Skip navigation.

STICKY POST

Welcome to our honoured guests















You'll never walk alone

,

Lâu lắm mới nghe lại bài này. Một ca khúc từ khi ra đời đã trở thành bài hát truyền thống của Liverpool.
Youll never walk alone - Liverpool FC
Sẽ chẳng có CLB nào có một ca khúc truyển thống tuyệt vời như thế. You’ll never walk alone - Bạn sẽ không bao giờ đơn độc. Đó là một ca khúc được viết cho một vở kịch mang tên Carousel tại sân khấu kịch Broadway vào năm 1945. Người soạn nhạc cho ca khúc là Richard Rodgers và phần lời là của Oscar Hammertein. Ngay khi xuất hiện, ca khúc đã tạo một âm hưởng đặc biệt, mà ý nghĩa của nó vượt qua khỏi khuôn khổ của vở kịch Carousel. Khi sân khấu Broadway đang diễn vở kịch, chiến tranh thế giới thứ hai vẫn chưa chấm dứt. Trong số những khán giả tới xem, nhiếu người có chồng, cha, con trai hay người yêu ngoài mặt trận – ca khúc đó đã giúp họ khuây khoả được phần nào Một ca khúc làm chấn động giới âm nhạc thời đó. You’ll never walk alone được trình diễn và thu băng đĩa bởi những ban nhạc, những ca sĩ nổi tiếng nhất thuộc đủ mọi thể loại pop, rock, nhạc Gospel, jazz, nhạc Country và cả nhạc Opera. Có thể kể ra đây những ngôi sao, những ban nhạc ít nhất một lần say sưa trình diễn ca khúc này: Louis Armstrong, ChetAtkins, Shirley Bassey, Glen Campbell, Ray Charles, Perry Como, Michael Crawford, Placido Domingo, Aretha Franklin, Judy Garrland, Gerry and the Pacemakers, Marilyn Horne, Mahalia Jackson, Patti Labelle, Cleo Laine, Mario Lanza, Darlene Love, Jim Nabors, Olivia Newton John, Pink Floyd, Evils Presley, The Righteous Brothers, Nina Simone, Frank Sinatra, Kiri TeKanawa, Conway Twitty và Dionne Warwick. Trong một thế giới đầy những hiểm hoạ, sự bất hạnh có thể tới bất cứ lúc nào, ca khúc You’ll never walk alone như một lời động viên, khích lệ con người ta vững tâm tiến lên phía trước: “Khi bạn đi qua dông bão, hãy ngẩng cao đầu, đừng lo sợ trước màn đêm u tối, sau cơn bão sẽ là bầu trời rực rỡ, và tiếng hót ngọt ngào của con chim chiền chiện… Hãy tiến lên vượt qua mưa gió, với niềm hy vọng trong trái tim mình, bạn sẽ không bao giờ đơn độc.” Và ca khúc đã trở thành bài hát truyền thống của Liverpool, cùng đội bóng được mệnh danh là “The Kop” chinh chiến khắp nước Anh, khắp châu Âu. Trong những ngày bi đát nhất là thảm hoạ Heysel và Hillsborough, những người còn sống sót hát you’ll never walk alone trong nước mắt, cầu cho linh hồn những người xấu số không đơn côi ở bên kia thế giới. Từ đó, trong những đám tang của người dân thành Liverpool, người ta thấy vang vọng khúc ca “You’ll never walk alone” – khúc ca làm những người thân nguôi đi nỗI buồn. Với lời ca đầy lạc quan, You’ll never walk alone trở thành ca khúc số một trong những đợt quyên góp cho các nạn nhân của chiến tranh, thảm hoạ thiên nhiên hay bệnh tật. Năm 1985, một chương trình ca nhạc quyên tiền ủng hộ các nạn nhân của thảm hoạ tại sân vận động Bradford đã được mang tên “You’ll Never Walk Alone”. Tại Mỹ, ca khúc này cũng xuất hiện trong những đợt vận động phòng chống bệnh AIDS. Với mỗi người dân Liverpool, You’ll Never Walk Alone đã trở thành ca khúc không thể thiếu trong cuộc sống thường nhật. Mỗi khi bước vào Anfield, họ lại được chiêm ngưỡng dòng chữ You’ll Never Walk Alone trên cổng Shankly Gates và được đắm mình trong không khí âm nhạc tuyệt vời trên khán đài. Ca khúc thường được một người xướng và cả vạn người đồng thanh hát theo. Những người không có duyên vớI Liverpool, phải rời sân Anfield để thi đấu ở một nơi nào đó, đều sẽ được chia tay bằng một câu: “Với niềm hy vọng trong tim mình, bạn sẽ không bao giờ đơn độc…”

Game & cuộc sống!

Cuộc sống giống như một game. Ở đó người chơi chỉ có thể điều khiển được nhân vật của chính mình. Cũng có những tình huống được tạo ra, nhằm thử thách nhân vật chính, để nhân vật chính được chiến đấu để có những vũ khí tốt hơn, rồi lại tiếp tục chiến đấu...
Người chơi game chỉ được quyền điều khiển nhân vật chính của mình, dùng mình mà tác động vào những nhân vật khác, vào hoàn cảnh xung quanh.
Nếu không muốn nhấn nút Pause hay Stop thì hãy tiếp tục trò chơi và...
NEW LEVEL or GAME OVER?
Tất cả tùy thuộc vào khả năng của một game thủ!

Alone

, ,

Không hiểu sao cứ mỗi lần tôi nhắc đến cái từ "Yêu đơn phương" là lại cảm thấy có cái gì đó cứ xót xa... Thế nên, để giảm nhẹ mức độ đau thương của con tim .... Tôi đặt title là "Yêu một mình" ...



con duong mua - cao thai son



Trên đời này ... có 1 thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất ... thứ tình cảm mà 1 đứa như tôi -lúc nào cũng quan niệm " cái gì k thuộc về mình thì có cố vẫn vĩnh viễn k thuộc về mình " -không bao h đủ kiên nhẫn để theo đuổi ... đó là tình yêu đơn phương ....


Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả ... cho đi mà người ta chẳng buồn nhận ...Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta từ 1 nơi rất xa .. bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó ... Có lúc lại tự lừa dối mình .. tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng ....rằng người ta thích mình ... để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá ... có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình ...Có đôi khi chỉ là 1 cái nhìn ... 1 câu hỏi quan tâm .. 1 vài cử chỉ biểu hiện ... mình cũng biến đó là cái phao để bấu víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng ... để rồi 1 ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận ... cái phao đó xẹt đi và chính nó nhấn chìm mình xuống ...

Có những khi muốn quen 1 người khác ... muốn yêu 1 người khác ... nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi ... cứ hy vọng rằng 1 ngày người ta nhận ra và đáp trả tình cảm của mình ... cứ chờ hoài ... đợi hoài mà chẳng hề biết điều đó sẽ chẳng bao h xảy ra ...
Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông ... khi thấy người ta quan tâm tới người khác ...nhắc nhiều tới người khác ... đùa cợt với người khác ...trong lòng lại lo lắng nếu người ta yêu người khác thì mình chẳng còn cơ hội ...

Rồi lại những lúc xót xa khi thấy người ta đau đớn vì người khác ... căm thù tột đỉnh kẻ đã làm cho người ta tổn thương .....
...Rồi khi lòng tự nhủ phải quên người ta đi .. phải chôn vùi đi ... nhưng làm không có được .. từ trước tới nay có bao h con tim nghe lời của lí trí đâu ...cứ luyến tiếc mãi điều gì mà chính mình cũng chẳng xác định rõ ... Cứ mỗi ngày những cảm xúc ... những hy vọng ... những thương yêu ... cứ giằng xé, dằng xé và xé nát con tim .... Nói 1 cách khác ... yêu đơn phương là cả 1 cuộc chiến đấu với chính bản thân mình ... 1 cuộc chiến không có người thắng ko có người thua ... chỉ biết 1 điều kết cục sẽ chắc chắn là đau đớn ...
Nhưng cũng thật vĩ đại .... vì người ta có thể chịu đựng được tất cả những đau đớn dày vò đó ... Biết là đớn đau những vẫn cứ xông vào ... Cứ cho đi cho đi .. có khi mỗi ngày lại nhiều hơn ... dẫu biết sẽ chẳng được đáp trả ...

Cũng như khi tôi từng nói với ai đó ... đừng chờ đợi tôi ... thì cái câu trả lời ấy ... " Anh yêu em vì Anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu Anh... và anh chờ đợi là chờ đợi ngày Anh hết yêu em chứ không phải ngày em yêu Anh ... " ... cái câu ấy ... không biết đã bao lần đứng trước người đó tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ .... vì đã có lúc tôi còn chẳng dám thừa nhận tình yêu của mình .... Và vì thế ... tình yêu đơn phương với tôi rất vĩ đại và vô cùng đáng trân trọng ...

Học sống

, ,

Ta lớn lên như cây cỏ hoang dại, đói thì ăn, thích thì học, không thích thì chơi. Cứ thế ta lớn lên, đôi khi ta tự hỏi không biết mọi người xung quanh có vai trò quan trọng không nhỉ, mọi vật xung quanh thì để làm gì nhỉ.

Read more...