Người khởi đầu (MT 716 - 6/2/2006) - Hẹn gặp lại ^^
Sunday, 21. June 2009, 08:01:18
Cả lớp hướng về phía những cứu tinh, không phải là ngôi sao học tập của lớp mà chỉ là các bạn hay giơ tay phát biểu và được gán cho biệt danh giáo sư này, tiến sĩ nọ.
Một cánh tay giơ lên. Do là người xung phong nên bạn được cô cho điểm cao và lấy làm điểm kiểm tra mười lăm phút. Nhiều người chậc lưỡi tiếc rẻ, câu hỏi quá dễ mà lại được lấy điểm kiểm tra, biết vậy mình đã xung phong. Chắc không ít lần tôi và bạn cũng nằm trong số những người tiếc rẻ ấy. Buổi học sẽ tiếp tục như bình thường nếu cô không hỏi: Các em có biết vì sao cô cho bạn điểm cao hay không?. Cả lớp ngơ ngác, cô cho bạn điểm cao vì bạn... xung phong. Đối với mọi người, ai xung phong thì được điểm cao là chuyện bình thường, bình thường đến mức chẳng ai thèm quan tâm là tại sao cả. Cả lớp tiếp tục im lặng. Cô nói thật nhẹ nhàng: Vì bạn đã cho cô cảm hứng để cô có thể truyền đạt trọn vẹn kiến thức cho các em. Người xung phong không hẳn là người giỏi nhất nhưng nếu thiếu họ, mọi chuyện đã có thể tệ hơn các em ạ!.
Giật mình, bạn nhớ lại những buổi học thêm với những dãy bàn đầu bỏ trống, học sinh túm tụm ở cuối lớp để có thể thoải mái nói chuyện, ăn quà và làm việc riêng. Những câu hỏi thường do các thầy cô tự giải đáp mặc dù chúng cũng không mấy khó. Rồi bạn lại tự hỏi những kiến thức mà mình nhận được trong những giờ học ấy có trọn vẹn và cần thiết hay không?. Sợ thất bại, sợ chê cười, sợ gây chú ý và sợ bị cho là chơi nổi, thật không khó để liệt kê ra rất nhiều lí do khiến chúng ta sợ là người đi đầu.
Nhưng, Nếu không thay đổi, bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được thứ tốt đẹp hơn, đó là một slogan mà tôi rất thích. Bạn không thể trông chờ những điều tốt đẹp nếu bạn không tự tìm đến với nó vì một người không bước đi thì sẽ không bao giờ tới đích cả. Vậy thì, bắt đầu một năm mới, sao bạn không thử refresh lại mình bằng cách trở thành người khởi đầu xem sao. Hãy thử là người đầu tiên giơ tay trả lời những câu hỏi, hoặc hãy ngồi vào những chiếc bàn đầu bỏ trống trong lớp học ngoại khóa. Sao lại sợ thất bại khi một ngày nào đó, bạn biết rằng mình đã trở thành người khởi đầu cho những điều tốt đẹp hơn.
HUỲNH DI ÂN (TP.HCM)
PERSONAL COMMENT:
Cảm nghĩ là sau khi post xong bài này, mình... giật mình!
Hồi cấp 1 và cấp 2 luôn là đứa giơ tay đầu tiên ~> ngố í! Nghĩ ra 1 tí gì đó thôi, là vẫn giơ tay, nhiều khi mình là cánh tay duy nhất, tự tin quá mà!
Giờ cấp 3, lớp 10, đầu năm vẫn ngồi bàn đầu, vẫn phát biểu, giữa năm chui xuống cuối lớp ngồi, rồi phát biểu thưa dần, có môn coi như k bao giờ có sự tham gia của cánh tay mình. Dù k ghi bài vài môn, hii, cái này hối hận này, vì bị thầy chủ nhiệm nhắc, mà thầy nhắc nhẹ nhàng lắm cơ, nên thấm vào tới xương (nhẹ nhàng thì ta mới "sợ" nhé!
Nay viết lời "sám hối" ở đây,
học là chơi - chơi là học,
thích gì thì làm, mặc kệ suy nghĩ của mọi người (k đến nổi quá đáng đâu, mình biết chứ!),
cũng bởi 3 chữ "vô phương hướng" thôi. Học bằng cái tâm nên TÂM vô định thì HỌC cũng trôi luôn...
học là học, rảnh lắm mới chơi (cấm chơi mấy trò vô bổ nhé!),
bớt lăng xăng (đấy, 10 năm rồi k bỏ được),
bớt nói (nổi tiếng nói nhiều, hehe),
bớt cười (cái này do nhiều người lên án quá, k biết có cần phải bớt k?),
cấm luôn việc suy nghĩ vẩn vơ và những việc có thể phát sinh suy nghĩ vẩn vơ
và do vậy vẫn yên tâm dùng TÂM để HỌC.
Xin đấng linh thiêng phù hộ cho con, mấy năm tới đây tai qua nạn khỏi (hic, ghê quá!)
Mới uống thuốc xong, đợt này bệnh lâu quá (ai hiểu gì thì hiểu nhé!)
Thôi, entry đã đủ độ dài, bây giờ chạy thẳng như con hoẵng vào cái lý do viết entry này đây: viết cho nhẹ đầu, gọi là refresh "giỏ hành lý", mai bắt đầu "lên đường", đi "làm lại cuộc đời". Viết và cố gắng quên hết những cảm xúc rất teen ấy, "rút chân khỏi giang hồ" 2 năm, đi tìm lại chính mình, vì không biết tự khi nào, mình đã đánh mất mình rồi, mất thật rồi, phải đi tìm gấp thôi. TÔI YÊU QUÝ ƠI, TÔI Ở ĐÂU???


