữ

What to do


Lần đầu tiên tim tôi rung động, tôi biết mình đã yêu, và em là 1 cô gái xinh xắn, hồn nhiên, ngây thơ và có nhiều mơ ước nhưng cũng vì vậy mà tôi chưa bao giờ ngỏ lời yêu, tôi sợ em sẽ buồn, em sẽ chẳng còn hồn nhiên, ngây thơ như buổi đầu gặp tôi nữa, và tôi cũng không thể giúp em thực hiện được ước mơ, hoài bão lớn lao của mình, chẳng qua tôi cũng chỉ là 1 tên tầm thường mà thôi. Rồi ngày qua ngày, tôi càng nhớ em nhiều hơn, càng yêu em nhiều hơn, tôi mong được gặp em, mỗi lúc nhìn em cười tôi vui biết bao, và cũng buồn biết bao, tôi yêu em hơn cả bản thân mình.
Và một buổi chiều nọ, em đã phát hiện ra cái tình cảm thầm kín bấy lâu nay của 1 tên hèn nhát, em đã không gặp tôi mấy tuần liền, tôi cũng thấy buồn trong mắt em, tôi chẳng biết phải làm gì, điều tôi lo sợ nhất cũng đã đến, tôi thấy mình đã sai khi yêu em.
Nếu bạn là tôi, bạn sẽ làm gì...


Phần quan trọng nhất

Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?"Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ."Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi. Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi. Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?" Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31