Monday, 29. June 2009, 07:17:42
Đêm, mưa rả rích. Cả ngày hôm nay cơn nắng oi nồng khiến mọi thứ đều trở nên ngột ngạt cho đến giờ chỉ được bù đắp bằng những giọt lớt phớt. Ngồi trong nhà nhìn ra con hẻm nhỏ và phía bên ngoài tường rào lại là một bức tường lớn. Hầu như cuộc sống đang dần thu hẹp lại chỉ có thế này thôi. Vẫn là đất trời mưa nắng thất thường vẫn là mình lãnh tất hậu quả nào là cảm cúm rồi nhức đầu rồi sưng viêm đủ cả. Kháng sinh được nhét vào người vô tội vạ gần 1 tháng nay. Khổ thân cái bao tử của mình.
Biên Hòa ít cảnh đẹp, chỗ mình ở lại càng không có. Cả ngày chỉ nghe tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rít ga của những chiếc xe 67 cũ kỹ và đằng sau là một thùng xe toàn là những thứ hầm bà lằng rau, củ, quả...vv Nhà gần chợ nên là chẳng bao giờ yên ắng được. Còn mình thì chỉ thích cái tĩnh lặng và một không gian đủ để tự nuông chiều bản thân. Lâu lắm rồi không được hưởng cái thú ngồi ở bờ kè ngắm thuyền bè, ngắm đèn và nghe sóng vỗ. Từng đợt sóng vỗ vào bờ kè lúc nhẹ nhàng êm ả, lúc dữ dội và có khi dâng cao và tràn cả lên bờ. Mình có cô bạn có cách xả stress rất thú vị là mỗi khi buồn, cô ấy vào siêu thị mua một ổ bánh mì, một lon Coca và linh tinh những thức khác xong ra bờ kè “Quất” hết chỗ đấy rồi về. Trông mặt thì cũng có vẻ mọi thứ đã qua rồi đấy nhưng chẳng biết trong lòng cô ấy thì như thế nào nhỉ? (Cái này có cả hai nghĩa cơ

)
Ở đây mình chỉ thích mọi thứ về đêm, thật tuyệt! Đường vắng, không bóng người, xe cũng chỉ còn vài chiếc chạy lác đác. Lâu lâu lại có một chút trống choai rú ga rồi lặn tiệt vào bóng đêm. Hy vọng chú về đến nhà yên ổn vì mỗi lần thấy cảnh ấy mình toàn thốt lên: “Đi để mà chết à?” Nói xong biết là mình ác lắm đấy nhưng… “Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ”
Ngồi ở góc những cây xà cừ và thưởng thức cái gió đêm sao mà dễ chịu đến thế. Mình không thường ra đây ngồi vì ban ngày thì nắng, đến chiều các bà các cô ngồi buôn chuyện mà mình thì không có năng khiếu này, đến tối thì trẻ con tụ tập đánh cầu, đánh bài rồi đánh nhau nên là cũng chẳng có chỗ cho mình. Chỉ khi đêm về, khi tất cả từ trẻ con, người lớn, người già và cả cún trông nhà cũng ngủ rồi thì mình mới mò ra :”>.
Đêm nay, định là dắt xe vào phòng rồi sẽ đi ngủ nhưng khi đứng ở phía trong hàng rào nhìn ra, mình cảm tưởng như có một sự mê hoặc nào đó kéo mình ra đây. Con đường vắng ngắt, gió rít nhẹ, ánh đèn vàng chiếu xuống con đường khiến mọi thứ trở nên huyền hoặc hay có lẽ mình bất thường chăng? Ngồi ở đây, nhâm nhi chút bánh, chút nhạc, chút gió, chút se lạnh thì cảm thấy cái giây phút này thật tuyệt.
Tại nơi này chỉ gần một tháng trước thì mọi thứ còn vui vẻ lắm. Là những phút thư giãn cười nói của Mém, mình và mấy đứa em phòng bên. Tối tối lại kéo nhau ra đây hóng gió, hóng chuyện

. Nơi chứng kiến chuyện tình không đầu không đuôi của bạn Mém và bạn Tâm cho đến bây giờ thì nó đang dần mất luôn khúc giữa. Thật là tội lỗi… Thế đấy mọi thứ đang dần trôi qua và những mối quan hệ những cái gặp gỡ chóng vánh rồi cũng sẽ theo thời gian mà đi. Người đi thì tình đi, những bữa tiệc tàn và giờ thì chỉ còn mình tôi ngồi đây mà nhớ…nhớ thật đấy! Mọi người thật là tệ, còn mình thì đáng thương vì lúc nào cũng là kẻ ở lại để rồi một mình nhìn những cảnh cũ, chốn cũ mà gặm nhấm nỗi buồn.
Nhưng ngẫm lại mình lại thích cái cảm giác cô đơn thế này mới hay chứ? Để mà nghĩ, mà suy mà được về với chính mình và được sống với những cảm xúc thật của mình. Là tôi dở hơi, ẩm ương…nhưng thế mới là tôi đấy.
Tớ nghĩ đến cậu. Úi dào…tớ lại nói chuyện thường ở phường mất rồi. Cậu dạo này làm tớ hơi bất ngờ. Tớ thì chẳng lạ gì cái chân đi của cậu nhưng lần đi này thì tớ cũng chịu cậu mất. “Cof goox” Hix…sao cậu lắm nghề thế? Mà cũng phải, cứ để cậu đi, đi đó đi đây, làm việc này việc nọ. Con trai phải thế mà nói chung là con người phải thế. Đi cho biết, đi để mà học, đi để mà trải nghiệm và đi để mà sau này khỏi đi nữa. Hj`… Cậu cứ sống cho thoải mái cái tuổi xuân này đi, tớ biết cậu còn chưa dừng lại đâu, cậu còn muốn đi những nơi khác nữa, xa hơn nữa vì nếu cậu cứ ở nhà và làm những công việc nhàm chán thì đâu phải là cậu

. Nhưng rồi cậu phải dừng lại nhé! Và lo cho tương lai thôi. Cậu nói với tớ nhiều dự định lắm. Và tớ chắc là cậu làm được. Làm được. Chắc chắn thế. Cậu còn trẻ, hãy tận dụng hết cái thời gian này và cái nhiệt huyết này mà làm những gì mình thích và cho là cần, là đúng. Nhưng rồi tớ chỉ xin một điều: dù đi đâu, dù làm gì, dù như thế nào thì cậu vẫn hãy cứ là cậu. Cậu nhé!
Các em!Vân, Nhàn, Hồng Hà cố lên! Chị hy vọng các em sẽ gặp nhiều may mắn trong kỳ thi năm nay, hy vọng các em thực hiện được mơ ước của mình sớm nhất và không phải lãng phí chút thời gian nào. Một năm là bao nhiêu thay đổi, bao nhiêu cái trì hoãn vì thế hy vọng các em sẽ làm tốt nhiệm vụ của mình.
Còn tớ đây thì như thế nào? Chẳng muốn nói về mình nữa. Vì nói nữa thì thà tớ mang mười mấy tấn than ra chợ bán còn có lý hơn là ngồi mà vẽ ra chân dung tớ lúc này. Chỉ biết hơn chục ngày nữa tớ sẽ lên thớt cùng với các em lớp dưới. Thật là…Haizz```… Biết nói gì nhỉ? Cố lên ta ơi!!!