Posts tagged with "Quà Tặng Của Cuộc Sống"
Saturday, 8. December 2007, 07:12:52
Quà Tặng Của Cuộc Sống
Tấm Thiệp Giáng Sinh
Người Bạn là món quà ta tự tặng cho ta.
Robert Louis Stevenson
Abbie - một cô bé luôn e thẹn và kín đáo - bắt đầu học lớp 9 tại một ngôi trường lớn mà không hề nghĩ rằng nó sẽ cô đơn ở ngôi trường mới và thường xuyên mơ màng về bạn bè lớp cũ. Lớp cũ tuy nhỏ nhưng bạn bè rất thân thiện. Còn ngôi trường mới này sao mà lạnh lùng với nó quá!
Hình như không một ai trong trường này quan tâm xen Abbie có cảm thấy nó được đón tiếp hay không. Abbie thích ân cần với người khác, nhưng sự nhút nhát ngăn cản việc kết bạn với người khác. Ồ, Abiie cũng có vài đứa bạn - loại bạn lợi dụng lòng tốt bằng cách lừa dối nó,
Mỗi ngày Abbie đều đi dọc theo hành lang như một kẻ vô hình.Chẳng ai nói chuyện với nó, chẳng ai nghe tiếng nó. Lâu dần nó tin rằng ý nghĩ của nó không đáng để người khác nghe. Thế là nó tiếp tục im lặng, hầu như câm nín luôn.
Cha mẹ Abbie rất lo lắng bởi họ sợ rằng nó sẽ không có bạn. Và vì họ đã ly dị nhau, có thể nó rất cần tâm sự với một người bạn nào đó. Họ cố gắng mọi cách để nó thích nghi với cuộc sống mới. Họ mua quần áo và đĩa CD cho nó, nhưng chẳng ăn thua gì. Cha mẹ Abbie không biết Abbie đang nghĩ tới việc kết liễu cuộc đời. Đêm nào nó cũng khóc cho tới khi ngủ thiếp đi, nó tin rằng không ai đủ yêu thương nó để trở thành người bạn thật sự.
Cô bạn mới Tammy lợi dụng Abbie làm bài tập về nhà cho cô ta, tệ hơn nữa, Tammy gạt hẳn Abbie ra khỏi niềm vui mà nó đang có. Điều này chỉ đẩy Abbie tới bờ vực mà thôi.
Suốt mùa hè, sự việc càng tồi tệ hơn. Abbie hoàn toàn cô đơn và không có việc gì để làm cho khuây khỏa. Nó tin rằng cuộc đời chỉ là sự đổ vỡ. Và như vậy, nghĩa là nó không đáng để sống.
Đầu năm lớp 10, Abbie tham gia nhóm thiếu niên công giáo tại một nhà thờ địa phương với hy vọng được có bạn. Nó gặp nhiều người ngoài mặt thì niềm nở nhưng thật lòng thì lại không muốn nó vào nhóm.
Gần tới giáng sinh, Abbie buồn bã nó phải uống thuốc thì mới ngủ được. Dường như nó đang trôi tuột khỏi cuộc đời. Cuối cùng Abbie quyết định, trong đêm Giáng Sinh sẽ tự tử bằng cách nhảy xuống con sông ở trong vùng khi cha mẹ nó có mặt tại tiệc liên hoan. Khi rời khỏi ngôi nhà ấm áp để đi tới chiếc cầu, Abbie quyết định để lại một bức thư gởi cha mẹ. Nó mở thùng thư và thật bất ngờ, có nhiều tấm thiệp Giáng Sinh được gửi cho nó.
Đó là thiệp của ông bà nội, thiệp của 2 người hàng xóm... và một thiệp không địa chỉ. Abbie xé toạc phong bì. Tấm thiệp của 1 anh chàng trong nhóm thiếu niên công giáo. Nội dung bức thiệp như sau:
Abbie thân mến,
Mình muốn xin lỗi bạn vì không nói chuyện với bạn sớm hơn, nhưng cha mẹ mình đang làm thủ tục ly dị, nên mình không có cơ hội nói chuyện với ai. Mình mong bạn có thể giúp mình hiểu những vấn đề mà mình phải đối mặt khi cha mẹ đã ly dị. Mình nghĩ chúng mình có thể trở thành bạn bè và giúp đỡ nhau. Hẹn gặp bạn tại nhóm thiếu niên vào chủ nhật tới!
Thân mến chào bạn.
Wesley Hill
Abbie đứng nhìn trân trối vào tấm thiệp, đọc đi đọc lại những dòng chữ lần nữa. "Trở thành bạn bè", nó mỉm cười khi biết có người quan tâm tới nó và muốn kết bạn cô bé Abbie Knight lặng lẽ này. Nó cảm thấy mình thật là đặc biệt.
Abbie quay trở vào trong nhà. Ngay sau đó nó gọi điện cho Wesley.
Tôi nghĩ, có thể các bạn sẽ nói rằng Wesley là điều kỳ diệu của đêm Giáng Sinh dành cho Abbie và cô bé cũng chính là điều kỳ diệu mà Thượng Đế đã dành ban cho Wesley, bởi tình bạn là món quà đẹp nhất, có ý nghĩa nhất mà bạn có thể tặng cho bất cứ ai.
Theresa Peterson
Friday, 3. August 2007, 00:19:36
Quà Tặng Của Cuộc Sống
Wednesday, 27. June 2007, 02:31:31
Quà Tặng Của Cuộc Sống
Chút suy tư trong ngày
" Xin các bạn hãy đọc câu chuyện này, và suy tư về cuộc đời các bạn. Chúc mọi người luôn luôn được bình an và hạnh phúc "
Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu nói cho ông chủ thầu biết những dự tính của mình trong thời gian sắp tới. Bác sẽ xin gnhỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con cháu. Bác biết rằng nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào thiếu hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình sẽ có cách xoay xở được.
Ông chủ thầu tỏ ra tiếc khi thấy người thợ lành nghề xin thôi việc. Ông ta đề nghị bác cố xây giúp cho hang them một ngôi nhà nữa rồi nghỉ coi như là vì ông. Bác thợ đồng ý làm nhưng ai cũng hiểu rằng bác miễn cưỡng nhận lời chứ không thực lòng muốn nhận công việc này.
Bác ta gọi đại một nhóm thợ có tay nghề kém và mua những loại vật tư chất lượng kém để xây dựng căn nhà ấy. Khi ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến tiếp nhận công trình và trao vào tay bác chiếc chìa khóa nhà. Ông nói với bác: “Đây là nhà của anh. Tôi biếu anh món quà này để cảm ơn anh đã làm việc cho công ty bấy lâu nay “ .
Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy. Chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách cẩu thả, tùy tiện với tâm lý đối phó thay vì tích cực và chủ động làm cho nó thật tốt đẹp. Ở một vài thời điểm quan trọng trong cuộc đời mình, chúng ta không hề dốc sức lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt. Thế rồi khi trông thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong căn nhà do chính tay ta dựng nên thì chúng ta cảm thấy bị sốc. Giá như được biết trước, hẳn chúng ta đã hành động khác đi.
Hãy hình dung mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời chúng ta là ngôi nhà. Mỗi ngày bạn đóng đinh, lát sàn hoặc xây tường, bạn hãy xây nhà mình một cách khôn ngoan. Bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi. Ngay cả trong trường hợp bạn chỉ còn sống một ngày, ngày sống đó cũng đáng để bạn sống sao cho tử tế và có tư cách.
Tấm bảng gắn trên tường ghi rằng: “ Sống là thực hiện một kế hoạch do chính mình vạch ra”. Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ sống và những chọn lựa của bạn trong quá khứ. Cuộc sống của bạn ngày mai sẽ là kết quả từ thái độ sống và những lựa chọncủa bạn ngày hôm nay.- Cám ơn! bạn Đàm Thư đã dịch bài viết từ nguồn nước ngoài -
Wednesday, 27. June 2007, 02:27:00
Quà Tặng Của Cuộc Sống
Cho ngày hôm nay
Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.Một ngày là ngày hôm qua, với những sai lầm, những âu lo, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau. Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể nào hủy bỏ một hành động mà chúng ta đã làm cũng như không thể nào xóa đi một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Ngày hôm qua đã đi xa rồi!
Còn một ngày nữa mà chúng ta không nên lo lắng, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hi vọng và việc thực hiện thì tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì nó vấn sẽ mọc lên. Và ngày trước khi nó mọc lên, vào ngày mai chúng ta chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra mà.
Vì vậy chỉ còn một ngày duy nhất – ngày hôm nay. Bất cưa cũng đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến người ta phải rồ - mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.- Cám ơn! bạn Hoàng Mạnh Phương đã dịch từ nguồn nước ngoài –
Wednesday, 27. June 2007, 02:23:34
Quà Tặng Của Cuộc Sống
Báu Vật
Để nhận thức được giá trị của một tháng
Hãy hỏi bà mẹ vừa sinh con chưa đầy tháng tuổi.
Để nhận thức được giá trị của một tuần
Hãy hỏi biên tập viên tuần báo.
Để nhận thức được giá trị của một giờ
Hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ cuộc hẹn.
Để nhận thức được giá trị của một phút
Hãy hỏi người vừa trễ một chuyến xe.
Để nhận thức được giá trị của một giây
Hãy hỏi người vừa trải qua một tai nạn trong gang tấc.
Để nhận thức được giá trị của một sao
Hãy hỏi người vận động viên vừa đoạt huy chương vàng Olympic.
Hãy trân trọng mỗi phút giây bạn có
Hôm qua là lịch sử
Ngày mai là bí ẩn còn đó
Hôm nay là món quà mà chúng ta có được.
Đó là lý do chúng ta gọi là “ Hiện Tại “- Cám ơn Lại Tú Quỳnh dịch bài viết từ nguồn nước ngoài-
Sunday, 10. June 2007, 00:18:59
Quà Tặng Của Cuộc Sống
HÔM QUA, HÔM NAY & NGÀY MAI
Trong một tuần có hai ngày mà chúng ta không cần phải bận tâm về chúng, có hai ngày mà chúng ta không nên để vướng bận, lo âu hay sợ hãi.
Ngày đầu tiên chính là ngày hôm qua, với tất cả lỗi lầm, với tất cả những sai sót, với những nỗi buồn và cả những niềm đau. Ngày hôm qua đã qua rồi và mãi mãi vuột khỏi tầm tay của chúng ta.
Chẳng có bất cứ điều gì có thể thay đổi được ngày hôm qua. Chúng ta chẳng thể lấy lại những thứ đã cho đi, cũng chẳng thể xoá đi dù chỉ là một lời chúng ta đã nói - bởi ngày hôm qua đã qua rồi.
Ngày còn lại chính là ngày mai, với những thử thách mà chúng ta chẳng thể biết trước được. Những phiền muộn hay niềm vui của ngày mai cũng ở ngoài tầm tay của chúng ta.
Mặt Trời ngày mai sẽ mọc. Dù toả sáng rực rỡ hay bị che khuất sau những đám mây thì Mặt Trời ngày mai vẫn mọc. Và cho đến tận lúc đó chúng ta chẳng thể nào đánh cuộc chuyện gì sẽ xảy ra, bởi ngày mai vẫn chưa đến.
Chúng ta chỉ còn lại một ngày – đó là ngày hôm nay. Bất cứ người bình thường nào cũng có thể vượt qua mọi thử thách chỉ trong một ngày hôm nay. Nhưng anh ta lạI thường gục ngã khi phảI cộng thêm vào gánh nặng của ngày mai.
Con người thường đau khổ không phải vì hiện tại mà chính vì những hối tiếc trong quá khứ và nỗi lo âu trong tương lai. Vì thế, chúng ta hãy sống cho trọn vẹn một ngày.
Sunday, 10. June 2007, 00:17:27
Quà Tặng Của Cuộc Sống
KHI CUỘC SỐNG QUÁ TỒI TỆ
Tôi muốn nói cảm ơn...
Cho người bạn đời nằm bên cạnh ......giựt tấm chăn của tôi........mỗi đêm. Vì tôi hiểu rằng chàng / nàng lúc ấy không đang ở chung với bất kì ai khác.
Cho người bạn trẻ không rửa bát đĩa phụ giúp gia nhân mà chỉ xem Tivi . Bởi vì cô / cậu đó đang ở nhà , chứ không phải đang la cà ngoài đường phố
Cho con số khổng lồ tôi phải trả tiền thuế. Vì tôi biết rằng tôi đang có việc làm
Cho một bãi chiến trường tôi phải lâu dọn sau mỗi bữa tiệc. Bởi vì nó cho tôi biết tôi đang có rất nhiều bạn bè xung quanh tôi.
Cho những bộ quần áo mà tôi cảm thấy hơi bị chật. Vì tôi hiểu rằng tôi có đủ cái để ăn.
Cho cái bóng của tôi trên mặt đường, giữa trưa hè nóng bức, cái bóng nhìn tôi lao động mỗi ngày. Vì nó cho tôi biết nơi tôi đang ở còn có ánh mặt trời.
Cho cánh cửa sổ cần phải lau chùi. Cho cái hàng rào cần sơn lại. Cho nóc nhà dột tôi phải sửa. Vì tôi vui sướng tôi có một mái nhà.
Cho tất cả những lời ca thán mà tôi nghe về chính phủ, về xã hội. Vì nó cho tôi biết tôi có quyền tự do ngôn luận .
Cho một chỗ đậu xe xa tít ở phía cuối bãi đậu xe. Vì tôi mừng rằng tôi có khả năng đi đứng, tôi còn được ban cho một phương tiện đi lại nữa.
Cho tờ hóa đơn khủng khiếp tiền điện, tiền nước, tiền khí đốt. Vì tôi Hạnh Phúc tôi được ấm, được đầy đủ.
Cho người phụ nữ hát trật nhịp trong nhà thờ, ngồi bên cạnh tôi. Vì nó cho tôi biết tôi có thể nghe được.
Cho những chậu đồ to tướng mà tôi phải giặt ủi. Vì tôi có quần áo để mặc.
Cho những khớp xương nhức mỏi sau mỗi ngày làm việc. Vì tôi vui rằng tôi có khả năng làm việc nặng.
Cho cái đồng hồ reo inh ỏi mỗi sáng. Vì tôi Sung Sướng biết rằng mình vẫn ...Còn sống.
Và cuối cùng...Tôi tạ ơn cho cho việc tôi có quá nhiều email, quá nhiều FWD và REPLY...Bởi vì tôi hiểu rằng tôi có rất nhiều bạn bè, những người luôn nghĩ đến tôi.
Khi bạn cảm thấy Cuộc Sống này quá tồi tệ với bạn, hãy đọc lại lần nữa nhé!
Sunday, 10. June 2007, 00:14:43
Quà Tặng Của Cuộc Sống
BÀI HỌC TỪ CON NGỌC TRAI
Bạn có biết con ngọc trai không? Ngọc trai đã phải chịu đựng đau đớn biết bao khi có những hạt cát rơi vào. Nhưng rồi mặc cho nối đau dày vò, ngọc trai vẫn can trường bọc lấy những hạt cát để từng ngày tạo nên những viên ngọc đẹp tuyệt vời.
Ngọc trai là một laòi động vật có hai mảnh vỏ. Một đôi vợ chồng cũng như con ngọc trai vậy. Người vợ và người chồng như hai mảnh vỏ ngọc trai gắn kết với nhau để rồi một ngày tạo ra một viên ngọc trai quý báu.
Khi có một vật lạ rơi vào bên trong, nếu hai mảnh vỏ chai chỉ làm điều đơn giản là đẩy nó ra ngoài, hoặc tách rời nhau và không phối hợp với nhau sẽ không bao giờ có những viên ngọc trai quí báu.
Đầu tiên, chúng ta phải biết chấp nhận những điều khó chịu như những hạt cát, và rồi tận dụng những hạt cát đó để tạo ra một cái gì đó tuyệt vời hơn. cuộc sống hôn nhân cũng thế.
Sunday, 10. June 2007, 00:13:18
Quà Tặng Của Cuộc Sống
NGÀY MAI TƯƠI ĐẸP
Lá cây xanh rồi lại vàng, hoa nở rồi lại tàn. Nhìn những chiếc lá khô, hoa tàn đó lần lượt rời bỏ cành cây, thở dài một tiếng trở về với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ : chúng đi rồi không bao giờ trở lại.
Nhưng xuân đi rồi xuân đến, hoa tàn rồi hoa lại nở, cành cây trơ trụi lại mọc ra những lá xanh tươi. Con đường nhỏ vắng vẻ, trống trải lại tràn đầy những bông hoa rực rỡ. Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục trở lại, nhìn thấy những điều này, bạn còn cảm thấy thế giới này thiếu gì nữa ?
Chính vì hoa tàn lá rụng mới khiến cho đất cát màu mỡ, ẩn chứa sức mạnh. Chính vì có sự mục nát điêu tàn của chúng thì mới có mùa xuân năm sau sáng lạn. Trong hàng triệu mầm non tươi mới đó, trong những nụ hoa rực rỡ đó, trong những nụ cười trẻ thơ đó chẳng phải đang viết ra tên tuổi của những người đã khuất hay sao ?
Không có cái cũ ra đi thì làm sao có cái mới đến ? Sinh ra vốn là đi tới cái chết, chết là để thúc đẩy sinh ra.
Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến, luân chuyển không ngừng, thay nhau sinh diệt này, chúng ta sẽ không sống mãi, những chúng ta có thể "tồn tại" vĩnh hằng !
Ngày mai...
Bất luận ngày hôm nay đáng lưu luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ không chần chừ đến để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản, sinh tồn hay tử vong thì ngày mai cũng sẽ bước tới không dừng chân.
Ngày mai bình thường mà vô hình, nó mau chóng biến thành ngày hôm nay, hóa thành ngày hôm qua, trở thành những ngày đã qua.
Ngày mai là không thể biết được, là một chuỗi những dấu chấm hỏi , kéo chúng ta bước tới trước thêm một ngày, lớn thêm một ngày tuổi nhưng vẫn không biết sẽ tăng thêm được cái gì, giảm bớt đi cái gì
Ngày mai là gian nan, phải làm việc, phải suy nghĩ, phải chiến đấu.
Ngày mai là mong manh, giống như hạnh phúc của con người vậy, có thể có bệnh tật, đau khổ.
Ngày mai giống như một tờ giấy trắng ! Chúng ta có thể tiếp nhận rồi để nó trở thành một bài thi bỏ trống, cũng có thể nguệch ngoạc vài nét lên nó, nhưng cũng có thể biến nó thành một kiệt tác có màu sắc tuyệt mỹ, có tâm tư tình ý diệu vợi.
Vì vậy ngày mai phụ thuộc vào sự sáng tạo của chúng ta. Đối với những người yêu nhau, ngày mai có thể là giai đoạn đẹp đẽ của họ. Đối với người nông dân cực khổ, ngày mai có thể là một vụ thu hoạch lớn...Cho dù có một vĩ nhân nào đó mất đi vào ngày mai thì hoàn toàn không phải là ngày mai chiến thắng người đó, mà là người đó, mà là người đó làm cho ngày mai trở nên vĩ đại, khiến ngày mai trở thành một ngày vĩnh viễn được ghi nhớ.
Đừng đợi ngày mai bước đi tới chúng ta mà hãy bước tới ngày mai ! Không chờ đợi mà là xây đắp, chúng ta mới có thể có được một ngày mai thực sự tươi đẹp của chính mình.
Sunday, 10. June 2007, 00:11:38
Quà Tặng Của Cuộc Sống
TÔI SẼ NGỪNG THAN VÃN
Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà để che và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này.
Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới.
Nếu bạn thức dậy vào buổi sáng và cảm thấy khoẻ hơn hôm qua thì bạn đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua nổi tuần này.
Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, chưa bao giờ trải qua tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.
Nếu bố mẹ bạn còn sống và hạnh phúc bên nhau thì trường hợp của bạn không nhiều đâu.
Và cuối cùng , nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỉ người trên thế giới chẳng bao giờ đọc được thứ gì cả.
Hãy nâng niu những gì bạn có vì rất nhiều người thèm được như bạn đấy.
1 2 3 Next »
Showing posts 1 -
10 of 22.