LUCKY LUKE - ĐẠI VỆ CHÍ DỊ - DẠ TIỆC QUỶ

Thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý, là cơ sở động lực, mục đích của nhận thức

Những thủ thuật kiểm duyệt báo chí ở Trung Quốc

Minh Anh ( RFI ) Gửi tin nhắn SMS, chấm điểm hay phạt tiền các phóng viên … là những thủ thuật mà chính quyền Trung Quốc đề ra để kiểm duyệt thông tin báo chí và mạng Internet. Chủ đề này được thông tin viên Phlippe Grangereau của báo Libération tại Bắc Kinh tìm hiểu qua bài viết « Những chiếc kéo kiểm duyệt Trung Quốc đã được mài sắc».


Một sạp báo ở Trung Quốc
Phương thức kiểm duyệt báo chí và các trang mạng là một bí mật được giấu rất kỹ. Chỉ có những quan chức cao cấp của ban biên tập mới biết được bí mật này. Theo tiết lộ của một vị trưởng ban biên tập (xin giấu tên) một tờ báo địa phương thì « cách thức vận hành vừa rất đơn giản mà cũng vừa rất phức tạp đến mức người ta không thể nào nghĩ đến ».

Theo vị tổng biên tập này, mỗi ngày ông nhận có đến hai chục tin nhắn SMS đến từ ban Tuyên huấn. Mở đầu là dòng chữ « đề nghị đọc kỹ hướng dẫn sau đây» có kèm theo mật mã. Theo sự hướng dẫn, vị tổng biên tập đầu tiên hết phải nhập mật mã và mật hiệu. Ngay sau đó, xuất hiện các dòng chỉ dẫn chẳng hạn như « không được bàn về chủ đề này », « hãy nhấn mạnh đến bài diễn văn này theo hướng… », « liên quan đến chủ đề này, chỉ được sử dụng các thông tin từ Tân Hoa xã » hay như « không được đưa vụ án tham nhũng này lên trang nhất ».

Theo tác giả bài viết, những lệnh trực tiếp như vậy chỉ để lại cho các phóng viên một phạm vi tác nghiệp rất hạn hẹp. Tuy nhiên, các phóng viên cũng tận dụng những gì cho là đặc biệt không bị cấm thì có thể chấp nhận được. Thế nhưng theo vị tổng biên tập, do « những người kiểm duyệt không thể nào theo dõi được hết và cũng không thể nào nghĩ hết được mọi vấn đề, nên việc kiểm duyệt còn được kết hợp với hệ thống điểm ».

Ông giải thích, hàng năm, các bài đăng được cho 12 điểm, « nếu tòa soạn đăng một bài điều tra bị coi là làm bôi nhọ hình ảnh của chính phủ, chẳng hạn về vụ một quân nhân giết người hàng loạt hay vụ cả một gia đình tự thiêu do bị tước đất đai, ban Tuyên huấn sẽ rút điểm của chúng tôi. Ít nhất là ba điểm, giống như là thẻ vàng trong bóng đá. Đặc biệt, nếu bài viết bị đánh giá có lời lẽ xúc phạm, Ban tuyên huấn có thể rút chúng tôi một cái vèo 12 điểm [coi như bị thẻ đỏ] ». Sau đó, ban biên tập bị thay đổi và tòa soạn có thể bị đình chỉ, thậm chí bị đóng cửa hoàn toàn.

Nhật báo Liberation cho biết thêm, kiểm duyệt còn được thực hiện bởi một cơ quan khác, đó là ban Phát hành, một kiểu « công an » của hệ thống kiểm duyệt. Cũng theo lời kể của vị tổng biên tập này, « vào cuối năm, nếu tòa soạn nhận thấy rằng một vụ án nào đó có thể làm tăng doanh thu cho chúng tôi mà không sợ bị mất điểm, thì lúc đó chúng tôi mới dám đăng ». Ông này nhận xét : « thuận lợi của cơ chế vận hành này chính là báo chí có cảm giác tự do. Trong khi đó, trên thực tế nó hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát ».

Không chỉ có báo chí bị kiểm duyệt, mà những nhà kinh doanh trang mạng cũng bị kiểm soát. Một nhà quản lý trang mạng cho biết, ông đã phải thuê hàng trăm người để làm cái công việc « làm sạch » các nội dung thảo luận. Nếu doanh nghiệp vẫn không thể nào hay từ chối kiểm soát thông tin thảo luận trên net, thì sẽ bị phạt tiền. Như vụ trang mạng Sohu, do để cho người dân tự do thảo luận về nội chiến tại Lybia trước khi Bắc Kinh đưa ra quyết định chính thức, trang mạng này đã bị phạt « 60 000 euro » vì tội « phạm sai lầm chính trị nghiêm trọng ».


Tây Tạng : ngọn lửa âm ỉ chống lại Bắc Kinh
Cũng liên quan đến thời sự Trung Quốc, Le Figaro chú ý đến các vụ tự thiêu gần đây xảy ra tại những vùng có đông dân Tây Tạng sinh sống. Trong bài viết « Tây Tạng : ngọn lửa âm ỉ chống lại Bắc Kinh », Le Figaro cho rằng chính các chính sách đàn áp tôn giáo và văn hóa đã làm dấy lên làn sóng phản đối chính quyền Bắc Kinh.

Năm vừa qua là năm đặc biệt có nhiều khó khăn cho nhà chức trách Trung Quốc vì có mấy mươi nhà sư, ni cô và dân thường Tây Tạng tự thiêu để phản đối chính quyền.(Hình: AP)

Chỉ trong vòng có một năm, mà đã xảy ra gần 30 vụ tự thiêu. Và kể từ đầu tháng ba năm nay, căng thẳng có vẻ ngày càng gia tăng ngay tại khu vực được mệnh danh là « Nóc nhà của thế giới ». Theo Le Figaro, chính một quyết định của Bắc Kinh đưa ra vào mùa đông năm nay đã làm bùng lên ngọn lửa. Ông Bí thư vùng tự trị Tây tạng đã bổ nhiệm một loạt các quan chức cao cấp Trung Quốc để giám sát mỗi tu viện, cho đến trước đó vẫn hoạt động theo kiểu tự quản lý. Theo Le Figaro, chính sự tiếm quyền chưa từng có trong lòng các tu viện đã làm nổi dậy làn sóng phản đối.

Thế nhưng, Le Figaro cho rằng, sở dĩ chính quyền Bắc Kinh vẫn giả điếc, bất chấp có những lời đả kích mạnh mẽ, là vì đối với chính quyền trung ương, quy định mới này « có tính chất cốt lõi để nắm chắc cuộc chiến chống ly khai », nhằm đảm bảo rằng « không một tu sĩ nào có thể lao vào các hoạt động nhằm chia rẽ tổ quốc và làm xáo trộn trật tự xã hội ».

Cuối cùng Le Figaro cho biết, báo chí Trung Quốc rất hiếm khi nói về các vụ phản kháng tại Tây Tạng. Bắc Kinh cáo buộc Đức Đạt Lai Lạt Ma đứng sau các vụ tự thiêu và lên án Ngài đã sử dụng các phương pháp « khủng bố ». Trong trước mắt, chính quyền cố kiểm soát những luồng thông tin đến từ Tây Tạng khi mà họ vẫn có thể làm được, bằng cách khóa chặt mọi ngả vào đối với du khách nước ngoài, nhất là đối với các phóng viên.

Nhà nước độc tài, toàn trị với báo chí tự do và tự do ngôn luận
Phạm Thành ( Bà Đầm Xoè ) Nhà nước độc tài, toàn trị nào cũng đều không có tự do báo chí và tự do ngôn luận. Vì sao vậy? Vì họ muốn tồn tại mãi mãi. Và để tồn tại mãi mãi, họ phải tìm cách che đậy sự thật về họ. Và muốn che đậy sự thật, điều cốt yếu là họ phải bưng bít thông tin, tìm cách bịt mồm nhân dân lại.

50 ngàn người biểu tình chống chính phủ quân sự ở Ai Cập
Để thực hiện điều này, một mặt họ tổ chức một hệ thống, một lực lượng của họ chuyên hoạt động báo chí và tự do ngôn luận. Họ huấn luyện về tư tưởng và cấp tiền nuôi lực lượng này và áp dụng kỷ luật sắt đối với lực lượng này.

Thứ hai là cấm ngặt nhân dân không được tự do báo chí và tự do ngôn luận.
Thứ ba là nhất định phải quây dân lại bằng cách buộc họ vào một tổ chức, một cái chuồng nào đấy.

Thứ tư là biến cảnh sát, quân đội, an ninh, các cấp chính quyền, các tổ chức chính trị xã hội thành những tổ chức trấn áp không thương tiếc nhân dân – những người muốn có tự do báo chí và tự do ngôn luận.

Nhất nhất phải như vậy. Họ tự hiểu rằng, buông “vũ khí” báo chí và tự do ngôn luận, đồng nghĩa với việc họ tự nguyện ra pháp trường.

Tại sao nhà nước độc tài, toàn trị phải cấm ngặt nghèo báo chí và tự do ngôn luận như vậy?

Vì thực chất nhà nước độc tài tòan trị là nhà nước phản động và ngày một tha hóa phản động hơn, luôn tìm mọi cách để ngăn cản sự phát triển tiến bộ của của xã hội, của con người.

Họ là một nhà nước phản dân chủ, hại dân, bán nước – Hành dân, trị dân là chính.

Họ là một nhà nước lấy áp bức, bóc lột, cướp bóc làm cứu cánh cho sự tồn tại và ngày một quyết liệt, dã man hơn.

Họ là một nhà nước quân chủ trá hình, cha truyền con nối vào hùa với nhau hình thành các nhóm lợi ích, tạo điều kiện cho quan quyền tham ô, tham nhũng ngày một khốc kiệt hơn; nó song hành với bần cùng hóa người lao động ngày một tàn bạo hơn.

Họ là một nhà nước chuyện trị lừa dối dân, nói một đằng làm một nẻo.

Họ là một nhà nước mà pháp luật định ra chí nhằm báo vệ và cũng cố quyền và lợi ích của họ.

Họ là một nhà nước hèn với giặc, ác với dân, coi rẻ đất nước, coi thường dân tộc, luôn mang khát vọng ngu dân, chia dân ra để trị.

Dân Tây Tạng biểu tình chống chính phủ Trung Quốc
Bất kỳ một nhà nước độc tài, tòan trị nào cũng có những đặc điểm này và đó là bản chất của nhà nước độc tài toàn trị đó.

Tại sao nhà nước độc tài, toàn trị lại sợ báo chí tự do và tự do ngôn luận?

Vì báo chí được tự do sẽ phơi bày “bộ mặt” phản động, lưu manh, vô đạo đức, vô văn hóa của nhà nước độc tài, toàn trị ấy;

Phơi bày sự đểu cáng lừa dân, nói một đằng làm một nẻo của nhà nước độc tài, toàn trị ấy;

Phơi bày sự tha hóa về nhân cách, đạo đức ngày một ghê tởm của nhà nước độc tài, toàn trị ấy;

Phơi bày sự bóc lột dã man, trấn áp dân tàn bạo của nhà nước độc tài, toàn trị ấy;

Phơi bày sự ăn chơi trác tác, tham lam vô độ của những quan chức của nhà nước độc tài toàn trị ấy;

Phơi bày sự lừa dối nhân dân của nhà nước độc tài, toàn trị ấy;

Phơi bày sự hàn hạ, bỉ ối, hèn với giặc, ác với dân, bán nước cầu vinh của nhà nước độc tài, toàn trị ấy;

Phơi bày những chính sách thâm độc ngu dân để dễ bề cai trị, dễ bề cướp bóc, dễ bề thống trị của nhà nước độc tài, toàn trị ấy;

Phơi bày sự độc ác, coi mạng người như cỏ rác của nhà nước độc tài, toàn trị ấy.

Chính vì sự phơi bày này mà nhân dân hiểu rõ nhà nước ấy là của ai, nhân dân thực chất là gì trong cái nhà nước độc tài, toàn trị ấy.

Cũng chính từ sự hiểu biết này mà nhân dân sẽ vùng lên lật đổ nhà nước độc tài, toàn trị ấy.

Đó là lý do các để các nhà nước độc tài, toàn trị không muốn có báo chí tự do và tự do ngôn luận.

Xu thế không thể cưỡng lại.

Chế độ độc tài, toàn trị muốn là một chuyện, còn có duy trì cái muốn đó được hay không lại là chuyện khác.

Thực tế:

Chế độ quân chủ phong kiến tồn tại hàng ngàn năm, nhưng đã bị lật đổ chỉ trong một thời gian ngắn và đến nay không còn sót lại một chế độ phong kiến nào trên quy mô toàn thế giới, đã là một bài học lịch sử.

Chế độ độc tài Nam Phi, sự sụp đổ của khối xã hội chủ nghĩa vào những năm 90 của thế kỷ trước cũng chỉ diễn ra có vài năm, cũng là bài học lịch sử hiện hữu nhãn tiền.

Gần đây nhất, chế độ độc tài ở Libi, Ai cập cũng vừa mới bị nhân dân vùng lên lật đổ, đang còn là bài họ thực tế nóng bỏng.

Nhà nước độc tài, toàn trị bị lật đổ, số phận của những kẻ cầm đầu thường có kết cục giống nhau

Hitler(Quốc trưởng Đức Quốc xã) bị tan thấy trong hầm lò, Mussolini (Thủ tướng nước Ý) , Ceausescu (Nhà độc tài Cộng sản Rumania), Saddam Hussein (Tổng thống Iraq) đều bị xử tử, Muammar Gaddafi (Tổng thống Libia) cũng phải chui xuống cống và bị bắn chết thật thảm thương, Mubarar (Tổng thống Ai cập) hiện đang chờ sự phán quyết, khó mà thoát án tử hình.

Những tên chó săn khát máu của nhà nước độc tài, toàn trị có nhiều nợ máu với nhân dân cũng cùng chịu chung số phận với kẻ độc tài. Mới hôm 14/03/2012, 4 cựu dân quân và một cựu quân nhân tại Guatemala đã phải ra tòa về một vụ thảm sát thổ dân vào năm 1982, thời chế độ độc tài của tướng Efrain Rios Montt. Cùng thời điểm, tại Brazil, một cựu đại tá cũng bị truy tố với tội bắt cóc các nhân vật đối lập thời chế độ độc tài quân sự tại nước này từ những năm: 1964-1985.

Đó là chuyện “ Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt” cho bất kỳ một tổ chức, một cá nhân nào bất chấp tất cả chỉ để nhằm duy trì nhà nước độc tài.

Những nhà nước độc tài, toàn trị còn sót lại trên thế giới hãy lo ngay cái thân của mình đi; hãy biết “Quay đầu là bờ” đi khi còn chưa muộn. Vì rằng, con người dù kém cỏi đến đâu, nhất định không bao giờ, không thể là con cừu. Ngay từ thuở xa xưa, khi sự hiểu biết của con người còn hạn chế, khoa học kỹ thuật chưa phát triển, mỗi dân tộc sống ở một khoảnh độc lập, thông tin còn thô sơ, việc đi lại còn bị thiên nhiên ngăn trở, vân vân, ấy thế mà các chế độ độc tài, toàn trị vẫn bị nhân dân vùng lên cuốn phăng chúng đi như cuốn một miếng rẻ rách.

Ngày này thế giới đã văn minh hơn xưa nhiều lắm, khoa học kỹ thuật phát triển mạnh mẽ chưa từng có, con người đã có khả năng hiểu các vì sao; thông tin kết nối đến muôn nhà, sự hiểu biết về quyền làm người của mỗi người đang cháy bùng như lửa, đã là yếu tố đủ mạnh để tạo nên bước ngoặt lịch sử cho bất kỳ một dân tộc nào; các nhà nước văn minh, phát triển, các lực lượng tiến bộ, các tổ chức đấu tranh cho quyền con người ngày càng đông đảo, luôn cận kề trong một thế giới phẳng, đã và đang lớn mạnh hơn lúc nào hết, tất cả đã và đang trở thành lực lượng chính trực tiếp và gián tiếp tham gia vào công cuộc lật đổ những chế độ độc tài, tòan trị còn rơi rớt lại trên phần còn lại của thế giới.

Đó là thực tế và cũng là lý do để các nhà nước độc tài, toàn trị dù có tàn bạo đến mấy, giỏi lừa đến mấy cũng đã như cây mục nát khó có thể đứng vững được.

Thời gian hẳn là không còn dài. Và sự dài ngắn phụ thuộc vào tự do báo chí và tự do ngôn luận của mỗi nước, mỗi khu vực.

Nhân dân Syria biểu tình đòi dân chủ.

Tham nhũng hàng tỷ đô la trong công trình xe lửa cao tốc
Tú Anh ( RFI ) Không trả tiền mua trang thiết bị, không bồi hoàn cho nông dân bị trưng thu đất đai, gọi thầu thiếu minh bạch, bằng những việc làm như vậy cán bộ chính quyền đã bỏ túi hàng tỷ đô la. Tám tháng sau ngày khai trương đường xe lửa cao tốc Bắc Kinh –Thượng Hải, kết quả kiểm toán thứ hai phát hiện hàng loạt trường hợp gian lận.


Tàu cao tốc Trung Quốc (REUTERS/Stringer/Files)
Khai trương một cách rầm rộ vào tháng 6/2011, tuyến đường xe lửa cao tốc dài 1.318km, nối liền thủ đô Trung Quốc với thành phố Thượng Hải được xem là « biểu tượng của chính sách đầu tư hạ tầng ».

Tuy nhiên, việc xây dựng là cơ hội để cho cán bộ từ bộ trưởng bộ đường sắt đến viên chức địa phương tham ô hàng chục tỷ nhân dân tệ. Bản báo cáo thứ hai của Văn phòng Kiểm toán công bố hôm nay 19/03/2012 ghi nhận hàng loạt vụ bê bối đã xảy ra ngay từ năm 2007 tức là ngay từ khi gọi thầu.

Thời gian nghiên cứu hồ sơ đấu thầu rút ngắn từ 5 ngày xuống 13 giờ. Thay đổi kính chắn gió vào giờ chót làm phí tổn thêm hơn 413 triệu nhân dân tệ. Ngay ngân sách bồi thường cho nông dân phải dời chỗ ở hoặc mất đất xây đường cao tốc cũng bị ăn chặn, như ở Thiên Tân lên đến 500 triệu nhân dân tệ hoặc làm hồ sơ giả để được ngân sách bồi thường như ở Nam Kinh.

Một hình thức sai trái khác là không trả tiền cho các hãng gia công và công ty xây dựng. Tổng cộng có 656 hãng cung cấp trang thiết bị và 1.471 toán nhân công không nhận được tiền. Số tiền « trả chậm » tính đến tháng 5/2011 là 8,25 tỷ nhân dân tệ. Các khoản tiền trái phép trên đây tương đương với gần 1,5 tỷ đô la.

Những vụ bê bối được phát hiện hàng loạt từ khi bộ trưởng bộ đường sắt Lưu Chí Quân bị cách chức hồi đầu năm 2011 với tội danh tham ô một món tiền tương đương với 100 triệu đôla.

Trung Quốc có thể thắng được cuộc chiến tranh văn hóa?

( Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc ) Frank Ching, một nhà báo ở Hồng Kông, tác giả cuốn Ancestors: 900 Years in the Life of a Chinese Family. Giới cầm bút Tây phương vạch trần các âm mưu của Trung Quốc không ít. Nhưng một tiếng nói cất lên từ Hồng Kông, hiện nay nằm dưới quyền cai trị của Trung Quốc, lại khác: Đó là tiếng nói xuất phát từ kinh nghiệm của người trong cuộc.

Mở đầu bài báo, Frank Ching cho biết chính quyền Trung Quốc xem văn hóa như một mặt trận lớn, cả về đối nội lẫn đối ngoại. Về đối nội, chỉ trong tháng 1 năm 2011, chính quyền Trung Quốc đã ra lệnh cắt bỏ hai phần ba chương trình giải trí trên các kênh truyền hình trong nước với lý do chúng ‘thô tục” để thế vào đó bằng các chương trình nặng tính tuyên truyền về đạo đức truyền thống cũng như các giá trị xã hội chủ nghĩa phù hợp với các chính sách của Đảng. Về đối ngoại, họ bỏ ra cả hàng tỉ đô la để thành lập các Viện Khổng Tử cũng như các chương trình dạy tiếng Hoa, liên kết với các viện đại học ở nước ngoài. Họ cũng sản xuất vô số phim ảnh, mua lại các hãng truyền thông ngoại quốc, quảng cáo ầm ĩ một số thành tựu về văn hóa, xã hội cũng như thể thao của Trung Quốc. Tất cả đều nhằm một mục đích: khắc họa hình ảnh một Trung Quốc văn minh, văn hóa và hòa bình.

Tuy nhiên, Frank Ching vạch ra ngay một số nghịch lý trong trận chiến văn hóa ấy:

Thứ nhất, trong khi ở Tây phương, các hoạt động văn hóa liên quan đến quyền lực mềm như vậy đều được tiến hành bởi xã hội dân sự và là kết quả của sự phát triển của văn hóa dân sự, ở Trung Quốc, ngược lại, tất cả đều nằm trong tay nhà nước, do nhà nước chỉ đạo và thực hiện từ đầu đến cuối. Nghịch lý nằm ngay chính chỗ ấy: chính quyền Trung Quốc cố gắng củng cố quyền lực mềm của họ cùng lúc với việc áp chế một phần lớn xã hội dân sự vốn là cơ sở của quyền lực mềm.

Thứ hai, một mặt họ muốn chứng tỏ là họ đồng hành với thế giới, thậm chí, dẫn dắt thế giới, nhưng mặt khác, họ lại phủ nhận, thậm chí, chà đạp lên các bảng giá trị phổ quát được cả thế giới nhìn nhận: dân chủ và nhân quyền. Cái gọi là Viện Khổng Tử mà họ đổ bao nhiêu tiền bạc ra để xây dựng và quảng bá chỉ lặp đi lặp lại những bài học cũ kỹ và lỗi thời, từ cả mấy ngàn năm trước. Trong khi đó, những việc họ làm trong nước lại hoàn toàn đi ngược với xu thế chung của thế giới: bóp nghẹt mọi quyền tự do, đặc biệt, tự do ngôn luận của dân chúng. Mọi hình thức truyền thông đại chúng đều bị kiểm duyệt. Nhiều nhà báo và những người bất đồng chính kiến bị bắt bớ và trấn áp. Cả thế giới đều biết những chuyện ấy, nhưng các cơ quan truyền thống chính thức của đảng và nhà nước thì một mực chối bỏ và tiếp tục ra rả nói dối.

Với hai nghịch lý như thế, liệu trận chiến văn hóa để giành giật quyền lực mềm của Trung Quốc có thể thành công hay không?

Để trả lời câu hỏi ấy, Frank Ching lấy trường hợp của Hồng Kông làm ví dụ.

Hồng Kông, ai cũng biết, thuộc lãnh thổ Trung Quốc, bị Anh chiếm đóng một phần từ năm 1841, sau đó, từ năm 1898, trở thành nhượng địa của Anh. Ngày 1 tháng 7 năm 1997, Anh trả Hồng Kông lại cho Trung Quốc sau khi chính quyền Trung Quốc đồng ý với điều kiện do Anh đưa ra: “một quốc gia, hai thể chế”. Nghĩa là, khác với Trung Hoa lục địa vốn theo chế độ độc đảng, Hồng Kông vẫn tiếp tục thể chế dân chủ do Anh xây dựng và kéo dài cả một thế kỷ. Tiếng Anh vẫn được giảng dạy ở mọi cấp bên cạnh tiếng Hoa (chủ yếu là tiếng Quảng Đông). Các quyền tự do, đặc biệt quyền tự do ngôn luận, cần được tôn trọng. Người dân Hồng Kông có loại hộ chiếu riêng để dễ dàng đi nước ngoài. Các văn kiện được ký kết giữa Hồng Kông và các nước khác trên thế giới vẫn tiếp tục có hiệu lực, v.v…

Từ đó đến nay, chính quyền Trung Quốc không ngừng tìm mọi cách chinh phục trái tim và khối óc của 7 triệu dân Hồng Kông. Đối với Hồng Kông, lúc nào họ cũng thân thiện và mềm mỏng. Họ hiểu được một điều: quyền lực mềm của họ, nếu có hiệu quả, hiệu quả ấy phải được thấy, trước hết, ở Hồng Kông, nơi đang được/bị mọi người trên thế giới chăm chú theo dõi.

Nhưng kết quả thế nào?

Kết quả một cuộc điều tra mới đây cho thấy: Đa số người Hồng Kông vẫn xem họ là người Hồng Kông chứ không phải người Trung Hoa, đặc biệt Trung Hoa lục địa. Số người muốn khẳng định bản sắc của mình như người Hồng Kông, độc lập với người Trung Quốc, cao gấp đôi số người tự đồng nhất mình với người Trung Quốc. Đặc biệt, cũng theo các nhà điều tra và quan sát, số người trên càng ngày càng tăng, nghĩa là, càng sống lâu và càng gần gũi với chính quyền cũng như với người Trung Quốc lục địa, người Hồng Kông càng có khuynh hướng ít ngưỡng mộ Trung Quốc và càng muốn tách rời ra khỏi Trung Quốc.

Người Hồng Kông vốn là những người cùng chủng tộc, cùng ngôn ngữ và cùng văn hoá với người Trung Quốc mà còn thế, huống gì dân chúng ở các nước khác trên thế giới? Triển vọng thành công trong trận chiến văn hoá nhằm chinh phục trái tim của thế giới do Trung Quốc thực hiện, do đó, chắc là còn lâu. Lâu lắm.

'Đại dịch' giải thể doanh nghiệpVaslav Havel - Trí thức và chính trị

Write a comment

New comments have been disabled for this post.