Skip navigation.

Log in | Sign up

Sign up | Lost password? | Help

photo of nguyen van viet

việt_nguyễn

anh không xứng là biển xanh, nhưng anh xin dược làm bờ cát trắng..........................

Vì entry "gió mùa...." của Lương Đình Khoa




Tôi chẳng là ai cả, chẳng qua chỉ là một gã gió lang thang chẳng biết trái tim muôn trùng hướng sẽ rẽ vào đâu, nên cất tạm mái nhà nơi mảnh đất tamtay.vn an ủi tâm hồn thích "leo cây ngủ nướng". Và nơi đó tôi biết có 1 gã trai cũng như tôi, thích rong chơi qua những miền đất "chưa từng đặt chân đến", thích những câu thơ "trao đời chút mật, như hoa cỏ làm hương". Gã ấy là Lương Đình Khoa. Một cái tên không quen, chẳng lấy làm lạ.

Không quen cũng phải thôi, vì tôi chẳng cần gì để biết 1 "văn nhân", vì gã học ngành báo chí và chuyên viết; còn tôi hàng ngày qua những chuyến đò cuộc đời mânh mông, tiền đếm bằng bàn tay chai sạn. Thế thì thử hỏi lấy gì quen biết. Nhưng thực tình cũng không lạ gì cái tên Lương Đình Khoa ấy, gã hay thả những câu thơ "nhởn nhơ" trên tờ Mực Tím mà cô bé hàng xóm hay để vào bàn sách của tôi "giấu giùm em nhé, kẻo ba má thấy em bị đòn". Khi rỗi rãi hay ngủ không được tôi cũng lấy mấy quyển báo xem cho đỡ buồn. Đam ra cũng tò mò cái gã "tháng năm chìm vào nỗi nhớ" kia.

Trên tamtay rõ ràng gã nổi đình nổi đám. Mà gã cũng trẻ con, ngộ nghĩnh thật. Từ cái tấm ảnh gã giả bộ nàng Mona Lisa cười toe răng, hình vẽ nghệ thuật giữa lòng phố, hay gã chụp lấy ảnh gã lấy quả thông gắn vào...chim gã, hay gã cởi trần khoe với bà con mấy cái sườn non tua tủa như kiếm khiến tôi bò lăn cười. Không biết ngoài đời gã có nghịch ngợm và tếu lâm như gã thể hiện trên blog hay không, me blog nhỉ?

Đọc những dòng quảng cáo "gió mùa thổi mãi" chẳng biết hay , dở, chỉ nghe quảng cáo. Những câu nịnh hùa, vài lời trêu chọc. Có lẽ Lương Đình Khoa cũng không phải thánh để không buồn, không có chút tự ái của "gã trai vừa lớn". Nhưng cái trò viết lách là nghề của gã, chút HOT để đánh bóng tên tuổi cũng có gì là lạ. Mà đã nói đến nghề thì kèm theo là nghiệp. "Nghiệp" trong từ Hán- Việt lại là nghiệp chướng. Đã đeo theo thôi thì "sanh nghề, tử nghiệp". Ai thương, ai ghét gì cũng là có lí do riêng của người ta, Lương Đình Khoa nhỉ?

Thật tình, gió cũng chỉ muốn lang thang qua, rồi thôi. Với Lương Đình Khoa, Gió xa lạ, vẩn vơ. Với Gió, Lương Đình Khoa cũng chỉ là 1 cây bút viết chưa đậm trong lòng như DƯƠNG BÌNH NGUYÊN, cũng một tay bút trẻ hay so với GIÓ CHIỀU LỒNG LỘNG của anh ĐÀO VĂN ĐẠT (anh ở Bình Dương, gió từng đi theo anh trong 1 chuyến lang thang về Bến Cát). Nhưng Lương Đình Khoa có một thú say mê, điều đó chẳng có gì để lên án, phê bình hay chỉ trích cả. Nếu Lương Đình Khoa chỉ vì "thú say mê" của mình, niềm vui được người ta comment hay chia sẻ lời chê, khen thì có gì để chỉ trích người ta thì có tội quá không? Chỉ là vui thôi mà, chẳng phải tự tin như Lương Đình Khoa cũng khiến chúng ta có nhìn nhận khác về cuộc sống, văn chương không?

Nói thế không có nghĩa là tôi bênh vực một Lương Đình Khoa, vì Khoa chẳng mang lại cho tôi 1 đồng xu hay cắc bạc nào. Hơn nữa tôi và Khoa cũng chẳng qua hai con người xa lạ, Khoa vào blog tôi để làm bạn cũng như bao nhiêu thành viên khác của tamtay.vn. Theo tôi biết Khoa làm trong thành phần admin, biên tập. Thì tôi chỉ là một thành viên chẳng khác nào Khoa như người gác cổng- bảo vệ, hàng ngày nhìn cả nghìn công nhân ra vào công ty giày da.

Công bằng mà nói, dù sao những lời chỉ trích đến cũng là 1 cái hay, giúp Lương Đình Khoa nhìn nhận lại bản thân, xem Khoa đã đủ kiêu căng, hống hách chưa mà sao người ta nghĩ về Khoa như thế? Đôi khi những lời góp ý chỉ giúp ta lớn lên trong cuộc sống mà thôi. Đừng buồn, cũng đừng vì HOT mà đánh mất cái TÔi của mình Khoa nhé.

Gió cứ đi lang thang. Với Khoa, gió không trọng, cũng không khinh, không thương yêu, không ghét hờn. Đơn giản Khoa xem gió là bạn thì Gió là bạn của Khoa. Một người bạn ảo của thế giới thật.

Gió có chút ý chân thành. Mong ai đọc rồi bỏ qua

Bỗng dưng chợt nhận ra những bài học nhỏ nhoi từ cuộc sống



Một chiều cắp balo trên lưng phi vù ra bến bắt xe đi xa, chợt nhận ra rằng thế giới bao la với những điều ta chưa từng biết đến. Cuộc sống không gian hẹp dần thui chột những ý chí ngày nào, nay bỗng bùng lên trong ta những nhiệt huyết tuổi trẻ.
Qua dãy Trường Sơn cao vút, ta thêm yêu những con đường, những công trình mà con người đã tạo ra. Có những điều tưởng chừng không làm nổi thế mà người ta vẫn thực thi và biến nó thành hiện thực.
Cũng như khi ngồi trong Hầm Hải Vân ta nhận ra rằng con người nên đi xa, nhìn xa và bắt tay cho những ý tưởng thành hiện thực, chứ không phải là ngồi một chỗ nhìn thời gian trôi.

Một ngày ta gặp gỡ những người bạn ta chừng từng quen biết, những người bạn ảo đã thân thuộc từ khi nào ở 1 nơi xa xôi, chợt nhận ra tình bạn và lòng chân thành góp cho cuộc sống niềm vui vô cùng to lớn. Niềm tin thật sự là niềm vui cho những tấm lòng biết rộng mở yêu thương.
Biển chiều Đà Nẵng xanh trong, mát rượi. Cậu đón cháu gái mười sáu năm không gặp, vẫn thân thương như thuở nào. Thế mới biết dù thế nào đi nữa tình thân máu mủ cũng không thể dứt rời. Dù Nam- Bắc hay Trung cũng nối liền khúc ruột.

Và cũng như chiều nay, ta đi thăm nhỏ bạn mới chuyển đến khu phố huyện nghèo nàn này, nhưng nhỏ vắng nhà. Một mình ta đi vòng quanh khu thị trấn bé nhỏ, chợt nhận ra bao lâu rồi ta mải mê với những tiếng lách cách trên bàn phím, những âm thanh bổng trầm của chiếc phone. Ta đã dần quên cảm xúc của tình yêu thuở nào, người đã xa, lòng ta bình lặng như gió nhẹ lứơt qua mặt hồ.
Quê hương yên bình. Những đứa bạn cùng lớp xưa nay tay bế tay bồng, gặp nhau nhỏen miệng cười " lấy chồng đi". ta chỉ biết cười "gượm, từ từ đã, còn trẻ mà, lo gì". Nói thế chứ thật tình ta chẳng biết căn bản làm dâu, lại càng chẳng biết tìm đâu ra một nửa còn lại mà cưới. Các bạn cũng bảo ta rằng trong hạnh phúc đó cũng sẽ đánh đổi nhiều thứ, nhưngcái quan trọng chính là hạnh phúc.
Cuộc sống đôi khi chỉ cần hạnh phúc. Hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng lại khó nắm bắt vô cùng.


đồng hồ

<script src="http://www.clocklink.com/embed.js"></script><script type="text/javascript" language="JavaScript">obj=new Object;obj.clockfile="bloguru001-pink.swf";obj.TimeZone="USZ6";obj.width=250;obj.height=250;obj.wmode="transparent";showClock(obj);</script>

...........Mùa đông này......tưởng chừng A sẽ cô độc....sẽ lạnh.... tâm hồn đang lạnh dần....hòa cùng với mùa đông.......

...........Mùa đông này......tưởng chừng A sẽ cô độc....sẽ lạnh.... tâm hồn đang lạnh dần....hòa cùng với mùa đông.......
.......Chìm vào những ngày rong chơi........chìm vào những quên lãng.....để quên đi ư ?.......không quên được ngay.......để chạy trốn ư ?........chạy trốn những thứ từ lâu đã là một phần của con người mình......là một phần của cuộc sống... trốn được sao ?....để hủy hoại ư ?........hủy hoại chính mình ư ?.........chẳng phải chuyện dễ....
..........đánh mất mình......mất đi chính mình.........vài tuần..........khoảng thời gian không quá dài.......cũng không quá ngắn.......thậm chí chỉ 1 giây thôi người ta cũng có thể làm nên chuyện.......

.........Anh đã rất cô đơn.......Anh đã cố để không tuyệt vọng....vẫn ngước nhìn bầu trời đầy sao hằng đêm để ước mơ một điều gì đó.....nhưng không thể hy vọng.....người ta vẫn nói sống không có ước mơ thì dường như con người đó từ lâu đã không còn tồn tại....
.......Anh vẫn tồn tại Em ạ......nhưng Anh thả mình trôi qua từng ngày....ngày không còn trở nên dài và nặng nề quá nữa.....Anh làm tất cả để giết đi cái thời gian đang trôi kia.......
....Người ta vẫn nói....người cô độc chưa hẳn là người không có bạn.......nhưng giữa những người bạn xung quanh anh........có lấy ai là tri âm của mình..........có lấy ai

hiểu được.........đối với Anh......họ là những người không tinh ý.......tuy Anh không nói ra....nhưng làm sao không thể bộc lộ cảm xúc được.......Anh có thể nghe, có thể sẻ chia,có thể hiểu.....không....Anh đã làm như thế với nhiều người rồi.....nhưng sao Anh vẫn không thể nói ra được tâm sự với họ..........họ cứ oán....cứ trách......Anh là kẻ phụ lòng người khác....là kẻ bộ bạc...........nhưng với họ........ngày một qua Anh không còn cảm giác.........họ không làm cho Anh nói ra được lòng mình........Anh muốn nói ra nhưng cuối cùng cũng tự hiểu được rằng.......họ không phải là người mình có thể nói ra nỗi niềm............
..........Anh cảm thấy chán...đó là đúng....cảm xúc của Anh khi bên họ là chán........1 chữ thôi........Chán..........
...............Và Anh đi.......vì không muốn tiếp tục..........
.........Và Anh mơ màng...........Anh buông thả.........Anh sống như kiếp rong chơi.........thả mình trôi............
..........Đó là điều không nên làm.........nhưng may mắn......
........Có lẽ là lúc Anh sắp gục rồi.....có lẽ là lúc mắt Anh hơi ướt..........
.........Một đêm.........nhắn tin cho Em............Ngày mai nhé Em...cho Anh cầm tay Em một lần thôi............
........Anh thao thức..........trong một khoảnh khoắc nào đó..... tim Anh rộn ràng.......
........Mong đến ngày mai..............
..........Ngày mai đến rồi........gần đến phút chia tay..........hai bàn tay nắm lấy nhau.....sẻ chia cái ấm áp cho nhau giữa mùa đông.......làm ấm lại tim Anh.........
..........Em đi rồi.....Anh ngoảnh mặt nhìn theo........và quay bước trở về.............Anh nhớ.....day

dứt........nhớ....nhớ da diết Em........nghĩ về Em đến chừng nào không thể........
.........Nếu may mắn không đến....Nếu Em không động lòng vì cái nắm tay đó...........thì giờ Anh đã không có Em....thì giờ Em đã là của người khác...........
........Em chẳng còn là nỗi nhớ xa vời như trước đây Anh vẫn phải chịu đựng........
........Em chẳng còn ở một nơi xa xôi nào đó nữa mà Anh cứ mong mỏi.............
........Em đã trong vòng tay Anh.....Để Anh cảm nhận được cái ngọt ngào của một chiếc hôn........Để Anh cảm nhận được cái ấm áp của một cái ôm.......Để Anh cảm nhận được lần đầu thế nào là nhớ da diết.......nhớ đến khó tả.........đấy mới là yêu....là nhớ.......
.......Một đêm thức bên Em.......nhìn Em trong giấc ngủ.......Em hồn nhiên......đáng yêu.........chỉ nhìn Em thôi.....trái tim Anh cũng khác rồi.......hạnh phúc.....hôn nhẹ lên má Em ......
..........Mùa đông này....Mùa đông năm nay.........Mùa đông Anh vẫn thích.....chút nữa thôi......nó đã quay lại giết chính tâm hồn Anh..........nếu Em không xuất hiện..........đó là may mắn......Anh không ước.........nhưng có lẽ những vì sao Anh ngắm hằng đêm đã hiểu nỗi lòng Anh............
.............Cảm ơn tất cả dù tất cả không như ta muốn............
.............Cảm ơn Em........đã đến........ru Anh chìm vào mùa đông yêu thương..........Anh yêu mùa đông....hơn tất cả....Anh yêu Em....
..........Còn 2 ngày nữa thôi.........năm cũ sẽ qua..........mọi chuyện cũ sẽ qua.........Anh bước sang bên kia cây cầu tạm biệt năm cũ.....chào những muộn phiền........có Em rồi........quá khứ sẽ không vò nát tim Anh....mùa đông sẽ không lạnh đến thấu tim.....sẽ lạnh như mùa đông yêu thương Anh vẫn thích......
..........Này Em....Anh yêu mùa đông..........Yêu cả Em nữa.............


Cảm ơn tình yêu của em



Thật bác mắn biết bao cho một người con trai khi có một người con gái yêu thương mình thật lòng. Không phải anh không hiểu điều này, chỉ là khi anh cảm nhận được nó trọn vẹn cũng là lúc anh biết, mình đã mất em mãi mãi.


Đã ba tháng trôi qua kể từ ngày hôm đó, nhưng chưa lúc nào anh quên hình ảnh cuối cùng anh có được về em: Đôi mắt buồn miên man lấp lánh những giọt nước mắt chực trào; hơi ấm đôi bàn tay nhỏ bé của em bỗng tan biết khỏi tay anh; và em bước đi, quay lưng lại với anh mãi mãi.


Anh chợt bàng hoàng nhận ra, mình đã làm em đau đến nhường nào. Và đôi mắt trong sáng kia, có lẽ sẽ chẳng bao giờ anh tìm được hình ảnh của mình nơi đó nữa.





Anh muốn giải thích với em, nhưng anh không biết phải giải thích điều gì? Vì chính anh cũng cảm thấy mình có lỗi thật nhiều.


Anh muốn nói xin lỗi, nhưng có lẽ đó là một lời thật hời hợt cho những gì anh đã gây ra.


Anh muốn nói anh vẫn yêu em nhiều lắm, và vẫn muốn được bên em. Nhưng em còn có thể tin anh không?


Anh muốn em biết rằng ngay lúc này đây anh đang nhớ em da diết, và anh chưa bao giờ muốn có lời chia tay giữa chúng ta. Nhưng anh có tư cách gì để nói như vậy, khi chính anh đã làm em phải khóc…


Không! Anh đã không nói được gì cả… Điều duy nhất anh muốn và có thể nói là cảm ơn em.


Cảm ơn vì một nụ cười nơi chiếc hành lang đầy nắng vẫn luôn chờ anh mỗi khi đến trường.


Cảm ơn vì đã giúp anh tất cả những gì em có thể làm và luôn xuất hiện thần kì vào mỗi lúc anh cảm thấy cô đơn nhất.


Cảm ơn vì đã tin tưởng và ủng hộ tất cả mọi quyết định của anh từ những chuyện ngốc xít đến cực kì quan trọng.


Cảm ơn vì đã mang lại niềm tin cho anh khi nói với anh rằng anh có những giá trị riêng của anh, và đối với em anh thật tuyệt vời; dù bây giờ, có lẽ em đã nhận ra anh không tuyệt vời như em nghĩ, phải không em?


Cảm ơn vì đã bước vào cuộc đời anh và đến bên anh, tuy bây giờ đó chỉ còn là một giấc mơ thật đẹp.


Cảm ơn em, vì đã yêu anh, chân thành và dịu dàng, để anh biết rằng anh đã được một thiên thần yêu thương, dẫu anh không hề xứng đáng vì đã không biết trân trọng những gì mình có.


Và cảm ơn, vì đã không ghét anh, khi anh nổi hứng trêu chọc em, khi anh cáu giận, nổi nóng vô cớ; khi anh hờ hững bước đi quá nhanh để em phải chạy theo, và cả lúc này, khi anh đã làm tổn thương em sâu sắc.


Anh không phải mẫu người lãng mạn hay thích nghĩ đến những điều vô tưởng, nhưng đây là lần đầu tiên anh thật lòng mong ước. Nếu anh được lựa chọn lại, nếu cho anh một chữ “giá như”, thì anh sẽ không bao giờ làm em phải đau khổ. Vì em biết không, trái tim anh bây giờ cũng đang đau thật nhiều…

....Cô Đơn....


Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó,người yêu có thể cô đơn ngay khi ở bên nhau.

Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.

Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng và thế giới ngoài xã hội. Thế giới tâm hồn sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. “ Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ ”. Vì thế, người ta có thể cô đơn giữa đám đông. Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu không có loài hoa người ta kiếm tìm. Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu không có cánh thư người ta đang chờ mong. Chỉ một cánh hoa của lòng thôi cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương. Chỉ một cánh thư thôi cũng đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm. Làm gì còn cô đơn nữa nếu đã có bắt gặp



Người ta cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ. Người ta có thể cô đơn vì không đến được với người khác. Người ta cũng có thể cô đơn vì người khác không muốn đến với mình. Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn. Khi tự mình không bước tới thì người ta cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa người ta vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, có khi u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa.

Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn như ta .

Người ta đi tìm chân trời mới, lòng sao lại buồn, hay ta buồn cho ta, cho nỗi cô đơn giữa rừng người nơi thành thị náo nhiệt này ...


Cô đơn - cảm giác không thể gọi thành tên . một mình trên đường ... Dòng người vẫn đi, vẫn ồn ào ... Một mình ta lặng lẽ ... Vậy là cô đơn !!!



Cô đơn là khi một mình với biển ... Biển vẫn vậy ... Vẫn ồn ào ... Vẫn hôn lên bờ cát ... Tự nhiên thấy mình vô duyên lạ ...


Một mình với biển ... Thả bộ ... Trên mình khoác chiếc áo gió ... Mũ trùm kín đầu ... Mưa nhẹ phả vào mặt ... Buốt ... Lạnh .... Muốn có một vòng tay ai đó ôm mình ... Kéo mình vào lòng ... Biết mình cô đơn ...

Nhìn lại dấu chân trên cát chỉ có mình ...
Cô đơn là khi một mình lang thang trong mưa ... Một mình khóc, mong mưa xoá hết nước mắt để mai mình vững vàng hơn ...



Cô đơn khi một mình trong phòng ... Bản nhạc vẫn vang lên ... Muốn có ai đó gọi điện chỉ để nói một câu xin chào ... Muốn có một cái xiết tay thật chặt để biết mình không một mình, để biết mình không đơn độc.



Cô đơn là khi một mình nhìn hoàng hôn đang dần qua ... Muốn có ai đó để ôm vào lòng ...

Cô đơn là khi giáng sinh đến, ai cũng có người tay trong tay, hay một nhóm bạn vừa đi vừa nô đùa ... Nhớ noen trước mình cùng với xóm leo rào vào công viên để không mất tiền vé ... Giờ tay mình đâu ai nắm ...


Cô đơn để biết cảm ơn cuộc sống đã mang cho mình những người bạn ... Để mình không phải một mình trước biển, để có ai đó nắm tay mình thật chặt, để có ai đó gọi 3 giây chỉ để nói xin chào ... Để có những người bạn cùng đi chơi đêm noen lạnh giá ...

Năm mới sắp đến rồi chúc mọi người có bàn tay ai để nắm và có ai đó nắm tay mình. Chúc mọi ngưòi không thấy vô duyên khi biển hôn bờ cát.

Chúc Mọi Người Vui Vẻ và Hạnh Phúc Bên Người Thân Trong Mùa Đông Này!!

Đêm

Lại một đêm dài....................



Cố gắng....kìm nén...nhưng vẫn chỉ có những tiếng nấc và đôi vai run lên bần bật..



Tự nhủ lòng,.... cứng rắn lên....mỉm cười một nụ cười chua chat, nhưng vẫn có những giọt lăn dài...lăn dài...



Chưa bao giờ mình thế này....chưa bao giờ lòng mình nặng trĩu thế này, sao không vứt đi được...có những giọt cứ thi nhau lăn...không chút tự chủ.



Cười như một con điên, .... để rồi cay đắng nhận ra mình có khác nào một con điên? Điên với chính mình,....làm mà không biết mình làm gì.....



Có những ngày, niềm vui chợt đến....nhưng không trọn vẹn. Ùa đi ngỡ ngàng...nhanh chóng....khiến lòng mình đau......



Chiều qua mình thấy một đứa bé lang thang, ngồi ngay vệ đường,em ngồi xếp lại phẳng phiu những tờ tiền 500đ, 1000đ, 2000đ, rồi em nâng niu chúng như của quí...Lòng đau nhói....Mình có khác gì em nhỉ? Chỉ khác vị trí...thời điểm thôi em à....Cay đắng khi nhận ra những cái ước mơ thì nhiều quá, trong khi mình chỉ thực hiện được quá ít....



Nếu có ai hỏi mình ước mơ của mình là gì....Mình sẽ im lặng. Vì đối với mình...thế nào là mơ ước nhỉ? Đã quá quen với những câu chửi mắng, những câu lăng mạ....Mình tự biết mình chứ....Mình sẽ không mơ ước đâu. Mình hứa....



Mình đã ganh tị.....Dù biết thế nhưng mình vẫn ganh tị, vẫn nhói.....Thế còn mình? Mình sung súơng à? Trong mắt mọi người thế nào? Mình sẽ như một con búp bê chẳng biết buồn, chẳng biết khóc, chỉ biết ăn mặc đẹp, sung sướng lon ton ,....thế thôi à? Vui nhỉ?



Hôm nay....là ngày tốt nghiệp. Nhìn những đứa bạn sung súơng khi có ba mẹ lặn lội dưới quê lên, dù xa xôi....Lòng mình lại nhói....Khi lên xếp hang trao bằng, ba mẹ các bạn chạy lên tặng hoa, ôm chầm....Lòng lại nhói....Thôi...Không sao....Mỉm cười rồi sẽ qua hết mà.



Mình nhận ra một điều cuối cùng.....



Không ai có thể cứng rắn mãi.......



Mình đơn giản....chỉ là một con người.....

xa nuon trung may

cry on my shoulder


22222222222

November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30