Skip navigation.

Log in | Sign up

baby_love

Never give up

Ta quay lại..

Tự nhiên thấy buồn buồn, vào lại mail, thấy mình còn cái blog này!Ghé qua chơi 1 tý, đọc lại những gì đã qua, thấy mình cũng nhảm thiệt!
Giờ khác xưa quá rồi, bạn bè cũng khác, người bỏ ta đi.Chẳng hiêủ vì sao, có lẽ người ta đã ko còn muốn nhớ mình nữa rồi!
Thấy buồn,nhưng biết làm gì hơn đây???
Ta vẫn sẽ là ta, như thế tốt hơn nhỉ

Chán

Cuộc đời sao mà chán wá!
Cảm thấy chán wá đi!
Công việc:Nói chung là tạm ổn!Khi thì ko có gì làm!Ngồi đọc báo chơi!Khi thì chạy vắt giò lên cổ!Nhưng vẫn thấy vui!Nhưng...
Cũng vì cái nhưng này mà làm nó chán!Ghét nhất là làm việc chung với ng thân!Việc gì cũng bị soi mói,dò xét!Làm gì cũng phải ý tứ!Xem có phật lòng ai ko!Sao mà chán thế!
Chẳng lẽ nó zui zẻ với mọi ng cũng ko đc hay sao?
Lẳng lơ 1 chút(ÀH ko!Nói chuyện nhẹ nhàng,cười đùa với ng khác phái thì có phải gọi là lẳng lơ ko)mà có thì đã sao!Nó chưa có chồng,cũng chưa có ng iu thì ai dám nói gì nó!Thế mà vẫn có ng nói!Thật ko hiểu!Ăn ở không rảnh wá hay sao mà lại đi nói xấu nó chứ!Nó thật bực và chán!KO làm đc cái gì theo ý của mình cả!Bgiờ nó thật sự chán lắm rồi!THà cứ như trước đây!Đi học rồi về nhà!Ko phải lo nghĩ gì!Cũng không phải sợ ng khác buồn!CŨng chẳng bị ai la mắng hết!

Vì lòng người ta là ...GIẤY

Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần nga o du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay, trước khi chết có trăng trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ 7x7 là 49 ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ 3 ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Bỗng dưng 7 ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy búa, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần 2000 năm để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”.

Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (2 con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên “tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực “phụ giúp” vợ mình...

Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của 2 vợ chồng đã có “kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai 3 tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%... Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...

Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng... và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”...

Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy... Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy...

Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư? Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa.

Come back!

Đã gần 1 năm rồi tui mới way lại cái blog này!Những tưởng đã wên!Ai ngờ...

Chả bít viết gì!!!

Chỉ bít chúc tất cả mọi ng luôn vui vẻ!

Happy weekend!

Sn sớm!!!

Sn sớm!!! magnify
Tối hum wa đc ăn sn sớm!!! Cũng vui vì bạn bè còn nhớ tới mình!!!Nhưng nghĩ lại vẫn thấy bùn...

Đã hẹn nhau là 6h30 ở đầu cầu.Nó đi trễ vì bận mua rượu Sôchu cho mấy ng trong cty!!!

Kém 15 nữa 7h!

Nó đến chỗ hẹn vẫn chưa thấy ai!

Nghĩ chiện cũng bt!Vì tụi bạn nó hay chơi giờ dây thun!Móc dt ra gọi!!!

Hic! Gọi cho con Nhung thì nói là chờ thằng Luân!!!

Gọi cho con Phúc thì đang dạy!

Gọi cho con Oanh thì...nói là ko bít và cũng ko mún đi!Lúc đó nó thật sự rất shock!!!

Mún về ghê lun!Nó thấy bùn wá!Ko hỉu vì sao n'c mắt chảy ra nữa!!

Đã lâu rùi nó ko khóc!!Vậy mà....

Chẳng lẽ nó ko đáng để bạn nó đi sn nó hay sao?

Nếu thế thì cần gì phải rủ nó làm gì!!!

Nó chẳng hỉu nữa!!

Cũng chẳng suy nghĩ gì!!!

Lúc Oanh chạy lên!Nó rất bùn!Cứ tưởng là ko nc lun chứ!Vậy mà ko hỉu sao nó wên mất tiu!!!

Và buổi tối hum wa nó thấy rất vui!Thằng wằm ăn hết cái bánh kem lun!

Còn 9 nổ thì tự nhiên đi mua 5 cây bông về tặng nó!!!

Hum wa có phải là sn nó đâu chứ!!!Cần gì fải tặng hoa chứ!!!Ăn nhậu là đc rùi!!!

Hehehe!!!Nó rất vui!!!

Dù gì đi chăng nữa,dù tụi nó có nghĩ gì đi chăng nữa!!!

Đám 5 đứa tụi bây vẫn là bạn của nó!!!Bạn àh!!!

Cảm ơn chiếc nhẫn và con rùa nghen( Hết chỗ ngủ lun rùi)

Cám ơn về tất cả!!!

Cổ tích 2009_Bảy chú lùn và nàng Bạch Tuyết!

Cổ tích 2009_Bảy chú lùn và nàng Bạch Tuyết! magnify

Ngày xửa ngày xưa, tại xứ sở nọ, có một vương quốc thịnh vượng và thanh bình. Mùa đông năm đó, tuyết rơi trắng như bông. Hoàng hậu của vương quốc ngồi đan bên cửa sổ...

"Ái dồi ôi" - Bổng hoàng hậu kêu thất thanh và vứt mạnh kim đan ra phía trước. Bà bị kim đâm vào tay. Cũng phải thôi, vì từ bé đến giờ, sống trong nhung gấm, người hầu kẻ hạ xung quanh, có bao giờ phải đan đâu. Bà đau, đau lắm. Một giọt máu từ tay bà rơi xuống tuyết, tuyết phủ che mất. Một giọt nữa, lại bị tuyết che. Tức mình, bà nặn máu cho ra. Máu hoà xuống tuyết, đỏ lòm. Hoàng hậu liền ước : “Sau này mà có một người con gái da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun thì sướng nhờ”. Nghĩ vậy, bà mỉm cười, và kéo vua cha vào phòng ngủ...

Chín tháng sau, hoàng hậu sinh được một cô con gái giống y như mong ước. Da cũng trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun, và răng thì vàng khè. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bạch Tuyết vừa được sinh ra thì bà mất, hưởng thọ 35 tuổi và an táng tại quê nhà.

Một năm sau, vua cha lấy vợ mới. Bà này đẹp, nhưng kiêu. Ngày nào bà cũng soi gương và hỏi:

“Gương kia ngự ở trên tường.
Nước ta ai đẹp được dường như ta.
Ta là hoàng hậu kiêu sa.
Gương mà nói xấu là ta đập liền”.
Gương đành trả lời: “Thưa hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất trần đời”. Nghe vậy, hoàng hậu sướng rơn.

Bạch Tuyết càng lớn càng xinh đẹp, nhất là khi nàng không cười. Mỗi bước chân nàng đi, hoa trái như tươi hơn, chim chóc như hót hay hơn, và không gian tràn ngập tiếng vui cười. Năm lên bảy, Bạch Tuyết bắt đầu đẹp hơn hoàng hậu, giờ đã bước vào tuổi lục tuần.

Vào một ngày nọ, như thường lệ, vừa tỉnh giấc, hoàng hậu hỏi ngay gương thần. Nhưng lần này, gương đã trả lời: “ Xưa kia bà đẹp nhất trần. Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn”. Nghe gương trả lời, hoàng hậu giận tím người. “ Này thì đẹp này, này thì đẹp này”, hoàng hậu vừa gào, vừa đập bôm bốp vào gương. Đập chán, bà liền cho gọi người thợ săn giỏi nhất của vương quốc đến và ra lệnh: “Nhà người hãy đem con Bạch Tuyết xấu xí vào rừng, treo nó lên cành cây, và moi tim gan của nó về đây cho ta xào cần tỏi. Mau!”.

Người thợ săn vâng lệnh và đem Bạch Tuyết vào rừng. Khi ông rút dao ra, Bạch Tuyết liền khóc lóc thảm thiết:

Bác tha cho cháu bác ơi
Cháu xin ở lại rừng chơi suốt đời
Bác về nói với bà ta.
Bác vừa giết cháu chẳng tha cho về.
Tim thì bác mổ lợn xề.
Gan, bác bắn hoẵng mang về lập công”.

Động lòng, người thợ săn tốt bụng liền thả cho Bạch Tuyết chạy đi, rồi ồng quay trở lại lâu đài với bộ lòng lợn rừng trên tay...

Lại nói về Bạch Tuyết. Được người thợ săn thương tình, cô chạy một mạch không thèm ngoái lại vì sợ ông đổi ý. Cô cứ chạy, chạy mãi. Thú rừng gào rú xung quanh cô. Gai rừng cứa khắp người cô. Không biết cô đã phải đau đớn thế nào, chỉ biết rằng sau này thì thân thể cô chằng chịt sẹo.

Chán nản, Bạch Tuyết bắt đầu khóc. Cô khóc thương người mẹ quá cố. Cô khóc giận người cha nhu nhược. Cô khóc hận mụ dì ghẻ độc ác. Và cuối cùng, cô khóc vì sợ. Không sợ làm sao được, khi bầy thú hoang chạy xung quanh cô cứ liếm mép quèn quẹt. Cô cứ chạy như vậy không biết đã bao xa, vượt qua bao con suối, leo qua bao ngọn đồi. Thế rồi, đến lúc tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, bỗng trước mắt cô hiện ra một ngôi nhà nhỏ. Mừng rơn, Bạch Tuyết hét to: "Y.a.h.o.o!!!!!!!, sống rồi".

Từ từ, thận trọng, Bạch Tuyết tiến lại gần ngôi nhà. "Cộc... Cộc...Cộc", cô gõ cửa. Không có tiếng đáp lại. "Kịch...Kịch...Kịch", Bạch Tuyết gõ to hơn. Không gian vẫn im lặng như tờ. "Uỳnh...Uỳnh... Uỳnh", lần này, lấy hết sức bình sinh, Bạch Tuyết mắm môi mắm lợi đạp cửa. Chỉ có tiếng ẳng của một con chó hoang giật mình kinh hãi. Bạch Tuyết thử đẩy cửa. "Xời, thế mà cứ tưởng là có khoá", cô nói thầm vì cửa mở toang. Trước mắt cô hiện ra một cảnh tượng kỳ thú mà có nằm mơ cô cũng chẳng bao giờ hình dung ra được. Đồ vật trong nhà, cái gì cũng bé tẹo, mà loại nào cũng có 7 thứ...

Trong khu rừng này, không có một bóng dáng người qua lại, ngoại trừ 7 người đàn ông tí hon, hay còn gọi là 7 chú lùn. Thường ngày, cả 7 chú lùn đi làm từ sáng sớm, sau khi đã chuẩn bị cơm nước đầy đủ cho bữa tối. Họ làm cửu vạn tại một thị trấn cách đó không xa. Hôm nay, họ về muộn hơn thường nhật. Từ xa, cả 7 chú đã nhận thấy nhà mình có điều gì khác lạ so với mọi ngày. Cửa giả thì mở toang. Khói thôi toả lên từ mái bếp. Và chao ôi: thú dữ đứng xếp hàng trước cửa. Bước vào căn phòng, sự xáo trộn đầu tiên đập vào mắt các chú lùn là bàn ăn của họ.

" Ai đã uống chút nước của tôi vậy?" Chú lùn thứ nhất kêu to.
" Còn ai đã dùng chút cơm của tôi?" Đến lượt chú thứ hai ngạc nhiên.
" Ai đã ăn chút rau của tôi?" Chú lùn thứ ba thốt lên
" Và ai đã xơi hết thịt của tôi?" Cuối cùng chú thứ bảy cất tiếng.

Cả bảy chú lùn đứng đưa mắt nhìn nhau. Vậy là tối nay phải ăn mì tôm rồi. Bỗng một chú hét lên: " Phòng ngủ của tụi mình đang có người trong đó". Không ai bảo ai, tất cả cũng lao vào. Và cũng không ai bảo ai, tất cả đều dừng lại trước cửa.
" Chả phải em sợ đâu, nhưng anh là anh cả, anh vào trước đi, bọn em đứng ngoài cảnh giới". Chú thứ bảy nhìn anh trai, đồng thời đẩy mạnh anh vào phòng...
Người anh cả bước vào phòng với chiếc cời lò trên tay. Từng bước, từng bước, chú thận trọng đi vào. Không gian im lặng đến nghẹt thở... Bỗng uỳnh. Chuột chạy loạn xạ. Chiếc cời lò rơi từ trên tay chú xuống đất lúc nào. Cảnh tượng trước mắt làm chú sững sờ, quên cả đau đớn do bị cời lò rơi vào chân. Một cô bé đẹp như thiên thần, đang nằm ngủ trên 7 chiếc giường được nàng ghép lại. Khuôn mặt cô mới thánh thiện làm sao, nếu không để ý đến gợn thịt nhỏ còn vương trên mép. Nụ cười trên môi cô càng làm cho khuôn mặt của cô thêm phần rạng rỡ. Tuy nhiên hai nắm tay cô thì lại đập liên tiếp xuống giường. Có lẽ cô đang trải qua một giấc mơ đầy biến động.

Trong cơn mơ, Bạch Tuyết thấy mình đấm túi bụi vào mặt hoàng hậu. Chịu không nổi, hoàng hậu ngã cái rầm làm cô giật mình tỉnh giấc.

“A a a....... Mẹ ơi cứu con”. Bạch Tuyết hét lên hoảng loạn khi thấy 7 người đàn ông có bộ mặt cười đang ngó mình trân trân. Rồi tiếng hét cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi lại vút cao. Được một lát thì tắt hẳn. Lúc này, thay vì sợ hãi, cô bắt đầu thấy tò mò với 7 con người trước mặt. Hơn nữa, cả bảy chú lùn đều tỏ thái độ rất thân thiện khiến cô cảm thấy họ thậm chí còn đáng yêu nữa là đằng khác, nếu không kể tới đôi lúc có chú lại nghiến răng ken két vì quá đói. Dần dần họ đã làm quen được với nhau.

Cuộc sống êm ả cứ thế trôi qua. Hàng ngày, Bạch Tuyết làm Ô sin quét dọn nhà cửa, nấu cơm đun nước, giặt giũ quần áo trong khi 7 chú lùn đi làm cửu vạn ở làng bên. Tối đến, họ cùng đánh chắn. Cả 8 người đều cảm thấy rất hạnh phúc...

Về phần dì ghẻ, đinh ninh rằng mình đã được ăn tim gan Bạch Tuyết, bà ta không thèm ngó ngàng tới gương thần. Một hôm, nhân dịp sinh nhật lần thứ 70, bà mới lại lôi gương ra và bắt đầu hỏi:

“ Gương kia ngự ở trên tường
Nước ta ai đẹp được dường như ta...”

“ Xưa kia bà đẹp nhất trần
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn
Nàng ta ở khuất núi non
Tại nhà của bảy chú lùn xa xa”

Gương thần trả lời. Và đây cũng là lần cuối cùng người ta nhìn thấy gương thần vì ngay sau câu trả lời đó, dì ghẻ vớ lấy gương và lẳng vèo ra ngoài cửa sổ vỡ tan tành.

Ngay sau đó, dì ghẻ nhằm hướng nhà của 7 chú lùn thẳng tiến, sau khi đã hoá trang thành người bán hoa quả rong với hai gánh táo trĩu nặng trên vai.
Một ngày kia, trước cửa nhà của bảy chú lùn xuất hiện một bà lão với một quả táo duy nhất trong đôi quang gánh của mình. Để có thể đến được nơi, dì ghẻ phải chén dần chén mòn số táo mình mang đi. Còn quả cuối cùng, bà ta bơm thuốc độc vào một nửa rồi mang đến chỗ Bạch Tuyết:

- Hỡi con gái xinh đẹp của ta. Ta mang cho con quả táo này để con ăn cho thêm phần rạng rỡ.

- Thần kinh à? Dở hơi à? Điên à? Trời không mưa sao mặc áo mưa? Bạch Tuyết đáp. Ai là con gái bà? Còn táo thì thôi khỏi, bảy chú lùn dặn rằng không được ăn đồ của người lạ.
- Cô sợ táo có thuốc độc ư? Đừng nghĩ thế phải tội, cô gái. Bây giờ thế này nhé. Ta sẽ ăn một nửa, và đưa cho con một nửa. Vậy là OK rồi chứ gì?
- Thế thì quý hoá quá. Cho cháu nửa ngon ngon kia kìa.

Vừa ăn dứt miếng táo, Bạch Tuyết giật giật mấy cái rồi ngã lăn xuống đất, và dì ghẻ, bà ta cũng giật giật mấy cái vì đau khi bị Bạch Tuyết tóm lấy tóc trước khi ngã. Đau, nhưng dì ghẻ sung sướng lắm. Làm sao mà không sung sướng cho được, khi giờ đây bà đã không còn đối thủ về nhan sắc. Hạnh phúc tuyệt đỉnh, bà chạy một mạch về lâu đài, băng băng qua những con suối, nhảy vút qua các khóm bụi rậm, và giành giải nhất cuộc thi marathon vượt rào đang tình cờ được tổ chức trong vương quốc...

Hôm nay, khác với mọi ngày, bỗng nhiên cả bảy chú lùn đều cảm thấy trong lòng có điều gì bất ổn. Tình trạng vẫn không khá hơn, sau khi cả bảy chú đã xơi gọn 7 gói xôi to vì ngỡ rằng mình đói. Trên đường về, khung cảnh dường như khác thường hơn. Thú rừng chạy tung tăng khắp nơi vì không còn lo bị những viên đạn được bắn ra từ súng săn của một ai đó nấp trong nhà. Còn chim chóc thì đậu kín trước sân. Thường ngày lấy đâu ra chim do chúng sợ sập bẫy của Bạch Tuyết đặt trước cửa nhằm cải thiện bữa ăn. Bảy chú lùn linh cảm thấy một điều gì chẳng lành khi tiến đến gần ngôi nhà. Bỗng một tiếng rú vang lên, tiếp theo là 6 tiếng rú khác: Họ nhìn thấy Bạch Tuyết nằm sõng xoài bên cửa ra vào, và trong tay nàng là một nắm tóc...

Biết rằng Bạch Tuyết đã bị dì ghẻ hãm hại, bảy chú lùn đau đớn lắm. Từ đây, cơm nước chẳng ai lo, áo quần không ai giặt. Họ khóc ròng rã ba ngày liền, đêm vẫn đi ngủ. Họ muốn chôn cô, nhưng khi thấy sắc mặt cô vẫn ửng hồng như lúc còn sống thì lại không nỡ. Họ đặt cô vào trong một chiếc quan tài bằng thuỷ tinh trong suốt, khắc tên cô bằng chữ vàng, và ghi rõ cô là một nàng công chúa. Họ mang quan tài cô lên núi rồi thay phiên nhau ngày đêm trông giữ. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, Bạch Tuyết nằm trong quan tài vẫn tươi tỉnh như khi chưa nằm trong quan tài. Da nàng vẫn trắng như tuyết, tóc vẫn đen như gỗ mun, môi vẫn đỏ như máu, và răng thì vẫn vàng khè...

Một ngày nọ, có một hoàng tử tình cờ đi ngang qua. Biết được câu chuyện do các chú lùn kể lại, hoàng tử xin được mang nàng về để nhìn cho sướng. Được các chú lùn đồng ý, chàng bảo thị vệ khuân quan tài thuỷ tinh xuống núi. Bỗng nhiên, một người thị vệ vấp phải rễ cây khiến cho quan tài bị xóc mạnh. Miếng táo trong miệng Bạch Tuyết văng mạnh ra ngoài. Bạch Tuyết sống lại, và thay vào đó là một chú chó chết nhăn khi đớp phải miếng táo đó.

Nghe hoàng tử kể lại đầu đuôi câu chuyện, tất nhiên là sau khi đã thêm mắm thêm muối cho tăng phần sinh động, Bạch Tuyết liền đồng ý theo hoàng tử sang Đài Loan về ra mắt nhà bố mẹ chồng. Lễ cưới được tổ chức vô cùng sang trọng. Trong số khách mời, có cả mụ dì ghẻ độc ác. Vừa nhìn thấy Bạch Tuyết, cơn tức giận dâng trào, mụ liền ngã lăn ra chết

Tuy sống trong hạnh phúc bên hoàng tử, Bạch Tuyết vẫn không quên bảy chú lùn. Nàng xin phép chồng đón bảy chú về cung và tìm được bảy cô lùn giúp các chú an hưởng tuổi già. Họ đã cùng ở bên nhau cho đến cuối đời

25 chứng "bệnh dzâm" trên blog !!!

1. Không viết blog, nhưng suốt ngày lang thang đọc blog của người khác, gặp bài hay thì đắc chí cười một mình, cái ấy gọi là thị zâm.




2. Rình mò blog người khác, đợi có entry mới là nhào dzô xé tem, giựt tem gọi là hiếp zâm.




3. Viết blog có dính dáng đến một blog khác, hai blog khen lẫn nhau, đặt đường link tới nhau, rồi tâng bốc lẫn nhau, dùng avatar của nhau gọi là thông zâm.




4. Ngày nào cũng viết blog, có khi lên tới 2-3-4 entries một ngày, không viết không chịu được gọi là cuồng zâm.





5. Viết blog chỉ cho riêng mình, không cho bất kỳ ai đọc, kể cả người trong friendlist của mình gọi là thủ zâm.



6. Viết blog mà hay sử dụng những từ ngữ có tính kích thích và khiêu gợi sự tò mò và trí tưởng tượng của người đọc gọi là thư zâm .





7. Viết blog, rồi gửi link cho mọi người trong YM list, gửi lên forum, đi spam quảng cáo, la liếm tè le khắp nơi gọi là mại zâm.





8. Viết chưa xong một entry trong blog, rồi đề hàng chữ "to be continued" hay "đang edit" để câu khách gọi là mãi zâm.





10. Để avatar toàn những ảnh "lừa tình", đã qua chỉnh sửa photoshop vài chục bận cho giống diễn viên điện ảnh, nhằm câu khách vãng lai gọi là khiêu zâm.





11. Đổi blast, đổi theme và đổi avatar liên tục trong ngày gọi là bạo zâm.





12. Chủ nhân blog, đôi khi add rồi remove, remove rồi lại add những người trong friendlist gọi là loạn zâm.





13. Suốt ngày tốn thời gian đi comments linh tinh cho các blogs khác gọi là hoang zâm





14. Copy blog của người khác đem về blog của mình mà không hỏi chủ nhân một tiếng gọi là quỵt zâm.





15. Viết blog rùi tự nghĩ mình là hotblog gọi là ý dâm.





16. Viết blog rùi tự tung hê mình lên là hotblog gọi là khẩu zâm





17. Viết CM trong blog la to: "cưng cưng iu iu" để tăng số lượng CM gọi là kích zâm





18. Có nhiều entry mới, cực hay, cực đỉnh, cực chất lượng gọi là đại zâm





19. Vô CM mà chỉ có tem, hay wá, wá hay, hihi, haha, hehe, cụt ngủn gọi là tiểu zâm





20. Đọc blog người thương, đêm về wet dream mây mưa ân ái ta nói đó là mộng zâm !!!...





21. Viết blog xong òi ép buộc người khác zô còm men, ai zô coi mà ko còm thì chửi là thú đội lốt người blah blah blah ... đó gọi là cưỡng zâm.





22. Zô blog người ta đọc òi phủi đít đi ra kiếm blog khác đọc tiếp hem thèm còm hay chào hỏi hun hít chút đỉnh, cái đó gọi là thưởng zâm





23. Đi za đi zô entry này chỉ để ngắm hình mình òi đòi để hình này bỏ hình kia ròai tự sướng tự fê, cái đó gọi là ảnh zâm.





23. Tập tành vô blog chơi, lâu ngày ghiền viết blog lun gọi là nhiễm zâm.




24. Viết blog lâu ngày có tiến bộ gọi là ngấm zâm còn không tiến bộ nổi thì gọi là ngâm zấm...





25. Đọc entry nì xong, khoái quá, cứ phải chui ra chui vô đọc hoài, mệt, kêu bằng khổ zâm


♥?♣♠>.<truongton>.<♥?♣♠ (Dấu hỏi là gì nhỉ? ☻)

Vacation

Lâu rồi ta ko được thoải mái như thế này!

Nghĩ ngơi sau những ngày làm việc mệt mỏi

Thật sung sướng và sảng khoái!

Chẳng muốn về nhà 1 tý nào hết!Chỉ muốn ở lại đây mãi thôi!

Trời Đà lạt se lạnh và lất phất những giọt mưa ,khiến lòng ta cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn!

Lạnh 1 phần vì thời tiết và 1 phần vì thiếu vắng1 vòng tay

Cô đơn vì ko có ai chia sẻ!!!Hix hix hix…

Nhìn mọi ng tay trong tay sao mà thấy bùn wá!!!Huhuhu…

Nhưng thui!Đã đi chơi thì phải chơi cho hết mình thôi!!!

Tiến lên nào!Cười lên nào!!!
Photobucket Hok den noi nao!hehe
Photobucket Nhin minh cung ngau lam chu bo

Photobucket Hoa dep hay ng dep z ta?
Photobucket
Photobucket(Sep tui) Photobucket 4 con bird bi gay canh
Photobucket

Iu 1 người...

Iu 1 người... magnify
Yêu một người là chấp nhận bước đi khi người ấy không cần mình nữa ...

Yêu một người là chấp nhận buông tay người ấy ra khi người ấy muốn nắm chặt lấy một bàn tay khác .

Yêu một người là chấp nhận lừa dối người ấy rằng tình yêu của mình chấm dứt để cho người ấy không phải bận tâm suy nghĩ ..

Và yêu một người là chấp nhận thay thế những giọt nước mắt bằng tất cả nụ cười của mình cho dù con tim mình có đớn đau bao nhiêu ...



Y...........................
.............Ê......................
.......................U.....................
...............................?.........................

Và.......

E cũng iu 1 người!

Nhưng bây giờ đã là quá khứ!

Một quá khứ bùn!!!

Và e đã cố wên,nhưng sau vẫn thấy nhớ!!!

Nhớ da diết,Nhớ cồn cào!!

____________________

:.♥.:Không Thương :.♥.:


:.♥.: Không Nhớ :.♥.:


:.♥.: Không Mơ Mộng :.♥.:


:.♥.:Không Buồn :.♥.:


:.♥.: Không Chán :.♥.:


:.♥.:Lệ Không Rơi :.♥.:


:.♥.:Không Yêu Ai Cả :.♥.


:.♥.:Lòng Băng Giá :.♥.:


:.♥.: Không Nhớ Ai Cả :.♥


:.♥.:Hồn Tự Do :.♥.


♥Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao....................................... ♥


Có cuộc đời nào chẳng xuống thấp lên cao............................. ♥


Có đôi môi nào chưa rung lên vì tiếng nấc.............................. ♥


Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc............................ ♥


Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi......................................... ♥


Và từng chiều anh cảm thấy đơn côi...................................... ♥


Hãy về đây tựa vai em mà khóc........................................ ♥


Kể cho em nghe chuyện đời gai góc....................................... ♥


Sớt bớt cho anh cảm giác xót xa....................................... ♥


Suốt đời em chỉ là một sân ga........................................ ♥


Đón nhận buồn vui con tàu anh chở đến................................... ♥


Và khi nào sầu nặng dáng anh gầy........................................... ♥


Hãy về đây tựa vai em mà khóc....................................... ♥


Kể cho em nghe người đời lừa lọc....................................... ♥


Chia sớt cho em cảm giác bị dối gian..................................... ♥


Em sẽ vỗ về dù mất cả trần gian...................................... ♥


Anh luôn có bờ vai em để khóc.................................... ♥


Anh không bao giờ lẻ loi cô độc....................................... ♥


Anh không bao giờ thiếu vắng một vòng tay............................. ♥


Anh không bao giờ thiếu vắng một bờ vai................................ ♥


Khóc đi anh tựa vai em mà khóc.............................. ♥


Nhưng rồi khi em đau khổ................................ ♥


Anh có là người chia sẻ với em ???..............................!!!♥

..................................................................


......................................................................Bây h..................................


Mình e ngồi đây,với những kỷ niệm!


Quá khứ vẫn là quá khứ


Kỷ niệm sẽ mãi là niệm


Liệu rằng liều thuốc thời gian có thể xoá mờ tất cả được hay ko???


Hay chỉ làm cho con ng ta khắc ghi nó vào trong tim thôi???






Entry for December 12, 2008

Cuộc sống cho tao nhìu thứ và cũng đã lấy của ta đi nhìu thứ!!!

Sao có những lúc ta có tất cả ,rồi bây giờ ta mất tất cả!

Bây giờ ta còn lại gì đây?

Trống rỗng............
.............................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31