Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

ANHSAOXANH

NinhGiaTrang, NinhGiaBao

Song: Memory (OST Chuyện tình mùa đông))

,

MY MEMORY
Nhạc Hàn.
Lời Việt: LinhNguyen

Người đã đi rồi. Anh đã đến nơi phương trời rất xa vời. Làm sao đến gần anh? Để một lần nhìn lại ánh mắt xa xưa, này người yêu ơi.
Người chẳng nói gì, dù lời nói yêu tôi, người hỡi. Chỉ ánh mắt thiết tha nhìn tôi, cho tôi bao ấm áp tình yêu, mãi lắng đọng trong tim.
Làm sao quên hình bóng anh trong trái tim của tôi, anh mãi luôn còn đây. Dẫu cho cuộc sống đã cướp mất anh đi.
Hỡi anh, giờ chỉ mình em lặng lẽ nơi đây để thấy tuyết rơi trong lòng. Và ngày xưa yêu dấu hãy ngủ yên, chìm vào trong cơn mê say. Để rồi chờ mong mơ đến...anh về bên...



Không thể diễn tả được cảm xúc mỗi khi nghe ca khúc này. Có lẽ đó là một cảm giác buồn da diết. Lần nào xem lại clip của phim lại thấy lòng mình nhói đau. Có gì đâu cơ chứ? Người khác sẽ cười và bảo đó chỉ là một bộ phim Hàn Quốc thôi mà. Ấy thế mà lần nào minh cũng khóc. Cứ lẳng lặng một mình ngồi xem rồi một mình quẹt nước mắt. Hồi học lớp 10 thì HTV7 chiếu phim này song song với Giày Thủy Tinh của VTV1. Đâu có được xem trọn vẹn, ở nhà mẹ với mấy nhóc thích coi Giày Thủy Tinh có mỗi mình là đòi xem Bản Tình Ca Mùa Đông. Thế rồi Giày Thủy Tinh hết và Bản Tình Ca Mùa Đông cũng hết. Chỉ kịp xem đoạn cuối Jun Sang và Joo Jin về lại bên nhau. Ghét cái bộ phim này quá đi, lấy biết bao là nước mắt của mình. :cry: Giờ xem lại trên mạng người ta dịch dở quá. Giá mà có bản gốc của HTV nhỉ?



Winter Sonata lãng mạng và cảm động quá đi. Ai bảo phim Hàn Quốc thì không thực tế chứ. Dẫu là không thực tế thì nó vẫn là một định hướng đúng đắn cho những tình cảm chân chính và tình yêu đích thực. Ít ra xem phim vẫn còn thấy ở mình một cảm xúc thật sự, người ta lấy được nước mắt của mình thì khác gì đã đi được vào tận đáy tim mình rồi.
Có một câu mà mình nghe rồi nhớ mãi ở phim này, là khi Joo Jin đưa Jun Sang đi tìm lại ký ức mà anh ấy đã quên. Về đến nhà Joo Jin an ủi rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, từ từ rồi anh sẽ nhớ lại. Nhưng khi Jun Sang ngủ Joo Jin một mình ngồi khóc. Lúc ấy cô ấy nói: "Tất cả những kỷ niệm em đều nhớ. Tại sao anh lại quên" Không hiểu vì sao mà nhớ mãi câu này thế. :frown: Và cả đoạn cô ấy nói: "Vì anh chưa thực sự yêu một người con gái. Và anh cũng không hiểu được cảm giác khi mất đi người thân yêu là như thế nào. Mọi thứ vẫn vậy và chỉ thiếu đó là hình bóng người ấy ở bên" Đúng là cảm giác ấy rất xót xa...
Hồi ấy chưa rành Internet như bây giờ, không thể lên mạng và search những thứ mình cần. Vì vậy mà phải vận hết khả năng để nhớ nhạc phim :smile: rồi ngồi viết lời Việt. Cũng thú vị vì mình không hiểu họ hát gì, chỉ dựa vào phim để viết lời. Thế mà giờ tìm lời Việt cho nó cũng thấy giống giống với lời của mình. Chắc đó là cảm xúc thực sự. Cùng cảm xúc thì sẽ cho ra những suy nghĩ giống nhau. Cũng không tệ lắm. p: Ít ra chị em cũng có cái riêng của mình. Mỗi đứa em ở nhà đều thuộc nằm lòng những bài mình viết lời. :smile: Chỉ riêng chị em mình biết thôi nhỉ? p:
Yêu "Winter Sonata" quá. :love:

Xì khói.com

Mấy ngày nay nó trở trời chưa từng thấy. Trưa thì nắng mồ hôi con, mồ hôi cha đua nhau chảy; đến chiều thì mưa tầm tã. Lúc 3h anh Mèo bảo đi lấy cho anh cái Main bảo hành ở Hoàn Long nửa tháng rồi chưa xong. (Cái thằng này chúa hách dịch ) Nhìn ngoài trời ái ngại quá vì nắng cứ gọi là chói lóa . Đến 4h thấy trời hết nắng con bé ấy xe phóng vù; đi được nửa đường thì tay lái tay lạy cầu cho nó đừng có mưa .

Mới có 4h mà cái dân Sài Gòn nó đi đâu mà đi khiếp thế. Đường cứ đông như là mắc cửi. Đã vội thì chớ lại còn chen chen giữa cái đám nhốn nháo ở CMT8 . Cái đường Sài Gòn càng ngày nó càng mọc thêm nhiều con một chiều. Gặp ngay con Nhỏ với cái khả năng nhớ đường tệ nhất quả đất này thì nó cứ gọi là đánh đố nhau . Ra đến được Nguyễn Thị Minh Khai thì ngơ ngác không biết rẽ trái hay rẽ phải. Ngáo ngáo nhìn thấy thằng Phong Vũ bên kia đường nên nhớ nhớ là thằng Hoàn Long nó nằm phía dưới. Mừng quá may mà còn nhớ đến đây.

Vào đến nơi thì bị nó đuổi ra: "Chị đứng ngoài chờ đi chưa đến lượt chị đâu" Nóng máu nhá, tui không có thấy ai xếp hàng ngoài này thì không đến tui thì đến ai??? Đã bảo là thằng này chúa hách dịch mà. Đi rửa mặt cho nguôi giận chứ sớ rớ đốt sạch chúng nó thì đi tù như chơi . Sau có chị kia nhìn xinh xinh chạy ra giọng nhỏ nhẹ: "Chị lấy gì vậy chị?" Tự nhiên nhẹ hẳn người. Ít ra cũng tuyển được cô dịu dàng như thế chứ.
Đưa cái giấy cho cái ông nội hồi nãy thì ổng bảo: "Chưa có nghe chị. Main em mang lên trung tâm bảo hành rồi mà họ làm không được nên hẹn chị hai ba ngày nữa quay lại em các cho chị cái khác"
.....
.....
..... A'''''''''''
Có án mạng xảy ra...

Băn khoăn lớn.

,

Sáng nay lên khoa gặp cô Nhung, hai cô trò ngồi nói chuyện. Ngồi nhìn cô làm sổ sách một hồi, xem lại chương trình HHHV 2008 đến phần thi ứng xử thì cô bảo sao cô hay khớp khi đứng trước những cuộc họp quan trọng hay những chương trình lớn. ^^! Hôm đi kể chuyện Bác Hồ, BGK hỏi cô về "Lao động kho báu ngàn vàng" thì cô lại trả lời quá chung chung không đi vào ý chính. Trong trường cô chăm lo đời sống sinh viên, lên kế hoạch đủ thứ kể cả việc lịch học. Sinh viên có chuyện gì đều lên liên hệ với cô nên cô nắm rõ tình hình của từng bạn. Cô bảo ở trường mình đa số sinh viên ra trường đều làm không đúng nghề. Người học thông tin cổ động quảng cáo thì ra trường lại đi làm du lịch, tiếp thị vv...Người học du lịch thì lại đi làm công ty quảng cáo. Dường như khi vào trường các bạn không nắm được ưu điểm của mình nên đăng ký những ngành học trái với sở thích cũng như nguyện vọng. Cô cũng muốn bày tỏ vấn đề này ra trong cuộc thi đó nhưng sao lại khớp nên quên mất.

Mình thì cho rằng hướng giáo dục của trường nói riêng và cả nước nói chung vẫn còn cái gì đó chưa thích hợp. Dù rằng tiêu chí giáo dục của nước ta là "Giáo dục toàn diện" nên hầu hết sinh viên mới bước vào ngưỡng cửa đại học, cao đẳng là đã được học những môn đại cương như: Triết học, cơ sở văn hóa, lịch sử văn minh thế giới, tư tưởng Hồ Chí Minh vv...
Nhưng thực sự là khi sinh viên vào trường đều náo nức được học môn chuyên ngành thì đến năm 2, năm 3 mới được học. Và có những chuyên ngành trong trường sinh viên học đến năm 3 rồi mà vẫn chưa biết được sau này mình sẽ làm gì. Ví dụ như chuyên ngành của mình. Mang cái tên "Quản lý văn hóa về mặt mỹ thuật" hay "Thông tin cổ động quảng cáo" thế thì chuyên ngành chính là gì? Mình được học đủ thứ: vẽ, trang trí, quay phim, chụp hình, viết báo, Photoshop, Corel...mà chung quy là phục vụ cho cái gì thì hầu như là sinh viên không tưởng tượng được. Đến khi đi thực tập thì rã ra; đứa thì đi thực tập ở nhà văn hóa, đứa thực tập ở các trung tâm, CLB; đứa thì thực tập ở các công ty quảng cáo, tổ chức sự kiện, thiết kế quà tặng đủ thứ trên đời. Cái háo hức ban đầu dần dần bị vụt tắt và tắt ngúm luôn trước thềm thi tốt nghiệp. Sinh viên năm 3 ra trường cốt lấy cái bằng rồi về kiếm việc gì đó làm để đảm bảo cuộc sống chứ không ai nghĩ đến đam mê của mình nữa.

Một cái quan trọng nữa là ngoại ngữ và tin học. Nhà trường bắt buộc sinh viên phải nộp bằng A tiếng Anh trước khi thi tốt nghiệp bằng không thì bị cấm thi. Điều mà mình biết được từ trước đến giờ là nếu thiếu môn hay thiếu bằng AV thì sinh viên vẫn có thể thi tốt nghiệp và bằng được giữ lại cho đến khi đã trả đủ số lượng môn học và bằng AV. Trường mình thì làm ngược lại và cái trái ngược đáng buồn nhất là tin học. Nếu như sinh viên tiêu chí hiện nay là tự học và cái các bạn cần là lượng kiến thức khổng lồ từ báo chí và mạng Internet thì đến năm 2, 3 mới được học "Tin học căn bản". Làm ở tiệm net mới thấy được cái bất cập là ở chỗ đấy. Hầu như sinh viên của trường ra mạng tìm tư liệu là không biết sử dụng máy tính. Đơn giản là Copy từ mạng và Paste sang Word để in ra mà hầu như là không biết. Chỗ này ới chị ơi copy cho em cái này copy cho em cái kia. Có khi nghe đâu đó "Chị ơi in cho em cái này" mừng quá vì tưởng đâu xuống là in luôn. Ngờ đâu vẫn phải đứng kè kè bên cạnh các bạn để copy giúp. Thử hỏi một lúc 20 máy, 20 sinh viên ra tìm tài liệu và ai cũng không biết gì thì những người làm ở quán net phải phân thân ra làm mấy mới kịp làm hết bằng đó công việc. Nhiều khi mệt quá đành bảo: "Thôi để mình chỉ cho bạn để lần sau đến còn biết mà làm chứ thật sự cũng không có thời gian để đứng đây copy cho các bạn từng chút một như thế này" Nói xong người hiểu thì thông cảm, người không hiểu thì bảo là làm phách, dạy đời. Ái ngại.

Nếu cải tiến được nền giáo dục hiện nay thì may ra mới có được một nguồn nhân lực thực sự có kiến thức chuẩn và đam mê cao. Nếu như nhà trường mà kết hợp được với các cơ sở mà sau này sinh viên ra trường làm việc để từ đầu năm học cho sinh viên tham quan và nắm bắt được công việc của mình sau này thì đỡ biết bao nhiêu tiền của bỏ vào để đầu tư cho việc ăn học, nếu như học xong mà cảm thấy không thích hợp rồi bỏ ngang thì có phải quá phí phạm thời gian và công sức sao?

Chính mình bây giờ gần ra trường rồi mà còn cảm thấy trống rỗng. Một tập hợp rỗng đang ám ảnh từng ngày, từng giờ. Một câu hỏi lớn trong đầu rằng: "Sau này mình sẽ làm gì?"....chưa có câu trả lời!!!

Yếu tim mà chết mất :(

Chiều ghé vào wallcoo thấy mấy hình mới nên nhá chị Nghé vào xem. Hai chị em hú hí một hồi chị bảo "Chị lười" :ko: nên thôi thì em làm vậy. Khổ cái là không có PS buồn hết sức. Lúc trước không bao giờ biết đường mà tìm cứ ỷ vào Dân nên giờ bảo đi tìm cái PS với key của nó thì ngại. awww
Vào google nó dẫn đến trang Trường Tồn. (Thằng này ngày trước toàn phim kinh dị. Nghe nói thế chứ chưa bao giờ dám vào. Nhát cáy chưa từng thấy. :eyes: ) Mò một hồi mới thấy chữ download + keygen :cat: xong nhấn vào ~~~> xuất hiện màn hình mới với lời đe dọa :yikes: :insane:







Má ơi làm như sau một tháng trời hì hục với 20 cái máy mình bị nhiễm cái bệnh dị ứng với virut hay sao í. Cứ nhìn ở đâu thấy cảnh báo virut là dựng hết cả tóc gáy lên. :cry: Chịu awww chả down điếc dì nữa. Nhịn đói skin mấy bữa dùng tạm bản mặc định này vậy :frown: .

Ông Mèo cứ làm mình sợ. Sợ đến nỗi tim đập thình thịch, bụng cứ buồn nôn luôn. Có cái Nero không cài được thôi mà cáu làm mình sợ quá :cry: :cry: :cry: . Làu bàu...:frown:

Thế mới thấy sức khỏe và tim của mình dạo này không được tốt. Cứ như vậy chắc yếu tim mà chết quá.rip Hix...Khó thở quá đi.

Song: Bad Day-Alvin & The Chipmunks



Bad Day, viết về một ngày xấu, một ngày tồi tệ, nhưng lại được đặt trong một nét giai điệu rộn ràng. Điều này giải thích tại sao Bad Day lại thành công đến thế khi giới trẻ khắp thế giới, hay cả chính bạn nữa, đều đã có lần nhẩn nha theo: “’Cos you had a bad day, you’re taking one down, you sing a sad song just to turn it around…”. Để làm ngày tối tươi sáng hơn với những giai điệu vui tươi?
Đúng. Để tự an ủi mình, hoặc đồng cảm với bạn mình khi gặp chuyện buồn hoặc ngoài ý muốn? Điều này cũng không sai. Và trong thời đại mà bạn trẻ luôn bị stress, luôn bị đặt dưới áp lực của công việc, của sự thôi thúc của việc chứng tỏ mình, ganh đua từng chút một thì stress, suy sụp… trở thành một tất yếu. Bad Day xuất hiện không phải như một lời than van, giận giữ, mà như một sự sẻ chia, làm cho những căng thẳng, suy sụp kia vơi bớt, và càng khiến người ta trở nên mạnh mẽ hơn sau Bad Day.


Where is the moment when we need it the most
You kick up the leaves and the magic is lost
They tell me your blue sky's faded to grey
They tell me your passion's gone away
And I don't need no carrying on

You stand in the line just to hit a new low
You're faking a smile with the coffee you go
You tell me your life's been way off line
You're falling to pieces every time
And I don't need no carrying on

Cause you had a bad day
You're taking one down
You sing a sad song just to turn it around
You say you don't know
You tell me don't lie
You work at a smile and you go for a ride
You had a bad day
The camera don't lie
You're coming back down and you really don't mind
You had a bad day
You had a bad day

Well you need a blue sky holiday
The point is they laugh at what you say
And I don't need no carrying on

You had a bad day
You're taking one down
You sing a sad song just to turn it around
You say you don't know
You tell me don't lie
You work at a smile and you go for a ride
You had a bad day
The camera don't lie
You're coming back down and you really don't mind
You had a bad day
You had a bad day

Sometimes the system goes on the blink and the whole thing it turns out Wrong
You might not make it back and you know that you could be well oh that Strong
Well I'm not wrong

So where is the passion when you need it the most
Oh you and I
You kick up the leaves and the magic is lost

Cause you had a bad day
You're taking one down
You sing a sad song just to turn it around
You say you don't know
You tell me don't lie
You work at a smile and you go for a ride
You had a bad day
You've seen what you like
And how does it feel for one more time
You had a bad day
You had a bad day
You had a bad

Lời Việt
Có những khoảnh khắc khi chúng ta cần đến nhất... ở nơi đâu..
Anh đá tung những chiếc lá dưới chân.. khi phép nhiệm màu vụt tắt
Người ta bảo tôi rằng bầu trời xanh trong anh đã chuyển màu tẻ nhạt
Người ta bảo tôi rằng niếm đam mê trong anh đã mất đi
Và tôi chẳng cần phải quan tâm thêm làm gì ..

Như khi tâm tư bạn bấp bênh rồi chỉ đạt được sự khởi đầu tầm thường
Gượng cuời nhạt với cốc cafe rồi quay lưng
Anh bảo với tôi rằng cuộc sống của mình đang chệch hướng
Rồi mỗi khi bạn gục ngã
Và tôi cần quan tâm thêm làm gì chứ ..

Chỉ vì anh bạn đã có một ngày không may thôi
Anh đang vượt qua khó khăn
Ngâm nga một điệu buồn chỉ để lòng trống trải
Anh cho rằng bạn không biết gì cả
Anh khuyên tôi đừng dối trá
Anh hành xử như không có gì chỉ để che giấu đi bản thân
Anh bạn đã có một ngày không may
Những gì đã qua đâu biết nói dối
Anh lại đang xuống dốc và thật sự chẳng màng đến
Anh đã có một ngày không may
Một ngày thật không may …

Chẳng sao cả ...
Anh cần ngày nghỉ với bầu trời trong xanh..
Nhất là khi họ cười nhạo những gì bạn nói..
Và tôi chẳng cần phải quan tâm đến chúng làm gì ..

Anh bạn đã có một ngày không may thôi
Anh đang vượt qua khó khăn
Ngâm nga một điệu buồn chỉ để lòng trống trải
Anh cho rằng bạn không biết gì cả
Anh khuyên tôi đừng dối trá
Anh hành xử như không có gì chỉ để che giấu đi bản thân
Anh bạn đã có một ngày không may
Những gì đã qua đâu biết nói dối
Anh lại đang xuống dốc và thật sự chẳng màng đến
Anh đã có một ngày không may
Một ngày thật không may …

Có đôi khi nguyên tắc cứng nhắc bị xáo trộn
Và mọi thứ gần như chệch hướng
Không nhất thiết đưa mọi thứ trở lại như cũ đâu
Chỉ cần bạn biết mọi việc đều ổn
Ôi .. sự vững vàng đó ..
Tôi không có sai đâu

Vì thế .. với niềm đam mê, khi bạn cần đến nhất
Cả bạn và tôi..
Anh đá tung những chiếc lá dưới chân.. khi phép nhiệm màu vụt tắt

Chỉ vì anh bạn đã có một ngày không may thôi
Anh đang vượt qua khó khăn
Ngâm nga một điệu buồn chỉ để lòng trống trải
Anh cho rằng bạn không biết gì cả
Anh khuyên tôi đừng dối trá
Anh hành xử như không có gì chỉ để che giấu đi bản thân
Anh bạn đã có một ngày không may
Anh biết rõ con người mình trước kia ra sao mà
Vậy sẽ ra sao nếu trải qua cảm giác ấy lần nữa
Anh bạn đã có một ngày không may thôi
Chỉ là một ngày không may
Thật không may thôi…

Song: Mưa đêm_B.O.M



Một mình dưới mưa, một mình nhớ em
Nhớ đến bao ngày tháng ta bên nhau
Và thầm ước mong sao bao đêm được có em
Giờ người đã xa…(Người đi xa mãi) để lại tiếng mưa
Với nước mắt bao đêm thầm giấu trong tim
Để lòng mãi mang bao yêu thương hoài chờ mong.

Và ngày đêm thương nhớ, và tình này dành trao em
Mưa hỡi mưa ơi sao mưa mang em mãi về đâu
Nước mắt trong đêm nghe sao như tiếng mưa
Nhớ em thật nhiều..và lòng mãi mong sao bao đêm được có em

Và ngày đêm thương nhớ, rồi tình này dành trao em
Bao giấc mơ qua trong đêm mang em sẽ về đây
Ấm áp yêu thương trong anh khi có em
Ngất ngây trái tim này dù những cơn mơ đêm mưa chợt vội tan.

Rồi người đã xa…để lại tiếng mưa từng đêm vẫn rơi…
Với nước mắt bao đêm thầm giấu trong tim
Để lòng mãi mang bao yêu thương hoài chờ mong...

Ẻm. ^^!

,

Hờ hờ...đi chơi được hơn tháng rồi, hình chụp cũng nhìn mỏi mắt rồi. :D Nhưng không hề để ý đến những tấm chụp bâng quơ, lúc mấy ẻm không làm duyên làm dáng nhìn cũng đáng yêu cực. :love: Hình chủ yếu là chụp lúc sớm nên thiếu nắng. Thêm một chút P/S vào là oki ngay. :yes:









Chả có gì cả.

,

Nếu mà đọc được thì đọc cho hết nhé.
Nếu một ngày bạn phát hiện điều mà bạn nghĩ là xấu lại xuất hiện gần với cuộc sống của bạn mà không có cách nào hóa giải. Hằng ngày bạn nhìn thấy và chịu sống chung với nó một cách bất lực. Điều đó thật tệ.
Tôi đã chẳng thể nói điều này với ai. Một đứa em của chồng sắp cưới thì tôi chưa có một lý do gì để nói vào lối sống của cậu ấy. Đúng là dù có cùng cha mẹ sinh ra thì mỗi người một tính, một cách suy nghĩ và tất nhiên dẫn đến một cách sống khác nhau.
Tôi đã đừng cãi vã với cậu ấy về nhiều chuyện. Mẹ bảo điều đó là nên tránh con ạ. Biết thế nhưng tôi vẫn không chịu được cái bản tính coi thường người khác và quá đề cao mình của cậu ấy. Bảo thủ và cố chấp dẫn đến hay bất đồng quan điểm giữa hai anh em. Tôi thì cho rằng không ai là hoàn hảo và sự biết của mỗi người là có giới hạn. Thế nhưng với cậu ấy dường như cái gì cậu ấy cũng biết rồi và cái gì cũng là đúng. Luôn luôn là đúng và bất chấp mọi cái để đúng. Với cậu ấy đấy là điều hãnh diện và tự hào. Nhưng với tôi, đó là sự coi thường người khác.
Tôi chứng kiến cậu ấy quen và tán tỉnh những cô gái, từng cô một, rồi cũng từng cô khăn gói ra đi. Người ta cho đó là sự kén chọn của cậu ấy. Tôi cho đó là sự không chín chắn và một thái độ coi thường tình cảm. Tôi thấy ai rồi cũng trở thành người yêu 3x7<21 của cậu ấy. Tôi thấy như thế là không đúng. Nói sao? Nhắc sao? Khuyên sao? Chả có ý nghĩa gì hết. Những cô gái lần lượt hỏi tôi: "Anh ấy là người như thế nào hả chị?" Tôi chỉ biết nói: "Em hãy làm những gì lý trí mình mách bảo. Đừng quá nghe lời con tim em ạ." Không thể nói trắng ra, cũng không thể giấu nhẹm mọi thứ. Chúng tôi cùng là phận con gái với nhau. Chúng tôi phải bênh nhau phải không?
Nào ai có hiểu cho con gái là một chuỗi yếu mềm. Anh nói những lời yêu thương anh phải có trách nhiệm. Nếu anh không có chìa khóa để mở trái tim người ta xin anh đừng khóa trái nó. Nếu không phải là anh cũng đừng làm người đến sau phải đau khổ để tìm cách tìm một khoảng trống trong tim người con gái ấy, nơi mà anh nhét đầy những nghi ngờ, những oán trách.
Giờ thì cậu ấy đang quen một người con gái khác. Và giấu nhẹm mọi thứ về cô ấy ngoài việc cậu ấy bảo cô ấy đẹp, cao ráo, tóc dài, con một, nhà ở quận Hoàn Kiếm, giỏi hót tiếng chim. =_+ Gọi điện đến lần nào cũng đổi một giọng nói =_+. Có hôm tôi xuýt buộc miệng nói: "Giọng con này lúc trầm lúc bổng heng" Nói như dân gian thường nói là: "Giấu như mèo giấu cứt". Kể từ đây lúc nào cậu ấy cũng chỉ chăm lo cho mối tình của cậu ấy. Tốt thôi. Nhưng thì sao? Thức đến 2h sáng để chat nhưng máy móc thì rối tung lên mà cậu ấy cứ nhởn nhơ như thế. Nói sao? Bảo sao? Nhắc nhở sao?
Bỗng nhiên thấy mình mâu thuẫn từ chính bản thân người khác. Tôi cũng thật là vô lý. Nhưng là thế đấy. Tôi muốn quan tâm hơn và nói rõ cho cậu ấy những điều này. Nhưng một người bảo thủ liệu có chịu nghe những điều không hay về chính bản thân mình??? Vì thế...như anh bảo: "Kệ xác nó. Sướng thì hưởng khổ thì cũng ráng mà hưởng vậy"...
July 2008
SMTWTFS
June 2008August 2008
12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031