Skip navigation.

Log in | Sign up

>_< - DOWNLOAD PHAN MEM

CHUYEN TRANG PHAN MEM- cellphone:01227527809-01667013742

TAO HIEU UNG ANH SANG DON JAN?

Internet Download Manager 5.17 Build 2

http://www.download.com.vn/Data/Soft/2009/05/04/idman517_Download.com.vn.zip
Chú ý: Nếu có vấn đề trong quá trình tải xuống máy bạn có thể:
Thử tải lại bằng liên kết thay thế: http://download.cnet.com/Internet-Download-Manager/3000-2071_4-10071618.html?tag=mncol
Hoặc cấu hình lại máy tính của bạn (Với một số phiên bản Windows, có thể đã được cấu hình để chặn lại quá trình download của bạn.)

Giới thiệu
Internet Download Manager là 1 trong những phần mềm hỗ trợ download nhanh nhất...

Phiên bản mới hỗ trợ đầy đủ Windows Vista, YouTube, Google Video, MySpaceTV, IE7 và Firefox...

Các chức năng chính:
-Hỗ trợ hầu hết các trình duyệt phổ biến.
-Download dễ dàng, chỉ cần bạn nhất chuột vào link download ở bất cứ trình duyệt nào IDM hỗ trợ.
-Tăng tốc 500% nhờ công nghệ phân đoạn thông minh.
-Dừng tải về máy/Tiếp tục tải về máy
-Cài đặt dễ dàng và nhanh chóng.
-Kiểm tra virus file download (trên máy bạn phải có chương trình quét virus).
-Tích hợp vào các trình duyệt và “tóm cổ” bất cứ thứ gì nhận dạng được ví dụ như khi trang web chơi một file mp3 thì một cửa sổ IDM sẽ hiện ra và bạn chỉ cần bất nút là file mp3 đó là của bạn mà không phải cực khổ dò link thủ công.
-Xây dựng lịch biểu download: nối mạng – download – ngắt kết nối.
-Hỗ trợ nhiều proxy servers.
-Hỗ trợ các giao thức xác thực Basic, Negotiate, NTLM, and Keberos.
-Chức năng download all, “tóm” tất cả các thứ trên trang web bất kỳ.
-Tùy chỉnh giao diện như hệ thống nút chức năng.
-Phân loại file download vào các danh mục giúp công việc quản lý dễ dàng hơn.
- Hỗ trợ update.
-Giới hạn băng thông download.
-Hỗ trợ “drop link”.
-Hỗ trợ đa ngôn ngữ, hiện đã có lưu hành bản tiếng Việt.


WIN7

http://www.microsoft.com/windows/windows-7/download.aspx
Chú ý: Nếu có vấn đề trong quá trình tải xuống máy bạn có thể:
Thử tải lại bằng liên kết thay thế: http://download.cnet.com/Windows-7/3000-18513_4-10906772.html
Hoặc cấu hình lại máy tính của bạn (Với một số phiên bản Windows, có thể đã được cấu hình để chặn lại quá trình download của bạn.)

Giới thiệu
Phiên bản dùng thử nghiệm Windows 7 của Microsoft...

1. Windows 7 sẽ không "làm cách mạng"

Thay vào đó, hệ điều hành (HDH) này sẽ âm thầm tập trung vào cải tiến bộ nhân NT, vốn đã được nâng cấp từ Windows Vista và Windows Server 2008. Như vậy, các ứng dụng và phần cứng đang chạy ổn định trên Vista sẽ tiếp tục hoạt động "trơn tru" trên Windows 7, thay vì trục trặc hàng loạt như từ XP lên Vista. Mặc dù lời đồn đại về một bản "Windows mini" xem ra khó trở thành hiện thực, Microsoft hẳn sẽ phải có đối sách hợp lý từ bài học Vista không thể chạy nổi trên các máy tính giá rẻ như Asus EEE.

2. Windows 7 sẽ hỗ trợ cảm ứng đa điểm chạm

Màn hình cảm ứng đa điểm chạm của iPhone quá thành công, đến nỗi Microsoft vội vã ra lò Surface tương tự. Công nghệ này sẽ tìm được "đất dụng võ" rộng rãi hơn khi Windows Mobile 7 dành cho điện thoại đa chức năng chính thức ra mắt.

3. Windows 7 sẽ kết nối chặt chẽ hơn với Windows Live

Việc Windows 7 kết nối chặt chẽ hơn với Windows Live sẽ xoá nhoà ranh giới thế giới ảo/thực. Windows Live, gói dịch vụ trực tuyến của Microsoft đang chuẩn bị bước sang thế thệ thứ ba với nhiều chức năng mới đáng chú ý như Live Mesh. Các thông tin rò rỉ cho thấy Windows 7 sẽ vươn đòi hỏi kết nối Internet cao hơn so với các phiên bản trước, và tài khoản trên Windows Live sẽ trở thành một phần quan trọng của HDH.

4. Windows 64 bit sẽ không còn bị bỏ quên

Mặc dù Windows 64 bit và 32 bit đã được ra mắt song song từ vài năm nay, Windows 7 64 bit sẽ là phiên bản đầu tiên được Microsoft để mắt tới. Vi xử lý 4 nhân sẽ trở nên phổ cập vào năm 2010 như nhân đôi hiện tại, cùng với giá RAM ngày càng rẻ sẽ là nhân tố giúp Windows 64 bit "cất cánh".

5. Ảo hoá

Công nghệ ảo hoá dưới tên Hyper-V sẽ không chỉ nằm trên máy chủ, mà sẽ xuất hiện trong cả Windows 7 cho người dùng thông thường. Công nghệ này sẽ giúp các doanh nghiệp quản lý và bảo mật tốt hơn, thậm chí giảm được cả nạn thư rác.

6. Bí mật tuyệt đối

Windows 7, và có lẽ là cả các bản Windows về sau sẽ đi theo "con đường OSX" của Apple: giữ bí mật tuyệt đối trước khi ra mắt sản phẩm. Mặc dù các đối tác của Microsoft được cung cấp thông tin toàn diện hơn hẳn thời Bill Gates, nhưng người dùng thông thường lại hoàn toàn bị "bịt mắt", ngược hẳn với những lời "hứa hẹn có cánh" của ngày xưa.


Audacity 1.2.6

http://www.download.com.vn/Data/Soft/2009/05/09/audacity126_Download.com.vn.zip
Chú ý: Nếu có vấn đề trong quá trình tải xuống máy bạn có thể:
Thử tải lại bằng liên kết thay thế: http://download.cnet.com/Audacity/3000-2170_4-10058117.html?tag=mncol
Hoặc cấu hình lại máy tính của bạn (Với một số phiên bản Windows, có thể đã được cấu hình để chặn lại quá trình download của bạn.)

Giới thiệu
Audacity là một trong số không nhiều công cụ cho phép bạn thâm nhập sâu vào một file âm thanh với những định dạng khác nhau và thực hiện nhiều thay đổi, chỉnh sửa phức tạp. Công cụ biên tập của Audacity bao gồm cắt, dán, sao chép, thêm vào, hay loại bỏ các khoảng lặng, chức năng hoà âm đơn giản. Ngoài ra, chương trình cũng cung cấp thêm một vài hiệu ứng và khả năng lọc âm thanh.


Hạnh phúc chỉ là xa vời!!!!

Hạnh Phúc Nơi Nào?
Tình đơn phương ? anh đã thao thức những đêm dài vô tận cố gắng định nghĩa cho được chữ yêu. Trong bóng tối sâu thằm anh đã cố ước, cố hi vọng sẽ có 1 ngày em có thể thay đổi có thề quay trái tim sang phía anh.
Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng vào một tình yêu không có thật anh muốn khóc cho cạn hết tình yêu mà anh dành cho em, muốn nhắm mắt lại để quên đi hình bóng của em, muốn đưa tình yêu của mình vào sâu thằm cuộc đời mình.
Bạn bè vẫn khuyên anh hãy từ bỏ em để bắt đầu cuộc sống mới, nhưng làm sao anh có thể quên được em khi mỗi ngày, mỗi ngày em xuất hiện trước anh. Anh chỉ biết trao cho em ánh mắt đầy yêu thương và lặng lẽ nhìn em xa dần cuộc đời mình.
Anh đã từng rơi xuống vực sâu của tuyệt vọng, anh đã quyết tâm rời xa em cố gắng coi em như 1 người bạn, cố nhìn em như những người bạn bình thường nhưng anh không thể hiểu dc mình nữa anh vẫn yêu, yêu sau đắm và cuồng nhiệt hơn.
Mỗi lúc anh làm cho em cuời anh lại tự trao cho mình một hi vọng, anh cố biến nụ cười của em thành chiếc cầu nối cho tình yêu hai ta. Nhưng rồi chiếc cầu đó lại tan biết vào hư vô chỉ đệ mình anh cô đơn bên thế giới bên này, thế giới chỉ có anh và đau đớn còn em thì càng ngày càng rời xa anh.
Anh không muốn làm người thứ 3 và anh cũng không biết mình có phải là người thứ 3 hay không. Anh chỉ mong muốn em nói cho anh nghe tất cả nhưng gì em suy nghĩ và giải cứu cho anh thoát khỏi đau khổ .
Ai cũng nói anh yêu em chỉ nhận lấy nhưng đau khổ về mình đến bây giờ anh vẫn chưa hiểu ra tại sao... tại sao lại như vậy? anh đã dành hết trái tim mình cho em anh vẫn sẽ đợi.......đợi mãi và sẽ mãi mãi yêu em..........." thà yêu em để nhận lấy đau khổ còn hơn là không bao giờ biết em"

neu....

Anh yêu em. Ngay từ lần gặp đầu tiên anh đã có những cảm xúc rất lạ…”

Chắc hẳn anh sẽ chẳng bao giờ dám thổ lộ với cô, nếu như không vô tình đọc được những vần thơ trong blog của cô, cô đoán vậy.

“Anh đã mất em - lẽ ra là được - Anh chẳng có em - lẽ ra có được

Bởi vì cần nói - với em một câu - Thì anh lại sợ - âm thầm nuốt trôi

Bởi vì cần đến - tìm em trước nhà - Thì anh lại sợ - đứng nhìn từ xa

Bởi vì cần hiểu - những lời lặng yên - Thì anh lại sợ - cái điều anh tin

Thế là hoa nở - khi mùa nở hoa - Thế là xuân đến - khi mùa đông qua

Và anh chẳng kịp - nói ra một lời - Và anh giữ lại - nỗi lòng chơi vơi ...”

“Lẽ ra anh sẽ giữ những tâm sự này trong lòng mãi mãi. Thế nhưng nếu không nói cho em hiểu, anh cứ phải lừa dối bản thân mình. Đối mặt với em, anh không còn là anh nữa. Gặp em, nói chuyện với em không sao, nhưng cứ khi ra về là anh lại thấy tiếc nuối một cái gì đó...”

Những lời nói của anh cứ ám ảnh cô. Thức trắng mất một đêm. Sáng hôm sau cô dậy sớm, viết cho anh một lá thư - một lá thư thật dài. Cô nói nhiều thật nhiều, nhưng cuối cùng thì vẫn chỉ là “Em cần một tình bạn hơn là một tình yêu”. Nhấn nút “ send” và cô nhủ bụng, có lẽ lá thư sẽ chấm dứt tất cả. Chấm dứt những ngày tháng vô tư giữa anh và cô, chấm dứt những cuộc điện thoại thâu đêm suốt sáng, chấm dứt những vụ cá độ mà lúc nào người thắng cũng là cô... Gục mặt xuống bàn, cô khóc nức nở. Khóc dữ dội như ngày cô chia tay mối tình đầu. Khi vết thương trong trái tim cô còn chưa lên da non, thì chính cô đã lại mang đến cho một người rất mực yêu thương cô một vết thương sâu hoắm.

Cô cần anh trong cuộc đời của cô. Nếu vắng anh, giống như căn nhà thiếu mất cánh cửa. Mùa đông gió lùa, chắc là cô sẽ lạnh lắm. Nhưng...ngàn lần vẫn không phải là tình yêu.

Buổi chiều, cô nhận được email của anh. Không tin vào mắt mình, cô vội vã mở ra xem.

“...Anh thực sự xin lỗi vì anh đã làm cho em buồn. Em yên tâm, anh cũng không hề muốn mất một người bạn như em. Nhưng để có thể nói chuyện với em vô tư như trước đây, thực ra là chưa bao giờ vô tư, chắc phải cần một thời gian để anh có thể rũ bỏ hết tình cảm anh dành cho em mà em không muốn kia...”

“...Em nói nếu yêu anh em sẽ được hạnh phúc, nhưng anh nghĩ em xứng đáng được hưởng hạnh phúc hơn thế nhiều. Em xứng đáng được yêu và yêu một người hơn anh rất nhiều...Thực ra nếu em yêu anh, anh cũng cảm thấy như thế là không công bằng với em...”

Sao anh lại nói như vậy? Sao anh lại tự hạ thấp mình như vậy khi chính cô mới là người cảm thấy không xứng đáng với anh, với những tình cảm chân thành và tha thiết của anh. Cô đã đem lại gì cho anh ngoài những khổ đau và tổn thương không gì bù đắp nổi? Cô đã đem lại gì cho anh ngoài những mệt mỏi và lo âu mỗi lần cô giận dỗi?

Nhưng cô lại thấy nhẹ lòng, nhẹ lòng bởi cô biết rằng, anh sẽ không làm gì để cô mất anh, nhẹ lòng bởi cô nghĩ rằng, cô sẽ mãi mãi có anh trong cuộc đời mình. Thật ích kỷ, nhưng cô thấy mình hạnh phúc.

Cô và anh lại tiếp tục những câu chuyện bất tận về cuộc sống. Nhưng hình như nó rụt rè hơn. Hình như nó bối rối hơn. Hình như không còn vô tư. Hình như không còn sôi nổi.

“ Anh... anh xin lỗi. Anh không thể nào rũ bỏ được những tình cảm anh dành cho em. Anh không thể nào từ bỏ được những hy vọng dù mong manh ấy...”

Và họ dừng lại. Dừng lại một tình yêu dở dang và một tình bạn không trọn vẹn.

Anh tiếp tục những tháng ngày cố gắng từ bỏ hình bóng cô trong trái tim mình.

Cô tiếp tục những tháng ngày nhớ anh da diết, nhưng...vẫn không phải là tình yêu.

Tình yêu bắt đầu từ nỗi nhớ, cô tin là như vậy. Nhưng tại sao nỗi nhớ của cô không thể là tình yêu?

Cô chờ đợi ngày anh quay trở lại. Rồi một ngày cô giật mình nhận ra. Cô mong anh nhiều hơn cả mong gặp lại người bạn trai cũ. Cô nhớ anh hơn bất cứ người con trai nào khác. Và...cô nhớ đến những kỷ niệm của cô và anh, hơn bất cứ những kỷ niệm ngọt ngào nào mà tình yêu đầu tiên mang lại. Nhưng... vẫn không phải là tình yêu.




Một tháng, hai tháng...Thời gian chầm chậm trôi. Có lẽ anh đã xoá tất cả những ký ức về cô, như lời anh nói. Chắc anh chẳng còn giữ số điện thoại của cô đâu nhỉ. Nickname cũng thế. Email cũng thế.

Ba tháng, bốn tháng...Liệu có bao giờ cô và anh vô tình gặp lại nhau không nhỉ?

Năm tháng, sáu tháng... Vẫn có những người con trai khác bước vào cuộc đời cô. Theo đuổi cô. Si mê cô. Có những người bỏ đi, có những người ở lại. Riêng anh vẫn luôn ở lại, dù chỉ là một góc nhỏ trong trái tim cô.

Bảy tháng...Anh nhắn tin cho cô. Vẫn là nhưng lời nói dịu dàng đó - quan tâm và san sẻ. Cũng không lâu lắm nhỉ - để trái tim anh có thể trở về với nhịp đập bình yên.

Cô vẫn ríu rít như **** sâu.

Anh vẫn êm đềm như khúc sông chảy chậm.

Sẽ là mãi mãi chứ nhỉ. Khi anh đã vượt qua những say đắm của tình yêu để giữ lấy những dịu dàng của tình bạn.

Cô tự nhắc mình phải quan tâm anh nhiều hơn, tốt với anh nhiều hơn, để cô thấy nhẹ lòng hơn trước những tổn thương cô đã mang đến cho anh.

Nhưng…

Hình như trong ánh mắt của anh vẫn còn những tia hy vọng.

Hình như trong nụ cười của anh vẫn thoảng nét xa xăm.

Hình như trong giọng nói của anh vẫn còn những ân cần.

Hình như trong mỗi tin nhắn của anh vẫn còn những si mê.

Cô sợ hãi. Tại sao cô lại sợ hãi đến thế này? Tại sao cô lại phải sợ những yêu thương? Tại sao cô lại phải trốn tránh những yêu thương? Trong khi chính cô cũng đang khao khát yêu và được yêu. Trong khi chính cô cũng đang muốn mang yêu thương sưởi ấm cho trái tim giá lạnh của mình?

Nếu đúng là anh vẫn còn yêu cô thì sao? Nếu một lần nữa cô lại khiến anh bị tổn thương thì sao?





Lập đông. Trời trở lạnh. Những cơn mưa phùn buốt giá. Một mình len lỏi giữa dòng người hối hả ngược xuôi.

Bất chợt, cô sững người trước một ánh nhìn thân quen. Anh đang đi ngược lại phía cô. Chỉ vài giây thôi nhưng cũng đủ khiến trái tim cô run lẩy bẩy.

Cũng đã mấy tháng rồi nhỉ, kể từ khi cô tránh mặt anh. Cũng giống như anh tự nhận những tổn thương về mình khi yêu cô đơn phương, cô tự nhận những khổ tâm về mình khi quyết định rời xa anh. Có lẽ chẳng bao giờ anh hiểu được, mãi mãi chẳng bao giờ anh hiểu được vì sao cô lại quyết liệt với anh như vậy.

“Một chàng nhím đã trót yêu thương một nàng cá.

Chàng khao khát một lần được ôm nàng cá vào lòng.

Để được nghe hơi ấm từ trái tim nàng toả ra.

Nhưng chàng biết, chàng chẳng bao giờ có thể lại gần nàng.

Chàng sợ những chiếc gai trên người chàng sẽ khiến nàng đau.

Trăn trở.

Chàng nghĩ ra một cách.

Chàng bứt dần những chiếc gai trên người mình.

Những vết thương đẫm máu.

Những vết thương đau thấu tận tim gan.

Tận tim gan chàng – và tận tim gan người yêu chàng.

Nhưng nàng cá không cách nào ngăn cản nổi ý định ngông cuồng của người yêu.

Nàng nài nỉ.

Nàng van lơn.

Nhưng chàng nhím vẫn không từ bỏ.

Đến một ngày, nàng cá quay lưng bỏ đi.

- Thượng đế ơi. Tại sao cô ấy lại bỏ con đi?

- Con đã bao giờ thấy Nhím và Cá yêu nhau chưa?

- Nhưng con yêu cô ấy thật lòng. Con nguyện chịu đau đớn để được ở bên cô ấy.

- Những đau đớn của con, con có nghĩ cô ấy còn đau đớn hơn con gấp trăm ngàn lần không?

- Cá có nước mắt không hả Thượng đế?

- Có. Nước mắt của cá lẫn vào trong nước.

- Vậy là con đã tự làm tổn thương mình, tự làm tổn thương người mình yêu?

- Phải. Cô ấy phải ra đi để giải thoát cho con và cho chính cô ấy. Tình yêu đôi khi đơn giản chỉ là biết học cách từ bỏ thôi con ạ.”

Câu chuyện đã ám ảnh cô suốt bao nhiêu ngày tháng.

Có lẽ là như vậy. Có lẽ cô và anh, đều phải học cách từ bỏ. Từ bỏ những yêu thương, từ bỏ những ích kỷ, để không bao giờ làm tổn thương chính người mình yêu thương.

Cô phóng xe thật nhanh, như sợ anh sẽ quay xe đuổi theo mình. Mưa. Lạnh. Những giọt mưa nhỏ nhoi sao có vị mằn mặn như nước mắt của cô.

Nếu anh không yêu cô. Nếu anh không yêu cô thì hẳn giờ cô đã vẫy chào anh. Nếu anh không yêu cô thì hẳn những tháng ngày vô tư sẽ là mãi mãi.

Đoạn đường về nhà đã rất gần. Mà những ý nghĩ vẫn mãi miên man, miên man.

Anh yêu em, không phải do duyên số


Anh vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là "duyên số" thì số phận đã đặt tình yêu vào tay ta, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là "nợ" thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế mà làm gì?

Anh yêu em, không phải do duyên số, anh tìm đến và chúng mình yêu nhau. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em tháo từng mối chỉ kỷ niệm cho anh yên bình.
Anh vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, khi cuồng, khi bình ổn, khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say, khi bình ổn chưa em? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau…

Em ạ! Anh vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng anh tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì em. Nếu thấy nhạt và thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu. Anh cần một người yêu mở lòng cho Anh, để anh được ân cần, để anh được yêu chính người đó. Anh không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo.

Anh vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, em yêu anh, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đủ để cưới nhau, rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay? Buông ra thì dễ!
Tình yêu, vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng, ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày... thế chẳng phải sẽ là "mãi mãi"?!
Nhiều lúc anh tự hỏi người ta cứ đến và đi trong đời nhau là để chọn lựa? Anh không ép buộc em yêu anh, em cũng không bắt anh thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau, đơn giản vậy thôi! Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa... vì... tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm.
Anh đã nói yêu em, và đó là lựa chọn cuối cùng của anh. Dù sau này ai đó có yêu anh nhiều hơn em, bởi vì, quan trọng nhất vẫn là, anh yêu em!

Trái tim anh đã thuộc về em rồi

Em !!!
Anh lại vừa một mình lang thang, một mình trầm ngâm lặng lẽ suy nghĩ và cảm thấy buồn quá, đáng lẽ tối nay anh cảm thấy vui mới đúng nhưng không hiểu sao anh vẫn cảm thấy buồn. Có lẽ anh quá giận chính con người anh và không hiểu sao anh lại như vậy, sau mỗi lần gặp em về anh lại cứ suy nghĩ mãi, anh nghĩ tại sao anh lại nhút nhát thế nhỉ, anh cứ mãi cho rằng mình quá tự tin và mình có thể làm được những điều mình nghĩ nhưng không hiểu sao đến những việc liên quan đến tình cảm thì anh lại nhút nhát thế. Đã bao lần anh đã cố gắng tìm kiếm cơ hội để được bày tỏ tình cảm của mình dành cho em mà tới lúc có cơ hội thì anh lại để tuột mất để rồi phải ân hận, phải dày vò với chính mình
Từ khi gặp em, được nhìn thấy em cười, một nụ cười thoải mái, thật vô tư anh đã từng nghĩ và ước mơ rằng một ngày nào đó chính nụ cười và suy nghĩ đó sẽ bù đắp cho cuộc sống đầy nội tâm mà anh đang sống. Và anh đã nghĩ, đã mơ, anh đã cảm thấy tình cảm của anh thật đặc biệt, càng ngày anh càng muốn được gặp em hơn càng muốn được tâm sự và muốn được nhìn thấy em cười nhiều hơn. Có thể anh đã sai khi anh đã đưa ra rất nhiều lý do để được gặp em nhưng tất cả là anh chỉ muốn được nghe em nói và được hiểu em nhiều hơn thôi !. Anh cứ trách mình mãi, tại sao chỉ vì muốn nói chuyện với em mà anh phải bày ra những lý do như là dúp đỡ em và…. Tại sao anh không nói về nhưng suy nghĩ của em, nỗi buồn mà em đang phải đối chọi, anh sai rồi, anh không công bằng đúng không?
Dù sao thì mọi chuyện cũng chỉ mới bắt đầu phải không em, có phải việc gì cũng như mình nghĩ được đâu em nhỉ, cuộc sống là thế mà, sẽ có nhiều bất ngờ mà mình sẽ không đoán trước được, chính anh cũng đã bao lần thất vọng vì những suy nghĩ quá tự tin của mình. Anh đã tự lo được cho bản thân nhưng không phải chỉ vì thế mà anh cho phép mình suy nghĩ rằng việc gì mình cũng có thể làm được.
Em yêu thương!!!
Những ngày qua đối với anh thật tuyệt, ngày nào sau khi làm việc về anh cũng được gặp em cả, tối còn được đi chơi và ngày nghỉ thì được đi chát cùng em. Anh không thể ngờ được rằng trong chính khoảng thời gian mà mình phải lo lắng nhiều nhất cho sự nghiệp thì anh lại được gặp người con gái mà anh cảm thấy vui, yên bình và hạnh phúc nhất mỗi lúc được gặp và nói chuyện. Đã không biết bao lần anh muốn nói lên tất cả những điều mình nghĩ, để em biết và hi vọng rằng em sẽ đón nhận tình cảm của anh. Anh biết, có thể đang có chuyện làm em buồn và cũng có thể em đang lo lắng và không muốn suy nghĩ thêm về các vẫn đề khác, tại sao em không chia sẻ cùng anh nhỉ, anh muốn được hiểu em nhiều hơn và biết đâu anh lại có thể làm được một việc gì đó thì sao nhỉ. Dù sao thì tình cảm anh vẫn thế, anh đã yêu em và anh muốn làm tất cả để em hiểu được điều đó. Giờ này không biết em đang nghĩ gì, đã ngủ chưa và em có biết đươc rằng chỉ cách em một quãng đường thôi, có một người đang nghĩ về em đó. Ngôi nhà anh sống có 2 người mà bạn của anh đã ngủ rồi còn lại một mình trống trải quá. Cuộc sống nội tâm của anh là thế đó nhưng anh phải tự lo cho mình thôi, ngày mai sẽ tới và một ngày nào đó anh sẽ có cơ hội và đủ mạnh dạn để nói trực tiếp với em rằng anh yêu em biết nhường nào, anh không muốn chúng mình phải dè dặt và giữ khoảng cách như vậy, anh tin chúng mình sẽ vượt qua tất cả những khó khăn mình gặp phải trên đường đời

Khi nào anh sẽ hết yêu em?

Anh yêu em. Ngay từ lần gặp đầu tiên anh đã có những cảm xúc rất lạ…”

Chắc hẳn anh sẽ chẳng bao giờ dám thổ lộ với cô, nếu như không vô tình đọc được những vần thơ trong blog của cô, cô đoán vậy.

“Anh đã mất em - lẽ ra là được - Anh chẳng có em - lẽ ra có được

Bởi vì cần nói - với em một câu - Thì anh lại sợ - âm thầm nuốt trôi

Bởi vì cần đến - tìm em trước nhà - Thì anh lại sợ - đứng nhìn từ xa

Bởi vì cần hiểu - những lời lặng yên - Thì anh lại sợ - cái điều anh tin

Thế là hoa nở - khi mùa nở hoa - Thế là xuân đến - khi mùa đông qua

Và anh chẳng kịp - nói ra một lời - Và anh giữ lại - nỗi lòng chơi vơi ...”

“Lẽ ra anh sẽ giữ những tâm sự này trong lòng mãi mãi. Thế nhưng nếu không nói cho em hiểu, anh cứ phải lừa dối bản thân mình. Đối mặt với em, anh không còn là anh nữa. Gặp em, nói chuyện với em không sao, nhưng cứ khi ra về là anh lại thấy tiếc nuối một cái gì đó...”

Những lời nói của anh cứ ám ảnh cô. Thức trắng mất một đêm. Sáng hôm sau cô dậy sớm, viết cho anh một lá thư - một lá thư thật dài. Cô nói nhiều thật nhiều, nhưng cuối cùng thì vẫn chỉ là “Em cần một tình bạn hơn là một tình yêu”. Nhấn nút “ send” và cô nhủ bụng, có lẽ lá thư sẽ chấm dứt tất cả. Chấm dứt những ngày tháng vô tư giữa anh và cô, chấm dứt những cuộc điện thoại thâu đêm suốt sáng, chấm dứt những vụ cá độ mà lúc nào người thắng cũng là cô... Gục mặt xuống bàn, cô khóc nức nở. Khóc dữ dội như ngày cô chia tay mối tình đầu. Khi vết thương trong trái tim cô còn chưa lên da non, thì chính cô đã lại mang đến cho một người rất mực yêu thương cô một vết thương sâu hoắm.

Cô cần anh trong cuộc đời của cô. Nếu vắng anh, giống như căn nhà thiếu mất cánh cửa. Mùa đông gió lùa, chắc là cô sẽ lạnh lắm. Nhưng...ngàn lần vẫn không phải là tình yêu.

Buổi chiều, cô nhận được email của anh. Không tin vào mắt mình, cô vội vã mở ra xem.

“...Anh thực sự xin lỗi vì anh đã làm cho em buồn. Em yên tâm, anh cũng không hề muốn mất một người bạn như em. Nhưng để có thể nói chuyện với em vô tư như trước đây, thực ra là chưa bao giờ vô tư, chắc phải cần một thời gian để anh có thể rũ bỏ hết tình cảm anh dành cho em mà em không muốn kia...”

“...Em nói nếu yêu anh em sẽ được hạnh phúc, nhưng anh nghĩ em xứng đáng được hưởng hạnh phúc hơn thế nhiều. Em xứng đáng được yêu và yêu một người hơn anh rất nhiều...Thực ra nếu em yêu anh, anh cũng cảm thấy như thế là không công bằng với em...”

Sao anh lại nói như vậy? Sao anh lại tự hạ thấp mình như vậy khi chính cô mới là người cảm thấy không xứng đáng với anh, với những tình cảm chân thành và tha thiết của anh. Cô đã đem lại gì cho anh ngoài những khổ đau và tổn thương không gì bù đắp nổi? Cô đã đem lại gì cho anh ngoài những mệt mỏi và lo âu mỗi lần cô giận dỗi?

Nhưng cô lại thấy nhẹ lòng, nhẹ lòng bởi cô biết rằng, anh sẽ không làm gì để cô mất anh, nhẹ lòng bởi cô nghĩ rằng, cô sẽ mãi mãi có anh trong cuộc đời mình. Thật ích kỷ, nhưng cô thấy mình hạnh phúc.

Cô và anh lại tiếp tục những câu chuyện bất tận về cuộc sống. Nhưng hình như nó rụt rè hơn. Hình như nó bối rối hơn. Hình như không còn vô tư. Hình như không còn sôi nổi.

“ Anh... anh xin lỗi. Anh không thể nào rũ bỏ được những tình cảm anh dành cho em. Anh không thể nào từ bỏ được những hy vọng dù mong manh ấy...”

Và họ dừng lại. Dừng lại một tình yêu dở dang và một tình bạn không trọn vẹn.

Anh tiếp tục những tháng ngày cố gắng từ bỏ hình bóng cô trong trái tim mình.

Cô tiếp tục những tháng ngày nhớ anh da diết, nhưng...vẫn không phải là tình yêu.

Tình yêu bắt đầu từ nỗi nhớ, cô tin là như vậy. Nhưng tại sao nỗi nhớ của cô không thể là tình yêu?

Cô chờ đợi ngày anh quay trở lại. Rồi một ngày cô giật mình nhận ra. Cô mong anh nhiều hơn cả mong gặp lại người bạn trai cũ. Cô nhớ anh hơn bất cứ người con trai nào khác. Và...cô nhớ đến những kỷ niệm của cô và anh, hơn bất cứ những kỷ niệm ngọt ngào nào mà tình yêu đầu tiên mang lại. Nhưng... vẫn không phải là tình yêu.




Một tháng, hai tháng...Thời gian chầm chậm trôi. Có lẽ anh đã xoá tất cả những ký ức về cô, như lời anh nói. Chắc anh chẳng còn giữ số điện thoại của cô đâu nhỉ. Nickname cũng thế. Email cũng thế.

Ba tháng, bốn tháng...Liệu có bao giờ cô và anh vô tình gặp lại nhau không nhỉ?

Năm tháng, sáu tháng... Vẫn có những người con trai khác bước vào cuộc đời cô. Theo đuổi cô. Si mê cô. Có những người bỏ đi, có những người ở lại. Riêng anh vẫn luôn ở lại, dù chỉ là một góc nhỏ trong trái tim cô.

Bảy tháng...Anh nhắn tin cho cô. Vẫn là nhưng lời nói dịu dàng đó - quan tâm và san sẻ. Cũng không lâu lắm nhỉ - để trái tim anh có thể trở về với nhịp đập bình yên.

Cô vẫn ríu rít như **** sâu.

Anh vẫn êm đềm như khúc sông chảy chậm.

Sẽ là mãi mãi chứ nhỉ. Khi anh đã vượt qua những say đắm của tình yêu để giữ lấy những dịu dàng của tình bạn.

Cô tự nhắc mình phải quan tâm anh nhiều hơn, tốt với anh nhiều hơn, để cô thấy nhẹ lòng hơn trước những tổn thương cô đã mang đến cho anh.

Nhưng…

Hình như trong ánh mắt của anh vẫn còn những tia hy vọng.

Hình như trong nụ cười của anh vẫn thoảng nét xa xăm.

Hình như trong giọng nói của anh vẫn còn những ân cần.

Hình như trong mỗi tin nhắn của anh vẫn còn những si mê.

Cô sợ hãi. Tại sao cô lại sợ hãi đến thế này? Tại sao cô lại phải sợ những yêu thương? Tại sao cô lại phải trốn tránh những yêu thương? Trong khi chính cô cũng đang khao khát yêu và được yêu. Trong khi chính cô cũng đang muốn mang yêu thương sưởi ấm cho trái tim giá lạnh của mình?

Nếu đúng là anh vẫn còn yêu cô thì sao? Nếu một lần nữa cô lại khiến anh bị tổn thương thì sao?





Lập đông. Trời trở lạnh. Những cơn mưa phùn buốt giá. Một mình len lỏi giữa dòng người hối hả ngược xuôi.

Bất chợt, cô sững người trước một ánh nhìn thân quen. Anh đang đi ngược lại phía cô. Chỉ vài giây thôi nhưng cũng đủ khiến trái tim cô run lẩy bẩy.

Cũng đã mấy tháng rồi nhỉ, kể từ khi cô tránh mặt anh. Cũng giống như anh tự nhận những tổn thương về mình khi yêu cô đơn phương, cô tự nhận những khổ tâm về mình khi quyết định rời xa anh. Có lẽ chẳng bao giờ anh hiểu được, mãi mãi chẳng bao giờ anh hiểu được vì sao cô lại quyết liệt với anh như vậy.

“Một chàng nhím đã trót yêu thương một nàng cá.

Chàng khao khát một lần được ôm nàng cá vào lòng.

Để được nghe hơi ấm từ trái tim nàng toả ra.

Nhưng chàng biết, chàng chẳng bao giờ có thể lại gần nàng.

Chàng sợ những chiếc gai trên người chàng sẽ khiến nàng đau.

Trăn trở.

Chàng nghĩ ra một cách.

Chàng bứt dần những chiếc gai trên người mình.

Những vết thương đẫm máu.

Những vết thương đau thấu tận tim gan.

Tận tim gan chàng – và tận tim gan người yêu chàng.

Nhưng nàng cá không cách nào ngăn cản nổi ý định ngông cuồng của người yêu.

Nàng nài nỉ.

Nàng van lơn.

Nhưng chàng nhím vẫn không từ bỏ.

Đến một ngày, nàng cá quay lưng bỏ đi.

- Thượng đế ơi. Tại sao cô ấy lại bỏ con đi?

- Con đã bao giờ thấy Nhím và Cá yêu nhau chưa?

- Nhưng con yêu cô ấy thật lòng. Con nguyện chịu đau đớn để được ở bên cô ấy.

- Những đau đớn của con, con có nghĩ cô ấy còn đau đớn hơn con gấp trăm ngàn lần không?

- Cá có nước mắt không hả Thượng đế?

- Có. Nước mắt của cá lẫn vào trong nước.

- Vậy là con đã tự làm tổn thương mình, tự làm tổn thương người mình yêu?

- Phải. Cô ấy phải ra đi để giải thoát cho con và cho chính cô ấy. Tình yêu đôi khi đơn giản chỉ là biết học cách từ bỏ thôi con ạ.”

Câu chuyện đã ám ảnh cô suốt bao nhiêu ngày tháng.

Có lẽ là như vậy. Có lẽ cô và anh, đều phải học cách từ bỏ. Từ bỏ những yêu thương, từ bỏ những ích kỷ, để không bao giờ làm tổn thương chính người mình yêu thương.

Cô phóng xe thật nhanh, như sợ anh sẽ quay xe đuổi theo mình. Mưa. Lạnh. Những giọt mưa nhỏ nhoi sao có vị mằn mặn như nước mắt của cô.

Nếu anh không yêu cô. Nếu anh không yêu cô thì hẳn giờ cô đã vẫy chào anh. Nếu anh không yêu cô thì hẳn những tháng ngày vô tư sẽ là mãi mãi.

Đoạn đường về nhà đã rất gần. Mà những ý nghĩ vẫn mãi miên man, miên man.

gro