Subscribe to RSS feed

Sticky post

PHÒNG KHÁCH


Chào mừng bạn đến với Weblog của Nhỏ.

Ngôi nhà đầy yêu thương của Nhỏ; nơi Nhỏ tâm sự những vui buồn, hồi tưởng những kỷ niệm đã qua và những ca khúc, những điều mà Nhỏ tâm đắc. Chúc các bạn những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc.



My status


TỰ BẠCH:
Tên: Nguyễn Thị Hoài Linh
Năm sinh: 02/05/1987
Giới tính: Nữ.
Biệt danh: Nhỏ, Mèo, Hai ()
Mail: nho.nhoanhnhieu@gmail.com, saobang_bluenight@yahoo.com.
Sở thích: Nhỏ yêu gia đình và tất cả những gì ngọt ngào nhất, đáng yêu nhất, lãng mạn nhất và rung cảm con tim nhất.


I Love You_Favorite Song (For My Love). [/ALIGN]


Tình cũ.

Đêm qua em mơ thấy a. Vậy là 4 năm rồi kể từ ngày chia tay ta k gặp nhau. Em tưởng quên mất khuôn mặt a rồi nhưng k phải, nó vẫn rõ ràng như thế.
Anh lập gđ trước em và cũng có con trước em. Như thể để trêu tức em nhưng lúc đó em thấy a thật trẻ con. Quen a em đã k thể tin tưởng mà trao cuộc đời cho a. Nên e học hành tốt hơn, đi làm thêm và cuối cùng quyết định chia tay. Vì nhiều lẽ.. Vì anh đã phản bội em hay cũng có thể chính em đã làm thế. Song sự cuối cùng ấy đã khiến hai ta k thể nhìn mặt nhau nữa. Nhưng em nhận ra rằng chính a mới làm em trở nên tốt hơn. Vì a là 1 người con trai yếu đuối, thích bông đùa và tin vào số phận. A làm em lo lắng và quyết tâm phải tự lo cho bản thân mình thì hơn. A sẽ k cười chứ vì bây giờ em vẫn mang suy nghĩ mình phải như vậy.
A từng nói em sẽ có 2 đời chồng đấy. Em cười và bảo: "Vậy em sẽ đi lấy ng khác rồi quay lại lấy a. Vậy là ổn. Đúng k?" Thế mà thật. Nhưng em sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa. Tất cả đã lùi vào quá khứ. Em ngày ấy và anh ngày ấy giờ k còn nữa. Đến cái giấc mơ, thứ riêng tư nhất và k ai trách móc đc mà em và anh gặp lại nhau vẫn k thể như trc thì giờ gặp lại nhau em k biết mình sẽ thế nào. Thôi quên đi. Dẫu sao em cũng k từng nghĩ đến anh nhiều như thế, chỉ tại giấc mơ đêm qua đấy thôi. Dẫu sao cũng cảm ơn anh đã ghé qua, để thời sinh viên của em cũng có mối tình bé nhỏ, lâu lâu nghĩ lại..mỉm cười. Thế thôi!

Một lần buông tay.

Viết linh tjnh.

Từ mai k tiệc tùng j hết. Chán hết.
Mở ra ăn uống là để tụ họp, để có câu chuyện trò. Thế ra chỉ là để ăn uống. Ăn xong mạnh ai nấy về, y như đi ăn cưới, chắc còn tệ hơn.
Ôi giời! Bị coi rẻ quá Linh ah.
Gia đình càng ngày càng nhạt nhẽo, ai sống mặc ai. Tết nhất mà con em đi làm thêm từ 26, 27 cho đến mùng 6, sáng trưa chiều chắc nhìn thấy mặt nó đc vài tiếng. Chẳng biết sau này ra đời rồi thì nó thấy sao. Người ta xuôi ngược Bắc Nam, tết đến đều mong về với gia đình. Còn nó thì muốn thoát ly. Hơn 20 tuổi đầu rồi mà chả nghĩ đc thế nào đúng sai. Riết rồi chán k buồn nói. Nói tới nó nó lại xù mớ lông nhím lên. Cứ để nó trải nghiệm. Đời còn dài..
Hnay mua cho Trang cái xe đạp mà chị ấy chân hơi ngắn. Thế là bố mẹ è đít ra mà đẩy. Chị ấy còn ra lệnh: "lên đi", "ngồi đây" mà khốn khổ mẹ cả 60kg thì ngồi cái xe bé tẹo thế quái nào. Thế là phải khóc xjn chị í tha cho. Ối ôi là mệt. Đúng là thất sách.

Xuân 2012!

Bé con của mẹ đã được 2 tuổi xuân rồi cơ đấy. Hi...Chúc con gái năm mới luôn ngoan ngoãn và khỏe mạnh nhé! Mẹ chỉ mong mỏi điều ấy thôi. Yêu con lắm nhóc ah!



Chúc xuân 2012

Lại một mùa xuân nữa lại về, xin gửi lời chúc năm mới an khang thịnh vượng, phát lộc phát tài, ấm no hạnh phúc, sức khoẻ dồi dào đến tất cả các anh em bạn bè thân hữu gần xa. Chúc xuân mới yên vui hạnh phúc!

Thứ 3.

Mình đang đi trong mùa thu miền Bắc. Trong suy tưởng của mình mùa thu phải đẹp lắm. Thật tiếc! Trái đất đang nóng lên và sự khác biệt giữa các mùa cũng k còn rõ rệt. Mùa thu mà mưa này, bão này, nắng gắt này..chán tiệt. K bằng một chiều thu Sài Gòn. Thứ 7 tuần này 2 mẹ con sẽ bay vào Nam. Cảm giác k thoải mái lắm vì chân còn đau. Làm sao đây? K dám gọi Hổ nữa vì ngại. Sợ bị hiểu nhầm. Chán!
Thứ năm này là mình về nước. Hj.. Nghe như đang đi du lịch nước ngoài vậy. Mình cũng đi khá lâu rồi còn gì, phải về thôi. Bệnh thì cũng đỡ nhiều, còn chút tàn dư thì chưa biết bao giờ sẽ giải quyết hết. Mình biết bệnh của mình rồi cũng có ngày tái phát thôi nhưng hy vọng k quá sớm. Bé Trang lớn chút xíu nữa là phải thêm 1 nhóc nữa. Mà đau đớn thế này lo cho mình chưa xong thì làm thế nào lo cho 2 đứa đc.

Thời gian ở đây cũng thật nhiều kỷ niệm vui. Gặp gỡ nhiều cô dì chú bác vui tính. Mỗi mình là nhỏ tuổi nhất nên ai cũng gọi là Bống. Nghe cũng thân thương lắm. Vì nhỏ tuổi mà bị bệnh thế này ai cũng quan tâm, ai cũng hỏi han và theo dõi tình trạng bệnh của mình. Thật cảm ơn các cô các chú nhiều lắm. Người mình phải cảm ơn nhiều nhất chắc chắn là 2 anh em, anh Tấn và Hổ. Dù đó là trách nhiệm của 2 ng thôi nhưng nhờ 2 ng mà mình đỡ rất nhiều. Chắc chẳng ai ngờ mình đã đến cơ sở khám chữa bệnh mà VTV đã đưa tin là treo cổ bệnh nhân với giẫm đạp bệnh nhân, hành nghề mà k có giấy phép này. Thế mà ở đây thật là chiếc phao cứu sinh cho biết bao nhiêu người tưởng chừng như sẽ trở thành gánh nặng của gia đình. Những người liệt nằm trên giường 2 năm mà cuối cùng cũng tự đi lại trên đôi chân của mình. Điều đó thật là như được sinh ra lần thứ 2 trong đời. Miệng lưỡi thế gian thật độc địa. Báo chí, tivi toàn đăng sai sự thật, phóng đại sự việc. Nếu như ai chưa từng đến đây nếu đọc những tờ báo viết về nơi này chắc hẳn sẽ nghĩ nơi này đáng sợ lắm. Thế đấy. Mình đã đi ra từ hang cọp và lành lặn trở về đây. Chị Thảo, Hồng, Cương, bác Nga, My, Tân, cô Nhẫn, Hà, Nương, Lan, Đô, Vụ, Phương... Tất cả mọi người đều khoẻ mạnh ra về. Ai đã nói là nơi này thật đáng sợ chứ?

Khi về sẽ nhớ mọi người lắm đây. Tất cả cô chú bác ở lại thì cố gắng chữa khỏi rồi về. K có bữa tiệc nào k tàn, hy vọng tất cả mọi người đều khỏi hết và không phải quay lại nhà bác Thọ nữa.

Bác Thọ! Con mong bác sống trăm tuổi để cứu giúp nhiều người khác. Mọi người còn phải nhờ lộc nhà bác dài dài.
Tạm biệt chị Tâm và bé Duy yêu. Thật là vui khj đc ở với gđ chị. Sắp tới sjnh nhật Duy cô chúc Duy ăn nhjều, ngoan ngoãn, nghe lời mẹ. Con nhé!
Tạm biệt Hổ ế. Tớ tin cậu sẽ cưa đổ cô thư ký GĐ đó ^^ . Cậu là một lương y, chính là một lương y smile.

Đêm ngoại thành! 22 đêm.

,

Đêm ngoại thành Hà Nội, hương hoa sữa nhè nhẹ không nồng và gắt như hoa sữa Sài Gòn. Từ cửa sổ lầu 3 ngôi nhà nhìn xuống con đường phía dưới, mọi thứ thật êm ả. Không gian yên lặng không xô bồ như chốn thị thành. Chợt nhớ cái khoảng sân sau nhà mình quá đỗi. Ánh đèn đường Amata hắt hiu vài tiếng xe máy vút qua, tiếng xe trọng tải nặng chỉ phút chốc rồi lại trả lại sự yên lặng cho con đường, ở đây cũng vậy. Giật mình tỉnh giấc vì tiếng xe rồi lại đối diện với đêm.
Đêm ngoại thành. Chơ vơ lắm, chẳng biết giờ con có say giấc hay đang nô đùa. Thèm được thơm lên đôi má thơm sữa của con, thèm lắm. Nhóc của mẹ ngoan hơn mẹ tưởng. Mỗi lần gọi về nghe bà, bác Loan hay cô Tươi kể về con mẹ k giấu được niềm tự hào lẫn nỗi nhớ con. Con ngoan cho mẹ yên tâm chữa bệnh, con gái yêu mẹ biết bao nhiêu. Mẹ cũng vậy, mẹ yêu con và bố nhiều lắm. Cả nhà mình cùng cố gắng con nhé! Mẹ hôn con!
February 2012
S M T W T F S
January 2012March 2012
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29