Trung Quốc phô trương lực lượng hù dọa các nước tranh chấp chủ quyền Biển Đông
Wednesday, July 4, 2012 12:44:18 PM

Hải quân Trung Quốc tập trận trên Biển Đông cuối tháng 6/2010 © AFP/ Park Yeong-Dae
Theo tờ nhật báo Đài Loan United Daily News số ra ngày hôm qua, 02/07/2012, Trung Quốc vừa thành lập một lữ đoàn tên lửa mới ở tỉnh Quảng Đông, Lữ đoàn Tên lửa Đạn đạo 827, như một phần của chiến lược đối phó với những nước tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Bắc Kinh.
Theo nhật báo Đài Loan nói trên, trong số các tên lửa đặt tại căn cứ của lữ đoàn mới này, có các tên lửa Đông Phương -21D và Đông Phương -16. Đông Phương - 21D là lên lửa đạn đạo diệt chiến hạm, có tầm bắn từ 2000 đến 3000 km, có thể bắn trúng mọi mục tiêu đang di chuyển, với độ chính xác rất cao. Còn Đông Phương - 16 là tên lửa đạn đạo mới, có tầm bắn 1.200 km, tức là xa hơn tầm bắn của các tên lửa đặt hướng về Đài Loan.
United Daily News cho biết, một số nhà phân tích địa chính trị nhận định rằng tên lửa Đông Phương - 21D có thể phá vỡ thế thượng phong của các hàng không mẫu hạm của Mỹ, đặc biệt là trong trường hợp nổ ra xung đột ở vùng eo biển Đài Loan hoặc vùng Biển Đông. Như vậy, nếu Trung Quốc và Việt Nam xảy ra chiến tranh cho tranh chấp chủ quyền Biển Đông, thủ đô Hà Nội, nằm cách đó chưa tới 1.000 km, sẽ nằm trong phạm vi mục tiêu tấn công của Lữ đoàn Tên lửa 827. Với căn cứ đặt ở Quảng Đông, như vậy rõ ràng Lữ đoàn Tên lửa 827 được lập ra chính là nhằm hù dọa Đài Loan và những nước tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Trung Quốc.
Trong khi đó, theo Tân Hoa xã, hôm qua, 02/07/2012, đội tàu hải giám Trung Quốc đang thi hành nhiệm vụ tuần tra "bảo vệ quyền hải dương định kỳ tại vùng biển Trung Quốc trên Nam Hải ( Biển Đông )" đã tiến hành diễn tập trên biển. Cũng theo Tân Hoa Xã, ngày hôm trước, 01/07, Bắc Kinh đã đưa 4 tàu hải giám đến đảo đá Châu Viên, đảo của Việt Nam đã bị Trung Quốc chiếm đóng từ năm 1988.
Vào tuần trước, ngày 28/6, theo tin từ Đài phát thanh Quốc tế Trung Quốc, trong một cuộc họp báo tại Bắc Kinh, phát ngôn viên của Bộ Quốc phòng Trung Quốc Cảnh Nhạn Sinh cho biết là quân đội nước này sẽ nghiên cứu vấn đề đặt cơ quan quân sự ở thành phố Tam Sa. Đây là thành phố mà Quốc vụ viện Trung Quốc vừa phê chuẩn thành lập, với phạm vi quản lý bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Cũng trong cuộc họp báo đó, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc cho biết là quân đội Trung Quốc đã thiết lập chế độ tuần tra bình thường để "phòng ngừa chiến tranh trên vùng biển Nam Sa ( Trường Sa )", có nghĩa là những đội tuần tra sẽ ở trong tư thế sẳn sàng chiến đấu. Ông Cảnh Nhạn Sinh nói thẳng rằng Trung Quốc sẽ kiên quyết chống lại « mọi hành động gây hấn quân sự » từ các nước láng giềng.
Nói chung, kể từ khi Quốc hội Việt Nam thông qua Luật Biển, bất chấp những áp lực của Trung Quốc, Bắc Kinh ngày càng có nhiều hành động nhằm nhằm răn đe Hà Nội. Hiện giờ, đây chỉ mới là chiến tranh tâm lý, nhưng những hành động nói trên khiến cho khả năng giải quyết tranh chấp chủ quyền Biển Đông bằng con đường hòa bình càng thêm xa vời.
Bắc Kinh phản đối Việt Nam về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc
( RFI ) Trong cuộc họp báo thường kỳ hôm 02/07 tại Bắc Kinh, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Vi Dân đã phản đối điều mà ông gọi là « hành động đơn phương làm trầm trọng và làm phức tạp tình hình » trong tranh chấp chủ quyền Biển Đông.
Cuộc tuần hành ủng hộ Việt Nam thông qua Luật Biển
và phản đối Trung Quốc , ngày 1/7/2012 tại Hà Nội - REUTERS/Nguyen Lan Thang
Ông Lưu Vi Dân tuyên bố như trên khi được hỏi về các cuộc biểu tình của người dân Việt Nam ngày 01/07 vừa qua phản đối những hành động của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền lãnh hải của Việt Nam, đặc biệt là việc mời thầu thăm dò, khai thác dầu khí ở một số lô nằm trên vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố : «Bắc Kinh luôn coi trọng quan hệ hữu nghị và hợp tác với Việt Nam, sẵn sàng xử lý thoả đáng tranh chấp tại Nam Hải ( Biển Đông ) theo nhận thức chung của lãnh đạo hai nước».
Quan hệ giữa Bắc Kinh và Hà Nội đã trở nên căng thẳng kể từ khi Quốc hội Việt Nam, vào tháng trước, thông qua Luật Biển, khẳng định hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là thuộc chủ quyền Việt Nam. Tranh chấp càng thêm gay gắt sau khi Công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc ( CNOOC) mời thầu thăm dò, khai thác 9 lô dầu khí trên biển Đông. Hà Nội đã cực lực phản đối hành động này, cũng như đã phản đối việc Bắc Kinh thành lập thành phố Tam Sa, với phạm vi quản lý bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Dầu Khí và Võ Khí – Ai Đưa Con Pháo Sang Sông?
Nguyễn-Xuân Nghĩa ( DainamaxTribune ) Là một trong ba tập đoàn nhà nước về năng lượng, CNOOC ("Trung Quốc Hải dương Thạch du Tổng công ty"), là mũi nhọn chiêu dụ các tổ hợp quốc tế nhằm hợp thức hóa việc Bắc Kinh đòi chủ quyền trong cái lưỡi bò chín đoạn của họ. Nhưng là mũi nhọn có cán sắt của bộ máy Hải quân.
Ở đằng sau, những tướng lãnh cực đoan nhất đang công khai đả kích tâm lý "phòng thủ bạc nhược" khiến Trung Quốc khó bành trướng về quân sự, chiến lược và kinh tế. Đề đốc Trương Triệu Trung còn khẳng định rằng xứ sở có cả triệu kẻ bội phản, những viên chức được đào tạo tại các Đại học Anh-Mỹ và nay đưa ra những chủ trương hiếu hòa với quốc tế.
Hôm 25 vừa qua, tập đoàn CNOOC thông báo sẽ mở chín lô dầu ngoài Đông hải để mời thiên hạ cùng thăm dò và khai thác qua các liên doanh. Khu vực này trùm lên 160.000 cây số vuông mà Đông hải đây là biển Đông của Việt Nam, giữa quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Ngay hôm sau, bốn tầu "hải giám" của Trung Quốc đã xuất hiện tại Trường Sa, để "sẵn sàng chiến đấu"....
Phiên dịch cho dễ hiểu mà đáng ngán là Trung Quốc "không chủ trương bá quyền", nhưng có quyền bành trướng chính đáng - và không chấp nhận một trở lực nào ở bên trong hay bên ngoài. Vì vậy mới có nước cờ đưa pháo sang sông.
Biến cố dồn dập ấy xảy ra sau 1) vụ chạm trán với Philippines tại bãi đá ngầm Scarborough – Trung Quốc gọi là đảo Hoàng Nham và nhận là của mình – và 2) việc Việt Nam vừa cho Quốc hội thông qua Luật biển hôm 21 và đôi bên lập tức đấu khẩu.
Từ cả chục năm nay, CNOOC dùng thuật liên doanh - lần đầu với Crestone Energy của Mỹ năm 1992 - để học nghề khai thác dầu khí ngoài khơi, rồi dần dần chiếm thế thượng phong trên hai đối thủ lẹt đẹt phía sau là Việt Nam và Philippines. Ngày nay, đã có tay nghề lại có tiền bạc, CNOOC phất cờ tiến sâu vào thềm lục địa Việt Nam. Tổ hợp quốc tế nào mà vì lòng tham cùng ký hợp đồng khai thác thì mặc nhiên công nhận chủ quyền của Trung Quốc trong khu vực được Hải quân Bắc Kinh kiểm soát và bảo vệ.
Trong khi ấy, lãnh đạo xứ này lại đang lúng túng với vụ chuyển quyền sau Đại hội 18 sắp tới.
Phe "Thái thượng hoàng" của lão đồng chí Giang Trạch Dân muốn cài thêm vây cánh trong thế hệ lãnh đạo thứ năm. Thế hệ thứ tư là Chủ tịch Hồ Cẩm Đào thì muốn có người nối tiếp sự nghiệp 10 năm lãnh đạo của mình và giảm thiểu ảnh hưởng của người kế vị là Phó Chủ tịch Tập Cận Bình - thuộc "Thái tử đảng", cũng gần gũi với nguyên Chủ tịch họ Giang.
Nơi mà cả ba tay Giang Hồ Tập cùng đấu trí là Trung ương Quân ủy hội, hai cơ chế lãnh đạo quân đội của đảng và của nhà nước, có cùng tên và cùng thành phần nhân sự 12 người, trong đó có 10 tướng lãnh. Sau khi hết làm Chủ tịch/Tổng bí thư, Giang Trạch Dân vẫn cầm đầu Quân ủy thêm hai năm. Hồ Cẩm Đào cũng tính vậy làm Tập Cận Bình phải chờ thêm hai năm mới lãnh đạo đảng, nhà nước và quân đội. Vì vậy, cả ba đều tranh thủ hậu thuẫn của các tướng. Thừa cơ hội để tác động vào dư luận và đả kích các đối thủ là những ngôi sao diều hâu nhất, như La Viện, Hàn Húc Đông, Trương Triệu Trung hay Lưu Nguyên.
Chúng ta có cùng lúc sự chuyển động kinh tế, chính trị, quân sự và an ninh tại một khu vực chiến lược của toàn cầu. Khi Bắc Kinh đưa pháo sang sông, phía sau thì om xòm thanh la não bạt, Hoa Kỳ làm gì?
Dụng lễ thì có Đô đốc Samuel Locklear III, Tư lệnh Hạm đội Thái bình dương từ Tháng Tư.
Là viên tướng Mỹ cao cấp nhất đã đến Bắc Kinh kể từ bốn năm nay, ông kết thúc bốn ngày thăm viếng vào Thứ Sáu vừa qua với một thông điệp hòa hoãn: Hoa Kỳ không muốn ngăn chặn mà muốn hợp tác với Trung Quốc, vì vậy, Bắc Kinh chẳng nên e ngại.

Ngày 29-6, cuộc tập trận hải quân lớn nhất thế giới Vành đai Thái Bình Dương (RIMPAC) 2012 đã khai mạc tại Hawaii (Tiểu bang hải ngoại Mỹ). Có tới 22 quốc gia tham dự cuộc tập trận RIMPAC 2012.
Nhưng làm sao Bắc Kinh không giật mình khi hôm đó lại khai mở cuộc Tổng diễn tập RIMPAC của Vòng cung Thái bình dương tại Hawaii, với sự tham dự của 22 quốc gia Âu-Á-Úc và Trung Nam Mỹ, kể cả Liên bang Nga, lần đầu tiên tham dự. Đây là sáng kiến của Hoa Kỳ từ năm 1971. Hai năm một lần lại tập dượt để ngăn ngừa xung đột, cứu trợ nạn nhân ngoài biển, và cứ vậy mà mở ra cho nhiều quốc gia khác cùng tham gia - từ năm nước ban đầu tới 22 nước ngày nay.
Trong số này, và đến cuộc tập dượt thứ 23 vào tuần qua, vẫn không có Trung Quốc!
Đã thế, mùng hai Tháng Sáu, Tổng trưởng Quốc phòng Leon Panetta đọc tham luận trước diễn đàn Đối thoại Sangri-La do viện IISS tổ chức tại Singapore với mấy điểm nhấn: Hoa Kỳ đã, đang và còn là cường quốc Á Châu, để duy trì sự ổn định và quyền tự do giao lưu trên Thái bình dương. Trong mục tiêu đó, từ nay đến 2012, Hoa Kỳ sẽ đưa 60% hải đội qua Thái bình dương, kể cả sáu trong số 11 hàng không mẫu hạm của mình.
Vì nhu cầu giảm chi khi bị thiếu hụt ngân sách và vay mượn quá nhiều, ngân sách quốc phòng Mỹ sẽ bị Quốc hội cắt 487 tỷ đô la trong 10 năm tới. Nhưng, theo ông Panetta, đấy cũng là cơ hội biến phẩm thành lượng, là cải tiến bộ máy quân sự cho gọn, nhẹ, linh động và hiện đại hơn. Có tin được không?
Ta hãy lùi lại để nhìn vào cả bàn cờ.
Thế giới toàn cầu hóa ngày nay có 90% hàng hóa chuyển dịch giữa các lục địa bằng đường biển. Trong số này, phân nửa về trọng lượng và một phần ba về trị giá là phẩm vật giữa Ấn Độ dương và Thái bình dương, từ Nhật Bản xuống Úc châu. Vùng biển này là nơi sinh hoạt của 40% dân số địa cầu, gần ba tỷ người, và có vị trí chiến lược nhất thế giới qua các yết hầu như Eo biển Malacca, Sunda và Lombok. Đây cũng là nơi hàng năm chuyển vận đến 1.200 tỷ đô la của ngoại thương Hoa Kỳ.
Vì vậy, khu vực này là nơi mà tính toán về địa dư chính trị của Trung Quốc lại đe đọa yêu cầu toàn cầu hóa và tự do lưu thông của Hoa Kỳ và các nước.
Hoa Kỳ chủ trương bảo vệ quyền tự do chuyển vận trên mọi dòng hải lưu cho mọi quốc gia, kể cả Trung Quốc, mà Bắc Kinh không tin, đôi khi chẳng sợ. Vì thế, không chỉ chủ trương, Hoa Kỳ cần chứng minh khả năng đó. Tại vùng biển Đông Nam Á mà Trung Quốc coi là vùng trái độn quân sự và thuộc quyền khai thác của mình, các nước đều chờ xem Hoa Kỳ có khả tín, đáng tin hay không.
Vì trước khi nói cứng tại Singapore, cũng ông Panetta lại cảnh báo ở nhà, rằng yêu cầu giảm chi ngân sách sẽ làm suy yếu khả năng quân sự của Hoa Kỳ, và gây vấn đề cho an ninh thế giới. Ông ta không thuộc đảng Cộng Hoà hoặc là tay lái súng chủ chiến như cánh tả vẫn hay lèm bèm! Nhưng ông cũng biết rằng nói về bảo vệ đại dương, thì số chiến hạm khả dụng của Mỹ hiện chỉ có 250 đơn vị, 60% của số này là 150. Chỉ bằng 25% sức mạnh hải quân Hoa Kỳ trước khi Chiến tranh lạnh kết thúc vì Liên Xô tuột xích chìm lỉm. Với Trung Quốc hung hăng như vậy, liệu chiến tranh lạnh có tái diễn không?
Đâm ra cuộc tranh luận về ngân sách tại Mỹ có thể chi phối cách ứng xử của các nước.
Khó tin vào lá chắn Hoa Kỳ, chi bằng ta hợp tác với Bắc Kinh và xin mẩu bánh của CNOOC. Nếu không tranh chấp về chủ quyền lãnh hải với Trung Quốc, các nước có thể tính vậy cho an toàn, như tuần qua Thái Lan đã trì hoãn trả lời khiến cơ quan NASA của Mỹ phải bỏ dự án sử dụng lại căn cứ không quân U-Tapao. Nếu có tranh chấp, nhiều nước cũng nghĩ lại và trở về giải pháp đàm phán ngoại giao, hoặc tỏ thiện chí là cấm dân chúng biểu tình chống Trung Quốc!
Nghĩa là mặt trái của ngân sách Mỹ bất ngờ thấm sang đối sách ngoại giao của các nước! Có nên đứng cùng nước Tề trù phú mà đang suy yếu ngoài biển, hay ngả theo cường Tần ở bên trong? Cứ như cuộc cờ thời Chiến Quốc vậy!
Khi các con diều hâu đầy lon lá tại Bắc Kinh đòi mở cờ gióng trống xuống biển Đông, họ bất ngờ góp tiếng vào cuộc tranh luận về chi thu của Mỹ, giữa mùa tranh cử. Ai bẫy ai trên bàn cờ này?

Một người đeo trước ngực bài thơ 'Thần' bằng chữ Hán của Lý Thường Kiệt
có câu mở đầu là 'Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư...' (Hình: Hòang Đình Nam/AFP/Getty Images)
Có khoảng 10 người bị bắt.

Trong số đó có cả Blogger Huỳnh Thục Vy.
( Dân Làm Báo ) Trong khi ấy, hơn 700 cơ quan báo chí “quốc doanh”, từ hàng “chiếu trên” trong nhóm “bảo hoàng” như TTXVN, VTV, báo Nhân Dân, báo QĐND, Cổng thông tin Chính phủ, đến “đàn em” xung kích như SGGP, CAND, ANTĐ, rồi đến các báo có lượng phát hành lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Tiền Phong, Lao Động, Pháp luật TP HCM… đều không có, dù chỉ một dòng tin ngắn ngủi về đề tài thời sự sục sôi cả nước này. Văn phòng đại diện, phóng viên thường trú, cộng tác viên, thông tín viên khắp hang cùng ngõ hẻm, nhưng tất cả đều như không biết đến sự kiện 1-7-2012 chấn động tâm hồn, tình cảm hàng triệu con dân nước Việt?
Hơn 700 cơ quan báo chí, hơn 17.000 nhà báo được cấp thẻ, ngốn bao nhiêu tiền thuế của dân, không lẽ tiêu chí tối thượng của họ của họ là: “Không biết, không nghe, không thấy”(?!)
Công bằng mà nói, trong hơn 700 cơ quan báo chí “quốc doanh”, chỉ có 2 cơ quan là Đài truyền hình Hà Nội và báo Hà Nội Mới là có đả động về biểu tình 1-7-2012, nhưng lại đưa thông tin theo cách ngược sự thật. Theo báo Hà Nội Mới: “Các cơ quan lực lượng chức năng của Thành phố đã tiếp tục kiên trì, mềm dẻo tuyên truyền, vận động có tính thuyết phục cao để mọi người hiểu rõ việc làm trên ảnh hưởng đến trật tự, an toàn giao thông, phức tạp thêm tình hình, không có lợi tới chính sách đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta. Do đó, đa số người tham gia tập hợp tuần hành đã nhận thức được vấn đề và chủ động giải tán”. Còn Đài truyền hình Hà Nội thì: “Thành ủy, UBND và các cơ quan chức năng TP Hà Nội đã chủ động tuyên truyền và giải thích rõ về đường lối, quan điểm của Đảng và Nhà nước ta… các cơ quan, lực lượng chức năng của Thành phố đã tiếp tục kiên trì mềm dẻo tuyên truyền, vân động có tính thuyết phục cao… đa số người tham gia tuần hành đã nhận thức được vấn đề và chủ động giải tán”.
Những động thái hăm dọa, cản trở, trấn áp, khủng bố thô bạo các biểu tình viên từ trước và trong khi cuộc biểu tình nổ ra; các cuộc đấu lý về lòng yêu nước, trách nhiệm công dân… mà phía lực lượng chức năng luôn “hụt hơi”, bẽ bàng, không được 2 báo này đề cập.
Thực tế, các biểu tình viên chỉ chủ động ra về khi thấy cuộc biểu tình đã diễn ra với thời gian và lộ trình đủ để nhắc nhở mọi người dân Việt Nam và báo động với thế giới về dã tâm thôn tính biển Đông của Trung Quốc đã bộc lộ quá rõ. Tuyệt nhiên không phải hiệu lực của việc lực lượng chức năng “vận động, tuyên truyền, giải thích”!
Xét về thiên chức nghề nghiệp, động thái “không nghe, không thấy” đã là quá tồi tệ, rất đáng hổ thẹn. Phản ánh ngược sự thật, xuyên tạc lòng yêu nước của nhân dân như Đài truyền hình Hà Nội và báo Hà Nội Mới, thực sự là tội ác chống nhân dân, phản đất nước!

Đủ mọi thành phần già trẻ cùng xuống đường biểu tình
chống Trung Quốc xâm lược hôm 1-7-2012
Lên tiếng trước sự việc nhà cầm quyền Việt Nam bắt giữ, ngăn cản người dân không cho bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa, tổ chức theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch một lần nữa đã lên án Hà Nội vi phạm quyền tự do căn bản của công dân Việt nam.
Theo ông Ông Phil Robertson, Phó giám đốc phụ trách khu vực Châu Á của tổ chức này, thì “Hành động của an ninh công an chống lại các cuộc tuần hành phản đối Trung Quốc một lần nữa là bằng chứng cho thấy chính quyền Việt Nam luôn sách nhiễu bất kỳ hình thức phản kháng ôn hòa nào của công chúng bất kể nguyên nhân nào". Và những hành vi này cho thấy "Việt Nam vẫn tiếp tục vi phạm nhân quyền căn bản của công dân.”

Trung Quốc cho tàu hải giám đuổi tàu Việt Nam khỏi vùng Trường Sa
Trọng Nghĩa ( RFI ) Không đầy hai ngày sau khi đến khu vực Trường Sa, đội tàu hải giám của Trung Quốc hôm qua 03/07/2012 đã ngăn chặn và đuổi một chiếc tàu của Việt Nam ra khỏi một khu vực mà Bắc Kinh cho là thuộc chủ quyền của họ. Báo chí Trung Quốc đã tiết lộ tin trên, nhưng không nói rõ là tàu Việt Nam thuộc loại gì.
Tàu hải giám của hải quân Trung Quốc (DR)
Theo Tân Hoa Xã, hải đội gồm 4 chiếc tàu hải giám xuất phát từ Tam Á trên đảo Hải Nam ngày 26/06 vừa qua, đã đến vùng bãi đá Hoa Dương (Việt Nam gọi là Châu Viên) ngày 01/07, sau đó tiếp tục hành trình đến vùng đảo đá ngầm Vĩnh Thử (Việt Nam gọi là Ðảo Ðá Chữ Thập) ở quần đảo Trường Sa. Các đảo này đều bị Bắc Kinh chiếm đóng vào năm 1988.
Tân Hoa Xã cho biết là khi đang tuần tra trong khu vực này, đội tàu Trung Quốc đã bất ngờ phát hiện một chiếc tàu Việt Nam đang chạy với vận tốc nhanh. Phía Trung Quốc đã lập tức chặn đường tàu Việt Nam, triển khai đội hình bao vây, rồi lên tiếng cảnh cáo bằng ba thứ tiếng Anh, Hoa và Việt, nội dung xác định là vùng biển đó thuộc chủ quyền Trung Quốc, đồng thời yêu cầu tàu Việt Nam rời khỏi khu vực. Theo Tân Hoa Xã, 10 phút sau đó, tàu Việt Nam đã giảm tốc độ và rút lui ra khỏi khu vực.
Báo chí Trung Quốc đã loan tải rộng rãi tin trên, trong lúc chưa thấy có phản ứng chính thức từ phía Việt Nam...
VN bác tin tàu bị Trung Quốc 'chặn đuổi'
( BBC ) Thông báo của TTXVN viết: "Chúng tôi bác bỏ thông tin tàu hải giám Trung Quốc “chặn đuổi” tàu công vụ của Việt Nam tại khu vực quần đảo Trường Sa" (...) "Khi phát hiện các tàu hải giám của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, các lực lượng chức năng của Việt Nam đã thực thi nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền của Việt Nam, yêu cầu tàu Trung Quốc rời khỏi khu vực quần đảo Trường Sa".














ANTONantonhvluu # Thursday, July 5, 2012 5:04:29 AM
Một sự kiện quan trọng hầu như không ai biết vì đa số người VN không biết đến internet . Hoặc có biết cũng chỉ chơi game , rất ít quan tâm tới tình hình
Một số không quan tâm vì .....có Đảng " no " rồi !
Có người thở dài buồn bã , muốn làm cái gì đó mà cũng không biết phải làm gì
Một số người có phương cách nhưng bị quản chế hoặc sức ép của gia đình , buộc phải nhắm mắt , không nghe , không thấy ,....
Một số người vô cảm , không thèm quan tâm vì họ đã chuẩn bị sẵn khi có chuyện xảy ra là vù sang nước ngoài sống
Số này không phải ít và danh tánh thì người VN nào cũng có thể biết
H@Tuấnnhatvanguyet # Thursday, July 5, 2012 12:32:38 PM
AI CŨNG HÈN NHƯ TÔI THÌ CÒN GÌ ĐẤT NƯỚC
Tặng tôi và những người như tôi
Liệu có trốn được mình mãi mãi
Hay một ngày nào đó phải phơi ra dưới ánh mặt trời
Lúc ấy thì đã muộn
Tổ quốc này không còn chỗ cho những kẻ hèn cáy như tôi
Để không đi biểu tình chống ngoại xâm tôi viện trăm ngàn cớ
Không có mình đoàn người vẫn đông vui
Đâu phải cứ xuống đường hô khẩu hiệu giương cờ mới là yêu nước
Chuyện lớn đảng đã lo rồi, mình cứ thế theo thôi
Rồi gia đình sẽ ra sao, công việc sẽ ra sao
Bao thứ cần làm hơn vì miếng cơm manh áo
Mọi chuyện sẽ qua đi
Lòng tốt sẽ qua đi
Cái vỏ ốc cho ta nơi ẩn náu
Biết đâu lại lung linh trăm sắc xà cừ.
Nhưng tôi thẹn với những người đang rộn bước ngoài kia
Ai cũng hèn như tôi thì mất nước
Biển đảo quê hương, giang sơn gấm vóc
Quặn mình đau từng hòn đá gốc cây
Mơ một ngày
"Buổi sáng tôi mặc áo đi giày ra đứng ngoài đường" (*)
Thấy dòng người chuyển mình như lũ thác
Bộ đội, công an nhịp bước với nhân dân
An ninh chìm ngó nhìn nhau ngơ ngác
Mặt trời chói trên vòm cây
Lũ chim sẻ bay ngang cờ đỏ
Ôi tình yêu đất nước tràn đầy.
(*): Câu thơ của Trần Vàng Sao trong Bài thơ của một người yêu nước mình