Skip navigation.

Life is very beautiful! Enjoy it!

Live with all your feeling!

I can do it - The power of affimation by Louise L. Hay

Today is a new day.

Today is a day for you to begin creating a joyous, fulfilling life. Today is the day to begin to release all your limitations. Today is the day for you to learn the secrets of life. You can change your life for the better. You already have the tools within you to do so. These tools are your thoughts and your beliefs. In this book, I will teach you how to use these tools to improve the quality of your life.

For those of you who aren’t familiar with the benefits of positive affirmations, I’d like to explain a little about them. An affirmation is really anything you say or think. A lot of what we normally say and think is quite negative and doesn’t create good experiences for us. We have to retrain our thinking and speaking into positive patterns if we want to change our lives.

An affirmation opens the door. It’s a beginning point on the path to change. In essence, you’re saying to your subconscious mind: “I am taking responsibility. I am aware that there is something I can do to change.” When I talk about doing affirmations, I mean consciously choosing words that will either help eliminate something from your life or help create something new in your life.

Every thought you think and every word you speak is an affirmation. All of our self-talk, our internal dialogue, is a stream of affirmations. You’re using affirmations every moment whether you know it or not. You’re affirming and creating your life experiences with every word and thought.

Your beliefs are merely habitual thinking patterns that you learned as a child. Many of them work very well for you. Other beliefs may be limiting your ability to create the very things you say you want. What you want and what you believe you deserve may be very different. You need to pay attention to your thoughts so that you can begin to eliminate the ones creating experiences you do not want in your life.

Please realize that every complaint is an affirmation of something you think you don’t want in your life. Every time you get angry, you’re affirming that you want more anger in your life. Every time you feel like a victim, you’re affirming that you want to continue to feel like a victim. If you feel that Life isn’t giving you what you want in your world, then it’s certain that you will never have the goodies that Life gives to others-that is, until you change the way you think and talk.

You’re not a bad person for thinking the way you do. You’ve just never learned how to think and talk. People throughout the world are just now beginning to learn that our thoughts create our experiences. Your parents probably didn’t know this so they couldn’t possibly teach it to you. They taught you how to look at life in the way that their parents taught them. So nobody is wrong. However, it’s time for all of us to wake up and begin to consciously create our lives in a way that pleases and supports us. You can do it. I can do it. We all can do it-we just need to learn how. So let’s get to it.

Throughout this book, I’ll talk about affirmations in general, and then I’ll get to specific areas of life and show you how to make positive changes in your health, your finances, your love life, and so on. This is a small book, because once you learn how to use affirmations, then you can apply the principles in all situations.

Some people say that “affirmations don’t work” (which is an affirmation in itself), when what they mean is that they don’t know how to use them correctly. They may say, “My prosperity is growing,” but then think, Oh, this is stupid, I know it won’t work. Which affirmation do you think will win out? The negative one, of course, because it’s part of a long-standing, habitual way of looking at life. Sometimes people will say their affirmations once a day and complain the rest of the time. It will take a long time for affirmations to work if they’re done that way. The complaining affirmations will always win, because there are more of them and they’re usually said with great feeling.

However, saying affirmations is only part of the process. What you do the rest of the day and night is even more important. The secrets to having your affirmations work quickly and consistently is to prepare an atmosphere for them to grow in. Affirmations are like seeds planted in soil. Poor soil, poor growth. Rich soil, abundant growth. The more you choose to think thoughts that make you feel good, the quicker the affirmations work.

So think happy thoughts, it’s that simple. And it is doable. The way you choose to think, right now, is just that-a choice. You may not realize it because you’ve thought this way for so long, but it really is a choice. Now . . . today . . . this moment . . . you can choose to change your thinking. Your life won’t turn around overnight, but if you’re consistent and make the choice on a daily basis to think thoughts that make you feel good, you’ll definitely make positive changes in every area of your life.

(I learned this secret from Esther Hicks/Abraham. Esther Hicks is a motivational speaker who dialogues with a group of spiritual teachers who call themselves Abraham. If you haven’t experienced the teacher Abraham, call 830/755-2299, or log on to www.Abraham-Hicks.com for information. I consider Abraham to be one of the best teachers on the planet today.)

I wake up each morning with blessings and gratitude for the wonderful life I lead, and I make the choice to think happy thoughts no matter what others are doing. No, I don’t do this 100 percent of the time, but I am up to about 75 or 80 percent right now, and it’s made a big difference in how much I enjoy life and how much good just seems to flow into my everyday world.

The only moment you ever live in is this moment. It’s the only time you have any control over. “Yesterday is history, tomorrow is a mystery, today is a gift, which is why we call it the present.” My yoga teacher, Maureen MacGinnis, repeats this in every class she teaches. If you don’t choose to feel good in this moment, then how can you create future moments that are abundant and fun?



* * *
How do you feel right now? Do you feel good? Do you feel bad? What are your current emotions? What is your gut feeling? Would you like to feel better? Then reach for a better feeling or thought. If you feel bad in any way-sad, grumpy, bitter, resentful, angry, fearful, guilty, depressed, jealous, critical, and so on-then you’ve temporarily lost your connection to the flow of good experiences that the Universe has waiting for you. Don’t waste your thoughts on blame. No person, place, or thing has any control over your feelings because they don’t think in your mind.

This is also why you really have no control over others-you see, you can’t control their thoughts. No one can control another unless that person gives permission. So you want to be aware of this powerful mind you have. You can take total control over your own thinking. It’s the only thing you’ll ever have total control of. What you choose to think is what you’ll get in life. I’ve chosen to think thoughts of joy and appreciation, and you can, too.

What kind of thoughts make you feel good? Thoughts of love, appreciation, gratitude, joyful childhood experiences? Thoughts in which you rejoice that you’re alive and bless your body with love? Do you truly enjoy this present moment and get excited about tomorrow? Thinking these kinds of thoughts is an act of loving yourself, and loving yourself creates miracles in your life.



* * *
Now let’s get to the affirmations. Doing affirmations is consciously choosing to think certain thoughts that will create positive results in the future. They create a focal point that will allow you to begin changing your thinking. Affirmative statements are going beyond the reality of the present into the creation of the future through the words you use in the now.

When you choose to say “I am very prosperous,” you may actually have very little money in the bank at the moment, but what you’re doing is planting seeds for future prosperity. Each time you repeat this statement, you’re reaffirming the seeds you’ve planted in the atmosphere of your mind. That’s why you want it to be a happy atmosphere. Things grow much quicker in fertile, rich soil.

It’s important for you to always say your affirmations in the present tense, and without contractions. (Although I use contractions throughout the running text of my books, I never use them in affirmations, since I don’t want to diminish their power.) For example, typical affirmations would start: “I have . . .” or “I am . . .” If you say, “I am going to . . .” or “I will have . . . ,” then your thought stays out there in the future. The Universe takes your thoughts and words very literally and gives you what you say you want. Always. This is another reason to maintain a happy mental atmosphere. It’s easier to think in positive affirmations when you feel good.

Think of it this way: Every thought you think counts, so don’t waste your precious thoughts. Every positive thought brings good into your life. Every negative thought pushes good away; it keeps it just out of your reach. How many times in your life have you almost gotten something good and it seemed to be snatched away at the last moment? If you could remember what your mental atmosphere was like at those times, you’d have the answer. Too many negative thoughts create a barrier against positive affirmations.

If you say, “I don’t want to be sick anymore,” this is not an affirmation for good health. You have to state clearly what you do want. “I accept perfect health now.” “I hate this car,” does not bring you a wonderful new car, because you’re not being clear. Even if you do get a new car, in a short time you’ll probably hate it, because that’s what you’ve been affirming. If you want a new car, then say something like this: “I have a beautiful new car that suits all of my needs.”

You’ll hear some people saying, “Life sucks!” (which is a terrible affirmation). Can you imagine what experiences that statement will attract to you? Of course, it isn’t Life that sucks, it’s your thinking that sucks. That thought will help you feel terrible. And when you feel terrible, no good can come into your life.

Don’t waste time arguing for your limitations: poor relationships, problems, illnesses, poverty, and so on. The more you talk about the problem, the more you anchor it in place. Don’t blame others for what’s seemingly wrong in your life-that’s just another waste of time. Remember, you’re under the laws of your own consciousness, your own thoughts, and you attract specific experiences to you as a result of the way you think.

When you change your thinking process, then everything in your life will also change. You’ll be amazed and delighted to see how people, places, things, and circumstances can change. Blame is just another negative affirmation, and you don’t want to waste your precious thoughts on it. Instead, learn to turn your negative affirmations around into positive ones. For instance:

I hate my body.
becomes
I love and appreciate my body.


I never have enough money.
becomes

Money flows into my life in an abundant way.


I’m tired of being sick.
becomes
I allow my body to return to its natural, vibrant health.


I’m too fat.
becomes
I honor my body and take good care of it.


Nobody loves me.
becomes
I radiate love, and love fills my life.


I’m not creative.
becomes
I am discovering talents I did not know I had.


I’m stuck in a lousy job.
becomes
Wonderful new doors are opening for me all the time.


I’m not good enough.
becomes
I am in the process of positive change, and I deserve the best.

This doesn’t mean that you have to be worried about every thought you think. When you first begin to make the change-over and really pay attention to your thoughts, you’ll be horrified to realize how negative much of your thinking has been. So when you catch a negative thought, just think to yourself, That is an old thought; I no longer choose to think that way. Then find a positive thought to replace it as quickly as you can. Remember, you want to feel good as much as possible. Thoughts of bitterness, resentment, blame, and guilt make you feel miserable. And that’s a habit you really want to release.

Another barrier to allowing positive affirmations to work is feeling “not good enough”-that is, you feel that you don’t deserve to have good in your life. If that’s your issue, then you could begin with Chapter 8 (Self-Esteem). You could see how many of the self-esteem affirmations you can memorize, and then repeat them often. Doing so will help change that “worthless” feeling you might be carrying around, to one of self-worth. Then watch your positive affirmations materialize.

Affirmations are solutions that will replace whatever problem you might have. Whenever you have a problem, repeat over and over:

“All is well. Everything is working out for my highest good.

“Out of this situation only good will come. I am safe.”

Hien tai la mon qua cua cuoc song

Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ làm gì... Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không...

Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.

Mỗi sáng nó ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 giây. Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp đầu tư vào việc có ích. Ngân hàng này không chuyển bất cứ khoản sai ngạch nào còn lại trong này và cũng không cho bạn chi trội.

Mỗi ngày bạn nhận được một tài khoản mới. Cứ đêm về phần dư lại trong ngày sẽ bị xóa. Nếu bạn không tận dụng được khoản gởi đó, người thiệt thòi chính là bạn. Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể cưỡng lại “ngày mai”. Bạn phải sống trong hiện tại chỉ bằng khoản đã được gởi của chính ngày hôm nay. Vì vậy, hãy đầu tư thời gian của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi nhiều nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và sự thành đạt của chính bản thân bạn.

Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.

Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.

Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.

Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.

Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.

Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.

Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.

Để hiểu giá trị của một nghìn giây, hãy hỏi chủ nhân của một chiếc huy chương Thế Vận Hội.

Hãy biết trân trọng mỗi phút giây bạn đang có trong tay! Và cần phải trân trọng nó hơn nữa khi bạn sẻ chia thời gian với một ai đó đặc biệt, đặc biệt đến mức bạn phải dành thời gian của mình cho người ấy.

Hãy nhớ rằng thời gian thì không chờ đợi ai cả.

Bạn bè thực sự là tài sản hết sức quý báu của bạn. Họ đem lại nụ cười cho bạn, động viên bạn vươn đến thành công. Họ lắng nghe lời bạn nói, cho bạn một lời khen tặng, và nhất là họ muốn thổ lộ tâm tình với bạn.

Hãy thể hiện cho họ thấy bạn quan tâm tới họ đến nhường nào.

Hãy gửi thông điệp này đến bạn mình.

Nếu bạn cũng nhận được một thông điệp như thế từ người khác thì bạn biết rằng mình đã có một vòng tròn tình bạn.

Ngày hôm qua là quá khứ

Ngày mai là một điều bí ẩn

Còn hôm nay là một món quà

Chính vì vậy mà người ta vẫn gọi

Hiện tại là món quà của cuộc sống!

A kind word

A Kind Word
What is the value of a kind word?
In January of 1986 I was flipping through the channels on TV and saw the closing credits for a PBS show called "Funny Business," a show about cartooning. I had always wanted to be a cartoonist but never knew how to go about it. I wrote to the host of the show, cartoonist Jack Cassady, and asked his advice on entering the profession.

A few weeks later I got an encouraging handwritten letter from Jack, answering all of my specific questions about materials and process. He went on to warn me about the likelihood of being rejected at first, advising me not to get discouraged if that happened. He said the cartoon samples I sent him were good and worthy of publication.

I got very excited, finally understanding how the whole process worked. I submitted my best cartoons to Playboy and New Yorker. The magazines quickly rejected me with cold little photocopied form letter. Discouraged, I put my art supplies in the closet and decided to forget about cartooning.

In June of 1987 -- out of the blue -- I got a second letter from Jack Cassady. This was surprising, since I hadn't even thanked him for the original advice. Here's what his letter said:

Dear Scott
I was reviewing my "Funny Business..." mail file when I again ran across your letter and copies of your cartoons. I remember answering your letter.

The reason I'm dropping you this note is to again encourage you to submit your ideas to various publications. I hope you have already done so and are on the road to making a few bucks and having some fun too.

Sometimes encouragement in the funny business of graphic humor is hard to come by. That's why I am encouraging you to hand in there and keep drawing.

I wish you lots of luck, sales and good drawing.

Sincerely

Jack

I was profoundly touched by his letter, largely I think because Jack had nothing to gain -- including my thanks, if history was any indication. I acted on his encouragement, dragged my art supplies out of storage and inked the sample strips that eventually became Dilbert. Now, seven hundred newspapers and six books later, things are going pretty well in Dilbertville.
I feel certain that I wouldn't have tried cartooning again if Jack hadn't sent the second letter. With a kind word and a postage stamp, he started a chain of events than reaches all the way to you right now. As Dilbert became more successful I came to appreciate the enormity of Jack's simple act of kindness. I did eventually thank him, but I could never shake the feeling that I had been given a gift which defied reciprocation. Somehow, "thanks" didn't seem to be enough.

Over time I have come to understand that some gifts are meant to be passed on, not repaid.

I expect at least a million people to read this newsletter. Each of you knows somebody who would benefit from a kind word. I'm encouraging you to act on it before the end of the year. For the biggest impact, do it in writing. And do it for somebody who knows you have nothing to gain.

It's important to give encouragement to family and friends, but their happiness and yours are inseparable. For the maximum velocity, I'm suggesting that you give your encouragement to someone who can't return the favor -- it's a distinction that won't be lost on the recipient.

And remember there's no such thing as a small act of kindness. Every act creates a ripple with no logical end.


Have a great holiday. Thanks to all of you for giving me a spectacular year.
Scott Adams

Lincoln’s letter to his son’s teacher

He will have to learn, I know, that all men are not just, all men are not true.
But teach him also that for every scoundrel there is a hero.
That for every selfish politician, there is a dedicated leader.
Teach him that for every enemy there is a friend.
Steer him away from envy, if you can.
Teach him the secret of quiet laughter.
Let him learn early that the bullies are the easiest to lick.
Teach him, if you can, the wonder of books.
But also give him quiet time to ponder the eternal mystery of birds in the sky,
bees in the sun, and the flowers on a green hillside. In the school teach him it is far honorable to fail than to cheat.
Teach him to have faith in his own ideas even if everyone tells him they are wrong.
Teach him to be gentle with gentle people and tough with the tough.
Try to give my son the strength not to follow the crowd when everyone is getting on the band wagon.
Teach him to listen to all men.
But teach him also to filter all he hears on a screen of truth and take only the good that comes through.
Teach him if you can, how to laugh when he is sad.
Teach him there is no shame in tears.
Teach him to scoff at cynics and to beware of too much sweetness.
Teach him to sell his brawn and brain to the highest bidders but never to put a price-tag on his heart and soul.
Teach him to close his ears to a howling mob and to stand and fight if he thinks he’s right.
Treat him gently, but do not cuddle him because only the test of fire makes fine steel.
Let him have the courage to be impatient.
Let him have the patience to be brave.
Teach him always to have sublime faith in himself because then he will have sublime faith in mankind.

This is a big order, but see what you can do.
He is such a fine fellow, my son !

Cau chuyen bat mi

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.



o O o


Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên... đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. "Ngon quá" - thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: "Thật là ngon! Cám ơn!" rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?

- Đương nhiên... đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!"

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá!

- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy "Đã đặt chỗ". Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi... hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy "Đã đặt chỗ" đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì".

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: "Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc". Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: "Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn". Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!"

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: "Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được... Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con."

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua.

Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy "Đã đặt chỗ" nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

"Việc này có ý nghĩa như thế nào?" Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai "cũ" trở thành "cái bàn hạnh phúc", mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn... làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

- Các vị... các vị là...

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải... Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.



o O o


Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.

Cau Than chu

Có một nhà thông thái, lúc biết mình sắp ra đi theo tổ tiên, liền gọi các con lại bên giường, chỉ vào kho sách mênh mông của mình và nói:

- Bây giờ cha tiết lộ cho các con một điều bí mật:kho sách vĩ đại của ta chính là một món quà do một vị Thánh đã ban tặng, khi Ngài thấy ta nhà nghèo mà học hành chăm chỉ. Cùng với món quà tặng vô giá đó, Ngài còn bảo: "Trong kho sách vô tận có một quyển sách quý nhất,trong quyển sách quý nhất ấy có một trang quý nhất,trong trang sách quý nhất ấy có ghi một câu thần chú. Ai đọc được câu thần chú ấy sẽ trở thành một nhà thông thái trong những nhà thông thái...

- Cuốn sách nào vậy cha? người con trai cả nhanh nhẩu hỏi.

- Chính ta cũng muốn hỏi vị Thánh câu đó,nhưng chưa kịp thì Ngài đã biến mất.

Ngừng lại giây lát rồi người cha trút cạn sinh lực vào lời trăng trối cuối cùng:

- Cả đời ta đã cặm cụi đọc,nhưng vẫn chưa đọc được cuốn sách quý báu ấy. Đời các con còn dài, các con hãy chăm chú vào việc đọc. Ta hy vọng rằng các con sẽ may mắn hơn ta là tìm được câu thần chú linh thiêng ấy!

Nghe lời căn dặn, những người con của nhà thông thái cần mẫn đọc hết ngày này qua ngày khác. Họ đọc mãi, nhưng vì kho sách dường như là vô tận nên vẫn chưa đọc đến cuốn sách quý báu ấy. Song nhờ những kiến thức thâu lượm được qua ngày tháng, họ đã trở thành những bậc trí giả khả kính.