Skip navigation.

Log in | Sign up

STICKY POST

PHÒNG KHÁCH


Chào mừng bạn đến với Weblog của Nhỏ.

Ngôi nhà đầy yêu thương của Nhỏ; nơi Nhỏ tâm sự những vui buồn, hồi tưởng những kỷ niệm đã qua và những ca khúc, những điều mà Nhỏ tâm đắc. Chúc các bạn những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc.



My status


TỰ BẠCH:
Tên: Nguyễn Thị Hoài Linh
Năm sinh: 02/05/1987
Giới tính: Nữ.
Biệt danh: Nhỏ, Mèo, Hai ()
Mail: nho.nhoanhnhieu@gmail.com, saobang_bluenight@yahoo.com.
Sở thích: Nhỏ yêu gia đình và tất cả những gì ngọt ngào nhất, đáng yêu nhất, lãng mạn nhất và rung cảm con tim nhất.


I Love You_Favorite Song (For My Love).


Lover's Concerto!




How gentle is the rain
That falls softly on the meadow
Birds high up in the trees
Serenade the clouds with their melody.

Oh! See there beyond the hills
The bright colors of the rainbow
Some magic from above
Made this day for us
Just to fall in love.

You hold me in your arms
And say once again you love me
And if your love is true
Everything will be just as wonderful!

Now, I belong to you
From this day until forever
Just love me tenderly
And I'll give to you
Every part of me.

Oh! Don't ever make me cry
Through long lonely nights without love
Be always true to me
Keep this day in your heart eternally.

You hold me in your arms
And say once again you love me
And if your love is true
Everything will be just as wonderful!


Bài hát song ca của Phan Linh và Hoàng ^^~! Công nhận khả năng nghe của mình cũng không tệ. Hj`...Bản Ballad nhẹ nhàng và đáng yêu làm sao :love:

Listen, and feel the life slowly!



Cảm ơn Min đã share :smile: Đêm qua nằm nghe suốt đêm :smile: Kết quả là sạc điện thoại 2 lần. Tội nghiệp con bé p:

Chuyện cây lúa non!

,

Tôi có ông anh họ cưới vợ được 5 tháng thì vợ lão ấy sanh. Chúng tôi vẫn thường trêu lão trồng lúa ngắn ngày mà còn phải gặt lúa non. Anh em trong nhà vẫn thường tếu táo với nhau vậy vì chị tôi sanh đúng ngày mà thằng bé được có 1,9kg. Hôm vào bệnh viện chăm hai mẹ con chị ấy thì lão anh nhà tôi, cái lão trẻ con làm bố trẻ con đấy loắn xoắn bên ngoài. Lúc vào thì mặt cứ nghệt ra nhìn rõ là ngố. Chị sanh mổ nên ngồi hay cử động rất khó. Bảo lão đút cháo cho chị thì lão bảo ngay câu: “Tự cầm lấy mà ăn.” Thật tình lúc đó chỉ muốn “vỗ” cho lão một phát.

Được cái thằng bé xinh xắn, đáng yêu. Tôi thì đặt tên cháu là Bảo Nam nhưng thế nào về đến nhà tên nó đã biến thành Hoàng Nam. Cháu được có 1,9kg nhưng trộm vía bây giờ đã rất kháu khỉnh rồi. Nghe lão kể về cảm giác làm cha nghe chừng cũng thú vị. Cũng biết xót tiếng con khóc, yêu môi con cười và cái khao khát nhất nhất bây giờ của lão là làm tất cả vì con. Cũng ra dáng làm cha ra phết. Đi làm về người còn đầy bụi bặm đã nhào vào đòi ôm con. Bác và chị không cho cũng giằng nghiến lấy rồi ví von kiểu trẻ con: “Ta về ta tắm ao ta. Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn” Chả ra làm sao…

Chuyện không sao nếu lão không đả động đến nhà mình. Mỗi lần nhắc đến lúa là lão giật mình thon thót vì cái tội chưa thổi vội ăn của lão. Lần đầu lão bỏ qua, lần hai lão cũng cười trừ nhưng lần ba lão lại quay qua bảo: “Ừ! Lúa non đấy thì sao? Lúa non đấy mà ông trồng được lúa nếp hẳn hoi. Ông trồng ngắn ngày tí thôi nhưng ông thu hoạch tốt. Còn hơn nhà ai sợ lại chẳng có bông. Thế thì chết!” Nghe giọng lão mỉa nhà mình nghe ghét thế.

Khà khà…nhưng nhà ta đâu dễ gì trúng kế điệu hổ ly sơn của lão. Tình hình ta là trồng lúa có khoa học. Cấy, gặt đúng mùa đúng vụ. Lão chớ ngồi đó rồi vội rung đùi.

Nhưng…tình hình là dạo này mình hay ngắm trẻ con. Hix...nhất là các cháu trai vì mình cực thích có “lúa nếp”. Nhìn Bon nhà chị Na cứ gọi là mê tít thò lò. Lại nhớ đến lời lão anh nhà mình: “Ừ! Lúa non đấy thì sao? Lúa non đấy mà ông trồng được lúa nếp hẳn hoi.”

…Xem ra nếu không được như lão chắc mình cũng buồn lắm chứ chẳng chơi…
Lại ước gì mình có cây lúa non…

ĐÊM!

Đêm, mưa rả rích. Cả ngày hôm nay cơn nắng oi nồng khiến mọi thứ đều trở nên ngột ngạt cho đến giờ chỉ được bù đắp bằng những giọt lớt phớt. Ngồi trong nhà nhìn ra con hẻm nhỏ và phía bên ngoài tường rào lại là một bức tường lớn. Hầu như cuộc sống đang dần thu hẹp lại chỉ có thế này thôi. Vẫn là đất trời mưa nắng thất thường vẫn là mình lãnh tất hậu quả nào là cảm cúm rồi nhức đầu rồi sưng viêm đủ cả. Kháng sinh được nhét vào người vô tội vạ gần 1 tháng nay. Khổ thân cái bao tử của mình.

Biên Hòa ít cảnh đẹp, chỗ mình ở lại càng không có. Cả ngày chỉ nghe tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rít ga của những chiếc xe 67 cũ kỹ và đằng sau là một thùng xe toàn là những thứ hầm bà lằng rau, củ, quả...vv Nhà gần chợ nên là chẳng bao giờ yên ắng được. Còn mình thì chỉ thích cái tĩnh lặng và một không gian đủ để tự nuông chiều bản thân. Lâu lắm rồi không được hưởng cái thú ngồi ở bờ kè ngắm thuyền bè, ngắm đèn và nghe sóng vỗ. Từng đợt sóng vỗ vào bờ kè lúc nhẹ nhàng êm ả, lúc dữ dội và có khi dâng cao và tràn cả lên bờ. Mình có cô bạn có cách xả stress rất thú vị là mỗi khi buồn, cô ấy vào siêu thị mua một ổ bánh mì, một lon Coca và linh tinh những thức khác xong ra bờ kè “Quất” hết chỗ đấy rồi về. Trông mặt thì cũng có vẻ mọi thứ đã qua rồi đấy nhưng chẳng biết trong lòng cô ấy thì như thế nào nhỉ? (Cái này có cả hai nghĩa cơ p:)

Ở đây mình chỉ thích mọi thứ về đêm, thật tuyệt! Đường vắng, không bóng người, xe cũng chỉ còn vài chiếc chạy lác đác. Lâu lâu lại có một chút trống choai rú ga rồi lặn tiệt vào bóng đêm. Hy vọng chú về đến nhà yên ổn vì mỗi lần thấy cảnh ấy mình toàn thốt lên: “Đi để mà chết à?” Nói xong biết là mình ác lắm đấy nhưng… “Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ”

Ngồi ở góc những cây xà cừ và thưởng thức cái gió đêm sao mà dễ chịu đến thế. Mình không thường ra đây ngồi vì ban ngày thì nắng, đến chiều các bà các cô ngồi buôn chuyện mà mình thì không có năng khiếu này, đến tối thì trẻ con tụ tập đánh cầu, đánh bài rồi đánh nhau nên là cũng chẳng có chỗ cho mình. Chỉ khi đêm về, khi tất cả từ trẻ con, người lớn, người già và cả cún trông nhà cũng ngủ rồi thì mình mới mò ra :”>.

Đêm nay, định là dắt xe vào phòng rồi sẽ đi ngủ nhưng khi đứng ở phía trong hàng rào nhìn ra, mình cảm tưởng như có một sự mê hoặc nào đó kéo mình ra đây. Con đường vắng ngắt, gió rít nhẹ, ánh đèn vàng chiếu xuống con đường khiến mọi thứ trở nên huyền hoặc hay có lẽ mình bất thường chăng? Ngồi ở đây, nhâm nhi chút bánh, chút nhạc, chút gió, chút se lạnh thì cảm thấy cái giây phút này thật tuyệt.

Tại nơi này chỉ gần một tháng trước thì mọi thứ còn vui vẻ lắm. Là những phút thư giãn cười nói của Mém, mình và mấy đứa em phòng bên. Tối tối lại kéo nhau ra đây hóng gió, hóng chuyện p:. Nơi chứng kiến chuyện tình không đầu không đuôi của bạn Mém và bạn Tâm cho đến bây giờ thì nó đang dần mất luôn khúc giữa. Thật là tội lỗi… Thế đấy mọi thứ đang dần trôi qua và những mối quan hệ những cái gặp gỡ chóng vánh rồi cũng sẽ theo thời gian mà đi. Người đi thì tình đi, những bữa tiệc tàn và giờ thì chỉ còn mình tôi ngồi đây mà nhớ…nhớ thật đấy! Mọi người thật là tệ, còn mình thì đáng thương vì lúc nào cũng là kẻ ở lại để rồi một mình nhìn những cảnh cũ, chốn cũ mà gặm nhấm nỗi buồn.

Nhưng ngẫm lại mình lại thích cái cảm giác cô đơn thế này mới hay chứ? Để mà nghĩ, mà suy mà được về với chính mình và được sống với những cảm xúc thật của mình. Là tôi dở hơi, ẩm ương…nhưng thế mới là tôi đấy.

Tớ nghĩ đến cậu. Úi dào…tớ lại nói chuyện thường ở phường mất rồi. Cậu dạo này làm tớ hơi bất ngờ. Tớ thì chẳng lạ gì cái chân đi của cậu nhưng lần đi này thì tớ cũng chịu cậu mất. “Cof goox” Hix…sao cậu lắm nghề thế? Mà cũng phải, cứ để cậu đi, đi đó đi đây, làm việc này việc nọ. Con trai phải thế mà nói chung là con người phải thế. Đi cho biết, đi để mà học, đi để mà trải nghiệm và đi để mà sau này khỏi đi nữa. Hj`… Cậu cứ sống cho thoải mái cái tuổi xuân này đi, tớ biết cậu còn chưa dừng lại đâu, cậu còn muốn đi những nơi khác nữa, xa hơn nữa vì nếu cậu cứ ở nhà và làm những công việc nhàm chán thì đâu phải là cậu :smile:. Nhưng rồi cậu phải dừng lại nhé! Và lo cho tương lai thôi. Cậu nói với tớ nhiều dự định lắm. Và tớ chắc là cậu làm được. Làm được. Chắc chắn thế. Cậu còn trẻ, hãy tận dụng hết cái thời gian này và cái nhiệt huyết này mà làm những gì mình thích và cho là cần, là đúng. Nhưng rồi tớ chỉ xin một điều: dù đi đâu, dù làm gì, dù như thế nào thì cậu vẫn hãy cứ là cậu. Cậu nhé!

Các em!Vân, Nhàn, Hồng Hà cố lên! Chị hy vọng các em sẽ gặp nhiều may mắn trong kỳ thi năm nay, hy vọng các em thực hiện được mơ ước của mình sớm nhất và không phải lãng phí chút thời gian nào. Một năm là bao nhiêu thay đổi, bao nhiêu cái trì hoãn vì thế hy vọng các em sẽ làm tốt nhiệm vụ của mình.

Còn tớ đây thì như thế nào? Chẳng muốn nói về mình nữa. Vì nói nữa thì thà tớ mang mười mấy tấn than ra chợ bán còn có lý hơn là ngồi mà vẽ ra chân dung tớ lúc này. Chỉ biết hơn chục ngày nữa tớ sẽ lên thớt cùng với các em lớp dưới. Thật là…Haizz```… Biết nói gì nhỉ? Cố lên ta ơi!!!



Ngẫm!

Thử nghĩ về lúc bạn đang thái một miếng thịt, bạn ra sức đưa con dao thật ngọt và thật mạnh để có một miếng thịt rời. Bỗng nhiên con dao trật hướng và đi thẳng vào tay bạn. Một đường cũng ngọt không kém phải không? Kết quả là bạn chảy máu.

Thế đấy. Lần sau hãy cẩn thận hơn nhé! Và bài học rút ra từ đây là: khi bạn quyết định ra tay thì hãy cẩn thận. Đừng mài con dao thật sắc và tự cắt tay mình. Đôi khi bạn cố làm tổn thương một ai đó nhưng bạn không biết rằng rồi sẽ đến lúc chính sự vô tâm của bạn sẽ làm tổn thương chính bạn.

Nói thì nói thế thôi nhưng tôi thì tôi vẫn thích câu: “Một người cả đời không đắc tội với ai thì có lẽ là sống thừa” Khà…khà…và tôi vẫn quyết định không để mình sống thừa và còn hạ à quên lên quyết tâm sẽ đắc tội thêm nhiều người nữa. Ôi! Cái thiện và ác trong tôi. Khi nào thì chúng có thể sống hòa thuận với nhau nhỉ?

Bật mí!
Tôi là chuyên gia mài dao đấy ^^~!

SỰ THA THỨ!

, ,

“Sự tha thứ là hương thơm mà hoa Violét để lại trên gót giày đã giẫm nát nó”
Mark Twain

Đây là điều đã xảy ra. Chúng ta tạo ra những quy tắc bên trong đầu ta về cách cư xử của người khác. Khi người ta vi phạm quy tắc, chúng ta ghét họ. Ghét họ vì họ lờ đi những quy tắc của bạn làm bạn khó chịu.

Hầu hết chúng ta đều cho rằng chúng ta có thể phạt người khác bằng cách không tha thứ cho họ - đó là: “Nếu tôi không tha thứ cho bạn, bạn phải chịu đựng”. Thật ra, chính tôi phải là người chịu đựng. Tôi bị đau bao tử, bị mất ngủ.

Lần tớ nếu bạn ghét ai đó thì hãy nhắm mắt lại và chiêm nghiệm cảm xúc của bạn. Hãy chứng nghiệm qua thân thể của bạn. Làm cho ai đó cảm thấy có lỗi là làm cho chính bạn đau khổ.

Con người làm cái họ phải làm, biết cái họ phải biết. Dù có làm cho họ cảm thấy có lỗi thì cũng chẳng có gì thay đổi – trừ việc nó làm bạn thêm phiền muộn. Mọi việc cứ theo cách của nó. Nếu một trận lụt ngập hết tầng hầm nhà bạn thì bạn có nói: “Mình sẽ không bao giờ tha thứ cho thời tiết” không? Nếu một con chim hải âu chụp lên đầu bạn thì bạn có ghét chim hải âu không? Vậy tại sao lại ghét người khác? Chúng ta đâu thể nào kiểm soát được người khác vì chúng ta cũng không kiểm soát được bão và hải âu. Vũ trụ không hoạt động dựa trên tội lỗi và sự buộc tội - đó là những cái chỉ do con người tạo nên.

Trong khi chúng ta nói đến sự tha thứ thì hãy tha thứ cho bố mẹ trước. Rõ ràng họ không hoàn hảo. Nhưng khi bạn còn nhỏ, cha mẹ bạn đâu có những quyển sách tâm lý dạy cách làm bố mẹ, và họ phải lo biết bao nhiêu việc khác ngoài việc nuôi dạy bạn! Dù họ có sai chỗ nào thì đó là chuyện quá khứ. Ngày nào bạn còn chưa tha thứ cho cha mẹ thì ngày đó bạn còn làm khổ cuộc đời mình.
  • Đau đớn là điều không thể tránh khỏi, nhưng có thể chọn lựa để không đau khổ.

(Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi – Tập III)

This Time! [MV]

,


I once promised myself that I will never love again
Grazing by of the parting memories
The trust that is now broken again
Upon pain and comfort I erased them

But ever since I first saw you
I began to get courage
When I rest against your shoulder,
My mind becomes comfortable
I want to stay like this forever with you babe

Maybe it will be different this time my love
Maybe it’ll be okay to trust you
Do you now understand my mind that
Never wants the love you show towards me to change?

I love you baby
And I need you babe
Without you the long period of loneliness will repeat itself
Please don’t ever change

My all, I’ll be the same

You don’t doubt me because you trust me right now
But I’m afraid of the times without you
When the night that’s been soaked in black passes
And the sun is shining in my windowsill
If you’re not there, I might cry again

Yes, I hope you don’t become a painful memory to me
Like the men that have grazed by me in the past
Please just hug me like this forever babe

Maybe it will be different this time my love
Maybe it’ll be okay to trust you
Do you now understand my mind that
Never wants the love you show towards me to change?

I love you baby
And I need you babe
Without you the long period of loneliness will repeat itself
Please don’t ever change

My all, I’ll be the same
You are the last hope left for me
The world without you will be like a terrible darkness
Please acknowledge my love towards you more
My love…

Maybe it will be different this time my love
Maybe it’ll be okay to trust you
Do you now understand my mind that
Never wants the love you show towards me to change?

I love you baby
And I need you babe
Without you the long period of loneliness will repeat itself
Please don’t ever change

My all, I’ll be the same


Bài hát được Play trên Radio một buổi chiều chủ nhật đầy nắng. Mình nhận ra giọng của Sohee -êm êm và dịu nhẹ..."Vâng! Em hy vọng rằng anh sẽ không trở thành ký ức đau đớn trong em...Chỉ cần ôm em mãi như thế này...Baby..." :smile:
Hết sốt rồi. Lang thang được rồi. Khi hết bệnh ta lại phải nghĩ đến những cái ta có thể làm được...Và...ta lại dậm chân tại chỗ. Vô lý đúng không?
Bình thường đi và từ từ mà làm. It's easy as 1,2,3,4...
July 2009
S M T W T F S
June 2009August 2009
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31