Skip navigation.

Where are u, my angel?

Maybe in my heart...

Người khởi đầu (MT 716 - 6/2/2006) - Hẹn gặp lại ^^

Ngày học đầu tiên năm mới, cô giáo đưa ra một câu hỏi không khó. Vài phút trôi qua vẫn không có ai trả lời .


Cả lớp hướng về phía những cứu tinh, không phải là ngôi sao học tập của lớp mà chỉ là các bạn hay giơ tay phát biểu và được gán cho biệt danh giáo sư này, tiến sĩ nọ.

Một cánh tay giơ lên. Do là người xung phong nên bạn được cô cho điểm cao và lấy làm điểm kiểm tra mười lăm phút. Nhiều người chậc lưỡi tiếc rẻ, câu hỏi quá dễ mà lại được lấy điểm kiểm tra, biết vậy mình đã xung phong. Chắc không ít lần tôi và bạn cũng nằm trong số những người tiếc rẻ ấy. Buổi học sẽ tiếp tục như bình thường nếu cô không hỏi: Các em có biết vì sao cô cho bạn điểm cao hay không?. Cả lớp ngơ ngác, cô cho bạn điểm cao vì bạn... xung phong. Đối với mọi người, ai xung phong thì được điểm cao là chuyện bình thường, bình thường đến mức chẳng ai thèm quan tâm là tại sao cả. Cả lớp tiếp tục im lặng. Cô nói thật nhẹ nhàng: Vì bạn đã cho cô cảm hứng để cô có thể truyền đạt trọn vẹn kiến thức cho các em. Người xung phong không hẳn là người giỏi nhất nhưng nếu thiếu họ, mọi chuyện đã có thể tệ hơn các em ạ!.

Giật mình, bạn nhớ lại những buổi học thêm với những dãy bàn đầu bỏ trống, học sinh túm tụm ở cuối lớp để có thể thoải mái nói chuyện, ăn quà và làm việc riêng. Những câu hỏi thường do các thầy cô tự giải đáp mặc dù chúng cũng không mấy khó. Rồi bạn lại tự hỏi những kiến thức mà mình nhận được trong những giờ học ấy có trọn vẹn và cần thiết hay không?. Sợ thất bại, sợ chê cười, sợ gây chú ý và sợ bị cho là chơi nổi, thật không khó để liệt kê ra rất nhiều lí do khiến chúng ta sợ là người đi đầu.

Nhưng, Nếu không thay đổi, bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được thứ tốt đẹp hơn, đó là một slogan mà tôi rất thích. Bạn không thể trông chờ những điều tốt đẹp nếu bạn không tự tìm đến với nó vì một người không bước đi thì sẽ không bao giờ tới đích cả. Vậy thì, bắt đầu một năm mới, sao bạn không thử refresh lại mình bằng cách trở thành người khởi đầu xem sao. Hãy thử là người đầu tiên giơ tay trả lời những câu hỏi, hoặc hãy ngồi vào những chiếc bàn đầu bỏ trống trong lớp học ngoại khóa. Sao lại sợ thất bại khi một ngày nào đó, bạn biết rằng mình đã trở thành người khởi đầu cho những điều tốt đẹp hơn.

HUỲNH DI ÂN (TP.HCM)

PERSONAL COMMENT:

Cảm nghĩ là sau khi post xong bài này, mình... giật mình! :eek:

Hồi cấp 1 và cấp 2 luôn là đứa giơ tay đầu tiên ~> ngố í! Nghĩ ra 1 tí gì đó thôi, là vẫn giơ tay, nhiều khi mình là cánh tay duy nhất, tự tin quá mà! :happy: Hồi í 2 ng` sợ chiêu đó của mình nhất là thầy Tú dạy Lý và cô Quỳnh Hương dạy Sinh, hehe, sau duyên nợ gì í mà hết sợ, chắc tại bị mình khủng bố riết quen rồi! :smile: ...

Giờ cấp 3, lớp 10, đầu năm vẫn ngồi bàn đầu, vẫn phát biểu, giữa năm chui xuống cuối lớp ngồi, rồi phát biểu thưa dần, có môn coi như k bao giờ có sự tham gia của cánh tay mình. Dù k ghi bài vài môn, hii, cái này hối hận này, vì bị thầy chủ nhiệm nhắc, mà thầy nhắc nhẹ nhàng lắm cơ, nên thấm vào tới xương (nhẹ nhàng thì ta mới "sợ" nhé! :happy: ) Tay phải cầm bút, giơ tay, thế mà suốt giờ học cả gan k cầm bút, k giơ tay, ghê thế sao! :no: Vậy là học hành cái kiểu gì nhỉ? :yikes:

Nay viết lời "sám hối" ở đây, :worried: quyết tâm sửa chữa, quyết tâm, quyết tâm! :idea:

rip Lớp 10:
học là chơi - chơi là học,
thích gì thì làm, mặc kệ suy nghĩ của mọi người (k đến nổi quá đáng đâu, mình biết chứ!), :sherlock:
cũng bởi 3 chữ "vô phương hướng" thôi. Học bằng cái tâm nên TÂM vô định thì HỌC cũng trôi luôn... p:

bug Nay xin cố gắng hết mình, lớp 11:
học là học, rảnh lắm mới chơi (cấm chơi mấy trò vô bổ nhé!),
bớt lăng xăng (đấy, 10 năm rồi k bỏ được), :jester:
bớt nói (nổi tiếng nói nhiều, hehe), :down:
bớt cười (cái này do nhiều người lên án quá, k biết có cần phải bớt k?), :eyes:
cấm luôn việc suy nghĩ vẩn vơ và những việc có thể phát sinh suy nghĩ vẩn vơ
và do vậy vẫn yên tâm dùng TÂM để HỌC.

Xin đấng linh thiêng phù hộ cho con, mấy năm tới đây tai qua nạn khỏi (hic, ghê quá!) :wizard: , có cái gì cần trừng phạt con thì làm ơn báo trước (chắc là hết rồi, nhường cho kiếp sau cũng được, kiếp này tu cho trời thương vậy :wink: ), con biết kiếp trước tội lỗi đã nhiều (nên mới phải "lầm than" 5 năm nay - đang nghe nhạc ^^), giờ con muốn được bình yên như 1 người bình thường!!! :cry: Vì có 1 số người con không thể nào delete được khỏi TÂM nên mong Người phù hộ cho họ :love: vui - khoẻ - hạnh phúc :love: giùm con (mẹ này, những người thầy yêu kính này, MCF này, 1 vài người bạn luôn để mắt theo dõi từng bước con đi và đau khi con ngã này - sao năm nay mình mặc kệ thì lại phát sinh nhiều hơn mọi năm thế nhỉ, nghịch lý quá! awww ) còn lại con sẽ delete hết và k nhập thêm nữa, cho Người đỡ cực, nhỉ!

Mới uống thuốc xong, đợt này bệnh lâu quá (ai hiểu gì thì hiểu nhé!) :coffee:

Thôi, entry đã đủ độ dài, bây giờ chạy thẳng như con hoẵng vào cái lý do viết entry này đây: viết cho nhẹ đầu, gọi là refresh "giỏ hành lý", mai bắt đầu "lên đường", đi "làm lại cuộc đời". Viết và cố gắng quên hết những cảm xúc rất teen ấy, "rút chân khỏi giang hồ" 2 năm, đi tìm lại chính mình, vì không biết tự khi nào, mình đã đánh mất mình rồi, mất thật rồi, phải đi tìm gấp thôi. TÔI YÊU QUÝ ƠI, TÔI Ở ĐÂU??? :yikes:

Chuyện nhỏ (MTO 15/4/2006)

Sau thảm hoạ ngày 11.9, ...

Giám đốc một công ty lớn đã sống sót bởi vì ông đã dành buổi sáng hôm đó đưa cậu con trai nhỏ đến trường mẫu giáo ngày đầu tiên.


Một phụ nữ đến trễ và thoát nạn vì chuông báo thức của cô không reo.

Một người khác thoát chết vì kẹt xe trên đường đến công ty.

Một người lỡ xe buýt.

Một người vấy bẩn áo và phải trễ giờ làm vì thay áo.

Một người xe chết máy.

Một người vừa ra khỏi cửa lại phải quầy quả đi vào vì chuông điện thoại reo.

Một người có con ốm nên chẳng kịp giờ làm.

Một người gọi taxi hoài chẳng có.

Bây giờ, khi bị kẹt xe lỡ một lần thang máy hay phải trở vào nghe điện thoại khi chớm ra cửa (tất cả những thứ từng khiến tôi quạu quọ), tôi tự nhắc mình rằng đó chính là cuộc sống mà tôi phải nâng niu từng giây.

Lần sau, nếu buổi sáng của bạn trở nên tồi tệ, chẳng hạn như bọn trẻ rề rà thay áo, chìa khóa xe đột nhiên mất tiêu, tới ngã tư nào cũng gặp đèn đỏ, xin đừng nổi nóng.

Hãy tin vào mỗi giây phút tuyệt vời của cuộc sống mà ta đang có.

Theo Tuổi Trẻ

5 bài học quan trọng của cuộc đời (MTO)

Bài số 1: Bài học về sự quan tâm (16/4/2006)

Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”


Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.

Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.


Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ (16/4/2006)

Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.


Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: "Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà."

Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành - Bà Nat King Cole”.


Bài số 3: Bài học về lòng biết ơn (16/4/2006)

Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạn tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.


Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.


Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm (16/4/2006)

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.


Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.


Bài số 5: Bài học về sự hy sinh (16/4/2006)

Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.


Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh...

Cuộc sống có câu: “Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng”.

Theo Thanh Niên

Không bỏ cuộc (MTO 26/4/2006)

Tôi là tay bơi từng liên tục thi đấu 5 năm qua và nay tôi đang muốn rời bỏ đường đua xanh, không phải bởi vì tôi không muốn bơi nữa, mà bởi tôi cảm thấy ngán nó quá rồi.



Nguyên nhân số một khiến tôi muốn bỏ bơi là do tôi liên tục nhận được bằng khen tại các cuộc thi. Điều đó tôi cảm thấy như có nghĩa là “Chúng tôi cám ơn em đã đến tham dự. Em không đoạt giải nhất, nhì, ba, nhưng chúng tôi không muốn em ra về tay không”.

Vào một ngày hè oi bức, một ngày trước một cuộc thi bơi lớn, tôi quyết định báo cho bà tôi biết tin tôi rời bỏ đội tuyển bơi. Khi nghe tôi nói ý định bỏ bơi, bà bảo: “Bé con à, cháu hãy nhớ câu này: Người bỏ cuộc không bao giờ chiến thắng và người chiến thắng không bao giờ bỏ cuộc. Bà không đồng ý cháu chịu thua hoặc bỏ cuộc đâu. Ngày mai cháu vẫn cứ đi thi đấu và cháu bơi như cháu là cháu của bà, cháu nghe không?”. Tôi chỉ còn biết nói: “Vâng, thưa bà”.

Ngày hôm sau tôi đến dự thi trễ, lỡ mất đợt thi dành cho lứa tuổi của tôi. Huấn luyện viên của tôi đòi tôi được thi cùng với nhóm tuổi lớn hơn kế tiếp đó cho bằng được. Tôi rất lo. Bất chợt, lời nói của bà tôi vang lên trong đầu: Người bỏ cuộc không bao giờ chiến thắng và người chiến thắng không bao giờ bỏ cuộc.

Tôi bơi hăng hái hơn bao giờ hết. Khi tôi hất cánh tay phải ra sau, tôi nhận ra có một tay bơi theo sát tôi. Tôi nghĩ thầm hai chúng tôi đang tranh nhau hạng chót. Tôi không muốn về đích sau cùng nên ra sức bơi. Tôi đụng vào bờ tường, rồi tôi nhìn sang bên trái, nhìn sang bên phải, nhưng chẳng thấy tay bơi nào cả. Chắc hẳn họ đã rời khỏi hồ bơi rồi! Tôi ngoi đầu lên và thấy huấn luyện viên của tôi đang la hét như điên dại. Tôi nhìn theo ngón tay của cô và không thể tin được vào mắt mình: Những tay bơi khác chỉ mới đến giữa hồ. Thế là ở tuổi 15, tôi đã phá kỷ lục cự ly 400 mét bơi tự do lứa tuổi 17-18.

Tối hôm đó, tôi về gặp bà. Tôi ngả đầu vào lòng bà và kể cho bà nghe về cuộc đua tuyệt diệu của mình.

Theo Người Lao Động

Chiếc hộp kỳ diệu (MTO 22/5/2006)


Jack là một cậu bé mồ côi. Cậu bé sống với người cô, mặc dù không nhận được sự yêu thương , chỉ là những lời la mắng, và sự keo kiệt của cô, nhưng Jack vẫn rất vui vẻ, cậu bé rất ngoan. Cậu bé tự nghĩ: " Nếu không có cô, chắc chắn cậu đã không còn được đi học rồi, và chắc chắn cậu đã trở thành đứa trẻ lang thang đầu đường xó chợ "

Trong lớp, các bạn không thích chơi với Jack, một đứa trẻ mồ côi, duy nhất chỉ có một bạn, cô bé rất dễ thương, cứ mỗi lần tan lớp là cô bé ấy ở lại xếp bàn ghế lại. Jack cũng ở lại phụ bạn ấy, cả hai không nói gì với nhau nhưng cứ làm việc như vậy và cảm thấy rất vui.

Giáng sinh sắp đến rồi, mọi người rục rịch chuẩn bị mọi thứ, bàn tán vế những món quà. Jack không có gì cả. Cô bé không thấy Jack còn ở lại giúp cô, tan học là cậu lại chạy về vội vã. Một hôm, cô bé hỏi cậu :

-Sao cậu không ở lại nữa, cậu có biết là tớ rất vui nếu có cậu giúp tớ không?

-Thật à? Tớ quan trọng với cậu như thế à?

-Ừ

-Vậy giáng sinh này, cậu ở lại nhé, tớ có món quà tặng cậu

Giáng sinh đến, khi mọi nguời đã về hết. Jack đến bên cô bé, đưa ra một món quà nhỏ được gói rất cẩn thận. Cô bé mở ra:

-Xinh quá, chiếc hộp xinh quá. Nó dựng gì bên trong thế?

-Bạn cứ mở ra đi.

Jack nhìn cô bạn, cười.

Cô bé tò mò mở ra, thật kỳ lạ, trong hộp không hề có một cái gì hết. Đưa đôi mắt ngạc nhiên về phía Jack, cô bé hỏi:

-Không hề có gì trong hộp này hết, Jack ạ?

-Bạn sẽ không bao giờ thấy được nó, không nhìn thấy nó, không sờ thấy nó, không nếm được nó đâu, vì nó là tình yêu đấy, mẹ tớ đã bảo thế, bạn chỉ cảm nhận được tình yêu thôi, mẹ đã tặng nó cho tớ, giờ tớ tặng lại cậu. Cám ơn vì tất cả.

Trên chiếc đàn piano của cô bé lúc nào cũng có một chiếc hộp nhỏ nhỏ xinh xinh, mở chiếc hộp ra ai cũng thắc mắc, là một chiếc hộp rỗng. Cô bé chỉ mỉm cười và nói: "Sẽ chẳng thể nhìn thấy nó đâu, không cầm được nó đâu, nhưng nó rất quan trọng, rất đặc biệt, bởi nó là tình yêu đấy "

Tôi rất thích câu chuyện đó, đã bao giờ bạn thấy được tình yêu đâu, nhưng tình yêu lúc nào cũng ở bên chúng ta, tình yêu tồn tại trong trái tim mỗi người.

Hãy biết trân trọng nó !