Thứ năm này là mình về nước. Hj.. Nghe như đang đi du lịch nước ngoài vậy. Mình cũng đi khá lâu rồi còn gì, phải về thôi. Bệnh thì cũng đỡ nhiều, còn chút tàn dư thì chưa biết bao giờ sẽ giải quyết hết. Mình biết bệnh của mình rồi cũng có ngày tái phát thôi nhưng hy vọng k quá sớm. Bé Trang lớn chút xíu nữa là phải thêm 1 nhóc nữa. Mà đau đớn thế này lo cho mình chưa xong thì làm thế nào lo cho 2 đứa đc.
Thời gian ở đây cũng thật nhiều kỷ niệm vui. Gặp gỡ nhiều cô dì chú bác vui tính. Mỗi mình là nhỏ tuổi nhất nên ai cũng gọi là Bống. Nghe cũng thân thương lắm. Vì nhỏ tuổi mà bị bệnh thế này ai cũng quan tâm, ai cũng hỏi han và theo dõi tình trạng bệnh của mình. Thật cảm ơn các cô các chú nhiều lắm. Người mình phải cảm ơn nhiều nhất chắc chắn là 2 anh em, anh Tấn và Hổ. Dù đó là trách nhiệm của 2 ng thôi nhưng nhờ 2 ng mà mình đỡ rất nhiều. Chắc chẳng ai ngờ mình đã đến cơ sở khám chữa bệnh mà VTV đã đưa tin là treo cổ bệnh nhân với giẫm đạp bệnh nhân, hành nghề mà k có giấy phép này. Thế mà ở đây thật là chiếc phao cứu sinh cho biết bao nhiêu người tưởng chừng như sẽ trở thành gánh nặng của gia đình. Những người liệt nằm trên giường 2 năm mà cuối cùng cũng tự đi lại trên đôi chân của mình. Điều đó thật là như được sinh ra lần thứ 2 trong đời. Miệng lưỡi thế gian thật độc địa. Báo chí, tivi toàn đăng sai sự thật, phóng đại sự việc. Nếu như ai chưa từng đến đây nếu đọc những tờ báo viết về nơi này chắc hẳn sẽ nghĩ nơi này đáng sợ lắm. Thế đấy. Mình đã đi ra từ hang cọp và lành lặn trở về đây. Chị Thảo, Hồng, Cương, bác Nga, My, Tân, cô Nhẫn, Hà, Nương, Lan, Đô, Vụ, Phương... Tất cả mọi người đều khoẻ mạnh ra về. Ai đã nói là nơi này thật đáng sợ chứ?
Khi về sẽ nhớ mọi người lắm đây. Tất cả cô chú bác ở lại thì cố gắng chữa khỏi rồi về. K có bữa tiệc nào k tàn, hy vọng tất cả mọi người đều khỏi hết và không phải quay lại nhà bác Thọ nữa.
Bác Thọ! Con mong bác sống trăm tuổi để cứu giúp nhiều người khác. Mọi người còn phải nhờ lộc nhà bác dài dài.
Tạm biệt chị Tâm và bé Duy yêu. Thật là vui khj đc ở với gđ chị. Sắp tới sjnh nhật Duy cô chúc Duy ăn nhjều, ngoan ngoãn, nghe lời mẹ. Con nhé!
Tạm biệt Hổ ế. Tớ tin cậu sẽ cưa đổ cô thư ký GĐ đó ^^ . Cậu là một lương y, chính là một lương y

.