Skip navigation.

Nhật ký Sun Chip

Nhật ký của anh em song sinh Sun và Chip.

Ngày đầu tiên đi học

,

Sáng nay 13-9-2007 là một ngày đáng nhớ đối với bố mẹ và hai con Sun Chip: các con tròn 19 tháng tuổi và bắt đầu được đi nhà trẻ.


Để đi đến quyết định này, thực sự trong những ngày qua bố mẹ của Sun – Chip đã hết sức cân nhắc và tham khảo từ nhiều nguồn: bà con, bạn bè, đồng nghiệp… Tùy hoàn cảnh cụ thể mà có gia đình đưa con cái đi nhà trẻ sớm hay muộn. Với bố mẹ của Sun – Chip, đây là thời điểm bắt buộc phải cho các con đi nhà trẻ để bố mẹ có thời gian lo cho công việc.

Nhưng các bước chuẩn bị cho Sun – Chip đi nhà trẻ không đơn giản chút nào. Thường các bé đi nhà trẻ vào tháng 6 nên đến đầu tháng 9 thì các trường đã hết chỉ tiêu nhận trẻ. Qua các công đoạn liên hệ, cuối cùng sáng ngày 10-9, Trường mầm non Hoa Mai cũng đã đồng ý tiếp nhận Sun – Chip.

Để hoàn tất thủ tục đến trường, ngay chiều hôm ấy bố mẹ Sun – Chip đã đưa hai con đến Trạm y tế Hiệp Hòa để… khám sức khỏe [hồi xưa, phải đến khi đậu đại học, bố mẹ của Sun – Chip mới đi khám sức khỏe!]. Đây là lần đầu tiên trong đời, các con được đi khám sức khỏe.

Nhưng cô y tá khám hơi dối [cũng giống như khám sức khỏe cho người lớn í mà] khi chỉ đo cân nặng và chiều cao của Sun – Chip mà thôi: Sun cao 83cm, nặng 10,8kg; Chip cao 86cm, nặng 13kg. Còn các chỉ số huyết áp, thị lực, thính lực thì tự cô y tá ghi vào bình thường! Mẹ khều bố Sun - Chip: “Sao không góp ý chuyện này?”. Bố cười trừ: “Ừm. Chỉ là thủ tục thôi mà!”. Ghi xong, cô hẹn sáng hôm sau qua lấy kết quả khám sức khỏe vì trưởng trạm không có mặt nên không ký tên, đóng dấu được!
Sáng 11-9, bố của Sun – Chip cầm hồ sơ đến Trường mầm non Hoa Mai. Cô hiệu trưởng tiếp nhận kèm theo lời dặn: “Trường đã nhận đủ chỉ tiêu nên bây giờ vào trường, các bé có thể không được chăm sóc chu đáo cho lắm! Mong gia đình thông cảm!”. Rồi cô chỉ qua phòng tài vụ để bố của Sun – Chip đóng học phí tháng đầu tiên và phí bảo hiểm [lần đầu tiên trong đời hai con đóng tiền bảo hiểm], tổng cộng trên 800 ngàn đồng [hơn ½ tháng lương chính thức của bố].
Bố mẹ của Sun – Chip tranh thủ đi siêu thị mua 2 chiếc cặp đựng quần áo cho các con. Bố còn tranh thủ làm thêm 2 tấm thẻ, trong đó có ghi đầy đủ tên, số điện thoại, hình của Sun – Chip để gắn vào mỗi chiếc cặp cho cô giáo khỏi bị nhầm! Hai anh em sinh đôi mà!

Ngày 12-9, Sun – Chip còn bị ho, mẹ lại bận đi dạy suốt 5 tiết buổi sáng và bố trực làm báo nên Sun – Chip chưa thể đến trường. Bố vào blog Sun – Chip, thấy cô Minh Hòa (Nauy) động viên cứ để các bé đi nhà trẻ cho dạn dĩ ra; chú NHN, anh Nhím, chị Chipism, Bolobala… cũng đồng ý như thế; cô Kim Nhung (bạn của bố ở Hà Nội) thì hơi boăn khoăn e đưa bé đi hơi sớm; riêng bác Nguyễn Một (nhà văn, báo Tiền Phong) thì comment và điện thoại bảo cho các bé đi sớm tội thế... Nhưng biết làm sao được, nhiều bé còn đi nhà trẻ sớm hơn Sun – Chip mà!

Bố Sun – Chip tranh thủ vào trang Google Earth, đo khoảng cách, thấy từ nhà đến trường dài 2.198m và từ trường đến cơ quan của bố thêm 490m! Thế cũng tiện đường đi làm của bố rồi!

Đêm, bố đi làm về trễ, vẫn thấy mẹ của Sun – Chip vẫn còn ngồi soạn quần áo và ghi nhật ký cho các con [mẹ của Sun – Chip ghi nhật ký cho các con vào quyển số, còn bố thì thường ghi thẳng lên weblog]. Bố mẹ đi ngủ nhưng giấc ngủ sao cứ chập chờn. Mẹ của Sun – Chip cứ hỏi: “Đến trường, mọi thứ đều mới lạ, các con có sớm thích nghi?”

Thường vào những ngày thứ ba, năm, bảy, bố của Sun – Chip dậy hơi muộn. Nhưng hôm nay, thứ năm 13-9, bố dậy rất sớm rồi giục mẹ dậy lo chuẩn bị cho các con đến trường. Cả nhà tất bật như những lần cho các con đi chơi xa: bố lo tắm cho 2 con; mẹ chạy tới chạy lui cùng bà S chuẩn bị quần áo, giày dép; anh Cường con bác Yến cũng loay hoay…

Gần 7 giờ sáng, anh em Sun – Chip mỗi người đeo một chiếc cặp nhỏ trên lưng. Biết được đi ra khỏi nhà, Sun – Chip mừng lắm, cứ chạy tới chạy lui quanh nhà để hối thúc bố mẹ.

Nhìn các con mang cặp, đội mũ bước ra cổng nhà, chuẩn bị đi đến trường, bố của Sun – Chip lại nhớ đến hình ảnh của bố ngày xưa. Cách đây gần 28 năm, khi được 5 tuổi, bố của Sun – Chip mới đi học mẫu giáo. Cô giáo là người ở cạnh nhà nên ông bà nội khỏi cần đưa bố của Sun – Chip đến trường. Bố nhớ hôm ấy cô giáo đi bộ, cầm tay bố Sun – Chip bước đi trên con đường đất để đến trường. Trường là một căn nhà lá, có hai phòng cho trẻ mẫu giáo học; phía trước là khoảng sân đất nơi bố và bạn bè nô đùa vào giờ ra chơi...

Sun – Chip được bố mẹ đưa đến Trường mầm non Hoa Mai vào lúc cao điểm: các ông bố bà mẹ vội vã đưa con đến trường, vội vã đi làm cho kịp giờ. Trong một không gian đầy màu sắc, hình ảnh, trò chơi, cây lá và âm nhạc, anh Sun thích thú nắm tay mẹ đi dạo quanh sân trường. Còn em Chip thì hết bám lấy bố lại ngơ ngác nhìn các bạn, các anh đang tập thể dục buổi sáng ở góc sân…

Bố mẹ Sun – Chip đưa hai con lên lầu 1 để làm thủ tục nhập học. Sau khi say sưa với các trò chơi, Sun – Chip được các cô đưa vào khu vực dành riêng cho các bé. Mẹ hỏi: “Hôm nay lần đầu tiên các cháu đến trường, thế trưa gia đình có thể ghé xem tình hình được không cô?”. Cô bảo mẫu lắc đầu: “Anh chị yên tâm về nhà đi, gần 4 giờ chiều trở lại đón các bé”.

Nấn ná một lúc, cuối cùng bố mẹ của Sun – Chip cũng phải rời trường ra về. Mẹ Sun – Chip vốn bản lĩnh thế mà sao khóe mắt cứ long lanh khi hỏi bố: “Anh ạ, không biết ở nơi mới, có bạn mới, cô mới, các con có thích nghi không? Sun và Chip có chơi với nhau như ở nhà hay là chơi với bạn mới? Không có bố mẹ, không có anh Cường, chú Toàn, bà S, liệu các con có khóc nhiều không? Giá như có camera quay xem các con mình giờ này làm gì, anh nhỉ?”.



Sun Chip tròn 15 tháng tuổi

,


Lâu nay bố mẹ không entry cho Sun Chip được vì bận quá!

Read more...

Ai là người quan trọng nhất trong nhà?

,

(Hôm nay bố của Sun Chip viết và đưa lên blog bài này)

Thời thơ ấu, tôi nghĩ rằng NHỮNG ĐỨA EM của mình là quan trọng nhất. Nếu không có chúng thì mình biết chọc ghẹo, giành giật bánh kẹo với ai đây?

Thời sinh viên, tôi nghĩ rằng CHA MẸ là những người quan trọng nhất trong gia đình vì hàng tháng cha mẹ là người quyết định khoản “viện trợ” cho mình mà. Khi ấy, bị cắt đứt “viện trợ” chắc chết mất!

Đúng 10 năm trước, khi mới đi làm, tôi nghĩ rằng trong gia đình, TÔI sẽ là người quan trọng nhất – là cái rốn của vũ trụ ý mà!

6 năm 2 tháng 19 ngày trở lại đây – kể từ khi đã lập gia đình – tôi nghĩ và phải tin rằng người quan trọng nhất trong nhà chính là VỢ! Điều này thì quá rõ rồi!

1 năm 1 tháng 6 ngày trở lại đây – kể từ khi hai bé song sinh Sun và Chip chào đời – tôi tin rằng người quan trọng và điều khiển mọi thành viên trong gia đình chính là CÁC CON! Bằng chứng là khi các con ngủ, ai cũng phải kéo cửa khe khẽ, bước đi nhẹ nhàng lên cầu thang, mở nhạc nho nhỏ, nói chuyện thì thầm…

Còn 5 ngày trở lại đây – khi cô giúp việc về quê dự đám giỗ rồi chưa thấy quay trở lại khiến vợ chồng tôi phải tất bật, vất vả với công việc ở cơ quan và công việc ở nhà – tôi lại tin chắc rằng người quan trọng nhất trong nhà mình chính là CÔ GIÚP VIỆC. Không có cô, vợ chồng tôi vất vả quá trời, cô biết không? Trong khi đó, những ngày này vợ chồng tôi lại đang lu bu với nhiều công việc ở cơ quan, chẳng biết phải giải quyết ra làm sao đây.

Cô giúp việc ới… ời… ơi… Cô đừng ham chơi nữa, hãy về giúp vợ chồng tôi nhé. Cô là người quan trọng số 1 trong nhà tôi đấy! Thiệt mà!

(Còn bạn thì sao, bạn nghĩ ai là người quan trọng nhất trong nhà?).

Read more...

Tự đi lên bằng chính sức mình nhé Sun Chip

, , ,


Còn 2 ngày nữa, Sun và Chip sẽ tròn 1 tuổi

Nhiều khi nhìn các con bò quanh phòng, đùa giỡn với nhau hay khóc đòi bố mẹ, mình cũng không thể tưởng tượng được rằng đó là sự thực.

Ai làm cha, làm mẹ rồi mới biết sự vất vả, khó nhọc và những tình cảm thiêng liêng của cha mẹ dành cho con.

Sau một ngày đi làm về, mình quẳng đi những chuyện buồn phiền, bực bội, uất ức ở cơ quan qua một bên để nhìn hai con nằm ngủ. Nhìn mãi không biết chán.

Sáng dậy, khi dắt xe ra cổng, mình không muốn đi làm, cứ ngoái đầu nhìn lại hai con. Bao giờ cũng vậy, Sun sẽ cười rồi khóc thật to khi biết bố phóng xe ra khỏi nhà.

Hồi xưa mình biết nghe điện thoại bàn khi đã học xong lớp 12 – dân quê mà! Bây giờ, chưa đầy một tuổi, Sun và Chip đã biết cầm điện thoại di động bấm nghe nhạc và cũng biết đưa điện thoại lên tai alô… alô… Sun và Chip cũng biết bấm ti vi, bấm quạt. Trẻ con thời hiện đại có khác!

Dù vất vả thế nào, bố mẹ cũng sẽ cố gắng lo cho các con khôn lớn. Bố mẹ làm công chức nhà nước, cuộc sống chỉ tạm đắp đổi qua ngày. Bố mẹ chỉ mong sao sau này các con khôn lớn, học hành giỏi giang, sống đàng hoàng và tự đi lên bằng chính sức mình mà không cần cầu lụy bất cứ ai.

Thế nhé Sun Chip.

Read more...

Ngày 13-2 Sun Chip sẽ tròn 1 tuổi

, , ,

Ngày mai 13-2, Sun Chip sẽ tròn 1 tuổi. Nhưng vì cận Tết nên bố mẹ sẽ tổ chức thôi nôi cho 2 bé vào ngày 16-1 âm lịch (sau Tết) cho tiện.























Read more...

Phép nhiệm màu cho con của bạn

, , , ...

(Bố viết nhật ký thay cho Sun Chip)

Đêm 28-1, đang đưa con đi khám bệnh thì nghe điện thoại của bạn cũ X.T ở TP.Hồ Chí Minh. X.T mới có em bé thứ hai được hơn nửa tháng. Gia đình hạnh phúc, đủ đầy. Số báo Xuân TT sắp phát hành, nghe nói X.T có tới 3 bài. Qua trò chuyện, X.T báo tin: vừa rồi Lò Văn Dinh có đưa con lên TP.Hồ Chí Minh điều trị. Bé bị bệnh não úng thủy và có khối u trong đầu. Nghe xong, mình thẫn thờ. Vậy mà bạn bè không ai báo trước để lên thăm.

Lò Văn Dinh, bạn học cùng lớp trong những năm học báo chí 1993-1997. Sau khi tốt nghiệp đại học, Dinh không đi làm báo mà về công tác tại Ủy ban Dân số gia đình và trẻ em tỉnh Bình Phước. Bà xã của Dinh công tác tại nhà in của báo Bình Phước. Hai vợ chồng cưới nhau được 2 năm. Tết vừa rồi, vợ chồng Dinh cũng đã về thăm quê ngoại ở Quảng Ngãi. Cuộc sống của vợ chồng Dinh tuy còn vất vả nhưng rất hạnh phúc, đặc biệt là ngày 12-10-2006, vợ chồng Dinh đã có con gái đầu lòng, nặng 2,4kg. ( xem http://my.opera.com/nhatkysunchip/blog/2006/10/12/2006-10-12-mung-bac-lo-van-dinh-len-chuc ).

Bạn bè ai cũng mừng cho thằng bạn học cũ. Thôi thì đời sống tinh thần là quan trọng nhất, vật chất chỉ là phương tiện để mình mưu cầu hạnh phúc mà thôi. Có khi nghe thu nhập của bạn thấp (dù vợ chồng mình cũng có thu nhập… chưa đủ sống!), mình hỏi bạn có đủ sống không, bạn vẫn cười thoải mái: “Bao nhiêu cũng đủ thôi, T ạ!”.

Thế mà, có ai ngờ khi bé mới được vài tháng tuổi đã mắc bệnh hiểm nghèo. Vợ chồng Dinh đã nghi ngờ bé bị não úng thủy từ khi bé được hơn 1 tháng tuổi. Lên Bệnh viện nhi đồng 1, bác sĩ chẩn đoán cháu bị não úng thủy, trong não có khối u. Thế là bé được chuyển sang Bệnh viện Chợ Rẫy để phẫu thuật lấy ra khối u trong não. Sau đó vợ chồng bạn về quê nội nghỉ một thời gian… Chỉ vài người bạn ở TP.Hồ Chí Minh biết tin và đến thăm. Dinh không muốn bạn bè biết, dù rất muốn gọi điện cho mình. Nghe bạn nói mà mình cảm thấy tức và giận. Khi vui có thể bạn bè không cần chia sẻ, nhưng khi bạn có chuyện buồn, nếu mình chia sẻ được thì chuyện cũng nhẹ nhàng hơn chứ!

Hai người bạn cũ - hai người đã lên chức bố - nói chuyện qua điện thoại giữa đêm cuối năm… Có lẽ chưa bao giờ gọi điện cho bạn mà mình cảm thấy buồn đến thế. Ai cũng đã lập gia đình, ai cũng đã có con nên biết tình thương đối với con thiêng liêng như thế nào, con cái có ý nghĩa đối với mình ra sao. Và khi có con cái rồi mới cảm thấy thương bố mẹ mình hơn. Nghe bạn nói về bệnh tình của bé con bạn mà mình muốn rơi nước mắt. Nhưng mình biết làm gì hơn ngoài những lời động viên vợ chồng bạn bình tâm, cố gắng chăm sóc cho bé mau bình phục.

Trong thâm tâm, mình cầu mong có phép nhiệm màu để bé con của bạn bình phục và được hưởng niềm vui, hạnh phúc như bao đứa trẻ khác…

Read more...

Chuyện ít biết về 77 triệu cặp song sinh trên thế giới

,

Thế giới hiện có khoảng 77 triệu cặp song sinh. Theo thống kê, trong 50 năm gần đây tỷ lệ những trường hợp sinh đôi, sinh ba... tăng gấp đôi so với trước.

Các nhà khoa học cho biết, song sinh được di truyền qua người mẹ từ thế hệ này qua thế hệ khác. Tuy nhiên, một số yếu tố khác cũng góp phần làm tăng tỷ lệ song sinh như phụ nữ to cao sinh con sau 35 tuổi, hoặc những phụ nữ sống ở vùng môi trường bị ô nhiễm.

Read more...

Mẹ, con và blog

, ,

Mẹ và con trên blog

Không phải lúc nào những nỗi niềm nào cũng có thể thốt lên thành lời. Và khi ấy, những dòng chữ sẽ có dịp thể hiện sức mạnh. Con còn bé bỏng, phải bế bồng trên tay, mẹ thay con viết blog để mai này con khôn lớn, hiểu lòng mẹ, biết thời thơ ấu của mình. Con lớn khôn, ra đời bay nhảy, có lúc quên mẹ tựa cửa sớm mai, blog thay tâm tình hối hận của con... Tình cảm mẹ con thời internet đã có thêm một kênh hỗ trợ. Và khi ấy, blog còn là nhịp cầu nối những yêu thương.


Con cò bé bé đậu trên blog

Có những bà mẹ "tự thú" rằng mình không phải là nhà văn nhưng khi bé yêu ra đời, ước muốn được ghi lại những khoảnh khắc của con, để mai này con đọc đã thôi thúc các chị cầm... chuột.

Mọi thứ xung quanh em bé đều được các mẹ đưa lên blog với tình thương yêu trìu mến vô hạn. Đọc blog, người ngoài cuộc không chỉ đọc được nhật ký bé lớn lên hằng ngày mà còn đọc được những tâm tình rất riêng của mỗi người mẹ. Đây là tâm tình của một người mẹ từ blog http://blog.360.yahoo.com/blog-Xzj9OwI9cqPiNw5brKk-?cq=1: "Con gái tôi đã tự nhổ được một cái răng rồi, mà lại là một cái răng sữa-cối mới hoành tráng chứ, dũng cảm thật! Chà chà, vậy là lại đánh dấu một "sự hẫng hụt" nữa của tôi đây! Cứ mỗi lần nó lại làm được một điều gì đó mà trước đây không có tôi nó không thể, thì bất chợt tôi lại thấy cảm giác đó... Lạ lắm! Thấy hay hay, vui vui, buồn chút chút, và dường như có pha thêm một chút giận dỗi nó nữa... à, mà cũng rất tự hào". Cảm giác ấy không chỉ của riêng người mẹ này. Con càng lớn càng trượt khỏi vòng tay mẹ, các bà mẹ vẫn hay nghĩ thế nhưng vẫn cứ mong con khôn lớn.

Còn đây là những lời yêu thương của mẹ có đứa con bị ốm tại http://my.opera.com/hoikun/blog/2006/12/07/h-im: "Đầu tiên là sổ mũi thật nhiều dẫn đến viêm tai, tháng đầu tiên đi học con nghỉ ốm 10 ngày... cô giáo gọi điện thoại thông báo mẹ đến đón Hói ngay, con sốt và không chịu ăn, ăn vào nôn hết người bắt đầu lả đi rồi. Hoảng hốt mẹ chạy ngay sang trường đón con về, con vẫn vui tươi, về nhà con ăn một bát súp, ngủ trưa để chiều đi khám bác sĩ... Mẹ yên tâm tiếp tục cho con đến lớp để chiều nay lại hốt hoảng chạy đến đón con về khi nhận điện thoại của cô giáo nói con sốt cao, ho và chảy nước mũi nhiều. Tại sao vậy Hói ơi? Tại sao con của mẹ không thật sự khỏe mạnh, tại sao con ốm triền miên?...”.

Mỗi dòng trên blog là một viên ngọc của tình mẹ yêu con. Các bà mẹ thương từng cử chỉ, hành động của con, hân hoan với mọi trưởng thành của bé dù nhỏ nhất rồi viết lại và "khoe" với mọi người. Mai này những con cò bé bé kia khôn lớn, không biết có ai ngồi đọc những dòng chữ trên blog của mẹ viết. Để hiểu là mẹ đã yêu thương mình biết dường nào.

Yêu thương ơi, ngọt ngào lan tỏa

Blog không chỉ là nơi để mẹ bày tỏ tình yêu thương con mà còn ngược lại. Nếu những blog của mẹ dành cho con thể hiện những chăm chút yêu thương tinh tế thì các blog con viết cho mẹ lại tràn ngập những xúc cảm của lòng biết ơn, của sự hoài nhớ những cử chỉ âu yếm của mẹ và những trở trăn của mỗi đứa con trên từng bước đường đời. Cảm động vô chừng vì những tâm tình thế này: "Thy cụt đuôi, ai nuôi con lớn? Dạ thưa mẹ, Thy lớn nhờ mẹ đút cơm ạ, hi hi hi... Nỗi nhớ mẹ đến xót xa cũng là nỗi hạnh phúc đầy ắp trong tim khi mà những lúc bị hụt hẫng, bị dao động vì những chuyện ngoài ý muốn, tôi chợt nghĩ đến mẹ, đến những lần được mẹ đút cơm khi còn 4, 5 tuổi... Mỗi lần nhớ lại chuyện hai mẹ con đùa giỡn, tự nhiên tôi nghe tim mình tràn ngập hạnh phúc, một thứ hạnh phúc không thể nào diễn tả được... (Quỳnh Thy - http:www.vietshare.com/blog/blogxem.asp).

Hẳn là người mẹ nào cũng sẽ ấm lòng khi đọc những dòng của một cô bạn đi học xa nhà: "Mình biết mẹ bận lắm, mẹ lại đau khớp nữa nên chả mấy khi mẹ lên đến tầng 3 của mình cả nhưng mẹ vẫn phơi chăn cho mình mỗi khi hè đến... Chỉ là mang cái chăn đi phơi thôi nhưng ấp ủ trong đó bao nhiêu tình thương, sự quan tâm của mẹ tới mình... Đêm nay con đắp chăn len, chắc ấm lắm mẹ ạ. Con đắp cả tình yêu thương của ba mẹ cơ mà" (blog của Virago).

Còn rất nhiều tâm tình của những đứa con gửi mẹ. Giận dỗi, yêu thương, xót xa, kính trọng...

Có câu chuyện kể rằng, con người sống rất hạnh phúc trên thiên đường với các thiên thần dưới hình hài một em bé. Khi phải xuống trần gian, con người sợ hãi vì mình quá bé bỏng, yếu đuối. Thượng đế thấy vậy nên phái một thiên thần lo lắng cho từng sinh linh bé bỏng ấy và ngài gọi những thiên thần ấy bằng cái tên chung là Mẹ. Mỗi blog mẹ kể về con hoặc con kể về mẹ đều là blog của những thiên thần.

Bởi vì, từ đó, tình yêu thương sẽ lan tỏa khắp nơi.

Hạ Anh (báo Thanh Niên)

Read more...

Thứ tư 13-12-2006: SUN CHIP TRÒN 10 THÁNG TUỔI

, , ,

(Hôm nay bố viết weblog này thay vì anh em Sun Chip viết như mọi khi)

13-12-2006: SUN CHIP TRÒN 10 THÁNG TUỔI

Thời gian trôi qua nhanh quá! Hôm nay Sun Chip đã tròn 10 tháng tuổi. Ngặt nỗi hôm nay bố bận nhiều việc ở cơ quan nên không ở gần anh em Sun Chip và cũng không chụp hình cho 2 anh em được.
Mẹ các con dự định sáng nay sẽ đưa Sun đi Bệnh viện nhi đồng 1 khám bệnh nhưng rồi không thể đi được vì bố bận và chiều mẹ cũng có tiết dạy ở trường.

Cuối cùng bố mẹ dự định sáng mai sẽ đưa Sun đi khám. Sun đã bị nổi mẩn ngứa khắp cả người hơn 3 tuần nay. Bố mẹ đã 5 lần đưa Sun đến khám, điều trị ở các bác sĩ, lương y nhưng mỗi người chẩn đoán, điều trị một kiểu và đến nay bệnh của con vẫn chưa giảm.

Hôm nay lại cúp điện cả ngày. Trưa bố không về vì bận đi ăn trưa với mấy bác ở cùng phòng và mấy bác bên Đài truyền hình ĐN (đang quay phim tư liệu truyền thống 30 năm ở cơ quan của bố). Nhưng bố biết trời nóng, không có quạt, Sun sẽ cảm thấy rất khó chịu vô cùng...

17 giờ, bố tranh thủ về nhà cất cái laptop và lấy một số giấy tờ. Bố vừa dừng xe đã thấy anh em Sun Chip chạy ra trước cửa mừng. Anh Sun dù người nhỏ con, bị nổi mẩn ngứa khắp người nhưng cứ giơ tay vẫy và gọi ba ba, mum mum... Em Chip vùng vẫy khi anh Cường đang ẵm. Thương quá đi thôi. Thật tình, bố chỉ muốn ở nhà với các con thôi...

Nhưng 15 phút sau, bố phải lên đường sang cơ quan vì có chú Minh Dân, bạn học cũ của bố, hiện đang là Giám đốc Trung tâm dịch vụ quảng cáo – phát hành báo BD, sang thăm chơi. Bố ra khỏi nhà khi Chip đang nằm ôm bình sữa bú, còn Sun đang đi xe đẩy quanh phòng khách. Bố vẫy tay, Sun cũng vẫy tay và nhìn theo bố cười. Thôi, các con ở nhà ngoan nhé... Nhiều lúc bố cảm thấy thật áy náy, có lỗi khi ít có mặt ở nhà, ít có thời gian chăm sóc mẹ H và 2 anh em Sun Chip. Nhưng biết làm sao được, dù muốn hay không thì bố mẹ phải đi làm, các con ạ!

Gần 21 giờ, trước khi về nhà, bố đã đi mua tã giấy và khăn ướt cho Sun Chip theo lời dặn của mẹ. Có lẽ hôm nay bố sẽ phải thức trắng đêm để làm việc vì lúc tối bố đã hứa với bác BQH sáng mai đưa 1 bài viết về trường NQ nhân dịp kỷ niệm 50 năm thành lập. Đó là chưa kể lúc chiều, bác NVH, Vụ phó vụ BC có gọi điện nhắc bố hoàn thành hộ báo cáo tổng kết và 20 phiếu thăm dò dư luận về dân số, gia đình, trẻ em. Ôi, sao bố cảm thấy mình luôn bận rộn mà công việc vẫn còn khá nhiều.

Biết làm sao bây giờ hả Sun Chip?

Thứ bảy 25-11-2006: :Lần đầu Chip đi chơi ở công viên

, , , ...

Tối hôm nay 25-11, bố mẹ đưa em Chip đến bác sĩ L. khám bệnh. Cũng không có bệnh gì nghiêm trọng nhưng có lẽ bố mẹ ghiền đến bác sĩ nên mới đưa em Chip đi. Khám xong, bác sĩ L. vui vẻ bảo với em Chip: "Bình thường thôi! Không có gì đâu! Về ăn uống, vui chơi thoải mái!". Em Chip nhìn bố: "Thấy chưa, vậy mà bố mẹ cứ thích đưa con đến bác sĩ, kỳ quá!".

Để đổi lại, mẹ và bố đã đưa em Chip ra Công viên Biên Hùng chơi. Mẹ nói hồi Sun và Chip còn nằm trong bụng mẹ, bố vẫn thường đưa 3 mẹ con vào công viên này chơi. Có lần, bụng mẹ đã to lắm rồi, bố vẫn đưa mẹ và 2 anh em Sun Chip vào đây xem văn nghệ truyền thống. Hôm ấy trời lại mưa to gió lớn, vừa đưa 3 mẹ con về nhà, bố vừa lo...



Em Chip cũng đã được bố mẹ đưa đi ngang qua công viên nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên em được vào tận trong công viên. Những chùm đèn sáng và nhấp nháy. Những người bán bong bóng và các loại đồ chơi trẻ em đầy màu sắc. Giữa hồ nước công viên là một đài phun nước thật to, được chiếu đèn màu trông rất lạ. Phía bên kia bờ hồ là phố đi bộ dành cho những người đi mua sắm ở chợ đêm. Trông công viên cũng đẹp. Thế mà bố mẹ thường nói thành phố Biên Hòa nhỏ như lòng bàn tay và không có cây xanh (giống như một người trọc đầu).

Mẹ đưa em Chip đi qua một chiếc cầu nhỏ, đi qua những khu trò chơi dành cho những anh chị lớn tuổi rồi ghé vào khu vực trò chơi dành cho trẻ con. Em Chip rất thích nhưng cũng rất sợ. Không biết Chip có chơi được không? Khi bố mẹ đưa Chip ngồi trên các trò chơi lắc qua lắc lại, Chip cảm thấy một cảm giác rất lạ: vừa sợ, vừa sướng và muốn cứ chơi mãi không thôi.



Chip cũng rất thích khi thấy mấy anh chị đi xe lửa hình con sâu nhưng bố mẹ cương quyết không cho. Mẹ bảo phải lớn lên một tý nữa thì Sun Chip mới được đi.

Sau nửa giờ ở công viên, Chip cảm thấy rất tiếc khi phải cùng bố mẹ về nhà. Trên đường ra cổng, bố không quên mua mấy chiếc bong bóng dễ thương đem về cho anh Sun. Tội nghiệp, bữa nay anh Sun không được đi công viên chơi. Thôi thì bữa nào Chip nói bố mẹ đưa hai anh em cùng đi chơi cho thỏa thích.

Read more...

Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31