Nhớ...
Monday, 26. October 2009, 14:11:55
Entry ngày
Friday, 21. August 2009, 09:09:03
Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể không. Nhưng tôi lại muốn khóc.
Pendo 116
Vì đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy. Tôi rất sợ làm tổn thương người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như nếu đã sống trong đời, thì một là bạn phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm bạn đau. Đó là điều không tránh khỏi.
Có đôi khi, bạn chấp nhận buông tay không phải vì bạn không muốn tiếp tục, mà là bạn không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người bạn lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Mà tôi thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết là gì cho đúng. Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao? Ngốc vẫn là ngốc mà thôi.

Tôi thích có một chậu hoa nhỏ đặt nơi cửa số bàn học. Đời sẽ xinh hơn một tí, nhiều hy vọng hơn một tí. Tôi cũng thích ngắm nhìn những cơn mưa. Đi dưới trời mưa, sẽ không sợ ai thấy mình khóc, không sợ khi cười bị cho là dở hơi. Đi dưới trời mưa, con người rét lạnh nhưng dễ quên hết mọi lỗi lầm, những phiền muộn và xét nét nhau. Đi dưới trời mưa, những ngày cũ dễ ùa về rồi vỡ òa, tan chảy như dòng nước nhỏ. Và đi dưới trời mưa, người ta khó nhận ra nhau, để rồi khỏi phải cảm thấy khó xử.
Sao không nhìn nhau mà mắng chửi xối xả nhau đi? Hơn là im lặng mà thấy mình lòng mình nặng trĩu?
Vì ta lớn cả rồi. Ta có thể nhận ra rõ vấn đề. Nhưng mà, một khi ta đủ trưởng thành để thấy những việc xung quanh nghiêm trọng đến mức nào, thì ta lại càng dễ mất đi tính trong sáng ngày thơ trẻ. Không thể như một đứa bé, khóc òa lên khi bị bạn giành ăn. Ta biết, sự việc có những cái đúng sai, có những cái có thể bắt đầu lại được và có những cái không thể. Có những điều có thể nói, và cũng có những điều không được phép.
Tôi nhớ, mình từng khuyên đứa em gái nhỏ về cánh cửa hạnh phúc. Khi một cánh cửa hạnh phúc khép lại, thì một cánh khác sẽ mở ra. Nhưng con người thường hay nhìn về phía cánh cửa đã đóng mà thấy tiếc nuối, quên mất đang có một cánh cửa khác dành cho mình. Tôi cũng như vậy. Cứ đinh ninh rằng mọi thứ đã hoàn hảo quá rồi, đến khi nhận ra khỏang trống lớn ấy, mới thấy chông chênh. Rồi thì cứ tự làm mình thấy buồn và khó chịu.
Vì mọi việc không thể nào thay đổi thì cứ để chúng ngủ như con mèo ngoan. Khi nào con mèo ngoan muốn thức, sẽ thức. Vì bản thân mình đã cố hết sức giữ, nếu không thể giữ được nữa, thì cứ thả tay ra, để chúng bay đi.
Có người nói với mình, nên nghĩ không còn người bạn này thì mình chơi với người bạn khác. Nhưng nếu những mối quan hệ cứ bị quy ra theo giá trị cũ mới, nếu bản thân có thể dễ dàng quên... chắc mình không còn là mình nữa. Mình vẫn là mình đấy thôi. Một chút vẩn vơ, một chút hy vọng, một chút thất vọng... Nhưng mình vẫn thấy cuộc sống này trong lành biết mấy, những con người xung quanh vẫn đáng yêu biết mấy. Mình không thể cho là chưa từng có gì vui buồn xảy ra, nhưng mình sẽ chấp nhận chúng. Vì đối với mình, chỉ nên yêu thương, chỉ có yêu thương mới có thể đem lại may mắn, hạnh phúc và bình yên.
Và dù cho mọi thứ đã thay dổi, thì những ngày cũ, tình bạn cũ vẫn trong sáng và tròn đầy. Tất cả vẫn đẹp và vẹn nguyên như chưa từng có gì cả.
Khi nghĩ về những ngày đã qua, những người bạn một thời... chỉ có nụ cười, không có nước mắt, chỉ có niềm vui, không có nỗi buồn. Một ngày mới sẽ đến mang theo những niềm vui mới. Dù đó là thật hay giả thì cũng từng là bạn. Nếu có hối hận, hay tiếc nuối, chỉ là tự mình không biết quý nhau hơn thôi...
Có những thứ không thể. Nhưng yêu thương là có thể.
Friday, 7. August 2009, 14:10:28
Cô dâu cún diện váy cưới lộng lẫy, tình tứ tạo dáng bên chú rể thướt tha trong bộ vest đen. Bộ ảnh lãng mạn của những cặp cún bông này có thể khiến bất cứ ai thèm muốn. Ảnh trên Tom.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Saturday, 20. June 2009, 04:08:47
Wednesday, 10. June 2009, 14:57:44

Bố gọi cho con sau một ngày làm việc dài, bố hỏi ngoài đó nắng nóng lắm phải không con? Chắc bố vừa coi bản tin thời sự cuối ngày.
Hà Nội hôm nay như chảo lửa. Chắc bố lại nhớ nỗi ám ảnh hồi con ôn thi đại học, những ngày nóng quá hay ngất đi vì tụt huyết áp. Con không giấu được bố, thú nhận đi làm về, con chỉ nằm nhoài ra vì mệt, không thể ngó ngàng đến khóa luận mà chỉ một vài ngày nữa, con sẽ bảo vệ nó như thể bảo vệ cho 4 năm con ăn học ngoài này. Con bảo vệ nó ít thôi bằng tình yêu tri thức như lẽ phải thế, con bảo vệ nó nhiều lắm, là cho tình yêu mà cả gia đình mình dành cho con.
Tết con về, ông gọi con vào một góc phòng, đưa tiền cho con dặn đây là tiền ông cho làm khóa luận, không được từ chối... Hai ông cháu dùng dằng, con có dám nhận đâu, rồi đến khi ông bật khóc, hai tay lắc mạnh vai con, con bỗng thấy mình sao bé nhỏ. Ông ngoại con đấy, cây tùng cây bách vào Nam ra Bắc sinh tử đủ cả, huân huy chương treo kín 4 bức tường, lại khóc khi cầm thật chặt bàn tay cháu gái của mình...

Con là đứa cháu khác biệt, thật khác biệt. Con được nuôi dưỡng lớn khôn vào những năm nhà mình khó khăn, mẹ gửi con về cho ngoại. Tuổi thơ con lớn lên cũng lăn lê bò toài, cũng đồ hàng, đồ chơi cây lá như bất cứ đứa trẻ nào của miền quê. Có khác chăng, con có những trưa hè nằm võng, lạc vào thế giới của Thủy hử, của Vỡ bờ, của Lá cờ thêu sáu chữ vàng, của những gáy sách bìa nâu cậu mang từ bên đó về, sách của ông thời chiến, sách của dì thời còn là sinh viên khoa văn đại học sư phạm. Tính cách bên trong con bây giờ hình thành từ những ngày đó, từ những trang sách dày cộp chữ bé và thấm đủ cả mồ hôi của cả gia đình, từ những thế giới xa lạ trong trang sách mà con tự nhủ sau này lớn lên con sẽ đặt chân đến...
Những kí ức trưa hè, bà vuốt ve bàn tay gầy xương của con, mái tóc cháy vàng của con, không nói gì mà con, lúc đó mới chỉ lên năm lên ba, nghe thấy được tiếng nghẹn trong cổ họng bà vì thương con sức yếu...
Để rồi lớn lên, hè năm nào con cũng về với ngoại, kể cả khi đi học đại học xa nhà, con cũng mong ngóng về quê như thể một món quà. Về đó, con lại thấy một đứa trẻ lớn xác thích ngủ nướng, sáng 6h bị ông gọi dậy trong tiếng cô phát thanh viên thời sự, ngái ngủ đi ra bể nước rửa mặt. Ông hỏi thích ăn sáng bằng gì để ông mua, hay có khi bà đã nấu sẵn một nồi nghi ngút, lúc cháo lúc bánh mướt lúc cơm. Con lại quét cho ông bà khoảnh sân ngập nắng, lại tha thẩn dưới hàng dừa xem mấy con côn trùng lạ mắt bò trên phiến lá xanh đỏ, lại cùng mấy đứa em hò hét trêu chọc nhau, lại dấm dúi với cu Nhật lén ra vườn bóp mấy quả hồng xiêm xem quả nào chín rồi, lại xẻ tư xẻ năm quả lựu da vàng ngái đỏ, tỉ mẩn nhấn nhá ngồi dàn hàng ngang trên bậc thềm...
Con sẽ lại được bà hoặc dì dẫn đi một vòng họ hàng, ai cũng nói con nhanh lớn, rồi các dì các mợ các cậu lại nhắc, lại mô tả, lại hào hứng kể tội con khi nhỏ chỉ bé bằng củ khoai, theo các anh lớn mò vào hái trộm táo nhà bà Đào, đi ăn cơm chực nhà mợ Đạt... Rồi con theo anh họ xuống biển, đứng trên bờ ngó ngó anh bơi lặn mà không dám xuống, sợ ướt quần áo và sợ chuột rút chết đuối, để cho đến bây h vẫn chưa biết bơi, mà năm đó anh cứ bảo xuống đây anh mày dạy...
Con nhớ nhiều quá những điều thuộc về gia đình mình. Về nhà sẽ giống như về với nơi mà con mãi bé bỏng, mãi chỉ là con bé gầy và cao như một cái sào, gặp cái gì lạ cũng hỏi và lúc nào cũng chỉ cười tủm tỉm khi có ai hỏi bao giờ dắt rể về nhà...
Cuộc gọi của bố lúc này lại làm con khó ngủ. Giữa những ngày như thế này, sau một ngày như thế này, vào cái lúc con nhắn đi những cái tin và nhận lại những kí tự vô hồn hay đánh thức bên trong, con thấy mình có lỗi lớn với bố mẹ. Bốn năm xa nhà, con không có một bàn tay thật sự nắm lấy che chở. Con một mình. Nhưng con lúc nào cũng thấy mình đủ sức và tâm để đi qua nhiều thứ, vì con còn có bố mẹ, có em và gia đình. Có lúc con tuyệt vọng, ngỡ mình kém cỏi, muốn buông xuôi, nhưng con biết niềm hi vọng và tin tưởng mà con có được phải được đáp lại xứng đáng. Con lại cố, lại đi qua những điều đó, có sự thản nhiên cố tình, có sự thờ ơ cố ý, nhưng cũng có cả sự chịu đựng vô lý mà đôi khi con muốn tự trừng phạt mình vì lúc đó con không phải là chính con nữa...
Ngày con bảo vệ khóa luận tốt nghiệp, cũng là ngày em thi vào trường điểm. Con dặn bố ở nhà đưa em đi thi. Con dặn ông đừng ra, trời nắng đi lại vất vả. Con dặn cả nhà đừng lo. Cả nhà nói với con là chỉ sợ con tủi thân, 4 năm đã không bên cạnh con được trong những lúc con thi này thi nọ, giải này giải nọ, cái gì con cũng tự lo, vậy mà...
Con có cảm giác nghẹn lại khi dì bảo con đọc số thẻ ATM, dì gửi tiền cho con thêm vào mà làm khóa luận. Dì gặng hỏi con đi làm có vất vả lắm không mà sao lâu lắm rồi không thấy con nhận tiền nhà nữa. Mẹ sợ lương con không đủ chi tiêu ở nơi này, mỗi lần gọi ra cứ dặn thiếu là phải bảo mẹ ngay, không được giấu. Con ứa nước mắt khi dượng tranh thủ ra khám bệnh, cũng tất tả gặp con để đưa quà. "Quà này dì gửi, quà này ông cho..." Con đi làm cả ngày ở cơ quan không đưa dượng đi khám được, dượng bảo con không phải lo chi hết, cứ an tâm đi làm và chuẩn bị bảo vệ cho tốt.
Khóa luận tốt nghiệp của con...
Con làm nó trong sự thiệt thòi với bạn bè. Thời gian dành cho nó, với bạn bè gần như là toàn bộ. Còn con, con sẻ nó với những đợt ghi hình, với kịch bản, với băng bó, với lịch họp, với những chuyến công tác xa mà con, ngày làm, đêm về ngồi ôm máy tính bắt mạng wifi khách sạn gõ lộc cộc, sáng sớm hôm sau vẫn phải có mặt đúng giờ dưới sảnh, lại bắt đầu một ngày của công việc, lại ôm nó lên máy bay, quay lại Hà Nội, rồi ít lâu sau, lại ôm nó lên máy bay đến với thêm một thành phố khác...
Lẽ ra, con đã không cần phải dành nhiều cho nó thế. Lẽ ra con không cần phải vất vả đi xin tư liệu, mất cả buổi tối ngồi dựng phóng sự, rồi burn đĩa, vẽ bìa, in bìa, để có được cái đĩa cho vào khóa luận. Con đi lại giữa cơ quan và trường, có ngày vài lần để gặp được thầy hướng dẫn dưới cái nắng tháng 5, tháng 6 đổ lửa. Con đi in, mà vội vã quá đến mức quên in cho chính mình một bản. Nhưng tính con, con biết, sức con còn có thể làm được, con vẫn sẽ làm cho tốt...
Khóa luận của con, ngày của con, mười hai tháng sáu...
Con hứa, con sẽ mặc chiếc áo dài mẹ may cho dù nó không thực sự hợp mốt nữa, con sẽ cười thật tươi, nén cơn ho dai dẳng cả tuần nay chưa khỏi, để giọng thật ấm thật vang, con sẽ có những bạn bè yêu quý con đến cùng, con sẽ là con, tự tin, thật tự tin.
Vì con là con của gia đình mình...
Sunday, 7. June 2009, 18:21:23
Sunday, 7. June 2009, 18:19:51
Hỡi toàn thể anh em !
Lại một lần nữa, cái
ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng
không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và
đối diện với nó một cách anh hùng.
Thưa anh em!
Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng
ta không có một ngày dành cho mình. Đã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có
ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm
ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.
Vì sao thế?
Vì đã từ lâu, thế giới
bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh
viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta
ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị
phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo.
Vậy phụ nữ là ai?
Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta… vân vân, chị em cũng… vân vân và vân vân.
Mang những dụng cụ “giết
người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn
kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội
nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi
và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải
mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi
đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các
thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và
kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý
trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.
Bằng những mảnh vải
mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng
những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu
hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không
vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong
khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi
chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún
riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì
phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi
chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm
tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.
Hỡi anh em!
Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.
Trong cái ngày dài hơn
thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta
sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê
bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt
tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến
đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.
Anh em có sống sót qua
một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Đường lối đấu tranh
của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có
ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?
Vậy anh em hãy chứng tỏ
sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh
ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần
sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi
đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo
riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều
phá sản.
Tóm lại, hãy dùng “gậy
bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười
nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy
làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ
vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến
các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của
đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi
muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa.
Anh em tiến lên. Chiến
thắng hay là chết!
Sunday, 7. June 2009, 18:16:50

Sunday, 7. June 2009, 18:15:17
Sunday, 7. June 2009, 18:13:42
Showing posts 1 - 10 of 110.
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
|
| ||||||
| 1 | 2 | 3 | ||||
| 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 |
| 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |
| 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |
| 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 |